Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 634: Mở Đường Máu: Bản Năng Cuồng Nộ Giữa Vòng Vây Ma Khí

Dòng suy tư "Đây... chính là Nhân Đạo" vừa vặn lắng xuống trong tâm trí Tạ Trần, như một hạt mầm vừa bén rễ sâu vào mảnh đất khô cằn của linh hồn, thì cũng là lúc hiện thực tàn khốc vồ vập lấy. Ma Chủ Cửu U, cơn phẫn nộ đã lên đến tột đỉnh, không cho phép bất kỳ sự tồn tại nào dám chống lại ý chí hủy diệt của hắn. Trận Pháp Nhân Tâm, vốn đã oằn mình gánh chịu đòn đánh kinh thiên động địa, giờ đây chỉ còn là một lớp màng mỏng manh, lung lay trước sự thịnh nộ mới.

Một tiếng gầm vang vọng, không còn là tiếng thét của kẻ tự mãn, mà là tiếng gầm của một con mãnh thú bị chọc giận, bị xúc phạm đến tận cùng. Ma Chủ Cửu U, thân hình khổng lồ phủ đầy ma khí đen kịt, lại một lần nữa vươn bàn tay hư ảo nhưng mang sức mạnh nghiền nát vạn vật. Lần này, không có chút do dự, không có một tia khinh miệt nào trong đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, chỉ còn lại sự căm hờn và ý định hủy diệt triệt để.

"Vô ích! Tất cả sẽ tan biến! Các ngươi không thể chống lại sự hủy diệt!" Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ như một khối đá nặng nề giáng xuống, không chỉ vang vọng trong không gian mà còn vọng sâu vào tâm khảm của những người đang cố gắng chống cự. Bàn tay ma khí khổng lồ, đen đặc và u ám hơn trước gấp bội, xé toạc tầng không, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt của trăng đêm, tựa hồ một vực thẳm vô biên đang mở ra để nhấn chìm tất thảy. Nó không chỉ là một đòn đánh vật lý, mà là một sự bóp nghẹt linh hồn, một sự phủ định hoàn toàn sự tồn tại.

Thành Vô Song dưới chân, vốn đã tan hoang, giờ đây lại rung chuyển kịch liệt hơn bao giờ hết. Những mảnh tường đá còn sót lại cũng không thể chịu nổi áp lực khủng khiếp, vỡ vụn thành cát bụi. Mặt đất nứt toác, những rãnh sâu hun hút như vết sẹo của một thế giới sắp chết, nuốt chửng những công trình kiến trúc đổ nát. Gió mạnh gào thét, không còn mang theo mùi đất ẩm mà thấm đẫm mùi ma khí tanh nồng, mùi lưu huỳnh cháy khét và cả mùi máu tươi chưa kịp khô. Bầu trời bị mây đen vần vũ che phủ hoàn toàn, không một vì sao, không một tia sáng nào có thể xuyên qua, tạo nên một không gian tối tăm như đêm vĩnh cửu. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng nổ vang dội, tiếng gạch đá đổ sập, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong.

Trận Pháp Nhân Tâm, đã gần cạn kiệt, cuối cùng cũng không thể trụ vững. Ánh sáng vàng nhạt của nó vụt tắt, như ngọn nến tàn giữa cơn bão. Những đường vân trận pháp khắc sâu trên mặt đất bỗng chốc tan biến như ảo ảnh, trả lại mặt đất nứt nẻ, đầy những vết tích của sự hủy hoại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng ở vị trí trung tâm, thân thể y���u điệu chao đảo như cây liễu trước cuồng phong, máu tươi ộc ra từ khóe môi, nhuộm đỏ bạch y thanh khiết. Nàng gục xuống, đôi mắt phượng sắc bén đã mất đi vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, thay vào đó là sự mệt mỏi cùng cực và một tia tuyệt vọng le lói. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng cũng mất đi ánh sáng rực rỡ, chỉ còn là một cây trâm bạc nhạt nhòa.

"Không... không thể buông xuôi..." Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, nhưng ý chí kiên cường ẩn chứa trong đó vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt.

Dương Quân, người bạn đồng hành của nàng, cũng không khá hơn là bao. Thân hình tuấn tú của y giờ đây đầy rẫy vết thương, đạo bào lam nhạt rách nát, dính đầy bụi đất và máu. Y cũng phun ra một ngụm máu lớn, thanh đạo kiếm trong tay rơi xuống, cắm sâu vào nền đất. Đôi mắt sáng của y giờ đây đã mờ đi, nhưng y vẫn cố gắng vịn vào tảng đá đổ nát, không chịu ngã quỵ hoàn toàn. Các tu sĩ giác ngộ còn lại, những người đã dốc cạn linh lực để duy trì trận pháp, giờ đây hoặc đã ngất lịm, hoặc đang run rẩy co rúm trong sợ hãi, thân thể họ bắt đầu hóa thành cát bụi, linh hồn tan biến vào hư không. Mộ Dung Tuyết, nằm gục giữa đống đổ nát, hơi thở thoi thóp, những ấn pháp chữa trị của nàng đã hoàn toàn vô dụng trước sự hủy diệt tuyệt đối này. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng cũng đã kiệt sức, dùng thân mình che chắn cho một nhóm phàm nhân đang run rẩy. Vô Danh Tăng, vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt nhắm hờ của ông cũng khẽ động, một tia lo lắng hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc. Quân đoàn Ma Tộc, dưới sự chỉ huy của Ma Chủ, gầm gừ tiến lên, như những con thủy triều đen kịt sắp nuốt chửng mọi sự sống. Mùi ma khí tanh nồng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, bóp nghẹt lồng ngực những người còn sống sót.

Tạ Trần đứng đó, giữa đống đổ nát của một thế giới đang hấp hối. Thân hình gầy gò của hắn run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng năng lượng khổng lồ đang cuộn trào, dâng lên từ sâu thẳm trong cơ thể hắn. "Khí tức kỳ lạ" mà hắn đã cảm nhận được từ lâu, thứ đã từng yếu ớt và khó nắm bắt, giờ đây bùng nổ như một dòng sông bị vỡ đập, tràn ngập mọi ngóc ngách trong tâm hồn hắn, thôi thúc hắn hành động, thôi thúc hắn tìm ra lối thoát. Tia sáng "nhân quả" trong tâm trí anh, vốn chỉ là một ngọn đèn dầu lay lắt giữa đêm đen, giờ đây bùng lên thành một ngọn đuốc rực rỡ, soi rọi mọi ngõ ngách của vũ trụ, cho hắn thấy một con đường chưa từng có, một chân lý mà hắn chưa từng chạm tới. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa mọi thứ, sự vận hành của định mệnh, và cả những biến số không ngờ mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể dự liệu.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, và Ma Chủ Cửu U chuẩn bị tung ra đòn kết liễu cuối cùng để nhấn chìm toàn bộ Thành Vô Song vào vực thẳm hủy diệt, thì một âm thanh bất ngờ xé toạc không gian ngột ngạt. Không phải tiếng nổ của pháp thuật, không phải tiếng gầm của ma vật, mà là một tiếng hú dài, đầy bản năng và hoang dã, vang vọng từ phía sườn của quân đoàn Ma Tộc, nơi vốn được cho là đã được phòng thủ vững chắc.

"Aooooo!"

Tiếng hú ấy như một hiệu lệnh, lập tức kéo theo hàng loạt tiếng gầm gừ, tiếng vỗ cánh phần phật, tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả mặt đất. Quân đoàn Ma Tộc đang cuồng loạn tiến lên bỗng chốc khựng lại, một vài con Ma Vật ở tiền tuyến bị xé xác không kịp phản ứng. Từ trong bóng đêm ma khí, những hình bóng nhanh nhẹn, hoang dã lao ra như bão táp.

Đầu tiên là một bóng dáng nhỏ nhắn, nhưng lại mang theo một luồng yêu lực bùng nổ, phá tan màn ma khí dày đặc. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Nàng không còn trong hình dạng thiếu nữ đáng yêu như thường lệ, mà đã biến hóa thành hình thái bán yêu, đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, chín chiếc đuôi lông mềm mại vung vẩy phía sau, mỗi chiếc đuôi đều ẩn chứa một dòng năng lượng sắc bén. Ánh mắt nàng rực lửa, không phải vì giận dữ đơn thuần, mà là một sự phẫn nộ tột cùng trước sự tàn phá và cái chết. Mái tóc bạch kim của nàng tung bay trong gió, như một ngọn cờ hiệu giữa chiến trường tăm tối. Y phục nhẹ nhàng của nàng giờ đây đã thấm đẫm bụi bẩn và máu, nhưng không làm lu mờ đi vẻ quyết liệt, dũng mãnh.

"Ma Chủ chó chết! Ngươi dám động vào bằng hữu của ta ư?!" Giọng nàng the thé nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng gầm rú của Ma Tộc, như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Nàng lao thẳng vào đội hình Ma Tộc, tốc độ nhanh đến mức các Ma Vật cấp thấp không thể theo kịp, chỉ thấy một luồng bạch quang lướt qua, theo sau là tiếng kêu rên và xác thịt bị xé toạc. Chín chiếc đuôi của nàng vung lên, mỗi chiếc như một lưỡi roi sắc bén, quật tan tành những con Ma Vật cản đường.

Theo sau Hồ Ly Nữ là một binh đoàn Yêu tộc đa dạng và hùng hậu, xuất hiện từ những khe nứt của mặt đất, từ những tàn tích đổ nát, từ trong màn đêm dày đặc. Đó là những con yêu lang khổng lồ, lông lá xù xì, đôi mắt xanh lục phát sáng trong bóng tối, nhe nanh giương vuốt lao vào cắn xé không chút e dè. Những yêu hùng dũng mãnh, thân hình to lớn như những ngọn núi nhỏ, vung móng vuốt sắc nhọn, dễ dàng xé nát giáp trụ của các Ma Tộc. Yêu điểu từ trên cao lao xuống như những mũi tên đen, mỏ và móng vuốt sắc như thép, xé xác Ma Tộc từ không trung. Cả những yêu tinh cây cỏ, vốn hiền lành, giờ đây cũng biến hóa thành những hình dạng gai góc, hung tợn, dùng thân thể quấn chặt, bóp nghẹt những con Ma Vật.

Sự xuất hiện của Yêu tộc hoàn toàn bất ngờ và dã man, không theo bất kỳ quy tắc chiến trận nào mà các tu sĩ hay phàm nhân thường tuân theo. Chúng chiến đấu bằng bản năng sinh tồn nguyên thủy, bằng sự cuồng nộ và lòng trung thành với thủ lĩnh của mình, với vùng đất mà chúng bảo vệ. Chúng không có sự sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng của một loài vật bị dồn vào đường cùng, hoặc đang bảo vệ lãnh thổ của mình. Mùi lông thú hoang dã, mùi máu tươi và mùi tanh nồng của yêu lực lan tỏa khắp nơi, trộn lẫn với ma khí, tạo nên một không khí hỗn loạn đến tột cùng.

Quân đoàn Ma Tộc, vốn đang áp đảo và tự mãn, bỗng chốc bị bất ngờ và trở nên hỗn loạn. Chúng không ngờ rằng lại có một lực lượng hoang dã như vậy ẩn mình và dám đối đầu trực diện. Những con Ma Vật cấp thấp bị xé xác, những con cấp cao hơn bị tấn công dồn dập, không kịp phản ứng. Sự xuất hiện của Yêu tộc đã tạo nên một lỗ hổng lớn trong vòng vây đen đặc của Ma Tộc, như một vết rách trên tấm màn đêm dày đặc, mang theo một tia hy vọng le lói.

Ma Chủ Cửu U, đang lơ lửng trên không trung, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn dưới chân. Đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, tràn ngập sự khinh miệt và tức giận. Hắn không ngờ rằng, sau khi đã dốc hết sức mạnh để nghiền nát liên minh Nhân Đạo, lại có một đám sinh vật cấp thấp như Yêu tộc dám cản đường hắn.

"Yêu tộc? Một đám súc sinh bẩn thỉu cũng dám cản đường ta?" Giọng hắn gầm gừ, không còn vẻ phẫn nộ đơn thuần, mà xen lẫn sự khinh miệt sâu sắc, như thể sự tồn tại của Yêu tộc là một sự sỉ nhục đối với hắn. Hắn vung tay, một luồng ma khí đen đặc lao xuống, nghiền nát hàng chục con yêu lang đang gào thét. Nhưng sự mất mát đó không làm Yêu tộc chùn bước, ngược lại, nó càng thổi bùng lên bản năng cuồng nộ trong chúng, khiến chúng càng thêm hung hãn, lao vào tấn công không sợ chết.

Tạ Trần, đứng giữa vòng bảo vệ yếu ớt của những người còn lại, chứng kiến tất cả. Hắn không chiến đấu, nhưng đôi mắt "nhân quả" của hắn lại hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn không chỉ thấy sự hung hãn, cuồng nộ của Yêu tộc, mà còn thấy một thứ gì đó sâu sắc hơn, một sự gắn kết nguyên thủy, bản năng của chúng với thế giới, với sự sống, với chính những người mà chúng chọn để bảo vệ. Chúng không có pháp thuật cao siêu, không có trận pháp tinh vi, nhưng chúng có ý chí sinh tồn mãnh liệt, một sức mạnh đến từ tự nhiên, không bị Thiên Đạo hay Ma Đạo ràng buộc.

Sự xuất hiện của Yêu tộc đã thành công trong việc làm chậm lại đà tấn công của Ma Chủ và phá vỡ vòng vây. Chúng không chiến đấu theo kiểu tu sĩ, mà bằng bản năng sinh tồn và sức mạnh cuồng nộ, tạo ra một "đường máu" thực sự giữa vòng vây đen đặc của Ma Tộc. Những tiếng gầm rú, tiếng hú, tiếng xé xác vang lên không ngừng, tạo thành một bản hòa tấu ghê rợn nhưng lại đầy sức sống. H��� Ly Nữ, nhanh nhẹn như một tia chớp, liên tục di chuyển, tạo ra những đợt sóng xung kích bằng yêu lực, ngăn chặn các Ma Tộc thủ lĩnh đang cố gắng tái lập trật tự. Nàng xoay người, chín chiếc đuôi tạo thành một vòng xoáy bạch quang, đánh bay một con Hắc Ma Sứ đang lao tới. Mùi ma khí tanh nồng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị pha loãng bởi mùi của đất, của cây cỏ, của lông thú hoang dã và cả mùi vị của máu tươi, tạo nên một sự hỗn loạn khứu giác khó tả.

Tạ Trần, kiệt sức nhưng tỉnh táo đến lạ lùng, như một pho tượng giữa cơn bão. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết đang thở hổn hển, nhìn Bách Lý Hùng đang cố gắng bảo vệ phàm nhân, và nhìn những tu sĩ còn sống sót đang cố gắng tập hợp lại. Rồi hắn lại nhìn về phía binh đoàn Yêu tộc đang chiến đấu điên cuồng, không chút sợ hãi. Hắn không chỉ thấy sự hỗn loạn, mà còn thấy một trật tự ẩn giấu trong sự hỗn loạn ấy, một quy luật của sự sống và cái chết, của bản năng và ý chí.

"Bản năng... sự sống nguyên thủy... một biến số khác..." Tạ Trần thì thầm, đôi mắt hắn như nhìn xuyên thấu qua mọi tầng lớp ma khí và yêu lực, thấu hiểu được bản chất của cuộc chiến này. Vô Danh Tăng, đứng gần đó, khẽ mở đôi mắt, nhìn Tạ Trần với một vẻ thâm thúy. Vị tăng nhân gầy gò không nói gì, nhưng dường như ông đã nghe thấy những lời thì thầm của Tạ Trần, và hiểu được sự giác ngộ đang diễn ra trong tâm hồn thư sinh phàm trần này.

Tạ Trần cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa Yêu tộc và Thiên Đạo, không phải là Thiên Đạo suy tàn hiện tại, mà là Thiên Đạo nguyên thủy, hoang dã, đầy sức sống. Yêu tộc, với bản năng sinh tồn mãnh liệt, với sự gắn bó với đất trời, với từng gốc cây ngọn cỏ, là một phần không thể thiếu của thế giới này. Chúng không tu tiên, không cầu trường sinh, chúng chỉ đơn thuần "sống". Cái "sống" mãnh liệt, nguyên thủy ấy, lại chính là thứ mà Thiên Đạo suy tàn đang dần đánh mất, và cũng là thứ mà Ma Chủ Cửu U, kẻ đại diện cho sự hủy diệt, không thể hiểu được. Ma Chủ muốn hủy diệt để tái sinh, nhưng hắn lại quên rằng, sự sống nguyên thủy, bản năng ấy mới là gốc rễ của mọi sự tái sinh.

Một kế hoạch, dựa trên sự thay đổi bất ngờ này, bắt đầu hình thành trong tâm trí Tạ Trần. Nó không phải là một kế hoạch dựa trên sức mạnh pháp thuật, mà là một kế hoạch dựa trên sự hiểu biết về "nhân quả", về bản chất của các thế lực đang đối đầu. Hắn bắt đầu xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc: sự hy sinh của Liễu Thanh Phong, ý chí kiên cường của liên minh Nhân Đạo, và giờ là bản năng cuồng nộ của Yêu tộc. Tất cả đều là những "điểm neo nhân quả", những sợi chỉ vô hình liên kết với nhau, tạo thành một tấm lưới phức tạp mà hắn đang dần nhìn thấy rõ ràng hơn. "Nhân quả chi nhãn" của hắn bùng cháy dữ dội, không còn chỉ là khả năng suy luận, mà nó đang dần trở thành một công cụ để thay đổi vận mệnh.

Giữa lúc đó, Hồ Ly Nữ, sau khi đẩy lùi một đợt tấn công của Ma Tộc, quay đầu lại nhìn Tạ Trần. Nàng đã thấm mệt, chín chiếc đuôi lông mềm mại đã dính đầy máu và bụi, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Nàng biết, Yêu tộc không thể cầm cự mãi. Sức mạnh bản năng của chúng có thể gây hỗn loạn trong thời gian ngắn, nhưng không thể đối đầu với một Ma Chủ Cửu U hùng mạnh và quân đoàn Ma Tộc vô tận.

"Tạ Trần! Ngươi còn đứng đó làm gì?! Mau nghĩ cách đi! Bọn ta không cầm cự được lâu đâu!" Nàng hét lên, giọng nói khàn đặc, xen lẫn sự cấp bách và một chút gì đó tin tưởng. Nàng biết Tạ Trần không phải là một tu sĩ, không có sức mạnh để trực tiếp chiến đấu, nhưng nàng tin vào trí tuệ của hắn, tin vào khả năng "nhìn thấu" của hắn. Đối với Yêu tộc, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân yếu ớt, mà là một người bạn, một "bằng hữu" mà nàng sẵn sàng dùng sinh mạng để bảo vệ. Và đôi khi, một ý tưởng sáng suốt còn mạnh hơn vạn quân hùng mạnh.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định đến khó tin, sự sáng suốt của một người đã nhìn thấy con đường. Hắn đã thấy, đã hiểu. Trận chiến này, không phải là cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối, mà là cuộc chiến của ý chí, của sự sống, và của "nhân quả". Hắn không thể đơn độc chống lại Ma Chủ, nhưng hắn có thể "phá cục", dùng chính những sợi chỉ nhân quả mà Ma Chủ không thể nhìn thấy để giăng ra một cái bẫy vô hình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free