Nhân gian bất tu tiên - Chương 632: Cuồng Nộ Vô Biên: Biển Máu Nơi Vô Song Thành
Mặt đất rung chuyển từng đợt dữ dội, không khí đặc quánh ma khí và sự phẫn nộ cuồng bạo của Ma Chủ Cửu U. Tiếng gầm thét khàn đặc của hắn vừa dứt, không gian đã bắt đầu vặn vẹo, xé rách như tấm lụa cũ nát. Một quả cầu năng lượng đen đặc, khổng lồ, ngưng tụ từ vô số ma khí đã bùng nổ quanh thân hắn, như một mặt trời tà ác vừa được khai sinh. Quả cầu ấy không chỉ đen kịt mà còn ẩn chứa những tia sét màu tím thẫm chằng chịt, xoáy tròn không ngừng, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại trên nền trời vốn đã tối sầm. Đây không còn là đòn tấn công thăm dò, mà là một lời tuyên chiến hủy diệt, một sự khẳng định quyền năng tuyệt đối không thể lay chuyển của kẻ đã tồn tại qua vô vàn kỷ nguyên.
Tạ Trần đứng đó, thân hình thư sinh gầy gò của hắn, trong khoảnh khắc ấy, lại hóa thành một điểm tựa kiên cường đến khó tin giữa cơn bão táp tận thế. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu luồng ma khí hủy diệt đang lao đến, nhưng không hề biểu lộ dù chỉ một chút sợ hãi hay nao núng. Hắn không có những pháp bảo hộ thân lấp lánh, không có hào quang rực rỡ của tu vi cao thâm, chỉ có một sự tĩnh lặng đến tột cùng, một loại ‘khí tức kỳ lạ’ đang bùng lên mạnh mẽ từ sâu thẳm nội tâm. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là ma khí, mà là một dòng chảy vô hình, thanh khiết, như một sợi tơ mỏng manh kết nối vạn vật, đang cố gắng chống lại sự cuồng bạo của Ma Chủ.
Khi quả cầu ma khí khổng lồ kia lao thẳng đến, Tạ Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt qua không khí, như thể đang trấn an một đứa trẻ đang hoảng loạn, hay xua đi một ảo ảnh tầm thường. Nhưng động tác ấy lại tạo ra một làn sóng vô hình, một tấm màn chắn trong suốt, mờ ảo bao phủ lấy h��n và một phần nhỏ của liên minh Nhân Đạo đang đứng sau lưng. Tấm màn ấy không có vẻ gì là hùng vĩ, không có sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng lại vững vàng một cách khó hiểu. Tuy nhiên, sự vững vàng ấy chỉ là tạm thời. Sức mạnh của Ma Chủ Cửu U, được kích hoạt bởi cơn phẫn nộ tột cùng, đã vượt xa mọi giới hạn mà liên minh Nhân Đạo từng biết đến. Hắn gầm lên, tiếng gầm như xé toạc không gian, như muốn nghiền nát mọi tồn tại bé nhỏ dám chống đối.
“Kẻ phàm hèn! Ngươi dám cản đường ta? Vậy thì tất cả các ngươi, cùng với Thiên Đạo mục nát này, hãy biến thành tro bụi!”
Tiếng của Ma Chủ vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung chấn đến tận xương tủy, một lời nguyền rủa hủy diệt, một bản án tử hình dành cho tất cả. Ngay lập tức, quả cầu ma khí đen kịt va chạm vào tấm màn vô hình của Tạ Trần. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, không phải tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng xé rách của quy tắc, của sự tồn tại. Tấm màn vô hình của Tạ Trần run rẩy dữ dội, những vết nứt bắt đầu lan tỏa như mạng nhện trên mặt kính. Sức mạnh của ‘khí tức kỳ lạ’ mà hắn đang vận dụng, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn chưa đủ để đối chọi với cơn thịnh nộ hủy diệt từ một tồn tại đã vượt qua mọi giới hạn của vạn vật.
Tạ Trần cảm thấy toàn thân như bị hàng vạn ngọn núi đè nén, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như muốn nứt toác. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhưng một tia máu đã rỉ ra từ khóe miệng, đỏ thẫm trên làn da trắng nhợt. Hắn vẫn cố gắng duy trì, nhưng tấm màn bảo hộ đã không thể chịu đựng thêm được nữa. Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, nó vỡ tan tành, không phải bằng tiếng vang mà bằng sự im lặng đến rợn người, như thể chính không gian đã bị xé vụn. Một luồng lực phản chấn khổng lồ hất Tạ Trần văng ra xa như một chiếc lá khô giữa cơn bão, thân hình hắn va đập mạnh vào những mảnh đổ nát, máu tươi phun ra ồ ạt, nhuộm đỏ một phần đất đá. Cơn đau thấu xương, nhưng ý chí của hắn vẫn không suy suyển, chỉ là một sự bất lực thoáng qua trước sức mạnh tuyệt đối.
"Sức mạnh này... không phải là tất cả," Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, lạc hẳn giữa tiếng gầm thét của Ma Chủ và tiếng nổ vang trời. Câu nói ấy không phải để trấn an Ma Chủ, mà là một lời tự nhủ, một sự khẳng định cho chính niềm tin của hắn, rằng có những thứ vượt lên trên cả sức mạnh vật chất.
Quả cầu ma khí sau khi phá tan lá chắn của Tạ Trần vẫn không hề suy suyển, tiếp tục càn quét, biến Thành Vô Song thành một địa ngục trần gian. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là sự tàn phá của ma khí, của sự hủy diệt quy tắc. Những công trình kiến trúc đồ sộ, từng được bảo vệ bởi trận pháp kiên cố, giờ đây sụp đổ như những khối đậu phụ. Tường thành cao vút nứt toác, đổ vỡ, kéo theo hàng ngàn sinh mạng phàm nhân và cả những tu sĩ yếu ớt hơn. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng gào khóc xen lẫn tiếng gầm rú của Ma Tộc và tiếng nổ chói tai, tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng đổ nát liên hồi tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của ngày tận thế.
Thành Vô Song, nơi từng là biểu tư���ng của sự phồn thịnh và hy vọng, giờ đây chìm trong khói bụi đen kịt, mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn mùi lưu huỳnh của ma khí, mùi tử khí bốc lên từ những sinh linh vừa bị nghiền nát. Bầu trời vẫn bị che phủ bởi ma khí cuồn cuộn, những tia sét đen thỉnh thoảng lại rạch ngang nền trời, chiếu sáng những cảnh tượng hoang tàn và những bóng đen Ma Tộc đang hưng phấn lao vào tàn sát. Ma Chủ Cửu U lơ lửng trên không, thân hình to lớn phủ đầy ma khí, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt cả thế gian, ánh mắt quét qua Tạ Trần, như thể đang nhìn một con kiến không biết tự lượng sức mình, nhưng lại ẩn chứa một tia cảnh giác nhỏ nhoi, khó nhận thấy. Hắn không thể hiểu được tại sao, sau đòn tấn công hủy diệt đó, Tạ Trần vẫn còn ánh lên sự kiên định trong đôi mắt. Hắn không biết rằng, cái ‘khí tức kỳ lạ’ ấy, dù không đủ sức cản bước hắn, lại đang gieo một hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí Ma Chủ, một hạt mầm về một thứ sức mạnh khác, phi vật chất mà hắn không thể đo lường.
Sau đòn tấn công khủng khiếp của Ma Chủ Cửu U, Th��nh Vô Song chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Khói bụi mù mịt, che khuất cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại, tạo nên một bầu không khí u ám, ngột ngạt. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi lưu huỳnh của ma khí và mùi đất ẩm hòa quyện, quẩn quanh trong từng hơi thở của những người còn sống sót. Liên minh Nhân Đạo tan tác, đội hình bị phá vỡ hoàn toàn. Nhiều tu sĩ và phàm nhân đã gục ngã, nằm la liệt giữa đống đổ nát, thân thể biến dạng, máu tươi loang lổ trên nền đất xám xịt. Tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng khóc than vang lên yếu ớt giữa tiếng gầm thét của quân đoàn Ma Tộc đang thừa thắng xông lên, như một làn sóng thủy triều đen tối nuốt chửng mọi thứ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù bị thương nặng, tiên bào bạch y nhuốm máu, mái tóc đen nhánh rối bời, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực. Nàng thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo nỗi đau đớn từ những vết thương sâu hoắm, nhưng ý chí của nàng không hề nao núng. Nàng nhìn thấy những đồng đội gục ngã, nhìn thấy sự tàn bạo của Ma Tộc, và trong lòng nàng bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ không thể dập tắt. "Không... chúng ta không thể gục ngã! Vì Liễu Thanh Phong... vì nhân gian!" Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bi tráng, cố gắng tập hợp tàn quân. Nàng giơ cao trường kiếm, linh khí băng hệ bùng nổ, tạo thành một bức tường băng kiên cố, trắng xóa, tạm thời ngăn chặn bước tiến của đám Ma Tộc đang lao đến như vũ bão. Bức tường băng ấy, dù chỉ là tạm thời, nhưng lại là một biểu tượng của sự kiên cường, của ý chí không chịu khuất phục giữa tận thế.
Dương Quân, đạo bào lam nhạt rách tả tơi, khuôn mặt tuấn tú giờ lấm lem bụi bẩn và máu khô, nhưng đôi mắt anh vẫn rực cháy nhiệt huyết. Anh cắn chặt răng, một vết kiếm sâu hoắm trên vai vẫn đang rỉ máu, nhưng anh không hề chùn bước. "Cứu được ai thì cứu! Cố thủ!" Anh gầm lên, giọng nói dứt khoát, đầy mệnh lệnh. Dương Quân xông thẳng vào đám Ma Tộc đông đảo, kiếm pháp tinh xảo của anh hóa thành những đường kiếm lạnh lẽo, sắc bén, mở ra một con đường máu giữa biển kẻ thù. Mỗi nhát kiếm của anh đều mang theo nỗi đau và sự phẫn nộ, không chỉ để sống sót mà còn để bảo vệ những người yếu ớt hơn. Anh chiến đấu không phải vì hy vọng chiến thắng, mà vì một niềm tin bất diệt vào ý nghĩa của sự chống cự.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì sợ hãi, chiếc đuôi lông mềm mại run rẩy, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần. Gương mặt xinh đẹp của nàng giờ đây đầy vẻ quyết liệt. Nàng hóa thành hình dáng bán yêu, móng vuốt sắc bén như dao găm, đôi mắt ánh lên ngọn lửa yêu hỏa màu vàng. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi phun ra một làn sương độc dày đặc, màu xanh lục, bao trùm một vùng rộng lớn, khiến đám Ma Tộc phải chùn bước, ho khan và gầm gừ trong sự khó chịu. Nàng dùng yêu hỏa tấn công những kẻ dám vượt qua làn sương, cố gắng tạo ra một khoảng trống, một chút thời gian quý giá cho những người đồng đội đang bị thương. Nàng biết mình không thể chống lại tất cả, nhưng nàng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ giờ đây đầy vết thương, giáp trụ nhẹ rách nát, nhưng khí chất kiên nghị của ông không hề suy giảm. Ông cùng đội quân phàm nhân của mình, những con người không có linh lực, không có pháp bảo, nhưng lại sở hữu ý chí sắt đá đến kinh ngạc, đang tạo thành một vòng vây cuối cùng. Họ dùng những binh khí thô sơ, dùng máu thịt và ý chí để chống lại nanh vuốt của Ma Tộc. "Phàm nhân chúng ta... không khuất phục!" Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, như một lời thề son sắt. Ông biết số phận đã an bài, nhưng ông sẽ không bao giờ để những người dân của mình chết trong sự khuất phục.
Mộ Dung Tuyết, y phục màu xanh ngọc giờ đã lấm lem máu và bụi, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ lo lắng và đau xót tột cùng. Nàng cố gắng hết sức để chữa trị cho những người bị thương nặng nhất, dùng linh dược quý giá và thuật chữa trị của mình. Nhưng thuốc men thì hữu hạn, thời gian thì không còn, và số người bị thương thì quá nhiều. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng lẩm bẩm, đôi mắt đ��� hoe nhìn những sinh mạng đang dần lụi tàn, cảm thấy sự bất lực dâng lên trong lòng. Nàng biết mình không thể cứu được tất cả, nhưng nàng sẽ không ngừng cố gắng cho đến hơi thở cuối cùng.
Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, áo cà sa cũ nát, ngồi xếp bằng giữa chiến trường hỗn loạn, bất chấp hiểm nguy. Khuôn mặt gầy guộc, đôi mắt nhắm hờ, nhưng từ thân thể ông lại tỏa ra một luồng Phật quang yếu ớt, ấm áp. Ông tụng kinh Phật, những âm thanh trầm ấm, chậm rãi, mang theo ý nghĩa giác ngộ và an lành, vang vọng giữa tiếng gầm thét và nổ tung. Những lời kinh ấy, dù không thể ngăn chặn ma khí, nhưng lại có tác dụng trấn an tinh thần, xua tan một phần nỗi sợ hãi trong lòng những người còn sống sót, tạo ra một chút bình yên giữa cơn bão táp. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy, dù kiên cường đến đâu, cũng chỉ như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương ma khí đang cuồn cuộn. Liên minh Nhân Đạo đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn, bị nghiền nát bởi sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ Cửu U.
Từ đống đổ nát ngổn ngang, Tạ Trần cố gắng gượng đứng dậy. Thân thể hắn đau nhức như muốn vỡ ra từng mảnh, mỗi cử động đều phải chịu đựng sự hành hạ tột cùng. Máu tươi vẫn rỉ ra từ khóe miệng, thấm đẫm vạt áo vải thô. Loại ‘khí tức kỳ lạ’ trong người hắn, thứ đã bảo vệ hắn khỏi đòn tấn công hủy diệt ban nãy, giờ chỉ còn là một dòng chảy yếu ớt, mờ nhạt, như ngọn đèn dầu sắp cạn. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự bất lực khi sức mạnh tinh thần của mình, dù lớn đến đâu, vẫn không thể chống lại quyền năng tuyệt đối của Ma Chủ.
Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt quét qua chiến trường hoang tàn. Hắn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử đang oằn mình chống đỡ, thấy Dương Quân đang mở đường máu trong tuyệt vọng, thấy Tiểu Cửu đang dùng hết yêu lực để bảo vệ những người còn lại. Hắn thấy những phàm nhân kiên cường của Bách Lý Hùng đang gục ngã từng người một, thấy Mộ Dung Tuyết đang cố gắng cứu vãn những sinh mạng mong manh, và Vô Danh Tăng vẫn bình thản tụng niệm giữa cơn bão tố. Tất cả, từng người một, đang bị nuốt chửng bởi làn sóng Ma Tộc hung hãn, bởi sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ. Một cảm giác chua xót, đau đớn dâng lên trong lòng Tạ Trần, không phải cho bản thân, mà cho những con người vẫn kiên cường giữ lấy niềm tin vào ‘nhân tính’ cho đến giây phút cuối cùng.
Ma Chủ Cửu U, thân hình khổng lồ phủ đầy ma khí, từ từ hạ xuống, đôi mắt đỏ rực như máu dán chặt vào Tạ Trần. Hắn nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện trên khuôn mặt góc cạnh, lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc, như thể đang nhìn một con kiến không biết tự lượng sức mình đang cố gắng vùng vẫy trong vũng bùn.
“Ngươi nghĩ sức mạnh bé nhỏ đó có thể làm gì? Thứ mà ngươi gọi là ‘nhân tính’ đó, cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh yếu ớt!” Giọng hắn khàn đặc, đầy mỉa mai, vang vọng khắp chiến trường, dường như muốn nghiền nát mọi hy vọng còn sót lại. Hắn không thể hiểu được sự kiên định đến lạ lùng trong đôi mắt Tạ Trần, cái loại kiên định mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng không thể có được khi đối mặt với hắn.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung chút sức lực cuối cùng. Mặc dù toàn thân run rẩy vì đau đớn và kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định đến khó tin, không hề có chút dao động. Hắn biết, đòn tấn công vừa rồi của Ma Chủ đã chứng minh một sự thật đau lòng: cái ‘khí tức kỳ lạ’ của hắn, cái khả năng nhìn thấu ‘nhân quả’ và vận dụng nó, vẫn chưa đủ để đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của Ma Chủ. Nó vẫn còn quá non nớt, quá yếu ớt để chống lại cơn thịnh nộ của một tồn tại đã vượt qua cả giới hạn của Thiên Đạo. Nhưng điều đó không có nghĩa là thất bại.
“Chưa… chưa kết thúc…” Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng ý chí trong lời nói lại mạnh mẽ như một tiếng gầm thét. Hắn nhìn lại những người đồng đội của mình, những tia sáng yếu ớt của sự sống và hy vọng đang dần lụi tàn. Một ý chí không thể lay chuyển, một sự kiên định còn sâu sắc hơn cả niềm tin, bùng cháy trong sâu thẳm nội tâm hắn. Hắn nhận ra, thất bại này không phải là kết thúc, mà là sự xác nhận cho một điều gì đó còn lớn hơn. Nó là một bài học đắt giá, một sự thúc đẩy để hắn phải tìm ra một con đường khác, một cách thức khác để đối đầu với Ma Chủ.
Ma Chủ Cửu U không để ý đến lời thều thào của Tạ Trần. Hắn giơ cao cánh tay, những luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn từ lòng đất bùng lên, xoáy tròn, hội tụ lại trên đỉnh đầu hắn, tạo thành một cơn bão ma khí khổng lồ, đen đặc và đầy áp lực, như một lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng, sẵn sàng cho đòn kết liễu toàn bộ liên minh Nhân Đạo. Đó là một đòn tấn công không chỉ nhằm vào thể xác mà còn vào tinh thần, muốn nghiền nát hoàn toàn hy vọng và ý chí chống cự của nhân gian.
Tạ Trần cố gắng tập trung chút sức lực cuối cùng, ánh mắt anh quét qua từng người đồng đội, từ Lăng Nguyệt Tiên Tử với vẻ kiên cường đến tuyệt vọng, Dương Quân với ý chí sắt đá, Tiểu Cửu với sự sợ hãi nhưng không từ bỏ, cho đến những phàm nhân kiên cường của Bách Lý Hùng. Hắn biết, hắn không thể ngăn cản đòn tấn công này. Liên minh Nhân Đạo, với sức lực hiện tại, sẽ bị nghiền nát. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một tia sáng lóe lên. Hắn không thể ngăn cản sự hủy diệt vật chất, nhưng hắn có thể giữ lấy ngọn lửa của ‘nhân tính’, của ‘ý chí’ không bao giờ tắt. Thất bại này, sự tan nát này, sẽ là nền móng cho một sự thay đổi lớn hơn, một sự thức tỉnh sâu sắc hơn, một cơ hội để hắn thực sự trở thành ‘điểm neo nhân quả’ đúng nghĩa, không chỉ là một thư sinh nhìn thấu mọi thứ, mà là một người có thể định đoạt lại số phận của một kỷ nguyên. Ma Chủ có thể hủy diệt thân xác, nhưng hắn không thể hủy diệt ý chí, không thể hủy diệt 'nhân tính' đã thức tỉnh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.