Nhân gian bất tu tiên - Chương 631: Hỏa Ngục Thức Tỉnh: Lời Hứa Bằng Máu Và Nước Mắt
Ngay sau khoảnh khắc Liễu Thanh Phong tan biến trong ánh sáng vàng kim, một khoảng lặng chết chóc đột ngột bao trùm chiến trường Thành Vô Song. Không còn tiếng gào thét của ma quân, không còn tiếng gầm rống của pháp khí, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những đống đổ nát, mang theo hơi lạnh của tử khí và sự kinh hoàng. Ánh sáng vàng kim cuối cùng của Liễu Thanh Phong, tựa như một vì sao băng vụt tắt, không chỉ đơn thuần là sự tan biến của một sinh mệnh. Nó là một làn sóng năng lượng 'nhân tính' thuần khiết, một sự bùng nổ của ý chí và sự giác ngộ, va chạm trực diện với ma khí cuồn cuộn của Ma Chủ Cửu U.
Ma Chủ, thân hình to lớn vẫn sừng sững giữa không trung, nhưng hắn không còn giữ được vẻ ngạo mạn, bất khả xâm phạm như trước. Một luồng chấn động vô hình xuyên qua ma khí bảo vệ, trực tiếp đánh thẳng vào thần thức của hắn. Cơn phẫn nộ tột cùng đột ngột b�� xen lẫn bởi một sự kinh ngạc không thể tin được. Hắn lảo đảo lùi lại một bước chân, cơ thể cường tráng khẽ run rẩy. Một tia máu đen đặc quánh, chứa đựng cả sự hỗn loạn của ma khí, chảy ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ hàm răng sắc nhọn. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn trừng trừng nhìn vào khoảng không nơi Liễu Thanh Phong vừa hóa thành tro bụi, một biểu cảm khó tin xen lẫn căm phẫn tột độ.
“Không thể nào!” Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai thường thấy nay lại pha lẫn một chút run rẩy khó nhận ra, như thể hắn vừa chứng kiến một điều điên rồ nhất vũ trụ. “Một kẻ phàm hèn! Một tu sĩ đã ‘mất người’, đã vứt bỏ Thiên Đạo… làm sao có thể… làm sao có thể chặn đứng đòn của ta?!” Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Hắn đã thấy vô số sinh linh tan biến dưới ma uy của mình, vô số kẻ mạnh mẽ gục ngã, nhưng chưa từng có kẻ nào, sau khi đã ‘mất người’ và bị hắn xem thường đến tận xương tủy, lại có thể làm hắn bị thương, dù chỉ là một vết thương nhỏ về thể xác, nhưng lại là một vết sẹo sâu hoắm trong lòng kiêu hãnh của hắn. Hắn đã tưởng rằng mình đã nhìn thấu tất cả bản chất của nhân gian, nhưng sức mạnh của 'nhân tính' này, của sự giác ngộ này, hoàn toàn nằm ngoài sự lý giải của hắn. Nó là một khái niệm mà hắn, kẻ đại diện cho sự hư vô và hủy diệt, không thể nào chạm tới hay nắm bắt.
Quân đoàn Ma Tộc, vốn đang hừng hực khí thế, giờ đây cũng trở nên hoang mang. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vị Ma Chủ bất khả chiến bại của chúng, người đã từng dễ dàng nghiền nát mọi kẻ thù, lại vừa bị một đòn phản công không rõ ràng từ một kẻ sắp chết làm cho lảo đảo và thổ huyết. Sự hỗn loạn lan nhanh trong hàng ngũ ma tộc, những đôi mắt đỏ ngầu chớp động, sự hung hãn thường thấy giảm đi vài phần, thay vào đó là sự cảnh giác và bối rối. Chúng nhìn nhau, rồi lại nhìn Ma Chủ trên cao, chờ đợi một mệnh lệnh, nhưng Ma Chủ lúc này lại chìm đắm trong sự phẫn nộ và suy nghĩ của riêng mình.
Tạ Trần, sau khoảnh khắc chứng kiến sự hy sinh đầy bi tráng của Liễu Thanh Phong, không hề nói một lời. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, sâu thẳm như vũ trụ, không có một chút sợ hãi hay dao động. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn về nơi vệt sáng vàng kim cuối cùng tan biến, một ánh nhìn phức tạp, vừa có sự thấu hiểu sâu sắc, vừa có sự tiếc nuối cho một sinh mệnh đã tìm thấy con đường của mình một cách muộn màng và đầy bi tráng. Hắn hiểu, Liễu Thanh Phong đã không còn là kẻ chấp niệm với hư danh, không còn là kẻ mù quáng chạy theo con đường tiên đạo sai lầm. Anh ta đã trở về với bản chất ‘người’ nhất, dùng chính sinh mệnh mình để bảo vệ những gì anh ta tin tưởng là đúng đắn, không phải vì tiên đạo, mà vì nhân gian, vì đồng loại.
Cái chết của Liễu Thanh Phong không phải là sự kết thúc, mà là một minh chứng hùng hồn cho triết lý mà Tạ Trần đã theo đuổi bấy lâu nay. Nó là lời khẳng định rằng ‘nhân tính’ và ‘ý chí’ có thể đối trọng với mọi quyền năng tuyệt đối, ngay cả khi Thiên Đạo đang suy tàn, ngay cả khi đối mặt với Ma Chủ Cửu U. Sự hy sinh này đã để lại một vết sẹo trong tâm trí của Ma Chủ, một vết sẹo của sự nghi ngờ và bất lực trước một loại sức mạnh mà hắn không thể nào lý giải. Tạ Trần biết, đây là một cơ hội, một đòn chí mạng giáng vào niềm kiêu hãnh và sự tự tin của Ma Chủ. Hắn từ tốn, chậm rãi cất bước, tiến lên phía trước. Thân hình gầy gò của hắn, đứng giữa một chiến trường tan hoang và đầy rẫy tử khí, lại hiện lên một vẻ cao lớn đến lạ thường, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố. Ánh mắt hắn, trầm tĩnh nhưng sâu thẳm, đối diện trực tiếp với đôi mắt đỏ rực lửa giận của Ma Chủ Cửu U. Không một lời nói, không một động tác thừa, nhưng khí chất từ Tạ Trần đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn là thư sinh chỉ biết suy tư, mà đã trở thành một lãnh đạo, một biểu tượng của ‘Nhân Đạo’, một điểm tựa vững chắc cho những linh hồn đang bàng hoàng, lạc lối. Hắn nhìn Ma Chủ Cửu U, trong đôi mắt không chỉ có sự kiên định, mà còn có một tia bi ai khó tả, như thể hắn đang nhìn vào một kẻ lạc lối vĩnh viễn trong bóng tối.
Sự bàng hoàng của liên minh ‘Nhân Đạo’ chỉ kéo dài trong chốc lát. Nỗi đau xót dâng lên trong lòng mỗi người, không chỉ vì sự mất mát của một sinh mệnh, mà còn vì sự cao cả, bi tráng của hành động ấy. Nhưng nỗi đau ấy không kéo họ chìm sâu vào tuyệt vọng, mà nhanh chóng chuyển hóa thành một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm tâm hồn. Ma khí vẫn cuồn cuộn trên bầu trời Thành Vô Song, nhưng giờ đây, một tia sáng yếu ớt dường như đã xuyên qua khe nứt trên vòm trời, phản chiếu vào ánh mắt của những người đang chiến đấu, như một tia hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, người vốn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đỏ hoe, rực lửa căm hờn. Nàng run rẩy siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận được sự ấm áp cuối cùng của nó, như là lời nhắc nhở về nhân tính và sự hy sinh mà Liễu Thanh Phong đã tìm thấy. Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm từng là biểu tượng của sự thanh cao, nay lại mang theo một nỗi đau sâu sắc. Nàng đã từng coi thường Liễu Thanh Phong vì sự tự phụ và mù quáng của hắn, nhưng giờ đây, nàng phải thừa nhận, hắn đã tìm thấy một con đường cao cả hơn bất kỳ đạo lý tiên gia nào mà họ từng theo đuổi. Nàng rít lên, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại khàn đặc vì uất nghẹn, mỗi chữ thốt ra đều như được nung từ chính linh hồn: “Ma Chủ, ngươi sẽ phải trả giá cho điều này! Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh của nhân tâm, sức mạnh của một sinh mệnh biết hy sinh!” Nói đoạn, toàn bộ tu vi của nàng bùng nổ, băng hàn khí cuồn cuộn từ thân nàng tỏa ra, không còn vẻ thanh tao như trước, mà mang theo sự lạnh lẽo thấu xương của nỗi hận. Nàng không chút do dự lao thẳng vào quân đoàn Ma Tộc, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, như muốn xé tan mọi thứ cản đường.
Dương Quân, người luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Hắn nắm chặt thanh kiếm đã mẻ, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt lại bừng lên một ngọn lửa mới, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn nghiến răng, nghẹn ngào thề nguyện: “Liễu sư huynh… chúng ta sẽ không để sự hy sinh của huynh uổng phí!” Những lời nói ấy không chỉ là lời hứa, mà còn là một lời thề son sắt, một quyết tâm biến bi thương thành sức mạnh để chiến đấu đến cùng. Hắn quay đầu, ánh mắt quét qua những tu sĩ giác ngộ khác, những người cũng đang chìm trong nỗi đau và sự phẫn nộ. “Chư vị đạo hữu! Giết! Vì nhân gian! Vì những gì chúng ta tin tưởng!” Dứt lời, Dương Quân dẫn dắt các tu sĩ giác ngộ còn lại, lao thẳng vào quân đoàn Ma Tộc đang hỗn loạn, kiếm khí cuồn cuộn, pháp thuật rực rỡ, tạo thành một làn sóng phản công dữ dội.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt ngấn lệ, nép chặt vào Bách Lý Hùng trong khoảnh khắc. Nàng đã từng run rẩy vì sợ hãi trước sức mạnh của Ma Chủ, nhưng giờ đây, sự sợ hãi trong đôi mắt đã bị thay thế bằng một sự thương cảm sâu sắc và một tia hy vọng mỏng manh. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Liễu Thanh Phong đã tan biến, một sự kiên cường lạ thường hiện lên trong đôi mắt hồ ly. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Nàng thì thầm, rồi thân hình mềm mại đột ngột phát sáng, hóa thân thành một con cáo trắng lớn, đôi mắt xanh biếc rực rỡ, tám cái đuôi lông mềm mại vẫy vẫy trong gió. Nàng lao vút đi với tốc độ đáng kinh ngạc, tựa như một tia chớp trắng, tấn công vào các vị trí hiểm yếu của quân đoàn Ma Tộc, đôi vuốt sắc bén xé nát lớp giáp trụ, răng nanh cắn xé những kẻ địch mạnh nhất.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ run lên từng đợt, nhưng đôi mắt kiên nghị của hắn giờ đây rực cháy ý chí bảo vệ. Hắn là đại diện cho phàm nhân, cho những người không có tu vi cao thâm, nhưng lại có một trái tim kiên cường. Hắn gầm lên một tiếng vang động cả chiến trường, tiếng gầm của một dũng tướng, một thủ lĩnh: “Vì Liễu huynh! Vì nhân gian! Giết!” Hắn vung binh khí, một thanh đao nặng trịch, dẫn dắt đội quân phàm nhân còn lại, những người cũng đã được truyền cảm hứng bởi sự hy sinh của Liễu Thanh Phong. Họ không có pháp lực, nhưng có sự dũng cảm và quyết tâm sắt đá. Họ tạo thành một lá chắn kiên cố, dùng chính thân mình và vũ khí thô sơ để ngăn chặn bước tiến của ma tộc, mỗi người đều chi���n đấu với một quyết tâm sống chết chưa từng có. Toàn bộ liên minh ‘Nhân Đạo’ như bừng tỉnh, biến bi thương thành sức mạnh, mỗi người đều là một ngọn lửa nhỏ, cùng nhau thắp sáng lên một tia hy vọng giữa biển lửa hỗn loạn.
Giữa cơn hỗn loạn của trận chiến tái bùng nổ, tiếng gầm thét và than khóc xen lẫn tiếng va chạm binh khí và pháp thuật, Tạ Trần vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn bước lên, vượt qua những đồng đội đang chiến đấu với ý chí quyết tử. Ánh mắt hắn không hề rời khỏi Ma Chủ Cửu U. Ma khí và linh khí hỗn loạn trên bầu trời, tạo thành những xoáy lốc năng lượng khổng lồ, ánh sáng chớp giật liên hồi, đôi khi là những tia sét đen rạch ngang nền trời nứt nẻ. Mùi máu tanh, khói bụi, ma khí nồng nặc hòa quyện với mùi hương linh khí bùng nổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và sinh tồn. Mặt đất rung chuyển từng đợt, mỗi bước chân của Tạ Trần dường như lại càng kiên định hơn.
Hắn đứng đối diện với Ma Chủ Cửu U, thân hình gầy gò của một thư sinh, không hề có vẻ cường tráng của một tu sĩ hay chiến binh. Nhưng sự hiện diện của hắn lại mạnh mẽ đến khó tin. Không có bất kỳ pháp lực nào bùng nổ từ Tạ Trần, không có hào quang rực rỡ hay thần thông quảng đại. Chỉ có sự tĩnh lặng đến tột cùng, ánh mắt thấu triệt và ý chí kiên định. Nhưng chính điều đó lại tạo thành một áp lực vô hình, một sức mạnh tinh thần khổng lồ, khiến Ma Chủ Cửu U phải dè chừng, thậm chí còn hơn cả khi đối mặt với một cao thủ tu vi thâm hậu. Ma Chủ cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, một sự bất an mà hắn chưa từng trải qua. Tạ Trần không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự tồn tại của chính mình, bằng triết lý và niềm tin.
“Ngươi đã đánh thức thứ mà ngươi sợ hãi nhất, Ma Chủ,” Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh nhưng đầy nội lực, từng lời nói vang vọng rõ ràng giữa chiến trường hỗn loạn, xuyên thấu qua mọi âm thanh ồn ã, như một lời sấm truyền. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ, không chút nao núng. “Niềm tin vào giá trị của một sinh mệnh. Thứ mà ngươi đã đánh mất từ lâu, thứ mà ngươi đã chôn vùi dưới lớp vỏ hư vô và hủy diệt.” Giọng hắn không mang theo sự lên án, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời khẳng định về bản chất cốt lõi của con người mà Ma Chủ đã vĩnh viễn từ bỏ. Hắn không nói về sức mạnh, về tu vi, mà về một khái niệm mà Ma Chủ, kẻ đã tồn tại hàng vạn năm và chứng kiến sự suy tàn của vô số kỷ nguyên, lại không thể nào hiểu được. Đó là ‘nhân tính’, là ‘nhân quả’, là sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ nhất của vạn vật.
Ma Chủ Cửu U nheo mắt, đôi mắt đỏ rực càng thêm tà dị. Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn đặc như tiếng đá cọ xát, nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác, không còn vẻ khinh miệt hoàn toàn như trước. Hắn cảm nhận được một sự biến đổi trong Tạ Trần, một sự biến đổi vượt xa bất kỳ pháp thuật hay tu vi nào. “Ngươi nghĩ một kẻ yếu hèn hy sinh có thể lay chuyển được ta? Ngươi quá ngây thơ, Tạ Trần!” Giọng hắn đầy mỉa mai, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa một sự bất an khó tả. “Một con kiến cố gắng lay chuyển đại thụ, cuối cùng cũng chỉ tự nghiền nát mình mà thôi. Ta sẽ cho ngươi thấy, tất cả những gì ngươi tin tưởng đều sẽ tan biến! Sẽ không còn nhân tính, không còn sinh mệnh, chỉ còn lại hư vô và sự tái sinh từ đổ nát!” Hắn muốn xóa bỏ cái khái niệm ‘nhân tính’ phiền phức này, xóa bỏ mọi dấu vết của sự sống để thiết lập trật tự mới của riêng hắn.
Không đợi Tạ Trần đáp lời, Ma Chủ Cửu U giơ tay lên. Ma khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn bùng nổ, không còn sự hỗn loạn nhất thời như khi bị Liễu Thanh Phong phản công, mà trở nên thuần túy và hủy diệt hơn bao giờ hết. Hắc khí xoáy tròn, ngưng tụ lại thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, đen đặc và đầy áp lực, như một lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Quả cầu ma khí này lớn gấp nhiều lần những đòn tấn công trước đó, mang theo sức mạnh đủ để san bằng cả Thành Vô Song, nhắm thẳng vào Tạ Trần. Cùng lúc đó, quân đoàn Ma Tộc, như được tiếp thêm sức mạnh từ sự phẫn nộ của chủ nhân, đồng loạt gầm thét, lao về phía liên minh ‘Nhân Đạo’ như một làn sóng thủy triều đen tối.
Tạ Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt qua không khí, như thể đang xua đi những ảo ảnh, hay trấn an một đứa trẻ đang hoảng loạn. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo nhẹ bởi một lực lượng vô hình, một sự cân bằng tinh tế giữa vạn vật. Hắn không hề né tránh, mà đứng vững vàng giữa tâm điểm của mọi sự hỗn loạn. Hắn biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của bản chất tồn tại, giờ đây mới chỉ bắt đầu. Sự suy yếu của Ma Chủ chỉ là khởi đầu, sự bùng nổ của liên minh ‘Nhân Đạo’ là ngọn lửa, và Tạ Trần, với vai trò ‘điểm neo nhân quả’, sẽ là người định đoạt kết cục của kỷ nguyên này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.