Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 629: Chấp Niệm Cuối Cùng: Thanh Phong Phá Kén

Hắn biết, một chương mới của thế giới này, và của chính hắn, đã thực sự bắt đầu.

Tạ Trần lặng lẽ nhìn Liễu Thanh Phong, chén trà trên bàn đã nguội lạnh. Bên ngoài cửa sổ, ánh tà dương đang dần tắt hẳn, vẽ lên Thành Vô Song một bức tranh vàng úa rồi chìm dần vào sắc tím than của màn đêm. Những cơn gió bất chợt nổi lên, mang theo hơi lạnh se sắt và một cảm giác bất an khó tả, như thể cả bầu trời cũng đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Tiếng rao hàng cuối ngày của những người bán rong dần thưa thớt, nhường chỗ cho những âm thanh trầm đục hơn của cuộc sống về đêm, tiếng bước chân vội vã trên con đường đá, tiếng nhạc xập xình từ các tửu lầu vọng lại, và đâu đó là tiếng cười nói vang vọng từ những khu chợ đêm vẫn còn tấp nập. Mùi đồ ăn vặt, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi ẩm của đất đá sau một ngày nắng gắt hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, nhưng cũng chất chứa những nỗi lo toan.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt một tách trà mới lên bàn, khói trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà non, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm như hồ thu, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Gương mặt Liễu Thanh Phong vẫn còn tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, nhưng ẩn sâu bên trong đã không còn sự hoang mang tột độ như khi hắn vừa bước vào căn phòng này. Thay vào đó là một sự trống rỗng, và cả một sự mệt mỏi cùng cực, như thể hắn vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dài đằng đẵng.

“Ngươi nói Thiên Đạo ép buộc chúng sinh ‘thăng tiên’,” Tạ Trần cất giọng, chậm rãi từng chữ, “nhưng cái gì đã ép buộc ngươi tin rằng đó là con đường duy nhất? Cái gì đã khiến ngươi chấp nhận ‘mất người’ vì ‘đại nghĩa’ mà ngươi hằng theo đuổi?”

Lời nói của Tạ Trần không mang theo bất kỳ sự phán xét nào, chỉ là một câu hỏi trần trụi, thẳng thắn như một nhát dao mổ xẻ vào tận cùng tâm can Liễu Thanh Phong. Hắn không cần phải cao giọng, không cần phải gay gắt, bởi lẽ trọng lượng của những câu chữ ấy đã đủ sức khiến người nghe phải chấn động. Liễu Thanh Phong khẽ rùng mình. Hắn đã nghĩ rằng mình đã thấu hiểu tất cả, đã giác ngộ được sự thật tàn khốc. Nhưng câu hỏi của Tạ Trần lại mở ra một cánh cửa khác, một vực thẳm sâu hơn trong tâm hồn hắn mà hắn chưa từng dám đối mặt.

Liễu Thanh Phong nhìn chằm chằm vào chén trà nghi ngút khói, như đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong đó. “Ta… ta đã thấy, con đường kia là ánh sáng duy nhất,” hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy sự giằng xé. “Tất cả những gì ta làm… là vì nó. Vì một niềm tin vào trật tự, vào sự trường tồn của Thiên Đạo. Ta đã nghĩ rằng, nếu không có Thiên Đạo, tất cả sẽ sụp đổ, vạn vật sẽ chìm trong hỗn loạn. Những người chấp niệm, những kẻ lạc lối, tất cả đều cần được dẫn dắt. Và ta… ta đã tin mình là một phần của sự dẫn dắt đó.”

Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng dồn nén những cảm xúc hỗn loạn đang trào dâng trong lòng. “Ma Chủ… hắn cũng chỉ là một kẻ điên, muốn hủy diệt tất cả, muốn phá tan mọi thứ mà chúng ta đã dày công xây dựng. Nếu không phải vì hắn, có lẽ Thiên Đạo đã không suy kiệt đến mức này, có lẽ ta đã không phải lựa chọn giữa ‘người’ và ‘đạo’…” Liễu Thanh Phong cố gắng biện minh, nhưng trong giọng nói của hắn đã không còn sự kiên định của ngày xưa, chỉ còn sự hoang mang và nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn vẫn còn chấp niệm, vẫn còn bám víu vào cái lý lẽ cũ kỹ rằng Ma Chủ là kẻ hủy diệt, là nguồn cơn của mọi tai ương, chứ không phải Thiên Đạo đã mục nát từ bên trong.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa vô vàn ý tứ. “Hủy diệt hay kiến tạo, đôi khi chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu, Liễu huynh. Quan trọng là, ngươi nhìn nhận điều gì là ‘đại nghĩa’? Là sự trường tồn của một hệ thống đã cũ nát, hay là sự sống còn của những linh hồn đang bị nó bóc lột? Là quyền năng hư ảo của kẻ tu tiên, hay là nhân tính chân thật của một phàm nhân?”

Tạ Trần đẩy chén trà về phía Liễu Thanh Phong, ánh mắt thấu triệt vẫn không rời, như muốn nhìn xuyên qua từng lớp chấp niệm đang bao bọc lấy tâm hồn hắn. Hắn không trách cứ, không phán xét, chỉ chất vấn, chỉ gợi mở. Bởi vì Tạ Trần hiểu rằng, sự giác ngộ đích thực không thể đến từ bên ngoài, mà phải bùng cháy từ sâu thẳm bên trong mỗi con người. Hắn biết Liễu Thanh Phong đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn, giữa một bên là con đường cũ kỹ đã mục ruỗng, và một bên là vực thẳm của sự thật, nơi bản ngã của hắn sẽ phải đối mặt với chính những sai lầm đã qua.

“Ngươi đã từng tin vào ‘Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử’ phải không, Liễu huynh?” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm bổng như một khúc thiền ca, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén cắt vào lớp vỏ bọc cuối cùng của Liễu Thanh Phong. “Ngươi đã từng cho rằng kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Nh��ng giờ đây, khi ngươi đã thấy được Thiên Cấm Cổ Bi, khi ngươi đã nhận ra sự mục nát từ bên trong của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ ấy, ngươi còn tin vào điều đó nữa không? Hay đó chỉ là một lời nguyền, một ảo ảnh được tạo ra để trói buộc chúng sinh vào một vòng luân hồi vô tận của sự ‘thăng tiên’ và ‘mất người’?”

Liễu Thanh Phong ôm đầu, toàn thân run rẩy dữ dội. Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn, kích hoạt một phản ứng dữ dội, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra trong nội tâm hắn. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đang bùng nổ trong đầu.

Bên trong tâm trí Liễu Thanh Phong, không gian trở nên vô định, hỗn loạn. Ánh sáng và bóng tối giao tranh dữ dội, như một chiến trường không tiếng súng. Đôi lúc, hắn thấy mình đang đứng giữa Thái Huyền Tông hùng vĩ, tiếng tụng kinh vang vọng khắp các ngọn núi, những vị tiền bối đạo cao đức trọng đang mỉm cười nhìn hắn, khen ngợi hắn là thiên tài ngàn năm khó gặp, là người được Thiên Đạo chọn lựa để g��nh vác đại nghiệp. Tiếng chuông chùa ngân nga, mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa, tất cả đều gợi nhớ về một quá khứ huy hoàng, về một niềm tin vững chắc mà hắn đã từng ôm ấp. Hắn thấy mình đang luyện kiếm dưới ánh trăng, Bích Lạc Kiếm lung linh như một dải ngân hà, mỗi chiêu thức đều mang theo sức mạnh của Thiên Địa, và mục tiêu của hắn là đạt tới cảnh giới tối cao, trở thành một vị Tiên Tôn vĩnh hằng, cứu vãn chúng sinh, vá trời lấp biển.

Một giọng nói uy nghiêm, đầy cám dỗ vang lên từ hư vô, như tiếng vọng của Thiên Đạo: “Ngươi là Liễu Thanh Phong! Kẻ được chọn! Đừng quên sứ mệnh của mình! Ngươi là niềm hy vọng của muôn vạn chúng sinh, là người sẽ dẫn dắt thế gian thoát khỏi kiếp nạn. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân kia không hiểu gì về đại đạo! Hắn chỉ là một con sâu cái kiến, đang cố gắng phá hoại trật tự mà thôi! Ngươi vẫn có thể cứu vãn mọi thứ, vẫn có thể trở thành ‘người vá trời’, vẫn có thể đạt đến cảnh giới vô thượng. Buông bỏ chấp niệm về ‘nhân tính’ tầm thường kia đi, đó chỉ là xiềng xích trói buộc ngươi mà thôi!”

Giọng nói ấy vừa dứt, không gian lại đột ngột biến đổi. Cảnh tượng hùng vĩ của Thái Huyền Tông tan biến, thay vào đó là Ma Vực Thâm Uyên u ám, nơi tiếng gầm rú của quỷ vật vang vọng, nơi những linh hồn vặn vẹo đang than khóc. Và rồi, một tiếng cười khẩy ghê rợn vang lên, lạnh lẽo đến thấu xương, đó là tiếng cười của Ma Chủ Cửu U.

“Ha ha ha! Nhìn xem, một con rối nữa đang vùng vẫy trong ảo tưởng!” Giọng Ma Chủ đầy vẻ chế giễu, vang vọng khắp không gian hỗn loạn. “Ngươi là ai? Là kẻ cứu thế, hay chỉ là kẻ tự lừa dối? Ngươi đã từng tin rằng mình đang chiến đấu vì ‘đại nghĩa’, vì ‘Thiên Đạo’, nhưng bản chất của ngươi có khác gì những kẻ mà ngươi căm ghét? Ngươi cũng chỉ là một kẻ khao khát quyền lực, khao khát sự vĩnh hằng mà thôi! Ngươi nghĩ mình đã giác ngộ? Không! Ngươi chỉ đang tự lừa dối mình. Cái gọi là ‘nhân tính’ kia, chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ để ngươi trốn tránh sự thật, trốn tránh trách nhiệm của một kẻ tu tiên đã từng ‘mất người’! Buông bỏ đi! Gia nhập cùng ta, hủy diệt cái trật tự giả dối này, và ngươi sẽ thấy sự tự do đích thực!”

Hình ảnh và âm thanh cứ thế xen kẽ, giằng xé tâm trí Liễu Thanh Phong. Hắn thấy mình là một vị Tiên Tôn đứng trên mây, ánh mắt cao ngạo nhìn xuống chúng sinh. Rồi lại thấy mình là một con quỷ dữ, tay nhuốm máu, cười man rợ giữa đống đổ nát. Hắn thấy mình là một phàm nhân yếu đuối, run rẩy trước sức mạnh của Thiên Địa. Rồi lại thấy mình là một chiến binh kiêu hùng, gươm vung lên quét sạch tà ma. Mỗi hình ảnh, mỗi giọng nói đều là một mũi giáo đâm thẳng vào tâm trí hắn, cố gắng kéo hắn về một phía.

Linh lực trong người Liễu Thanh Phong dao động dữ dội, các mạch máu dưới da nổi lên chằng chịt, suýt chút nữa bùng nổ. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn vỡ tung, thân thể như bị xé làm đôi. Đây chính là chấp niệm cuối cùng của hắn, cái kén mà hắn đã tự dệt nên bằng những niềm tin sai lầm, bằng sự kiêu hãnh của một kiếm tiên, bằng nỗi sợ hãi về sự hỗn loạn nếu không có Thiên Đạo. Đây cũng là ảo ảnh mà Ma Chủ đã gieo rắc, hoặc tàn dư của chính Thiên Đạo đang cố gắng níu kéo hắn, khiến hắn không thể hoàn toàn thoát ra khỏi vòng xoáy của sự dối trá.

Trong suốt cuộc chiến nội tâm ấy, Tạ Trần vẫn ngồi đó, tách trà trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Hắn không nói thêm một lời nào, chỉ im lặng quan sát Liễu Thanh Phong. Ánh mắt hắn vẫn thấu triệt, không một chút dao động, như một ngọn đèn dẫn lối kiên định trong màn đêm tối tăm của tâm hồn Liễu Thanh Phong. Hắn không can thiệp, bởi hắn biết rằng đây là cuộc chiến mà Liễu Thanh Phong phải tự mình đối mặt, tự mình vượt qua. Hắn chỉ ở đây, như một điểm tựa, một nhân chứng cho sự chuyển hóa của một linh hồn đã từng lạc lối.

Tạ Trần khẽ liếc nhìn quyển cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt bên cạnh mình. Những triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về việc buông bỏ chấp niệm, về sự cân bằng giữa Thiên và Nhân đã được hắn chiêm nghiệm và thực hành suốt bao năm qua. Hắn biết, con đường mà Liễu Thanh Phong đang đi qua, là con đường mà rất nhiều tu sĩ khác đã và đang đối mặt. Cái giá của quyền năng, của sự "thăng tiên", chính là sự "mất người", là sự đánh đổi nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Và giờ đây, Liễu Thanh Phong đang phải đối mặt với lựa chọn cuối cùng: tiếp tục chìm đắm trong ảo ảnh của "đại nghĩa", hay phá tan cái kén, chấp nhận sự thật đau đớn để tìm lại chính mình.

Mưa bắt đầu rơi. Những hạt mưa lất phất chạm vào cửa kính, tạo nên âm thanh lộp bộp đều đặn, như một bản nhạc nền u buồn cho cuộc đấu tranh nội tâm của Liễu Thanh Phong. Gió hú qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, khiến không khí trong phòng càng thêm tĩnh mịch, căng thẳng. Thành Vô Song bên ngoài, dưới màn mưa giăng mịt mù, dường như cũng đang chìm vào một giấc ngủ sâu, chỉ còn ánh đèn lờ mờ xuyên qua màn mưa, lung linh như những vì sao lạc lối. Mùi ẩm ướt của đất, mùi trà nguội, và mùi mực cũ từ những chồng sách trong quán hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi thời gian dường như ngưng đọng.

Đột nhiên, Liễu Thanh Phong mở bừng mắt. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nhưng không còn sự hoang mang hay chấp niệm dữ dội của những phút trước. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể mọi thứ bên trong hắn đã bị gột rửa, cạn kiệt. Rồi, từ sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một tia sáng yếu ớt bùng lên, một tia sáng của sự thanh tỉnh, của sự giác ngộ đích thực. Anh ta thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài, một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, tách trà đã nguội lạnh trên bàn, không nói thêm lời nào. Hắn chỉ nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm chân thành. Sự im lặng của Tạ Trần không phải là sự thờ ơ, mà là sự lắng nghe, sự tôn trọng tuyệt đối dành cho khoảnh khắc chuyển hóa quan trọng nhất trong cuộc đời Liễu Thanh Phong.

Liễu Thanh Phong chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, không còn sự kiêu ngạo của một kiếm tiên, không còn sự ngông cuồng của một kẻ tin vào "đại nghĩa", chỉ còn lại sự chân thật và một nỗi đau âm ỉ. Giọng nói của hắn khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi nặng nề: “Ta đã… thấy… Thấy sự thật tàn khốc nhất, Tạ Trần. Ta… ta đã sai rồi. Tất cả… tất cả chỉ là một lời nguyền, một cái kén trói buộc. Không có Thiên Đạo nào cần cứu. Cái gọi là ‘thăng tiên’ mà ta hằng theo đuổi, chỉ là một cái bẫy, một sự bóc lột bản nguyên sinh linh, khiến con người ‘mất người’. Ta đã mù quáng, Tạ Trần. Ta đã vô tình đẩy biết bao sinh linh vào con đường ‘mất người’ vì cái ‘đại nghĩa’ hư ảo của mình.”

Nước mắt không tự chủ trào ra từ khóe mắt hắn, chảy dài trên gương mặt gầy gò, hòa lẫn với những vết bụi bẩn và máu khô còn sót lại. Nhưng lần này, những giọt nước mắt ấy không còn mang theo sự hoang mang hay đau khổ tột cùng. Đó là nước mắt của sự giải thoát, của sự thanh tẩy, của một linh hồn vừa tìm thấy con đường trở về sau một hành trình dài lạc lối. Hắn đã từng là một vị kiếm tiên kiêu ngạo, chưa t��ng rơi lệ trước bất kỳ khó khăn nào. Nhưng giờ đây, khi đối diện với chân tướng, và với Tạ Trần, hắn đã hoàn toàn buông bỏ mọi kiêu hãnh, mọi chấp niệm.

“Chỉ có người… cần được bảo vệ,” Liễu Thanh Phong tiếp tục, giọng nói dần trở nên rõ ràng và kiên định hơn, dù vẫn còn xen lẫn chút run rẩy. “Bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính. Bảo vệ sự sống bình thường của phàm nhân. Bảo vệ những giá trị chân thật, chứ không phải là sự trường tồn của một Thiên Đạo đã mục nát. Dù có phải… tan xương nát thịt, ta cũng nguyện ý.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi hắn. Hắn không nói “ta đã nói rồi” hay bất kỳ lời lẽ đắc thắng nào. Hắn chỉ đơn giản là thừa nhận sự giác ngộ của Liễu Thanh Phong. “Và ngươi sẽ làm gì với sự thật đó, Liễu Thanh Phong?” Tạ Trần hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ chờ đợi, vẻ thăm dò. Hắn muốn biết, sau khi phá bỏ chấp niệm, Liễu Thanh Phong sẽ lựa chọn con đường nào.

Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, đứng dậy. Thân thể hắn vẫn còn yếu ớt, gầy gò, nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tự phụ, không còn sự kiêu ngạo, mà thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một ý chí bất khuất được hun đúc từ nỗi đau và sự giác ngộ. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một hành động mà Liễu Thanh Phong của quá khứ sẽ không bao giờ làm, một hành động thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối và sự buông bỏ hoàn toàn bản ngã của mình.

“Ta sẽ… chuộc lỗi,” Liễu Thanh Phong nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, mang theo một sức nặng ngàn cân. “Bằng mọi giá. Ta không thể cứu Thiên Đạo, nhưng ta có thể… bảo vệ những gì còn sót lại của nhân gian. Bảo vệ ‘người’ khỏi sự hỗn loạn này, khỏi Ma Chủ, và khỏi cả những tàn dư của cái Thiên Đạo giả dối kia. Ta sẽ tìm lại con đường của ‘người’, không phải để thăng tiên, mà là để sống một đời trọn vẹn, chân thật, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.”

Tạ Trần khẽ nâng tay, ra hiệu cho hắn không cần làm vậy. Hắn biết, lời tuyên thệ này, hành động này, còn đáng giá hơn vạn lời nói suông. Liễu Thanh Phong đã thực sự “phá kén”, đã thoát khỏi cái bóng của quá khứ, của chấp niệm. Hắn đã chấp nhận sự tha hóa của mình, chấp nhận nỗi đau, và từ đó tìm thấy một ý nghĩa sống mới, một con đường mới.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa đã giăng kín bầu trời Thành Vô Song, nơi những tiếng động của chiến tranh vẫn còn vọng lại từ xa, và nơi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, sắp sửa sụp đổ. Hắn biết, sự giải thoát của Liễu Thanh Phong khỏi chấp niệm này là một dấu hiệu quan trọng, cho thấy sức mạnh của ý chí và sự giác ngộ nhân tính có thể vượt qua cả ảnh hưởng của Thiên Đạo suy tàn và Ma Chủ. Một kiếm tiên đã từng lạc lối, giờ đây đã trở thành một ‘người’ đích thực, sẵn sàng chuộc lỗi bằng chính sinh mệnh của mình. Và hắn, Tạ Trần, biết rằng hành động của Liễu Thanh Phong trong những ngày sắp tới sẽ là một cột mốc quan trọng, một sự kiện then chốt trong cuộc chiến sinh tử này.

Trật tự cũ đang sụp đ���. Một khoảng trống lớn đang hiện ra. Và Tạ Trần biết, hắn sẽ là người phải lấp đầy khoảng trống đó, bằng một trật tự mới, một trật tự của ‘Nhân Đạo’.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free