Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 628: Giác Ngộ Và Tìm Kiếm: Liễu Thanh Phong Gặp Gỡ Tạ Trần

Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, khi sương mù còn giăng mắc như một tấm màn tang thương phủ lên thế gian, Liễu Thanh Phong chật vật bước ra khỏi khe đá nứt toác, lối đi bí mật dẫn đến bí thất ẩn sâu trong lòng Cổ Mộ Tiên Tôn. Hắn ngước nhìn bầu trời xám xịt, cảm thấy như toàn bộ thế giới đang xoay chuyển quanh mình, không phải vì cơn choáng váng do kiệt sức, mà vì sự đổ vỡ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét nồng nặc quấn lấy hắn, quyện lẫn với dư vị tanh nồng của máu đã khô trên y phục. Từng thớ thịt, từng khớp xương trên cơ thể hắn đều gào thét vì đau đớn, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự giày vò trong tâm hồn.

Hắn nhìn lại tàn tích cổ xưa phía sau lưng, nơi những phù điêu chạm khắc tinh xảo đã bị phong hóa đến mức khó nhận dạng, nơi những cánh cổng đá khổng lồ đổ nát nằm nghiêng ngả như những bộ xương của một loài sinh vật khổng lồ đã chết. Tiếng gió rít qua các khe đá, bi ai như tiếng than khóc của vạn linh bị trói buộc, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những thạch nhũ rêu phong, tạo nên một bản nhạc ai oán cho một kỷ nguyên sắp tàn. Nơi đây từng là thánh địa, là nơi chôn giấu bao bí mật của các Tiên Tôn thượng cổ, từng tràn ngập linh khí huyền diệu, nhưng giờ chỉ còn lại sự hoang tàn, u ám và một chân tướng tàn khốc.

"Thiên Đạo... một sự lừa dối vĩ đại... ta đã mù quáng đến vậy sao?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ như bóp nghẹt lấy lồng ngực. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn nét mệt mỏi và bàng hoàng, nhưng đã không còn vẻ tự phụ hay mù quáng của kẻ tu sĩ từng kiên định với "đại nghĩa" hão huyền. Thay vào đó, đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấu vực thẳm, ánh mắt chứa đầy phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói, những lời mà hắn đã từng cho là ngông cuồng, đại nghịch bất đạo, nhưng giờ đây, chúng lại vang vọng trong tâm trí hắn như những lời tiên tri chính xác đến ghê người.

Hắn chật vật đứng dậy, mỗi cử động đều khiến những vết thương cũ và mới trên người rỉ máu. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong kiêu ngạo, tài hoa của ngày xưa, mà là một kẻ rách nát, thân tàn ma dại. Nhưng trong đống tro tàn ấy, một ý chí mới đã được nhen nhóm. Hắn đưa tay chạm vào y phục, nơi Thiên Cấm Cổ Bi đang được cất giấu cẩn thận. Tấm bia đá ấy không phải là một vật phẩm tiên gia mang lại quyền năng, mà là một tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi, một lời tố cáo đanh thép về bản chất tha hóa của Thiên Đạo cũ. Sự trân trọng hắn dành cho nó không còn là sự sùng bái sức mạnh, mà là sự tôn kính dành cho một chân lý đã được khai quật.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi ẩm mốc và bụi bặm tràn ngập buồng phổi, như để nuốt trọn cả sự thật cay đắng ấy vào trong mình. Hắn đã từng nghĩ rằng tu hành là con đường giải thoát, là sự siêu thoát khỏi phàm trần. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng đó chỉ là một cái bẫy tinh vi, một lời nguyền cưỡng ép "thăng tiên" để duy trì một trật tự giả dối, nơi bản nguyên sinh linh bị bóc lột, bị tha hóa, bị buộc phải "mất người" để phụng sự cho một mục đích ích kỷ của những kẻ tạo ra nó. Sự "mất người" không phải là một lỗi lầm của tu sĩ, mà là hệ quả tất yếu của một hệ thống mục nát từ gốc rễ.

Những hình ảnh về sự sụp đổ của Thái Huyền Tông, về những đạo hữu từng thân thiết, về chính những lựa chọn tàn nhẫn mà hắn đã từng thực hiện dưới danh nghĩa "đại nghĩa" lại hiện về. Từng gương mặt, từng tiếng cười, từng tiếng khóc thét hóa điên dại của những người "mất người" lướt qua tâm trí hắn, như hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Hắn đã từng là một phần của cỗ máy nghiền nát nhân tính ấy, một bánh răng trong guồng quay của sự lừa dối. Nỗi hối hận dâng lên như thủy triều, nhấn chìm hắn trong biển cả của sự thống khổ. Nhưng cùng với nỗi hối hận, là một sự thanh tẩy, một lời thề nguyền được khắc sâu vào xương tủy: hắn sẽ không bao giờ quay lại con đường ấy nữa.

Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua những tàn tích xung quanh, không còn vẻ tuyệt vọng hay hoang mang, mà là sự sắc lạnh của một người đã tìm thấy mục đích. Những phù điêu phong hóa, những cánh cổng đổ nát, giờ đây chỉ là chứng nhân câm lặng cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Chúng không còn là biểu tượng của sức mạnh hay vinh quang, mà là bằng chứng cho sự mục nát của một hệ thống.

Liễu Thanh Phong quay lưng lại với Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi chôn vùi quá khứ và những ảo vọng. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt, dù linh lực trong đan điền đã cạn kiệt. Tiếng bước chân hắn vang vọng trong hành lang đá, hòa vào tiếng gió và tiếng nước nhỏ giọt, như một bản giao hưởng của sự kết thúc và khởi đầu. Hắn hướng về phía lối ra, nơi mà hắn tin rằng một con đường mới đang chờ đợi. Con đường ấy có thể đầy chông gai, đầy hiểm nguy, có thể sẽ phải đổi bằng chính sinh mệnh của hắn, nhưng đó là con đường của "nhân tính", của sự chuộc lỗi, của sự phản kháng. Hắn không biết Tạ Trần đang ở đâu, nhưng một linh cảm mạnh mẽ mách bảo hắn phải tìm gặp người thư sinh ấy, người mà hắn từng xem là dị loại, là kẻ điên rồ, nhưng giờ đây lại là ngọn hải đăng duy nhất trong biển đêm hỗn loạn này. Cuộc chiến với Ma Chủ Cửu U vẫn đang hoành hành bên ngoài, Thiên Đạo vẫn đang suy kiệt và tìm cách duy trì sự tồn tại bằng cách tước đoạt nhân tính. Nhưng Liễu Thanh Phong biết rằng hắn không thể quay đầu lại. Hắn đã chạm đến tận cùng của sự thật, và từ vực thẳm đó, hắn đã tự mình kiến tạo một con đường mới. Con đường mà hắn đã đi, con đường của Thiên Đạo cũ, đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn. Và trong khoảng trống ấy, một ý niệm mới về "Nhân Đạo", về giá trị của con người, đã hoàn toàn hình thành trong tâm trí hắn, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau đêm đen dài, một bình minh có thể sẽ phải đổi bằng chính sinh mệnh của hắn. Hắn bước ra khỏi Cổ Mộ Tiên Tôn, bỏ lại sau lưng những tàn tích của quá khứ, của những ảo vọng, và của một Thiên Đạo giả dối. Bầu trời bên ngoài vẫn còn u ám bởi sương mù và khói bụi chiến tranh, nhưng trong lòng Liễu Thanh Phong, một tia sáng đã bùng lên, soi rọi con đường mà hắn sẽ đi. Một cuộc chiến mới, một mục đích mới, đã bắt đầu trong tâm hồn của Liễu Thanh Phong, không phải cho sự thăng tiên, mà cho sự chuộc lỗi và cho Nhân Đạo.

***

Liễu Thanh Phong lê bước trên những con đường ngổn ngang của Thành Vô Song, dưới ánh nắng chiều tà yếu ớt, nhạt nhòa trong màn bụi khói chiến tranh. Thành Vô Song, một tòa thành từng lộng lẫy, sầm uất với những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút khắc đầy trận pháp bảo vệ, giờ đây mang một vẻ thê lương, đổ nát. Những con phố nhộn nhịp ngày nào giờ thưa thớt bóng người, hoặc đông đúc một cách hỗn loạn bởi những kẻ chạy nạn, những tu sĩ hóa điên dại vì "mất người", và những toán Ma tu thừa cơ cướp bóc, gieo rắc kinh hoàng.

Mùi khói bụi, mùi máu tanh và mùi ẩm mốc từ những đống đổ nát quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó tả, khắc sâu vào tâm trí hắn. Tiếng rao hàng của thương nhân đã im bặt, thay vào đó là tiếng bước chân hối hả của những người tìm cách thoát thân, tiếng xe ngựa chở đầy thương binh, tiếng la hét thất thanh từ những góc tối, và tiếng cười man rợ của những kẻ đã hoàn toàn bị tha hóa. Những ngôi nhà cao tầng san sát, những cung điện lộng lẫy giờ đây chỉ còn là những cái bóng đổ dài, bị ám ảnh bởi sự hủy diệt. Từng cảnh tượng hiện ra trước mắt Liễu Thanh Phong như một nhát dao đâm sâu vào trái tim hắn, mỗi vết thương làm củng cố thêm quyết tâm tìm gặp Tạ Trần.

"Đây là cái giá của sự mù quáng... cái giá của 'tiên đạo' giả dối..." Hắn độc thoại nội tâm, gi��ng nói khàn đặc, đầy cay đắng. Hắn đã từng là một phần của cái "tiên đạo" ấy, đã từng góp phần vào sự mục nát này. Chính hắn, Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài chính trực và ánh mắt tự phụ, đã từng ngẩng cao đầu đi trên con đường mà hắn tin là chân lý, khinh thường những kẻ phàm nhân. Giờ đây, hắn mới thấu hiểu sự ngu muội của mình. Những tu sĩ từng là bạn bè, đồng môn, giờ đây hoặc đã hóa điên, hoặc đã chết trong vô vọng, hoặc đang tìm cách bám víu vào những mảnh vụn của quyền năng, hoàn toàn quên mất bản chất làm người. Họ là minh chứng sống động nhất cho lời nguyền "mất người", một lời nguyền mà Thiên Đạo đã đặt ra, không phải để trừng phạt, mà để phục vụ cho sự tồn tại ích kỷ của chính nó.

Hắn băng qua một khu chợ đã bị cướp phá, nơi những gánh hàng đổ nát, những vật phẩm vương vãi trên nền đất lấm lem máu và bùn. Một đứa bé gầy gò đang ôm chặt lấy một con búp bê rách nát, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, bên cạnh là thi thể mẹ nó. Không xa đó, một tu sĩ trẻ tuổi, từng là một thiên tài của một tiểu môn phái, giờ đang điên loạn vung kiếm chém giết bất cứ ai lại gần, miệng lẩm bẩm những câu chú vô nghĩa, linh lực hỗn loạn bùng nổ, thiêu đốt mọi thứ xung quanh. Đó là sự "mất người" trong hình hài đáng sợ nhất. Liễu Thanh Phong đã từng chứng kiến những cảnh tượng như vậy, nhưng chưa bao giờ chúng lại có sức công phá tâm can hắn mãnh liệt đến thế. Trước đây, hắn sẽ coi đó là sự yếu kém của kẻ tu sĩ, là cái giá phải trả để đạt được đạo lớn. Giờ đây, hắn chỉ thấy sự bi ai, sự tàn khốc của một hệ thống đã nghiền nát nhân tính.

Hắn phải cẩn trọng, dùng chút linh lực còn sót lại để che giấu thân phận và những vết thương rách nát trên người. Những toán Ma tu rình rập khắp nơi, chúng không phân biệt tu sĩ hay phàm nhân, chỉ tìm kiếm những kẻ yếu thế để tước đoạt. Những kẻ cướp bóc cũng hoành hành, lợi dụng tình hình hỗn loạn để cướp bóc, giết người. Hắn từng là một trong những kẻ mạnh nhất thế giới này, giờ đây phải cúi mình ẩn náu, len lỏi qua từng con hẻm tối tăm, tránh né những ánh mắt nghi ngờ. Sự yếu đuối thể xác càng làm hắn cảm nhận rõ hơn giá trị của sự sống, của bản nguyên con người.

Ánh mặt trời cuối cùng cũng lặn hẳn, nhuộm tím cả một góc trời, rồi chìm vào bóng đêm. Thành Vô Song, dù được bảo vệ bởi những trận pháp cổ xưa, vẫn không tránh khỏi sự xâm lấn của bóng tối và sự hỗn loạn. Tiếng kêu la, tiếng đổ vỡ vẫn vẳng đến từ xa, như một bản giao hưởng của sự tận thế. Hắn tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định hướng về một điểm duy nhất. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Tạ Trần lại hiện về, không còn là lời chỉ trích câm lặng, mà là một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Hắn đã từng khinh thường con đường "phàm nhân" của Tạ Trần, nhưng giờ đây, hắn nhận ra đó mới chính là con đường chân chính nhất.

Cuối cùng, sau một hành trình dài đằng đẵng đầy hiểm nguy và gian khổ, hắn cũng tới được Khách Điếm Lạc Thần. Khách điếm từng sang trọng, lịch sự, nơi tụ tập của các tinh anh tu sĩ, giờ đây đã được cải biến thành một tổng bộ tạm thời của liên minh 'Nhân Đạo'. Xung quanh khách điếm, những tu sĩ trẻ tuổi với ánh mắt cảnh giác, mặc giáp phục đơn giản nhưng khí thế nghiêm cẩn, đang tuần tra. Chúng là những người còn giữ được "người", những người đã chọn đứng về phía Tạ Trần, đối mặt với sự suy tàn của Thiên Đạo và sự hung tàn của Ma Chủ Cửu U.

Liễu Thanh Phong dừng lại một khoảng, quan sát. Hắn biết mình không thể đột nhập, cũng không muốn gây ra hiểu lầm. Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ chút do dự cuối cùng. Hắn là Liễu Thanh Phong, đệ tử chân truyền của Thái Huyền Tông, từng một thời lừng lẫy. Dù giờ đây hắn rách nát, thân tàn, nhưng cốt cách vẫn còn đó. Hắn bước ra khỏi bóng tối, tiến thẳng về phía cổng chính, nơi hai tu sĩ trẻ đang đứng gác.

"Ta muốn gặp Tạ Trần." Giọng hắn khàn đặc, nhưng không hề run rẩy.

Hai tu sĩ nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ. Thân hình rách rưới, đầy thương tích của hắn không hề giống một vị khách quý, mà giống một tên ăn mày vừa thoát chết khỏi chiến trường. Một người trong số họ rút kiếm, mũi kiếm lạnh lẽo chỉ thẳng vào cổ họng hắn.

"Ngươi là ai? Dám xưng tên Tạ công tử một cách đường đột như vậy?"

Liễu Thanh Phong không đáp, chỉ đưa tay vén tà áo, để lộ ra tấm bài ngọc bội Thái Huyền Tông đã bị nứt vỡ. Ánh mắt hắn kiên định, không chút né tránh.

"Ta là Liễu Thanh Phong."

Cái tên ấy như một luồng điện xẹt qua hai tu sĩ. Liễu Thanh Phong, kiếm tiên lừng lẫy của Thái Huyền Tông, từng là biểu tượng của chính đạo, nay lại xuất hiện trong bộ dạng thảm hại này. Chúng nhìn nhau, rồi hạ kiếm, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

"Đợi một chút." Một người trong số đó nói, rồi nhanh chóng chạy vào trong. Liễu Thanh Phong đứng đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, kiên nhẫn chờ đợi, để gió đêm thổi tung mái tóc rối bời, để bụi bặm của thế gian bám víu lấy y phục rách nát của hắn. Hắn không còn quan tâm đến vẻ ngoài, đến thể diện. Điều hắn quan tâm giờ đây, chỉ là sự thật, và con đường chuộc lỗi.

***

Bên trong Khách Điếm Lạc Thần, không gian hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn bên ngoài. Mùi hương liệu cao cấp, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, xua đi mọi tạp khí. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng lụa và pháp khí chiếu rọi hành lang, nơi những bước chân tuần tra nhẹ nhàng, đều đặn vang vọng, phá vỡ sự tĩnh mịch nhưng không làm mất đi vẻ trang trọng, yên tĩnh. Khách điếm này, dù đã được cải biến thành tổng bộ tạm thời, vẫn giữ được nét kiến trúc sang trọng, lịch sự vốn có, chỉ có thêm một bầu không khí căng thẳng, cảnh giác ngầm.

Liễu Thanh Phong được dẫn vào một căn phòng nhỏ, nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Cửa phòng khẽ khàng đóng lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh hỗn loạn từ thế giới bên ngoài. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự yên bình hiếm hoi này, một sự yên bình đã lâu lắm rồi hắn không được nếm trải. Ngay giữa phòng, dưới ánh nến lung linh trên bàn, có một thư sinh đang ngồi, đầu cúi thấp, tay cầm một quyển sách cũ đã ngả màu. Thân hình gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Trang phục là một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương.

Chính là Tạ Trần.

Liễu Thanh Phong đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt phức tạp nhìn người thư sinh. Hắn đã hình dung ra đủ loại tình huống, đủ loại lời lẽ đối đáp, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ Tạ Trần lại xuất hiện bình thản đến vậy, như thể mọi thứ diễn ra bên ngoài, mọi sự sụp đổ của một kỷ nguyên, đều chẳng liên quan gì đến hắn. Sự đối lập giữa vẻ ngoài điềm tĩnh của Tạ Trần và sự rách nát, suy sụp của chính hắn, tạo nên một sự tương phản đầy kịch tính, khiến Liễu Thanh Phong bỗng chốc cảm thấy tự ti và bối rối.

Tạ Trần vẫn không ngẩng đầu, ánh mắt dán vào trang sách, như thể đang đắm chìm vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại tàn khốc. Hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, rồi một giọng nói trầm, điềm tĩnh vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong phòng.

"Ngươi đến rồi, Liễu Thanh Phong."

Giọng nói ấy không hề chứa đựng sự ngạc nhiên, không hề có một chút cảm xúc nào, như thể hắn đã biết trước. Liễu Thanh Phong giật mình, cả người khẽ run lên. Hắn đã nghĩ rằng mình đã che giấu rất kỹ sự yếu ớt, sự mệt mỏi của bản thân, nhưng Tạ Trần dường như đã nhìn thấu tất cả.

"Ngươi... đã biết ta sẽ đến?" Liễu Thanh Phong hỏi lại, giọng khàn đặc, đầy mệt mỏi và phức tạp. Hắn cảm thấy như một lớp mặt nạ cu��i cùng của mình cũng đã bị lột bỏ.

Tạ Trần cuối cùng cũng khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt sâu thẳm, trong veo của hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, như có thể xuyên thấu mọi lớp ngụy trang, mọi chấp niệm, mọi nỗi đau. Đó là đôi mắt tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi nhân quả.

"Nhân quả vốn dĩ đã định. Ngươi đã tìm thấy điều ngươi cần tìm, và giờ ngươi cần một câu trả lời khác." Tạ Trần đáp, vẫn bằng giọng điềm tĩnh, không hề cao giọng, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thấu triệt. Hắn không nói "ta biết ngươi sẽ đến", mà nói "nhân quả đã định", gợi mở một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, rằng sự gặp gỡ này là tất yếu, là kết quả của một chuỗi nhân duyên.

Liễu Thanh Phong cảm thấy toàn bộ gánh nặng trên vai mình bỗng chốc sụp đổ. Hắn không còn sức để đứng vững. Hắn lảo đảo bước tới, đổ gục xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, thân thể rã rời, những vết thương đau nhói. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đầy sự hối hận, sự tuyệt vọng và cả một tia hy vọng mỏng manh.

"Ta... ta đã sai rồi, Tạ Trần." Hắn nói, giọng nói vỡ vụn, không còn chút kiêu ngạo nào của vị kiếm tiên năm xưa. "Tất cả đều là một lời nói dối... Thiên Đạo không phải là con đường giải thoát, mà là một cái bẫy."

Hắn dừng lại, hít một hơi run rẩy, như để lấy lại chút hơi tàn. Trong đầu hắn, những hình ảnh từ Thiên Cấm Cổ Bi lại hiện về, những dòng chữ cổ xưa tố cáo sự thật tàn khốc. Hắn đã từng khinh thường Tạ Trần, đã từng tin rằng con đường "bất tu tiên" của Tạ Trần là ngông cuồng, là yếu hèn. Nhưng giờ đây, hắn mới thấu hiểu.

"Ta đã tìm thấy nó, trong Cổ Mộ Tiên Tôn..." Hắn bắt đầu kể, giọng nói thì thầm nhưng đầy ám ảnh, như một người vừa thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời mình. "Thiên Đạo... không phải là vô tư. Nó là một hệ thống. Một hệ thống được tạo ra để cưỡng ép thăng tiên, để bóc lột bản nguyên sinh linh. Lời nguyền 'mất người'... không phải là một tai nạn. Nó là hệ quả tất yếu. Là cái giá phải trả để duy trì một trật tự giả dối..."

Hắn kể về những gì mình đã đọc, về sự thật kinh hoàng được che giấu hàng vạn năm, về những "tiên nhân" thượng cổ đã tạo ra hệ thống này, biến vạn vật thành những công cụ để phục vụ cho mục đích riêng của họ. Mỗi lời hắn nói ra, dù là sự thật tàn khốc, nhưng lại là sự thanh tẩy cho tâm hồn hắn. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình thản lắng nghe, ánh mắt không hề thay đổi, như thể hắn đã biết tất cả từ trước. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đặt quyển sách xuống bàn, rót thêm một chén trà nóng, rồi đẩy về phía Liễu Thanh Phong.

"Uống đi. Ngươi cần." Tạ Trần nói, giọng nói chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, không phải sự thương hại, mà là sự đồng cảm của một người đã nhìn thấy quá nhiều.

Liễu Thanh Phong run rẩy cầm chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay hắn, xua đi chút lạnh lẽo trong tâm hồn. Hắn uống một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong miệng, và một sự bình yên kỳ lạ.

"Ta... ta đã từng tin vào 'đại nghĩa', vào con đường thăng tiên. Ta đã từng nghĩ rằng mình đang cứu vãn Thiên Đạo." Liễu Thanh Phong tiếp tục, ánh mắt đau đớn. "Ta đã vô tình đ��y biết bao sinh linh vào con đường 'mất người'. Ta đã là một kẻ mù quáng, Tạ Trần. Ta... ta đã sai rồi."

Nước mắt không tự chủ trào ra từ khóe mắt hắn, chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu khô. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thanh tẩy, của sự giác ngộ, của nỗi hối hận tột cùng. Hắn đã từng là một vị kiếm tiên kiêu ngạo, chưa từng rơi lệ. Nhưng giờ đây, khi đối diện với chân tướng, và với Tạ Trần, hắn không thể kiềm chế được cảm xúc.

Tạ Trần chỉ khẽ thở dài, không nói gì, chỉ im lặng nhìn Liễu Thanh Phong. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự lắng nghe sâu sắc nhất, là không gian cho Liễu Thanh Phong tự mình đối diện với nỗi đau và sự thật. Sự giác ngộ của Liễu Thanh Phong và thông tin anh mang đến sẽ là chìa khóa quan trọng, thay đổi cục diện cuộc chiến và cách tiếp cận Ma Chủ Cửu U. Một hành động chuộc lỗi hoặc hy sinh vĩ đại đang chờ đợi Liễu Thanh Phong, chứng minh giá trị của 'nhân tính' ngay cả trong một tu sĩ từng 'mất người'. Và bí mật về bản chất của Thiên Đạo được tiết lộ sẽ cung cấp cho Tạ Trần những thông tin cần thiết để 'lấp đầy khoảng trống' sau sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ bằng một trật tự mới. Cuộc trò chuyện này sẽ củng cố thêm liên minh 'Nhân Đạo' và định hình lại mục tiêu của họ, không chỉ là chống lại Ma Chủ mà còn là kiến tạo một tương lai mới.

"Vậy, ngươi đến đây để làm gì, Liễu Thanh Phong?" Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ chờ đợi. "Ngươi muốn gì từ ta?"

Liễu Thanh Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. "Ta... ta muốn chuộc lỗi. Ta muốn làm 'người' trở lại. Ta muốn tìm một con đường mới, không phải để thăng tiên, mà là để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính. Ta... ta cần sự giúp đỡ của ngươi, Tạ Trần."

Hắn đã đặt tất cả niềm kiêu hãnh của mình xuống, đã đặt cả sinh mệnh của mình vào tay người thư sinh này. Tạ Trần nhìn Liễu Thanh Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, rồi hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Thành Vô Song, nơi những tiếng động của chiến tranh vẫn còn vọng lại, và nơi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Hắn biết, một chương mới của thế giới này, và của chính hắn, đã thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free