Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 627: Bản Ngã Vỡ Nát: Liễu Thanh Phong Đối Diện Chân Tướng

Giữa bí thất hoang tàn, nơi những phù điêu cổ xưa đã bị thời gian gặm mòn, Liễu Thanh Phong ngã quỵ. Thân hình cao gầy, vốn luôn hiên ngang và kiêu hãnh, giờ đây run rẩy như một chiếc lá khô giữa bão tố. Ánh sáng leo lét từ một khe hở trên vòm đá rọi xuống, chỉ đủ để soi rõ gương mặt tái nhợt, thất thần của hắn, và điểm lên bề mặt loang lổ của Thiên Cấm Cổ Bi đang được hắn siết chặt trong tay. Từng dòng chữ hằn sâu trên tấm bia đá lạnh ngắt như những mũi dùi đâm thẳng vào linh hồn, phá vỡ từng mảnh trụ cột niềm tin mà hắn đã dựng xây suốt bao năm tháng.

"Không thể nào... Tất cả đều là dối trá sao? Ta đã tin tưởng, đã hy sinh vì cái gì?"

Giọng hắn khản đặc, lạc lõng trong sự tĩnh mịch của Cổ Mộ Tiên Tôn. Bên ngoài, tiếng gió hú qua các khe đá như một bản nhạc ai oán, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá phía xa, và đôi khi là tiếng kẽo kẹt mơ hồ từ một cơ quan cổ xưa nào đó vừa thức giấc sau giấc ngủ ngàn năm. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét, cùng với một thứ mùi tanh nồng của máu khô đã bám vào không khí, tạo nên một bầu không khí vừa cổ kính, vừa bí ẩn, lại rùng rợn đến gai người. Linh khí trong bí thất lúc mạnh mẽ cuồn cuộn, lúc lại yếu ớt đến thảm hại, như một hơi thở thoi thóp của một sinh thể sắp tàn. Sát khí âm u lẩn khuất, khiến sống lưng hắn lạnh toát, nhưng nỗi lạnh lẽo trong tâm can còn thấu xương hơn vạn phần.

Liễu Thanh Phong ôm lấy đầu, mái tóc đen dài rũ rượi che khuất đôi mắt từng rực sáng niềm tin. Hắn cố gắng xua đi những dòng chữ khắc nghiệt trên Thiên Cấm Cổ Bi, cố gắng phủ nhận sự thật tàn khốc rằng Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tư, một trật tự tự nhiên vĩ đại, mà là một hệ thống được tạo dựng bởi những "tiên nhân" thượng cổ. Mục đích của nó không phải là dẫn dắt chúng sinh đến sự siêu thoát, mà là cưỡng ép vạn vật thăng cấp, bóc lột bản nguyên sinh linh để duy trì một dạng năng lượng, một trật tự giả tạo. Và cái giá phải trả cho sự thăng cấp cưỡng bức đó, chính là sự "mất người", sự tha hóa nhân tính.

Móng tay hắn cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức rướm máu. Cảm giác đau đớn thể xác đó lại càng làm nổi bật sự tê dại trong tâm trí hắn. Hắn đã từng là một tu sĩ ngạo nghễ, mang trên vai trọng trách bảo vệ Thiên Đạo, bảo vệ chúng sinh. Hắn đã từng coi thường những kẻ yếu đuối, những kẻ không có chí cầu tiên. Hắn đã từng nghĩ rằng mình đang đứng trên đỉnh cao của đạo nghĩa, nhìn xuống những kẻ phàm trần u mê. Nhưng giờ đây, tất cả đều sụp đổ. Cái gọi là "đại nghĩa" mà hắn hằng theo đuổi, chỉ là một lời dối trá hoa mỹ, một cái bẫy tinh vi để thao túng sinh linh.

"Cưỡng ép thăng tiên... nhân tính tất diệt..." Hắn lặp lại những lời đó, giọng nói run rẩy, như một lời nguyền rủa cho chính mình. "Vậy ra tất cả... tất cả đều là vì cái gọi là 'Thiên Đạo' này sao?! Ta đã sống trong dối trá, đã chiến đấu vì một ảo ảnh..."

Trong đầu hắn, những lời nói của Tạ Trần chợt hiện về rõ nét. Những triết lý "Nhân Đạo" mà hắn từng khinh thường, những ánh mắt trầm tĩnh của kẻ phàm nhân không cầu tu tiên, chỉ mong "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình. Hắn đã từng cho đó là sự yếu đuối, là sự trốn tránh khỏi trách nhiệm. Nhưng không, Tạ Trần mới chính là người mạnh mẽ nhất, là người đã nhìn thấu được bản chất mục nát của Thiên Đạo, là người đã dám từ bỏ con đường hư ảo để tìm kiếm giá trị thật sự. Hắn đã sai. Sai một cách trầm trọng. Sai đến mức không thể cứu vãn.

Hắn nhớ lại những ánh mắt "mất người" của đồng môn, những khuôn mặt vô cảm, những hành động tàn nhẫn mà họ đã thực hiện dưới danh nghĩa "đại nghĩa", dưới sự thúc đẩy của Thiên Đạo suy kiệt. Hắn chợt nhận ra, chính mình cũng đã từng có những ánh mắt như vậy, đã từng có những hành động như vậy. Hắn đã tự biến mình thành một công cụ, một con rối trong vở kịch tàn nhẫn của Thiên Đạo. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, chính là nhân tính, là bản chất làm người.

"Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" Hắn lại lẩm bẩm, nhưng lần này, câu nói từng là kim chỉ nam của hắn, giờ đây vang lên đầy châm biếm và cay đắng. Hắn đã từng nghĩ rằng đó là một lời hứa, một sự đảm bảo. Nhưng không, đó chỉ là một lời nói dối hoa mỹ, một cái bẫy tinh vi để Thiên Đạo hút cạn sinh khí của chúng sinh. "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn cười nhạt, nước mắt bất giác trào ra, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô trên gương mặt. Có lẽ, chính kẻ phàm nhân, với nhân tính thuần túy, với trái tim không bị tha hóa bởi dục vọng quyền năng, mới là người hiểu rõ nhất cái gọi là "đại nghĩa" thực sự. Hắn gục mặt xuống nền đá lạnh lẽo, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa, hòa vào tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt, như thể cả Cổ Mộ Tiên Tôn cũng đang cùng hắn than khóc cho một sự thật bị chôn vùi hàng vạn năm. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, nhấn chìm hắn vào vực sâu của nỗi đau và sự hối hận. Mùi ẩm mốc của không khí bỗng trở nên ngột ngạt, như thể chính bí mật này đang bóp nghẹt từng hơi thở của hắn.

***

Thời gian trôi qua trong Cổ Mộ Tiên Tôn như một dòng sông bị ngưng đọng, không có ánh mặt trời, không có tiếng chim hót, chỉ có sự tĩnh mịch bao la và nỗi giày vò không dứt. Liễu Thanh Phong vẫn ở đó, gục xuống giữa những tàn tích của một nền văn minh đã lụi tàn, nơi mùi đất đá và kim loại gỉ sét quẩn quanh như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Trong cơn hoảng loạn và phẫn nộ, tâm trí hắn không ngừng hồi tưởng lại toàn bộ cuộc đời mình, như một cuốn sách cổ được mở ra từng trang một, mỗi trang đều nhuốm màu hối tiếc và sai lầm.

Hắn nhớ về thuở thiếu niên, một cậu bé thông minh, chính trực, mang theo niềm kiêu hãnh và ước mơ cao cả khi bước chân vào Thái Huyền Tông. Ánh mắt hắn khi ấy sáng như sao, tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng chinh phục tiên đạo. Hắn đã từng đọc những pho sách cổ, thề nguyện sẽ bảo vệ chúng sinh, duy trì Thiên Đạo. Từng lời thề son sắt, từng buổi tu luyện khổ hạnh, từng thành tựu đạt được, tất cả đều được khắc ghi sâu sắc trong tâm khảm hắn, như những viên ngọc quý giá mà hắn hằng gìn giữ. Hắn đã tin rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn, con đường của người trượng phu, của bậc tiên nhân.

Rồi dòng hồi ức chuyển sang những khoảnh khắc mà giờ đây, khi nhìn lại, hắn mới thấy rõ sự tha hóa. Lần đầu tiên hắn ra tay "trừ ma vệ đạo", tiêu diệt một nhóm phàm nhân bị ma khí xâm nhiễm, dù họ vẫn còn chút lương tri, nhưng vì "đại nghĩa", vì "an nguy của tiên môn", hắn đã không chút do dự. Lần đó, hắn chỉ thấy sự kiên quyết của mình, sự hy sinh nhỏ bé để bảo vệ điều lớn lao. Nhưng giờ đây, hình ảnh những khuôn mặt sợ hãi, những tiếng kêu oan ức của họ lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời kết tội câm lặng.

Hắn nhớ đến những đồng môn, những người bạn thân thiết, dần dần "mất người" qua từng cuộc chiến, từng lần lựa chọn. Ánh mắt họ trở nên lạnh lùng, vô cảm. Nụ cười không còn ấm áp, mà mang theo sự khinh miệt đối với phàm trần. Họ nói về "đại nghĩa", về "thiên hạ", nhưng những hành động của họ lại dần xa rời nhân tính. Hắn đã từng chứng kiến, đã từng chấp nhận, thậm chí đã từng biện hộ cho họ, cho chính mình, rằng đó là cái giá phải trả cho con đường tu tiên, rằng đó là sự tôi luyện của đạo tâm. Hắn đã nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của phàm nhân, trước sự biến chất của đồng môn, vì hắn tin vào một mục đích cao cả hơn.

"Ta đã sai rồi... Sai từ khi nào?" Hắn thì thầm, giọng nói đầy đớn đau, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không. "Là khi ta tin rằng quyền năng có thể cứu rỗi tất cả, hay khi ta coi thường sinh mệnh phàm trần? Hay là khi ta coi những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết nhân gian là gánh nặng, là chấp niệm cần phải đoạn tuyệt để thăng tiến trên tiên đạo?"

Mỗi ký ức hiện về như một vết dao cắt sâu vào tim. Hắn thấy rõ ràng cách mình đã tự lừa dối bản thân, đã chọn "đại nghĩa" mà bỏ qua nhân tính. Và chính những lựa chọn đó, chính sự mù quáng đó, đã vô tình bồi đắp cho sự mục nát của Thiên Đạo. Hắn đã là một phần của hệ thống giả dối đó, một bánh răng trong cỗ máy đang nghiền nát nhân tính của chúng sinh. Cảm giác ghê tởm dâng trào, không phải ghê tởm kẻ khác, mà là ghê tởm chính bản thân mình. Hắn đã từng tự hào về sự kiên định, về đạo tâm vững chắc của mình, nhưng giờ đây, hắn nhận ra đó chỉ là sự cố chấp, sự mê muội đến đáng sợ.

Hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân kiên định với "nhân tính", hiện lên như một lời chỉ trích thầm lặng, khoét sâu vào nỗi dằn vặt của anh. Tạ Trần, kẻ mà hắn từng coi là yếu đuối, là trốn tránh, lại là người duy nhất nhìn rõ chân tướng, là người duy nhất dám chống lại dòng chảy của Thiên Đạo. Trong khi hắn, Liễu Thanh Phong, một tu sĩ từng được cả tiên môn ca ngợi, lại mù quáng đâm đầu vào vũng lầy của sự tha hóa.

"Ta đã trở thành thứ mà ta căm ghét, một kẻ 'mất người' mà không hề hay biết..." Nước mắt hắn không ngừng tuôn rơi, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô trên gương mặt thanh tú. Hắn gục xuống, cơ thể run rẩy từng hồi, như thể đang chiến đấu với chính bản thân mình trong quá khứ, với cái bản ngã kiêu ngạo và mù quáng. Cả Cổ Mộ Tiên Tôn dường như cũng đang rên rỉ cùng hắn, tiếng gió hú càng thêm thê lương, tiếng nước nhỏ giọt càng thêm nặng nề. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét dường như cô đặc lại, bóp nghẹt lồng ngực hắn, khiến hắn khó thở. Sự hối hận tột cùng đã biến thành một nỗi đau thể xác, một gánh nặng đè nén lên từng thớ thịt, từng sợi gân. Hắn muốn gào thét, muốn xé nát bản thân, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, vô vọng. Hắn đã lầm đường, đã lạc lối, và cái giá phải trả không chỉ là nhân tính của hắn, mà còn là sự suy tàn của một kỷ nguyên.

***

Sau cơn giằng xé nội tâm dữ dội, kéo dài có lẽ là nhiều ngày, nhiều đêm trong bóng tối vô tận của Cổ Mộ Tiên Tôn, Liễu Thanh Phong chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh sáng le lói của một bình minh yếu ớt, dù không rõ rệt trong lòng mộ địa, dường như đã tìm thấy khe hở để lọt vào, điểm lên gương mặt hắn một vệt sáng mỏng manh. Gương mặt hắn vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi cùng cực và nỗi đau đớn khắc sâu, nhưng đôi mắt, đôi mắt từng sáng như sao, từng ánh lên vẻ tự phụ, giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự tuyệt vọng, không còn sự mù quáng của kẻ bị lừa dối, mà thay vào đó là một ngọn lửa mới, một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấu vực thẳm và chọn cách đứng dậy, không phải để vươn tới hào quang hư ảo, mà để bước đi trên con đường chuộc lỗi.

Hắn từ từ đứng dậy, dù thân thể vẫn còn run rẩy, những vết thương cũ và mới vẫn còn rỉ máu, nhưng tinh thần hắn đã vững vàng hơn bao giờ hết. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét vẫn quẩn quanh, nhưng không còn làm hắn ngột ngạt. Tiếng gió rít qua các khe đá vẫn than khóc, nhưng không còn làm hắn đau lòng. Hắn biết mình không thể cứu vãn một Thiên Đạo giả dối, một hệ thống đã mục nát từ gốc rễ. Nhưng hắn có thể chuộc lỗi cho chính mình, chuộc lỗi cho những sinh linh đã bị hắn vô tình đẩy vào vòng xoáy của sự "mất người", và cho những gì còn sót lại của "nhân tính" trong thế giới này.

"Thiên Đạo muốn ta 'mất người'?" Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên nghị. "Vậy thì ta sẽ là 'người' cuối cùng. Ta sẽ không vì quyền năng, không vì cái gọi là 'bất tử' mà quên đi giá trị của sinh mệnh, quên đi bản chất làm người." Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận những vết thương đang rỉ máu, nhưng không còn đau đớn. Thay vào đó là một sự thanh tẩy, một lời thề nguyền được khắc sâu vào xương tủy.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh Tạ Trần lại hiện về, không còn là lời chỉ trích câm lặng, mà là một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Hắn đã từng khinh thường con đường "phàm nhân" của Tạ Trần, nhưng giờ đây, hắn nhận ra đó mới chính là con đường chân chính nhất.

"Tạ Trần... có lẽ ngươi mới là con đường đúng đắn." Hắn thừa nhận, lời nói thốt ra nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của cả một đời tu hành.

Hắn cẩn thận cất Thiên Cấm Cổ Bi vào trong người, không phải với sự tôn kính dành cho một vật phẩm tiên gia, mà là với sự trân trọng dành cho một chân tướng đã được khám phá. Tấm bia đá này không phải là chìa khóa mở ra cánh cửa thăng tiên, mà là tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi về Thiên Đạo cũ, một sự thật sẽ là nền tảng cho một trật tự mới. Ánh mắt hắn quét qua những tàn tích xung quanh, không còn vẻ tuyệt vọng hay hoang mang, mà là sự sắc lạnh của một người đã tìm thấy mục đích. Những phù điêu phong hóa, những cánh cổng đổ nát, giờ đây chỉ là chứng nhân câm lặng cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên.

Hắn bước đi, không còn quay đầu lại, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt. Tiếng bước chân hắn vang vọng trong hành lang đá, hòa vào tiếng gió và tiếng nước nhỏ giọt, như một bản giao hưởng của sự kết thúc và khởi đầu. Hắn hướng về phía lối ra của Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi mà hắn tin rằng một con đường mới đang chờ đợi. Con đường ấy có thể đầy chông gai, đầy hiểm nguy, có thể sẽ phải đổi bằng chính sinh mệnh của hắn, nhưng đó là con đường của "nhân tính", của sự chuộc lỗi, của sự phản kháng.

Cuộc chiến với Ma Chủ Cửu U vẫn đang hoành hành bên ngoài, Thiên Đạo vẫn đang suy kiệt và tìm cách duy trì sự tồn tại bằng cách tước đoạt nhân tính. Nhưng Liễu Thanh Phong biết rằng hắn không thể quay đầu lại. Hắn đã chạm đến tận cùng của sự thật, và từ vực thẳm đó, hắn đã tự mình kiến tạo một con đường mới. Con đường mà hắn đã đi, con đường của Thiên Đạo cũ, đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn. Và trong khoảng trống ấy, một ý niệm mới về "Nhân Đạo", về giá trị của con người, đã hoàn toàn hình thành trong tâm trí hắn, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau đêm đen dài, một bình minh có thể sẽ phải đổi bằng chính sinh mệnh của hắn.

Hắn bước ra khỏi Cổ Mộ Tiên Tôn, bỏ lại sau lưng những tàn tích của quá khứ, của những ảo vọng, và của một Thiên Đạo giả dối. Bầu trời bên ngoài vẫn còn u ám bởi sương mù và khói bụi chiến tranh, nhưng trong lòng Liễu Thanh Phong, một tia sáng đã bùng lên, soi rọi con đường mà hắn sẽ đi. Một cuộc chiến mới, một mục đích mới, đã bắt đầu trong tâm hồn của Liễu Thanh Phong, không phải cho sự thăng tiên, mà cho sự chuộc lỗi và cho Nhân Đạo.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free