Nhân gian bất tu tiên - Chương 626: Chân Tướng Cổ Xưa: Lời Nguyền Cưỡng Ép Thăng Tiên
Con đường tu tiên mà hắn đã đi, dưới ánh sáng của sự thật tàn khốc, hiện ra trống rỗng và vô nghĩa. Đó là một con đường chỉ dẫn đến sự cô độc, sự tha hóa, và cuối cùng là hủy diệt. Hắn đã từng cho rằng việc tu luyện là để siêu phàm thoát tục, để trở thành một tồn tại cao quý hơn phàm nhân. Nhưng giờ đây, hắn thấy mình còn thấp kém hơn cả những phàm nhân yếu đuối nhất, bởi vì họ, ít nhất, còn giữ được bản chất của "người", còn biết yêu thương, còn biết đau khổ, còn biết trân trọng cuộc sống bình thường. Trong khi hắn, trong quá trình theo đuổi sức mạnh, đã tự biến mình thành một cỗ máy vô cảm, một kẻ xa lạ với chính nhân tính của mình.
"Chân lý... đại đạo... rốt cuộc là gì?" Hắn lại thì thầm, ánh mắt nhìn xuyên qua những tia nắng ban mai yếu ớt, như đang cố gắng nhìn thấu cả vũ trụ. "Là biến ta thành kẻ vô cảm, hay là để ta chứng kiến sự hủy diệt của chính mình?" Những câu hỏi triết lý sâu sắc, mà trước đây hắn chưa bao giờ bận tâm, giờ đây lại đè nặng lên tâm trí hắn, đòi hỏi một lời giải đáp. Hắn đã từng kiên định tin vào "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" và cho rằng "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?". Nhưng giờ đây, chính hắn lại là kẻ đang hoài nghi về cái "Thiên Đạo" mà hắn từng tôn thờ.
Chợt, hình ảnh Tạ Trần lại hiện về trong tâm trí hắn. Một thư sinh gầy gò, không tu vi, không thần thông, nhưng lại đứng vững vàng trước sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ Cửu U. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng ý chí, dùng triết lý "Nhân Đạo" của mình để cảm hóa, để làm suy yếu ma khí. Ánh mắt Tạ Trần luôn bình thản, sâu thẳm, như thể có thể nhìn thấu mọi sự, thấu cả những chấp niệm sâu kín nhất của người khác. Hắn đã từng khinh thường Tạ Trần, coi hắn là một kẻ yếu đuối, một phàm nhân mù quáng. Nhưng giờ đây, hắn lại phải thừa nhận rằng, chính Tạ Trần, với con đường "phàm nhân" của mình, mới là người có lẽ đã nhìn thấy chân lý.
"Tạ Trần... hắn đã nói đúng sao?" Một tia suy tư len lỏi vào tâm trí Liễu Thanh Phong, như một hạt mầm vừa được gieo. "Con đường của phàm nhân, con đường của 'Nhân Đạo'... mới là con đường chân chính, con đường giữ lại 'người'?" Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về việc "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn nhân tính. Hắn đã từng cho đó là sự yếu đuối, là sự trốn tránh khỏi trách nhiệm của một tu sĩ. Nhưng giờ đây, trong sự sụp đổ của tất cả, hắn lại thấy trong những lời ấy một sự kiên cường, một sự thật đau lòng mà hắn đã bỏ qua.
Liễu Thanh Phong từ từ siết chặt nắm đấm, không phải vì tức giận hay phẫn uất, mà vì một sự quyết tâm mới đang dần nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn. Đó là một quyết tâm tìm kiếm, một quyết tâm chuộc lỗi, một quyết tâm để hiểu rõ hơn về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn chậm rãi đứng dậy, dù thân thể còn yếu ớt, vết thương vẫn nhức nhối, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vẻ hoang mang, tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng của sự nhận thức, của một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, đã ánh lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng Liễu Thanh Phong biết rằng hắn không thể quay đầu lại. Hắn đã chạm đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, và từ đó, hắn sẽ phải tự mình kiến tạo một con đường mới. Con đường mà hắn đã đi, con đường của Thiên Đạo cũ, đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn. Và trong khoảng trống ấy, một ý niệm mới về "Nhân Đạo", về giá trị của con người, đang dần hình thành trong tâm trí hắn, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau đêm đen dài.
***
Đêm tối buông xuống Cổ Mộ Tiên Tôn, mang theo một màn sương mù dày đặc, bao phủ lấy từng tàn tích đổ nát, biến nơi đây thành một vương quốc của những bóng ma. Tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong những bức tường phong hóa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những mạch ngầm bị vỡ, vọng lại trong không gian tĩnh mịch, tạo thành một khúc nhạc ai oán, não nề. Mùi ẩm mốc nồng nặc của đất đá cổ xưa, hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét của những cỗ máy trận pháp đã ngừng hoạt động, phảng phất đâu đó là mùi máu khô và một chút linh dược đã mục ruỗng. Nơi đây, từng là biểu tượng của sự vĩnh hằng, của quyền năng siêu phàm, giờ chỉ còn là một đống hoang tàn, một minh chứng cho sự suy tàn không thể tránh khỏi của Thiên Đạo.
Liễu Thanh Phong lê bước vô định giữa những hành lang đá đổ nát, ánh mắt thất thần, như một kẻ mộng du bị lạc lối trong giấc mơ kinh hoàng của chính mình. Mỗi bước chân của hắn vang vọng trong không gian trống rỗng, như tiếng trống tang báo hiệu một cái chết, hay một sự khởi đầu. Vết thương trên thân thể vẫn nhức nhối, nhưng nỗi đau thể xác ấy không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò hắn. Niềm tin mà hắn đã gây dựng suốt cả cuộc đời, đạo tâm mà hắn đã tôi luyện qua bao năm tháng khổ hạnh, giờ đây đã vỡ vụn như những mảnh gốm sứ cổ.
"Thái Huyền Tông... tất cả đều là giả dối sao?" Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra như bị xé toạc khỏi lồng ngực. "Con đường ta theo đuổi... rốt cuộc là gì?" Những câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, không ngừng xoáy sâu vào tận cùng linh hồn. Hắn chạm tay vào một phiến đá bị vỡ, những đường chạm khắc phù điêu tinh xảo đã bị thời gian và chiến tranh bào mòn, chỉ còn lại những nét mờ nhạt. Dưới đầu ngón tay hắn, phiến đá lạnh lẽo và thô ráp, như chính sự thật phũ phàng đang dần hé lộ.
Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, những triết lý "Nhân Đạo" mà hắn từng khinh thường. Tạ Trần nói về việc "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn nhân tính. Hắn đã cho đó là sự yếu đuối, sự trốn tránh khỏi đại nghĩa. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự sụp đổ của Thái Huyền Tông, khi nhìn thấy những đồng môn, những trưởng lão bị ma hóa, tàn sát lẫn nhau, hoặc chết trong tuyệt vọng, hắn bắt đầu hiểu. Cái gọi là "đại nghĩa" mà hắn theo đuổi, cái "Thiên Đạo" mà hắn tôn thờ, đã dẫn đến sự hủy diệt, sự tha hóa kinh hoàng đến vậy.
Một luồng khí lạnh lẽo thổi qua, khiến Liễu Thanh Phong rùng mình. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trần hang động, nơi những tảng đá khổng lồ đã sụp đổ, tạo thành những lỗ hổng lớn, để lộ ra màn đêm đen kịt và những ngôi sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ hở, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên nền đá ẩm ướt, khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị. Hắn vẫn cầm chặt kiếm Bích Lạc trong tay, cán kiếm lạnh lẽo, nhưng không còn mang lại cho hắn cảm giác an toàn như trước. Thanh kiếm này, đã từng là biểu tượng của sức mạnh, của chính nghĩa, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, nặng trĩu trong tay hắn, như gánh nặng của những ảo vọng đã sụp đổ.
"Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Câu nói cửa miệng của chính hắn vang vọng trong tâm trí, giờ nghe lại đầy mỉa mai. Có lẽ, chính hắn mới là kẻ phàm nhân, một kẻ phàm nhân mù quáng, bị che mắt bởi những tham vọng hão huyền về sự bất tử, về quyền năng. Hắn đã đánh mất "người" trong quá trình theo đuổi "tiên". Hắn đã bỏ qua những giá trị nhân sinh, những cảm xúc chân thật, để đổi lấy sức mạnh hư ảo. Và cái giá phải trả là sự trống rỗng, sự cô độc, và giờ là sự sụp đổ của tất cả.
Hắn tiếp tục lang thang, không mục đích, không phương hướng. Mỗi bước chân là một sự dằn vặt, mỗi hơi thở là một câu hỏi. Cổ Mộ Tiên Tôn này, nơi hắn từng tìm kiếm cơ duyên, tìm kiếm sự thăng hoa, giờ lại trở thành nơi chôn vùi niềm tin của hắn, nơi hắn đối mặt với bản ngã thật sự của mình. Bầu không khí nơi đây dường như cũng đang nín thở, lắng nghe tiếng lòng tan nát của một tu sĩ từng ngạo nghễ. Sự tĩnh lặng đáng sợ của ẩn thất cổ xưa, nơi mà chỉ có tiếng gió và tiếng nước nhỏ giọt, càng làm nổi bật sự cô đơn tột cùng của hắn. Hắn không biết mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng một thôi thúc vô hình cứ đẩy hắn đi sâu hơn vào mê cung của những tàn tích, như thể có một bí mật nào đó đang chờ đợi hắn, một sự thật sẽ giải đáp tất cả những hoài nghi đang gặm nhấm linh hồn hắn.
Liễu Thanh Phong cảm thấy mình đang đi trên một sợi dây vô hình, giăng giữa quá khứ mù quáng và một tương lai mịt mờ. Hắn đã từng nghĩ rằng con đường tu tiên là con đường dẫn đến sự giải thoát, đến sự trường tồn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng đó chỉ là một vòng lặp không ngừng của sự tham lam, của sự đánh đổi nhân tính lấy quyền năng. Hắn đã quá xa rời cội nguồn của mình, quá xa rời cái bản chất "người" mà hắn từng có. Và chính sự xa rời đó đã khiến hắn, và vô số tu sĩ khác, dần "mất người".
Hắn dừng lại trước một bức tường đá lớn, nơi có những ký tự cổ đã bị phong hóa gần hết. Tay hắn chạm vào bề mặt lạnh lẽo của đá, cảm nhận được những vết hằn sâu của thời gian. Có lẽ, những người đã xây dựng nên Cổ Mộ Tiên Tôn này, những tiên nhân xa xưa, cũng đã từng có những hoài bão, những ước mơ giống hắn. Nhưng liệu họ có tìm thấy chân lý không? Hay họ cũng đã lạc lối trong mê cung của sức mạnh và quyền năng, để rồi cuối cùng bị Thiên Đạo nuốt chửng, bị "lời nguyền mất người" biến thành những kẻ vô cảm, hay những xác khô không linh hồn?
Những câu hỏi cứ thế tuôn trào, không có lời đáp. Liễu Thanh Phong ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhìn về phía hư vô. Một tia sáng yếu ớt, le lói như hy vọng cuối cùng, vừa lóe lên trong tâm trí hắn, một thôi thúc không thể lý giải, rằng hắn cần phải tìm kiếm, phải đào sâu hơn nữa vào những tàn tích này. Có lẽ, đâu đó trong bóng tối, có một câu trả lời đang chờ đợi hắn. Một sự thật, dù có đau đớn đến đâu, cũng sẽ tốt hơn là sự mù quáng mà hắn đã sống bấy lâu.
***
Trong lúc Liễu Thanh Phong chìm đắm trong dòng suy tư miên man, bước chân hắn vô thức đưa hắn đến một khu vực ít bị tàn phá hơn, nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khác thường. Đó là một khe nứt ẩn khuất giữa hai phiến đá khổng lồ, bị che lấp bởi những rêu phong và dây leo cổ thụ. Hắn trượt chân, cơ thể mất thăng bằng, và rơi thẳng xuống một lỗ hổng đen ngòm. Một tiếng “thịch” nặng nề vang lên khi hắn tiếp đất, may mắn là không quá cao, nhưng vẫn khiến vết thương cũ trên người hắn nhói lên.
Hắn cố gắng đứng dậy, đưa tay vịn vào vách đá gồ ghề. Không khí nơi đây ẩm ướt hơn, và mùi đất đá cổ xưa nồng nặc đến mức muốn ngạt thở. Xung quanh hắn là một không gian nhỏ hẹp, tựa như một hang động tự nhiên được hình thành từ sự sụp đổ của một phần Cổ Mộ Tiên Tôn. Ánh sáng từ bên trên hầu như không lọt xuống, khiến nơi đây chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có thể mường tượng được hình dáng của những vách đá ẩm ướt và lấp lánh do khoáng vật.
Liễu Thanh Phong dùng linh lực yếu ớt còn sót lại để thắp sáng một ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay. Ánh sáng vàng cam lập lòe xua tan một phần bóng tối, nhưng lại làm nổi bật sự kỳ lạ của nơi này. Hắn nhận ra mình đang đứng trong một ẩn thất cổ xưa, một khu vực chưa từng được khám phá, dù Cổ Mộ Tiên Tôn đã bị lật tung nhiều lần trong quá khứ. Không khí nơi đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dồn dập của hắn vang vọng.
Trước mặt hắn, sừng sững một phiến đá cổ khổng lồ, cao hơn cả người hắn, được đặt trên một bệ thờ đơn giản nhưng đầy vẻ trang nghiêm. Phiến đá phủ đầy rêu phong và những ký tự cổ xưa đã bị thời gian làm mờ đi một phần. Một luồng linh lực yếu ớt, cổ xưa đến mức khó tin, tỏa ra từ phiến đá, khiến tóc gáy hắn dựng đứng. Nó không phải là linh lực hùng hậu, mà là một loại khí tức thâm trầm, mang theo hơi thở của hàng vạn năm lịch sử. Hắn tiến lại gần, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của phiến đá. Xúc giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí hắn, như thể phiến đá đang "nói" với hắn.
Đây không phải là một phiến đá bình thường. Hắn nhận ra những ký tự trên đó không phải là văn tự tu tiên phổ biến, mà là một loại chữ cổ đã thất truyền từ lâu, được gọi là "Thiên Cấm Cổ Văn". Hắn từng đọc được trong một cuốn điển tịch cổ xưa ở tông môn rằng loại văn tự này thường được dùng để ghi chép những bí mật tối thượng, những điều cấm kỵ của trời đất.
Liễu Thanh Phong cố gắng tập trung, vận dụng kiến thức ít ỏi về cổ văn mà hắn từng học được. Ban đầu là sự mơ hồ, những ký tự như những hình vẽ vô nghĩa. Nhưng khi hắn dồn hết tâm trí vào, một tia sáng yếu ớt bỗng bùng lên từ phiến đá, chiếu rọi rõ ràng hơn những dòng chữ cổ. Những ký tự bắt đầu lay động, như thể đang sống lại, và ý nghĩa của chúng dần hiện rõ trong tâm trí hắn, không phải qua việc đọc, mà là qua một sự truyền tải trực tiếp từ phiến đá vào linh hồn hắn.
Dòng đầu tiên hiện ra, như một lời sấm sét giáng xuống: *Thiên Đạo, bản chất không phải sinh, mà là đoạt.*
Liễu Thanh Phong bàng hoàng. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt mở to, không dám tin vào những gì mình vừa cảm nhận. "Không thể nào... Thiên Đạo là cội nguồn của vạn vật, là Đạo lý chí cao, làm sao có thể là 'đoạt'?" Hắn từng được dạy rằng Thiên Đạo là sự công bằng, là sự sinh sôi, là lẽ tự nhiên. Nhưng dòng chữ này đã phá vỡ hoàn toàn niềm tin đó.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, và tiếp tục tập trung vào phiến đá. Những dòng chữ tiếp theo dần hiện ra, mỗi chữ như một lưỡi dao cứa vào đạo tâm hắn: *Cưỡng ép thăng tiên, nhân tính tất diệt.*
"Cưỡng ép thăng tiên... nhân tính tất diệt..." Liễu Thanh Phong lặp lại, giọng nói run rẩy. Một luồng khí lạnh lẽo hơn cả không khí trong ẩn thất chạy dọc sống lưng hắn. Toàn thân hắn run lên bần bật. Hắn chợt hiểu ra tất cả. Cái gọi là "mất người" không phải là một tai họa ngẫu nhiên, không phải là cái giá phải trả cho việc tu luyện, mà là một hệ quả tất yếu, một lời nguyền được cài đặt sẵn bởi chính Thiên Đạo!
Càng đọc sâu hơn, sự thật càng trở nên trần trụi và đáng sợ. Phiến đá cổ này không chỉ ghi chép bí mật về Thiên Đạo, mà còn là một bản cáo trạng, một lời cảnh báo từ những tiền nhân đã khám phá ra chân tướng. Nó kể về một Thiên Đạo đã suy kiệt, một Thiên Đạo đã đánh mất bản chất "sinh" vốn có, và để duy trì sự tồn tại của mình, nó đã phải "đoạt" lấy những gì thuộc về chúng sinh. Tu sĩ, những kẻ khao khát thăng tiên, đã trở thành công cụ của Thiên Đạo. Mỗi khi một tu sĩ cố gắng cưỡng ép bản thân đạt đến cảnh giới cao hơn, vượt qua giới hạn của "người" để chạm đến "tiên", Thiên Đạo sẽ hút cạn đi nhân tính của họ, biến họ thành những cỗ máy vô cảm, những con rối bị điều khiển bởi khát vọng hư ảo.
"Vậy ra... tất cả đều là lừa dối!" Liễu Thanh Phong gầm lên, tiếng nói lạc đi vì phẫn nộ. "Tất cả những gì chúng ta tin tưởng, tất cả những hy sinh, tất cả những 'đại nghĩa' mà chúng ta rêu rao... đều là vì cái Thiên Đạo mục nát này sao?!" Hắn nhớ lại những đồng môn đã từng "mất người", ánh mắt vô hồn của họ, sự tàn nhẫn và lạnh lùng của họ khi ra tay với những kẻ yếu hơn. Hắn nhớ lại chính mình, đã bao lần lựa chọn "đại nghĩa" mà bỏ qua những tiếng lòng, những cảm xúc chân thật. Hắn đã tin rằng đó là sự tôi luyện, là sự siêu thoát. Nhưng không, đó chỉ là sự tha hóa, sự biến chất dưới bàn tay vô hình của Thiên Đạo.
Những dòng chữ cuối cùng trên Thiên Cấm Cổ Bi hiện ra, như một lời tiên tri nghiệt ngã: *Khi nhân tính hoàn toàn bị tước đoạt, Thiên Đạo sẽ hoàn thành sự "đoạt" của mình, trở lại trạng thái nguyên thủy, vĩnh hằng. Nhưng đó sẽ là một sự vĩnh hằng trống rỗng, không còn sự sống, không còn cảm xúc, chỉ còn là một cỗ máy vô hồn.*
Liễu Thanh Phong lùi lại, va vào vách đá phía sau. Toàn bộ thế giới quan của hắn, toàn bộ nền tảng của sự tồn tại của hắn, đã sụp đổ hoàn toàn. Cái Thiên Đạo mà hắn tôn thờ, hóa ra lại là một kẻ bóc lột tàn nhẫn, một con quái vật đang hút cạn sinh khí của vạn vật để duy trì sự sống giả tạo của chính mình. Lời nguyền "mất người" không phải là sự yếu đuối của tu sĩ, mà là bản chất của Thiên Đạo. Con đường "thăng tiên" không phải là sự giải thoát, mà là con đường dẫn đến sự hủy diệt nhân tính, để biến tu sĩ thành những vật tế cho Thiên Đạo mục nát.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên phiến đá cổ, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Mùi ẩm mốc của hang động, mùi kim loại gỉ sét, giờ đây càng trở nên ngột ngạt, như một tấm màn che giấu sự thật kinh hoàng. Luồng khí lạnh lẽo không còn chỉ là cảm giác vật lý, mà còn là sự lạnh lẽo từ tận xương tủy, từ sự tan vỡ của niềm tin. Hắn đã sống trong một lời dối trá, cả đời hắn đã phụng sự một kẻ thù, một kẻ thù đã tước đoạt đi chính bản chất con người của hắn.
"Ta... đã bị lừa!" Hắn nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Sự đau đớn thể xác không là gì so với sự đau đớn trong tâm hồn. Hắn đã từng khinh thường Tạ Trần, đã từng coi hắn là một phàm nhân yếu đuối. Nhưng giờ đây, hắn hiểu. Tạ Trần, với triết lý "Nhân Đạo" của mình, với việc từ bỏ con đường tu tiên, chính là người đã nhìn thấu được chân tướng, là người đã từ chối trở thành con rối của Thiên Đạo. Hắn đã chọn con đường "sống một đời bình thường", không phải vì yếu đuối, mà vì hắn đã thấy được sự mục nát ẩn sâu dưới vẻ ngoài hào nhoáng của "thành tiên".
Một tia sáng lạnh lẽo, một quyết tâm mới, bắt đầu bùng cháy trong đôi mắt của Liễu Thanh Phong. Sự phẫn nộ không phải là sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa thiêu đốt những xiềng xích của sự mù quáng. Hắn sẽ không còn là một con rối nữa. Hắn sẽ không còn là một kẻ bị lừa dối nữa. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường không phải để "thăng tiên", mà là để "làm người".
***
Liễu Thanh Phong loạng choạng bước ra khỏi ẩn thất, cơ thể hắn vẫn còn chấn động bởi những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ. Đại sảnh đổ nát của Cổ Mộ Tiên Tôn hiện ra trước mắt hắn, dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ hở lớn trên trần, tạo thành những vệt sáng leo lét, ma mị. Tiếng gió rít qua các lỗ hổng, nghe như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, hay tiếng cười giễu cợt của chính Thiên Đạo. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng màn sương mù bên ngoài đã dần tan, nhường chỗ cho một bầu trời đêm thăm thẳm, điểm xuyết những vì sao lấp lánh như những vết sẹo của thời gian.
Hắn ngã quỵ xuống giữa đống đổ nát, những phiến đá vỡ vụn, những cột đá sứt mẻ nằm la liệt xung quanh. Nhưng lần này, sự ngã quỵ không phải vì tuyệt vọng, mà là vì một sự thức tỉnh đau đớn. Nước mắt không rõ từ bao giờ đã lăn dài trên gương mặt hắn, không phải là nước mắt của bi thương, mà là của sự phẫn nộ, của sự giải thoát khỏi một gánh nặng dối trá đã đè nén hắn suốt cả cuộc đời. Hắn bật cười, một tràng cười điên dại, khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đại sảnh. Tiếng cười đó vừa mang theo sự chua chát, vừa ẩn chứa một niềm tự do vừa tìm thấy.
"Cưỡng ép thăng tiên... nhân tính tất diệt..." Hắn lặp lại, giọng nói khản đặc, như một lời nguyền rủa. "Vậy ra tất cả... tất cả đều là vì cái gọi là 'Thiên Đạo' này sao?!" Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, ánh mắt không còn sự mù quáng, không còn sự kiêu ngạo của một tu sĩ tiên môn, mà thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo của sự thấu hiểu, của một sự giác ngộ tột cùng.
Từng lời nói của Tạ Trần, từng ánh mắt trầm tĩnh của hắn, từng triết lý "Nhân Đạo" mà hắn đã từng khinh thường, giờ đây hiện lên rõ ràng trong tâm trí Liễu Thanh Phong, như những ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Tạ Trần không tu luyện, không cầu sức mạnh, chỉ muốn "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình. Hắn đã từng cho đó là sự yếu đuối, là sự trốn tránh khỏi trách nhiệm. Nhưng không, Tạ Trần mới chính là người mạnh mẽ nhất, là người đã nhìn thấu được bản chất mục nát của Thiên Đạo, là người đã dám từ bỏ con đường hư ảo để tìm kiếm giá trị thật sự.
Hắn nhớ lại những ánh mắt "mất người" của đồng môn, những khuôn mặt vô cảm, những hành động tàn nhẫn mà họ đã thực hiện dưới danh nghĩa "đại nghĩa". Hắn chợt nhận ra, chính mình cũng đã từng có những ánh mắt như vậy, đã từng có những hành động như vậy. Hắn đã tự biến mình thành một công cụ, một con rối trong vở kịch tàn nhẫn của Thiên Đạo. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, chính là nhân tính, là bản chất làm người.
Liễu Thanh Phong nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn. Sự đau đớn thể xác đã bị lấn át bởi sự phẫn nộ và quyết tâm đang bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn đã bị lừa dối, bị thao túng bởi một thực thể mà hắn từng tôn thờ. Nhưng giờ đây, xiềng xích của sự mù quáng đã được phá vỡ. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn, không phải con đường của "thăng tiên", mà là con đường của "làm người", của sự chuộc lỗi, của sự phản kháng.
"Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" Hắn lẩm bẩm, câu nói từng là kim chỉ nam của hắn, giờ đây vang lên đầy châm biếm và cay đắng. Hắn đã từng nghĩ rằng đó là một lời hứa, một sự đảm bảo. Nhưng không, đó chỉ là một lời nói dối hoa mỹ, một cái bẫy tinh vi để Thiên Đạo hút cạn sinh khí của chúng sinh. "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn cười nhạt, ánh mắt hướng về phía hư vô. Có lẽ, chính kẻ phàm nhân, với nhân tính thuần túy, với trái tim không bị tha hóa bởi dục vọng quyền năng, mới là người hiểu rõ nhất cái gọi là "đại nghĩa" thực sự.
Liễu Thanh Phong chậm rãi đứng dậy, cơ thể hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng tinh thần hắn đã hoàn toàn lột xác. Khuôn mặt hắn không còn vẻ tuyệt vọng hay hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên nghị, lạnh lùng, và một ý chí sắt đá. Hắn đã từng là một tu sĩ ngạo nghễ, tin vào sức mạnh và Thiên Đạo. Giờ đây, hắn vẫn là một tu sĩ, nhưng là một tu sĩ đã giác ngộ, một tu sĩ không còn tin vào Thiên Đạo cũ, mà tin vào giá trị của "nhân tính".
Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, đầy rẫy hiểm nguy. Ma Chủ Cửu U vẫn đang hoành hành, Thiên Đạo vẫn đang suy kiệt và tìm cách duy trì sự tồn tại bằng cách tước đoạt nhân tính. Nhưng Liễu Thanh Phong biết rằng hắn không thể quay đầu lại. Hắn đã chạm đến tận cùng của sự thật, và từ vực thẳm đó, hắn sẽ phải tự mình kiến tạo một con đường mới. Con đường mà hắn đã đi, con đường của Thiên Đạo cũ, đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn. Và trong khoảng trống ấy, một ý niệm mới về "Nhân Đạo", về giá trị của con người, đang dần hình thành trong tâm trí hắn, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau đêm đen dài, một bình minh có thể sẽ phải đổi bằng chính sinh mệnh của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, ánh mắt sắc lạnh như kiếm Bích Lạc trong tay. Sương mù đã tan hết, để lộ ra hàng ngàn vì sao lấp lánh. Giờ đây, hắn không còn tìm kiếm sự thăng tiên, mà là một sự chuộc lỗi. Hắn không còn tin vào Thiên Đạo, mà tin vào "Nhân Đạo". Một cuộc chiến mới, một mục đích mới, đã bắt đầu trong tâm hồn của Liễu Thanh Phong.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.