Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 625: Ẩn Thất Thê Lương: Hồi Ức Vỡ Nát và Con Đường Trống Rỗng

Tiếng gió rít qua Cổ Mộ Tiên Tôn như một lời thì thầm của số phận, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Liễu Thanh Phong vẫn nằm đó, gục ngã, nước mắt và bụi bẩn hòa quyện trên gương mặt tiều tụy. Mọi niềm tin của hắn đã vỡ tan. Nhưng trong sự trống rỗng tột cùng ấy, một hạt mầm mới đang được gieo, một ý chí kiên cường hơn, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về nhân sinh đang từ từ nảy nở. Hắn đã chạm đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, và từ đó, hắn sẽ phải tìm ra một con đường mới, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của chính mình.

***

Đêm đã khuya, nhưng Cổ Mộ Tiên Tôn không một chút tĩnh mịch. Tiếng gió bấc rít qua những khe đá nứt toác, lùa vào tận sâu trong hang động, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và bụi bặm của trận chiến vừa tàn. Không khí đặc quánh mùi máu tanh khô, mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí vỡ nát, và cả mùi khét lẹt của linh dược bị thiêu rụi. Trong một góc khuất, tối tăm nhất của Cổ Mộ, nơi những bức tường đá sừng sững đã chịu đựng hàng ngàn năm phong sương giờ đây chi chít vết nứt như những vết thương hằn sâu của thời gian, Liễu Thanh Phong co mình lại. Tiên bào một thời trắng muốt, nay đã rách tả tơi, thấm đẫm bùn đất và máu khô, không còn nhận ra vẻ cao quý của một đại tu sĩ nữa. Vết thương trên vai trái vẫn âm ỉ rỉ máu, một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh tưởi chậm rãi chảy qua lớp áo, nhưng hắn không màng đến. Nỗi đau thể xác lúc này đã trở nên quá nhỏ bé so với sự giày vò trong tâm hồn.

Hắn ngồi bệt trên nền đất lạnh lẽo, những mảnh đá vụn sắc nhọn găm vào da thịt, nhưng cảm giác đó cũng chẳng thể xuyên thấu lớp vỏ bọc dày cộm của sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy hắn. Trong bàn tay run rẩy, hắn siết chặt một viên dạ minh châu đã vỡ nát, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ soi rọi khuôn mặt tiều tụy, hốc hác, đôi mắt sâu hoắm hiện rõ sự mất mát và hoài nghi. Hắn ôm lấy đầu, mái tóc dài bù xù rũ rượi, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang giằng xé tâm trí. Hình ảnh các tu sĩ Thái Huyền Tông, những người đồng môn một thời cao quý, chính trực, giờ đây biến thành những ma vật gớm ghiếc, tàn sát lẫn nhau. Tiếng gào thét của họ, tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng cười ghê rợn của Ma Chủ Cửu U vẫn ám ảnh, vang vọng như những hồi chuông tử vong trong màng nhĩ hắn.

"Thái Huyền Tông... Tiên môn vạn năm của ta... sao lại có thể sụp đổ như thế?" Giọng nói hắn khô khốc, khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm đầy thống khổ, lạc lõng giữa tiếng gió hú. Hắn đã dành cả đời để cống hiến, để tin tưởng vào sự vĩnh cửu của tông môn, vào sự cao cả của con đường tu tiên. "Tất cả những gì ta tin tưởng, những lý tưởng ta theo đuổi... đều là hư ảo sao?"

Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo, hòa cùng bụi bẩn và những vết máu khô. Hắn đã từng tin rằng, sức mạnh là tất cả. Rằng chỉ cần có đủ tu vi, đủ quyền năng, hắn có thể bảo vệ được mọi thứ, bảo vệ được Thiên Đạo, bảo vệ được chính đạo, bảo vệ được nhân gian. Nhưng giờ đây, tất cả những quyền năng ấy, tất cả những thần thông mà hắn từng tự hào, đều trở nên vô nghĩa trước sự hủy diệt tàn khốc của Ma Chủ, và hơn thế nữa, trước sự tha hóa của chính những người đồng đạo.

Hắn cố gắng vận công, muốn dùng linh lực để trấn an tâm trí hỗn loạn, nhưng linh hải trong cơ thể đã trở thành một bãi chiến trường. Linh lực cuộn trào như những con sóng dữ, va đập vào các mạch lạc, mang đến sự đau đớn dữ dội hơn là sự bình ổn. Mỗi lần cố gắng đều chỉ khiến hắn càng thêm rã rời, càng thêm nhận ra sự bất lực của chính mình. Sự kiêu ngạo đã từng là một phần không thể thiếu trong con người Liễu Thanh Phong, giờ đây đã tan biến như bong bóng xà phòng. Hắn từng tự cho mình là thiên tài, là người được Thiên Đạo chọn lựa, nhưng giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ bại trận, một kẻ chứng kiến sự sụp đổ của tất cả những gì hắn tôn thờ.

"Quyền năng... sức mạnh vô thượng... để làm gì khi ta mất đi tất cả?" Hắn lại thì thầm, giọng nói như tiếng rên rỉ từ sâu thẳm linh hồn. "Mất đi nhân tính, mất đi đồng môn, và giờ là mất đi cả niềm tin?" Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói, rằng tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người". Hắn đã từng khinh bỉ, cho rằng đó là lời lẽ của một phàm nhân không hiểu đạo lý. Nhưng giờ đây, những gương mặt vô hồn, những hành động tàn bạo của các tu sĩ Thái Huyền Tông bị ma hóa hiện rõ mồn một trước mắt hắn, như một lời khẳng định đanh thép cho những gì T�� Trần đã tiên đoán. Cái giá của quyền năng, của sự tu luyện, có phải chăng chính là sự đánh đổi nhân tính, sự biến chất thành những kẻ điên loạn và tàn bạo như vậy? Nỗi tuyệt vọng xâm chiếm, khiến cả thân thể hắn run rẩy bần bật. Hắn không chỉ đau đớn vì sự hủy diệt của tông môn, mà còn vì sự tha hóa, sự mất nhân tính của những tu sĩ đồng đạo. Đạo tâm của hắn như bị xé nát thành từng mảnh, vương vãi khắp chốn hư vô.

***

Trong nỗi đau tột cùng, một chuỗi hồi ức không kiểm soát ùa về trong tâm trí Liễu Thanh Phong, như một dòng sông dữ dội cuốn phăng mọi rào cản. Hắn nhìn thấy mình khi còn là một thiếu niên, mười mấy tuổi, đôi mắt sáng ngời ước mơ, tràn đầy nhiệt huyết. Đó là những ngày đầu tiên hắn đặt chân vào Thái Huyền Tông, một trong những đại tông môn hùng mạnh nhất Thập Phương Nhân Gian. Hình ảnh giảng đường ngoại môn hiện lên rõ nét, với những mái ngói xanh biếc vươn mình giữa mây trời, những hàng cây tùng cổ thụ đứng sừng sững như những người bảo vệ thầm lặng. Nắng vàng rực rỡ len lỏi qua những tán lá, rọi xuống sân luyện công, nơi hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ đang miệt mài luyện tập, mỗi người đều ấp ủ một giấc mộng thành tiên. Hắn, khi đó, là một trong những người nổi bật nhất.

"Liễu Thanh Phong, con là thiên tài hiếm có của Thái Huyền Tông, tương lai của tiên môn này nằm trong tay con!" Lời khen ngợi của sư phụ, vị trưởng lão uy nghiêm với chòm râu bạc phơ và ánh mắt tinh anh, vang vọng trong tâm trí hắn. Lời nói đó đã gieo vào lòng hắn một hạt giống kiêu hãnh, một niềm tin sắt đá vào con đường hắn đã chọn. Hắn nhớ như in cảm giác dâng trào khi lần đầu đạt được Kim Đan, linh lực cuộn chảy trong cơ thể, mang lại cảm giác bất khả chiến bại. Hắn đứng trên đỉnh núi Thái Huyền, nhìn xuống vạn vật bé nhỏ phía dưới, cảm thấy mình như một vị thần, mang trong mình sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo, duy trì chính nghĩa.

"Đại nghĩa tu tiên, vì vạn vật chúng sinh, Liễu Thanh Phong nguyện dốc sức bảo vệ Thiên Đạo, bảo vệ chính đạo!" Hắn đã từng tuyên thệ như thế, với một trái tim thuần khiết và một ý chí sắt đá. Hắn tin rằng con đường tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ, để siêu thoát khỏi mọi khổ đau của nhân gian. Hắn tin rằng sức mạnh là công cụ để thực thi công lý, để bảo vệ những kẻ yếu thế.

Nhưng rồi, những hình ảnh tươi đẹp ấy dần bị vẩn đục bởi những ký ức đau lòng hơn. Gương mặt vô hồn của những đồng môn đã "mất người", đôi mắt trống rỗng, vô cảm, thiếu đi linh khí của sự sống. Hắn nhớ những lần tông môn ra quyết định "vì đại cục", hy sinh những phàm nhân vô tội, hay những tu sĩ cấp thấp, chỉ để bảo toàn lực lượng, để giành lấy một cơ duyên nào đó. Hắn nhớ những lời biện minh hùng hồn của các trưởng lão, rằng "đại nghĩa" phải đặt lên trên "tiểu tình", rằng "cứu thế" cần phải có sự hy sinh. Hắn đã từng chấp nhận những lời biện minh đó, thậm chí còn tin tưởng vào chúng, tự nhủ rằng đó là cái giá phải trả để duy trì trật tự của Thiên Đạo.

Trong một góc phòng luyện công cá nhân, nơi chỉ có hắn và sự tĩnh lặng của tu luyện, hắn từng cảm thấy sự cô độc, nhưng lại cho rằng đó là sự siêu thoát, là cái giá của người đứng trên vạn người. Hắn đã bỏ qua những tiếng lòng của chính mình, những cảm xúc nhân sinh nhỏ bé, chỉ để tập trung vào việc gia tăng tu vi, để đạt đến đỉnh cao hơn nữa. Hắn đã khinh thường những phàm nhân yếu đuối, những người không có linh căn, không có khả năng tu luyện, cho rằng họ chỉ là những kẻ bị số phận an bài, không thể tự mình nắm giữ vận mệnh. Hắn đã quên đi rằng, hắn cũng từng là một phàm nhân.

Những mảnh ký ức vỡ vụn va đập vào nhau như những lưỡi dao sắc bén, xé nát nội tâm hắn. Hắn gào thét trong câm lặng, một tiếng gào thét không thành lời, chỉ là một dòng nước mắt tuôn trào không ngừng. Hắn ôm chặt lấy đầu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đau đớn, những lời biện minh giả dối đã từng định hình cả cuộc đời hắn. Hắn nhận ra sự mù quáng của chính mình, đã không nhìn thấy sự mục nát ẩn sâu trong chính con đường anh đã chọn. Thiên Đạo mà hắn tôn thờ, tu vi mà hắn theo đuổi, có lẽ đã là một sai lầm ngay từ đầu. Một sai lầm đã khiến hắn đánh mất đi bản chất của chính mình, đánh mất đi những giá trị nhân sinh mà hắn lẽ ra phải trân trọng.

Cái cảm giác trống rỗng, vô nghĩa đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ đòn tấn công nào của Ma Chủ Cửu U. Hắn đã từng nghĩ rằng sợ hãi là kẻ thù của tu sĩ, nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi cái chết, mà sợ hãi sự trống rỗng trong chính mình. Sợ hãi sự thật rằng cả cuộc đời hắn có thể đã sống trong một ảo ảnh, một chấp niệm sai lầm. Tiếng gió bên ngoài Cổ Mộ vẫn rít lên thê lương, như tiếng khóc than của một kỷ nguyên sắp tàn, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ khe đá, tạo nên một bản nhạc bi ai cho sự sụp đổ của một niềm tin. Hắn đã đi quá xa trên con đường này, đến mức không thể nhìn thấy lối về.

***

Sau cơn bão hồi ức và sự giằng xé nội tâm tột cùng, Liễu Thanh Phong ngẩng đầu lên. Đã là sáng sớm. Bình minh le lói sau màn đêm hoang tàn, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua các khe nứt trên vách đá của Cổ Mộ Tiên Tôn, mang theo một chút hơi ấm mong manh, xua đi cái lạnh lẽo của đêm đen. Ánh mắt hắn không còn sự trống rỗng vô định như khi hắn chứng kiến Thái Huyền Tông sụp đổ, mà thay vào đó là một sự thức tỉnh đau đớn, một tia nhìn kiên định mới vừa nhen nhóm.

Hắn nhìn vào bàn tay mình, đôi bàn tay đã từng nắm giữ kiếm Bích Lạc, đã từng điều khiển vô số thần thông, đã từng tự tin rằng có thể xoay chuyển càn khôn. "Đây là tay của một tiên nhân sao?" Hắn tự hỏi, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra như một lưỡi dao cứa vào cổ họng. "Hay của một kẻ đã đánh mất chính mình?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng xoáy sâu vào tận cùng linh hồn. Hắn nhận ra rằng, dù đã đạt đến đỉnh cao tu vi, dù đã đứng trên vạn người, hắn đã trả một cái giá quá đắt – sự vô tri, sự khinh thường nhân tính, và giờ là sự sụp đổ của tất cả những gì hắn tin tưởng.

Con đường tu tiên mà hắn theo đuổi, dưới ánh sáng của sự thật tàn khốc, hiện ra trống rỗng và vô nghĩa. Đó là một con đường chỉ dẫn đến sự cô độc, sự tha hóa, và cuối cùng là hủy diệt. Hắn đã từng cho rằng việc tu luyện là để siêu phàm thoát tục, để trở thành một tồn tại cao quý hơn phàm nhân. Nhưng giờ đây, hắn thấy mình còn thấp kém hơn cả những phàm nhân yếu đuối nhất, bởi vì họ, ít nhất, còn giữ được bản chất của "người", còn biết yêu thương, còn biết đau khổ, còn biết trân trọng cuộc sống bình thường. Trong khi hắn, trong quá trình theo đuổi sức mạnh, đã tự biến mình thành một cỗ máy vô cảm, một kẻ xa lạ với chính nhân tính của mình.

"Chân lý... đại đạo... rốt cuộc là gì?" Hắn lại thì thầm, ánh mắt nhìn xuyên qua những tia nắng ban mai yếu ớt, như đang cố gắng nhìn thấu cả vũ trụ. "Là biến ta thành kẻ vô cảm, hay là để ta chứng kiến sự hủy diệt của chính mình?" Những câu hỏi triết lý sâu sắc, mà trước đây hắn chưa bao giờ bận tâm, giờ đây lại đè nặng lên tâm trí hắn, đòi hỏi một lời giải đáp. Hắn đã từng kiên định tin vào "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" và cho rằng "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?". Nhưng giờ đây, chính hắn lại là kẻ đang hoài nghi về cái "Thiên Đạo" mà hắn từng tôn thờ.

Chợt, hình ảnh Tạ Trần lại hiện về trong tâm trí hắn. Một thư sinh gầy gò, không tu vi, không thần thông, nhưng lại đứng vững vàng trước sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ Cửu U. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng ý chí, dùng triết lý "Nhân Đạo" của mình để cảm hóa, để làm suy yếu ma khí. Ánh mắt Tạ Trần luôn bình thản, sâu thẳm, như thể có thể nhìn thấu mọi sự, thấu cả những chấp niệm sâu kín nhất của người khác. Hắn đã từng khinh thường Tạ Trần, coi hắn là một kẻ yếu đuối, một phàm nhân mù quáng. Nhưng giờ đây, hắn lại phải thừa nhận rằng, chính Tạ Trần, với con đường "phàm nhân" của mình, mới là người có lẽ đã nhìn thấy chân lý.

"Tạ Trần... hắn đã nói đúng sao?" Một tia suy tư len lỏi vào tâm trí Liễu Thanh Phong, như một hạt mầm vừa được gieo. "Con đường của phàm nhân, con đường của 'Nhân Đạo'... mới là con đường chân chính, con đường giữ lại 'người'?" Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về việc "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn nhân tính. Hắn đã từng cho đó là sự yếu đuối, là sự trốn tránh khỏi trách nhiệm của một tu sĩ. Nhưng giờ đây, trong sự sụp đổ của tất cả, hắn lại thấy trong những lời ấy một sự kiên cường, một sự thật đau lòng mà hắn đã bỏ qua.

Liễu Thanh Phong từ từ siết chặt nắm đấm, không phải vì tức giận hay phẫn uất, mà vì một sự quyết tâm mới đang dần nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn. Đó là một quyết tâm tìm kiếm, một quyết tâm chuộc lỗi, một quyết tâm để hiểu rõ hơn về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn chậm rãi đứng dậy, dù thân thể còn yếu ớt, vết thương vẫn nhức nhối, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vẻ hoang mang, tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng của sự nhận thức, của một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, đã ánh lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng Liễu Thanh Phong biết rằng hắn không thể quay đầu lại. Hắn đã chạm đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, và từ đó, hắn sẽ phải tự mình kiến tạo một con đường mới. Con đường mà hắn đã đi, con đường của Thiên Đạo cũ, đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn. Và trong khoảng trống ấy, một ý niệm mới về "Nhân Đạo", về giá trị của con người, đang dần hình thành trong tâm trí hắn, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới sau đêm đen dài.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free