Nhân gian bất tu tiên - Chương 624: Tan Vỡ Niềm Tin: Thân Xác Ma Hóa, Đạo Tâm Vỡ Nát
Ma khí vẫn cuồn cuộn, nhưng ánh mắt Liễu Thanh Phong, dù vẫn mờ mịt vì thương tích, lại ánh lên một tia lửa sống, một ý chí mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong của ngày xưa, kẻ chỉ biết đến sức mạnh và sự kiêu ngạo. Hắn đang thay đổi, đang giác ngộ. Và sự giác ngộ ấy, giữa chiến trường sinh tử, chính là một loại sức mạnh, một loại hy vọng mới cho Nhân Gian.
***
Trong Cổ Mộ Tiên Tôn, không khí quánh đặc lại bởi mùi máu tanh nồng và ẩm mốc của đất đá, hòa lẫn với một thứ mùi kim loại gỉ sét khó tả, phảng phất đâu đó mùi lưu huỳnh từ những tàn dư ma khí vừa tan biến. Những hành lang đá cổ kính, vốn đã bị phong hóa bởi thời gian, giờ đây càng thêm đổ nát, những phù điêu chạm khắc đã mờ nhạt nay lại càng thê lương dưới ánh hoàng hôn u ám lọt qua kẽ nứt trên trần mộ. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn cổ xưa, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Bước chân của các thành viên Liên minh 'Nhân Đạo' vang vọng trong không gian rộng lớn, mỗi âm thanh đều nặng trĩu sự mệt mỏi và lo âu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y vẫn tinh khôi nhưng đã vương chút bụi trần và vết xước, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, nàng khẽ thở dài, ra hiệu cho các tu sĩ còn lại củng cố phòng tuyến tạm thời. Các trận pháp cổ xưa của Cổ Mộ, dù đã được kích hoạt hết mức, vẫn không thể che giấu được những vết nứt sâu hoắm, báo hiệu một sự suy tàn không thể tránh khỏi. Dương Quân, trên mặt vẫn còn vương những vết máu khô, đang cùng Bách Lý Hùng và nhóm phàm nhân khẩn trương dựng lên những chướng ngại vật thô sơ, ánh mắt họ kiên định nhưng sâu thẳm ẩn chứa một nỗi bất an khó nói. Vô Danh Tăng ngồi xếp bằng giữa một bãi đá đổ nát, Phật quang mờ nhạt bao quanh thân hình gầy gò, tiếng tụng kinh của ông trầm ấm như một lời an ủi giữa cõi hỗn mang.
Ma khí vẫn còn vương vất khắp nơi, lạnh lẽo thấu xương, khiến không gian vốn đã âm u càng thêm nặng nề. Mùi tanh tưởi của nó như len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở. Dù đã đẩy lùi được đợt tấn công của Ma Chủ, không ai trong Liên minh dám thả lỏng cảnh giác. Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn là hiện thân của sự hủy diệt, là kẻ thao túng mọi chấp niệm, mọi dục vọng đen tối nhất của nhân loại.
Quả nhiên, ngay khi ánh tà dương cuối cùng lịm tắt, biến Cổ Mộ chìm vào bóng tối thăm thẳm, một luồng ma khí khổng lồ từ hư không đột nhiên cuộn trào, như một con mãng xà đen tối vặn mình giữa cõi vô định. Luồng ma khí không tấn công trực diện như trước, mà xoáy tròn trên bầu trời Cổ Mộ, tạo thành một cơn lốc dữ dội. Từ trung tâm cơn lốc ấy, Ma Chủ Cửu U hiện thân, thân hình cường tráng, cao lớn, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn tung bay trong luồng ma khí, toát lên vẻ hoang dã và uy lực. Hắn khoác chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, như một vị thần của sự hủy diệt.
Hắn không ra tay, chỉ đứng đó, ma khí cuồn cuộn quanh thân, nhưng áp lực vô hình mà hắn tỏa ra lại còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào. Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của hắn vang vọng khắp Cổ Mộ, xuyên qua từng bức tường đá, đâm thẳng vào tâm khảm của mỗi người.
“Ngươi nghĩ sức mạnh ý chí có thể cản ta sao, Tạ Trần?” Ma Chủ Cửu U cất lời, ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, dừng lại nơi Tạ Trần đang đứng, vẫn bình thản như một pho tượng cổ xưa, dù thân hình gầy gò của hắn vẫn còn rung nhẹ vì kiệt sức. “Nực cười! Ta sẽ cho ngươi thấy, khi niềm tin mục ruỗng, cái gọi là ‘chính đạo’ sẽ tự hủy diệt thế nào! Các ngươi tôn thờ Thiên Đạo, phụng sự chính nghĩa, nhưng chính những thứ các ngươi bảo vệ lại là những hạt mầm của sự mục nát.”
Lời của Ma Chủ như những nhát dao găm sâu vào tim những tu sĩ đang hiện diện, những người đã dành cả đời để tu luyện, để tin tưởng vào chính nghĩa và Thiên Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, nắm chặt kiếm, ánh mắt cảnh giác cực độ. Nàng biết, Ma Chủ không nói suông. Hắn đang chuẩn bị một đòn tấn công khác, không phải vào thể xác, mà vào linh hồn, vào đạo tâm của họ.
“Hãy nhìn đây, nhìn cái tượng đài giả dối mà các ngươi tôn thờ sụp đổ!” Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng hắn mang theo một sự hả hê tột độ. Hắn vung tay, ma khí cuồn cuộn từ ngàn vạn lỗ chân lông tuôn ra, bao phủ cả bầu trời Cổ Mộ. Trong khoảnh khắc, bầu trời đêm t���i tăm bỗng trở thành một tấm màn khổng lồ, trên đó hiện lên một 'ảnh cảnh' ma thuật, sống động như thật. Một thế giới khác được chiếu rọi, một không gian xa xôi nào đó đang diễn ra một bi kịch.
Liễu Thanh Phong, với thân thể đã trọng thương, ánh mắt vẫn còn mờ mịt vì những suy nghĩ hỗn loạn của chương trước, giờ đây bị buộc phải ngước nhìn lên. Hắn muốn nhắm mắt lại, muốn từ chối chứng kiến, nhưng một lực lượng vô hình nào đó đã giam cầm hắn, buộc hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc mà Ma Chủ sắp phơi bày. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong tâm hồn hắn, còn đáng sợ hơn cả nỗi đau thể xác. Hắn không biết Ma Chủ sẽ cho hắn thấy điều gì, nhưng linh tính mách bảo hắn rằng đó sẽ là thứ sẽ xé toạc mọi mảnh ghép niềm tin còn sót lại của hắn. Tạ Trần đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn tỉnh táo và sâu thẳm, không một chút dao động, như đã nhìn thấu mọi mưu đồ của Ma Chủ. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, như một người quan sát vĩnh cửu của nhân gian.
***
Trên 'ảnh cảnh' ma thuật, Thái Huyền Tông hiện ra. Một đại tông môn từng hùng mạnh nhất Đông Vực, với vẻ uy nghi tráng lệ, kiến trúc đồ sộ vươn mình giữa những ngọn núi mây mù, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như những dải lụa trắng vờn quanh các đỉnh tháp. Những đệ tử Thái Huyền Tông, với đạo bào màu xanh biếc, đang bận rộn tu luyện, không khí tràn đầy sức sống và sự thanh tịnh. Đó là hình ảnh của một thánh địa tu tiên, nơi hội tụ tinh hoa của chính đạo.
Thế nhưng, cảnh tượng hùng vĩ ấy chỉ tồn tại trong chốc lát. Một luồng ma khí đen kịt từ bốn phương tám hướng đột ngột ập đến, không phải là một làn sóng tấn công ồ ạt, mà là một sự xâm nhập lặng lẽ, quỷ dị. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách của Thái Huyền Tông, như một chất độc vô hình thấm sâu vào từng phiến đá, từng ngọn cây, từng đạo tâm của tu sĩ.
Quân đoàn Ma Tộc, đông đảo và tăm tối, hình thù quái dị, ma khí cuồn cuộn bao phủ, xuất hiện không phải để giao chiến trực diện, mà để gieo rắc sự hỗn loạn. Hắc Ma Sứ và U Linh, với nụ cười tàn độc, không ngừng thi triển những ma pháp cường đại, không nhằm mục đích hủy diệt thân thể, mà là ăn mòn đạo tâm. Chúng không ngừng thì thầm những lời lẽ cám dỗ, khơi gợi những chấp niệm sâu thẳm nhất trong lòng mỗi tu sĩ: dục vọng quyền lực, nỗi sợ hãi cái chết, sự ghen tỵ, sự nghi ngờ về Thiên Đạo.
Dần dần, khung cảnh thanh tịnh biến thành địa ngục trần gian. Các tu sĩ Thái Huyền Tông, dưới ảnh hưởng của ma khí và sự thao túng tâm lý tàn độc, bắt đầu 'mất người'. Đôi mắt họ từ từ chuyển sang màu đỏ ngầu, trống rỗng, hoặc ánh lên sự điên dại. Những khuôn mặt thanh tú, chính trực dần trở nên méo mó, quỷ dị. Họ bắt đầu tấn công lẫn nhau trong sự hỗn loạn và điên cuồng, công pháp vốn dùng để trừ ma diệt yêu, giờ đây lại hóa thành ma pháp tàn độc, trút xuống đồng môn cũ.
Tiếng thét kinh hoàng, tiếng gầm gừ man rợ của những tu sĩ đã ma hóa, tiếng pháp khí vỡ vụn, tiếng khóc than tuyệt vọng của những kẻ còn giữ được chút nhân tính, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu ghê rợn.
“Không! Đạo tâm của ta... ta không thể... đừng...!” Một tu sĩ Thái Huyền Tông gào thét trong tuyệt vọng, thân thể hắn co giật dữ dội khi ma khí cuồn cuộn xâm chiếm, biến đổi cơ thể hắn thành một hình thù quái dị, với những xúc tu đen sì mọc ra từ lưng. Ánh mắt hắn, trước khi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự điên loạn, vẫn còn hiện hữu một tia đau đớn tột cùng, như một linh hồn đang giãy giụa trong vũng lầy của sự tha hóa.
Ngay cạnh đó, một tu sĩ khác, đã hoàn toàn bị ma hóa, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt biến dạng, nhe hàm răng sắc nhọn. Hắn vung kiếm, chém phăng đầu một trưởng lão Thái Huyền Tông vốn đang ra sức chống cự, máu tươi vương vãi khắp nơi. Hắn cười điên loạn, tiếng cười vang vọng khắp không gian, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“Sức mạnh! Đây mới là sức mạnh chân chính! Kẻ yếu đuối... đáng bị nghiền nát!” Hắn gào lên, như một kẻ đã tìm thấy chân lý của riêng mình trong sự hủy diệt. Hắn không còn là tu sĩ chính đạo, mà là một ma vật khát máu, một con quỷ đã mất đi mọi nhân tính.
Những cảnh tượng kinh hoàng tiếp nối: một nữ đệ tử xinh đẹp, vốn đang được các sư huynh bảo vệ, bỗng nhiên điên loạn, dùng móng vuốt sắc nhọn xé toạc cổ họng của chính sư huynh mình. Những vị trưởng lão uy nghi, từng là trụ cột của tông môn, giờ đây hoặc bị đồng môn cũ tàn sát, hoặc tự mình biến thành những quái vật gớm ghiếc, thân thể vặn vẹo, ma khí bốc lên nghi ngút. Mùi máu tanh nồng hòa quyện với mùi lưu huỳnh của ma khí, mùi thối rữa của xác chết và sự mục nát của đạo tâm, tạo thành một luồng khí độc bao trùm toàn bộ Thái Huyền Tông.
Không có một cuộc chiến tranh chính diện hào hùng, chỉ có sự tàn sát nội bộ, sự tha hóa từ sâu thẳm tâm hồn. Các tu sĩ Thái Huyền Tông không chết dưới tay Ma Tộc, mà chết dưới tay chính đồng môn, hoặc tự mình hủy hoại bản thân trong cơn điên loạn. Niềm tin vào chính đạo, vào sự cao quý của tu tiên, sụp đổ tan tành không phải bởi một đòn tấn công vật lý, mà bởi sự ăn mòn từ bên trong, bởi sự phơi bày những chấp niệm đen tối nhất.
Cảnh tượng này không chỉ là sự hủy diệt của một tông môn, mà là sự sụp đổ của một lý tưởng, một niềm tin. Đó là sự phi nhân tính tột độ, khi con người tự biến mình thành quỷ dữ, khi cái gọi là 'chính đạo' tự mình tan rã thành tro bụi. Không một ai thoát khỏi số phận kinh hoàng của sự tha hóa, hay cái chết bi thảm dưới tay người thân cận. Thái Huyền Tông, từng là biểu tượng của sự uy nghi và chính nghĩa, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, tràn ngập ma khí và những tiếng gào thét của sự tuyệt vọng.
Những ai đang chứng kiến cảnh tượng này qua 'ảnh cảnh' ma thuật, đều cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ, một sự rùng mình lạnh lẽo chạy dọc xương sống. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà hắn còn muốn phá nát niềm tin, phá nát đạo tâm, chứng minh rằng tất cả những gì con người tôn thờ đều là giả dối, đều có thể dễ dàng bị bẻ gãy và tha hóa.
***
Ảnh cảnh Thái Huyền Tông sụp đổ dần tan biến vào màn đêm, để lại trong tâm trí những người chứng kiến một vết sẹo không thể xóa nhòa. Không khí Cổ Mộ Tiên Tôn trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt, nhưng sự tĩnh lặng đó lại càng nhấn chìm mọi người vào nỗi kinh hoàng vừa rồi. Một mùi tanh tưởi, không phải của máu thực sự, mà là mùi tanh tưởi tưởng tượng từ ảnh cảnh, ám ảnh khứu giác, khiến ai nấy đều muốn nôn mửa.
Liễu Thanh Phong, với thân thể vốn đã trọng thương từ trận chiến trước, giờ đây gục ngã hoàn toàn xuống đất. Hắn không còn sức để đứng vững, đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định nơi 'ảnh cảnh' vừa tan biến. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một cơn đau nhói từ sâu thẳm tâm hồn. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đã trắng bệch vì kiệt sức và sốc, hòa lẫn với bụi đất và máu khô, tạo thành những vệt nhơ nhuốc.
Hắn lẩm bẩm những câu hỏi vô nghĩa, giọng lạc đi vì đau đớn tột cùng, như một kẻ mất trí.
“Thiên Đạo... chính đạo... tất cả... là giả dối sao? Chúng ta... rốt cuộc chiến đấu vì cái gì? Cái giá của quyền năng... là đây sao? Không... không thể nào...”
Những lời thầm thì ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, đầy run rẩy, đầy hoài nghi. Hắn đã dành cả đời để tu luyện, để tin tưởng vào sự cao quý của tu sĩ, vào lẽ phải của Thiên Đạo. Hắn đã từng là một thiên tài, một người mang trong mình lý tưởng về sự cứu rỗi nhân gian. Nhưng giờ đây, tất cả những gì hắn tin tưởng, tất cả những lý tưởng mà hắn theo đuổi, đều sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc.
Hắn không chỉ đau đớn vì sự hủy diệt của Thái Huyền Tông, nơi mà hắn có thể từng có những mối liên hệ xa xôi, mà còn vì sự tha hóa, sự mất nhân tính của những tu sĩ đồng đạo. Cảnh tượng đồng môn tàn sát lẫn nhau, biến thành ma vật gớm ghiếc, đã gieo vào lòng hắn một nỗi hoài nghi lớn chưa từng có, gặm nhấm tâm trí hắn, khiến đạo tâm hắn như bị xé nát thành từng mảnh. Cái giá của quyền năng, của sự tu luyện, có phải chăng chính là sự đánh đổi nhân tính, sự biến chất thành những kẻ điên loạn và tàn bạo như vậy?
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Vô Danh Tăng và những người khác trong Liên minh 'Nhân Đạo' đều chứng kiến sự suy sụp của Liễu Thanh Phong. Ánh mắt họ cũng ánh lên sự lo lắng và đau xót. Ma Chủ Cửu U đã đạt được mục đích của hắn: không chỉ gieo rắc nỗi kinh hoàng, mà còn phá nát niềm tin, phá nát đạo tâm của những tu sĩ chính đạo. Không một tông môn nào còn an toàn, không một lý tưởng nào còn được bảo toàn trước sự tấn công quỷ quyệt này.
Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn không chút dao động. Làn da trắng nhợt dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện và vẻ bình thản của hắn, trong bối cảnh mọi người đang chìm đắm trong sự hoang mang và tuyệt vọng, lại là một lời khẳng định về một con đường khác, một giá trị khác. Đó là con đường của 'Nhân Đạo', của sự kiên định vào nhân tính, đối lập hoàn toàn với sự hủy diệt và tha hóa mà Ma Chủ vừa tạo ra.
Nụ cười tàn nhẫn và đắc thắng một lần nữa nở trên khuôn mặt Ma Chủ Cửu U. Hắn nhìn đám đông đang chìm trong sự suy sụp, đặc biệt là Liễu Thanh Phong đang đau đớn tột cùng, và cảm thấy hả hê. Hắn đã chứng minh được rằng, những thứ mà họ tôn thờ chỉ là sự mục ruỗng, rằng Thiên Đạo đã suy tàn, và không một ai có thể thoát khỏi sự tha hóa.
Một luồng ma khí khổng lồ khác trỗi dậy, bao bọc lấy Ma Chủ Cửu U. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ để lại một nụ cười lạnh lẽo cuối cùng, rồi thân ảnh hắn dần tan biến vào màn đêm thăm thẳm, như một bóng ma của sự hủy diệt, để lại nỗi kinh hoàng và sự hoài nghi sâu sắc trong lòng tất cả những ai chứng kiến.
Sự sụp đổ của Thái Huyền Tông báo hiệu rằng không một tông môn truyền thống nào còn an toàn, đẩy Liên minh 'Nhân Đạo' vào tình thế nguy hiểm hơn và buộc họ phải tìm kiếm những phương pháp phòng thủ mới, không chỉ về vật chất mà cả tinh thần. Nỗi đau đớn và hoài nghi của Liễu Thanh Phong là bước ngoặt quan trọng, gieo mầm cho sự giác ngộ hoàn toàn của anh, có thể dẫn đến một hành động hy sinh hoặc một vai trò bất ngờ trong cuộc chiến sắp tới, đứng về phía 'Nhân Đạo' và giá trị nhân sinh. Chiến lược tấn công vào đạo tâm của Ma Chủ Cửu U cho thấy hắn đang leo thang mức độ tàn bạo và xảo quyệt, buộc Tạ Trần phải đối mặt với không chỉ sức mạnh vật lý mà cả sự thao túng tâm lý và niềm tin của vạn vật.
Liễu Thanh Phong vẫn nằm đó, gục ngã, nước mắt và bụi bẩn hòa quyện trên gương mặt tiều tụy. Mọi niềm tin của hắn đã vỡ tan. Nhưng trong sự trống rỗng tột cùng ấy, một hạt mầm mới đang được gieo, một ý chí kiên cường hơn, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về nhân sinh đang từ từ nảy nở. Tiếng gió rít qua Cổ Mộ Tiên Tôn như một lời thì thầm của số phận, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Hắn đã chạm đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, và từ đó, hắn sẽ phải tìm ra một con đường mới, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của chính mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.