Nhân gian bất tu tiên - Chương 623: Bất Khuất Giữa Hủy Diệt: Lửa Thử Vàng Ý Chí Nhân Gian
Ma Chủ Cửu U gầm lên, tiếng hắn tựa hồ như xé toạc cả thiên địa, hòa cùng tiếng nổ của phép thuật, tiếng gào thét điên loạn của ma vật và âm thanh Cổ Mộ Tiên Tôn đang sụp đổ. Hắn đã nói, đây mới chỉ là khởi đầu, và lời nói của hắn chính là định mệnh. Từ trên cao, một hố đen khổng lồ, xoáy sâu thăm thẳm như một vết thương hở trên bầu trời, đột ngột mở rộng. Hố đen đó không chỉ đơn thuần là một hiện tượng pháp thuật, mà nó như một sự hiện thân của nỗi hư vô, nuốt chửng linh khí, ánh sáng, và cả hy vọng. Đòn tấn công 'Nuốt Chửng Thiên Địa' của Ma Chủ Cửu U đã giáng xuống, không khoan nhượng.
Cổ Mộ Tiên Tôn, vốn đã cổ kính và đổ nát, giờ đây càng thêm phần hoang tàn dưới sức ép khủng khiếp của ma khí. Các hành lang đá, từng chạm khắc phù điêu tinh xảo mô tả những câu chuyện cổ xưa về tiên nhân và thần thú, nay nứt toác, đá vụn đổ xuống như mưa. Từng mảng trần đá khổng lồ rung chuyển, vỡ vụn thành cát bụi, để lộ ra khoảng không âm u phía trên. Các cánh cổng đá, vốn được phong ấn bằng những trận pháp cổ xưa nhất, giờ như những mảnh ghép yếu ớt, lần lượt sụp đổ, kéo theo những tiếng va đập long trời lở đất. Khắp nơi vang vọng tiếng gió rít gào như những linh hồn oan khuất, tiếng nước nhỏ giọt t�� những mạch ngầm bị phá vỡ, hòa cùng mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét của những pháp khí bị vùi lấp, và cả mùi máu tanh nồng nặc của những sinh linh đã gục ngã. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, một thứ lạnh lẽo thấu xương không chỉ đến từ ma khí cuồn cuộn mà còn từ sự tuyệt vọng đang gặm nhấm lòng người.
Liên minh Nhân Đạo đang phải chống đỡ một cách tuyệt vọng. Các trận pháp phòng ngự do Vô Danh Tăng và Lăng Nguyệt Tiên Tử cùng nhau bố trí, vốn được coi là vững chắc nhất Cổ Mộ, giờ đây vỡ vụn như thủy tinh dưới áp lực của hố đen ma khí. Những ánh sáng pháp thuật yếu ớt lóe lên rồi tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối và sự hỗn loạn. Từng tu sĩ, từng phàm nhân, đều cảm thấy sức lực cạn kiệt một cách nhanh chóng, linh khí trong đan điền như bị rút cạn, ý chí như bị ma khí ăn mòn. Đôi mắt họ ánh lên sự mệt mỏi cùng cực, nhưng sâu thẳm vẫn là một tia kiên cường, một ngọn lửa nhỏ nhoi được thắp lên bởi lời tuyên bố của Tạ Trần.
Liễu Thanh Phong, thân thể vẫn còn thoi thóp vì vết thương chí mạng, nằm trong một góc được bảo vệ bởi Dương Quân và Lăng Nguyệt. Ánh mắt hắn, vốn từng mang sự kiêu ngạo của một thiên chi kiêu tử, giờ đây chỉ còn lại sự bất lực và hoảng loạn tột cùng. Hắn nhìn lên hố đen ma khí đang nuốt chửng vạn vật, cảm thấy như chính linh hồn mình cũng đang bị kéo vào vực sâu thăm thẳm. Hắn đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối của tu vi mới là chân lý, chỉ có Thiên Đạo là vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, sức mạnh mà hắn tôn thờ đang bị Ma Chủ bóp méo, và Thiên Đạo mà hắn nương tựa lại đang đứng trước bờ vực suy tàn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay nhuốm vẻ mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng vẫn kiên cường đứng vững. Bạch y của nàng đã vấy bẩn bởi bụi đất và ma khí, nhưng đôi mắt phượng vẫn sắc bén, tràn đầy quyết tâm. Nàng dồn tất cả pháp lực còn lại vào chiếc kiếm Băng Phách, cố gắng dựng lên một bức tường băng giá cuối cùng. Giọng nàng khàn đặc, đầy khó nhọc, vang lên giữa tiếng gầm rống của Ma Chủ:
"Ma Chủ đã dùng toàn lực! Sức mạnh này... không thể chống đỡ mãi được!"
Bên cạnh nàng, Dương Quân, tuấn tú nho nhã nhưng giờ đây ánh mắt đầy kiên nghị, vung kiếm Bích Lạc tạo ra những luồng chính khí mạnh mẽ, xua tan ma khí đang bao vây. Y gầm lên, che chắn cho Liễu Thanh Phong đang nằm đó, không để một tia ma khí nào xâm nhập:
"Không thể lùi bước! Chúng ta còn Tạ Trần! Vì Nhân Đạo!"
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, khuôn mặt đáng yêu giờ đây đầy vẻ căng thẳng. Nàng liên tục biến ảo, dùng yêu hỏa và bùa chú để gây rối loạn đội hình ma vật, cố gắng giảm bớt áp lực cho phòng tuyến. Nàng cũng nhìn về phía Tạ Trần, lòng tin tưởng mãnh liệt như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ nàng giữa cơn bão. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng đội quân phàm nhân của hắn, dù không có linh lực, nhưng lại dùng ý chí và sự dũng cảm để lấp đầy khoảng trống. Cây búa chiến của hắn vung lên, nghiền nát từng con ma vật, tiếng gầm của hắn như một lời thề bất khuất: "Phàm nhân không hèn nhát! Chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sống của mình!"
Vô Danh Tăng, ngồi xếp bằng, áo cà sa cũ nát đã rách tả tơi. T�� cơ thể gầy gò của ông, Phật quang tỏa ra một cách yếu ớt hơn trước, nhưng vẫn kiên cường bao phủ Tạ Trần và Liễu Thanh Phong. Tiếng tụng kinh trầm ấm của ông, vốn có thể xoa dịu ma khí, giờ đây cũng dần bị nhấn chìm bởi tiếng gào thét của Ma Chủ. Ông là trụ cột tinh thần, nhưng ngay cả trụ cột cũng có giới hạn.
Ma Chủ Cửu U, từ trên cao, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn, ánh mắt đỏ rực đầy khinh miệt. Hắn thấy sự chống cự yếu ớt của liên minh, sự tuyệt vọng đang lan tràn. Giọng hắn vang vọng như tiếng sấm sét, xuyên thấu qua mọi âm thanh, vang vọng trong tâm trí mỗi người, đầy đắc thắng và tàn nhẫn:
"Tạ Trần! Ngươi đã chọn cái chết cho lũ kiến hôi này! Hãy nhìn xem, Nhân Đạo của ngươi yếu ớt đến mức nào!"
Liễu Thanh Phong nhìn chằm chằm về phía trung tâm chiến trường, nơi Tạ Trần đang đứng. Hắn thấy thư sinh gầy gò ấy, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vẫn đứng đó, không hề nhúc nhích, không hề hoảng sợ, như một pho tượng tạc từ đá giữa biển lửa và ma khí. Ánh mắt hắn, dù mờ mịt vì thương tích, nhưng lại sáng lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn không hiểu, làm sao một phàm nhân không có chút tu vi nào, lại có thể đứng vững trước sức mạnh hủy diệt đến vậy?
***
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như không còn hy vọng, khi các pháp trận cuối cùng cũng vỡ tan và ma khí hủy diệt tràn vào như thủy triều, Tạ Trần đột nhiên bước ra. Hắn không triệu hồi pháp bảo, không phóng ra thần thông hào nhoáng, không có bất kỳ động tác phô trương nào. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nhỏ bé đến lạ lùng giữa cơn bão ma khí cuồng loạn. Nhưng chính sự bình thản đến khó tin ấy lại tạo nên một điểm nhấn chói mắt giữa sự hỗn loạn.
Hắn nhắm mắt lại.
Giữa vô vàn tiếng gào thét, tiếng đổ sập, tiếng la hét, thế giới xung quanh Tạ Trần dường như chững lại một thoáng. Mọi âm thanh đều trở nên xa xăm, chỉ còn lại nhịp đập trầm ổn của trái tim hắn. Hắn không nhìn, mà cảm nhận. Hắn cảm nhận từng luồng ma khí đang cuồn cuộn, từng sợi tà lực đang bóp nghẹt không gian, từng nỗi sợ hãi đang lan truyền trong tâm trí những người xung quanh. Hắn không chống lại sức mạnh bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn không chỉ nhìn thấu nhân tâm, mà còn nhìn thấu bản chất của vạn vật. Ngay cả ma khí, cũng không thoát khỏi quy luật của nhân quả, cũng có nguồn gốc, cũng có sự vận hành riêng của nó.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, dù đang nhắm nghiền, một ánh sáng kỳ lạ bắt đầu lấp lánh ẩn hiện. Đó không phải là ánh sáng của linh lực, cũng không phải quang mang của thần thông. Đó là ánh sáng của triết lý, của sự thấu hiểu, của ý chí. Đôi môi hắn khẽ mấp máy, những lời không ai nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của chính hắn, như một lời thề, một lời khẳng định: "Hủy diệt... không phải là kết thúc... mà là sự lựa chọn... Chúng ta chọn sống... chọn giữ lấy nhân tính... chọn con đường của chính mình..."
Và rồi, một vòng sáng mờ ảo, không mang sức mạnh vật chất nhưng lại tràn đầy ý chí sống và sự bất khuất, đột ngột lan tỏa từ thân thể hắn. Vòng sáng đó không rực rỡ chói mắt, mà ấm áp và kiên định, như ngọn hải đăng duy nhất giữa biển đêm đen tối. Nó không đẩy lùi ma khí bằng sự đối kháng trực tiếp, mà dường như "điều hòa" nó, làm dịu đi sự cuồng bạo, hóa giải sự hỗn loạn. Giống như một dòng nước chảy xiết gặp phải một tảng đá ngầm, không bị đập tan mà lại uyển chuyển lách qua, tạo thành một vùng tĩnh lặng nhỏ bé giữa cơn bão.
Vô số ma vật đang lao tới, khi chạm vào vòng sáng mờ ảo ấy, đột nhiên chững lại. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng ánh lên sự bối rối, sợ hãi, như những con thú hoang dã gặp phải một lực lượng vượt xa sự hiểu biết của chúng. Ma khí cuồn cuộn như những con sóng thần, khi đến gần Tạ Trần, lại bất ngờ bị phân tách, bị làm suy yếu, không thể chạm đến hắn. Một vùng an toàn nhỏ bé, nhưng không thể bị phá vỡ, đã được hình thành xung quanh Tạ Trần, như một lời tuyên bố vô hình về sự bất khuất của ý chí.
Ma Chủ Cửu U, từ trên cao, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt đỏ rực của hắn đột nhiên co rút lại. Hắn đã thấy vô số cường giả, vô số tu sĩ vĩ đại gục ngã dưới sức mạnh của hắn. Hắn đã nhìn thấy sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, sự yếu đuối của vạn vật. Nhưng hắn chưa bao giờ thấy một phàm nhân, không có tu vi, không có pháp lực, lại có thể "điều hòa" ma khí của hắn bằng ý chí thuần túy. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ tột độ. Giọng hắn vang vọng, đầy nghi vấn và căm tức:
"Ngươi... làm cái quái gì vậy?! Ngươi không có sức mạnh tu vi! Làm sao ngươi... làm sao ngươi có thể chống lại ta?!"
Ma Chủ không hiểu. Hắn chỉ tin vào sức mạnh tuyệt đối. Hắn không thể chấp nhận rằng có một thứ vô hình, vô ảnh, không thể nắm bắt được, lại có thể cản trở sự hủy diệt của hắn. Hắn gầm lên, dồn thêm ma khí, khiến hố đen trên trời càng mở rộng, cuồng bạo hơn, nhưng vùng sáng mờ ảo quanh Tạ Trần vẫn kiên định, không hề suy suyển.
Liễu Thanh Phong, dù đang thoi thóp, nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào Tạ Trần. Hắn đã từng khinh thường Tạ Trần, coi hắn là một phàm nhân yếu đuối, một kẻ điên rồ dám đối nghịch với Thiên Đạo. Hắn đã từng nghĩ rằng, cái gọi là 'Nhân Đạo' của Tạ Trần chỉ là sự ngụy biện của kẻ yếu. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một điều phi lý, một điều vượt ra ngoài mọi nhận thức của hắn về tu luyện, về sức mạnh. Tạ Trần không chiến đấu. Hắn chỉ đứng đó, bằng ý chí, bằng niềm tin.
Ánh mắt Liễu Thanh Phong chớp lên những tia sáng của sự ngạc nhiên, nghi hoặc, và cả một nỗi sợ hãi mới mẻ về sự vô tri của chính mình. Hắn đã dành cả đời để theo đuổi sức mạnh, để thành tiên, để thoát ly khỏi phàm trần. Hắn đã tin rằng con đường ấy là duy nhất, là chân lý. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, lại đang làm một điều mà ngay cả những tu sĩ mạnh nhất cũng không thể làm được: đứng vững giữa cơn bão hủy diệt của Ma Chủ, không bằng sức mạnh, mà bằng một thứ khác, một thứ mà hắn chưa bao giờ thực sự hiểu rõ. Một hạt giống nghi ngờ, một mầm mống của sự giác ngộ, bắt đầu nảy mầm trong tâm trí hắn.
***
Ý chí kiên định và triết lý 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, không bằng lời nói mà bằng hành động, bằng sự tồn tại của hắn, đã lan tỏa một cách mạnh mẽ. Nó không phải là một loại pháp lực có thể cảm nhận được bằng linh thức, mà là một luồng sức mạnh tinh thần, một niềm tin vững chắc, len lỏi vào tâm trí của từng thành viên trong Liên minh 'Nhân Đạo'. Không khí căng thẳng tột độ dần được thay thế bằng một luồng sức mạnh tinh thần mới, một ý chí đoàn kết không thể bị lay chuyển. Tiếng gầm rú của ma vật vẫn còn, nhưng ý chí chiến đấu của Liên minh đã được củng cố rõ rệt, như ngọn lửa sắp tàn được tiếp thêm củi khô.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm nhận rõ ràng luồng ý chí ấm áp ấy. Đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần, không còn là sự lo lắng đơn thuần, mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một chút ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng thấy vô số thiên tài, nhưng chưa ai có thể dùng ý chí thuần túy để chống lại Ma Chủ như thế này. Nàng siết chặt kiếm Băng Phách, linh lực tuy cạn kiệt, nhưng ý chí lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Tạ Trần... Anh ấy luôn đúng. Ý chí này... là sức mạnh thật sự." Nàng thì thầm, lời nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự xác tín không lay chuyển.
Dương Quân, cùng với Bách Lý Hùng và đội quân phàm nhân, cũng cảm nhận được sự thay đổi. Mệt mỏi, đau đớn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó là một ngọn lửa kiên cường, một niềm tin rằng họ không hề đơn độc, rằng con đường họ đang đi là đúng đắn. Họ hợp lực, không phải bằng pháp thuật cao siêu mà bằng sự đồng lòng, bằng ý chí kiên cường để đẩy lùi ma khí. Từng người một, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều đứng vững hơn, chiến đấu quyết liệt hơn, tạo thành một rào chắn kiên cố hơn. Ma khí vẫn hung hãn, nhưng không còn có thể dễ dàng xuyên thủng phòng tuyến của họ nữa.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt ráo hoảnh, giờ đây tập trung hơn bao giờ hết. Nàng hiểu Tạ Trần không đơn thuần chỉ là một thư sinh yếu ớt. Hắn là một nguồn sống, một lý tưởng. Nàng dùng yêu hỏa, không còn chỉ để gây rối loạn, mà để bảo vệ, để thiêu đốt những ma vật dám xâm phạm vào vùng an toàn của Liên minh. Vô Danh Tăng, Phật quang từ thân thể gầy gò của ông đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn, như được tiếp thêm một nguồn lực vô hình. Tiếng tụng kinh của ông lại vang vọng, trầm ấm và kiên định, hóa giải sự cuồng bạo của ma khí, bao bọc lấy Tạ Trần và những người xung quanh.
Ma Chủ Cửu U gầm lên tức giận. Hắn không thể tin được đòn tấn công 'Nuốt Chửng Thiên Địa' của mình lại bị suy yếu, bị cản trở bởi một thứ vô hình như ý chí. Hắn cảm thấy bị thách thức, bị khinh thường. Hắn đã từng nghĩ Tạ Trần chỉ là một con rối mà hắn có thể bóp nát bất cứ lúc nào. Nhưng giờ đây, con rối ấy lại đang dùng một cách mà hắn không thể hiểu để chống lại hắn, và còn tiếp thêm sức mạnh cho những kẻ yếu đuối khác.
Liễu Thanh Phong chứng kiến tất cả. Hắn thấy Tạ Trần đứng đó, không có hào quang, không có khí thế áp người, nhưng lại là tâm điểm của mọi sự kiên cường. Hắn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và những tu sĩ khác, vốn là những kẻ kiêu ngạo, giờ đây lại nhìn về Tạ Trần với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. Hắn thấy Bách Lý Hùng và đội quân phàm nhân, không có tu vi, nhưng lại chiến đấu bằng một ý chí sắt đá, không hề thua kém các tu sĩ.
Hắn nhắm mắt lại, những suy nghĩ mới mẻ và đau đớn bắt đầu hình thành trong tâm tr�� hắn, như một hạt giống vừa nảy mầm giữa chiến trường khốc liệt. Hắn đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả, tu vi là chân lý. Hắn đã từng cho rằng trách nhiệm của người tu sĩ là tuân theo Thiên Đạo, là thành tiên, thoát ly phàm trần. Hắn đã khinh thường phàm nhân, coi thường những giá trị nhân sinh mà Tạ Trần theo đuổi. Nhưng giờ đây, cái gọi là sức mạnh tu vi của hắn lại yếu ớt đến thảm hại, không thể chống lại Ma Chủ. Và cái Thiên Đạo mà hắn tin tưởng lại đang sụp đổ, đẩy vạn vật vào cảnh lầm than.
Vậy thì, cái "sức mạnh" mà Tạ Trần đang dùng là gì? Cái "Nhân Đạo" mà hắn rao giảng, có phải là thứ mà hắn, một kẻ tự cho mình là cao thượng, đã bỏ qua? Một câu hỏi lớn, nặng trĩu, xoáy sâu vào tâm hồn Liễu Thanh Phong, làm rung chuyển toàn bộ niềm tin và lý tưởng mà hắn đã xây dựng cả đời.
"Sức mạnh... không phải chỉ là tu vi sao? Trách nhiệm... không phải là tuân theo Thiên Đạo sao? Hắn... hắn đang làm gì vậy? Cái gọi là 'Nhân Đạo' của hắn... có phải... có phải là thứ mà ta đã bỏ qua?"
Những lời thầm thì ấy vang vọng trong tâm trí Liễu Thanh Phong, đầy run rẩy, đầy hoài nghi. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói không phải từ vết thương thể xác, mà từ sự sụp đổ của niềm tin. Một con đường mới, một ý nghĩa mới về sự tồn tại, về quyền năng và trách nhiệm, đang mờ mịt hiện ra trước mắt hắn, đầy khó khăn nhưng cũng đầy hứa hẹn. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong của ngày xưa, kẻ chỉ biết đến sức mạnh và sự kiêu ngạo. Hắn đang thay đổi, đang giác ngộ. Và sự giác ngộ ấy, giữa chiến trường sinh tử, chính là một loại sức mạnh, một loại hy vọng mới cho Nhân Gian. Ma khí vẫn cuồn cuộn, nhưng ánh mắt Liễu Thanh Phong, dù vẫn mờ mịt vì thương tích, lại ánh lên một tia lửa sống, một ý chí mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.