Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 622: Lời Thề Của Phàm Trần: Chiến Tranh Vì Lựa Chọn

Tiếng gầm rống cuồng nộ của Ma Chủ Cửu U vừa dứt, cả Cổ Mộ Tiên Tôn như chìm vào một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người, nặng nề hơn vạn lần cái chết. Không khí đặc quánh ma khí, lạnh lẽo đến thấu xương, như thể mọi sự sống đều bị hút cạn. Rồi, một tiếng “rắc” khô khốc vang lên từ tận sâu trong lòng đất, mở màn cho bản giao hưởng của sự hủy diệt. Các trụ đá khổng lồ, vốn đã nứt toác vì thời gian và những trận chiến trước đó, giờ đây run rẩy dữ dội hơn, từng mảng phù điêu cổ kính bong tróc, rơi lả tả như những giọt nước mắt của quá khứ. Tiếng gió rít gào bên ngoài các hành lang đá, giờ không còn là âm thanh thê lương đơn thuần, mà là tiếng gào khóc của quỷ dữ, hòa cùng tiếng “ầm ầm” của những vách đá đổ sụp.

Tạ Trần đứng thẳng tắp giữa tâm điểm của sự hỗn loạn đang chực chờ bùng nổ. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại lạ thường, quét qua từng gương mặt đồng hành. Dương Quân nắm chặt trường kiếm, ánh mắt như lửa thiêu đốt, sẵn sàng xông pha. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi, nàng siết chặt pháp quyết, linh lực cuồn cuộn chảy trong cơ thể. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, tuy vẫn còn nét hồn nhiên thường thấy, nhưng đôi tai cáo trắng muốt đã dựng đứng, chiếc đuôi khẽ vẫy, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác và quyết liệt. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, nghiến răng ken két, hai tay cầm chặt cây búa chiến đã nhuốm đầy máu ma vật. Vô Danh Tăng vẫn giữ tư thế thiền định, Phật quang yếu ớt nhưng kiên định tỏa ra, như một pháo đài cuối cùng giữa biển ma khí. Bên cạnh Tạ Trần, Liễu Thanh Phong vẫn nằm đó, hơi thở thoi thóp, nhưng đôi mắt hắn đã mở, ánh nhìn phức tạp dán chặt vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong sự bình tĩnh đến khó tin của thư sinh gầy gò này.

“Trận chiến thực sự… bây giờ mới bắt đầu,” lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải là một lời động viên sáo rỗng, mà là một sự xác nhận nghiệt ngã về hiện thực. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không còn chơi đùa nữa. Lời từ chối thẳng thừng của hắn đã chạm đến bản ngã cao ngạo của Ma Chủ, kẻ tự nhận là ban phát "ân huệ" và "cứu rỗi". Hắn sẽ trút xuống tất cả sự phẫn nộ của mình, không chỉ bằng sức mạnh hủy diệt vật chất, mà còn bằng những đòn đánh vào tinh thần, vào niềm tin, vào những giá trị mà Tạ Trần và liên minh đang cố gắng bảo vệ.

Đột nhiên, từ sâu thẳm Cổ Mộ, một lực chấn động kinh hoàng lan tỏa, khiến cả không gian như muốn vỡ vụn. Các bức tường đá rung chuyển đến cực điểm, những tảng đá khổng lồ từ trần nhà ầm ầm rơi xuống, nghiền nát mọi thứ bên dưới. Ma khí vốn đã nồng nặc, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh, cuộn trào thành những dòng xoáy đen kịt, mang theo mùi tanh tưởi của máu tươi và mùi khét lẹt của phép thuật bị đốt cháy. Tiếng gào thét của vô số ma vật, từ những con Hắc Ma Sứ thân hình gồ ghề đến đám U Linh mờ ảo, vọng lại từ khắp các hành lang, như thủy triều dâng, báo hiệu một đợt tấn công tổng lực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên phản ứng. Nàng vung tay, một màn băng giá khổng lồ tức thì hiện ra, chặn đứng một đợt ma vật đang xông tới. "Tất cả giữ vững! Đừng để chúng đột phá!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, át đi tiếng ồn ào xung quanh. Nàng không chỉ là một tiên tử, mà còn là một chiến tướng, một người bảo vệ. Trong sâu thẳm, nàng lo lắng cho Tạ Trần, cho số phận của Nhân Gian, nhưng sự lo lắng đó không làm nàng nao núng. Nàng biết, nếu Tạ Trần là linh hồn của liên minh, thì nàng và những người khác chính là thân thể, là lá chắn cuối cùng.

Dương Quân đã rút kiếm ra khỏi vỏ từ lúc nào. Thanh kiếm phát ra ánh sáng lam nhạt, rực rỡ giữa biển ma khí. Y xông lên phía trước, cùng với Bách Lý Hùng, hình thành tuyến đầu. "Ma Chủ muốn phá hủy niềm tin của chúng ta! Chúng ta sẽ cho hắn thấy, ý chí của Nhân Gian không thể bị bẻ gãy!" Mỗi nhát kiếm của Dương Quân đều mang theo một luồng linh lực mạnh mẽ, chém tan từng con ma vật. Hắn là một thư sinh, nhưng trong giờ khắc sinh tử này, hắn là một chiến binh dũng mãnh, sẵn sàng đổ máu vì lý tưởng của Tạ Trần.

Tiểu Cửu nhảy nhót giữa các đòn tấn công, thân pháp linh hoạt như một bóng ma. Đôi tai cáo vểnh lên, thính giác bén nhọn giúp nàng tránh né mọi nguy hiểm. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi đòn đánh của nàng, mỗi luồng yêu hỏa phun ra từ miệng nàng, đều mạnh mẽ và chính xác, như một sự khẳng định ngầm về lòng trung thành không đổi. Nàng tin Tạ Trần, tin vào con đường của hắn.

Tạ Trần quan sát, ánh mắt hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn thấy sự tuyệt vọng xen lẫn kiên cường trong đôi mắt của Bách Lý Hùng khi hắn đỡ lấy một nhát chém chí mạng cho một phàm nhân khác. Hắn thấy sự tĩnh tại đến lạ lùng của Vô Danh Tăng khi những sợi Phật quang từ cơ thể ông hóa giải một phần ma khí xung quanh, cứu rỗi những linh hồn vô tội đang bị ma hóa. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng không ngừng nghỉ của Lăng Nguyệt và Dương Quân khi họ liên tục tung ra những chiêu thức mạnh nhất.

Thế trận phòng thủ mà họ lập ra đã bắt đầu lung lay dưới sức ép khủng khiếp của ma quân. Từ phía xa, U Linh và Hắc Ma Sứ đang dẫn đầu một đội quân ma vật khổng lồ, lao tới như một cơn sóng thần. U Linh với thân hình mờ ảo, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, chỉ bằng một cái phẩy tay đã khiến hàng trăm ma vật tăng tốc, ánh mắt không có con ngươi của nàng lộ vẻ khinh miệt đối với sự chống cự yếu ớt của "phàm nhân". Hắc Ma Sứ thì cười khẩy, cây trường thương khổng lồ trong tay hắn vung lên, tạo ra một luồng ma khí đen đặc, càn quét mọi vật cản.

Tạ Trần nhắm mắt lại một lần nữa, hít thở sâu, cảm nhận mùi máu tanh, mùi ma khí, mùi ẩm mốc của Cổ Mộ hòa quyện vào nhau. Hắn không có sức mạnh tu luyện, không thể xông pha chém giết như Dương Quân hay Lăng Nguyệt. Nhưng hắn có trí tuệ, có sự thấu hiểu về nhân tâm, và hơn hết, hắn có một ý chí kiên định. Hắn là điểm neo, là trái tim của liên minh này. Sự kiên định của hắn, sự lựa chọn của hắn, chính là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận này. Hắn không thể gục ngã, không thể dao động.

Trong lúc đó, Liễu Thanh Phong ho khù khụ, máu tươi trào ra khóe miệng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng khiến hắn không thể cử động. Ánh mắt hắn vẫn dán vào Tạ Trần, và trong đó, không còn sự ngạo mạn, sự tự phụ của một kẻ tu tiên từng tin tưởng mù quáng vào Thiên Đạo. Thay vào đó là một sự thức tỉnh muộn màng, một sự hối hận sâu sắc, và một tia hy vọng mong manh. Hắn đã từng khinh miệt "phàm nhân" Tạ Trần, đã từng coi thường "nhân tính" yếu ớt. Nhưng giờ đây, chính phàm nhân này, chính cái gọi là "nhân tính" này, lại đang chống đỡ cho sự sống còn của thế giới.

Ma khí tiếp tục cuồn cuộn, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu trong lòng Cổ Mộ Tiên Tôn, như thể chính bản thân Cổ Mộ cũng đang bị ma hóa, bị đồng hóa vào sự hủy diệt mà Ma Chủ Cửu U muốn tạo ra. Tiếng gầm thét, tiếng va chạm, tiếng nổ vang lên không ngừng, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian. Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở, áp lực vô hình từ ý chí của Ma Chủ Cửu U đè nặng lên tất cả, như muốn nghiền nát mọi ý chí chống cự.

***

Giữa lúc chiến trường đang diễn ra khốc liệt, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, một luồng ma khí khổng lồ từ trên cao ập xuống, không phải là một đòn tấn công vật chất, mà là một sự hiện diện, một tuyên ngôn. Luồng ma khí ấy xoáy thành một cột đen kịt, vươn cao ngất trời, xuyên thủng cả mái vòm Cổ Mộ Tiên Tôn đang sụp đổ, rồi từ từ ngưng tụ lại. Nó không biến thành một hình hài hoàn chỉnh, mà chỉ là một hư ảnh bán thực bán hư của Ma Chủ Cửu U, sừng sững trên đỉnh những tàn tích, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu chiếu thẳng vào Tạ Trần.

Các đòn tấn công của ma vật dường như chững lại trong khoảnh khắc, không phải vì ngưng chiến, mà vì sự uy hiếp từ chính Ma Chủ quá lớn, khiến cả chiến trường như bị đóng băng trong sự kinh hoàng. Tiếng gào thét của ma vật yếu đi, thay vào đó là tiếng rít gào của gió ma, tiếng sấm sét ma khí xé toạc bầu trời vốn đã tối tăm. Mùi tanh tưởi của máu tươi và mùi khét lẹt của phép thuật bị thiêu cháy trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, như để chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại, một phán quyết cuối cùng.

Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp Cổ Mộ, không phải chỉ bằng âm thanh, mà bằng một thứ năng lượng trực tiếp xuyên thấu vào tâm trí mỗi người, đầy uy quyền và khinh miệt, như một lời tuyên án từ chốn hư vô: "Ngươi vẫn cố chấp, Tạ Trần? Ta đã cho ngươi cơ hội… để trở thành cứu thế theo cách duy nhất. Phá hủy hết thảy, và từ đống tro tàn, một trật tự mới sẽ sinh ra! Ngươi sẽ là vị vua của kỷ nguyên đó, một kỷ nguyên không bị Thiên Đạo giả dối này ràng buộc! Ngươi sẽ không còn là phàm nhân yếu hèn, mà là kẻ kiến tạo nên vạn vật, kẻ quyết định sinh tử của chúng sinh!"

Hư ảnh của Ma Chủ Cửu U hơi cúi xuống, như thể đang ban phát một ân huệ tối thượng. Ánh mắt đỏ rực của hắn như muốn xuyên thấu tận linh hồn Tạ Trần, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của sự dao động, của khao khát quyền lực hay sự bất tử. "Ngươi là điểm neo nhân quả, Tạ Trần. Ngươi mang trong mình tiềm năng lật đổ Thiên Đạo thối nát này. Hãy nắm lấy nó! Hãy chấp nhận số mệnh mà ta ban cho ngươi! Ngươi có thể trở thành một vị thần, thay thế Thiên Đạo cũ, tự tay định đoạt mọi thứ! Tại sao lại cố chấp bám víu vào cái gọi là 'nhân tính' yếu ớt, vào những sinh linh phù du mà sớm muộn cũng sẽ tan biến?"

Lời của Ma Chủ Cửu U như những mũi tên độc, không chỉ nhắm vào Tạ Trần mà còn gieo rắc sự hoang mang vào tâm trí những người đang chiến đấu. Một vài tu sĩ cấp thấp của liên minh bắt đầu dao động, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và khao khát. Quyền năng mà Ma Chủ hứa hẹn, cái viễn cảnh về một vị "vua của kỷ nguyên mới", một "vị thần" thay thế Thiên Đạo, quá đỗi hấp dẫn, quá đỗi mê hoặc đối với những kẻ từng bị Thiên Đạo cũ ràng buộc.

Tạ Trần vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của hắn như một bức tượng giữa phong ba bão táp. Hắn không nhìn Ma Chủ bằng sự sợ hãi, cũng không phải bằng sự phẫn nộ. Trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, chỉ có sự bình tĩnh đến lạnh lùng, và một tia thấu hiểu. Hắn hiểu Ma Chủ, hiểu nỗi thống khổ và sự phẫn uất đã biến kẻ từng là Thiên Tôn thành kẻ hủy diệt. Nhưng hắn cũng hiểu sự nguy hiểm ẩn chứa trong cái "ân huệ" ấy.

"Ngươi muốn ta phá hủy, ngươi muốn ta trở thành 'vua' của hỗn loạn?" Tạ Trần ngước mắt nhìn thẳng vào hư ảnh khổng lồ của Ma Chủ Cửu U, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang v���ng một cách lạ thường giữa tiếng gầm rống của ma khí và tiếng đổ nát. Mỗi lời nói của hắn, dù không mang theo linh lực hùng hậu, lại có sức nặng ngàn cân, đập thẳng vào triết lý của Ma Chủ. "Đó không phải là cứu thế, đó là sự nô dịch mới. Ngươi muốn áp đặt ý chí của ngươi lên tất cả, vậy thì có gì khác Thiên Đạo mà ngươi căm ghét?"

Lời phản bác của Tạ Trần không phải là một lời thách thức đơn thuần, mà là một câu hỏi triết lý sắc bén, xuyên thẳng vào mâu thuẫn trong chính bản thân Ma Chủ. Hắn đã từng vùng lên chống lại Thiên Đạo vì không muốn bị ràng buộc, nhưng giờ đây, hắn lại muốn trở thành một Thiên Đạo mới, một kẻ áp đặt mới.

"Con người, hay vạn vật, không cần một vị vua, không cần một vị thần để định đoạt số mệnh. Họ cần sự tự do, cần quyền được lựa chọn." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn, nhưng lại chứa đựng sức mạnh của một dòng sông lớn. "Thiên Đạo cũ suy kiệt vì nó đã 'mất người', đánh mất sự kết nối với v���n vật. Ngươi, Ma Chủ Cửu U, cũng đang 'mất người'. Ngươi căm ghét sự ràng buộc, nhưng lại muốn tự mình tạo ra một sợi dây xiềng xích mới, chỉ là dưới một cái tên khác. Một kỷ nguyên của hỗn loạn, của hủy diệt để rồi tái tạo theo ý chí của ngươi, đó không phải là tự do, đó là một vòng luẩn quẩn của sự thống trị."

Hư ảnh của Ma Chủ Cửu U bắt đầu rung động dữ dội. Ánh mắt đỏ rực của hắn càng thêm thâm thúy, pha lẫn một sự ngạc nhiên khó hiểu. Hắn đã thấu hiểu Tạ Trần, nhưng Tạ Trần cũng đang thấu hiểu hắn. Đây không còn là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của triết lý sống.

"Ta từ chối!" Tạ Trần dứt khoát tuyên bố, giọng nói vang dội như một lời thề. "Ta từ chối cái 'ân huệ' đó, cái 'cứu thế' đó. Con người có quyền lựa chọn cách sống của mình, giá trị của mình. Dù phàm tục, dù yếu đuối, đó là sự sống mà chúng ta trân trọng. Ta sẽ không vì cái gọi là 'trật tự mới' của ngươi mà từ bỏ nhân tính, từ bỏ sự lựa chọn của vạn vật!" Hắn đưa mắt nhìn quanh, nhìn những người đồng hành đang chiến đấu, nhìn những phàm nhân đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng chống cự, nhìn cả Liễu Thanh Phong đang nằm đó, ánh mắt dường như đã tìm thấy một tia sáng mới.

"Ta sẽ chiến đấu," Tạ Trần nói thêm, ánh mắt hắn rực lên một ngọn lửa kiên định, không phải của kẻ cuồng tín, mà của kẻ đã giác ngộ. "Ta sẽ chiến đấu vì sự lựa chọn của con người, không phải vì số mệnh an bài, không phải vì sự áp đặt của bất kỳ thế lực nào, dù đó là Thiên Đạo cũ hay 'Thiên Đạo' mới mà ngươi muốn tạo ra. Dù con đường này có gian nan đến đâu, dù có phải trả giá bằng máu và nước mắt, ta tin rằng, vạn vật xứng đáng có quyền tự quyết định vận mệnh của mình. Đó là giá trị duy nhất, là nhân tính duy nhất mà ta muốn bảo vệ."

Lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, không chỉ đối với Ma Chủ Cửu U, mà còn đối với tất cả những ai đang lắng nghe. Nó là một lời tuyên ngôn, một lời thách thức trực diện nhất vào toàn bộ triết lý tồn tại của Ma Chủ. Nó khẳng định một con đường thứ ba, không phải đi theo Thiên Đạo cũ, cũng không phải đi theo sự hủy diệt của Ma Chủ, mà là con đường của Nhân Đạo, của sự tự do và lựa chọn.

***

Lời tuyên bố của Tạ Trần vừa dứt, không gian Cổ Mộ Tiên Tôn như nổ tung. Ma Chủ Cửu U, hư ảnh khổng lồ của hắn, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, không còn vẻ bình tĩnh hay khinh miệt như trước. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn bỗng hóa thành hai hố sâu không đáy, cuồn cuộn ma khí và sự phẫn nộ tột cùng. Cái lạnh lẽo ban nãy đã biến thành sự thịnh nộ thiêu đốt vạn vật, một cảm giác áp bức đến nghẹt thở. Hắn đã cố gắng thấu hiểu Tạ Trần, đã cố gắng "chiêu dụ" Tạ Trần, nhưng đổi lại chỉ là sự từ chối dứt khoát và một lời phản bác đanh thép, chạm đến tận gốc rễ niềm tin méo mó của hắn.

"Được lắm! Được lắm, Tạ Trần!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U giờ đây không còn sự uy quyền lạnh lùng, mà trở nên khàn đặc, đầy rẫy sự điên loạn và tàn bạo, vang vọng như tiếng nứt vỡ của thiên địa. "Nếu ngươi muốn chiến đấu vì cái 'nhân tính' yếu ớt của ngươi, vì cái 'lựa chọn' ngu xuẩn của lũ phàm nhân thấp kém! Ta sẽ cho ngươi thấy cái giá của sự ngu dốt đó! Hủy diệt! Tất cả sẽ phải trở về hư vô! Ta sẽ nghiền nát nhân tính mà ngươi trân trọng, phá hủy từng sinh linh mà ngươi cố gắng bảo vệ, cho đến khi ngươi hiểu rằng, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi lựa chọn đều vô nghĩa!"

Hư ảnh Ma Chủ Cửu U vung tay lên, một động tác đơn giản nhưng lại mang theo sức mạnh của sự hủy diệt thiên địa. Từ đỉnh Cổ Mộ Tiên Tôn, một luồng ma khí đen đặc như mực tràn xuống, không phải từng đợt, mà là một dòng thác lũ, nhấn chìm mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng "ầm ầm" của những tảng đá khổng lồ bị nghiền nát, tiếng "rắc rắc" của các trận pháp cổ xưa bị phá vỡ, tiếng "két két" của các cánh cổng đá sụp đổ vang lên liên tục, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tận thế.

Cả Cổ Mộ Tiên Tôn dường như đang bị xé toạc ra từng mảnh. Sấm sét ma khí liên tục giáng xuống, không khí dày đặc tử khí và mùi khét lẹt, làm cho tầm nhìn trở nên mờ m���t. Hàng vạn ma vật, như thủy triều dâng, nhận được mệnh lệnh cuối cùng từ Ma Chủ, chúng gào thét điên cuồng, xông tới tấn công liên minh Nhân Đạo bằng tất cả sự tàn bạo. Đôi mắt đỏ ngầu, móng vuốt sắc nhọn, chúng không còn sợ hãi hay do dự.

Liên minh Nhân Đạo, dù đang chiến đấu trong tuyệt vọng, nhưng lời nói của Tạ Trần đã nhen nhóm một ngọn lửa kiên cường trong lòng họ. Sự kiên định của hắn, sự từ chối thỏa hiệp, đã tiếp thêm sức mạnh cho tất cả. Họ không chiến đấu chỉ vì sự sống còn, mà vì một lý tưởng, vì một niềm tin rằng con người có quyền tự do lựa chọn.

"Bảo vệ Tạ Trần! Bảo vệ Nhân Đạo!" Lăng Nguyệt Tiên Tử hét lên, giọng nàng dù đã khản đặc vì liên tục thi triển pháp thuật, nhưng vẫn đầy uy lực. Nàng tung ra một chiêu "Băng Phong Thiên Lý", hàng ngàn mũi băng sắc nhọn bắn ra, đóng băng hàng trăm ma vật ngay tại chỗ. Nàng biết, Tạ Trần không có sức mạnh để tự vệ trong trận chiến quy mô lớn này, nhưng hắn là hy vọng duy nhất của Nhân Gian.

Dương Quân, với vẻ mặt kiên nghị, vung kiếm liên tục, mỗi nhát kiếm đều mang theo hào quang chính khí, chém tan ma khí. Y xông lên phía trước, cùng với Bách Lý Hùng, tạo thành một bức tường thép sống. "Phàm nhân không hèn nhát! Chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sống của mình!" Bách Lý Hùng gầm lên, cây búa chiến trong tay hắn xoay tròn, mỗi cú vung đều nghiền nát vài con ma vật. Đội quân phàm nhân dưới sự chỉ huy của hắn, dù không có linh lực, nhưng lại chiến đấu quả cảm một cách đáng kinh ngạc, dùng những vũ khí thô sơ nhất để chống lại nanh vuốt của ma quỷ.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, biến ảo khôn lường giữa các đòn tấn công. Nàng không chỉ dùng yêu hỏa, mà còn dùng những bùa chú mê hoặc, làm cho lũ ma vật tự quay sang tấn công lẫn nhau. Nàng lo lắng cho Tạ Trần, nhưng nàng tin hắn. Nàng sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá.

Vô Danh Tăng ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm hờ. Từ cơ thể gầy gò của ông, Phật quang tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lá chắn vàng nhạt bao phủ một khu vực nhỏ, nơi Tạ Trần và Liễu Thanh Phong đang ở. Những tiếng tụng kinh trầm ấm của ông vang vọng, như xoa dịu phần nào sự điên loạn của ma khí, và khiến những ma vật yếu hơn phải lùi bước. Ông là trụ cột tinh thần, là điểm tựa tâm linh của liên minh.

Tạ Trần đứng trong vòng bảo vệ của Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn quét qua chiến trường đang hỗn loạn. Hắn thấy những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường, những ánh mắt tuyệt vọng nhưng không đầu hàng. Hắn thấy máu đổ, thấy những sinh linh gục ngã, nhưng hắn cũng thấy ý chí bất khuất. Hắn biết, lời từ chối của hắn đã đẩy tất cả vào một hiểm cảnh lớn hơn, nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn đã chọn, và họ cũng đã chọn.

Liễu Thanh Phong, dù đang thoi thóp, cũng mở to mắt nhìn Tạ Trần. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một sự thay đổi đang diễn ra. Hắn đã từng theo đuổi Thiên Đạo, khao khát thành tiên, coi thường phàm nhân. Nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, đứng vững trước sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ, không phải bằng pháp lực, mà bằng ý chí, bằng niềm tin vào nhân tính. Hắn bắt đầu hiểu, cái "đại nghĩa" mà hắn t���ng theo đuổi, có lẽ đã sai lầm ngay từ đầu. Ánh mắt hắn, dù mờ mịt vì thương tích, nhưng lại sáng lên một tia giác ngộ, một sự hối hận muộn màng.

Ma Chủ Cửu U nhìn xuống, ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn thấy sự chống cự của liên minh, sự kiên cường của Tạ Trần, nhưng hắn chỉ cười điên loạn. Đối với hắn, đó chỉ là sự giãy dụa vô ích của những kẻ yếu đuối. "Ngươi sẽ phải quỳ xuống, Tạ Trần! Ngươi sẽ phải cầu xin cái chết! Và khi đó, ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là 'nhân tính' của ngươi, sẽ bị ta nghiền nát thành bụi phấn!"

Tiếng gầm rống của Ma Chủ Cửu U vang vọng, hòa cùng tiếng nổ của phép thuật, tiếng gào thét của ma vật, tiếng đổ sụp của Cổ Mộ. Một cuộc chiến sinh tử không khoan nhượng, không chỉ vì sự sống còn của liên minh Nhân Đạo, mà vì sự tồn tại của một lý tưởng, một niềm tin vào quyền được lựa chọn của vạn vật, đang đạt đến đỉnh điểm của sự bi tráng. Tạ Trần nắm chặt tay, đôi mắt hắn vẫn kiên định, như một tảng đá giữa biển lửa và ma khí. Hắn biết, đây mới ch�� là khởi đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free