Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 621: Thư Khiêu Chiến Của Ma Chủ: Cái Giá Của Cứu Thế

Mùi máu tanh nồng, mùi ma khí đậm đặc cùng hơi ẩm lạnh lẽo từ lòng đất vẫn quẩn quanh như một tấm màn vô hình, bám víu lấy từng ngóc ngách của Cổ Mộ Tiên Tôn. Tuy vậy, Liên minh Nhân Đạo đã thành công rút lui vào một khu vực sâu hơn, nơi những bức tường đá cổ kính, phủ rêu phong và những phù điêu đã bị thời gian gặm nhấm, mang đến một cảm giác an toàn tương đối. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu được sắp đặt vội vàng chỉ đủ để xua đi bóng tối thăm thẳm, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm. Tiếng gió rít qua các khe đá như những lời than khóc xa xăm, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những nhũ đá đã bạc màu, tạo nên một bản giao hưởng u buồn, ma mị của cõi âm.

Trong một góc khuất, nơi ánh sáng càng trở nên mờ ảo, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang quỳ gối bên cạnh Liễu Thanh Phong. Thân hình y thư sinh, thanh tú giờ đây nằm bất động trên một phiến đá lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi m��i tím tái, và hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân quý giá, giờ đây chỉ còn ánh lên một vầng sáng mờ nhạt, cố gắng duy trì chút sinh cơ cuối cùng trong cơ thể y. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Nàng đặt lòng bàn tay ngọc ngà lên ngực Liễu Thanh Phong, một dòng linh lực tinh thuần như suối nguồn băng tuyết từ từ thẩm thấu vào kinh mạch đã gần như đứt đoạn của y. Mùi thảo dược thoang thoảng từ những viên đan dược quý hiếm được nàng liên tục đưa vào miệng y, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đá và mùi kim loại gỉ sét trong không khí.

“Thanh Phong… thương thế quá nặng,” Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự chua xót, “cấm thuật phản phệ đã hủy hoại kinh mạch hắn nghiêm trọng. May mà có chút sinh cơ còn sót lại nhờ vào ý chí kiên cường và Nguyệt Quang Trâm.” Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Trần, đôi mắt lộ rõ vẻ bất lực. “Hắn đã dùng hết toàn bộ sinh mệnh lực để thi triển kiếm chiêu cuối cùng đó. Ta chỉ có thể tạm thời giữ mạng cho hắn, còn việc phục hồi… e rằng…” Lời nói bỏ lửng, nhưng ai cũng hiểu ý tứ đằng sau. Mùi máu khô từ vết thương của Liễu Thanh Phong, dù đã được băng bó sơ sài, vẫn len lỏi vào không khí, nhắc nhở về cái giá khủng khiếp mà y đã phải trả.

Dương Quân, đứng cạnh đó, nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết giờ đây lại chứa đựng sự nặng nề. Hắn thở dài, giọng nói dứt khoát nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. “Ma Chủ kia quả nhiên xảo quyệt, hắn ta không chỉ muốn tiêu diệt thể xác mà còn muốn làm tan rã ý chí của chúng ta. Lời nói của hắn nhắm thẳng vào Tạ huynh, như muốn bẻ gãy niềm tin của người.” Hắn quay sang nhìn Tạ Trần, người đang ngồi lặng lẽ trên một khối đá đổ nát, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể tâm trí đã trôi dạt đến một cõi xa xăm.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò, tựa như một cây liễu mảnh mai giữa bão táp. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng lờ mờ càng thêm phần xanh xao, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Trong tâm trí hắn, lời nói của Ma Chủ Cửu U vẫn vang vọng như một bản chú ngữ đầy ám ảnh: “Ngươi là người duy nhất thực sự hiểu được cái giá của sự lựa chọn… và không sợ hãi nó.” Cái giá của sự lựa chọn… Ma Chủ Cửu U không chỉ nhìn thấy sự kiên định của hắn, mà còn nhìn thấy điểm yếu chí mạng: những gì hắn trân trọng.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rũ, áp sát vào Tạ Trần. Nàng lo lắng nhìn hắn, đôi mắt tinh ranh giờ đây đầy vẻ bất an. “Tạ công tử… hắn ta nói những lời đó, là muốn công tử… công tử đừng nghe hắn lung lay.” Giọng nói của nàng, thường ngày lanh lảnh, nay lại nhỏ nhẹ, đầy sự sợ hãi. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi! Nhưng ta biết công tử không giống hắn ta!” Nàng rúc đầu vào cánh tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một sự an ủi, hay muốn truyền cho hắn một chút hơi ấm từ sự tin tưởng đơn thuần của nàng.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, với bộ giáp trụ nhẹ nhàng và khuôn mặt kiên nghị, đứng thẳng lưng, ánh mắt như chim ưng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách tối tăm của Cổ Mộ. Hắn là hiện thân của sự kiên cường, của ý chí phàm nhân không khuất phục. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn là một chỗ dựa vững chắc. Hắn hiểu rằng, trong cuộc chiến này, không chỉ có sức mạnh mà còn có niềm tin.

Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, khẽ đặt tay lên vai Bách Lý Hùng. Giọng nói trầm ấm, chậm rãi của ông vang lên, như một tiếng chuông chùa giữa đêm đông. “Thiện tai. Ma Chủ đã thấy được chân tâm của thí chủ Tạ Trần. Hắn muốn bẻ gãy chân tâm đó, để thí chủ tự nguyện bước vào con đường của hắn. Nhưng chân tâm một khi đã định, nào có dễ dàng bị lung lay?” Ông khẽ thở dài, “Phàm nhân chấp niệm, tu sĩ chấp niệm, đến Ma Chủ cũng chấp niệm. Chỉ là chấp niệm về những điều khác nhau mà thôi.” Lời của Vô Danh Tăng không phải để giải đáp, mà để gợi mở, để Tạ Trần tự mình suy ngẫm về bản chất của chấp niệm.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc và mùi máu tanh phảng phất trong hơi thở. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ cuồng vọng muốn hủy diệt. Hắn là một kẻ thấu hiểu, một kẻ nhìn rõ được giá trị của Tạ Trần, và vì thế, hắn trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. Hắn không muốn Tạ Trần chết, ít nhất là không phải chết một cách vô nghĩa. Hắn muốn Tạ Trần trở thành "cứu tinh" theo cách của hắn, phá hủy tận gốc rễ những gì mà Tạ Trần trân trọng nhất. Đó chính là cái giá của sự lựa chọn mà Ma Chủ đã nhắc đến. Cái giá của sự lựa chọn… hắn muốn ta chọn con đường hủy diệt, để trở thành ‘cứu tinh’ trong mắt hắn sao? Hắn không thể chấp nhận. Cuộc đời của hắn, con đường của hắn, không phải là sự hủy diệt, mà là sự trân trọng.

Bỗng nhiên, một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương, không báo trước, từ hư vô ngưng tụ lại, lan tỏa khắp không gian trong Cổ Mộ Tiên Tôn. Ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu như bị nuốt chửng, không khí bỗng trở nên nặng nề, ngột ngạt đến khó thở. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và tanh tưởi của máu tươi ập đến, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lợm giọng. Từ giữa khối ma khí cuồn cuộn đó, một khuôn mặt khổng lồ, méo mó và dữ tợn từ từ hiện ra, đường nét thô kệch nhưng lại đầy uy lực, không lẫn vào đâu được. Đó chính là hiện thân bằng ma khí của Ma Chủ Cửu U, treo lơ lửng giữa không gian tối tăm, đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa địa ngục.

Tiếng gió rít qua các khe đá bỗng trở nên dữ dội hơn, như những tiếng gào thét của vô số linh hồn bị giam cầm. Tiếng vang vọng của bước chân, tiếng nước nhỏ giọt đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Tạ Trần!”

Giọng nói của Ma Chủ Cửu U, khàn đặc và trầm thấp, không còn là tiếng vọng từ xa xăm nữa. Nó trực tiếp vang vọng trong không gian Cổ Mộ, xuyên thấu qua lớp da thịt, xuyên thấu qua xương tủy, thẳng vào tận sâu thẳm tâm trí của mỗi người có mặt tại đó. Nó không chỉ là âm thanh, mà còn là một áp lực tinh thần khủng khiếp, một lời khẳng định quyền năng tuyệt đối không thể lay chuyển.

“Ngươi đã chứng kiến sự mục nát của Thiên Đạo, sự yếu đuối của nhân sinh. Ngươi là kẻ thấu hiểu nhất cái giá của sự lựa chọn.” Khuôn mặt ma khí của Ma Chủ khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai, khinh thường, nhưng cũng đầy sự tự tin. “Giờ đây, ta cho ngươi một cơ hội để thực sự ‘cứu thế’ theo cách của ta.” Hắn ta dừng lại một chút, như thể để lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí của Tạ Trần, để hắn cảm nhận được sức nặng của lời đề nghị này. Không khí càng trở nên đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Dương Quân nắm chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng việc trị liệu cho Liễu Thanh Phong, ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào hiện thân ma khí của Ma Chủ, ánh lên sự cảnh giác cao độ. Hồ Ly Nữ run rẩy nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo cụp hẳn xuống, chiếc đuôi lông xù lên, biểu lộ nỗi sợ hãi tột cùng. Ngay cả Bách Lý Hùng, với ý chí kiên cường như thép, cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến hắn phải siết chặt nắm đấm. Vô Danh Tăng vẫn bình thản, nhưng đôi mắt nhắm hờ của ông khẽ lay động, như đang cảm nhận được sự hỗn loạn của nhân thế.

Ma Chủ Cửu U tiếp tục, giọng nói của hắn như một lời nguyền rủa, một lời tiên tri tàn khốc, vang vọng đến tận cùng tâm khảm. “Hãy từ bỏ ảo tưởng về ‘nhân tính’ yếu đuối của ngươi, từ bỏ những kẻ phàm tục vô tri này. Chấp nhận số phận trở thành ‘cứu tinh’ của ta, phá hủy tận gốc rễ cái trật tự giả dối này, để một kỷ nguyên mới được tái sinh từ đống tro tàn. Bằng không, mọi thứ ngươi trân trọng, từng sinh linh nhỏ bé ngươi muốn bảo vệ, sẽ bị ta nghiền nát thành bụi, tan biến vào hư vô!”

Những lời nói đó không chỉ là một lời đe dọa. Đó là một cuộc tấn công trực diện vào niềm tin, vào lý tưởng sống của Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U đã nhìn thấu hắn, đã nhìn thấu những gì hắn trân trọng nhất: một cuộc sống bình thường, nhân tính vẹn nguyên, và những con người yếu đuối nhưng tràn đầy sức sống. Hắn muốn Tạ Trần tự tay phá bỏ những điều đó, để trở thành một kẻ hủy diệt, một kẻ kiến tạo một trật tự mới trên đống tro tàn của những giá trị cũ. Đó là một lựa chọn tàn nhẫn, một sự đánh đổi khủng khiếp.

Tạ Trần cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tâm trí. Hắn hiểu rõ ý đồ của Ma Chủ. Hắn muốn Tạ Trần, “điểm neo nhân quả,” không chỉ dẫn dắt sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ mà còn phải trở thành công cụ để thiết lập một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo mà ở đó, cái giá của “cứu thế” chính là sự đoạn tuyệt với nhân tính. Ma Chủ Cửu U không chỉ dùng sức mạnh để ép buộc, hắn còn dùng triết lý, dùng sự thấu hiểu về Tạ Trần để bẻ gãy ý chí hắn từ bên trong. Mùi ẩm mốc và mùi máu tươi bỗng trở nên ghê tởm hơn bao giờ hết, như thể chúng đang phản ánh sự mục ruỗng của chính những giá trị mà Ma Chủ muốn Tạ Trần từ bỏ.

Áp lực từ hiện thân ma khí của Ma Chủ Cửu U đè nặng lên mọi thứ. Các phiến đá xung quanh như rung lên bần bật, những phù điêu cổ kính trên tường như đang rỉ máu. Linh khí trong Cổ Mộ bỗng trở nên hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu, như thể chính không gian cũng đang quằn quại dưới sự uy hiếp của Ma Chủ.

“Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi,” Ma Chủ Cửu U nói tiếp, giọng nói của hắn như một bản án đã được định sẵn. “Lựa chọn đi, Tạ Trần. Hủy diệt cùng ta, hoặc chứng kiến tất cả những gì ngươi yêu quý bị hủy diệt!”

Lời nói cuối cùng của Ma Chủ Cửu U vang vọng, rồi hiện thân ma khí của hắn dần tan biến vào hư không, trả lại cho Cổ Mộ một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Nhưng sự tĩnh lặng đó còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa, bởi vì nó mang theo sức nặng của một quyết định định mệnh, một sự lựa chọn sẽ thay đổi vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian. Mùi lưu huỳnh và máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đáng sợ vừa rồi.

Sau lời tuyên bố đanh thép và đầy thách thức của Ma Chủ Cửu U, không gian trong Cổ Mộ Tiên Tôn chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua các khe đá như những tiếng thở dài nặng nề của thời gian, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt, căng thẳng. Mùi ẩm mốc, mùi kim loại gỉ sét, cùng với dư vị tanh tưởi của ma khí và máu tươi vẫn còn vương vấn, như một tấm màn vô hình bao phủ lấy tất cả.

Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn, vốn đã trầm tĩnh, giờ đây lại càng kiên định hơn, không một chút dao động, nhìn thẳng vào nơi hiện thân ma khí của Ma Chủ vừa biến mất. Trái tim hắn, tuy mệt mỏi sau những trận chiến liên miên và áp lực tinh thần khủng khiếp, vẫn đập một cách mạnh mẽ, kiên cường. Hắn hiểu rõ cái giá của lời từ chối Ma Chủ, hiểu rõ những gì Ma Chủ sẽ làm để hiện thực hóa lời đe dọa của hắn. Nhưng hắn cũng không thể chấp nhận sự “cứu rỗi” bằng cách hủy diệt nhân tính và mọi thứ hắn trân trọng. Đó không phải là con đường của hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, như thể đang hấp thụ cả sự tuyệt vọng và hy vọng của Thập Phương Nhân Gian. Giọng nói của hắn, trầm tĩnh và vang dội, không hề run rẩy, dù phải đối mặt với nguy cơ hủy diệt từ một Ma Chủ quyền năng vô biên.

“Ma Chủ Cửu U.” Tạ Trần cất lời, âm thanh của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển. “Ngươi muốn ta trở thành ‘cứu tinh’ bằng cách vứt bỏ nhân tính, phá hủy những gì ta trân trọng? Đó không phải là cứu rỗi, mà là nô lệ cho sự hỗn loạn của ngươi. Ta… không chấp nhận!”

Lời từ chối của Tạ Trần, đơn giản nhưng mạnh mẽ, vang lên như một tiếng sét đánh giữa trời quang. Nó không chỉ là một sự phản kháng bằng lời nói, mà là sự phản kháng của cả một lý tưởng, một niềm tin, một con đường mà hắn đ�� chọn. Đó là tuyên ngôn của một phàm nhân kiên cường trước một Ma Chủ tàn bạo. Ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu dường như bừng sáng hơn một chút, phản chiếu sự kiên định trong đôi mắt hắn.

Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lồng ngực. Hắn nhìn Tạ Trần, thấy được sự kiên cường không thể lay chuyển, và hắn hiểu rằng, đây chính là người mà hắn và Liên minh đã lựa chọn để đi theo. Nỗi lo lắng trong hắn tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, mặc dù vẫn đang lo lắng cho Liễu Thanh Phong, nhưng khi nghe lời tuyên bố của Tạ Trần, nàng cũng không khỏi cảm thấy một sự chấn động sâu sắc. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng kiên định. Nàng khẽ siết chặt tay, rồi dứt khoát đứng dậy, quay về phía Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh. “Chúng ta sẽ không lùi bước!” Đó không chỉ là lời của riêng nàng, mà là lời của cả Liên minh Nhân Đạo, một lời cam kết về sự đồng lòng và quyết tử.

Hồ Ly Nữ, Tiểu C���u, tuy vẫn còn run rẩy, nhưng khi nghe lời từ chối của Tạ Trần, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn hắn, tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Nàng biết, Tạ công tử của nàng sẽ không bao giờ thỏa hiệp với cái ác, không bao giờ từ bỏ những giá trị mà hắn trân trọng.

Bách Lý Hùng, khuôn mặt kiên nghị, siết chặt nắm đấm. Hắn là đại diện của phàm nhân, của những người yếu đuối nhưng không bao giờ đầu hàng. Hắn gật đầu một cách dứt khoát, ánh mắt rực lửa ý chí chiến đấu.

Vô Danh Tăng, đôi mắt nhắm hờ, khẽ mỉm cười. “Thiện tai. Chân tâm của thí chủ Tạ Trần, kiên cố như bàn thạch. Đạo của thí chủ, chính là đạo của nhân sinh.” Lời của ông, như một sự chứng giám cho lựa chọn của Tạ Trần.

Tạ Trần quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từ sự kiên định của Dương Quân, sự quyết đoán của Lăng Nguyệt, sự trung thành của Tiểu Cửu, sự dũng mãnh của Bách Lý Hùng, đến sự thấu hiểu của Vô Danh Tăng. Hắn biết, hắn không đơn độc. Con đường của hắn, con đường của nhân sinh, của sự sống, không phải là con đường của hủy diệt. Hắn không cần phải thành tiên theo cách của Thiên Đạo cũ, càng không cần phải làm “cứu tinh” theo cách của Ma Chủ Cửu U. Hắn chỉ cần là một phàm nhân, sống trọn vẹn với nhân tính của mình, và bảo vệ những gì hắn trân trọng.

Đúng lúc đó, từ nơi mà hiện thân ma khí của Ma Chủ Cửu U vừa biến mất, một tiếng gầm rống đầy thịnh nộ, vang dội đến long trời lở đất, xuyên thấu không gian và thời gian, như muốn xé toạc cả Cổ Mộ Tiên Tôn. Tiếng gầm đó không chỉ là sự tức giận, mà là sự phẫn nộ tột cùng của một kẻ bị từ chối, bị thách thức.

“Tốt! Rất tốt, Tạ Trần!” Giọng nói của Ma Chủ Cửu U, tuy không còn hiện thân, nhưng vẫn vang vọng khắp nơi, mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người, như hàng ngàn lưỡi dao đang cào xé không gian. “Ngươi đã chọn! Ngươi đã chọn sự ngu muội! Vậy thì, hãy chuẩn bị! Ta sẽ cho ngươi thấy, cái giá của sự ngoan cố là gì! Ta sẽ giáng xuống một đòn hủy diệt, nghiền nát tất cả những gì ngươi gọi là ‘nhân tính’, tất cả những sinh linh mà ngươi cố gắng bảo vệ! Cổ Mộ Tiên Tôn này sẽ là nấm mồ cho ảo tưởng của ngươi!”

Lời tuyên bố của Ma Chủ Cửu U kết thúc bằng một tiếng cười điên loạn, đầy man rợ, rồi hoàn toàn biến mất, để lại một sự im lặng nặng nề hơn bao giờ hết. Không khí trong Cổ Mộ bỗng trở nên ngột ngạt đến cực điểm, như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt tất cả. Những tàn tích của Cổ Mộ bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn, bụi đá rơi lả tả từ trần nhà, và tiếng gió rít bên ngoài trở nên thê lương hơn bao giờ hết, như báo hiệu một cơn bão tố sắp ập đến.

Tạ Trần nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ còn là những đòn đánh vật lý, mà sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, tàn khốc, nhắm vào tận sâu thẳm tâm hồn và những người hắn yêu quý. Ma Chủ Cửu U đã thấu hiểu hắn, và hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đo��n để bẻ gãy hắn. Nhưng hắn cũng đã sẵn sàng.

“Hãy chuẩn bị đi,” Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy lực. “Trận chiến thực sự… bây giờ mới bắt đầu.”

Các thành viên Liên minh Nhân Đạo, dù lo lắng, nhưng cũng nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt Tạ Trần. Họ siết chặt vũ khí, vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh Tạ Trần và Liễu Thanh Phong. Mặc dù họ đang đứng trong một góc khuất của Cổ Mộ Tiên Tôn, nhưng tất cả đều biết rằng, không có nơi nào có thể trốn tránh được cơn thịnh nộ của Ma Chủ Cửu U. Một cuộc chiến sinh tử, không chỉ vì sự sống còn của họ, mà vì sự sống còn của toàn bộ Nhân Gian, đang đến gần. Tiếng rung chuyển của Cổ Mộ ngày càng dữ dội, như một bản nhạc dạo đầu cho màn kịch cuối cùng của một kỷ nguyên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free