Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 620: Thoát Bẫy Hiểm, Ma Chủ Thấu Tâm

Tiếng “Cơ hội! Xông lên!” của Lăng Nguyệt Tiên Tử tựa như tiếng sét xé toang màn đêm ma khí đang vần vũ. Nàng, trong bộ bạch y thanh thoát, lao đi như một mũi tên bạc, thanh kiếm băng trong tay nàng hóa thành một con rồng khổng lồ, gầm thét xé rách không gian, chém bay những ma vật còn đang bàng hoàng trước sự hỗn loạn đột ngột. Tốc độ của nàng nhanh đến khó tin, một tia chớp trắng lướt qua, để lại phía sau những vệt băng giá và xác ma vật tan rữa. Mùi băng hàn và sát khí từ kiếm khí của nàng hòa lẫn với mùi ma khí cháy khét, tạo nên một thứ hỗn tạp vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng, vừa tanh tưởi vừa thanh khiết, càng làm cho không khí trong Cổ Mộ Tiên Tôn trở nên căng thẳng đến cực độ.

Dương Quân không hề chậm trễ. Hắn dồn toàn bộ linh lực trong cơ thể, biến phi kiếm của mình thành một luồng sáng chói lòa, màu lam ngọc, xé toạc màn ma khí đặc quánh, mở rộng khe hở mà kiếm khí của Liễu Thanh Phong vừa tạo ra. Luồng sáng đó không chỉ đẩy lùi ma vật mà còn xua tan một phần ma khí, tạo thành một con đường tương đối an toàn hơn cho các đồng minh phía sau. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, là cơ hội ngàn vàng không thể bỏ lỡ, có thể định đoạt sự sống còn của Tạ Trần, của Liễu Thanh Phong, và cả vận mệnh của Liên minh. “Tiến lên! Không ai được dừng lại!” Hắn gầm lên, tiếng quát vang vọng khắp hành lang cổ mộ, tràn đầy nhiệt huyết và ý chí chiến đấu, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng những phàm nhân và tu sĩ. Giọng nói của hắn, trầm ấm nhưng dứt khoát, hòa vào tiếng hỗn chiến, tựa như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, trong hình hài thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ lanh lợi và tinh quái, không ngừng thi triển yêu thuật. Nàng vung tay, những ảo ảnh ma mị hiện ra, biến hóa khôn lường, khiến các ma tu còn đang bàng hoàng bởi đòn đánh của Liễu Thanh Phong bị đánh lạc hướng. Nàng nhẹ nhàng né tránh những đòn tấn công nguy hiểm, thân pháp linh hoạt như một làn khói, đồng thời tung ra những đòn phản công chớp nhoáng, sắc bén, đảm bảo không một kẻ địch nào có thể chặn đứng bước tiến của các chiến hữu. Mùi hương ngọt ngào của yêu thuật ảo ảnh thoáng chốc pha lẫn với mùi tanh của máu, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

Bách Lý Hùng, với gương mặt kiên định như đá tảng, vung cao cây trường đao sắc lạnh của mình. Hắn dẫn đầu đội quân phàm nhân, ào ạt xông lên. Những người lính phàm nhân, dù còn chất chứa nỗi e sợ sâu thẳm trước sức mạnh khủng khiếp của ma quân, nhưng được truyền cảm hứng bởi sự quyết đoán của các tu sĩ và cơ hội đột phá hiếm có, họ cũng trở nên dũng mãnh hơn bao giờ hết. Cung nỏ liên tục bắn ra những mũi tên như mưa, xé gió rít lên chói tai. Hỏa pháo gầm thét, ném ra những quả cầu lửa rực sáng, tạo thành một lưới lửa dày đặc yểm trợ cho các tu sĩ tiên phong. Tiếng thét xung phong "Vì Nhân Đạo! Tiến lên!" của quân phàm nhân hòa lẫn với tiếng va chạm binh khí chan chát, tiếng n�� của pháp thuật rền vang, tiếng gào thét của ma vật, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy khí thế, đầy sự sống còn. Mùi thuốc súng, mùi mồ hôi, mùi máu tươi và mùi đất ẩm hòa quyện, xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác vừa chân thật vừa tàn khốc của chiến trường.

U Linh, thủ hạ thân tín của Ma Chủ, với thân hình mờ ảo như sương khói, đôi mắt không có con ngươi toát ra vẻ lạnh lẽo, gào lên một tiếng chói tai: “Ngăn chúng lại! Không để chúng đến gần Ma Chủ!” Y thị cùng Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề và đôi mắt đỏ rực như máu, cố gắng tập hợp lại tàn quân ma tu. Hắc Ma Sứ vung cây trường thương lớn, đâm ra những luồng ma khí đen đặc, cố gắng chặn đứng bước tiến của Liên minh, nhưng sự đột phá bất ngờ của Liễu Thanh Phong đã khiến đội hình ma tu hoàn toàn vỡ vụn, mất đi sự liên kết cần thiết.

Tất cả thành viên Liên minh Nhân Đạo, không ai bảo ai, đều thấu hiểu rằng đây là kết quả của một sự hy sinh lớn lao, một hành động đột phá từ sâu bên trong Cổ Mộ Tiên Tôn. Dù chưa rõ ràng ai đã tạo ra cơ hội quý giá này, nhưng họ đều mang trong lòng một sự biết ơn sâu sắc và quyết tâm phải tận dụng triệt để. Họ ào ạt tiến vào, giao chiến ác liệt với số lượng ma tu còn sót lại, những kẻ đang bối rối và hoảng loạn trước sự hỗn loạn đột ngột của ma khí. Trận chiến trở nên dồn dập hơn bao giờ hết, mỗi bước chân tiến lên đều là một sự giằng co khốc liệt giữa sống và chết.

Giữa cảnh hỗn loạn đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt đầy quyết đoán, nhìn thấy Liễu Thanh Phong đang nằm thoi thóp giữa tàn tích đổ nát. Kiếm khí hùng hồn ban nãy đã tan biến gần hết, chỉ còn lại những tàn dư mong manh bao bọc lấy thân thể anh. Ma khí xung quanh như những con rắn đen, chực chờ nuốt chửng linh hồn và thể xác anh. Nàng không chút do dự, lao tới, đôi tay ngọc ngà của nàng đặt lên ngực Liễu Thanh Phong, truyền vào một luồng linh lực tinh thuần như băng tuyết, cố gắng ổn định thương thế và hóa giải ma khí đang xâm thực. Dương Quân cũng nhanh chóng tiếp cận, cùng Lăng Nguyệt dùng linh lực bảo vệ và cố định thương thế cho Liễu Thanh Phong. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt phức tạp, vừa là sự khâm phục, vừa là nỗi xót xa. Hồ Ly Nữ nhanh nhẹn tạo ra một màn ảo ảnh dày đặc, che chắn cho khu vực của Liễu Thanh Phong, không để ma tu có thể tiếp cận. Tiếng thở dốc của Liễu Thanh Phong trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, nhưng đôi mắt anh ta vẫn mở, nhìn lên bầu trời tối đen của Cổ Mộ, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất.

***

Trong một khe nứt sâu thẳm, ẩn mình giữa các tàn tích đổ nát của Cổ Mộ Tiên Tôn, Tạ Trần đang chứng kiến toàn bộ diễn biến của trận chiến. Hắn kiệt sức, thân thể gầy gò của hắn run rẩy bần bật, từng thớ thịt như muốn rời ra. Mùi máu tanh nồng, mùi ma khí cháy khét, mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét vẫn cứ xộc thẳng vào mũi hắn, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc và khốc liệt của chiến trường. Dù vậy, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến kinh ngạc, suy tư đến tận cùng. Hắn cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc của Liễu Thanh Phong, giờ đây yếu ớt đến đáng thương, nhưng lại xen lẫn với một thứ sức mạnh bùng nổ kỳ lạ, một sự chấp nhận đau đớn và một nỗi phẫn nộ thanh tẩy. Đây không phải là khí tức của một kẻ tu sĩ vì đại nghĩa mà là khí tức của một con người đang chấp nhận sự vô thường, chấp nhận sự mất mát.

Hắn cũng cảm nhận được sự tiếp cận nhanh chóng của Liên minh Nhân Đạo, từng luồng linh khí quen thuộc, từng tiếng bước chân dồn dập, từng hơi thở gấp gáp của đồng minh. Tạ Trần nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng hắn không hề bận tâm đến cơn đau thể xác. Hắn tập trung 'Nhân Quả Chi Nhãn', cố gắng nhìn xuyên qua màn ma khí và bụi bặm, để hiểu rõ hơn về tình hình, để tìm kiếm Liễu Thanh Phong. Hắn hiểu rằng, hành động của Liễu Thanh Phong, dù có thể không xuất phát từ việc muốn cứu hắn, nhưng lại là một bước ngoặt quan trọng, một sự lựa chọn của nhân tính giữa biển cả hỗn loạn và hủy diệt. Hắn biết, thời khắc tái hợp đã đến gần, và hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân, mà còn cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang gầy dựng.

“Liễu Thanh Phong… hắn đã cứu mình, không phải vì mình, mà vì cái gì?” Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, như một tiếng gió thoảng qua kẽ đá. Hắn không thể giải thích được động cơ của Liễu Thanh Phong, một kẻ từng kiên định với lý tưởng tiên môn đến mức gần như vô tình. Giờ đây, chính hắn lại hành động vì một thứ gì đó, thứ gì đó mà Tạ Trần cảm nhận được, không phải là lợi ích cá nhân, không phải là danh vọng, mà là một sự phản kháng mãnh liệt trước sự hủy diệt vô nghĩa. Sự phản kháng ấy, dù không phải vì Tạ Trần, nhưng lại vô tình tạo ra cơ hội sống cho hắn, một sợi dây nhân quả kỳ lạ và phức tạp.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy nhân quả đang cuộn xoáy quanh mình. Hắn là điểm neo, mọi hành động, mọi ý niệm đều hội tụ về hắn, đều bị ảnh hưởng bởi hắn. Nhưng ngược lại, mọi sự kiện xung quanh cũng tác động trở lại hắn, định hình con đường của hắn. Liễu Thanh Phong, với hành động bất ngờ đó, đã làm thay đổi một nhánh nhân quả quan trọng. Hắn không còn là kẻ thù, không còn là người xa lạ, mà đã trở thành một phần của mạng lưới định mệnh này, dù là bất đắc dĩ.

Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trung tâm Cổ Mộ, nơi Ma Chủ Cửu U vẫn đang ngự trị giữa biển ma khí. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi sức mạnh của Ma Chủ, mà là vì một nhận thức mới mẻ và đáng sợ. “Ma Chủ… hắn thực sự nhắm vào mình, không chỉ là thân thể, mà còn là ý chí…” Tạ Trần lẩm bẩm, một sự thật lạnh lẽo hiện hữu trong tâm trí hắn. Ma Chủ Cửu U không đơn thuần chỉ muốn tiêu diệt hắn, muốn phá hủy sự tồn tại của hắn. Hắn muốn phá hủy niềm tin của Tạ Trần, muốn chứng minh rằng con đường "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính" của Tạ Trần là vô nghĩa, là hão huyền trước sức mạnh tuyệt đối của sự hủy diệt và tái sinh.

Hắn nhớ lại những ảo ảnh mà Ma Chủ đã tạo ra, những cảnh tượng hắn phải đối mặt với sự sụp đổ của tất cả những gì hắn trân trọng, sự mất mát của nhân tính. Đó không chỉ là đòn tấn công v��t lý, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý, một sự tra tấn tinh thần nhằm bẻ gãy ý chí của hắn. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ mạnh, hắn còn là một kẻ hiểu rõ lòng người, hiểu rõ những chấp niệm sâu thẳm nhất. Việc hắn thoát khỏi ảo ảnh không phải vì hắn mạnh hơn, mà vì hắn đã tìm thấy một điểm neo mới trong chính nội tâm mình, một sự kiên định không gì lay chuyển.

Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng va chạm pháp thuật, tiếng gầm thét của Ma Chủ Cửu U vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng la hét của ma vật và tiếng bước chân dồn dập của Liên minh, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Hắn phải sống, hắn phải giữ vững ý chí, bởi vì hắn là "điểm neo nhân quả", là hy vọng mong manh cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không cô độc. Ý chí kiên định của Liễu Thanh Phong, sự dũng cảm của Liên minh Nhân Đạo, tất cả đều đang hội tụ về một điểm, điểm đó chính là hắn.

Hắn nhìn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Bách Lý Hùng đang dần tiến gần hơn. Họ đã phá vỡ vòng vây của ma tu, đang trên đường đến với hắn. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải lộ diện. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của Cổ Mộ lấp đầy phổi. Lòng hắn tràn ngập sự mệt mỏi, nhưng một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy trong đôi mắt. Hắn không sợ hãi, chỉ là cảm thấy nặng nề, nặng nề bởi gánh nặng của nhân quả, bởi những kỳ vọng mà hắn không hề muốn gánh vác, nhưng lại không thể từ bỏ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu cam go hơn, không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý, về ý nghĩa của sự tồn tại.

***

Tại trung tâm Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi ma khí cuồn cuộn như những con sóng dữ tợn, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững. Hắn không còn vẻ tức giận dữ dội như ban nãy khi bị kiếm khí của Liễu Thanh Phong làm chao đảo. Thay vào đó, một nụ cười thâm hiểm, đầy toan tính và hứng thú, hiện rõ trên gương mặt góc cạnh, khắc khổ của hắn. Đôi m���t đỏ rực như máu của hắn giờ đây không chỉ ánh lên sự tàn nhẫn mà còn pha lẫn một vẻ thăm dò sâu sắc. Hắn đã nhanh chóng ổn định lại, sức mạnh của hắn như một vực thẳm không đáy, không chút suy suyển sau đòn đánh bất ngờ kia.

Hắn chậm rãi thu hồi ma khí đang vần vũ quanh mình. Những luồng khí đen đặc, lạnh lẽo dần lắng xuống, nhưng không khí xung quanh Ma Chủ vẫn nặng nề đến nghẹt thở, như thể mọi sự sống đều bị hút cạn. Sự im lặng đột ngột sau tiếng gầm thét của hắn càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ và uy nghi. Hắn liếc nhìn về phía Liên minh Nhân Đạo đang tiến đến, nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử đang cố gắng cứu Liễu Thanh Phong, nhìn Dương Quân, Hồ Ly Nữ, Bách Lý Hùng cùng đội quân phàm nhân đang gồng mình chiến đấu. Nhưng ánh mắt của hắn cuối cùng lại dừng lại ở một điểm duy nhất – nơi Tạ Trần đang dần lộ diện giữa các tàn tích đổ nát.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò, mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng. Hắn bước ra, chậm rãi và dứt khoát, như thể mỗi bước chân đều mang một ý nghĩa đặc biệt. Ma Chủ Cửu U cười khẩy, tiếng cười khàn đặc, đầy mỉa mai nhưng lại chất chứa một sự thấu hiểu đáng sợ.

“Ngươi đã thoát được, Tạ Trần.” Ma Chủ Cửu U cất lời, giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng khắp Cổ Mộ, xuyên qua màn ma khí và tiếng hỗn chiến còn vương vất. “Ta bắt đầu hiểu tại sao ngươi lại là ‘điểm neo’ của thế giới này… Ngươi không chỉ là một phàm nhân may mắn. Ngươi là người duy nhất thực sự hiểu được cái giá của sự lựa chọn… và không sợ hãi nó.”

Lời nói của Ma Chủ không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định lạnh lùng. Hắn không còn coi Tạ Trần là một kẻ yếu đuối cần bị nghiền nát một cách vô thức. Hắn nhìn thấu qua lớp vỏ phàm nhân của Tạ Trần, nhìn thấy bản chất của 'điểm neo nhân quả', nhìn thấy sự kiên định ẩn sâu trong trái tim tưởng chừng như mong manh đó. Hắn đã thấy Tạ Trần không bị cám dỗ bởi sức mạnh, không bị khuất phục bởi nỗi sợ hãi, không bị tha hóa bởi cái giá phải trả. Tạ Tr��n không phải là một tu sĩ khao khát thành tiên, cũng không phải là một phàm nhân sợ hãi cái chết. Hắn là một kẻ chấp nhận, một kẻ thấu hiểu, một kẻ sẵn sàng đối mặt với mọi hệ quả của lựa chọn mình.

Tạ Trần cảm thấy rùng mình. Không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thấu hiểu lẫn nhau đến đáng sợ. Ma Chủ Cửu U không còn chỉ là kẻ địch về sức mạnh, hắn đã trở thành kẻ địch về tư tưởng, về triết lý. Hắn đã đọc vị Tạ Trần, đã nhìn thấu chấp niệm của Tạ Trần, và điều đó khiến hắn trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.

“Nhưng ngươi có nghĩ rằng, sự hiểu biết đó sẽ cứu ngươi khỏi sự hủy diệt mà ngươi đang cố gắng níu giữ không?” Ma Chủ Cửu U tiếp tục, giọng nói của hắn như một lời tiên tri tàn khốc, vang vọng trong không gian tối tăm. “Hay nó sẽ chỉ khiến ngươi đau đớn hơn khi chứng kiến tất cả sụp đổ?” Hắn không cần phải tấn công ngay lập tức. Những lời nói đó, như những mũi tên độc, đã găm sâu vào tâm trí Tạ Trần, gieo rắc một nỗi bất an sâu sắc hơn bất kỳ đòn đánh vật lý nào. Hắn biết, Tạ Trần trân trọng nhân tính, trân trọng cuộc sống bình thường. Và hắn, Ma Chủ Cửu U, sẽ tấn công chính vào những điều đó.

Ma Chủ Cửu U không hề nhúc nhích. Hắn đứng đó, giữa biển ma khí dần lắng xuống, đôi mắt đỏ rực dõi theo Tạ Trần. Hắn không cần phải truy đuổi. Trận chiến này, đối với hắn, giờ đây không chỉ là một cuộc chiến giành giật quyền lực, mà là một cuộc đối đầu triết lý, một trò chơi cân não mà hắn tin rằng mình sẽ là người chiến thắng. Bởi vì hắn hiểu Tạ Trần, và hắn biết cách để bẻ gãy một ý chí kiên định.

Tạ Trần đứng đối diện với Ma Chủ Cửu U, một phàm nhân gầy gò đối đầu với một Ma Chủ uy lực vô biên. Khoảng cách giữa họ không chỉ là về không gian, mà là về thế giới quan, về ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Lời nói của Ma Chủ Cửu U đã mở ra một cấp độ đối đầu mới, một thử thách còn cam go hơn cả những trận chiến khốc liệt nhất. Hắn không chỉ phải sống sót, hắn còn phải bảo vệ niềm tin của mình, bảo vệ con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang gầy dựng, trước một đối thủ không chỉ mạnh mẽ mà còn thấu hiểu sâu sắc tâm can hắn.

Mùi máu tanh, mùi ma khí, mùi đất ẩm vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, một mùi hương khác đã xuất hiện – mùi của sự căng thẳng tột độ, mùi của một cuộc đối đầu triết lý đang bắt đầu. Tạ Trần hít thở thật sâu, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Ma Chủ Cửu U, như đang cố gắng nhìn thấu vực sâu thăm thẳm trong linh hồn của kẻ địch. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, không chỉ đầy rẫy chông gai và máu lửa, mà còn đầy rẫy những cạm bẫy về tâm trí và triết lý, những thứ có thể hủy hoại hắn từ sâu bên trong, còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn đánh vật lý nào. Nhưng hắn không hề lùi bước. Hắn là điểm neo nhân quả, và hắn sẽ không bao giờ buông tay.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free