Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 619: Kiếm Khí Loạn Vũ: Phong Tuyết Vô Tình Cứu Tinh

Ma khí cuồn cuộn như thác lũ, nhấn chìm mọi thứ, biến Cổ Mộ Tiên Tôn thành một vực sâu tăm tối và hỗn loạn. Liễu Thanh Phong nằm gục trên nền đá lạnh lẽo, thân thể run rẩy từng hồi, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ đến tận cùng sau khi thi triển cấm thuật, và vì luồng ma khí lạnh lẽo đang không ngừng len lỏi, ăn mòn từng tấc da, thớ thịt, từng sợi gân cốt. Thanh kiếm Bích Lạc Kiếm, vốn là vật bất ly thân, giờ đây nằm chỏng chơ cách đó không xa, ánh sáng xanh ngọc của nó đã bị ma khí làm cho lu mờ, chỉ còn là một tia sáng yếu ớt, bất lực, như tượng trưng cho sự suy tàn của chính chủ nhân nó.

Ma Chủ Cửu U lơ lửng trên cao, tựa như một vị thần linh tối cao của địa ngục, ánh mắt đỏ rực như máu chiếu xuống, xuyên thấu qua màn ma khí dày đặc, găm chặt vào thân thể đang hấp hối của Liễu Thanh Phong. Một nụ cười khẩy tàn nhẫn và đầy khinh miệt nở trên đôi môi mỏng. Hắn không vội vàng kết liễu, mà muốn tận hưởng khoảnh khắc giằng xé cuối cùng của kẻ đã dám cản đường hắn, kẻ đã từng tự phụ với cái gọi là "Thiên Đạo" mà hắn cho là mục rữa.

"Ngươi cũng chỉ là một con rối của 'Thiên Đạo' cũ mà thôi, Liễu Thanh Phong." Giọng Ma Chủ Cửu U vang vọng trong tâm trí anh, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là một lời thì thầm xuyên thẳng vào tận linh hồn, đầy vẻ chế giễu và khinh miệt. Nó như những lưỡi dao sắc bén, từng chút một cứa vào niềm tin và kiêu hãnh của một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao. "Hãy chấp nhận số phận của mình đi! Chấp nhận sự yếu đuối của ngươi, sự vô nghĩa của con đường tu hành mà ngươi đã từng tin tưởng! Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thay đổi được gì sao? Thiên Đạo đã sụp đổ, và ta sẽ là người kiến tạo trật tự mới!"

Từng lời nói của Ma Chủ Cửu U như những viên đá nặng nề, dội vào vách núi ý chí của Liễu Thanh Phong, cố gắng làm nó sụp đổ. Anh ho ra một ngụm máu lớn, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào kho���ng không vô định phía trên, xuyên qua lớp ma khí cuồn cuộn, cố gắng chống lại những lời lẽ đầy độc địa kia. Trong tâm trí anh, những mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên như một dòng sông cuộn chảy ngược dòng. Anh nhớ về những năm tháng tu luyện khổ hạnh, từng giọt mồ hôi, từng vết thương, từng đêm dài tĩnh tọa dưới ánh trăng. Anh nhớ về niềm tin sắt đá vào con đường thành tiên, vào sự vĩnh cửu, vào cái gọi là "đại đạo" mà bao thế hệ tiền bối đã truyền lại. Khao khát vĩnh cửu, sức mạnh vô biên, đó từng là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh.

Nhưng rồi, những ký ức đau thương khác cũng ùa về, như những bóng ma ám ảnh. Anh nhớ về những tu sĩ "mất người", những người đã đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh, những hành động tàn bạo nhân danh "đại nghĩa" mà họ cho là duy trì trật tự của Thiên Đạo. Những khuôn mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng của những kẻ đã quên đi tiếng cười, quên đi nước mắt, quên đi tình yêu và nỗi đau. Họ giống như những pho tượng đá biết đi, chỉ còn lại vỏ bọc của phàm nhân, nhưng linh hồn đã hóa đá từ bao giờ. Và rồi, hình ảnh Tạ Trần hiện lên, một phàm nhân gầy gò, thư sinh, không chút linh lực, nhưng lại kiên định đến lạ lùng. Anh ta không ngừng chiến đấu, không bằng kiếm pháp hay pháp thuật, mà bằng ý chí, bằng sự minh triết, bằng một thứ sức mạnh vô hình mang tên "nhân tính". Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm có thể nhìn thấu nhân quả, đã chọn con đường "không tu tiên", con đường giữ trọn "người".

"Đây... đây là kết cục của sự tu hành mà ta từng tin tưởng sao?" Liễu Thanh Phong thầm nhủ, giọng nói chỉ còn là một tiếng thở dài thảm thiết, chìm nghỉm trong tiếng gió rít và tiếng đá đổ. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ do ma khí lạnh lẽo đang hành hạ thể xác, gặm nhấm sinh lực, mà còn là nỗi đau của một niềm tin đã sụp đổ, một lý tưởng đã bị nghiền nát. Nó giống như việc cả một tòa tháp niềm kiêu hãnh sụp đổ trong chốc lát, để lại đống đổ nát hoang tàn. "Ma Chủ... hắn không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn cả linh hồn."

Những ma vật, với hình thù quái dị, gớm ghiếc, được sinh ra từ ma khí cuồn cuộn, bắt đầu bò ra từ những khe nứt trên vách đá, từ những góc tối của Cổ Mộ Tiên Tôn, tiến về phía Liễu Thanh Phong. Chúng không có hình dạng cố định, khi thì là những bóng đen mờ ảo lướt đi không tiếng động, khi thì là những sinh vật với móng vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu, phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn. Mùi tanh hôi của máu tươi và mùi ẩm mốc của đất đá mục nát hòa quyện với mùi ma khí cháy khét, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Một cảm giác bị mắc kẹt, bị theo dõi, và bị bỏ rơi bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, nơi mọi hy vọng đều bị dập tắt, nơi mà cái gọi là "chính đạo" đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự hỗn loạn và tàn phá. Liễu Thanh Phong cố gắng vận chút linh lực cuối cùng, nhưng nó chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển khơi mênh mông, nhanh chóng bị màn đêm ma khí nuốt chửng. Anh nhận ra sự bất lực của chính mình, nhận ra rằng cái "đại nghĩa" mà anh từng theo đuổi giờ đây chỉ là một ảo vọng, một cái bẫy còn tinh vi hơn cả ảo ảnh của Ma Chủ Cửu U. Nó lừa dối những kẻ tin vào nó rằng họ đang làm điều đúng đắn, trong khi thực chất chỉ đang dần "mất người".

"Không... không thể như thế này..." Anh lẩm bẩm, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định lóe lên trong đôi mắt mờ đục. Tia sáng đó không phải là sự phản chiếu của hy vọng cứu rỗi, mà là sự phản chiếu của một nỗi phẫn nộ tột cùng, một sự từ chối chấp nhận sự hủy diệt vô nghĩa này. "Ta đã sai... ta đã tin vào một con đường sai lầm... nhưng Tạ Trần... con đường của hắn..." Ma khí từ từ nuốt chửng Liễu Thanh Phong, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt anh ta vẫn ánh lên một tia giác ngộ, một sự chấp nhận đau đớn, và một niềm hy vọng mong manh vào con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang kiên cường gầy dựng. Có lẽ, "đạo" không phải là vĩnh cửu, không phải là sức mạnh tối thượng, mà là sự kiên định vào nhân tính, vào cuộc sống bình thường, vào sự "không mất người". Và đó, có thể mới là con đường chân chính để vượt qua sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ. Anh đã chấp nhận số phận bị Ma Chủ giam cầm, nhưng linh hồn anh thì không bị khuất phục. Khe nứt không gian mà Liễu Thanh Phong đã mở ra vẫn còn đó, yếu ớt nhưng kiên cố. Từ sâu bên trong, Tạ Trần có thể cảm nhận được luồng khí tức của Liễu Thanh Phong đang dần suy yếu, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng ý chí kiên định không thể bị nghiền nát, dù cho thân xác kia đã bị ma khí vây hãm. Tạ Trần nắm chặt bàn tay, đôi mắt hắn ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn phải sống, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đã hy sinh, đã lựa chọn đứng về phía "Nhân Đạo", dù là tiên hay phàm. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt, và sự tan rã của Thiên Đạo sẽ mở ra một khoảng trống lớn, mà Tạ Trần, dù là một phàm nhân, sẽ phải là người "lấp đầy" khoảng trống đó bằng một trật tự mới.

***

Trong khi đó, ở một khu vực khác của Cổ Mộ Tiên Tôn, tiếng gầm thét, tiếng pháp thuật nổ vang trời, tiếng kim loại va chạm chan chát và tiếng rít gào của ma vật đã biến nơi đây thành một chiến trường đẫm máu. Không khí đặc quánh ma khí, tạo thành một màn sương đen dày đặc che khuất tầm nhìn, khiến mỗi hơi thở đều mang theo mùi cháy khét và tanh tưởi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khiết đã lấm lem bụi bẩn và vết máu, đang dẫn đầu Liên minh Nhân Đạo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua chiến trường hỗn loạn, vừa chứa đựng sự uy nghiêm của một vị thủ lĩnh, vừa ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc cho sinh linh và vận mệnh của thế giới. Nàng biết, mỗi khoảnh khắc trôi qua, Tạ Trần lại càng nguy hiểm hơn.

"Không thể chậm trễ hơn nữa! Tạ Trần đang nguy hiểm!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến, tựa như một thanh kiếm băng chém rách màn ma khí. Nàng thi triển kiếm pháp băng giá, thanh kiếm trong tay nàng hóa thành một luồng sáng xanh biếc, đóng băng hàng loạt ma vật đang lao tới, biến chúng thành những khối băng vô tri rồi vỡ tan tành. Hơi thở của nàng phả ra những làn khói trắng xóa trong không khí lạnh lẽo, mỗi chiêu thức đều mang theo sức mạnh kinh người, nhưng dường như số lượng ma vật là vô tận, chúng cứ liên tục ùn ùn kéo đến, được sinh ra từ ma khí cuồn cuộn của Ma Chủ Cửu U.

Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại sở hữu vẻ anh tuấn của một dũng tướng, đang chiến đấu như một cơn lốc. Đôi mắt sáng của hắn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, không chút nao núng trước cảnh tượng tàn khốc. Thanh phi kiếm trong tay hắn không ngừng xoay chuyển, tựa như một con rồng bạc lượn lờ giữa bầy ma vật, mở ra những con đường máu. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, giờ đã thấm đẫm mồ hôi và bụi bẩn, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao bất khuất. "Ma quân quá đông! Chúng ta cần một khe hở!" Dương Quân hét lớn, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, đầy quyết tâm. Hắn biết, nếu không có một bước đột phá, họ sẽ bị chôn vùi tại đây.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi lông mềm mại, đang lanh lợi né tránh những đòn tấn công thô bạo của ma vật. Nàng không đối đầu trực diện, mà hóa thân thành một hồ ly trắng nhanh nhẹn, lao đi như một tia chớp, đôi khi dùng những móng vuốt sắc nhọn xé toạc cổ họng kẻ địch, đôi khi lại dùng phép thuật mê hoặc khiến chúng tự tàn sát lẫn nhau. Váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng của nàng giờ đây nổi bật một cách kỳ lạ giữa tông màu xám xịt và đen tối của chiến trường. Nàng lo lắng, nhưng sự lanh lợi và dũng cảm đã giúp nàng vượt qua nỗi sợ hãi.

Ở một phía khác, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, đang chỉ huy đội quân phàm nhân. Râu quai nón rậm rạp của hắn dính đầy bụi, nhưng giọng nói trầm hùng, đầy khí phách vẫn vang vọng rõ ràng: "Đội hình! Giữ vững đội hình! Không được lùi bước!" Đội quân phàm nhân, dù không có linh lực hay pháp thuật, nhưng với tinh thần nghĩa khí và sự kiên định, họ đã trở thành một bức tường thép. Cung nỏ ào ạt bắn ra những mũi tên tẩm độc, hỏa pháo gầm thét nhả đạn lửa, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Mỗi người lính phàm nhân đều mang trong mình một ý chí chiến đấu sắt đá, bảo vệ những người thân yêu, bảo vệ cuộc sống bình thường mà họ trân trọng. Mùi máu tanh nồng, mùi thuốc súng và mùi ma khí cháy khét hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống còn.

U Linh, với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng như băng, đôi mắt không có con ngươi, đang chỉ huy một đạo ma quân tinh nhuệ. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát ra sự tàn nhẫn và hiệu quả. Nàng như một bóng ma, xuất hiện và biến mất đột ngột, gieo rắc sự hỗn loạn trong hàng ngũ phàm nhân. "Kẻ yếu không có quyền lựa chọn." Giọng nàng lạnh lẽo như băng, vang vọng trong tâm trí những người lính đang chiến đấu.

Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực như máu, mang theo một cây trường thương lớn, đang càn quét tuyến đầu của Liên minh. Hắn như một cỗ máy chiến tranh khát máu, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt. "Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" Hắn gầm thét, giọng nói khàn đặc, đầy cuồng tín.

Liên minh Nhân Đạo bị chặn đứng bởi một bức tường ma khí dày đặc và vô số xác chết ma vật chồng chất. Dù chiến đấu anh dũng, họ vẫn không thể tiến sâu hơn vào Cổ Mộ Tiên Tôn. Ma khí tạo thành một áp lực vô hình, bóp nghẹt không gian, khiến các pháp thuật trở nên kém hiệu quả, và linh lực của các tu sĩ bị tiêu hao nhanh chóng. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, nhưng ý chí chiến đấu thì vẫn chưa hề suy giảm. Mọi người đều biết, Tạ Trần đang ở phía trước, và họ phải đến được đó, dù phải trả bất cứ giá nào. Tiếng va chạm của kiếm và khiên, tiếng gầm thét của ma vật, tiếng nổ của pháp thuật, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh chiến trường đầy bi tráng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

***

Trở lại nơi Liễu Thanh Phong nằm gục, tình thế vẫn ngàn cân treo sợi tóc. Ma Chủ Cửu U giơ tay lên cao, một luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn tụ lại, xoắn vặn, tạo thành một lưỡi hái tử thần khổng lồ, phát ra ánh sáng đỏ như máu, sẵn sàng giáng xuống kết liễu kẻ phản đồ. Tàn tích Cổ Mộ Tiên Tôn tiếp tục sụp đổ dưới áp lực của ma khí và trận chiến, những khối đá khổng lồ rơi xuống với tiếng ầm ầm vang dội, bụi bay mù mịt, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám.

Liễu Thanh Phong, dù đã cạn kiệt linh lực, thể xác bị ma khí hành hạ đến mức tê dại, nhưng đôi mắt anh vẫn không rời khỏi lưỡi hái tử thần đang từ từ hạ xuống. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh mắt anh không còn sự kiêu ngạo thường thấy của một tu sĩ tiên môn, mà là một sự phẫn nộ tột cùng. Phẫn nộ không phải vì bản thân sắp chết, cũng không ph���i vì hận Ma Chủ, mà là vì sự hủy diệt vô nghĩa này. Anh nhìn những tàn tích của Cổ Mộ, nơi từng là biểu tượng của sự vĩnh cửu, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát. Anh nhìn thấy sự tàn phá mà Ma Chủ đang gieo rắc, sự tàn phá không chỉ lên thể xác mà còn lên cả linh hồn của thế giới, lên cả những giá trị mà dù mục nát, vẫn từng được coi là trật tự.

Anh không kêu gọi chính nghĩa, bởi cái gọi là chính nghĩa của tiên môn đã khiến anh "mất người". Anh không nghĩ đến việc cứu Tạ Trần, hay phe Nhân Đạo, bởi những khái niệm đó vẫn còn quá xa vời so với nỗi đau hiện tại của anh. Điều duy nhất thôi thúc anh lúc này, đó là một bản năng nguyên thủy, một sự phản kháng mãnh liệt trước sự hủy diệt vô nghĩa, một sự từ chối chấp nhận rằng tất cả sẽ bị nghiền nát thành tro bụi vì lòng tham và sự điên rồ của một kẻ muốn thay thế Thiên Đạo. Đây là một khoảnh khắc giác ngộ đau đớn, khi anh nhận ra giới hạn của cái "đại đạo" mà anh từng theo đuổi, và sự trỗi dậy của một "nhân tính" sâu thẳm, một tiếng nói bên trong từ chối sự hỗn loạn tuyệt đối.

Với một tiếng gầm khàn đặc, đầy thống khổ nhưng cũng đầy kiên quyết, Liễu Thanh Phong bỗng nhiên bộc phát. Không ai, kể cả Ma Chủ Cửu U, ngờ tới anh vẫn còn tàn lực. Anh dồn hết mọi thứ còn sót lại trong cơ thể, không phải linh lực mà là một thứ ý chí, một thứ khí phách được tôi luyện qua hàng trăm năm tu hành, giờ đây bùng cháy như ngọn lửa cuối cùng. Bích Lạc Kiếm đang nằm chỏng chơ trên mặt đất bỗng rung lên bần bật, rồi tự động bay vút lên, lao vào tay Liễu Thanh Phong. Ánh sáng xanh ngọc của nó bỗng chốc bùng lên rực rỡ, xua tan màn ma khí xung quanh.

"Ngươi... không xứng để hủy diệt tất cả!"

Tiếng nói của anh vang vọng, không còn là tiếng thì thầm thảm thiết, mà là một lời tuyên bố đanh thép, xuyên thẳng vào màng nhĩ của Ma Chủ. Anh vận dụng một kiếm chiêu cổ xưa, một chiêu thức mà anh đã từng khinh thường vì cho rằng nó quá "thô thiển", quá "phàm tục", không mang vẻ siêu thoát của "đại đạo". Đó là chiêu "Vạn Kiếm Băng Phong". Kiếm khí từ Bích Lạc Kiếm bùng nổ, không phải là linh lực thuần túy, mà là một sự chuyển hóa kỳ diệu, biến toàn bộ ma khí cuồn cuộn xung quanh thành vô số kiếm băng sắc bén, trong suốt như pha lê nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt kinh người. Hàng vạn thanh kiếm băng, mỗi thanh đều phát ra ánh sáng lạnh lẽo, bay lượn như một cơn bão tuyết giữa lòng Cổ Mộ Tiên Tôn, xé toạc không gian ma khí.

Lưỡi hái tử thần của Ma Chủ Cửu U đang lao xuống bỗng khựng lại. Hắn không ngờ Liễu Thanh Phong lại có thể phản kháng mạnh mẽ đến vậy. Hàng vạn mũi kiếm băng như những mũi tên xuyên phá, không chỉ nhắm thẳng vào Ma Chủ, mà còn tạo ra một luồng xung kích cực lớn, một cơn lốc xoáy băng giá quét qua mọi thứ. Các ma vật đang lao tới Liễu Thanh Phong bị cuốn vào cơn lốc, thân thể chúng bị đóng băng ngay lập tức, rồi vỡ tan thành những mảnh vụn ma khí, biến mất trong không khí lạnh lẽo. Ma khí cuồn cuộn xung quanh cũng bị kiếm khí băng phong xé toạc, tạo thành một vùng chân không tạm thời, một khoảng trống bất ngờ giữa biển ma khí mênh mông. Ma Chủ Cửu U cau mày, ánh mắt đỏ rực lộ rõ vẻ tức giận và ngạc nhiên. Hắn buộc phải tạm thời lùi lại, tránh né cơn bão kiếm băng. Chiêu thức này không đủ để gây thương tổn nặng nề cho hắn, nhưng đủ để làm hắn bất ngờ và phá vỡ thế chủ động.

Liễu Thanh Phong sau khi tung ra chiêu thức ấy, thân thể anh lại gục xuống, hơi thở càng thêm yếu ớt, nhưng trong đôi mắt anh, thay vì sự tuyệt vọng, là một tia thanh thản lạ thường, như thể anh vừa trút bỏ được gánh nặng của một chấp niệm đã theo anh suốt cuộc đời. Anh đã hành động, không vì ai, mà vì chính mình, vì không muốn nhìn thấy sự hủy diệt vô nghĩa này.

***

Luồng xung kích cực lớn từ kiếm chiêu của Liễu Thanh Phong không chỉ ảnh hưởng đến khu vực xung quanh anh mà còn lan tỏa ra khắp Cổ Mộ Tiên Tôn, tạo ra một làn sóng chấn động mãnh liệt. Ma khí đang cuồn cuộn như bức tường chắn trước Liên minh Nhân Đạo bỗng chốc bị xé toạc, tạo ra một khe hở lớn, một con đường tạm thời hiện ra giữa biển ma vật và ma tu hỗn loạn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Bách Lý Hùng, đang chiến đ��u trong tuyệt vọng, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi này. Tiếng động của trận chiến dường như dịu đi trong giây lát, thay vào đó là tiếng gió rít và tiếng băng vỡ vụn từ phía sâu bên trong Cổ Mộ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với kinh nghiệm chiến trường dày dặn, không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng lập tức bắt lấy khe hở ấy, một tia hy vọng bùng lên trong ánh mắt vốn đã mệt mỏi.

"Cơ hội! Xông lên!" Lăng Nguyệt Tiên Tử hét lớn, giọng nói dứt khoát như một mệnh lệnh không thể chối cãi. Nàng là người đầu tiên lao vào khe hở, thanh kiếm băng trong tay nàng như một con rồng bạc, chém giết những ma vật còn sót lại trên đường đi. Tốc độ của nàng nhanh đến kinh ngạc, như một tia chớp xuyên qua màn đêm ma khí.

Dương Quân không chậm trễ dù chỉ một khắc. Hắn dồn hết linh lực vào phi kiếm, biến nó thành một luồng sáng chói lòa, mở rộng khe hở, tạo thành một con đường an toàn hơn cho các đồng minh phía sau. Hắn biết, đây là cơ hội ngàn vàng, là bước ngoặt có thể định đoạt sự sống còn của Tạ Trần và cả Liên minh. "Tiến lên! Không ai được dừng lại!" Hắn gầm lên, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết, xua tan mọi nỗi sợ hãi.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) hóa thân thành hình người, đôi mắt sáng lấp lánh sự lanh lợi. Nàng dùng những phép thuật mê hoặc và ảo ảnh, đánh lạc hướng các ma tu còn đang bàng hoàng, tạo điều kiện cho các chiến hữu tiến lên. Nàng né tránh những đòn tấn công nguy hiểm, đồng thời tung ra những đòn phản công chớp nhoáng, đảm bảo không có kẻ địch nào có thể chặn đường.

Bách Lý Hùng, với vẻ mặt kiên định như đá tảng, vung cao cây trường đao của mình, dẫn đầu đội quân phàm nhân ào ạt xông lên. Những người lính phàm nhân, dù còn e sợ trước sức mạnh của ma quân, nhưng được truyền cảm hứng bởi sự quyết đoán của các tu sĩ và cơ hội đột phá, họ cũng trở nên dũng mãnh hơn bao giờ hết. Cung nỏ tiếp tục bắn ra những mũi tên như mưa, hỏa pháo gầm thét, yểm trợ cho các tu sĩ tiên phong. Tiếng thét xung phong của quân phàm nhân hòa lẫn với tiếng va chạm binh khí, tiếng nổ của pháp thuật, tạo nên m���t bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy khí thế.

Tất cả thành viên Liên minh Nhân Đạo, không ai bảo ai, đều hiểu rằng đây là kết quả của một sự hy sinh, một hành động đột phá từ sâu bên trong Cổ Mộ. Dù không biết ai đã tạo ra nó, nhưng họ biết ơn và phải tận dụng triệt để. Họ ào ạt tiến vào, giao chiến với số lượng ma tu còn sót lại, những kẻ đang bối rối trước sự hỗn loạn đột ngột của ma khí. Trận chiến trở nên dồn dập hơn bao giờ hết, mỗi bước chân đều là một sự giằng co giữa sống và chết.

Từ một khe nứt ẩn mình trong Cổ Mộ Tiên Tôn, Tạ Trần có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức dao động trên chiến trường. Hắn kiệt sức, thân thể gầy gò của hắn run rẩy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc của Liễu Thanh Phong, giờ đây yếu ớt đến đáng thương, nhưng lại xen lẫn với một thứ sức mạnh bùng nổ kỳ lạ, một sự chấp nhận đau đớn và một nỗi phẫn nộ thanh tẩy. Hắn cũng cảm nhận được sự tiếp cận nhanh ch��ng của Liên minh Nhân Đạo, từng luồng linh khí, từng tiếng bước chân dồn dập, từng hơi thở gấp gáp của đồng minh.

Tạ Trần nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng hắn không hề bận tâm. Hắn tập trung 'Nhân Quả Chi Nhãn', cố gắng nhìn xuyên qua màn ma khí và bụi bặm, để hiểu rõ hơn về tình hình, để tìm kiếm Liễu Thanh Phong. Hắn hiểu rằng, hành động của Liễu Thanh Phong, dù có thể không xuất phát từ việc muốn cứu hắn, nhưng lại là một bước ngoặt quan trọng, một sự lựa chọn của nhân tính giữa biển cả hỗn loạn và hủy diệt. Hắn biết, thời khắc tái hợp đã đến gần, và hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân, mà còn cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang gầy dựng.

Mùi máu tanh nồng, mùi ma khí cháy khét, mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét xộc thẳng vào mũi Tạ Trần, nhắc nhở hắn về sự tàn khốc của trận chiến. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng va chạm pháp thuật, tiếng gầm thét của Ma Chủ Cửu U vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng la hét của ma vật và tiếng bước chân dồn dập của Liên minh, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Hắn phải sống, hắn phải giữ vững ý chí, bởi vì hắn là "điểm neo nhân quả", là hy vọng mong manh cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không cô độc. Ý chí kiên định của Liễu Thanh Phong, sự dũng cảm của Liên minh Nhân Đạo, tất cả đều đang hội tụ về một điểm.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free