Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 618: Cổ Mộ Hỗn Loạn: Liên Minh Xông Trận Cứu Neo Nhân Quả

Tiếng "Rắc" khô khốc của một phiến đá mục nát vang lên, xé toạc màn im lặng quỷ dị trong lòng Cổ Mộ Tiên Tôn. Tạ Trần lảo đảo né tránh, nhưng luồng ma khí lạnh buốt vẫn kịp lướt qua da thịt, mang theo hơi thở tử vong và sự bào mòn của linh hồn. Hắn, một phàm nhân kiệt sức, đang vật lộn giữa những tàn tích đổ nát, nơi ma khí cuồn cuộn như sóng dữ muốn nuốt chửng mọi sự sống. Ánh sáng yếu ớt của "Nhân Quả Chi Nhãn" le lói trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, giúp hắn nhìn thấu những luồng nhân quả hỗn loạn, những sợi tơ vô hình giăng mắc bẫy rập và chỉ dẫn lối thoát giữa mớ hỗn độn này. Từng nhịp thở của Tạ Trần nặng nhọc, khuôn mặt thanh tú giờ đây trắng bệch, đôi môi khô khốc, nhưng ý chí trong hắn vẫn kiên cường như một ngọn đèn dầu giữa phong ba bão táp, không hề bị dập tắt.

Hắn dùng tay chống đỡ một mảng đá khổng lồ đang từ từ trượt xuống, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng và sự mệt mỏi ăn mòn đến tận xương tủy. Ma khí không ngừng tìm cách len lỏi vào tâm trí, thì thầm những lời cám dỗ, những nỗi sợ hãi từ tận đáy sâu ký ức, những "what-if" mà hắn đã từng vượt qua trong ảo ảnh. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững, từng lời của Ma Chủ Cửu U vang vọng trong đầu hắn giờ đây chỉ như tiếng gió thoảng qua.

"Ma Chủ... ngươi đã đánh giá thấp ý chí của nhân sinh," hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài trong cõi lòng, "Ngươi chỉ thấy sự yếu đuối của thể xác, mà không thấy sức mạnh của một linh hồn kiên định, một trái tim không chấp nhận 'mất người'."

Đúng lúc ấy, một bóng người loạng choạng xuất hiện từ màn sương ma khí dày đặc, thanh kiếm Bích Lạc trên tay sáng lên yếu ớt, cố gắng xua đi một ph��n ma khí đang cuồn cuộn bao phủ. Đó là Liễu Thanh Phong. Anh ta không còn vẻ tự phụ, kiêu ngạo như xưa, mà thay vào đó là ánh mắt pha lẫn sự bàng hoàng và một quyết tâm lạ lùng. Anh đã chứng kiến luồng sáng minh triết của Tạ Trần, đã cảm nhận được ý chí bất khuất của một phàm nhân, và điều đó đã làm rung chuyển tận gốc rễ niềm tin bấy lâu của anh.

"Không thể... không thể để một phàm nhân như vậy bị chôn vùi vô ích!" Liễu Thanh Phong lầm bầm, giọng nói khàn đặc, mỗi từ như thoát ra từ một nỗi đau sâu thẳm. Anh nhìn Tạ Trần, nhìn thấy sự kiệt sức nhưng không đầu hàng, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí anh. "Đạo của ta... không phải là thờ ơ!"

Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Mộ Tiên Tôn như rung chuyển dữ dội hơn, một tiếng cười khẩy vang vọng khắp không gian, xuyên thấu qua từng vách đá, từng lớp ma khí, như một lời nguyền rủa đến từ địa ngục.

"Ngươi muốn cứu kẻ yếu đuối đó sao, Liễu Thanh Phong?" Giọng Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai, "Ngươi cũng sẽ chìm vào hỗn loạn mà thôi! Kẻ chấp nhận sự yếu hèn của phàm trần sẽ không bao giờ nhìn thấy đại đạo!"

Liễu Thanh Phong không đáp lời, anh chỉ siết chặt thanh kiếm Bích Lạc. Kiếm khí xanh ngọc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải là thứ linh lực hùng hồn của một tu sĩ chân chính, mà là một sự bùng nổ của ý chí, của một quyết định vừa được hình thành. Anh lao tới, thân pháp nhanh nhẹn lạ thường, ánh mắt tập trung vào Tạ Trần. Kiếm khí từ Bích Lạc Kiếm tạo thành một vòng xoáy nhỏ, thanh tẩy một phần ma khí đang bao vây Tạ Trần, khiến hắn có thể hít thở dễ dàng hơn đôi chút.

"Tạ Trần, ngươi sao rồi?" Liễu Thanh Phong hỏi, giọng anh gấp gáp, xen lẫn sự lo lắng mà chính anh cũng không ngờ mình lại có thể bộc lộ ra.

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt hắn ánh lên một tia kinh ngạc khi nhìn thấy Liễu Thanh Phong. Hắn không ngờ người này lại xuất hiện, và càng không ngờ lại là để giúp đỡ hắn. "Ta... vẫn ổn," Tạ Trần đáp, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Cảm ơn."

Liễu Thanh Phong không nói nhiều, anh biết thời gian không còn. Anh giơ phi kiếm lên, nhắm vào một khối đá cổ kính ẩn chứa những phù văn kỳ lạ, nơi Tạ Trần đã chỉ dẫn bằng một ánh mắt. "Cơ quan này... là lối thoát sao?" anh hỏi.

Tạ Trần gật đầu, "Phía sau nó là một khe nứt không gian, nhưng đang bị ma khí phong tỏa. Ta cần thời gian để nhìn thấu."

Không chần chừ, Liễu Thanh Phong vận dụng toàn bộ linh lực còn sót lại, kiếm khí Bích Lạc bùng nổ, hóa thành một luồng sáng chói mắt như một tia sét xé toạc màn đêm. "Phá!" Anh hét lên, thanh kiếm bổ xuống với một sức mạnh không tưởng, phá vỡ phù văn cổ xưa, khiến khối đá nổ tung thành vô số mảnh nhỏ, để lộ ra một khe nứt không gian mờ ảo, được bao phủ bởi những luồng ma khí xoáy mạnh.

Tuy nhiên, hành động đó cũng như chọc giận Ma Chủ Cửu U. Luồng ma khí trong Cổ Mộ Tiên Tôn đột nhiên cuộn trào dữ dội hơn, những tàn tích đổ nát rung lắc bần bật, một luồng áp lực vô hình đè nặng lên cả hai người. Liễu Thanh Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể như bị rút cạn, anh lảo đảo, ho ra một ngụm máu tươi. Ma Chủ Cửu U không chỉ tấn công vật lý mà còn là tinh thần, hắn muốn nghiền nát ý chí của những kẻ dám chống đối.

"Liễu Thanh Phong, ngươi đã phản bội Thiên Đạo, phản bội lý tưởng tu tiên!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng, giờ đây mang theo một sự tức giận tột độ, "Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình!"

Ma khí từ các vách đá xung quanh đột nhiên biến thành những xúc tu đen kịt, vươn tới trói buộc Liễu Thanh Phong. Anh cố gắng giãy giụa, nhưng linh lực đã cạn kiệt, kiếm khí Bích Lạc cũng trở nên yếu ớt.

"Nhanh, Tạ Trần!" Liễu Thanh Phong hét lên, dồn chút sức lực cuối cùng đẩy Tạ Trần về phía khe nứt không gian. "Ngươi phải... sống! Con đường của ngươi... là hi vọng!"

Tạ Trần nhìn Liễu Thanh Phong bị ma khí trói buộc, ánh mắt hắn lóe lên sự phức tạp. Hắn không thể bỏ mặc ân nhân vừa cứu mình. "Không! Ta không thể..."

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng gầm vang vọng từ phía xa, kèm theo những luồng sáng chói mắt xé toạc màn đêm u ám. "Tạ Trần! Ngươi không sao chứ?" Một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy uy nghiêm và lo lắng.

Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử.

***

Bên ngoài Cổ Mộ Tiên Tôn, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mây đen vần vũ che khuất ánh mặt trời, khiến toàn bộ vùng đất chìm trong một màu xám xịt u ám, như báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống. Gió rít gào như quỷ khóc từ phía Cổ Mộ, mang theo mùi ma khí nồng nặc, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi kim loại gỉ sét từ những tàn tích cổ xưa. Từ xa, tiếng gầm rú của ma vật vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Tại ngoại vi Cổ Mộ, một nhóm người đang hội tụ, ánh mắt họ đầy vẻ quyết tâm xen lẫn sự lo lắng. Đó chính là Liên minh 'Nhân Đạo'. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở trung tâm, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi và lo lắng sâu sắc. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, không một sợi tóc thừa, thể hiện sự nghiêm túc và dứt khoát. Nàng mặc bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý và uy nghiêm.

Nàng khẽ phất tay, 'Nguyệt Quang Trâm' trên tay nàng phát ra một luồng sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một vì sao băng xuyên qua màn đêm ma khí. Luồng sáng quét qua Cổ Mộ Tiên Tôn, không ngừng thăm dò, cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự ma khí dày đặc của Ma Chủ Cửu U. Nàng nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, cảm nhận những dao động yếu ớt nhưng đầy kiên cường từ sâu bên trong.

"Tạ Trần vẫn còn sống!" Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, giọng nói trong trẻo nhưng đầy dứt khoát, mang theo một tia hy vọng mong manh. "Nhưng tình hình cực kỳ nguy cấp. Cửu U Ma Chủ đã giăng bẫy chết người, không chỉ về thể xác mà còn về tâm trí. Hắn đang cố gắng nghiền nát ý chí của Tạ Trần." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang chờ đợi. "Ta cảm nhận được một luồng linh lực quen thuộc... Liễu Thanh Phong cũng đang ở bên trong, và hắn đang gặp nguy hiểm."

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, nét mặt tuấn tú giờ đây đầy vẻ lo lắng. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết. "Không thể chậm trễ! Chúng ta phải xông vào!" Anh dứt khoát nói, nắm chặt thanh trường kiếm bên hông, "Mỗi khắc trôi qua là một lần Tạ Trần và Liễu Thanh Phong thêm nguy hiểm."

Bách Lý Hùng, vị tướng quân phàm nhân vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, toát lên vẻ oai phong. Ông mặc giáp trụ nhẹ, tay nắm chặt thanh đại đao. "Dù là tiên hay phàm, đã là đồng minh thì phải tương trợ!" Giọng nói ông trầm hùng, đầy khí phách. "Quân phàm nhân sẽ mở đường! Chúng ta có thể không có linh lực như các vị tiên nhân, nhưng chúng ta có ý chí và số lượng!" Phía sau ông, hàng ngàn binh sĩ phàm nhân đứng nghiêm trang, dù không có linh lực, nhưng ánh mắt họ vẫn đầy kiên cường, sẵn sàng chiến đấu.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nháy mắt một cái, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng hóa thành nguyên hình một con cáo chín đuôi màu bạc, thân hình uyển chuyển, nhanh nhẹn như một làn gió. "Ta sẽ đi trước trinh sát, mở đường cho các vị!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm, rồi lao đi như một mũi tên bạc, biến mất vào màn sương ma khí.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ thở dài, tay triệu hồi một chiếc đỉnh dược liệu nhỏ, ánh sáng xanh lục nhạt bao phủ lấy nàng. "Ta sẽ hỗ trợ phía sau, thanh tẩy ma khí và chữa trị vết thương. Mạng người là quan trọng nhất." Nàng nhìn về phía Cổ Mộ, ánh mắt đầy lo lắng cho Tạ Trần.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ, tay lần tràng hạt. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một luồng Phật quang vàng nhạt bao quanh thân thể, sẵn sàng trấn áp ma khí.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn toàn thể liên minh, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng. "Tạ Trần đã cho chúng ta thấy con đường 'Nhân Đạo' có thể chống lại mọi hiểm nguy. Giờ là lúc chúng ta chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không đơn độc!" Nàng phất tay một cái nữa, 'Nguyệt Quang Trâm' bay lên không trung, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng đầy sức mạnh, như một ngọn hải đăng chỉ lối. "Xông vào!"

Với mệnh lệnh của Lăng Nguyệt, toàn bộ liên minh bắt đầu hành động. Bách Lý Hùng dẫn đầu quân phàm nhân, họ xếp thành đội hình kiên cố, khiên và giáo giăng kín, tạo thành một mũi nhọn sắc bén. Dương Quân và các tu sĩ trẻ tuổi khác theo sau, pháp khí lấp lánh, sẵn sàng bùng nổ. Mộ Dung Tuyết và Vô Danh Tăng ở vị trí trung tâm, bảo vệ và hỗ trợ. Cả một đội quân, dù là tiên hay phàm, với những lý tưởng khác nhau, nhưng giờ đây cùng chung một mục đích: cứu lấy "điểm neo nhân quả" của họ, cứu lấy hy vọng của "Nhân Gian". Tiếng bước chân hối hả, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tiếng pháp khí rung động, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hùng ca đầy bi tráng trước khi bước vào trận chiến sinh tử.

***

Cổng vào Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi một thời là địa điểm linh thiêng, giờ đây đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Ma khí cuồn cuộn như những con sóng đen khổng lồ, va đập vào cánh cổng đá cổ kính, biến những phù văn bảo vệ thành những vết nứt ghê rợn. Mùi máu tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ ma khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng người la hét, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hợp xướng của sự hủy diệt.

Liên minh 'Nhân Đạo' đã đột phá cổng vào, nhưng không dễ dàng. Hàng ngàn ma tu, với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như máu, đang chặn đứng lối đi. Chúng gầm gừ, vung vẩy những vũ khí thô kệch được bao phủ bởi ma khí, tạo ra một bức tường thịt và xương khó xuyên thủng.

U Linh, với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi, đang lướt đi giữa hàng ngũ ma tu, chỉ huy chúng tấn công một cách tàn nhẫn và có tổ chức. Bên cạnh ả là Hắc Ma Sứ, thân hình cường tráng, mặc áo giáp đen, tay cầm cây trường thương lớn, mỗi cú vung đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

Hắc Ma Sứ nhìn thấy liên minh xông vào, hắn cười khẩy, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt vang vọng khắp chiến trường: "Bọn chuột nhắt này muốn giải cứu con mồi của Ma Chủ sao? Nằm mơ đi! Các ngươi nghĩ rằng một đám phàm nhân và vài tên tu sĩ cỏn con có thể làm gì được trước đại quân của Ma Chủ Cửu U sao?" Hắn vung trường thương, một luồng ma khí đen kịt lao tới, nuốt chửng vài binh sĩ phàm nhân đang cố gắng tiến lên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không để lời lẽ của hắn làm lung lay ý chí. Nàng tiên bào trắng thuần phấp phới trong gió, như một đóa sen băng nở rộ giữa bùn lầy. Nàng thi triển kiếm pháp băng giá, 'Nguyệt Quang Trâm' trên tay nàng hóa thành hàng ngàn mũi kiếm băng sắc lạnh, bay vút đi, đóng băng hàng loạt ma tu ngay tại chỗ, biến chúng thành những pho tư��ng băng giá chết chóc.

"Đừng để ma khí ăn mòn ý chí!" Dương Quân hét lớn, giọng nói rõ ràng và dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết. Anh vung kiếm, hỏa pháp bùng lên, những ngọn lửa rực cháy màu vàng kim thanh tẩy ma khí, thiêu rụi những ma tu bị đóng băng, tạo ra một lối đi tạm thời. "Tiên môn liên thủ! Vì 'Nhân Đạo'!"

Bách Lý Hùng dẫn đầu quân phàm nhân, họ không có linh lực, nhưng sự dũng cảm và tinh thần đoàn kết của họ lại là một sức mạnh không thể xem thường. "Bắn tên! Xung phong!" Ông gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. Hàng ngàn mũi tên lửa được bắn ra, tạo thành một cơn mưa lửa, rơi xuống đầu lũ ma tu, khiến chúng gào thét trong đau đớn. Những binh sĩ phàm nhân khác, tay cầm giáo mác, kiên cường xông lên cận chiến, dù biết rõ mình yếu thế hơn, nhưng họ không lùi bước. Mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa quyện với mùi khét của lửa và ma khí.

U Linh không nói gì, ả chỉ khẽ phất tay, hàng ngàn bóng ma mờ ảo xuất hiện từ ma khí, lao vào tấn công các tu sĩ và phàm nhân. Những bóng ma này không có thực thể, chúng xuyên qua giáp trụ, cố gắng xâm nhập vào tâm trí và linh hồn. Lăng Nguyệt và Dương Quân phải dốc sức chống đỡ, vừa chiến đấu với ma tu vật lý, vừa phòng ngự các đòn tấn công tinh thần của U Linh.

Trong khi đó, Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, ngồi thiền ngay giữa chiến trường hỗn loạn, ánh sáng Phật quang vàng nhạt bao quanh ông như một lá chắn kiên cố. Tay ông lần tràng hạt, từng chữ 'Om Mani Padme Hum' vang lên trầm ấm, chậm rãi, không ngừng trấn áp ma khí. Mỗi khi một âm tiết vang lên, ma khí xung quanh dường như bị đẩy lùi, tạo ra một vùng an toàn nhỏ giữa biển ma khí cuồn cuộn. Những ma vật yếu ớt bị Phật pháp của ông thanh tẩy, tan biến vào hư vô. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh ông, liên tục thi triển pháp thuật chữa trị, cứu giúp những binh sĩ và tu sĩ bị thương, ánh sáng xanh lục từ đỉnh dược liệu của nàng như những giọt mưa xuân tưới mát những linh hồn đang héo mòn.

Trận chiến tại cổng vào Cổ Mộ Tiên Tôn diễn ra ác liệt, không ngừng nghỉ. Liên minh 'Nhân Đạo' đẩy lùi từng đợt tấn công của Ma tu, nhưng mỗi b��ớc tiến đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.

***

Sâu bên trong Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi ánh sáng yếu ớt của thế giới bên ngoài hầu như không thể lọt tới, không khí trở nên u ám và ngột ngạt đến tột cùng. Tiếng gió rít lạnh lẽo như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm, tiếng đá rơi vỡ vụn vọng lại từ những hành lang đổ nát, và tiếng gầm gừ khe khẽ từ những ma vật ẩn mình trong bóng tối, tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự cô độc và nguy hiểm. Mùi ẩm mốc của đất đá, hòa lẫn với mùi ma khí đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.

Liễu Thanh Phong, sau khi dồn hết sức lực đẩy Tạ Trần về phía khe nứt không gian, đã bị Ma Chủ Cửu U nhắm đến. Những xúc tu ma khí đen kịt, lạnh lẽo như băng, trói chặt lấy anh ta, ghì anh ta xuống mặt đất đá lởm chởm. Linh lực trong cơ thể anh ta đã cạn kiệt, thanh kiếm Bích Lạc Kiếm rơi xuống đất, ánh sáng xanh ngọc của nó giờ chỉ còn là một tia sáng yếu ớt, bất lực. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn giữ Tạ Trần lại, mà còn mu���n trừng phạt Liễu Thanh Phong vì đã dám can thiệp vào kế hoạch của hắn, vì đã dám "phản bội" cái gọi là "Thiên Đạo" mà hắn muốn thay thế.

"Ngươi cũng chỉ là một con rối của 'Thiên Đạo' cũ mà thôi, Liễu Thanh Phong." Giọng Ma Chủ Cửu U vang vọng trong tâm trí anh, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là một lời thì thầm xuyên thẳng vào tận linh hồn, đầy vẻ chế giễu và khinh miệt. "Hãy chấp nhận số phận của mình đi! Chấp nhận sự yếu đuối của ngươi, sự vô nghĩa của con đường tu hành mà ngươi đã từng tin tưởng! Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thay đổi được gì sao? Thiên Đạo đã sụp đổ, và ta sẽ là người kiến tạo trật tự mới!"

Liễu Thanh Phong nằm đó, không thể cử động, cảm nhận từng luồng ma khí lạnh lẽo len lỏi vào cơ thể, ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần. Anh ta ho ra máu, nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng chống lại những lời lẽ đầy độc địa của Ma Chủ. Trong tâm trí anh, những mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên. Anh nhớ về những năm tháng tu luyện khổ hạnh, về ni��m tin sắt đá vào con đường thành tiên, về khao khát vĩnh cửu. Anh nhớ về những tu sĩ "mất người", những hành động tàn bạo nhân danh "đại nghĩa", và rồi hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân kiên định, không ngừng chiến đấu bằng ý chí và sự minh triết.

"Đây... đây là kết cục của sự tu hành mà ta từng tin tưởng sao?" Liễu Thanh Phong thầm nhủ, giọng nói chỉ còn là một tiếng thở dài thảm thiết. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ do ma khí hành hạ thể xác, mà còn là nỗi đau của một niềm tin đã sụp đổ. "Ma Chủ... hắn không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn cả linh hồn."

Những ma vật, với hình thù quái dị, được sinh ra từ ma khí, bắt đầu bò ra từ những khe nứt, từ những góc tối, tiến về phía Liễu Thanh Phong. Chúng không có hình dạng cố định, khi thì là những bóng đen mờ ảo, khi thì là những sinh vật gớm ghiếc với móng vuốt sắc nhọn. Một cảm giác bị mắc kẹt, bị theo dõi, và bị bỏ rơi bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, nơi mọi hy vọng đều bị dập tắt.

Liễu Thanh Phong cố gắng vận chút linh lực cuối cùng, nhưng nó chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển khơi mênh mông. Anh nhận ra sự bất lực của chính mình, nhận ra rằng cái "đại nghĩa" mà anh từng theo đuổi giờ đây chỉ là một ảo vọng, một cái bẫy còn tinh vi hơn cả ảo ảnh của Ma Chủ Cửu U.

"Không... không thể như thế này..." Anh lẩm bẩm, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt mờ đục. "Ta đã sai... ta đã tin vào một con đường sai lầm... nhưng Tạ Trần... con đường của hắn..."

Ma khí từ từ nuốt chửng Liễu Thanh Phong, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt anh ta vẫn ánh lên một tia giác ngộ, một sự chấp nhận đau đớn, và một niềm hy vọng mong manh vào con đường "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang kiên cường gầy dựng. Có lẽ, "đạo" không phải là vĩnh cửu, không phải là sức mạnh tối thượng, mà là sự kiên định vào nhân tính, vào cuộc sống bình thường, vào sự "không mất người". Và đó, có thể mới là con đường chân chính để vượt qua sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ. Anh đã chấp nhận số phận bị Ma Chủ giam cầm, nhưng linh hồn anh thì không bị khuất phục.

Khe nứt không gian mà Liễu Thanh Phong đã mở ra vẫn còn đó, yếu ớt nhưng kiên cố. Từ sâu bên trong, Tạ Trần có thể cảm nhận được luồng khí tức của Liễu Thanh Phong đang dần suy yếu, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng ý chí kiên định không thể bị nghiền nát, dù cho thân xác kia đã bị ma khí vây hãm. Tạ Trần nắm chặt bàn tay, đôi mắt hắn ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn phải sống, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người đã hy sinh, đã lựa chọn đứng về phía "Nhân Đạo", dù là tiên hay phàm. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt, và sự tan rã của Thiên Đạo sẽ mở ra một khoảng trống lớn, mà Tạ Trần, dù là một phàm nhân, sẽ phải là người "lấp đầy" khoảng trống đó bằng một trật tự mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free