Nhân gian bất tu tiên - Chương 617: Phá Vỡ Ảo Cảnh: Ý Chí Bất Diệt
Liễu Thanh Phong đang dần tiến gần hơn đến việc từ bỏ hoàn toàn con đường tu tiên cũ. Anh nhận ra rằng, những gì Ma Chủ Cửu U đang làm, không chỉ là tấn công Tạ Trần, mà còn là một cuộc chiến chống lại chính lý tưởng ‘nhân đạo’ mà anh ta đại diện. Niềm tin của anh vào Thiên Đạo cũ đã vỡ vụn, và giờ đây, anh đang đứng trước một ngã rẽ mới, nơi anh phải quyết định liệu có nên bắt đầu tin tưởng vào một con đường khác, một con đường do một phàm nhân đang bị tấn công bởi kẻ thù chung dẫn lối.
***
Trong không gian hỗn độn của Cổ Mộ Tiên Tôn, nơi ranh giới giữa thực và ảo đã bị bẻ cong đến mức khó phân biệt, Tạ Trần đứng đó, thân hình thư sinh gầy gò của anh như một chiếc lá mỏng manh giữa cơn bão táp của linh khí và ma khí. Xung quanh hắn, những bức tường đá cổ kính với phù điêu đã phong hóa, mang đậm dấu ấn của thời gian và sự lãng quên, bỗng chốc hóa thành những hành lang quen thuộc của Thái Huyền Tông thuở xưa, rồi lại biến dạng thành một quán sách nhỏ yên bình, nơi anh từng mơ ước được an yên đọc sách, rồi lập tức sụp đổ, lộ ra những chiến trường đẫm máu với xương khô chồng chất. Mỗi khung cảnh xuất hiện đều méo mó, nhuốm màu u ám, như một tấm gương vặn vẹo phản chiếu những ký ức và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Tiếng gió rít qua các khe đá của cổ mộ hòa lẫn với tiếng tụng kinh quen thuộc của Thái Huyền Tông, rồi lại chuyển thành tiếng la hét thảm thiết của những người vô tội trên chiến trường, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự điên loạn. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét của binh khí, và cả mùi hương trầm thanh khiết của tiên môn đều bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng và mùi thối rữa của tử thi, một sự pha trộn ghê tởm khiến dạ dày hắn như bị vặn xoắn.
"Ngươi vẫn còn cố chấp? Ngươi nghĩ thứ yếu đuối như nhân tính có th�� chống lại ta, chống lại sự sụp đổ của Thiên Đạo?" Giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp không gian méo mó, không từ một hướng cụ thể nào, mà như phát ra từ chính sâu thẳm tâm trí Tạ Trần. Hắn không xuất hiện dưới một hình dạng hữu hình, mà là một sự hiện diện áp đảo, một cảm giác đè nén nặng nề lên tinh thần Tạ Trần, như muốn nghiền nát ý chí của hắn. "Nhìn xem, con đường ngươi chọn chỉ mang lại sự hủy diệt cho những kẻ yếu đuối này! Ngươi từ bỏ tiên đạo, vậy ai sẽ bảo vệ họ khỏi sự tàn phá của ta? Ngươi tưởng mình thông minh khi vứt bỏ sức mạnh, nhưng giờ đây, chính sự yếu đuối của ngươi sẽ là mồ chôn cho tất cả những gì ngươi trân quý!"
Tạ Trần không đáp lời, đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ khép lại, lắng nghe những lời lẽ khiêu khích như dao cứa vào tâm can. Hắn biết rõ đây là một cái bẫy, một ảo ảnh được giăng ra để công kích vào niềm tin và sự kiên định của hắn. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thân thể, mà còn muốn nghiền nát linh hồn, bẻ gãy ý chí của hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm, những câu hỏi nghi ngờ cố gắng len lỏi vào tâm trí, nhưng hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn đã thấy trước được vô số kịch bản, những ngã rẽ định mệnh, và cái giá phải trả cho mỗi lựa chọn.
"Bảo vệ không phải bằng cách đánh mất chính mình," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh và kiên định, dù đôi môi hắn vẫn không hé mở. "Sức mạnh không phải là tất cả... giá trị của một sinh linh mới là vĩnh cửu. Nếu việc thành tiên đồng nghĩa với việc 'mất người', vậy thì sự bảo vệ đó có ý nghĩa gì? Một thế giới được bảo vệ bởi những kẻ không còn nhân tính, đó có phải là một thế giới đáng sống?"
Hắn hít thở sâu, tập trung toàn bộ tinh thần, xua tan những hình ảnh méo mó đang nhảy múa trước mắt. Một luồng ánh sáng mờ ảo, không mang theo linh khí mà là sự minh triết sâu sắc, phát ra từ đôi mắt hắn khi "Nhân Quả Chi Nhãn" được kích hoạt. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ của pháp thuật, mà là một thứ ánh sáng nội tại, một khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc của ảo ảnh để chạm đến sợi dây nhân quả ẩn sâu bên trong. Hắn bắt đầu "tháo gỡ" từng lớp ảo ảnh, từng chút một, như một người thợ thủ công khéo léo gỡ rối một cuộn tơ phức tạp. Mỗi hình ảnh, mỗi lời nói của Ma Chủ, mỗi cảm giác sợ hãi và nghi ngờ đều được hắn phân tích, truy tìm nguồn gốc và hệ quả. Hắn nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình, liên kết quá khứ, hiện tại và tương lai, phơi bày bản chất thao túng của Ma Chủ. Hắn thấy rõ sự liên hệ giữa việc Ma Chủ tạo ra ảo ảnh này với những chấp niệm, những hối tiếc trong lòng hắn, cũng như mục đích cuối cùng của Ma Chủ là phá hoại lý tưởng "nhân đạo" mà hắn đang theo đuổi.
Ảo ảnh không còn là một bức tranh hỗn độn, mà là một mạng lưới chằng chịt của nhân quả. Tạ Trần thấy những sợi chỉ đỏ của sự tiếc nuối, những sợi chỉ đen của sự sợ hãi, những sợi chỉ vàng của hy vọng và niềm tin. Hắn không cố gắng chối bỏ chúng, mà chấp nhận chúng như một phần của bản thân, của cuộc đời. Bởi lẽ, chối bỏ đồng nghĩa với việc chối bỏ chính cái "người" trong mình, chối bỏ những cảm xúc và ký ức đã định hình nên hắn. Hắn nhận ra, Ma Chủ đang lợi dụng những vết thương lòng, những nỗi sợ hãi tiềm ẩn của hắn để tạo ra ảo ảnh. Nhưng hắn cũng nhận ra, chính những vết thương đó, những nỗi sợ hãi đó, đã tôi luyện nên ý chí kiên cường của hắn, đã khiến hắn trân trọng hơn cái giá trị của nhân tính.
Ma Chủ Cửu U không ngừng tăng cường sức mạnh, khiến tiếng vọng của hắn trở nên đinh tai nhức óc, như tiếng chuông từ địa ngục. "Nhân tính? Một thứ yếu đuối, mục nát! Ngươi nghĩ thứ đó có thể chống lại ta, chống lại sự sụp đổ của Thiên Đạo? Thiên Đạo đã mục ruỗng, linh khí đã cạn kiệt, chỉ có hủy diệt và tái sinh mới là chân lý! Ngươi chỉ là một con kiến bé nhỏ, cố chấp níu giữ một ảo vọng hão huyền!"
Tạ Trần vẫn kiên định, ánh sáng từ "Nhân Quả Chi Nhãn" càng lúc càng rõ ràng, như một ngọn đèn soi rọi vào màn đêm u tối. Hắn không chỉ nhìn thấy ảo ảnh, mà còn nhìn thấy cả ý đồ ẩn sâu của Ma Chủ, thấy được những điểm yếu trong mạng lưới thao túng tinh thần này. Hắn biết rằng, Ma Chủ đang cố gắng gieo rắc sự tuyệt vọng, sự vô dụng vào tâm trí hắn, để hắn từ bỏ tất cả. Nhưng Tạ Trần đã từ bỏ con đường tu tiên không phải vì tuyệt vọng hay yếu đuối, mà vì một lựa chọn có ý thức, một niềm tin sâu sắc vào giá trị của "người." Và niềm tin đó, Ma Chủ không thể phá vỡ. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh linh lực, mà bằng sự minh triết, bằng ý chí sắt đá và bằng khả năng nhìn thấu nhân quả. Hắn đã phá vỡ lớp vỏ đầu tiên của ảo ảnh, vén màn những lời dối trá, và giờ đây, hắn đang tiến sâu hơn vào mê cung của tâm trí mình, đối diện với những điều kinh hoàng hơn, những vết sẹo sâu hơn.
***
Ảo ảnh của Ma Chủ Cửu U trở nên chân thực và sắc nét đến rợn người, như một bộ phim kinh hoàng đang chiếu lại những khoảnh khắc đau đớn nhất trong cuộc đời Tạ Trần. Mùi hương trầm thanh khiết của Thái Huyền Tông đột ngột biến thành mùi máu tanh và thối rữa c���a chiến trường, từng tế bào trong cơ thể Tạ Trần đều cảm nhận được sự ghê tởm và tuyệt vọng. Tiếng chuông chùa vang vọng, từng là biểu tượng của sự thanh tịnh và an bình, giờ đây chuyển thành tiếng la hét thảm thiết của vô số sinh linh, tiếng gào khóc của trẻ thơ, tiếng rên rỉ của người già, tạo nên một bản nhạc tang thương, xé nát tâm can. Bầu không khí chuyển từ trang nghiêm sang tuyệt vọng, từ yên bình thành hỗn loạn tột cùng, một cảm giác bị bóp nghẹt khiến Tạ Trần gần như không thể thở được.
Hắn thấy mình bị bao vây bởi những gương mặt quen thuộc, những người mà hắn đã từng yêu thương, kính trọng, hoặc những người vô tội mà hắn đã chứng kiến sự hủy diệt của họ. Sư Muội Hoa, với đôi mắt ngấn lệ và vẻ mặt thất vọng đến tột cùng, đứng trước mặt hắn. Nàng không còn là thiếu nữ hồn nhiên, tinh nghịch ngày nào, mà là một bóng hình tiều tụy, như vừa trải qua ngàn vạn khổ đau.
"Sư huynh Tạ Trần... người đã từ bỏ tất cả, vậy ai sẽ cứu chúng ta?" Giọng nói của nàng, vốn dĩ dịu dàng như gió xuân, giờ đây nghe như một lời buộc tội đầy bi thương, mỗi từ đều như một mũi kim đâm vào tim Tạ Trần. "Huynh đã rời bỏ tiên môn, rời bỏ trách nhiệm. Chúng ta đã tin tưởng huynh, đã hy vọng vào huynh... nhưng huynh đã bỏ rơi chúng ta. Huynh nói về 'nhân tính', nhưng nhân tính của huynh đã ở đâu khi chúng ta phải đối mặt với cái chết?"
Ngay bên cạnh Sư Muội Hoa là Đại Sư Ca, vẻ mặt chính trực thường ngày giờ đây méo mó vì sự căm phẫn và thất vọng. Ánh mắt hắn nhìn Tạ Trần đầy vẻ khinh miệt, như nhìn một kẻ phản bội. "Ngươi đã phá vỡ quy củ, đã vứt bỏ trách nhiệm của kẻ tu tiên! Ngươi là tội đồ! Ngươi chỉ biết ích kỷ giữ lấy cái 'người' hèn mọn của mình, mà không màng đến đại nghĩa, đến sự tồn vong của nhân gian! Sức mạnh của ngươi đáng lẽ phải dùng để bảo vệ, chứ không phải để trốn tránh!"
Xa xa hơn, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: hàng vạn phàm nhân vô tội, già có, trẻ có, đang ngã xuống dưới lưỡi hái của ma khí và sự tàn bạo của những tu sĩ 'mất người'. Tiếng kêu gào thảm thiết của h�� vang vọng, và tất cả đều hướng về phía Tạ Trần, đôi mắt trống rỗng và đầy oán hận. "Phàm nhân... chết... vì ngươi... vô dụng... vô dụng..." Những lời thì thầm lạnh lẽo, như hàng ngàn giọng nói cùng hòa quyện, như một lời nguyền rủa đổ ập lên vai Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U, vẫn dưới dạng một sự hiện diện vô hình, không ngừng nhấn mạnh vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Tạ Trần: sự vô dụng của một phàm nhân trước đại họa, sự bất lực khi không thể bảo vệ những người mình yêu thương. Hắn gieo rắc sự hoài nghi vào tận cùng linh hồn Tạ Trần: liệu lựa chọn của hắn có thực sự đúng đắn, hay chỉ là một sự trốn tránh hèn nhát?
Tạ Trần đứng đó, thân hình hắn run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được từng lời buộc tội, từng ánh mắt thất vọng, từng tiếng kêu gào oán hận đang xé nát tâm can. Hắn không thể chối bỏ những cảm xúc này, bởi chúng là một phần của hắn, là minh chứng cho nhân tính mà hắn hằng trân trọng. Chối bỏ chúng là chối bỏ chính mình. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, hít sâu một hơi, để những lời lẽ cay độc và những hình ảnh bi thương ngấm vào tận cùng linh hồn.
"Ta không từ bỏ trách nhiệm, ta từ bỏ con đường sai lầm!" Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh và kiên định, không chút run rẩy, dù trái tim hắn đang quặn thắt. "Nhân tính không phải là gánh nặng, mà là nền tảng của tất cả. Nếu tu tiên mà phải 'mất người', thì đó không phải là con đường mà ta muốn đi. Nếu sức mạnh có được phải đổi bằng việc đánh mất lương tri, thì sức mạnh đó không đáng để theo đuổi."
Ánh sáng từ "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn, không còn mờ ảo nữa, mà là một luồng sáng trong suốt, rực rỡ, chiếu rọi vào từng ngóc ngách của ảo ảnh. Hắn không cố gắng xua đuổi hay phủ nhận những ký ức đau buồn, những cảm giác tội lỗi. Thay vào đó, hắn chấp nhận chúng. Hắn nhìn thấy rõ ràng những sợi dây nhân quả nối liền những lời buộc tội của Sư Muội Hoa và Đại Sư Ca với nỗi sợ hãi của họ, với sự lệ thuộc của họ vào cái gọi là 'tiên đạo'. Hắn thấy những tiếng kêu gào của phàm nhân không phải là lời nguyền rủa hắn, mà là tiếng vọng của sự tuyệt vọng trước một Thiên Đạo đang suy tàn, một thế giới đang mất đi phương hướng.
Tạ Trần thấu hiểu rằng, Ma Chủ đang cố gắng bóp méo sự thật, biến những lựa chọn của hắn thành tội lỗi, biến những nỗi sợ hãi thành sự thật hiển nhiên. Nhưng hắn nhìn xuyên qua được thủ đoạn đó. Hắn hiểu rằng, sự lựa chọn của mình, dù đau đớn, vẫn là để bảo toàn điều cốt lõi nhất: bản chất "người." Hắn không hối hận vì đã từ bỏ con đường tu tiên để giữ trọn nhân tính của mình, bởi lẽ, nếu hắn cũng 'mất người' như bao tu sĩ khác, thì ai sẽ đứng ra bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân gian? Ai sẽ gầy dựng một con đường mới khi Thiên Đạo cũ đã sụp đổ?
Ma Chủ Cửu U gầm lên trong ảo ảnh, giọng nói đầy sự tức giận và kinh ngạc khi thấy Tạ Trần không những không bị khuất phục, mà ý chí của hắn còn trở nên kiên cường hơn. "Ngươi... ngươi dám chống lại ta? Ngươi dám nhìn thấu ảo ảnh của ta? Ngươi nghĩ rằng cái lý lẽ yếu ớt của ngươi có thể phá vỡ ý chí của ta sao?!"
Nhưng Tạ Trần không còn nghe thấy những lời lẽ khiêu khích của Ma Chủ nữa. Hắn đã hoàn toàn tập trung vào việc "phá cục," gỡ bỏ từng nút thắt của ảo ảnh. Hắn nhận ra rằng, chỉ khi chấp nhận và vượt qua những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, hắn mới có thể thực sự thoát khỏi xiềng xích của Ma Chủ. Hắn không chiến đấu bằng phép thuật, không dùng linh lực, mà bằng ý chí, bằng sự minh triết của nhân quả, bằng niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đã chọn. Từng sợi dây nhân quả bị hắn làm sáng tỏ, từng lớp ảo ảnh bị hắn vén màn. Cảnh tượng đau thương dần tan biến, tiếng la hét im bặt, mùi máu tanh thoảng đi. Tạ Trần, dù thấm mệt, nhưng ý chí của hắn đã được củng cố, trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã vượt qua được thử thách đầu tiên, và điều đó càng khẳng định rằng con đường 'nhân đạo' của hắn, dù khó khăn đến mấy, vẫn là con đường đúng đắn.
***
Tại ngoại vi Cổ Mộ Tiên Tôn, một b��u không khí u ám, lạnh lẽo, và tăm tối đặc trưng của Ma Vực Thâm Uyên đã bắt đầu lan tỏa, nuốt chửng những tàn tích của sự cổ kính. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong đã mục nát của cổ mộ, tạo thành một thứ hương vị ghê tởm, khiến bất cứ sinh linh nào hít phải cũng cảm thấy buồn nôn. Tiếng gió rít gào qua những khe đá, không còn là tiếng vi vu của núi rừng mà biến thành tiếng quỷ khóc, ai oán và thê lương. Đôi khi, từ sâu thẳm lòng đất, những tiếng xương cốt va chạm lách cách vang vọng lên, như hàng vạn linh hồn đang rên rỉ dưới nấm mồ chung. Những cái bóng ma vật thấp thoáng trong sương mù ma khí dày đặc, hình thù quỷ dị, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên những tia sáng tàn độc.
Liễu Thanh Phong bước đi chậm rãi qua khu vực này, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Vẻ mặt anh mệt mỏi, đôi mắt sáng như sao của ngày nào giờ đây ánh lên sự cảnh giác và hoang mang tột độ. Anh cảm nhận được linh khí và ma khí đang giằng co dữ dội, tạo ra một trường lực hỗn loạn đến mức ngay cả tu vi Kim Đan Cảnh của anh cũng bị ảnh hưởng, linh lực trong kinh mạch như bị xáo trộn, khó có thể vận hành trôi chảy. Khí tức lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy anh, như muốn đóng băng cả ý chí.
Anh đã từng là một tu sĩ kiêu ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào sự vĩnh cửu và quyền năng mà nó hứa hẹn. Nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến sự sụp đổ của Ngũ Hành Tông và cảnh tượng những tu sĩ ‘mất người’ tàn sát lẫn nhau, niềm tin đó đã vỡ vụn thành từng mảnh. Những ảo ảnh mờ nhạt của các ma vật cấp thấp, hoặc những hình ảnh méo mó của các tông môn đã sụp đổ, chớp nhoáng hiện ra rồi biến mất trong sương mù ma khí, càng khiến anh thêm hoang mang. Anh thấy những tòa tháp cao ngất của các tiên môn sụp đổ, những pho tượng thần thánh bị vấy bẩn bởi máu và ma khí, những linh khí tinh thuần hóa thành hắc khí cuồn cuộn.
"Đây là... tàn dư của ảo ảnh? Hay là sự thật?" Liễu Thanh Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy sự ngờ vực. Anh không thể phân biệt được đâu là ảo ảnh do Ma Chủ tạo ra, đâu là thực tại tàn khốc của một thế giới đang trên bờ vực hủy diệt. "Ma Chủ Cửu U đang làm gì ở đây? Hắn muốn hủy diệt mọi thứ sao? Và... có phải đó là... Tạ Trần?"
Anh nắm chặt thanh kiếm Bích Lạc, hơi thở dồn dập. Kiếm khí của Bích Lạc Kiếm vốn trong sạch và tinh thuần, giờ đây cũng như bị nhiễm bẩn bởi ma khí xung quanh, ánh sáng xanh ngọc thỉnh thoảng lóe lên yếu ớt. Liễu Thanh Phong không rút kiếm ra để tấn công, mà để tự vệ và cảnh giới. Anh dùng linh lực quét qua những ảo ảnh mờ nhạt, cố gắng tìm kiếm sự thật giữa mớ hỗn độn này. Anh nhận ra rằng, những ảo ảnh này không chỉ đơn thuần là những hình ảnh, mà chúng còn mang theo những cảm xúc, những nỗi sợ hãi, những lời buộc tội đã từng ám ảnh Tạ Trần. Anh cảm nhận được sự giằng xé nội tâm dữ dội, những cuộc đấu tranh tư tưởng không ngừng nghỉ, như một trận chiến vô hình đang diễn ra ở sâu bên trong Cổ Mộ.
Liễu Thanh Phong nhớ lại lời Tạ Trần đã nói về 'nhân quả', về 'sự mất người' của tu sĩ. Anh đã từng khinh miệt những lời đó, cho rằng Tạ Trần chỉ là một phàm nhân yếu đuối, không hiểu được đại nghĩa của tu tiên. Nhưng giờ đây, những lời đó lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Anh đã tận mắt chứng kiến sự 'mất người' của những tu sĩ, chứng kiến sự tàn bạo vô nhân tính mà họ gây ra, và nó đã làm sụp đổ mọi niềm tin của anh.
"Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" Liễu Thanh Phong tự nhủ, cố gắng bám víu vào những giáo điều cũ, nhưng giọng nói anh không còn sự tự tin như trước, mà chỉ còn sự hoài nghi và bất lực. "Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Anh đã từng nói câu này với Tạ Trần, với sự khinh miệt. Nhưng giờ đây, chính anh lại đang tự hỏi, liệu cái 'đại nghĩa' mà anh theo đuổi bấy lâu có phải là một ảo vọng, một cái bẫy còn nguy hiểm hơn cả ảo ảnh của Ma Chủ?
Khi anh tiến sâu hơn vào vùng ngoại vi Cổ Mộ, một luồng sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ sâu bên trong, xuyên qua màn sương mù ma khí dày đặc. Đó không phải là linh quang quen thuộc của tu sĩ, cũng không phải là ánh sáng tàn độc của ma khí. Đó là một thứ ánh sáng khác, một thứ ánh sáng minh triết, trong suốt, như ánh bình minh xua tan bóng đêm. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt hay sự thao túng, mà chỉ có sự trong sáng và kiên định đến lạ lùng. Liễu Thanh Phong cảm nhận được từ luồng sáng đó một ý chí sắt đá, một sự kiên cường không thể lay chuyển, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố.
"Đó là... Tạ Trần?" Liễu Thanh Phong thầm thì, trái tim anh đập mạnh. Anh không thể nhầm lẫn được. Luồng sáng đó phát ra từ "điểm neo nhân quả" của Tạ Trần, từ khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" mà anh đã từng nghe nói. Nó đang chống lại ma khí, chống lại ảo ảnh, và nó không hề bị khuất phục. Sự kiên định của một phàm nhân, đang chiến đấu bằng ý chí và sự minh triết, lại mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ nào mà anh từng biết.
Liễu Thanh Phong đứng đó, nhìn chằm chằm vào luồng sáng yếu ớt nhưng đầy sức mạnh ấy. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không thể kìm nén. Anh muốn biết, Tạ Trần đã làm thế nào để chống lại Ma Chủ Cửu U, làm thế nào để giữ vững ý chí trong một ảo ảnh có thể nghiền nát cả tu sĩ Hóa Thần Cảnh. Anh đã từng coi Tạ Trần là đối thủ, là một kẻ ngụy biện. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy ở Tạ Trần một hình ảnh khác, một biểu tượng của sự kiên cường, của một con đường mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Một quyết định, dù còn mơ hồ, đang dần hình thành trong tâm trí Liễu Thanh Phong. Anh không còn là tu sĩ cao ngạo của ngày nào, mà là một kẻ đang lạc lối, tìm kiếm một ngọn đèn soi đường giữa màn đêm vô tận. Anh siết chặt thanh kiếm Bích Lạc, không phải để chiến đấu với Tạ Trần, mà để bảo vệ một ý niệm, một con đường mới, một 'nhân đạo' đang được một phàm nhân kiên cường gầy dựng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.