Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 616: Ảo Ảnh Cổ Mộ: Ma Chủ Thử Thách Nhân Tâm

Màn đêm buông xuống trên Ma Vực Thâm Uyên, không phải là thứ đêm đen tĩnh mịch của nhân gian, mà là một vực thẳm của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nơi đây, các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn mình lên trời như những móng vuốt của quỷ thần, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng thành những miệng vực không đáy. Các tòa tháp gai nhọn chọc thủng tầng mây ma khí, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, phủ một lớp rêu phong u ám. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những kẽ nứt sâu hun hút, tiếng gió rít qua các khe đá như hàng vạn linh hồn đang than khóc, tiếng xương cốt va chạm lách cách trong cơn mưa máu rơi lất phất, và đôi khi, là tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.

Mùi máu tanh nồng nặc, hòa với mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi thối rữa của hàng vạn sinh linh, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của ma khí, nặng nề đến nghẹt thở. Không khí nơi đây u ám, lạnh lẽo và tăm tối đến mức bất kỳ sinh linh nào mang theo linh khí nhân gian đều cảm thấy bị đè nén, sợ hãi và cái chết dường như hiện hữu trong từng hơi thở.

Trong lòng Ma Vực Thâm Uyên sâu thẳm, giữa một vòng xoáy ma khí đen kịt cuộn trào như thủy triều, Ma Chủ Cửu U sừng sững. Thân hình hắn cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, nhìn về phía xa, nơi Thành Vô Song đang le lói ánh đèn, như một đốm lửa yếu ớt giữa biển cả hoang tàn. Mái tóc bạc trắng rối bù của hắn phất phơ trong gió ma, tăng thêm vẻ hoang dã, trong khi chiếc áo choàng đen rộng thùng thình như nuốt chửng ánh sáng, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ.

Ma Chủ Cửu U khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và tàn độc nở trên khóe môi. Hắn không ngừng niệm chú ngữ cổ xưa, một thứ ngôn ngữ đầy ma lực và oán hận. Từng tia ma quang rỉ m��u từ đầu ngón tay hắn, không ngừng chảy xuống, hòa vào không gian xung quanh, dệt nên một kết giới ảo ảnh vô hình, lan tỏa khắp ngàn dặm. Hắn muốn giăng một cái bẫy, không phải bẫy sát phạt bằng sức mạnh đơn thuần, mà là một cạm bẫy sâu độc nhằm vào tâm trí.

“Tạ Trần, kẻ phá hoại Thiên Đạo… ngươi nghĩ có thể thoát khỏi số mệnh ư?” Giọng nói của Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng như tiếng chuông đồng cổ xưa, xuyên qua tầng tầng lớp lớp ma khí. “Ngươi dùng cái gọi là ‘nhân đạo’ của mình để chống lại sự suy tàn, để tập hợp những phàm nhân yếu ớt. Ngươi tự cho mình là đặc biệt, là ‘điểm neo nhân quả’ duy nhất. Nhưng ngươi quên mất rằng, dù là phàm nhân hay tiên nhân, đều có nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, có chấp niệm không thể buông bỏ.”

Đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ nheo lại, tia sáng tàn nhẫn lóe lên. Hắn không tin vào cái gọi là ‘đạo người’ của Tạ Trần. Với hắn, sức mạnh mới là chân lý vĩnh hằng, và nhân tính chỉ là một gánh nặng, một xiềng xích trói buộc sự v�� đại. Hắn đã chứng kiến quá nhiều kẻ mạnh ngã xuống vì vướng bận nhân quả, quá nhiều tu sĩ ‘mất người’ trong quá trình truy cầu sức mạnh. Tạ Trần, kẻ từ chối tu tiên vì sợ mất đi nhân tính, lại chính là một mục tiêu hoàn hảo để hắn chứng minh sự đúng đắn của mình.

“Ta sẽ cho ngươi thấy,” Ma Chủ thì thầm, từng chữ như được khắc vào không khí, “cái gọi là ‘nhân đạo’ của ngươi yếu ớt đến mức nào trước nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất! Cái giá của sự sống bình thường mà ngươi hằng mơ ước, chính là sự bất lực khi đối mặt với sự hủy diệt, là sự tuyệt vọng khi chứng kiến những gì ngươi yêu quý bị xé nát.”

Hắn biết Tạ Trần, một thư sinh với trí tuệ sắc bén, không thể bị đánh bại bằng những đòn tấn công vật lý thông thường. Sức mạnh của Tạ Trần không nằm ở linh lực hay pháp khí, mà ở sự thấu hiểu nhân tâm, ở khả năng suy luận cực hạn và ý chí kiên định. Vì vậy, hắn cần một đòn đánh trực diện vào tâm hồn, một ảo ảnh tinh vi đủ để phá vỡ lớp vỏ bọc bình tĩnh của Tạ Trần, khiến anh nghi ngờ chính con đường mình đã chọn. Ma Chủ Cửu U đã dùng toàn bộ ma lực và tri thức của mình để tạo ra 'Vô Tâm Ảo Giới', một kết giới ảo ảnh có thể khơi gợi những ký ức, những nỗi sợ hãi, những chấp niệm sâu kín nhất trong tâm trí con người, rồi bóp méo chúng thành những hình ảnh kinh hoàng nhất. Hắn tập trung ma khí vào 'điểm neo nhân quả' của Tạ Trần, thông qua những sợi dây nhân quả vô hình, kéo anh vào sâu bên trong cạm bẫy đã giăng sẵn. Hắn muốn nhìn thấy Tạ Trần, cái 'điểm neo' của nhân gian, sụp đổ, tan nát trong chính thế giới của những cảm xúc và ký ức của mình. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thân xác Tạ Trần, mà còn muốn nghiền nát tinh thần anh, khiến anh từ bỏ niềm tin vào cái gọi là ‘nhân đạo’, và cuối cùng, biến anh thành một con rối vô tri, một kẻ ‘mất người’ như bao tu sĩ khác. Hắn tin rằng, một khi 'điểm neo nhân quả' này bị phá vỡ, Thiên Đạo sẽ hoàn toàn sụp đổ, và kỷ nguyên mới do hắn kiến tạo sẽ không còn bất kỳ chướng ngại nào. Sự sụp đổ của Tạ Trần sẽ là lời tuyên bố đanh thép nhất cho sự vô nghĩa của nhân tính trước sức mạnh tuyệt đối.

***

Bãi Hoang Yêu Linh vào buổi hoàng hôn, chạng vạng tối, là một khung cảnh tiêu điều và hoang dã. Ánh nắng gắt gao ban ngày đã dịu đi, nhường chỗ cho một sắc đỏ máu bao trùm bầu trời, như một vết thương lớn đang rỉ máu. Gió lớn mang theo bụi đất cuộn lên thành từng đợt, lướt qua những bụi cây khô héo và đá tảng nứt nẻ, tạo nên những tiếng rít gào thê lương. Không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có sự tàn hoang của tự nhiên, xen lẫn với tiếng côn trùng kêu rè rè và đôi khi là tiếng động lạ từ những yêu thú ẩn mình. Mùi đất khô, mùi hoang dã của cây cỏ dại và một chút yêu khí nhẹ nhàng thoảng qua trong không khí, tạo nên một cảm giác cô độc và nguy hiểm.

Tạ Trần đang bước đi qua Bãi Hoang Yêu Linh, nơi tiếp giáp với Thành Vô Song. Thân hình anh vẫn gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt, khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật tiêu điều. Anh cảm nhận được sự hỗn loạn ngày càng tăng của thế giới, những luồng ma khí và linh khí giao thoa, tạo nên những dòng chảy năng lượng bất thường. Tuy nhiên, anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và vững chãi, như một cây tùng bách đứng vững giữa phong ba.

Bỗng nhiên, không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó một cách kỳ lạ. Cảnh vật hoang tàn của Bãi Hoang Yêu Linh biến dạng, những hình ảnh quen thuộc của quán sách nhỏ của anh, nơi anh từng ngồi đọc sách dưới ánh nến, hay hình bóng Sư Muội Hoa ngày xưa với nụ cười trong trẻo, lần lượt xuất hiện, rồi nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho cảnh tượng đổ nát của một thế giới đang sụp đổ.

“Đây là… ảo ảnh?” Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, đôi mắt vẫn giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng anh đã nhận ra sự bất thường. “Ma Chủ đã động thủ.”

Anh thấy mình đứng trước một ngã rẽ quen thuộc của cuộc đời, nhưng giờ đ��y nó hiện ra rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Một bên là con đường tu tiên rực rỡ hào quang, đầy hứa hẹn về sức mạnh và trường sinh, nhưng lại lạnh lẽo và ẩn chứa nguy cơ đánh mất nhân tính. Bên kia là con đường phàm nhân bình dị, đời thường, đầy rẫy hiểm nguy và giới hạn, nhưng lại ấm áp và trọn vẹn. Trong ảo ảnh, Sư Muội Hoa xuất hiện. Gương mặt nàng bầu bĩnh, mái tóc tết đơn giản, vẻ ngoài vẫn ngây thơ như thuở nào, nhưng đôi mắt lại đẫm lệ, tràn ngập sự buồn bã và van nài.

“Sư huynh Tạ Trần…” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy bi thương, như một tiếng chuông vỡ. “Người vẫn ổn chứ? Xin người đừng chọn con đường đó… Đừng để mất đi nhân tính!”

Hình ảnh Sư Muội Hoa ôm lấy cánh tay anh, kéo anh lại, dường như đang cố gắng níu giữ anh khỏi một vực thẳm nào đó. Tạ Trần cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của nàng, nỗi sợ hãi mà nàng dành cho anh, nỗi sợ hãi rằng anh sẽ trở thành một kẻ ‘mất người’ nếu bước vào con đường tu tiên. Anh nhớ lại lời tiên đoán của vị sư phụ đã khuất, về cái giá của sự trường sinh, về sự tha hóa của linh hồn. Anh nhớ lại những gì mình đã chứng kiến từ khi Thiên Đạo suy yếu, cách các tu sĩ trở thành những bóng ma vô tri, giết chóc không ghê tay, không còn chút tình cảm hay ký ức.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một làn sóng đau đớn lướt qua tâm trí. Ảo ảnh này không chỉ tái hiện ký ức, mà còn khuếch đại nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong anh: nỗi sợ mất đi chính mình, mất đi cái “người” trong anh. Anh đã từ bỏ con đường tu tiên danh vọng vì muốn giữ trọn nhân tính, vì không muốn trở thành một kẻ mạnh nhưng rỗng tuếch. Nhưng liệu sự lựa chọn đó có phải là đúng đắn? Liệu anh có đủ sức mạnh để bảo vệ những điều mình trân trọng, nếu anh chỉ là một phàm nhân yếu ớt?

Mở mắt ra, Tạ Trần kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Một luồng sáng mờ ảo lóe lên trong đôi mắt anh, không phải ánh sáng của linh lực, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của khả năng suy luận cực hạn. Anh nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của ảo ảnh, phân tích từng chi tiết, từng dòng chảy năng lượng, từng mối liên hệ nhân quả đang bị bóp méo. Anh thấy những sợi tơ ma khí đang thâm nhập vào sâu trong tiềm thức, cố gắng bẻ cong ý chí và niềm tin của anh. Anh thấy Ma Chủ Cửu U đang cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ, sự tuyệt vọng vào tâm hồn anh, muốn anh chấp nhận rằng ‘nhân tính’ là gánh nặng, là yếu điểm.

“Ảo ảnh này… không chỉ dừng lại ở đây.” Tạ Trần thì thầm. Anh biết đây chỉ là màn dạo đầu. Ma Chủ muốn anh đối mặt với những viễn cảnh méo mó về quá khứ và tương lai, để anh tự tay phá hủy niềm tin của mình. Anh cảm thấy một lực kéo vô hình, không phải từ ảo ảnh, mà là một lực kéo vật lý đang tác động lên cơ thể mình, kéo anh sâu hơn vào một nơi nào đó. Anh cố gắng giữ vững lý trí, bám víu vào niềm tin rằng ‘nhân đạo’ không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh kiên cường nhất. Anh sẽ không để Ma Chủ khuất phục mình, sẽ không để nỗi sợ hãi biến anh thành kẻ ‘mất người’ mà anh đã luôn từ chối.

***

Ảo ảnh càng lúc càng trở nên sống động và chân thực hơn, không gian xung quanh Tạ Trần vặn vẹo như một tấm gương bị đập vỡ, rồi vỡ tan, đẩy anh vào sâu bên trong một Cổ Mộ Tiên Tôn đã bị ma khí xâm thực. Nơi đây u ám và lạnh lẽo, không có chút ánh sáng mặt trời nào lọt vào. Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, xen lẫn với tiếng vang vọng của bước chân anh, và đôi khi là tiếng động lạ từ các cơ quan c�� xưa đã mục nát. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét, mùi máu khô và mùi tử khí nồng nặc bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, cổ kính, nhưng đầy bí ẩn và rùng rợn. Linh khí nơi đây lúc mạnh lúc yếu, có nơi tràn ngập sát khí, khiến Tạ Trần cảm thấy như đang bước vào một thế giới bị lãng quên, một nấm mồ chung của vô số cường giả.

Trong ảo ảnh, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu xuất hiện. Những tu sĩ 'mất người' tàn bạo, với đôi mắt vô hồn và khuôn mặt méo mó vì tham lam, bắt đầu vây quanh anh. Chúng mang dáng dấp của những người Tạ Trần từng biết, những tiền bối, những đạo hữu, thậm chí là những đệ tử ngây thơ mà anh từng gặp, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là những quái vật khát máu, những cái xác biết đi không còn nhân tính. Chúng cười khẩy, gào thét, vung vũ khí chém giết lẫn nhau và cả những phàm nhân vô tội đang hoảng loạn chạy trốn trong ảo ảnh. Cảnh tượng tàn bạo đó tái hiện lại nỗi sợ hãi lớn nhất của Tạ Trần, nỗi sợ về sự tha hóa, về cái giá phải trả của con đư���ng tu tiên.

“Ngươi thấy chưa, Tạ Trần?” Giọng nói của Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy mỉa mai, vang vọng khắp nơi, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm. Hắn không xuất hiện trực tiếp, nhưng sự hiện diện của hắn bao trùm lấy toàn bộ ảo cảnh. “Đây chính là cái kết của cái gọi là ‘nhân đạo’ của ngươi! Yếu đuối, bất lực, và cuối cùng sẽ bị nuốt chửng bởi sức mạnh!”

Ma Chủ tiếp tục chế giễu: “Sức mạnh mới là chân lý! Nhân tính của ngươi chỉ là xiềng xích, là gánh nặng trói buộc ngươi khỏi sự vĩ đại! Ngươi đã từ bỏ cơ hội thành tiên, từ bỏ quyền năng để bảo vệ những gì ngươi yêu quý, chỉ vì cái chấp niệm vào sự ‘bình thường’ vô nghĩa đó. Hãy nhìn xem, những kẻ ‘mất người’ này, chúng đã đạt được sức mạnh, chúng đã siêu việt khỏi cái giới hạn của ‘nhân tính’!”

Tạ Trần cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào trí óc anh. Những hình ảnh về sự hủy diệt, về những người anh quan tâm bị tàn sát bởi những kẻ đã ‘mất người’ cứ liên tục hiện ra, cố gắng phá vỡ hàng rào tâm lý của anh. Nỗi sợ hãi, sự bất lực, sự tuyệt vọng – tất cả những cảm xúc tiêu cực nhất đang cố gắng nhấn chìm anh. Cơ thể vật lý của anh, dù đang đứng vững giữa Bãi Hoang Yêu Linh, cũng bắt đầu run rẩy nhẹ, như đang bị một lực vô hình kéo lê. Anh cảm thấy mặt đất dưới chân mình nứt ra, một khe nứt không gian màu đen sâu hoắm đang mở rộng, cố gắng nuốt chửng anh vào sâu bên trong Cổ Mộ Tiên Tôn thật sự – một khu vực nguy hiểm đã bị ma hóa hoàn toàn.

“Hãy chấp nhận sự hủy diệt, hoặc trở thành một phần của nó!” Giọng Ma Chủ Cửu U vang vọng, giục giã, như một lời mời gọi đầy cám dỗ. “Hãy từ bỏ cái ‘nhân tính’ yếu ớt đó, Tạ Trần! Bước vào con đường của sức mạnh, và ngươi sẽ không còn phải chịu đựng sự bất lực này nữa!”

Nhưng Tạ Trần không nao núng. Anh nhắm chặt mắt, rồi đột ngột mở ra. Đôi mắt anh vẫn sáng quắc, ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. Anh không tin vào sức mạnh mà phải đổi bằng sự hủy diệt nhân tính. Anh không tin vào sự tr��ờng sinh mà phải biến mình thành quái vật.

“Không…” Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết, như một lời thề. “Đạo của ta, là đạo của con người! Ta không tìm kiếm sức mạnh để hủy diệt, mà để bảo vệ. Ta không chấp nhận sự trường sinh mà phải đánh mất bản chất của mình!”

Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay tròn, không phải để chống lại ma lực, mà để củng cố niềm tin của anh, để phân tích những lời nói của Ma Chủ, nhìn thấu bản chất của sự cám dỗ. Anh biết Ma Chủ đang cố gắng gieo vào anh cái ý nghĩ rằng ‘nhân tính’ là điểm yếu, là gánh nặng. Nhưng Tạ Trần lại nhìn thấy điều ngược lại. Chính vì có nhân tính, có tình cảm, có ký ức, anh mới có động lực để đấu tranh, để bảo vệ. Nếu anh trở thành một kẻ ‘mất người’, anh sẽ còn gì để bảo vệ nữa? Mọi sự hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.

Anh cố gắng dùng ý chí kiên cường của mình để chống lại lực kéo từ khe nứt không gian, nhưng ma lực của Ma Chủ quá lớn. Cơ thể anh từ từ bị lôi xuống, nhưng tinh thần anh vẫn vững vàng. Anh biết mình đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ bằng ý chí, mà còn bằng triết lý sống. Anh phải chứng minh rằng ‘nhân đạo’ không phải là yếu đuối, mà là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại của thế giới này, cho một kỷ nguyên mới không cần đến sự hy sinh nhân tính. Ma Chủ Cửu U có thể thao túng tâm trí, có thể tạo ra những ảo ảnh tinh vi, nhưng hắn không thể phá vỡ niềm tin sâu sắc nhất của Tạ Trần vào giá trị của con người. Sự kiên cường của Tạ Trần khi đối mặt với thử thách tinh thần này sẽ là yếu tố then chốt cho vai trò 'biểu tượng của Nhân Đạo' của anh trong tương lai. Khu vực Cổ Mộ Tiên Tôn đã bị Ma Chủ Cửu U lợi dụng và ma hóa, cho thấy sự ảnh hưởng của Ma Chủ đang lan rộng và sâu sắc, không chỉ trong việc tấn công trực diện mà còn trong việc biến những di tích cổ xưa thành cạm bẫy chết người.

***

Đêm tối buông xuống trên Thiên Đăng Sơn, mang theo sự mát mẻ và gió nhẹ, xoa dịu tâm hồn. Trăng ẩn mình sau những đám mây lững lờ trôi, chỉ để lộ những vệt sáng mờ ảo, tô điểm cho một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản trên đỉnh núi. Tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây cổ thụ, tiếng chim đêm hót líu lo và tiếng chuông gió từ miếu đá khẽ ngân vang, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, yên bình và linh thiêng hiếm có trong thế giới đang hỗn loạn này. Mùi cây cỏ tươi mát hòa quyện với mùi hương trầm thoang thoảng từ miếu, mang lại cảm giác tĩnh tâm.

Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Liễu Thanh Phong đang ngồi thiền, cố gắng xoa dịu tâm trí hỗn loạn của mình. Anh đã trải qua những ngày tháng nặng nề nhất trong cuộc đời tu luyện, chứng kiến sự sụp đổ của Ngũ Hành Tông và sự tha hóa kinh hoàng của những tu sĩ ‘mất người’. Cảnh tượng tàn khốc đó vẫn ám ảnh anh, khiến niềm tin vào con đường tu tiên của anh lung lay đến tận gốc rễ. Anh đã luôn tin rằng tu tiên là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến quyền năng vĩnh cửu, nhưng giờ đây, cái giá phải trả dường như quá đắt, quá kinh hoàng.

Đột nhiên, một luồng ma khí cực mạnh bùng phát từ phía Bãi Hoang Yêu Linh, cách đó không xa. Nó không phải là luồng ma khí đơn thuần, mà còn xen lẫn với những dao động linh khí kỳ lạ, như một cơn bão năng lượng đang hoành hành. Liễu Thanh Phong lập tức mở mắt. Ánh mắt anh không còn sự khinh miệt hay tự phụ như trước, mà là một sự lo lắng khó tả, một nỗi bất an đang dâng trào. Anh đứng dậy, nhìn về hướng đó, nắm chặt thanh kiếm Bích Lạc bên hông.

“Đây là… Ma Chủ?” Liễu Thanh Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Anh cảm nhận được sự tàn độc và xảo quyệt trong luồng ma khí này. “Hắn đang làm gì? Dao động tinh thần này… là của Tạ Trần?”

Anh không thể nhầm lẫn được. Dù Tạ Trần không có linh lực, nhưng 'điểm neo nhân quả' của anh ta lại phát ra một loại năng lượng tinh thần đặc biệt, một sự kiên định không thể lay chuyển, nhưng giờ đây, nó đang bị tấn công dữ dội. Liễu Thanh Phong nhận ra đây là một loại bẫy tinh thần cực kỳ nguy hiểm, một ảo cảnh được giăng ra để phá hủy ý chí của kẻ bị mắc kẹt. Anh đã từng nghe nói về những ảo cảnh có thể hủy hoại cả một tu sĩ Hóa Thần Cảnh, khiến họ phát điên hoặc ho��n toàn mất đi nhân tính.

Lúc này, những lời Tạ Trần đã nói, về 'nhân tính', về 'đạo người', về cái giá phải trả khi 'thành tiên', bỗng vang vọng rõ ràng trong đầu Liễu Thanh Phong. Anh nhớ lại cái cách Tạ Trần đã từ chối con đường tu tiên danh vọng để giữ trọn cái ‘người’ trong mình. Anh nhớ lại những tu sĩ ‘mất người’ đã hủy diệt Ngũ Hành Tông mà không chút do dự. Sự đối lập quá rõ ràng, quá phũ phàng.

Liễu Thanh Phong cảm thấy bối rối tột độ. Anh đã luôn coi Tạ Trần là một phàm nhân yếu đuối, một kẻ ngụy biện. Nhưng giờ đây, kẻ phàm nhân đó đang đối mặt với một ảo cảnh tinh thần có thể nghiền nát cả những tu sĩ mạnh nhất, và dường như anh ta vẫn đang kiên cường chống lại. Trong khi đó, các tông môn tu tiên mà anh từng tôn thờ lại đang tự hủy diệt lẫn nhau từ bên trong, vì chính cái sự truy cầu sức mạnh đã khiến họ ‘mất người’.

“Nếu… Ma Chủ muốn phá hủy Tạ Trần, liệu có phải là hắn đang cố gắng hủy diệt cái ‘nhân đạo’ mà Tạ Trần đang gầy dựng?” Liễu Thanh Phong tự hỏi, trái tim anh đập mạnh. Anh không biết mình nên làm gì. Giúp đỡ Tạ Trần? Nhưng anh là một tu sĩ, và Tạ Trần là một phàm nhân đã từ chối con đường tu tiên. Hay bỏ mặc Tạ Trần, để Ma Chủ chứng minh rằng ‘nhân đạo’ là yếu ớt? Nhưng nếu Ma Chủ thành công, nếu Tạ Trần sụp đổ, liệu thế giới này còn hy vọng nào nữa?

Liễu Thanh Phong đang dần tiến gần hơn đến việc từ bỏ hoàn toàn con đường tu tiên cũ. Anh nhận ra rằng, những gì Ma Chủ Cửu U đang làm, không chỉ là tấn công Tạ Trần, mà còn là một cuộc chiến chống lại chính lý tưởng ‘nhân đạo’ mà anh ta đại diện. Niềm tin của anh vào Thiên Đạo cũ đã vỡ vụn, và giờ đây, anh đang đứng trước một ngã rẽ mới, nơi anh phải quyết định liệu có nên bắt đầu tin tưởng vào một con đường khác, một con đường do một phàm nhân đang bị tấn công bởi kẻ thù chung dẫn lối.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free