Nhân gian bất tu tiên - Chương 615: Cái Giá Của Tiên Đạo: Khải Huyền Đến Từ Nhân Gian
Đêm đã về khuya, không khí trên đỉnh Thiên Đăng Sơn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Gió mạnh rít qua những khe hở của ngôi miếu đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của một linh hồn bị bỏ rơi. Ngôi miếu nhỏ, giờ đây trở thành nơi ẩn mình tạm thời của Liễu Thanh Phong, chìm trong sự tĩnh mịch và cô độc. Mùi ẩm mốc từ đá và rêu, hòa lẫn chút hương trầm tàn dư, càng làm tăng thêm cảm giác u ám. Không có một ánh trăng nào soi rọi, chỉ có bóng tối bao trùm, nhấn chìm mọi thứ vào sự quên lãng.
Liễu Thanh Phong vẫn không thể ngủ. Hình ảnh Tạ Trần và những khuôn mặt rạng rỡ của phàm nhân, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, cứ ám ảnh anh không ngừng. Chúng xoáy sâu vào tâm trí, khuấy động những niềm tin đã ăn sâu bám rễ trong anh suốt bao nhiêu năm tu luyện. Anh nhìn vào bàn tay mình, nơi từng nắm giữ sức mạnh tu vi đáng tự hào, nơi từng thi triển những pháp thuật lay chuyển trời đất. Giờ đây, bàn tay ấy lại cảm thấy trống rỗng và vô nghĩa đến lạ lùng. Anh đã tu luyện cả đời, đã nếm trải bao gian khổ, đã từ bỏ biết bao điều để đạt được sức mạnh này, để theo đuổi lý tưởng "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử". Nhưng rốt cuộc, Thiên Đạo đang sụp đổ, và những gì anh chứng kiến từ Tạ Trần lại hoàn toàn đối lập với mọi giáo lý mà anh đã hằng tôn thờ.
Con đường tu tiên của anh, lẽ sống của anh, đang bị lung lay dữ dội. Anh nhớ lại những lời tiên tri về Thiên Đạo sụp đổ, về sự "mất người" của các tu sĩ khi đạt đến cảnh giới cao. Anh đã từng cho rằng đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, cho sự trường sinh. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Tạ Trần, một phàm nhân kiên cường giữ trọn nhân tính của mình, một kẻ không cần sức mạnh siêu phàm vẫn có thể vực dậy lòng người, Liễu Thanh Phong tự hỏi: Cái giá ấy có thật sự xứng đáng không?
*“Ta đã tu luyện cả đời, vì Thiên Đạo, vì đại nghĩa... Nhưng rốt cuộc, Thiên Đạo đang sụp đổ, và ta... ta đã bỏ lại những gì để đổi lấy sức mạnh này?”* Liễu Thanh Phong thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm đầy giằng xé. Anh nhớ lại những kỷ niệm bị lãng quên, những cảm xúc bị chôn vùi trong quá trình tu luyện. Anh đã từng có gia đình, bạn bè, những khoảnh khắc vui buồn giản dị của một con người. Nhưng tất cả đã bị gạt bỏ, bị coi là chấp niệm, là chướng ngại trên con đường tìm kiếm Đại Đạo. Để rồi hôm nay, anh đứng đây, một kẻ mạnh mẽ, nhưng lại cảm thấy cô độc và trống rỗng hơn bao giờ hết.
*“Chẳng lẽ, con đường của hắn... mới là thật?”* Câu hỏi này như một nhát dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của một tu sĩ. Hắn, một phàm nhân, một kẻ từng từ chối con đường tu tiên, lại đang kiến tạo một "Thiên Đạo" từ lòng người, từ những giá trị nhân sinh mà Liễu Thanh Phong đã vứt bỏ. Anh tự vấn về những gì đã "mất đi" trên con đường tu luyện, về cái giá của quyền năng, về bản chất thực sự của sự tồn tại. Liệu có phải anh đã sai lầm khi chỉ chạy theo sức mạnh mà bỏ quên đi những giá trị cốt lõi của một kiếp người?
Liễu Thanh Phong đứng dậy, bước ra khỏi miếu đổ nát, nhìn về phía Thành Vô Song đang chìm trong ánh đèn lờ mờ. Những đốm sáng nhỏ bé ấy, trong mắt anh, không còn là ánh đèn của một thành phố, mà là những đốm lửa của hy vọng, của sự kiên cường, của một "Nhân Đạo" đang dần thành hình. Anh siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc, rồi lại buông lỏng, như muốn xua đi sự giằng xé nội tâm mãnh liệt đang hiện rõ trên khuôn mặt. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo sự bối rối, sự hoài nghi, và một hạt mầm của sự thức tỉnh vừa được gieo. Anh đã luôn tin vào sự bất tử của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, anh bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ, sự bất tử thật sự nằm ở chính ý chí và niềm tin của con người. Con đường phía trước của Liễu Thanh Phong, vốn đã định sẵn, giờ đây lại mở ra một ngã rẽ hoàn toàn mới, đầy rẫy những câu hỏi chưa có lời đáp.
Ngay lúc đó, một luồng linh khí hỗn loạn đến mức kinh hoàng bỗng bùng phát từ phía xa, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Luồng khí ấy không thuần túy là ma khí, mà lại pha lẫn những dao động linh lực quen thuộc của tu sĩ, nhưng lại mang theo một sự điên loạn, tàn bạo đến ghê người. Tiếng nổ long trời lở đất vọng lại, kéo theo những tiếng la hét thảm thiết, kinh hoàng và tuyệt vọng. Cảm giác bất an lan tỏa trong không khí, như một dự báo về tai họa sắp giáng xuống.
Liễu Thanh Phong giật mình, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Anh đã từng đối mặt với vô số trận chiến, từng cảm nhận vô vàn loại linh khí, nhưng luồng khí này lại khiến anh sởn gai ốc. Nó không phải là sự đối đầu thông thường giữa chính tà, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, ghê tởm hơn. Ánh mắt anh sắc bén quét qua màn đêm, xuyên qua những tán cây rậm rạp của Rừng Thanh Phong. Anh nhận ra đó là hướng của Ngũ Hành Tông, một tông môn lớn với lịch sử lâu đời và nền tảng vững chắc, một trong những cánh cửa cuối cùng của tu tiên giới còn đứng vững.
*“Chuyện gì đang xảy ra?”* Liễu Thanh Phong thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm đầy sự hoài nghi và lo lắng. *“Ma Chủ đã mở rộng chiến trường đến mức này sao? Nhưng luồng khí này... không hoàn toàn là ma khí. Nó có cả linh lực, nhưng lại bùng phát một cách điên cuồng, không chút lý trí. Chẳng lẽ... là những kẻ đã 'mất người'?”* Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc bén cắt vào trái tim anh, khiến anh đột ngột nhận ra một khả năng kinh hoàng. Anh nhớ lại những lời cảnh báo cổ xưa về cái giá của tu luyện, về sự tha hóa của nhân tính khi tu sĩ đạt đến cảnh giới cao mà không giữ vững được đạo tâm.
Không chần chừ thêm nữa, Liễu Thanh Phong vận khởi thân pháp, thân ảnh thanh tú của anh lướt đi như một bóng ma giữa những thân cây cổ thụ. Gió mạnh rít gào quanh tai anh, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát, nhưng xen lẫn trong đó là một mùi khét lẹt và tanh tưởi lạ thường, như mùi của máu và xác thịt cháy xém, một mùi vị của sự hủy diệt. Từng bước chân của anh nhẹ nhàng, ẩn mình giữa từng cái cây, từng bụi rậm, tiến về phía nguồn phát ra sự hỗn loạn. Mỗi tiếng nổ, mỗi tiếng la hét lại càng thúc giục anh nhanh hơn, nhưng đồng thời cũng gieo rắc vào lòng anh một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đây không phải là nỗi sợ hãi cái chết, mà là nỗi sợ hãi chứng kiến một sự thật kinh hoàng, một sự thật có thể làm sụp đổ hoàn toàn những gì anh đã tin tưởng. Con đường phía trước của anh, vốn đã đầy rẫy những câu hỏi không lời đáp, giờ đây lại càng trở nên mịt mờ, nặng nề bởi một cảm giác định mệnh không thể tránh khỏi.
***
Ẩn mình trên một mỏm đá cao, được bao phủ bởi những tán lá rậm rạp và rêu phong cổ kính, Liễu Thanh Phong chứng kiến cảnh tượng mà anh sẽ không bao giờ quên, một cơn ác mộng trần gian đang diễn ra ngay trước mắt. Ngũ Hành Tông, một thánh địa tu luyện uy nghiêm từng đứng vững qua bao thế kỷ, giờ đây chìm trong biển lửa và máu. Mưa càng lúc càng nặng hạt, sấm chớp liên hồi, từng tia sáng lóe lên giữa bầu trời đen kịt lại càng chiếu rõ khung cảnh kinh hoàng của sự hủy diệt.
Tiếng la hét thảm thiết của những người gặp nạn, tiếng kiếm va chạm chát chúa, tiếng pháp thuật nổ vang trời xé toạc màn đêm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng điều kinh hoàng nhất, chính là tiếng gào thét man rợ, những tiếng cười khẩy ghê rợn của những kẻ đang gây ra tất cả – những tu sĩ, những 'cựu' tu sĩ đã "mất người". Chúng không phải là ma tộc, không phải là những kẻ ngoại đạo, mà là những người từng cùng chung chí hướng, từng cùng nhau tu luyện, nhưng giờ đây đã biến thành những sinh vật không còn chút nhân tính.
Những kẻ "mất người" đó, với ánh mắt trống rỗng, vô hồn, hành động như những con thú hoang dã. Chúng mặc những bộ đạo bào của các tông môn khác, của Ngũ Hành Tông, đã bị vấy bẩn bởi máu và bùn lầy, rách nát tả tơi. Chúng không có mục đích rõ ràng ngoài việc hủy diệt, tàn sát lẫn nhau và cả những phàm nhân vô tội đang trú ẩn trong tông môn. Những pháp thuật từng được dùng để bảo vệ, để cứu rỗi, giờ đây được biến thành công cụ tàn phá ghê rợn, không chút tình người. Một luồng hỏa diễm cuồng bạo xé nát một điện thờ cổ kính, tiếp theo là tiếng đổ sập của đá và gỗ, và tiếng kêu gào thảm thiết của những người mắc kẹt bên trong. Một luồng linh lực hệ kim sắc bén như kiếm chém xuyên qua hàng chục đệ tử Ngũ Hành Tông, nhuộm đỏ cả một khoảng sân.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi khói khét lẹt của linh khí bị đốt cháy và mùi thịt cháy, tạo nên một sự kết hợp kinh tởm khiến dạ dày Liễu Thanh Phong cuộn thắt. Anh cảm thấy cơ thể mình run rẩy không kiểm soát, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì sự ghê tởm tột độ trước cảnh tượng tàn bạo này. Anh nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng vẫn không thể ngăn được sự run rẩy lan khắp cơ thể.
Anh chứng kiến một trưởng lão Ngũ Hành Tông, một người đàn ông tóc bạc phơ với ánh mắt đầy sự kinh hoàng và đau đớn, gục ngã dưới tay chính đồ đệ của mình. Kẻ đồ đệ đó, một thanh niên với gương mặt tuấn tú từng mang vẻ chính trực, giờ đây chỉ còn lại một ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Hắn không nói một lời, chỉ có một tiếng cười khẩy ghê rợn, man rợ vang lên trước khi vung kiếm kết liễu sư phụ của mình.
"Tại sao? Các ngươi... các ngươi đều là đồng môn!" Tiếng hét yếu ớt của một đệ tử Ngũ Hành Tông vang lên, trước khi bị một tu sĩ "mất người" khác dùng pháp thuật bóp nát đầu.
Tiếng cười khẩy ghê rợn của tu sĩ 'mất người' lại vang lên, vọng giữa tiếng mưa và sấm chớp. "Đạo? Nhân tính? Tất cả đều là gông xiềng! Chỉ có sức mạnh... chỉ có hủy diệt mới là chân lý!"
Liễu Thanh Phong cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. *“Đây là... đây là thành tiên sao? Đây là con đường ta đã theo đuổi sao?”* Anh tự vấn trong tâm trí, giọng nói nội tâm run rẩy hơn bao giờ hết. Anh đã dành cả cuộc đời để theo đuổi cái gọi là Đại Đạo, cái lý tưởng "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử". Nhưng những gì anh đang chứng kiến không phải là sự bất tử, mà là sự tha hóa, là tận diệt. Đó là sự tàn bạo không có giới hạn, sự hủy diại vô nghĩa.
Anh không thể hành động. Số lượng kẻ "mất người" quá đông, và sự tàn bạo của chúng vượt quá sức tưởng tượng. Hơn nữa, anh cũng không chắc liệu mình có thể đối phó với những kẻ đã từng là tu sĩ cùng giới. Sức mạnh của chúng không hề suy yếu, thậm chí còn trở nên điên cuồng và khó lường hơn. Anh chỉ có thể chứng kiến, cơ thể run rẩy trong mưa lạnh, trái tim đau đớn như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên.
Từng tia chớp sáng lóe lên, soi rõ những gương mặt méo mó vì sợ hãi của phàm nhân, những thân thể gục ngã trong vũng máu, và ánh mắt trống rỗng của những kẻ đồ tể. Cảnh tượng này không chỉ là sự sụp đổ của một tông môn, mà là sự sụp đổ của một niềm tin, của một lý tưởng. Đây là cái giá của sự "thành tiên" khi Thiên Đạo suy kiệt, khi nhân tính bị vứt bỏ như một món đồ vô dụng. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy các tông môn truyền thống đang tự hủy hoại từ bên trong, không chỉ do Ma Chủ gây ra, mà do chính bản chất tha hóa của con đường tu tiên. Và trong khoảnh khắc đó, hạt mầm của sự hoài nghi đã nảy mầm trong lòng Liễu Thanh Phong bỗng vỡ tung, nhường chỗ cho một sự tuyệt vọng sâu sắc, một cảm giác rằng tất cả những gì anh đã tin tưởng đều là một lời nói dối tàn nhẫn.
***
Khi bình minh hé dạng, không còn là những tia nắng vàng óng mà chỉ là một ánh sáng xám xịt yếu ớt xuyên qua tầng mây đen vẫn còn giăng kín bầu trời. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo một sự u ám nặng nề. Ngũ Hành Tông, từng là một biểu tượng của sự uy nghiêm và sức mạnh tu tiên, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những điện thờ cổ kính đã cháy rụi thành tro tàn, những tháp tu luyện sừng sững đã đổ nát thành từng khối đá vỡ vụn. Khắp nơi là xác người và những mảnh vỡ, nhuộm đỏ bởi máu và nhuốm đen bởi khói.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ phế tích, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách từ những mái hiên vỡ nát, tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát, như tiếng than khóc của những linh hồn không được siêu thoát. Đôi khi, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của một người sống sót nào đó lại vang lên, xé tan sự tĩnh mịch, nhưng chỉ càng làm tăng thêm cảm giác bi thương và tuyệt vọng. Mùi máu, mùi tử khí, mùi khét của lửa cháy hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi vị kinh tởm, bao trùm lấy không gian.
Liễu Thanh Phong bước đi giữa hoang tàn, từng bước chân anh nặng nề như chì. Ánh mắt anh trống rỗng, không còn chút thần thái, phản chiếu sự tan hoang của cảnh vật và sự sụp đổ của nội tâm anh. Anh đi qua những thi thể nằm la liệt, có tu sĩ, có phàm nhân, tất cả đều chết trong sự kinh hoàng và đau đớn. Những khuôn mặt méo mó vì sợ hãi, những ánh mắt mở to vô hồn cứ thế ám ảnh tâm trí anh. Anh đã từng trải qua vô số trận chiến, từng chứng kiến cái chết, nhưng chưa bao giờ cảnh tượng nào lại có thể khiến anh bàng hoàng và tuyệt vọng đến thế.
Dưới một cột đá đổ nát, anh thấy một vật lấp lánh trong vũng bùn và máu. Anh khẽ cúi xuống, nhặt lên. Đó là một Ngũ Hành Lệnh Bài, biểu tượng một thời của Ngũ Hành Tông, được chế tác tinh xảo từ ngọc bích và đồng xanh, giờ đây đã vấy máu và lấm lem bùn đất. Nó lạnh lẽo và nặng trĩu trong tay anh, như mang theo tất cả gánh nặng của sự diệt vong. Đây không chỉ là một vật phẩm vô tri, mà là một minh chứng, một dấu vết còn sót lại của một thời huy hoàng đã bị hủy diệt bởi chính những kẻ mang danh "tu sĩ".
Tâm trí Liễu Thanh Phong tràn ngập những lời nói của Tạ Trần, những lời mà anh từng khinh miệt, từng cho là ngụy biện của một phàm nhân yếu đuối. Tạ Trần đã nói về 'nhân tính', về 'đạo người', về giá trị của một cuộc sống bình thường. Anh đã từ chối con đường tu tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn "mất người". Và giờ đây, sự tương phản khắc nghiệt giữa triết lý của Tạ Trần và những gì anh vừa chứng kiến lại hiện rõ như một cái tát trời giáng vào niềm kiêu hãnh của anh.
*“Nếu đây là con đường của Thiên Đạo... thì Thiên Đạo đó có đáng để bảo vệ không?”* Liễu Thanh Phong thì thầm, giọng nói khản đặc và yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một niềm tin đã chết. Nước mắt anh hòa lẫn với nước mưa trên gương mặt, chảy xuống, mang theo sự chua xót và hối hận. *“Tạ Trần... ngươi đã thấy trước điều n��y sao?”*
Cái giá của quyền năng, cái giá của sự trường sinh, cái giá của "thành tiên" – anh đã luôn nghĩ rằng đó là sự cô độc, là sự từ bỏ những chấp niệm phàm tục. Nhưng không, cái giá đó còn kinh hoàng hơn thế rất nhiều. Nó là sự hủy diệt nhân tính, là biến con người thành quỷ dữ, tàn sát đồng loại, phá nát tất cả những gì tốt đẹp. Niềm tin vào con đường tu tiên của anh đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một khoảng trống rỗng vô tận và một câu hỏi day dứt: *‘Ý nghĩa của thành tiên là gì, khi cái giá phải trả là sự tận diệt nhân tính như thế này?’*
Liễu Thanh Phong siết chặt Ngũ Hành Lệnh Bài trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, rồi từ từ buông thõng tay. Lệnh bài rơi xuống đất lầy lội, phát ra một âm thanh khô khốc, như tiếng lòng anh vỡ nát. Anh đứng dậy, quay lưng lại với đống đổ nát, bóng lưng cô độc và nặng trĩu, từng bước chân lê thê bước đi không định hướng. Phía sau anh, Ngũ Hành Tông chỉ còn là một nấm mồ chung cho biết bao sinh linh vô tội và một lý tưởng đã mục nát. Sự sụp đổ của Ngũ Hành Tông không chỉ là sự mất mát về vật chất, mà còn là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy các tông môn truyền thống đang tự hủy hoại từ bên trong, không chỉ bởi áp lực từ Ma Chủ, mà còn do chính bản chất tha hóa của con đường tu tiên mà họ đã theo đuổi.
Khủng hoảng niềm tin của Liễu Thanh Phong là một bước đệm quan trọng cho sự 'giác ngộ cuối cùng' của anh. Con đường mà anh sẽ đi tiếp, có lẽ sẽ không còn là con đường tu tiên đơn thuần, mà là một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự sống, của nhân tính. Việc Tạ Trần đã từ chối con đường tu tiên được củng cố là một lựa chọn đúng đắn, và 'Nhân Đạo' mà anh đang xây dựng có thể là lối thoát duy nhất cho thế giới đang trên bờ vực sụp đổ này. Liễu Thanh Phong không biết mình sẽ đi đâu, làm gì, nhưng một điều anh biết chắc chắn là anh sẽ không bao giờ có thể quay lại con đường cũ. Anh sẽ không bao giờ có thể nhắm mắt làm ngơ trước cái giá kinh hoàng của sự "thành tiên" này nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.