Nhân gian bất tu tiên - Chương 614: Ánh Lửa Phàm Trần: Khi Niềm Tin Tiên Đạo Lung Lay
Gió đêm vẫn rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương núi, nhưng trong lòng Thành Vô Song, ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm đã thắp sáng cả một vùng trời. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, không còn là nước mắt của tuyệt vọng, mà là sự giải tỏa, một lời cam kết thầm lặng về sự sống còn. Tạ Trần, với lời hiệu triệu không cần phép thuật mà chỉ cần trái tim, đã gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của nhân gian những hạt mầm của niềm tin, khiến những linh hồn tưởng chừng đã chai sạn vì chiến tranh và đói khổ, lại một lần nữa tìm thấy ý nghĩa để tiếp tục tồn tại.
**Cảnh 1: Thiên Đăng Sơn - Hoàng hôn**
Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, nơi những tảng đá cổ kính nhuốm màu thời gian, một ngôi miếu đá nhỏ tọa lạc giữa khung cảnh hoang sơ. Kiến trúc đơn sơ, mái ngói đã rêu phong, tường đá nứt nẻ, nhưng không khí nơi đây vẫn phảng phất sự thanh tịnh, linh thiêng của chốn tu hành. Tiếng gió thổi vi vu qua những kẽ hở của miếu, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến nao lòng. Một vài chuông gió bằng đồng treo dưới mái hiên, dù đã hoen gỉ, vẫn khẽ khàng ngân lên những âm thanh trong trẻo mỗi khi có một làn gió nhẹ lướt qua, như lời thì thầm của thời gian. Mùi cây cỏ dại lẫn trong không khí trong lành, mát mẻ, điểm xuyết thêm chút hương trầm tàn dư từ những buổi cúng bái xa xưa, gợi lên một cảm giác vừa thanh thoát vừa hoài cổ.
Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu xanh thẫm, ngồi kiết già giữa ngôi miếu đổ nát, đôi mắt thanh tú nhắm hờ. Dáng người anh vẫn cao gầy, toát lên vẻ siêu thoát của người tu tiên, nhưng trên gương mặt thanh tú ấy, ánh mắt sắc như sao băng lại ẩn chứa một sự trầm tư hiếm thấy. Thanh kiếm Bích Lạc, vốn là vật bất ly thân, được đặt gọn gàng bên cạnh, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn đang dần buông. Anh ẩn mình nơi đây đã lâu, mục đích ban ��ầu là để quan sát sự suy tàn của Thiên Đạo, và hơn thế, là để tìm kiếm một cơ hội, một tia hy vọng cuối cùng cho con đường tu tiên mà anh đã dâng hiến cả đời.
Khi ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một khoảng trời, đổ thứ ánh sáng vàng cam lên những bức tường thành cổ kính của Thành Vô Song phía xa, một luồng sinh khí kỳ lạ đã thu hút sự chú ý của Liễu Thanh Phong. Anh đã chuẩn bị tinh thần để chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, tiếng kêu than, sự tuyệt vọng của một thành phố đang chịu đựng chiến tranh và đói khổ. Thế nhưng, những gì đập vào thần thức của anh lại hoàn toàn khác biệt. Thay vì sự hoảng loạn, anh cảm nhận được một dòng chảy năng lượng tuy yếu ớt nhưng đầy kiên cường, một sự gắn kết mới mẻ đang dần hình thành giữa những con người bé nhỏ.
Liễu Thanh Phong khẽ nhíu mày, rồi bất ngờ mở mắt. Ánh mắt anh, vốn đã quen nhìn thấu vạn vật bằng thần thông, giờ đây lại lộ rõ sự kinh ngạc. Anh vận dụng pháp lực, khiến thần thức mình phóng xa hơn, xuyên thấu qua mọi chướng ngại, từng chi tiết nhỏ nhất của Thành Vô Song đều hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh thấy những người phàm nhân gầy yếu, những tu sĩ mệt mỏi, nhưng không còn sự buông xuôi, mà thay vào đó là những cử chỉ quan tâm, sẻ chia. Một người phụ nữ đang run rẩy đưa miếng bánh ít ỏi của mình cho người hàng xóm; một tu sĩ trẻ, ánh mắt từng đầy tuyệt vọng, giờ lại lặng lẽ vỗ về một lão nông đang ho khan. Những hành động nhỏ bé, tưởng chừng vô nghĩa, lại đang dệt nên một mạng lưới của sự sống, một sức mạnh phi thường mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác.
Trong sâu thẳm tâm trí, một câu hỏi vang vọng, đầy bối rối: *“Sao có thể? Một phàm nhân, giữa loạn thế này... lại có thể làm được điều đó ư?”* Ký ức về Tạ Trần thuở thiếu thời bỗng ùa về. Anh nhớ như in buổi tuyển chọn đệ tử năm xưa, khi Tạ Trần, một thư sinh nghèo, lại đường hoàng từ chối con đường tu đạo, từ bỏ cơ hội thành tiên, chỉ vì không muốn đánh mất nhân tính, không muốn sùng bái sức mạnh, không muốn bị số mệnh an bài. Liễu Thanh Phong khi ấy đã cười nhạt, cho rằng ��ó là sự ngây thơ, sự thiển cận của một kẻ phàm trần không hiểu đại nghĩa. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này, câu hỏi lại lặp lại, mang theo một trọng lượng khác: *“Hắn... vẫn là phàm nhân đó sao?”*
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng Liễu Thanh Phong. Anh, một tu sĩ đã dành cả đời để theo đuổi con đường trường sinh, để tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, để thấu hiểu Thiên Đạo, giờ đây lại cảm thấy bối rối trước sức mạnh giản dị của một phàm nhân. Anh đã từng tin rằng chỉ có sức mạnh tu vi mới có thể thay đổi thế cục, mới có thể cứu vãn Thiên Đạo đang suy tàn. Nhưng Tạ Trần, không linh lực, không thần thông, chỉ bằng lời nói và hành động, lại đang tạo ra một sự thay đổi sâu sắc trong lòng người, một sự thay đổi mà ngay cả những đại tông môn hùng mạnh nhất cũng không thể làm được. Sự tương phản này khiến tâm trí Liễu Thanh Phong không ngừng giằng xé. Anh đã quá quen với việc nhìn thế giới qua lăng kính của sức mạnh và phép thuật, đến nỗi quên mất rằng có những thứ sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả thần thông, tồn tại ngay trong chính bản thân con người. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong miếu đá, ánh mắt của Liễu Thanh Phong vẫn sáng rực, khắc khoải dõi theo Thành Vô Song, nơi một "Thiên Đạo" mới đang dần thành hình.
**Cảnh 2: Phố Thương Mại Kim Long (Thành Vô Song) - Chiều tối**
Thần thức của Liễu Thanh Phong lướt qua những con phố của Thành Vô Song, nơi từng là Phố Thương Mại Kim Long sầm uất. Giờ đây, dù vẫn giữ nguyên những nét kiến trúc cổ kính với các tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, nhưng không khí đã thay đổi. Các biển hiệu lớn vẫn còn đó, đèn lồng rực rỡ đã được thắp sáng, nhưng ánh sáng của chúng không còn là biểu tượng của sự xa hoa, mà là những đốm lửa nhỏ nhoi, soi rọi vào một thế giới đang dần tìm lại nhịp sống. Tiếng rao hàng không còn huyên náo, tiếng mặc cả đã thưa thớt, nhưng tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng thở dài nhẹ nhõm, và cả tiếng nhạc du dương từ một quán trà nhỏ nào đó vẫn vang lên, tạo nên một bản giao hưởng mới c���a sự hồi sinh. Mùi hương liệu, thức ăn, vải vóc, kim loại đã không còn quá nồng nàn, mà chỉ thoang thoảng trong không khí ôn hòa, se lạnh của buổi chiều tối. Bầu không khí chung không còn là sự sầm uất, náo nhiệt của quá khứ, mà là một sự trầm lắng, đầy kiên cường, nơi mỗi người đều đang cố gắng kiến tạo lại cuộc sống của mình.
Liễu Thanh Phong, thông qua thần thức, tập trung vào một hình bóng quen thuộc. Đó là Tạ Trần. Anh không phải đang chỉ huy quân đội, không phải đang vận dụng linh lực hay thi triển thần thông. Hắn chỉ đơn giản là đi giữa đám đông phàm nhân, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự mà không cần đến phép thuật. Hắn trầm tĩnh lắng nghe những lời than thở của một lão nông, nhẹ nhàng an ủi một người phụ nữ mất con, và thậm chí còn cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân phân phát lương thực, thuốc men cho những người gặp khó khăn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan vẫn tuyệt mỹ như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng khó gần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sự mệt mỏi ẩn sâu đã được thay thế bằng một tia hy vọng mới. Nàng khẽ cúi xuống, trao cho một đứa trẻ miếng bánh, ánh mắt thoáng qua sự dịu dàng hiếm thấy. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, không còn vẻ nhiệt huyết bộc trực của một thư sinh tranh luận đạo lý, mà thay vào đó là sự kiên định, dứt khoát trong từng hành động. Anh cùng các Thủ Lĩnh Dân Quân tổ chức việc phân phát một cách trật tự, hiệu quả. Họ phối hợp nhịp nhàng, không một chút gượng ép, như thể đã cùng nhau trải qua hàng ngàn trận chiến, cùng chia sẻ một lý tưởng chung.
Những khuôn mặt mệt mỏi, hốc hác của dân chúng, từng chìm trong tuyệt vọng, giờ đây dần hiện lên niềm hy vọng yếu ớt nhưng rõ rệt. Những nụ cười gượng gạo, những cái cúi đầu cảm ơn, những bàn tay run rẩy nhận lấy phần lư��ng thực đều chất chứa một sức mạnh phi thường. Liễu Thanh Phong chứng kiến Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt tay lên vai một lão già đang run rẩy, nói vài lời an ủi. Giọng nói của Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, không chút cao giọng, nhưng lại súc tích và sâu sắc. Hắn không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ nói về sự kiên cường của con người, về ý nghĩa của sự sẻ chia, về ngọn lửa hy vọng trong tim mỗi người. Những lời nói ấy, dù không mang theo linh lực, lại có sức mạnh xoa dịu và vực dậy tinh thần hơn bất kỳ thần thông hay pháp thuật nào.
Trong khoảnh khắc ấy, Liễu Thanh Phong cảm thấy một sự chấn động sâu sắc trong tâm hồn. Anh nhớ lại câu nói của mình, câu nói mà anh đã từng coi là chân lý bất di bất dịch của người tu tiên: *“Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!”* Nhưng giờ đây, khi chứng kiến cảnh tượng này, câu nói ấy bỗng trở nên trống rỗng, vô nghĩa. Thiên Đạo đang suy tàn, các tông môn đang mục nát, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, không thần thông, chỉ bằng lời nói và hành động của một con người, lại có thể khiến những kẻ tuyệt vọng này đứng dậy.
*“Hắn không tu vi, không thần thông... chỉ bằng lời nói và hành động của một phàm nhân, lại có thể khiến những kẻ tuyệt vọng này đứng dậy ư? Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng niềm tin của hắn... lại đang tạo ra một thứ 'Thiên Đạo' mới trong lòng người?”* Liễu Thanh Phong tự vấn. Anh đã từng coi sức mạnh là tất cả, là mục đích tối thượng của tu luyện. Anh đã từng tin rằng chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể cứu vãn thế giới này. Nhưng Tạ Trần lại đang chứng minh điều ngược lại. Hắn không cần sức mạnh, hắn chỉ cần trái tim, cần niềm tin của con người.
Liễu Thanh Phong quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt, cảm nhận được sự gắn kết và lòng tin đang dần nảy nở giữa những con người bé nhỏ. Đó không phải là một sức mạnh bùng nổ, rực rỡ như phép thuật, mà là một sức mạnh âm ỉ, bền bỉ, như dòng suối nhỏ chảy mãi rồi sẽ thành sông lớn. Sự nghi ngờ trong lòng anh càng lúc càng lớn, không phải nghi ngờ Tạ Trần, mà là nghi ngờ chính con đường tu tiên của mình, nghi ngờ những giáo lý mà anh đã tin tưởng tuyệt đối. Anh cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một cảm giác rằng những gì anh đã theo đuổi cả đời có lẽ đã sai lầm, rằng anh đã "mất người" trên con đường tìm kiếm "thành tiên" mà không hề hay biết. Ánh đèn lồng lung linh, tiếng nói chuyện thì thầm của Thành Vô Song, tất cả đều trở thành những lời thì thầm, những câu hỏi không lời trong tâm trí của Liễu Thanh Phong.
**Cảnh 3: Thiên Đăng Sơn (trong miếu đổ nát) - Nửa đêm**
Đêm đã về khuya, không khí trên đỉnh Thiên Đăng Sơn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Gió mạnh rít qua những khe hở của ngôi miếu đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của một linh hồn bị bỏ rơi. Ngôi miếu nhỏ, giờ đây trở thành nơi ẩn mình tạm thời của Liễu Thanh Phong, chìm trong sự tĩnh mịch và cô độc. Mùi ẩm mốc từ đá và rêu, hòa lẫn chút hương trầm tàn dư, càng làm tăng thêm cảm giác u ám. Không có một ánh trăng nào soi rọi, chỉ có bóng tối bao trùm, nhấn chìm mọi thứ vào sự quên lãng.
Liễu Thanh Phong vẫn không thể ngủ. Hình ảnh Tạ Trần và những khuôn mặt rạng rỡ của phàm nhân, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, cứ ám ảnh anh không ngừng. Chúng xoáy sâu vào tâm trí, khuấy động những niềm tin đã ăn sâu bám rễ trong anh suốt bao nhiêu năm tu luyện. Anh nhìn vào bàn tay mình, nơi từng nắm giữ sức mạnh tu vi đáng tự hào, nơi từng thi triển những pháp thuật lay chuyển trời đất. Giờ đây, bàn tay ấy lại cảm thấy trống rỗng và vô nghĩa đến lạ lùng. Anh đã tu luyện cả đời, đã nếm trải bao gian khổ, đã từ bỏ biết bao điều để đạt được sức mạnh này, để theo đuổi lý tưởng "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử". Nhưng rốt cuộc, Thiên Đạo đang sụp đổ, và những gì anh chứng kiến từ Tạ Trần lại hoàn toàn đối lập với mọi giáo lý mà anh đã hằng tôn thờ.
Con đường tu tiên của anh, lẽ sống của anh, đang bị lung lay dữ dội. Anh nhớ lại những lời tiên tri về Thiên Đạo sụp đổ, về sự "mất người" của các tu sĩ khi đạt đến cảnh giới cao. Anh đã từng cho rằng đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, cho sự trường sinh. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Tạ Trần, một phàm nhân kiên cường giữ trọn nhân tính của mình, một kẻ không cần sức mạnh siêu phàm vẫn có thể vực dậy lòng người, Liễu Thanh Phong tự hỏi: Cái giá ấy có thật sự xứng đáng không?
*“Ta đã tu luyện cả đời, vì Thiên Đạo, vì đại nghĩa... Nhưng rốt cuộc, Thiên Đạo đang sụp đổ, và ta... ta đã bỏ lại những gì để đổi lấy sức mạnh này?”* Liễu Thanh Phong thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm đầy giằng xé. Anh nhớ lại những kỷ niệm bị lãng quên, những cảm xúc bị chôn vùi trong quá trình tu luyện. Anh đã từng có gia đình, bạn bè, những khoảnh khắc vui buồn giản dị của một con người. Nhưng tất cả đã bị gạt bỏ, bị coi là chấp niệm, là chướng ngại trên con đường tìm kiếm Đại Đạo. Để rồi hôm nay, anh đứng đây, một kẻ mạnh mẽ, nhưng lại cảm thấy cô độc và trống rỗng hơn bao giờ hết.
*“Chẳng lẽ, con đường của hắn... mới là thật?”* Câu hỏi này như một nhát dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của một tu sĩ. Hắn, một phàm nhân, một kẻ từng từ chối con đường tu tiên, lại đang kiến tạo một "Thiên Đạo" từ lòng người, từ những giá trị nhân sinh mà Liễu Thanh Phong đã vứt bỏ. Anh tự vấn về những gì đã "mất đi" trên con đường tu luyện, về cái giá của quyền năng, về bản chất thực sự của sự tồn tại. Liệu có phải anh đã sai lầm khi chỉ chạy theo sức mạnh mà bỏ quên đi những giá trị cốt lõi của một kiếp người?
Liễu Thanh Phong đứng dậy, bước ra khỏi miếu đổ nát, nhìn về phía Thành Vô Song đang chìm trong ánh đèn lờ mờ. Những đốm sáng nhỏ bé ấy, trong mắt anh, không còn là ánh đèn của một thành phố, mà là những đốm lửa của hy vọng, của sự kiên cường, của một "Nhân Đạo" đang dần thành hình. Anh siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc, rồi lại buông lỏng, như muốn xua đi sự giằng xé nội tâm mãnh liệt đang hiện rõ trên khuôn mặt. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo sự bối rối, sự hoài nghi, và một hạt mầm của sự thức tỉnh vừa được gieo. Anh đã luôn tin vào sự bất tử của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, anh bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ, sự bất tử thật sự nằm ở chính ý chí và niềm tin của con người. Con đường phía trước của Liễu Thanh Phong, vốn đã định sẵn, giờ đây lại mở ra một ngã rẽ hoàn toàn mới, đầy rẫy những câu hỏi chưa có lời đáp.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.