Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 613: Gánh Nặng Hy Vọng: Khi Lòng Người Cạn Kiệt

Bên ngoài Thành Vô Song, màn đêm buông xuống đặc quánh, nhưng trong căn phòng họp tạm thời, không khí còn u ám hơn cả bóng đêm vĩnh cửu của Ma Vực. Vài ngọn đèn dầu leo lét thắp sáng một góc nhỏ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên gương mặt mệt mỏi, hằn học của các thủ lĩnh Liên minh Nhân Đạo. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá và cả tiếng ho khan vọng lại từ phía khu dân cư, như lời nhắc nhở về một thực tại phũ phàng. Mùi giấy cũ, mực, mồ hôi và một chút ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí nặng nề, ngột ngạt.

Tạ Trần ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn gần như chìm khuất trong bóng tối. Đ��i mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nỗi trầm mặc khó tả, dường như đang cố gắng thấu triệt đến tận cùng những con số khô khan trên bản đồ trước mặt, nhưng thực chất lại đang nhìn thấu những nỗi đau vô hình ẩn chứa sau từng báo cáo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan vẫn tuyệt mỹ nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã hằn rõ quầng thâm, nàng mặc bạch y thuần khiết nhưng lại mang theo vẻ mệt mỏi không thể che giấu, ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Dương Quân, khí chất thư sinh nho nhã nay cũng mang vẻ u sầu, nhiệt huyết ban đầu đã bị thực tế tàn khốc mài mòn đi ít nhiều.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, giờ đây lại lộ rõ sự tuyệt vọng. Ông đặt một chồng giấy tờ lên bàn, tiếng giấy sột soạt khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau. Giọng ông trầm hùng, nhưng pha lẫn sự run rẩy hiếm thấy: “Thưa tiên sinh, tình hình không ổn. Lương thực chỉ còn đủ dùng trong nửa tháng, thuốc men cạn kiệt. Bệnh dịch đã bắt đầu lan rộng trong các khu dân cư phàm nhân, đặc biệt là ở những nơi trú ẩn tạm bợ. Bách tính hoảng loạn, tinh thần sa sút nghiêm trọng.” Bách Lý Hùng là một tướng quân, ông quen với những trận chiến đẫm máu, nhưng sự cạn kiệt của nguồn sống, sự bất lực trước bệnh tật lại khiến ông cảm thấy vô cùng nhỏ bé và bất lực. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy cầu khẩn, như thể chỉ có thư sinh này mới có thể tìm ra lối thoát giữa trùng trùng điệp điệp khó khăn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, giọng nói nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn chứa một sự bất lực sâu xa: “Chúng ta đã cố gắng hết sức, nhưng Ma Chủ quá xảo quyệt. Hắn không chỉ tấn công bằng sức mạnh mà còn hủy hoại ý chí con người. Những trận đánh liên miên, sự cạn kiệt tài nguyên, bệnh tật, tất cả đều là một phần trong kế hoạch của hắn để khiến chúng ta ‘mất người’, để đẩy phàm nhân vào tuyệt vọng và khiến tu sĩ mất đi ý chí chiến đấu.” Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng. Dù ��ã chứng kiến Tạ Trần đưa ra nhiều chiến lược phi thường, nhưng trước tình cảnh này, nàng không khỏi hoài nghi liệu những lời nói về “nhân đạo” của hắn có thể chống lại được cái đói, cái lạnh và bệnh tật hay không.

Dương Quân gật đầu, gương mặt anh tuấn giờ đây tràn đầy sự chán nản: “Nhiều tu sĩ đã dao động. Họ không còn thấy ý nghĩa của việc chiến đấu khi cả Thiên Đạo cũng đang sụp đổ. Họ tự hỏi, nếu Thiên Đạo không còn, vậy tu luyện để làm gì? Để bảo vệ cái gì? Ma Chủ đã gieo rắc sự ngờ vực vào tận căn cốt của mỗi người.” Anh nhớ lại những khuôn mặt quen thuộc, những đạo hữu từng một lòng diệt trừ ma vật, nay ánh mắt đã trống rỗng, thậm chí có người đã lén lút bỏ đi, tìm kiếm một con đường sống riêng trong vô vọng. Sự kiên định của Tạ Trần, những lời nói triết lý của Vô Danh Tăng đã thắp lên một ngọn lửa trong lòng anh, nhưng ngọn lửa đó đang bị bao vây bởi biển cả tuyệt vọng.

Tạ Trần vẫn nhìn vào bản đồ, ánh mắt trầm ngâm. Hắn biết rõ những gì Bách Lý Hùng, Lăng Nguyệt và Dương Quân nói là sự thật, thậm chí còn chưa đủ để diễn tả hết sự khốc liệt của tình hình. Hắn đặt tay lên một khu vực nhỏ trên bản đồ, nơi được đánh dấu là một làng chài ven biển, giờ đã bị dịch bệnh và đói kém tàn phá nặng nề. Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường: “Ma Chủ muốn phá hủy không phải cơ thể, mà là linh hồn, là niềm tin của chúng ta. Hắn muốn chúng ta quên đi ý nghĩa của sự sống, quên đi giá trị của tình người, để cuối cùng, chúng ta tự mình hủy diệt.” Hắn không đưa ra một giải pháp thần kỳ ngay lập tức, mà lại một lần nữa khẳng định bản chất của cuộc chiến này, như để nhắc nhở chính mình và những người xung quanh về con đường mà họ đã chọn. Sự tĩnh lặng của hắn giữa cơn bão tố khiến người khác vừa khó hiểu, vừa nảy sinh một tia tin tưởng mong manh.

Hắn khẽ thở dài, hơi thở phả ra trong không khí lạnh lẽo, hóa thành làn sương mỏng rồi tan biến. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu từng nỗi lo toan, t��ng hạt mầm tuyệt vọng đang nảy nở trong lòng họ. Hắn hiểu rằng, những giải pháp thông thường, những pháp bảo hay thần dược, đã không còn hiệu quả. Cái mà Ma Chủ đang tấn công, là tận sâu thẳm tâm khảm con người. Nếu không thể đối phó với nó từ bên trong, mọi nỗ lực bên ngoài đều sẽ tan thành mây khói. “Chúng ta không thể dùng phép thuật để lấp đầy kho lương trống rỗng, không thể dùng kiếm khí để xua tan bệnh tật. Nhưng chúng ta có thể dùng ý chí để chống lại sự tuyệt vọng, dùng tình người để xoa dịu nỗi đau.” Lời nói của hắn như một lời khẳng định, nhưng cũng là một gánh nặng, đặt lên vai chính hắn. Hắn là "điểm neo nhân quả", mọi quyết định, mọi lời nói của hắn đều có thể thay đổi vận mệnh của cả một thế giới. Gánh nặng ấy, giờ đây, đè nặng hơn bao giờ hết.

***

Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ Thành Vô Song, biến mọi thứ trở nên mờ ảo và lạnh lẽo. Từng giọt sương đọng trên mái ngói, trên cành cây khô, rồi rơi xuống, tạo nên những âm thanh tí tách buồn bã. Tạ Trần, khoác trên mình chiếc áo vải bố cũ kỹ, một mình bước đi giữa khu dân cư tạm bợ. Hắn không cần thị vệ, không cần hộ tống, chỉ đơn độc bước đi, như một bóng ma giữa cõi nhân gian đang chìm trong u tối. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh, tiếng ho khan xé lòng, tiếng trẻ con khóc thút thít vì đói và lạnh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi ai của sự sống đang lụi tàn. Mùi bệnh tật, thuốc men dã chiến pha lẫn mùi mồ hôi và sự tuyệt vọng bốc lên nồng nặc, bám víu lấy từng ngóc ngách của không khí.

Hắn đi qua những túp lều tạm bợ dựng bằng vải bạt và gỗ mục, nơi những ánh mắt vô hồn dõi theo từng bước chân của hắn, nhưng không một ai có đủ sức lực để cất lời cầu xin. Những thân hình gầy gò, xanh xao nằm co ro trên nền đất lạnh, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Tạ Trần dừng lại bên một đứa bé gái nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên nay đã xù xì, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt to tròn vẫn lanh lợi một cách kỳ lạ. Đó là Tiểu Hoa, đứa bé mà hắn từng gặp vài lần. Con bé đang ho khan dữ dội, thân hình bé nhỏ run lên từng đợt.

“Anh Tạ Trần…” Tiểu Hoa thều thào, giọng nói yếu ớt, nhưng ánh mắt nó lại lóe lên một tia tin tưởng và hy vọng mong manh khi nhìn thấy hắn. “Tiểu Hoa đói… và lạnh lắm…” Con bé cố gắng đưa bàn tay nhỏ xíu, gầy guộc ra, như muốn níu kéo một điều gì đó.

Tạ Trần cúi xuống, đặt bàn tay ấm áp của mình lên trán Tiểu Hoa. Hơi ấm yếu ớt của con bé khiến lòng hắn quặn thắt. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, mọi lời an ủi đều trở nên sáo rỗng. Hắn lấy từ trong túi áo ra một miếng bánh nhỏ, là phần lương thực ít ỏi mà hắn đã dành dụm được. “Tiểu Hoa ngoan, ăn đi con. Sẽ ấm hơn thôi.” Hắn dịu dàng vuốt mái tóc rối bù của con bé. Ánh mắt hắn nhìn ra xa, xuyên qua màn sương dày đặc, đến những dãy lều bệnh xá dã chiến. Nơi đó, Ông Chủ Tiệm Thuốc, với thân hình gầy gò và vẻ mặt tiều tụy, đang bất lực nhìn những người bệnh. Mùi thảo dược dã chiến nồng nặc bay ra từ bệnh xá, hòa lẫn với mùi máu và mủ.

Ông Chủ Tiệm Thuốc, với cặp kính trễ xuống mũi, nhận ra Tạ Trần. Ông chậm r��i bước đến, dáng đi mệt mỏi, như thể mỗi bước chân đều tiêu hao toàn bộ sức lực của ông. “Thuốc đã hết rồi, tiên sinh. Chúng tôi chỉ còn cách cầu trời… nhưng trời cũng sắp sụp đổ rồi…” Giọng ông khàn đặc, đầy sự bất lực. Ông là người chứng kiến sự suy tàn của y thuật nhân gian, sự vô dụng của những bài thuốc dân gian trước những dịch bệnh quái ác do Ma khí gây ra. Ông từng tự hào về nghề y, về khả năng cứu người, nhưng giờ đây, ông chỉ còn là một kẻ bất lực. Ánh mắt ông tràn ngập sự tuyệt vọng, như một ngọn nến sắp tàn.

Tạ Trần nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Tiểu Hoa, hơi thở của hắn đều đặn, nhưng nội tâm hắn lại dậy sóng. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn sinh linh đang đặt niềm tin vào hắn, cảm nhận được nỗi tuyệt vọng đang len lỏi vào từng tế bào của nhân gian. "Không, trời sẽ không sụp đổ... nếu chúng ta không từ bỏ." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian mờ ảo, như một lời thề nguyện. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoang mang của Ông Chủ Tiệm Thuốc, và cả đôi m��t ngây thơ của Tiểu Hoa. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định. Không chỉ là chiến thắng trên chiến trường, mà là chiến thắng trong lòng người. Hắn phải làm gì đó, không chỉ để cứu lấy thân thể, mà để cứu lấy linh hồn đang dần chết mòn của nhân gian. Cái mà Ma Chủ muốn nghiền nát, không phải là xương cốt, mà là ý chí, là niềm tin vào một ngày mai tươi sáng. Và hắn, Tạ Trần, sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn là điểm neo nhân quả, không phải để gánh vác số mệnh, mà để định hình lại nó.

***

Đến giữa trưa, sương mù dần tan bớt, để lộ một vầng nắng yếu ớt, nhợt nhạt xuyên qua tầng mây mỏng, hắt một thứ ánh sáng u ám xuống quảng trường chính Thành Vô Song. Hàng vạn phàm nhân và tu sĩ còn sót lại của Liên minh Nhân Đạo đã tập trung tại đây. Họ đứng chen chúc nhau, những thân hình gầy gò, quần áo vá víu, khuôn mặt xanh xao hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì đói khát và mệt mỏi. Không một tiếng nói chuyện, không một tiếng cười đùa, chỉ có những tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên, và tiếng gió rít hiu quạnh. Mùi ���m mốc của đất, mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn với chút mùi hoa dại ít ỏi còn sót lại, tạo nên một không khí nặng nề, chờ đợi.

Tạ Trần đứng trên một bục cao tạm bợ, trước mặt là biển người đang chìm trong tuyệt vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng phía sau hắn. Nàng Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần với một sự tập trung cao độ, như đang cố gắng thấu hiểu từng ý niệm mà hắn sắp truyền đạt. Dương Quân nén lại sự chán nản, gương mặt anh tuấn giờ đây mang vẻ kiên nghị, sẵn sàng ủng hộ Tạ Trần. Bách Lý Hùng nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, dù lòng ông vẫn nặng trĩu.

Tạ Trần không dùng pháp lực để khuếch đại giọng nói, mà chỉ đơn thuần cất lời. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, lay động tận sâu thẳm tâm can mỗi người.

“Ma Chủ muốn chúng ta tin rằng tất cả đã kết thúc. Hắn muốn chúng ta từ bỏ. Hắn muốn chúng ta quên đi lý do vì sao chúng ta tồn tại, vì sao chúng ta chiến đấu. Hắn muốn chúng ta ‘mất người’, trở thành những cái xác không hồn, chỉ biết sợ hãi và tuyệt vọng. Nhưng ta nói cho các ngươi biết… chừng nào lòng người còn không từ bỏ, chừng nào một đứa trẻ còn khao khát một bữa cơm, một lão già còn tin vào ngày mai, thì chừng đó ‘Thiên Đạo’ chưa sụp đổ.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từ những đứa trẻ đói khổ đang co ro trong vòng tay cha mẹ, đến những tu sĩ mệt mỏi đang tựa vào nhau. Ánh mắt hắn không phán xét, không thương hại, mà là sự thấu hiểu và kiên định. Những tiếng xì xào lo lắng ban đầu dần lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió rít qua tai và tiếng tim đập thình thịch của chính mỗi người.

“Chúng ta không thể chống lại Thiên Đạo cũ đang suy tàn, bởi nó đã mục nát từ bên trong. Nhưng chúng ta có thể kiến tạo một Thiên Đạo mới. Một Thiên Đạo không cần thần tiên ban phước, không cần phép thuật huyền ảo, mà được dệt nên từ những sợi chỉ nhân quả của chính chúng ta. Từ lòng tin, từ tình yêu thương, từ sự sẻ chia, từ ý chí sống mãnh liệt của mỗi người. Mỗi một hành động tử tế, mỗi một lời động viên, mỗi một hạt gạo được chia sẻ, đều là một viên gạch xây nên Thiên Đạo ấy. Mỗi chúng ta, mỗi một người phàm, mỗi một tu sĩ, đều là một ‘điểm neo’ của hy vọng, giữ cho thế giới này không hoàn toàn chìm vào bóng tối.”

Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu, một sự khai sáng. Nó không hứa hẹn sức mạnh vô biên hay chiến thắng dễ dàng, mà chỉ nói về sự kiên cường của nhân tính. Hắn không yêu cầu họ chiến đấu bằng gươm đao, mà bằng trái tim.

“Hãy sống. Hãy chiến đấu không chỉ bằng kiếm mà bằng trái tim. Hãy giúp đỡ nhau. Hãy chia sẻ dù chỉ là một hạt gạo, một giọt nước, một hơi ấm. Hãy giữ vững ngọn lửa hy vọng trong tim mình. Bởi vì… chúng ta chính là ‘Nhân Đạo’. Khi chúng ta không từ bỏ, khi chúng ta còn tin vào nhau, còn giữ trọn nhân tính của mình, thì Ma Chủ sẽ không bao giờ có th��� chiến thắng. Hắn sẽ chỉ là một kẻ cô độc, lạc lõng giữa biển cả của tình người.”

Hắn kết thúc bài phát biểu của mình, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng lại mang một sức mạnh phi thường. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, như một ngọn hải đăng giữa đại dương giông bão. Không có tiếng vỗ tay, không có tiếng reo hò. Thay vào đó, là sự im lặng kéo dài, một sự im lặng đầy suy ngẫm. Rồi, những tiếng nức nở bắt đầu vang lên từ đám đông, những giọt nước mắt lăn dài trên những khuôn mặt hốc hác, không phải vì tuyệt vọng, mà vì sự giải tỏa, vì một tia hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm.

Dần dần, những người phàm nhân bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt không còn vô hồn mà đã lóe lên một tia sáng. Một người phụ nữ gầy yếu, tay ôm đứa con xanh xao, run rẩy đưa cho người hàng xóm miếng bánh cuối cùng của mình. Một tu sĩ trẻ, từng có ý định bỏ cuộc, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh một lão nông đang ho khan, vỗ nhẹ vào vai ông lão. Những hành động nhỏ bé, giản dị, nhưng lại mang một ý nghĩa vĩ đại, như những dòng suối nhỏ b���t đầu chảy, dần dần hợp thành một dòng sông.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn những cảnh tượng ấy, trái tim nàng, vốn đã đóng băng bởi sự lạnh lẽo của tu tiên và sự tàn khốc của chiến tranh, chợt cảm thấy một hơi ấm lan tỏa. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không phải đang nói suông. Hắn đang gieo một hạt giống, một hạt giống của niềm tin, vào mảnh đất cằn cỗi của nhân gian. Dương Quân gạt nước mắt, nụ cười quay trở lại trên môi anh, một nụ cười đầy quyết tâm. Bách Lý Hùng siết chặt thanh kiếm, ông biết cuộc chiến vẫn còn rất dài và gian khổ, nhưng ông đã tìm thấy một lý do, một niềm tin để tiếp tục chiến đấu.

Tạ Trần quay người, nhìn về phía các đồng minh. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, sự đói khát và bệnh tật vẫn chưa biến mất, và Ma Chủ vẫn đang rình rập. Nhưng ít nhất, ngọn lửa hy vọng đã được thổi bùng lên trong lòng người. Và chính ngọn lửa ấy, ngọn lửa của ‘nhân đạo’, sẽ là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại mọi tà ác, để kiến tạo một trật tự mới, không cần đến sự ban phước của một Thiên Đạo đã mục nát, mà được xây dựng từ chính ý chí kiên cường và tình yêu thương của con người.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free