Nhân gian bất tu tiên - Chương 612: Bản Chất Ma Tâm: Lời Khuyên Từ Vô Danh Tăng
Tiếng gào thét kinh hoàng của Tiểu Hoa, câu gọi "Mẹ ơi! Cứu con! Anh Tạ Trần!" vẫn còn vang vọng, xé nát không gian như một mũi tên độc tẩm, xuyên thẳng vào tâm trí những người đang đối mặt với biển lửa Ma kiếp. Nhưng tiếng kêu yếu ớt ấy đã bị nhấn chìm trong tiếng gầm gừ man rợ của ma vật, tiếng kêu la tuyệt vọng của phàm nhân, và mùi khói khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc từ Thôn Vân Sơn đang bốc cháy ngùn ngụt.
Liên lạc viên may mắn thoát hiểm, thân thể chi chít vết thương, gương mặt lem luốc máu và bụi, đã ngã gục ngay ngưỡng cửa Thành Vô Song, thều thào những lời cuối cùng về địa ngục trần gian mà hắn vừa chứng kiến. Tin tức như một đòn giáng mạnh, nặng nề hơn bất kỳ mũi tên hay kiếm khí nào, đập thẳng vào trái tim Liên minh Nhân Đạo, đặc biệt là Tạ Trần, người đang gánh vác sứ mệnh vĩ đại nhưng lại là một phàm nhân mỏng manh. Thế giới đang chìm dần vào bóng tối, và Tạ Trần, giờ đây, phải đối mặt với một thử thách không chỉ về chiến lược, mà còn về đạo đức và nhân tính của chính mình.
***
Trong một căn phòng họp tạm bợ tại Thành Vô Song, không khí đặc quánh sự ngột ngạt và căng thẳng, như một tấm màn tang phủ lên mỗi người. Bên ngoài, mây mù dày đặc giăng lối, bao phủ cả bầu trời, khiến ánh sáng ban mai vốn đã yếu ớt càng trở nên u ám. Không khí ẩm ướt và nặng nề, dường như cũng đang rên rỉ trước những nỗi đau mà nhân gian phải gánh chịu. Từng đợt gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi ẩm và mùi khói thoang thoảng từ xa, thứ mùi của sự tàn phá, của những ngôi nhà đang cháy, của những sinh linh đang vĩnh viễn tan biến.
Tạ Trần đứng lặng im trước tấm bản đồ chiến trường trải rộng trên bàn đá cẩm thạch, những chấm đỏ tượng trưng cho các cuộc tấn công mới của Ma Chủ vẫn nhấp nháy, mỗi lần lấp lánh là một nhát dao cứa vào trái tim những người có mặt. Thân hình thư sinh của hắn có vẻ gầy gò hơn thường lệ, làn da trắng nhợt càng thêm nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu leo lét. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nỗi mệt mỏi khó tả, dường như có thể nhìn thấu tận cùng những mối liên hệ nhân quả đang đan xen, nhưng lại bất lực trước sự tàn khốc của chúng. Ngón tay thon dài của hắn gõ nhẹ lên một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Vân Sơn từng an bình, giờ chỉ còn là một vết đen ám ảnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên sự lo âu và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng vận bạch y thanh thoát, nhưng vẻ thanh tao ấy không thể che giấu được sự sốt ruột và bức bối. Nàng cau mày, đôi môi mỏng khẽ mím chặt, nhìn về phía Tạ Trần với một ánh mắt vừa chờ đợi, vừa chất vấn.
“Chúng ta kh��ng thể phân tán lực lượng mãi được!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ kiệt sức, như tiếng băng vỡ vụn. “Nếu cứ thế này, Thành Vô Song cũng khó giữ! Các tuyến phòng thủ phía Bắc đang gặp nguy hiểm, phía Tây yêu tộc cũng không cầm cự được lâu nữa. Các cuộc tấn công dồn dập, cùng lúc nhắm vào những điểm yếu nhất của chúng ta, chúng ta đang bị kéo giãn đến cực hạn!”
Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, nhưng gương mặt giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ và bức xúc. Đôi mắt sáng của chàng hằn lên những tia máu do thức trắng đêm. Chàng siết chặt hai nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
“Ma Chủ đang chơi trò mèo vờn chuột, muốn làm chúng ta kiệt sức!” Chàng nghiến răng, giọng nói dứt khoát nhưng lại mang theo một sự bất lực. “Hắn muốn nghiền nát ý chí của chúng ta trước khi đánh bại chúng ta trên chiến trường. Phải có cách gì đó để chấm dứt điều này! Không thể cứ để phàm nhân và những kẻ yếu thế chịu đựng như vậy được!”
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, giờ đây lại cụp xuống, vẻ lanh lợi thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Nàng đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn nhìn hắn với vẻ cầu khẩn.
“Tạ Trần, huynh có cách nào không?” Giọng nàng run rẩy, không còn vẻ tự nhiên thường thấy. “Chúng ta không thể nhìn phàm nhân chịu khổ như vậy! Những thôn làng bị đốt phá, những đứa trẻ bị bắt đi… Hồ ly ta dù không phải người, nhưng nhìn cảnh đó cũng đau lòng…” Nàng ngừng lại, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào. “Cái giá này… quá đắt rồi!”
Các báo cáo liên tục được đưa đến, mỗi tin tức đều mang theo sự mất mát và tuyệt vọng mới. Một tiền đồn yêu tộc bị san phẳng. Một nhóm dân làng khác bị bắt đi làm tù binh. Mùi khói và máu từ chiến trường xa xôi dường như đã len lỏi vào tận căn phòng này, làm cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt. Những tướng lĩnh khác, dù là tu sĩ cấp cao hay chỉ huy phàm nhân, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm. Họ nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự trông chờ, sự tuyệt vọng, và cả một chút hoài nghi. Liệu một phàm nhân như Tạ Trần, dù có trí tuệ đến đâu, có thể tìm ra lối thoát khỏi cục diện tăm tối này không?
Tạ Trần vẫn giữ im lặng, lắng nghe từng lời báo cáo, từng tiếng than vãn, từng lời chất vấn. Hắn không hề ngắt lời, chỉ im lặng quét ánh mắt qua bản đồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù vẫn bao phủ kín mít, như một tấm màn che giấu tương lai mờ mịt. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn sinh mạng vô tội đang đè nặng lên vai mình, cảm nhận được sợi dây nhân quả vô hình đang siết chặt. Mỗi quyết định của hắn, mỗi nước cờ chiến thuật, đều kéo theo những hệ quả khôn lường, đôi khi là sự hy sinh đau đớn. Thôn Vân Sơn, Thị Trấn An Bình… những cái tên ấy giờ đây không chỉ là những địa điểm trên bản đồ, mà là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn hắn. Hắn không sùng bái sức mạnh, nhưng giờ đây, hắn lại đang ở trong một cuộc chiến nơi sức mạnh là ngôn ngữ duy nhất mà kẻ thù hiểu.
Cuối cùng, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa cả ngàn vạn suy tư. Hắn quay lại, đôi mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt của Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Tiểu Cửu, rồi lướt qua những tướng lĩnh khác. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya tĩnh mịch, dù nhỏ nhưng lại vang vọng sâu xa.
“Bản chất của Ma Chủ…” Tạ Trần chậm rãi nói, từng từ như được cân nhắc kỹ lưỡng, “không chỉ là sức mạnh.” Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm, dường như đang nhìn xuyên qua bức tường thành, xuyên qua lớp mây mù, để thấu thị bản chất thực sự của kẻ thù. “Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn nghiền nát ý chí, làm tan rã niềm tin. Hắn nhắm vào những điểm yếu nhất, những mối liên kết sâu sắc nhất của con người. Hắn muốn chúng ta mất đi nhân tính, mất đi hy vọng, tự biến thành ma…”
Lời nói của Tạ Trần khiến cả căn phòng chìm vào im lặng. Mỗi người đều cảm nhận được một sự thật trần trụi, lạnh lẽo, một sự th��t mà họ đã cố gắng lẩn tránh. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ thù hữu hình, mà còn là một bóng ma tâm lý, một chấp niệm tăm tối đang gieo rắc sự tuyệt vọng vào từng ngõ ngách của nhân gian. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi mây mù vẫn cuồn cuộn, như một bức màn che chắn tầm nhìn, che chắn cả tương lai. Hắn biết, để đối phó với kẻ thù này, chỉ dựa vào sức mạnh là chưa đủ. Cần phải có một con đường khác, một triết lý khác.
***
Tạ Trần tìm đến Vô Danh Tăng trong am nhỏ thanh tịnh, nép mình trong một góc khuất yên bình của Thành Vô Song. Am nhỏ này, được dựng tạm bằng gỗ mục và vải cũ, nhưng lại toát ra một vẻ thanh tịnh, trang nghiêm đến lạ. Hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, xua đi mùi khói và máu tanh tưởi từ bên ngoài. Tiếng tụng kinh nhỏ, đều đặn, như tiếng suối chảy róc rách, vọng ra từ bên trong, mang theo một sự an yên hiếm có giữa biển lửa chiến tranh. Trưa hôm đó, nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù, chỉ đủ để tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất, như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu của ánh sáng, dù mong manh.
Vô Danh Tăng ngồi tĩnh tọa trên một tấm bồ đoàn cũ nát, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa bạc màu. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát ra vẻ bình thản, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại như ẩn chứa cả một biển trời trí tuệ và sự giác ngộ. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, như những dấu ấn của sự tu hành và khổ luyện. Tiếng chuông gió treo trước cửa am khẽ lay động, phát ra những âm thanh trong trẻo, hòa cùng tiếng tụng kinh nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình.
Tạ Trần ngồi đối diện Vô Danh Tăng, trên một tấm chiếu đã sờn cũ. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, dù còn nhiều băn khoăn, nhưng vẫn đi theo, đứng từ xa, nép mình dưới một gốc cây cổ thụ, quan sát với vẻ kính cẩn. Họ không muốn quấy rầy không khí trang nghiêm nơi đây, nhưng lại không thể không muốn lắng nghe, muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng.
Tạ Trần không giấu giếm những bế tắc của mình. Giọng hắn trầm, nhưng lại mang theo một sự dằn vặt sâu sắc, như một dòng nước ngầm cuộn chảy dưới lớp băng lạnh.
“Ma Chủ không chỉ muốn phá hủy thân thể, hắn muốn nghiền nát ý chí, làm tan rã niềm tin.” Tạ Trần nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Vô Danh Tăng, dù đôi mắt kia đang nhắm hờ. “Hắn nhắm vào những điểm yếu nhất, những mối liên kết sâu sắc nhất của con người. Hắn đang gieo rắc sự tuyệt vọng, khiến phàm nhân mất đi hy vọng vào tương lai, mất đi niềm tin vào 'nhân đạo' mà chúng con đang cố gắng bảo vệ. Thậm chí cả các tu sĩ, những người từng kiên định, cũng đang dao động trước sự tàn khốc và bất lực này. Con… con không biết phải làm sao để chống lại một kẻ như vậy, khi mà sức mạnh không phải là tất cả.”
Hắn ngừng lại, hơi thở nặng nề. Hình ảnh Tiểu Hoa bị kéo đi, tiếng kêu thét tuyệt vọng của cô bé, lại hiện về trong tâm trí hắn. Cái gánh nặng của sự lựa chọn, của những mạng sống đã mất vì những quyết định của hắn, đang đè nặng lên tâm can hắn. Hắn cảm thấy mình bất lực, dù đã cố gắng đến đâu, hắn vẫn là một phàm nhân, không có sức mạnh để bảo vệ tất cả.
Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh mắt trong suốt như nước hồ thu, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Một nụ cười nhẹ nở trên môi ông, một nụ cười an nhiên, tự tại, như đã nhìn thấu vạn vật.
“A Di Đà Phật.” Tiếng ông vang lên, trầm ấm và chậm rãi, như tiếng chuông chùa ngân nga, xoa dịu tâm hồn. “Điều đó chứng tỏ thí chủ đã nhìn thấy bản chất của Ma Chủ. Hắn không phải là một thực thể thuần túy của ma lực, mà là sự phản chiếu của một nỗi đau sâu thẳm. Hắn là nỗi thất vọng, là sự trống rỗng, là âm vọng của một Thiên Đạo đã mục nát, đã đánh mất đi bản nguyên của nó. Hắn chiến đấu không chỉ bằng ma lực, mà bằng sự tuyệt vọng mà hắn gieo rắc, bằng sự nghi ngờ mà hắn khơi gợi trong tâm trí nhân gian.”
Vô Danh Tăng khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc, hương thơm thanh khiết lan tỏa. Ông tiếp tục, mỗi lời nói như một viên ngọc, chạm đến tận sâu thẳm tâm can.
“Nếu hắn gieo rắc tuyệt vọng, chúng ta phải gieo rắc hy vọng. Nếu hắn dùng bạo lực đ�� phá hủy niềm tin, chúng ta phải dùng triết lý, dùng tình thương, dùng sự kiên định để củng cố niềm tin. Đối phó với Ma Chủ, không phải là chiến thắng hắn bằng sức mạnh hơn, mà là làm cho hắn trở nên vô nghĩa. Làm cho thứ hắn đại diện – sự tuyệt vọng, sự mất người, sự mục nát của Thiên Đạo – không còn chỗ đứng trong tâm trí con người.”
Tạ Trần lắng nghe từng lời, đôi mày ban đầu còn cau lại, dần dần giãn ra. Hắn cảm thấy như một bức màn mây mù trong tâm trí mình đang dần tan biến, nhường chỗ cho một tia sáng, một sự thấu hiểu mới.
“Thí chủ đã chọn con đường 'nhân đạo', không tu tiên, không sùng bái sức mạnh, mà trọng chữ 'sống' – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực.” Vô Danh Tăng tiếp tục, giọng ông đầy vẻ trí tuệ. “Con đường của thí chủ, chính là ngọn đèn duy nhất trong đêm tối này. Đừng quên bản chất của mình, đừng quên vì sao mình không tu tiên. Đó chính là vũ khí mạnh nhất của thí chủ. Bởi lẽ, cái mà Ma Chủ không thể hiểu, không thể phá hủy, chính là nhân tính thuần khiết, là hy vọng kh��ng bao giờ tắt của phàm nhân.”
Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy từ bi. “Thiên Đạo đang tan rã, để lại một khoảng trống mênh mông. Ma Chủ Cửu U muốn lấp đầy khoảng trống đó bằng sự tuyệt vọng và quyền năng tăm tối của hắn. Nhưng thí chủ, con đường của thí chủ, sẽ là nền móng cho một trật tự mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hãy vững tin vào con đường ấy. Hãy để 'nhân quả luân bàn' trong tâm trí thí chủ không chỉ nhìn thấu sự liên kết của đau khổ, mà còn nhìn thấy sợi dây kết nối của hy vọng và tình thương.”
Tạ Trần ngồi tĩnh lặng một lúc lâu, những lời của Vô Danh Tăng thấm sâu vào tận tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng, một sự kiên định mới đang trỗi dậy từ bên trong. Nỗi dằn vặt, sự bất lực đã không còn. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, một niềm tin không thể lay chuyển. Ánh mắt hắn trở nên sáng hơn, kiên định hơn, như những vì sao lấp lánh giữa đêm đen. Lăng Nguyệt và Dương Quân từ xa cũng lắng nghe, dù không hiểu hết những hàm ý sâu xa trong lời nói của Vô Danh Tăng, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong Tạ Trần, một luồng khí tức mới, mạnh mẽ hơn, trầm tĩnh hơn đang lan tỏa.
***
Chiều tối, ánh hoàng hôn yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc, chỉ đủ để nhuộm một màu cam nhạt lên những mái nhà và tường thành của Thành Vô Song. Không khí trong căn phòng họp giờ đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn còn đó sự nghiêm túc đến tột cùng. Mùi trà thanh mát thoang thoảng, hòa cùng mùi mực và giấy, tạo nên một không gian tĩnh lặng hơn, nhưng cũng đầy tính toán.
Tạ Trần trở lại phòng họp với một tinh thần hoàn toàn khác. Vẻ dằn vặt, mệt mỏi đã biến mất, thay vào đó là sự trầm tĩnh đến đáng sợ và một ánh mắt kiên định, sâu thẳm. Hắn trải lại tấm bản đồ chiến trường, nhưng lần này, ánh mắt hắn không chỉ dừng lại ở những chấm đỏ của Ma Tộc, mà còn quét qua những vùng đất màu xanh, những cộng đồng phàm nhân nhỏ bé, những ngọn lửa niềm tin mong manh đang tồn tại. Hắn không nhìn vào những điểm yếu, mà nhìn vào những điểm tựa, những nguồn sống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt nàng đã có sự tò mò và một tia tin tưởng le lói. Nàng cảm nhận được sự thay đổi lớn trong Tạ Trần, một sự chuyển hóa từ bên trong. Dương Quân cũng nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ và sẵn sàng lắng nghe. Hồ Ly Nữ khẽ ngẩng đầu, đôi tai cáo vểnh lên, chăm chú dõi theo từng cử chỉ của hắn.
Tạ Trần đặt tay lên bản đồ, không phải chỉ vào một cứ điểm quân sự nào, mà là một tuyến đường thông tin, một mạng lưới những thôn làng nhỏ bé. Giọng hắn vang lên, trầm ấm và đầy sức thuyết phục, như tiếng của một nhà hiền triết đang tuyên bố một đạo lý mới.
“Ma Chủ muốn phá hủy niềm tin. Vậy chúng ta sẽ củng cố nó. Hắn muốn chúng ta mất đi nhân tính, vậy chúng ta sẽ bảo vệ nhân tính. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ thân thể, mà còn bảo vệ tâm hồn, bảo vệ ý chí, bảo vệ những sợi dây liên kết của tình người. Chúng ta sẽ cho Ma Chủ thấy, 'nhân đạo' không dễ bị phá vỡ. Nó không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một sức mạnh hiện hữu, bền bỉ hơn bất kỳ ma lực nào.”
Lăng Nguyệt khẽ cau mày, nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều. “Vậy… kế hoạch cụ thể là gì? Làm thế nào để chúng ta củng cố niềm tin khi mà Ma Tộc đang tấn công dồn dập, và phàm nhân thì đang chìm trong tuyệt vọng?” Nàng vẫn là một người thực tế, cần những giải pháp cụ thể.
Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết trở lại. “Đúng vậy! Chúng ta sẽ làm gì để chống lại sự tuyệt vọng mà hắn gieo rắc? Chúng ta không thể dùng ma pháp hay kiếm khí để chiến đấu với nỗi sợ hãi trong lòng người.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự tự tin tuyệt đối. Hắn nhìn về phía các đồng minh, ánh mắt kiên định, như một người đã nhìn thấy con đường rõ ràng giữa biển sương mù.
“Chúng ta sẽ không phân tán lực lượng một cách bị động. Chúng ta sẽ chủ động gieo mầm hy vọng. Chúng ta sẽ xây dựng những 'điểm neo' của niềm tin, những pháo đài của nhân tính. Chúng ta sẽ gửi người đến những thôn làng bị ảnh hưởng, không chỉ để bảo vệ, mà còn để sẻ chia, để lắng nghe, để khơi dậy lại những câu chuyện về sự sống, về tình người, về những giá trị mà Ma Chủ muốn nghiền nát. Chúng ta sẽ dùng chính sự kiên cường của phàm nhân, chính sự nhân ái của con người để làm cho Ma Chủ trở nên vô nghĩa.”
Hắn dùng tay chỉ lên bản đồ, nhưng không phải chỉ vào các vị trí quân sự mà là các tuyến đường thông tin, các điểm tập trung phàm nhân. Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới, trong đó sức mạnh tinh thần và triết lý sống sẽ đóng vai trò trung tâm. Đó không phải là một kế hoạch chiến tranh thông thường, mà là một kế hoạch về sự tái thiết, về sự phục hồi niềm tin. Anh sẽ sử dụng khả năng nhìn thấu nhân quả của mình, không phải để tiên đoán chiến trường, mà để kết nối những tâm hồn, để hàn gắn những vết thương vô hình.
“Mỗi một câu chuyện được kể, mỗi một hành động tử tế, mỗi một hy vọng được nhen nhóm, đều là một mũi kiếm đâm vào Ma tâm của Cửu U. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng vũ lực, mà còn bằng tình thương, bằng ý chí. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù Ma kiếp có tàn khốc đến mấy, thì nhân tính vẫn sẽ vĩnh viễn tồn tại, và từ đó, một trật tự mới sẽ được kiến tạo, không cần đến sự ban phước của một Thiên Đạo đã mục nát.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một chiến lược, mà là một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định về con đường 'nhân đạo' mà hắn đã chọn. Liên minh Nhân Đạo, dưới sự dẫn dắt của hắn, không còn chỉ là một tập hợp các tu sĩ và phàm nhân chiến đấu chống lại Ma Tộc, mà đã trở thành một biểu tượng cho sự kiên cường của nhân tính trước thảm họa. Những lời của Vô Danh Tăng đã giúp Tạ Trần nhìn rõ hơn vai trò của mình, không chỉ là một chiến lược gia, mà còn là một nhà lãnh đạo tinh thần, người sẽ định hình lại ý nghĩa của cuộc chiến này.
Bên ngoài, hoàng hôn dần buông xuống, bóng đêm bắt đầu bao trùm Thành Vô Song. Nhưng trong căn phòng họp, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa của hy vọng và ý chí kiên cường, sẵn sàng đối mặt với màn đêm tăm tối đang chờ đợi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.