Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 611: Điểm Yếu Nhân Quả: Ma Chủ Nhắm Vào Thân Hữu

Đêm vẫn còn dài, và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nhưng trong căn phòng tác chiến u ám, giữa những gương mặt mệt mỏi và nỗi đau âm ỉ, một sự tin tưởng mới đã được củng cố, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về "nhân đạo" đã bắt đầu bén rễ. Dù cho Thiên Đạo có sụp đổ, dù cho tiên môn có không còn, thì con đường mà Tạ Trần đang dẫn dắt, con đường của một phàm nhân, vẫn sẽ tiếp tục. Và đó, có lẽ mới là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải thành tiên.

***

Sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng không thể chạm tới và ma khí cuồn cuộn như sóng triều, Ma Chủ Cửu U ngự trên ngai vàng xương trắng, thân hình cường tráng, cao lớn như một pho tượng tà ác tạc từ đá đen. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn rọi xuyên qua màn đêm, chiếu thẳng vào U Linh đang quỳ gối dưới chân, vẻ mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, mờ ảo như sương khói. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, những tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả đều chìm trong sự u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những hang động sâu thẳm, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng than khóc của linh hồn, xen lẫn tiếng xương cốt va chạm lách cách và những tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc tuần tra. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi thối rữa và ma khí đặc trưng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bị đè nén, sợ hãi và chết chóc, khiến sinh linh khó mà tồn tại.

Ma Chủ Cửu U không hề thốt ra một lời nào, sự tức giận của hắn không bộc lộ qua tiếng gầm thét dữ dội mà qua sự im lặng đáng sợ, khiến ma khí xung quanh càng thêm nồng đậm, đặc quánh đến mức gần như hóa thành thể rắn. Mỗi nhịp thở của hắn, dù vô cùng khẽ khàng, cũng đủ khiến không gian xung quanh rung động nhẹ. Hắn đã nghe U Linh báo cáo chi tiết về trận chiến tại Thành Vô Song, về việc tướng lĩnh của hắn bị lừa, bị sa vào bẫy, và đặc biệt là sự can thiệp bất ngờ của yêu tộc. Một sự thất bại chiến thuật rõ ràng, một vết nhơ không thể chấp nhận được trên hành trình chinh phạt.

Tuy nhiên, thay vì nổi cơn thịnh nộ như thường lệ, Ma Chủ Cửu U lại chìm vào suy tư. Đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, dường như đang nhìn xuyên qua không gian, xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài để thấu hiểu bản chất của một kẻ phàm nhân dám chống đối hắn. Hắn đã từng khinh miệt Tạ Trần, coi gã thư sinh yếu đuối đó chỉ là một con rối bị Thiên Đạo lợi dụng. Nhưng sau những trận chiến vừa qua, đặc biệt là nước cờ hy sinh táo bạo đêm qua, hắn nhận ra một điều khác lạ.

“Thú vị… tên thư sinh đó không dùng sức mạnh, mà dùng ‘người’ để chiến thắng ta. Hắn trân trọng thứ yếu đuối đó đến vậy sao?” Giọng nói của Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy uy quyền, vang vọng khắp đại điện, nhưng lại mang theo một sự ngẫm nghĩ lạ lùng. Hắn đã thấy vô số cường giả tu tiên, những kẻ coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác, sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được sức mạnh và trường sinh. Tạ Trần lại hoàn toàn khác biệt. Hắn bảo vệ những kẻ yếu, tập hợp những kẻ bị ruồng bỏ, và thậm chí còn dựa vào chính những mối liên hệ đó để đánh bại hắn. Đó là một triết lý mà Ma Chủ chưa từng gặp, một điều hắn không thể hiểu nổi hoàn toàn, nhưng hắn biết, nó có sức mạnh.

U Linh, với vẻ mặt vô cảm, ngẩng đầu lên, đôi mắt không con ngươi phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ Ma Chủ. “Tạ Trần có vẻ coi trọng lũ phàm nhân và những kẻ dị tộc kia. Hắn gọi đó là ‘nhân đạo’, là ‘điểm neo nhân quả’ của hắn. Đó chính là điểm yếu của hắn, thưa Ma Chủ.” Giọng nàng lạnh lùng, không chút cảm xúc, như một cỗ máy chỉ biết phân tích và báo cáo. Nàng là hiện thân của sự hiệu quả tàn nhẫn, một công cụ hoàn hảo cho Ma Chủ.

Ma Chủ Cửu U khẽ rùng mình, một nụ cười tàn nhẫn, lạnh lẽo chợt hiện trên môi hắn. Hắn đã tìm thấy một lỗ hổng, một điểm yếu chí mạng trong lớp giáp tưởng chừng như bất hoại của kẻ thù. Tạ Trần không phải là một tu sĩ đơn độc, mà là một sợi dây chằng chịt, kết nối với vô số sinh linh yếu ớt. Sức mạnh của hắn đến từ những mối liên hệ đó, nhưng cũng chính những mối liên hệ đó sẽ trở thành gông cùm trói buộc hắn.

“Điểm neo nhân quả… ha. Nếu hắn coi đó là sức mạnh, vậy ta sẽ biến nó thành gông cùm. Để hắn thấy, gánh vác ‘nhân quả’ này là cái giá phải trả lớn đến mức nào.” Ma Chủ Cửu U chậm rãi đứng dậy từ ngai vàng, thân hình khổng lồ của hắn phủ bóng đen lên toàn bộ đại điện. Đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên một tia sáng tàn độc. “U Linh, truyền lệnh của ta. Không cần dồn toàn lực vào Thành Vô Song nữa. Hãy phân tán lực lượng. Tấn công những nơi mà hắn quan tâm nhất. Những thôn làng phàm nhân ở vùng ven, những tiền đồn yêu tộc nhỏ lẻ, những nơi mà hắn đã cố gắng bảo vệ. Gieo rắc sợ hãi, phá hủy sự bình yên, bắt giữ những kẻ yếu đuối. Ta muốn hắn phải chứng kiến. Ta muốn hắn phải cảm nhận từng sợi dây nhân quả của mình đang bị cắt đứt, từng ‘điểm neo’ đang bị phá hủy. Để xem, khi những thứ hắn trân trọng bị giày xéo, hắn có còn giữ được cái gọi là ‘nhân đạo’ của mình không.”

Lời nói của Ma Chủ Cửu U như những lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc không khí vốn đã nặng nề. Hắn không muốn một chiến thắng đơn thuần, hắn muốn một sự hủy diệt tinh thần, một sự tan vỡ từ bên trong. Hắn muốn Tạ Trần phải đau khổ, phải quằn quại trong chính lựa chọn của mình. Hắn muốn chứng minh rằng, trong thế giới này, sự trân trọng và tình cảm chỉ là gánh nặng, là điểm yếu chết người. U Linh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ cúi đầu, thân ảnh mờ ảo của nàng nhanh chóng tan biến vào ma khí hỗn độn, mang theo mệnh lệnh tàn khốc của Ma Chủ. Ma Vực Thâm Uyên lại chìm vào sự im lặng ghê rợn, chỉ còn Ma Chủ Cửu U đứng đó, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song đang vươn mình chống cự, và một nụ cười lạnh lẽo vẫn đọng trên môi hắn. Hắn biết, trò chơi thực sự, giờ đây mới bắt đầu.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm dày đặc bao phủ Thành Vô Song, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang ẩn hiện trong lòng mỗi người. Sáng sớm hôm sau, trên vọng đài cao của Cổng Thành Vọng Nguyệt – một trong những cổng thành chính, cao lớn và kiên cố, luôn có lính gác và trận pháp bảo vệ vững chắc – Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Hồ Ly Nữ đang đứng đó, những bóng hình in rõ trên nền trời trong xanh, se lạnh. Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng lính gác hô hoán từ bên dưới vọng lên, tạo nên một bức tranh náo nhiệt nhưng cũng đầy vẻ cảnh giác của một thành phố đang trong thời chiến. Mùi bụi đường, mùi mồ hôi của ngựa, mùi kim loại từ giáp trụ và vũ khí hòa quyện vào nhau trong làn gió sớm, gợi lên một cảm giác an toàn mong manh, nhưng cũng bị kiểm soát chặt chẽ.

Bạch y của Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã được thay mới, nhưng vẫn không che giấu được vẻ mệt mỏi hằn sâu trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua các vị trí phòng thủ, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú, trầm tĩnh của Tạ Trần. Nàng vẫn còn nhớ rõ lời nói của hắn đêm qua, về sự cần thiết của những hy sinh. “Chiến thắng đêm qua là nhờ mưu kế của Tạ Trần và sự dũng cảm của yêu tộc. Nhưng Ma Chủ sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, như một lời tiên đoán về những khó khăn sắp tới. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma Tộc, và nàng biết rằng, mỗi khi bị đẩy vào thế khó, chúng sẽ phản công mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.

Dương Quân đứng bên cạnh, bàn tay vẫn vô thức siết chặt chuôi kiếm. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh những người lính đã ngã xuống, những phàm nhân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh. Hắn gật đầu, vẻ mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, giờ đây nhuốm màu ưu tư. “Chúng ta cần chuẩn bị cho đợt tấn công quy mô lớn hơn. Có lẽ Ma Chủ sẽ dốc toàn lực vào thành này, cố gắng phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của chúng ta.” Hắn tin rằng Ma Chủ sẽ trả thù một cách trực diện, với sức mạnh hủy diệt đã được thể hiện.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, đứng lặng im, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất của anh lại vô cùng kiên định. Anh khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản khẽ lay động trong gió. “Chưa chắc. Ma Chủ Cửu U không phải kẻ ngu ngốc. Hắn đã hiểu được điểm yếu của ta… và đó không phải là sức mạnh.” Giọng nói trầm, điềm tĩnh của anh vang lên, mỗi từ đều chứa đựng sự chắc chắn đến đáng sợ. Anh không nói thẳng, nhưng mọi người đều cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đứng cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt thông minh của nàng nhìn chằm chằm vào anh. Nàng biết anh đang nghĩ gì, và nàng cũng cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Nàng đã thấy sự tàn nhẫn của Ma Chủ, và nàng biết rằng hắn sẽ không từ thủ đoạn nào.

Ngay lúc đó, một tiếng chuông báo động dồn dập vang lên từ phía xa, xé tan bầu không khí căng thẳng nhưng vẫn còn chút bình yên. Tiếng chuông kéo dài, liên tục, không phải là tiếng báo động cho một cuộc tấn công trực diện vào Thành Vô Song. Nó là một tín hiệu khác, một tín hiệu của sự hỗn loạn lan rộng.

Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, một người đàn ông cường tráng, vẻ mặt nghiêm nghị, mặc giáp sắt tinh xảo, vội vàng chạy đến vọng đài, bộ giáp va chạm lách cách tạo ra âm thanh dồn dập. Hắn thở hổn hển, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi và lo lắng, ánh mắt đầy vẻ khẩn trương. “Bẩm Tạ công tử, Lăng Nguyệt Tiên Tử! Tin khẩn cấp!” Hắn cúi đầu thật sâu, giọng nói run rẩy. “Thôn Vân Sơn… Thôn Vân Sơn bị tấn công! Ma vật và tu sĩ Ma hóa đã tràn vào, đốt phá, tàn sát! Một liên lạc viên vừa may mắn thoát được, bị thương nặng, đã gửi tin về.”

Lời hắn vừa dứt, một tin báo khác lại đến. Một tu sĩ trẻ tuổi khác, vẻ mặt hoảng hốt, cũng chạy lên vọng đài, tay cầm một phong thư khẩn cấp. “Thị Trấn An Bình đang bị vây hãm! Các phàm nhân không kịp sơ tán, tình hình nguy cấp!”

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) chợt biến sắc. “Không ổn! Tiền đồn của yêu tộc ở Rừng Thanh Phong cũng vừa gửi tín hiệu cầu cứu! Có ma vật đang tấn công, chúng nhắm vào những yêu tộc nhỏ yếu, không có khả năng chống trả!” Nàng cảm nhận được sự lo lắng dâng trào trong lòng, những nơi đó là những cộng đồng nhỏ, yếu ớt, không có phòng thủ kiên cố như Thành Vô Song.

Một loạt tin báo khẩn cấp từ các trạm canh gác và liên lạc viên khác tiếp tục bay tới, dồn dập như những mũi tên xuyên thẳng vào tim. Các cuộc tấn công dường như diễn ra cùng lúc, nhắm vào những điểm yếu, những nơi ít được phòng thủ, những cộng đồng nhỏ bé mà Liên minh Nhân Đạo đã cố gắng bảo vệ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn nhau, vẻ mặt đầy kinh ngạc và phẫn nộ. Đây không phải là một cuộc tấn công trực diện, đây là một chiến lược hoàn toàn khác, tàn bạo và thâm độc hơn. Ma Chủ Cửu U đã không nhắm vào sức mạnh, mà nhắm vào những mối liên hệ, những thứ yếu ớt nhất của Tạ Trần.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên một tia phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa đau đớn. Anh đã dự đoán được điều này, nhưng khi nó xảy ra, gánh nặng "nhân quả" vẫn đè nặng lên vai anh, nặng nề đến nghẹt thở. Anh biết Ma Chủ Cửu U đang cố gắng phá hủy những "điểm neo" của anh, những sợi dây liên kết anh với thế giới này, với nhân tính của anh. Hắn muốn anh phải lựa chọn, giữa việc bảo vệ Thành Vô Song hay phân tán lực lượng để cứu viện những kẻ yếu đuối, những người mà anh đã thề sẽ bảo vệ. Một chiến lược tàn độc, nhắm thẳng vào trái tim của "nhân đạo".

Bách Lý Hùng, người đang giám sát việc sửa chữa cổng thành, cũng chạy đến, vẻ mặt đầy lo lắng. Ông đã nghe loáng thoáng những tin tức khủng khiếp. Ông biết những thôn làng đó, những con người chất phác đó. “Không thể nào! Ma Tộc dám…” Ông không nói hết lời, bởi sự tàn bạo của Ma Chủ đã vượt quá tưởng tượng của ông.

Sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi bắt đầu lan ra trong Thành Vô Song. Tiếng chuông báo động vẫn không ngừng vang lên, nhắc nhở tất cả về sự hiểm nguy đang đến từ mọi phía, một mối hiểm nguy không còn chỉ là một trận chiến quy mô lớn, mà là một cuộc tàn sát có chọn lọc, nhắm vào những giá trị mà Tạ Trần và Liên minh đang cố gắng bảo vệ.

***

Cùng lúc đó, tại Thôn Vân Sơn, một vùng đất yên bình nép mình dưới chân núi, nơi các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm rải rác trên con đường đất, với một con suối nhỏ chảy qua làng và những cánh ruộng lúa xanh mướt bao quanh. Sáng sớm, trời trong, nắng nhẹ, không khí trong lành mang theo mùi đất, mùi cỏ và mùi khói bếp dịu nhẹ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy đều đặn và tiếng trẻ con nô đùa, cười nói vang vọng khắp thôn, tạo nên một khung cảnh thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên, một cuộc sống phàm nhân bình dị mà Tạ Trần luôn trân trọng.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang giúp mẹ phơi lúa trước sân nhà. Tiếng cười trong trẻo của em vang vọng, h��a cùng tiếng gió xào xạc trên những bông lúa trĩu hạt. Em hồn nhiên, vô tư, không hề hay biết rằng thế giới bên ngoài đang trải qua những biến động kinh hoàng, và số phận của em, của thôn làng này, sắp bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của chiến tranh. Em vẫn còn nhớ những câu chuyện mà anh Tạ Trần đã kể, những lời dặn dò của anh về việc sống thiện lương, về việc trân trọng cuộc sống.

Bỗng nhiên, không khí yên bình bị xé toạc bởi một tiếng gầm rú ghê rợn, xé nát thinh không. Tiếng động dữ dội đó như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt sợi dây của sự bình yên. Từ trên đỉnh núi, những bóng đen khổng lồ của Ma vật và những tu sĩ Ma hóa bắt đầu đổ xuống như một dòng lũ hung ác. Chúng không hề che giấu, không hề ẩn nấp, mà trực tiếp tấn công, mang theo sự hủy diệt đến từng ngóc ngách của thôn làng.

Tiếng la hét kinh hoàng của phàm nhân vang lên, hòa lẫn với tiếng gầm gừ man rợ của ma vật. Lửa bắt đầu bùng lên từ những ngôi nhà gỗ, khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả ánh nắng ban mai. Mùi khói khét lẹt, mùi m��u tanh nồng nặc và mùi thiêu cháy của sự sống, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác tuyệt vọng và hỗn loạn tột độ. Cảnh tượng yên bình chỉ cách đây vài phút đã biến mất, thay vào đó là một địa ngục trần gian.

Tiểu Hoa, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, đôi mắt to tròn mở to nhìn cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt. Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết một nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy em. Em chạy về phía mẹ, nhưng một tu sĩ Ma hóa với đôi mắt đỏ ngầu, thân hình to lớn, đã nhanh hơn. Hắn tóm lấy cánh tay nhỏ bé của em, sức mạnh kinh người khiến em không thể phản kháng.

“Mẹ ơi! Cứu con! Anh Tạ Trần!” Tiếng khóc thét của Tiểu Hoa vang lên, tuyệt vọng và đau đớn, nhưng bị nhấn chìm trong tiếng gào thét của những ma vật và tiếng kêu la của những phàm nhân khác. Mẹ của Tiểu Hoa, một người phụ nữ gầy gò, chạy đến cố gắng giành lại con, nhưng bị một ma vật khác đánh ngã xuống, bất lực nhìn con gái bé bỏng của mình bị kéo đi.

Ma vật và Ma tu bắt đầu tàn sát, đốt phá Thôn Vân Sơn một cách dã man. Một số phàm nhân bị bắt giữ, bị trói lại như những món hàng, những người khác bỏ chạy tán loạn vào rừng sâu, không biết số phận của mình sẽ đi về đâu. Cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng tràn ngập khắp thôn làng. Sự sống bị tước đoạt, sự bình yên bị nghiền nát, những nụ cười thơ ngây bị thay thế bằng tiếng khóc xé lòng.

Một liên lạc viên, may mắn thoát khỏi vòng vây của Ma Tộc, thân thể chi chít vết thương, gương mặt lem luốc máu và bụi, cố gắng chạy đến Thành Vô Song. Hắn đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng, và hắn biết mình phải báo tin cho Tạ Trần. Nỗi đau đớn thể xác không bằng nỗi đau trong tâm hồn hắn, khi hắn phải chứng kiến những người thân yêu của mình bị giết hại, bị bắt đi. Hắn biết, tin tức này sẽ là một đòn giáng mạnh vào Tạ Trần, một thử thách nghiệt ngã cho cái gọi là "nhân đạo" của anh.

Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, hình ảnh của Tạ Trần, của những lời anh đã nói, chợt hiện lên trong tâm trí Tiểu Hoa trước khi em bị kéo đi vào màn đêm. Em không biết liệu anh có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của em hay không, nhưng đó là hy vọng cuối cùng của một trái tim bé bỏng, bị giằng xé bởi nỗi sợ hãi tột cùng.

Các cuộc tấn công đồng thời vào các điểm yếu của Liên minh Nhân Đạo đã bắt đầu, thử thách giới hạn của Tạ Trần và khả năng lãnh đạo của anh, đẩy anh vào những tình thế khó khăn và buộc anh phải đưa ra những quyết định tàn khốc hơn. Việc Ma Chủ Cửu U nhắm vào các mối liên hệ cá nhân của Tạ Trần sẽ làm sâu sắc thêm động cơ của Tạ Trần trong cuộc chiến, khiến anh trở nên quyết tâm và có thể bộc lộ những khía cạnh ẩn giấu trong tính cách của anh. Sự hỗn loạn và mất mát ban đầu này sẽ là tiền đề cho một cuộc hội ngộ hoặc một chiến thuật táo bạo hơn của Liên minh Nhân Đạo để phản công Ma Chủ Cửu U. Sự kiện này sẽ làm rõ hơn ý nghĩa của 'điểm neo nhân quả' và tác động của nó lên Tạ Trần và thế giới xung quanh.

Thế giới đang chìm dần vào bóng tối, và Tạ Trần, người phàm nhân gánh vác sứ mệnh vĩ đại, giờ đây phải đối mặt với một thử thách không chỉ về chiến lược, mà còn về đạo đức và nhân tính của chính mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free