Nhân gian bất tu tiên - Chương 610: Quyết Định Sinh Tử: Nước Cờ Hy Sinh Của Tạ Trần
Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo một tầng sương mỏng tang, ẩm ướt, như một tấm màn che đi những vết thương còn rỉ máu của cuộc chiến vừa tàn. Ánh trăng vẫn cố gắng xuyên qua tầng mây mù, nhưng chỉ đủ sức vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền trời xám xịt. Khắp nơi, tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tiếng lính tuần tra mệt mỏi cùng mùi khét lẹt của pháp thuật tàn dư và mùi tanh của máu hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự sống còn.
Dương Quân, sau khoảnh khắc bàng hoàng, giờ đây đã bình tâm hơn. Nỗi đau về Lâm Phong vẫn còn đó, như một vết cứa sâu trong lòng, nhưng sự xuất hiện của yêu tộc đã mang đến cho hắn một góc nhìn khác, một luồng suy nghĩ mới mẻ. Hắn nhìn những yêu tộc đang hoạt động không ngừng nghỉ, bằng những cách thức mà tu sĩ chính đạo chưa từng nghĩ tới. Hắn nhận ra rằng, con đường bảo vệ nhân đạo không chỉ có một, và không phải lúc nào cũng cần phải hy sinh nhân tính để đạt được sức mạnh. Sức mạnh thực sự có thể đến từ sự khác biệt, từ sự đa dạng của vạn vật. Ánh mắt hắn, vốn u uất và đầy hoài nghi, giờ đây đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một sự tò mò muốn tìm hiểu sâu hơn về con đường mà Tạ Trần đang dẫn lối. Hắn nhìn lên vọng đài, nơi Tạ Trần đứng tựa hồ như một pho tượng.
Đây chính là một minh chứng sống động cho triết lý của Tạ Trần về "sức mạnh của sự đa dạng". Rằng không phải chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất dẫn đến sức mạnh, mà mỗi chủng tộc, mỗi sinh linh đều có giá trị và cách tồn tại riêng. Khi được đặt đúng chỗ, khi đoàn kết lại với nhau, chúng có thể tạo nên kỳ tích, xoay chuyển càn khôn. Cái giá của quyền năng không phải lúc nào cũng là sự "mất người", mà có thể là sự dung hòa, sự chấp nhận những khác biệt.
"Mỗi sinh linh đều có giá trị của nó. Kh��ng cần phải biến đổi, chỉ cần tìm đúng vị trí, đúng thời điểm... và một trái tim kiên định," Tạ Trần khẽ thì thào, giọng nói như tan vào không khí đêm. Anh không nói với ai cụ thể, mà như nói với chính vũ trụ này, với Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, với tất cả những ai đang khao khát thành tiên mà đánh mất nhân tính. Sự thành công của chiến thuật yêu tộc không chỉ là một chiến thắng nhỏ trên chiến trường, mà còn là một bước ngoặt về nhận thức, một sự phá cục trong tư duy đã tồn tại hàng vạn năm của giới tu tiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi sắp xếp lại phòng tuyến và đảm bảo an toàn tạm thời, quay sang nhìn Hồ Ly Nữ. "Những sinh vật này... chúng thật sự giúp được chúng ta. Một sức mạnh hoàn toàn khác," nàng nói, giọng nói đã bớt lạnh lùng hơn, xen lẫn sự thán phục. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều nỗi đau, giờ đây, một tia sáng mới này là điều mà nàng cần.
Dương Quân, ánh mắt đã bớt u uất, nhìn về Tạ Trần với một sự tin tưởng sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy một sự liên kết vô hình với con người thư sinh này, người đã nhìn thấy những điều mà hắn, một tu sĩ từng kiêu ngạo, chưa bao giờ để tâm. "Tiên sinh... anh đã nhìn thấy điều này? Anh đã tin vào họ từ trước?" Hắn hỏi, trong giọng nói không còn sự chất vấn, mà là sự ngưỡng mộ.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ quay lưng, rời khỏi vọng đài, bước đi chậm rãi vào trong thành. Anh không cần phải giải thích. Những gì đã diễn ra trên chiến trường chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Anh để lại Lăng Nguyệt và Dương Quân ở lại, quan sát yêu tộc, và trong ánh mắt họ, một hạt mầm của sự thấu hiểu và hy vọng mới đã nảy nở. Họ sẽ phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm ra câu trả lời. Và đó, mới chính là con đường dẫn đến sự giác ngộ thực sự, con đường mà anh, một phàm nhân, đã chọn để bảo vệ "nhân tính" trong một thế giới đang dần "mất người". Đêm vẫn còn dài, nhưng ánh trăng đã sáng hơn một chút, soi rọi cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mù dày đặc bao phủ Thành Vô Song, nuốt chửng những đỉnh tháp cao vút và làm mờ đi mọi đường nét của những công trình kiến trúc đồ sộ. Không khí ẩm ướt và se lạnh, mang theo chút mùi máu tanh còn vương vấn từ đêm qua, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá và chút hương hoa dại từ những khu vườn bên trong thành. Dù vậy, tiếng rao hàng yếu ớt của vài thương nhân sớm, tiếng bước chân hối hả của lính tráng và y sĩ, cùng tiếng xe ngựa chở thương binh vẫn vọng lại từ xa, tạo nên một bức tranh xám xịt nhưng đầy sức sống kiên cường.
Trong một phòng tác chiến bí mật, ẩn sâu dưới lòng Thành Vô Song, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, vài ngọn nến lay lắt trên bàn đá, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vách tường. Bầu không khí nơi đây đặc quánh sự mệt mỏi và căng thẳng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm tĩnh nhìn vào tấm bản đồ lớn trải giữa bàn. Ngón tay thon dài của anh khẽ lướt qua những điểm phòng tuyến, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu vô vàn suy tư.
Xung quanh bàn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và vài vị chỉ huy khác của Liên minh Nhân Đạo ngồi với vẻ mặt nặng trĩu. Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn thanh thoát như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi. Dương Quân tuấn tú nhưng nét mặt u uất, bàn tay đặt trên chuôi kiếm thỉnh thoảng lại siết chặt. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và râu quai nón rậm rạp, cúi đầu, ánh mắt kiên nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng.
Một tu sĩ trẻ, toàn thân dính đầy bùn đất và máu khô, đứng run rẩy trước mặt họ, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức: "Bẩm các vị chỉ huy, thiệt hại đêm qua... vượt quá dự kiến. Phòng tuyến phía Đông đang chịu áp lực lớn nhất, chúng ta không thể giữ được lâu nữa. Ma Tộc đã liên tục tăng cường công kích, chúng dường như đã tìm ra điểm yếu ở đó." Hắn chỉ vào một chấm đỏ rực trên bản đồ, nơi những mũi tên ma khí đang dày đặc hướng vào.
"Nếu cứ cố thủ, chúng ta sẽ mất tất cả. Lực lượng của Ma Tộc quá đông, và chúng đang tập trung vào điểm yếu của chúng ta," một tu sĩ khác, với vẻ mặt tái nhợt vì mất ngủ, thì thầm, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng. "Chúng đang sử dụng chiến thuật nghiền ép, từng chút một."
Bách Lý Hùng ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc, đầy lo âu: "Chúng ta đã kiệt sức. Yêu tộc đã giúp một tay, nhưng họ không thể ở lại mãi. Lực lượng phàm nhân của ta cũng đã chịu tổn thất nặng nề. Hàng vạn sinh mạng..." Ông nuốt khan, ánh mắt đầy đau đớn khi nghĩ đến những người lính đã ngã xuống. Những tiếng rao hàng và tiếng xe ngựa từ bên trên vọng xuống như càng xoáy sâu vào nỗi đau của ông, nhắc nhở ông về những con người bình thường đang sống bên trong bức tường thành này, tin tưởng vào sự bảo vệ của họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào bản đồ, suy nghĩ nhanh chóng phân tích tình hình. Nàng đã quen với việc đưa ra những quyết định khó khăn, nhưng đây là một trận chiến tiêu hao, nơi mỗi hơi thở, mỗi giọt máu đều được tính toán. Nàng cảm nhận được sự suy kiệt của linh khí trong cơ thể, sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng tế bào. Đêm qua, nàng đã phải dùng hết sức lực để đẩy lùi một đợt tấn công của tu sĩ ma hóa, và hình ảnh những đồng môn cũ biến thành quỷ vật vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
Dương Quân, với vẻ mặt căng thẳng, nhìn sang Tạ Trần. Hắn vẫn còn nhớ lời thì thầm của Tạ Trần đêm qua về "sức mạnh của sự đa dạng", và cách mà yêu tộc đã thay đổi cục diện. Nhưng giờ đây, đối mặt với sự thật tàn khốc của chiến trường, hắn lại cảm thấy một nỗi bất lực trỗi dậy. Làm sao có thể tìm ra sự đa dạng khi đối thủ chỉ biết dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi thứ? Hắn tự hỏi, liệu có phải Tạ Trần đã quá lạc quan, hay hắn vẫn chưa thực sự hiểu được cái giá của cuộc chiến này?
Tạ Trần vẫn giữ im lặng, ngón tay anh vẫn lướt nhẹ trên bản đồ, như đang tìm kiếm một sợi dây nhân quả vô hình nào đó. Anh không nói một lời nào, chỉ lắng nghe những lời báo cáo, những tiếng thở dài, và những cái cau mày của các chỉ huy. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn không ngừng xoay chuyển, phác họa vô vàn khả năng, vô vàn hậu quả cho từng nước đi. Anh nhìn thấy những ngọn lửa bùng lên, những dòng sông máu chảy, những linh hồn tan biến. Nhưng anh cũng nhìn thấy một tia hy vọng mỏng manh, một con đường sống sót, dù phải trả một cái giá cực kỳ đắt. Khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm, một cơn bão của những tính toán và lựa chọn đang cuộn trào. Anh biết, quyết định sắp tới sẽ không chỉ thay đổi cục diện trận chiến, mà còn thử thách đến tận cùng niềm tin và đạo lý của mỗi người.
***
Sương mù bên ngoài Thành Vô Song dường như càng lúc càng dày đặc hơn, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của buổi sáng muộn, khiến căn phòng tác chiến bí mật càng thêm u ám. Những ngọn nến trên bàn cháy đến tận cùng, sáp chảy thành từng giọt, gợi lên sự tàn lụi và hao mòn. Tiếng gió lạnh rít qua kẽ tường, mang theo một điềm báo chẳng lành.
Tạ Trần bỗng ngừng lướt ngón tay trên bản đồ. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp toàn bộ sự nặng nề của không khí xung quanh vào lồng ngực. Rồi, anh từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một sự kiên định đến lạ thường. Ánh mắt tĩnh lặng của anh quét qua từng gương mặt mệt mỏi, căng thẳng của các chỉ huy, dừng lại một chút ở Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Bách Lý Hùng. Không một lời nói thừa thãi, anh bắt đầu trình bày kế hoạch của mình.
"Chúng ta không thể cố thủ ở phòng tuyến phía Đông nữa," Tạ Trần trầm giọng, giọng nói anh tuy không lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong căn phòng tĩnh mịch. "Duy trì nó chỉ là kéo dài sự suy yếu và tổn thất. Ma Tộc đã nhận ra điểm yếu, và chúng sẽ dồn toàn lực vào đó. Chúng ta sẽ mất cả phòng tuyến lẫn một phần lớn lực lượng nếu tiếp tục đối đầu trực diện."
Anh dùng ngón tay chỉ vào điểm đỏ rực trên bản đồ, nơi đại diện cho phòng tuyến phía Đông. Rồi, một hành động dứt khoát đến lạnh lùng, anh vẽ một đường thẳng, cắt ngang qua phòng tuyến đó, như thể xóa bỏ sự tồn tại của nó trên bản đồ. "Chúng ta sẽ bỏ phòng tuyến phía Đông."
Cả căn phòng như nín thở. Sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Rồi, như một đập nước bị vỡ, sự phản đối bùng nổ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên phản ứng. Nàng đập mạnh bàn đá, một tiếng động khô khốc vang lên, khiến vài giọt sáp nến bắn tung tóe. "Không thể được!" Nàng thốt lên, giọng nói vốn lạnh lẽo giờ đây tràn đầy phẫn nộ, đôi mắt phượng sắc bén như muốn xuyên thấu Tạ Trần. "Đó là xương sống của phòng tuyến phía Đông, là nơi bảo vệ hàng vạn phàm nhân! Hàng ngàn binh lính, hàng vạn người dân đang trú ẩn ở phía sau đó! Nếu bỏ nơi đó, chúng ta sẽ mở toang cánh cửa cho Ma Tộc xông vào!"
Dương Quân đứng phắt dậy, vẻ mặt phẫn nộ đến đỏ bừng. Nỗi đau về Lâm Phong, về sự hy sinh vô nghĩa mà hắn đã chứng kiến đêm qua, giờ đây bùng lên như một ngọn lửa. "Sư huynh Tạ Trần," hắn nghiến răng, từ "sư huynh" thốt ra đầy cay đắng, "chúng ta không thể hy sinh binh lính vô ích như vậy! Đó là tự sát! Đó là đẩy những người tin tưởng vào chúng ta vào chỗ chết! Chúng ta là những người bảo vệ nhân đạo, không phải những kẻ đồ tể!" Hắn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt giao tranh kịch liệt với ánh mắt tĩnh lặng của Tạ Trần. Hắn vẫn tin vào chính nghĩa, vào giá trị của mỗi sinh mạng, và kế hoạch này của Tạ Trần, với hắn, là một sự phản bội.
Bách Lý Hùng, với vẻ mặt đau đớn, gần như tuyệt vọng, cũng cất tiếng: "Nếu bỏ phòng tuyến đó, sinh mạng của hàng vạn phàm nhân sẽ ra sao?! Họ đã tin tưởng chúng ta! Họ đã đặt cả sinh mạng, cả tương lai của gia đình vào tay chúng ta! Chúng ta không thể..." Giọng ông run rẩy, hình ảnh những người lính phàm nhân quả cảm, những gia đình mà ông đã hứa bảo vệ, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí ông. Cái giá phải trả cho một chiến thắng, ông hiểu, nhưng cái giá này, liệu có quá đắt?
Tạ Trần vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa cơn bão tố của sự phản đối. Anh để những lời lẽ giận dữ, những tiếng kêu than của họ vang lên, không hề ngắt lời. Đợi đến khi sự phẫn nộ tạm lắng xuống, chỉ còn lại tiếng thở dốc và sự căng thẳng cực độ, anh mới lên tiếng, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, như một lời phán quyết:
"Cái giá của việc không hy sinh lúc này sẽ là sự sụp đổ hoàn toàn." Tạ Trần dùng ngón tay chỉ vào các điểm khác trên bản đồ, những vị trí chiến lược mà Ma Tộc đang âm thầm bao vây. "Cố thủ nơi đó chỉ là kéo dài nỗi thống khổ, và chúng ta sẽ mất cả phòng tuyến chính lẫn lực lượng. Ma Tộc sẽ dùng số đông để nghiền nát chúng ta. Chúng sẽ tấn công từ nhiều hướng, khiến chúng ta không kịp trở tay. Khi đó, không chỉ hàng vạn người dân ở phía Đông, mà toàn bộ Thành Vô Song, toàn bộ Liên minh Nhân Đạo, sẽ bị chôn vùi."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như đang nhìn thẳng vào sâu thẳm tâm can họ. "Đây là nước cờ duy nhất, dù tàn khốc, nhưng sẽ giúp chúng ta bảo toàn lực lượng chính và phản công hiệu quả." Anh lại chỉ vào một điểm khác, một con đường hẹp mà Ma Tộc sẽ phải đi qua nếu muốn tiến sâu vào thành sau khi phá vỡ phòng tuyến phía Đông. "Chúng ta sẽ biến phòng tuyến phía Đông thành một cái bẫy. Khi Ma Tộc tràn vào, chúng ta sẽ tập trung lực lượng ở hai cánh, nghiền nát mũi nhọn của chúng. Chúng ta sẽ hy sinh một phần, để cứu lấy toàn bộ."
Trong tâm trí Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn xoay chuyển không ngừng. Anh nhìn thấy rõ ràng hậu quả của từng lựa chọn: một bên là sự mất mát nhỏ, đau đớn nhưng có thể kiểm soát, dẫn đến một cơ hội chiến thắng; một bên là sự cố chấp, dẫn đến một thảm họa không thể vãn hồi. Anh không thể nói ra hết những gì mình thấy, nhưng sự chắc chắn trong ánh mắt và giọng nói của anh đã làm chùng xu��ng những lời phản đối khác.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ một góc khuất, đôi mắt tinh quái giờ đây đầy vẻ lo âu. Nàng hiểu Tạ Trần, hiểu được gánh nặng của những quyết định anh phải đưa ra. Tuy kế hoạch này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng nàng tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả của anh. Nàng biết, Tạ Trần không phải là kẻ vô tâm, mà là người dám đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, dám lựa chọn cái giá đau đớn nhất để đổi lấy một tương lai tốt đẹp hơn. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng anh, dù vẻ mặt anh vẫn bình thản như mặt hồ. Nàng khẽ siết chặt tay, quyết định sẽ hỗ trợ anh đến cùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn còn phẫn nộ, nhưng đã bắt đầu suy ngẫm. Nàng là một chỉ huy, nàng hiểu sự tàn khốc của chiến tranh. Lời nói của Tạ Trần, dù lạnh lùng, nhưng lại mang một sự thật đau đớn mà nàng không thể phủ nhận. Cố thủ mà không có hy vọng, đó mới là sự vô ích.
Dương Quân, dù vẫn còn căm phẫn, nhưng ánh mắt hắn cũng bắt đầu dao động. Hắn đã thấy sự thất bại của chiến thuật cố thủ đêm qua, đã thấy Lâm Phong và những người khác "mất người" vì sự tuyệt vọng. Liệu có phải đôi khi, để bảo vệ nhân tính, người ta phải chấp nhận những quyết định phi nhân tính nhất? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí hắn, khiến hắn đau đớn.
Tạ Trần không hề ép buộc. Anh chỉ trình bày, phân tích, và để lại cho họ khoảng trống để suy ngẫm. Anh biết, con đường giác ngộ không thể là một mệnh lệnh, mà phải là một sự tự nguyện, dù có đau đớn đến mấy. Anh quay lại bản đồ, ngón tay lại lướt qua, không phải để vẽ thêm đường, mà để khẳng định lại sự không thể tránh khỏi của lựa chọn này.
***
Chiếu tối cùng ngày, bầu trời Thành Vô Song bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, nặng trĩu. Gió lớn gào thét, mang theo hơi nước lạnh buốt, và rồi, mưa bắt đầu trút xuống như thác lũ, xối xả không ngừng. Sấm sét liên hồi xé toạc màn đêm, biến cả không gian thành một sân khấu bi tráng cho cuộc chiến sinh tử. Mùi đất ẩm, mùi mưa, mùi thuốc súng và máu trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị hỗn loạn, ngột ngạt.
Đúng như dự đoán của Tạ Trần, Ma Tộc, dẫn đầu bởi những Ma tu hung hãn với đôi mắt đỏ ngầu và hình hài méo mó, làn da xám xịt, đã tràn vào phòng tuyến phía Đông bị bỏ ngỏ. Tiếng reo hò chiến thắng vang trời của chúng xé tan màn mưa, chúng nghĩ rằng Liên minh Nhân Đạo đã suy yếu và mất tinh thần, đang rút lui trong hoảng loạn. Hàng ngàn Ma Tộc và Ma tu ồ ạt tiến sâu vào, tràn ngập những con đường và khu dân cư đổ nát, không hề đề phòng. Chúng mang theo sự tàn bạo và kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, sẵn sàng hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Nhưng ngay khi chúng tiến sâu vào cái bẫy đã được giăng sẵn, đội hình của Liên minh Nhân Đạo, với Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân dẫn đầu các tu sĩ giác ngộ, Bách Lý Hùng cùng quân phàm nhân, và Hồ Ly Nữ cùng yêu tộc, đã bất ngờ phản công.
Từ hai bên sườn, hàng ngàn tu sĩ, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng hằn lên vẻ mệt mỏi, lao ra như những mũi tên. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y ướt đẫm, cầm Nguyệt Quang Trâm trong tay, thân hình nàng lướt đi như một bóng ma giữa màn mưa. "Tiến lên! Không được lùi bước! Vì nhân đạo!" Giọng nàng, vốn lạnh lùng, giờ đây vang lên đầy quyết liệt, mỗi chữ như một mệnh lệnh khắc sâu vào lòng người. Nàng dẫn đầu một mũi nhọn, pháp bảo lấp lánh xé toạc ma khí, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, ghim chặt những Ma tu vào bùn đất. Nàng không còn suy nghĩ về sự hy sinh, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào chiến trường, vào mục tiêu duy nhất: bảo vệ những gì còn lại.
Bên cạnh nàng, Dương Quân gầm lên như một con mãnh thú bị thương. Nỗi đau về Lâm Phong, về sư huynh cũ đã bị ma hóa, giờ đây biến thành sức mạnh và ý chí chiến đấu. "Giết! Trả thù cho những người đã ngã xuống!" Hắn vung kiếm, kiếm khí xanh biếc rạch ngang trời, chém bay hàng loạt Ma Tộc. Hắn không còn là thư sinh non nớt lý tưởng hóa mọi thứ, mà đã trở thành một chiến binh thép, chấp nhận sự tàn khốc của cuộc chiến. Hắn lao vào giữa vòng vây Ma Tộc, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự căm hờn và quyết tâm, không cho phép bất kỳ Ma Tộc nào tiến thêm một bước.
Phía sau họ, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ ướt sũng nước mưa, chỉ huy quân phàm nhân với sự dũng cảm tuyệt vọng. "Giữ vững đội hình! Bảo vệ đồng đội! Không ai bị bỏ lại!" Tiếng hô của ông trầm hùng, át cả tiếng sấm. Quân phàm nhân, dù không có linh lực cường đại, nhưng lại có lòng dũng cảm phi thường. Họ dùng cung nỏ tẩm độc, dùng khiên chắn, dùng cả sinh mạng mình để cản bước Ma Tộc, tạo thành một bức tường thép vững chắc. Mỗi người lính đều hiểu rõ cái giá của sự hy sinh này, nhưng họ chiến đấu vì những người thân yêu, vì niềm tin vào "nhân đạo" mà Tạ Trần đã thắp lên.
Và không thể thiếu, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cùng hàng trăm yêu tộc khác, phát huy khả năng độc đáo của mình. Giữa màn mưa và sấm sét, yêu tộc tạo ra những ảo ảnh mê hoặc, biến những con đường thành đầm lầy sâu không đáy, những bức tường đổ nát thành những con quái vật gầm gừ, khiến Ma Tộc hoang mang tột độ. Sương mù độc hại do yêu tộc tạo ra lan tỏa, làm giảm thị lực và suy yếu sức mạnh của Ma Tộc. V��i sự linh hoạt và khả năng tấn công chớp nhoáng, yêu tộc liên tục gây nhiễu loạn, phá vỡ đội hình của Ma Tộc từ bên trong. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Tiểu Cửu khẽ lẩm bẩm, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì nước mưa, nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng quắc, chỉ huy yêu tộc một cách hiệu quả.
Pháp khí bay lượn, ma khí cuồn cuộn, ánh sáng linh lực bùng nổ, rạch nát màn đêm. Ma Tộc, bị đánh lừa và bao vây bất ngờ, trở nên hoảng loạn. Chúng không ngờ rằng Liên minh Nhân Đạo lại dám bỏ một phòng tuyến quan trọng để giăng bẫy. Đội hình của chúng tan rã dưới sức ép của đòn phản công mãnh liệt và sự hỗn loạn do ảo ảnh gây ra. Tiếng gầm gừ giận dữ của Ma tu, tiếng la hét tuyệt vọng của Ma Tộc hòa lẫn với tiếng chém giết của Liên minh Nhân Đạo.
Trên một vọng đài cao nhất của Thành Vô Song, Tạ Trần đứng đó, thân hình đơn độc giữa màn mưa gió. Anh không tham chiến trực tiếp, nhưng ánh mắt anh, xuyên qua màn mưa và bóng tối, bao quát toàn bộ chiến trường. Khuôn mặt anh không một chút dao động, như một vị tướng quân lạnh lùng nhưng đầy tính toán, chứng kiến cái giá của quyết định mà anh đã đưa ra. Anh nhìn thấy những ngọn lửa bùng lên, những sinh mạng ngã xuống, cả Ma Tộc lẫn Liên minh. Trái tim anh không phải không đau, nhưng lý trí anh biết rằng đây là điều cần thiết. Anh là người duy nhất có thể nhìn thấu Nhân Quả Luân Bàn, và gánh vác trách nhiệm đó.
***
Đêm khuya, sau trận chiến kinh hoàng, mưa đã ngớt, chỉ còn lất phất những hạt nhỏ li ti, mang theo gió lạnh buốt thấu xương. Mây đen vẫn bao phủ bầu trời, không để lộ một vì sao nào, như đang than khóc cho những sinh mạng đã vĩnh viễn nằm lại. Mùi máu tanh và ẩm mốc vẫn còn nồng nặc trong không khí, như một lời nhắc nhở khắc nghiệt về cái giá của chiến thắng.
Trong căn phòng tác chiến bí mật dưới lòng đất, ánh nến vẫn lập lòe, nhưng giờ đây chúng phản chiếu lên những gương mặt còn mệt mỏi hơn bao giờ hết, những vết thương chằng chịt trên da thịt và trong tâm hồn. Liên minh Nhân Đạo đã giành chiến thắng chiến thuật, bảo toàn được lực lượng chính và gây tổn thất lớn cho Ma Tộc. Nhưng cái giá cũng không hề nhỏ.
Tạ Trần đứng bên cửa sổ nhỏ, nhìn ra màn đêm mưa rơi. Dù không thể nhìn thấy bên ngoài, nhưng anh có thể cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của một thành phố vừa trải qua bão tố, sự tĩnh mịch của những con người đang gắng sức hồi phục. Anh không nói lời nào, chỉ khẽ thở dài, hơi thở mỏng manh tan vào không khí lạnh lẽo. Ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn vào một khoảng không vô định, nơi những sợi nhân quả vô hình vẫn đang tiếp tục đan xen.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi phịch xuống ghế đá, Nguyệt Quang Trâm đặt bên cạnh nàng. Bạch y của nàng dính đầy bùn đất và máu khô, nhưng vẻ đẹp lạnh lùng của nàng vẫn không hề suy suyển. Nàng nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt phượng mệt mỏi và trống rỗng. "Chúng ta đã thắng... nhưng tổn thất không hề nhỏ. Hàng ngàn sinh mạng..." Giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự nặng nĩu của những linh hồn đã khuất. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tàn khốc, và dù biết đó là cần thiết, trái tim nàng vẫn nhói đau. Cái giá của sự bảo toàn này, nó không chỉ là máu thịt, mà còn là một phần nhân tính trong mỗi người.
Dương Quân, với vẻ mặt tái nhợt, bàn tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, từng khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt hắn trống rỗng, những câu hỏi triết lý vẫn không ngừng xoáy sâu vào tâm trí hắn. "Đây là con đường mà chúng ta phải đi sao? Con đường của máu và sự hy sinh?" Hắn nhìn Tạ Trần, như đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự thanh minh cho những gì đã diễn ra. Hắn nhớ lại Lâm Phong, nhớ lại những người lính đã ngã xuống, và tự hỏi, liệu có đáng không? Có phải để bảo vệ "nhân đạo" mà họ phải trở nên vô nhân đạo?
Bách Lý Hùng, dáng người vạm vỡ giờ đây như co lại vì mệt mỏi, đặt tay lên vai Dương Quân, khẽ lắc đầu. Ông không nói gì, chỉ thở dài một tiếng nặng nề. Ông đã thấy quá nhiều chiến tranh, quá nhiều cái chết. Ông biết rằng đôi khi, để bảo vệ cả một dân tộc, người ta phải chấp nhận những quyết định nghiệt ngã nhất. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy phức tạp: vừa có sự tôn trọng, vừa có sự e dè, và cả một nỗi đau âm ỉ.
Tạ Trần khẽ quay lại, nhìn các đồng minh. Anh không nói lời an ủi sáo rỗng, cũng không đưa ra một bài diễn thuyết hùng hồn. Anh chỉ gật đầu một cái, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, một cái gật đầu của người gánh vác tất cả. "Chiến thắng nào mà không có máu và nước mắt," anh khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Nhưng chúng ta đã cứu được nhiều hơn. Đó là lựa chọn." Anh hiểu rõ, không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thật tàn khốc này, không phải ai cũng có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của Nhân Quả Luân Bàn như anh.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) lặng lẽ tiến đến bên Tạ Trần, đôi mắt thông minh của nàng hiểu rõ gánh nặng mà anh đang mang. Nàng không nói gì, chỉ khẽ đặt một tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Nàng tin Tạ Trần, không phải vì anh mạnh mẽ hay có pháp thuật, mà vì anh là người duy nhất dám đối mặt với sự thật, dám đưa ra những quyết định khó khăn nhất để bảo vệ "nhân tính" trong một thế giới đang dần "mất người".
Dương Quân nhìn bàn tay Hồ Ly Nữ đặt trên vai Tạ Trần, rồi lại nhìn vào ánh mắt của Tạ Trần. Hắn vẫn còn hoài nghi, vẫn còn đau đớn, nhưng một hạt mầm tin tưởng đã nảy nở trong lòng hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, con đường của Tạ Trần không phải là vô tâm, mà là một sự lựa chọn đầy đau đớn, một gánh nặng mà không ai khác có thể gánh vác.
Đêm vẫn còn dài, và cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nhưng trong căn phòng tác chiến u ám, giữa những gương mặt mệt mỏi và nỗi đau âm ỉ, một sự tin tưởng mới đã được củng cố, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về "nhân đạo" đã bắt đầu bén rễ. Dù cho Thiên Đạo có sụp đổ, dù cho tiên môn có không còn, thì con đường mà Tạ Trần đang dẫn dắt, con đường của một phàm nhân, vẫn sẽ tiếp tục. Và đó, có lẽ mới là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình, không cần phải thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.