Nhân gian bất tu tiên - Chương 609: Yêu Tộc Nhập Trận: Sức Mạnh Diệu Kỳ Của Sự Khác Biệt
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng chiến trường Cổng Thành Vọng Nguyệt vẫn rực lửa. Tiếng gào thét man rợ của Ma tu, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung xé toạc không gian, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và ma khí đặc quánh, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Ngay cả gió lạnh từ phương Bắc thổi về cũng không thể xua đi được cái không khí nặng nề, u ám bao trùm.
Dương Quân vẫn quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chuôi kiếm, thân hình run rẩy như cây lá trước gió bão. Đôi mắt hắn đỏ hoe, vô hồn nhìn vào khoảng không mịt mùng nơi sư huynh Lâm Phong vừa tan biến thành tro bụi ma khí. Mọi âm thanh của chiến trận dường như đã bị bóp nghẹt, chỉ còn lại tiếng v���ng của lời thề non hẹn biển, tiếng cười đùa thuở thiếu thời, và tiếng nức nở đau đớn cuối cùng của sư huynh hắn, vang vọng trong tâm trí. Thanh kiếm trong tay hắn vẫn còn vương hơi ấm của linh lực thanh tẩy, thứ linh lực đã chấm dứt cuộc đời một người huynh đệ, một người từng là lý tưởng. Hắn đã tin rằng bảo vệ Thiên Đạo là bảo vệ tất cả, nhưng giờ đây, Thiên Đạo ấy lại chính là nguồn cơn của sự tha hóa, của nỗi đau mất mát không ngừng. "Đây có phải là con đường đúng đắn? Nếu Thiên Đạo chỉ mang lại sự tha hóa và hủy diệt, vậy nó còn đáng để bảo vệ sao?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, đục khoét niềm tin vốn kiên cố như thành đồng. Hắn không còn là thư sinh lý tưởng hóa mọi thứ như trước, mà là một chiến binh vừa nếm trải hương vị đắng chát của thực tại, của sự "mất người" theo cách đau đớn nhất. Nỗi trống rỗng và tuyệt vọng chưa từng có nhấn chìm hắn, nặng nề hơn cả ngàn cân pháp bảo. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi bão tố, không còn phương hướng, không còn ý chí để chèo lái.
"Dương Quân! Đứng dậy! Không được gục ngã!" Giữa tiếng gào thét của chiến trường, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Dương Quân. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y đã vấy bẩn bởi máu và bụi trần, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ kiên cường đến tột cùng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi đau không kém. Nàng đang dùng Băng Kiếm của mình, uyển chuyển như một dải lụa bạc, chặn đứng một Ma Tướng khát máu, thân hình khổng lồ phủ đầy gai nhọn. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo hơi lạnh thấu xương, đóng băng từng mảng ma khí trước khi nó kịp chạm vào phòng tuyến. Tuyệt kỹ Băng hệ được thi triển tới mức thượng thừa, tạo thành những bức tường băng vững chãi tạm thời, nhưng chúng cũng nhanh chóng tan chảy dưới áp lực công kích điên cuồng của Ma Tộc. Nàng đã tự tay kết liễu đồng môn của mình đêm qua, nỗi đau đó vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không thể lành trong tâm hồn băng giá. Nhưng nàng biết, giờ không phải lúc ��ể suy yếu. Nếu nàng gục ngã, tất cả sẽ sụp đổ.
Dương Quân ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt. Nàng không nói nhiều, chỉ một ánh nhìn cũng đủ để truyền tải thông điệp: *chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu*. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn chát của máu trong miệng, của nước mắt trên gò má. Sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng ý chí sắt đá mà hắn tìm thấy trong khoảnh khắc tuyệt vọng kia bắt đầu nảy mầm, dần thay thế nó. Hắn đứng dậy, thân hình vẫn còn run rẩy, nhưng bàn tay nắm chặt thanh kiếm đã không còn buông lỏng. Hắn nhìn về phía Ma Tộc đang cuồn cuộn đổ về, những tu sĩ ma hóa với đôi mắt đỏ ngầu, thân thể biến dạng, không còn chút nhân tính nào. Chúng hung hãn và không biết sợ hãi, lao vào các pháp trận phòng ngự như những con thiêu thân, tự hủy diệt mình để mở đường cho đồng loại. "Sư tỷ, chúng ta không thể cầm cự mãi thế này... chúng quá đông, và những kẻ ma hóa đó... chúng không có điểm yếu," Dương Quân nói, giọng khàn đặc, nhưng không còn là sự tuyệt vọng mà là một sự đánh giá khách quan về tình hình. "Pháp trận số ba đã gần vỡ rồi. Chúng ta cần một kế sách khác."
Trên một vọng đài cao hơn, ẩn mình trong bóng đêm lờ mờ, Tạ Trần đứng yên lặng, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lặng lẽ quan sát toàn bộ cục diện chiến trường. Gương mặt thanh tú của anh hiện lên vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt không hề có chút hoảng loạn hay sợ hãi. Anh không ra lệnh, không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng mỗi ánh nhìn của anh đều dường như có thể thấu triệt mọi biến hóa của nhân quả, mọi điểm yếu, điểm mạnh của cả hai phe. Anh thấy Lăng Nguyệt đang cật lực chống đỡ, thấy Dương Quân vừa đứng dậy từ vực sâu của nỗi đau. Anh hiểu rằng, những bi kịch như Lâm Phong hay đồng môn của Lăng Nguyệt sẽ còn tiếp diễn. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn nghiền nát ý chí, bẻ gãy niềm tin của Liên minh Nhân Đạo bằng cách buộc họ phải tự tay kết liễu những người thân thuộc. Đó là một chiến thuật tàn độc, đánh vào tận sâu thẳm nhân tính.
"Sức mạnh đơn thuần không đủ. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn nghiền nát ý chí. Cần một điều gì đó khác... một sự phá cách," Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng suối chảy. Anh vuốt nhẹ cằm, ánh mắt lướt qua từng ngóc ngách của chiến trường, từ những tu sĩ giác ngộ đang chiến đấu quên mình, đến những phàm nhân đang vận chuyển thương binh, cho đến những pháp trận lung lay sắp đổ. Mùi máu, mùi ma khí, mùi thuốc nổ và mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và tuyệt vọng. Anh biết, Liên minh Nhân Đạo đã kiệt sức. Họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ từ đêm qua, và dù ý chí có sắt đá đến mấy, thể xác phàm trần này cũng có giới hạn. Một biến số, một sự can thiệp bất ngờ là điều tất yếu phải có, không chỉ để xoay chuyển cục diện, mà còn để củng cố niềm tin, chứng minh rằng con đường của anh – con đường của sự đa dạng, của việc trân trọng mọi sinh linh – là đúng đắn. Trong sâu thẳm, anh đã gieo những hạt mầm hy vọng từ lâu, và giờ là lúc những hạt mầm ấy đâm ch��i nảy lộc, theo một cách không ai ngờ tới. Gió lạnh luồn qua mái tóc đen dài của anh, khẽ lay động dải lụa đơn giản buộc gọn. Anh vẫn đứng đó, một thư sinh gầy gò giữa bão táp chiến tranh, nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất cho cả Liên minh.
* * *
Khi Ma Tộc chuẩn bị tung ra đòn chí mạng để phá vỡ hoàn toàn Cổng Thành Vọng Nguyệt, với một Ma Tướng khổng lồ dẫn đầu, thân hình biến dạng và đôi mắt đỏ rực như máu, gầm lên một tiếng vang động trời đất, ra hiệu lệnh cho toàn bộ binh đoàn Ma tu ồ ạt xông lên. Các pháp trận phòng ngự cuối cùng cũng bắt đầu nứt vỡ, những tia sáng pháp thuật yếu ớt chớp nháy trước khi vụt tắt. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã bị bao vây bởi một làn sóng Ma tu dày đặc, họ chiến đấu trong tuyệt vọng, từng nhát kiếm, từng chiêu pháp thuật đều mang theo sự kiệt quệ cuối cùng. Tiếng kêu đau đớn của các tu sĩ giác ngộ vang lên khi họ ngã xuống, bị nuốt chửng bởi biển đen của Ma khí. Không khí trở nên căng như dây đàn, chỉ cần một khoảnh khắc nữa thôi, Cổng Thành sẽ thất thủ, và Tháp Vô Song sẽ đối mặt với sự hủy diệt.
Chính vào khoảnh khắc thập tử nhất sinh ấy, khi niềm hy vọng dường như đã lụi tàn, một luồng yêu khí khác lạ, đầy sức sống và tinh quái, bất ngờ bùng lên từ phía cánh rừng bên Bãi Hoang Yêu Linh, cách Cổng Thành không xa. Nó không mang theo sự u ám, nặng nề như ma khí, mà lại có một mùi hương hoa dại pha lẫn mùi đất ẩm, một sự hoang dã nhưng cũng đầy bí ẩn. Một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc bất thường, như hàng ngàn cánh tay đang vẫy gọi. Rồi, từ trong bóng tối của những lùm cây rậm rạp, những bóng hình nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện bắt đầu đổ ra.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xuất hiện như một làn gió thoảng, nàng ta không mặc tiên bào lộng lẫy mà là một bộ váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tôn lên vẻ xinh đẹp, đáng yêu. Đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên tinh nghịch, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ lay động theo từng bước chân. Nhưng đôi mắt nàng, dù ánh lên vẻ tinh nghịch, lại sắc lạnh và quyết đoán. Nàng không xuất hiện một mình. Đằng sau nàng là hàng trăm yêu tộc khác, một đội quân đa dạng chưa từng thấy. Có những yêu tinh cây nhỏ bé, thân hình mảnh mai nhưng lại mang theo sức mạnh dẻo dai của thiên nhiên. Có những yêu thú nhỏ bé với tốc độ kinh hồn, đôi mắt sáng quắc trong đêm. Và đặc biệt, những yêu hồ khác, với vẻ ngoài quyến rũ mê hoặc, thân hình uyển chuyển, sẵn sàng tham chiến.
"Ma vật ngu xuẩn! Cứ nghĩ sức mạnh là tất cả sao? Hôm nay, hồ ly ta sẽ dạy cho các ngươi biết thế nào là sự tinh quái!" Hồ Ly Nữ cất tiếng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, giọng nói của nàng vang vọng khắp chiến trường, thu hút sự chú ý của cả Ma Tộc lẫn Liên minh Nhân Đạo. Ngay lập tức, yêu tộc bắt đầu triển khai chiến thuật của mình, một chiến thuật hoàn toàn phi truyền thống và bất ngờ.
Những yêu hồ, với khả năng mê hoặc trời sinh, không lao vào giao tranh trực diện. Chúng thi triển yêu pháp, tạo ra hàng loạt ảo ảnh mê hoặc, biến những Ma tu hung hãn thành những kẻ mất trí, tự quay sang tấn công lẫn nhau. Tiếng gầm rú giận dữ, tiếng vũ khí va chạm của Ma tu vang lên loạn xạ, không phải hướng về phía Liên minh Nhân Đạo, mà là hướng về chính đồng loại của chúng. Ma khí cuồn cuộn bị những ảo ảnh này làm cho méo mó, biến dạng, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn và khó hiểu.
Đồng thời, những yêu tinh cây nhỏ bé, thoạt nhìn tưởng chừng vô hại, lại bất ngờ trồi lên từ mặt đất, biến thành những dây leo khổng lồ, những rễ cây chắc chắn, quấn chặt lấy chân tay những Ma Tướng, những tu sĩ ma hóa. Chúng không cố gắng tiêu diệt, mà chỉ để trói buộc, giam cầm, làm chậm lại đà tiến công như vũ bão của Ma Tộc. Những sợi dây leo xanh mướt, tưởng chừng yếu ớt, lại có sức mạnh đáng kinh ngạc, khiến những Ma tu to lớn nhất cũng phải chật vật giãy giụa.
Các yêu thú nhỏ bé, với tốc độ phi phàm, lướt đi như những bóng ma giữa đội hình Ma Tộc. Chúng không tấn công bằng móng vuốt hay răng nanh, mà tập trung vào việc quấy rối, cắn xé, làm phân tâm các pháp sư ma đạo đang chuẩn bị thi triển ma pháp lớn. Tiếng kêu the thé của chúng, tiếng cười khúc khích tinh quái của Hồ Ly Nữ và các yêu hồ khác, hòa lẫn vào tiếng gầm rú của Ma Tộc, tạo nên một sự hỗn loạn âm thanh chưa từng có. Một số yêu khác, với hình dạng kỳ dị, bắt đầu phun ra những làn sương mù độc hại, không gây chết người ngay lập tức, nhưng khiến Ma tu choáng váng, mất phương hướng, làm giảm hiệu quả chiến đấu của chúng xuống rõ rệt.
Đội hình Ma tu, vốn kỷ luật và hung hãn, hỗn loạn tức thì. Thế công như vũ bão của chúng bị phá vỡ hoàn toàn. Từ trên vọng đài, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải của sự đắc thắng, mà là của sự hài lòng, của một kế hoạch đã được thực hiện đúng như dự kiến.
Dưới Cổng Thành, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vốn đang chiến đấu trong tuyệt vọng, bỗng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt phượng của Lăng Nguyệt mở to, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. "Đó là... Yêu tộc? Nhưng tại sao... chúng lại giúp chúng ta?" Nàng thì thào, giọng nói đầy kinh ngạc, không giấu nổi sự bàng hoàng. Trong tâm trí nàng, yêu tộc luôn là những sinh vật đầy nguy hiểm, thường đối đầu với tu sĩ chính đạo. Việc chúng xuất hiện và giúp đỡ Liên minh Nhân Đạo là điều nàng chưa từng nghĩ tới.
Dương Quân, dù vẫn còn chìm đắm trong nỗi đau của riêng mình, cũng bàng hoàng trước chiến thuật khó lường của yêu tộc. Hắn thấy những Ma tu đang tự chém giết lẫn nhau, thấy những Ma Tướng bị dây leo trói buộc, thấy những pháp sư ma đạo hoảng loạn vì bị quấy rối. "Những phương pháp này... thật khó lường! Chúng không hề dùng pháp lực theo cách truyền thống," hắn thốt lên, trong giọng nói pha lẫn sự ngạc nhiên và một tia hy vọng mới nhen nhóm. Trước đây, hắn chỉ biết đến sức mạnh của linh khí, của pháp bảo, của những chiêu thức tu tiên. Nhưng những gì yêu tộc đang làm lại hoàn toàn khác biệt, dựa trên sự tinh quái, sự khôn khéo và khả năng thích nghi với môi trường.
Tạ Trần, từ vọng đài, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm, khẽ vuốt cằm. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi anh, như một vị quân sư đã nhìn thấu mọi nước cờ. "Đúng vậy... chính là thứ ta chờ đợi. Sức mạnh không phải lúc nào cũng là phép thuật hay tu vi," anh thì thào, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. Anh đã nhìn thấy sự đa dạng của Thập Phương Nhân Gian, và anh tin rằng mỗi sinh linh, dù là phàm nhân, tu sĩ, hay yêu tộc, đều có giá trị và sức mạnh riêng. Điều quan trọng là phải biết cách tổng hợp chúng, đặt chúng vào đúng vị trí, và biến những điều tưởng chừng yếu kém thành lợi thế không ngờ.
Các tu sĩ Liên minh Nhân Đạo, tuy bất ngờ, nhưng nhanh chóng nắm bắt cơ hội. Dù vẫn còn hoài nghi về yêu tộc, nhưng bản năng chiến đấu và khao khát sinh tồn đã khiến họ không chần chừ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ra lệnh cho các tu sĩ tập trung hỏa lực vào những Ma tu đang bị trói buộc hoặc mê hoặc, tận dụng triệt để sự hỗn loạn do yêu tộc gây ra. Dương Quân, mặc dù nội tâm vẫn còn giằng xé, cũng đã vung kiếm, cùng đồng đội phản công mạnh mẽ, đẩy lùi những Ma tu còn sót lại. Cuộc chiến, từ chỗ tuyệt vọng, bỗng chốc xoay chuyển cục diện, mang theo một làn gió mới của hy vọng.
* * *
Tiếng giao tranh dần giảm bớt cường độ, tiếng Ma tu gầm gừ giận dữ khi rút lui vang vọng rồi tắt hẳn vào màn đêm. Mùi ma khí vẫn còn nồng nặc, nhưng đã bị pha loãng bởi mùi đất, mùi cây cỏ và một thứ hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng từ yêu tộc. Đêm đã xuống hoàn toàn, vầng trăng mờ ảo hiện rõ qua màn mây xám, chiếu rọi ánh sáng yếu ớt xuống Thành Vô Song, như một ánh mắt chứng kiến sự đổi thay của vận mệnh. Bầu không khí, từ sự tuyệt vọng và căng thẳng tột cùng, giờ đây chuyển sang một sự nhẹ nhõm, xen lẫn kinh ngạc và một tia hy vọng mới mẻ.
Tạ Trần vẫn đứng trên vọng đài, đôi mắt vẫn đăm chiêu quan sát, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên, nụ cười nhẹ ẩn hiện, một nụ cười thấu hiểu. Anh nhìn xuống chiến trường, nơi Lăng Nguyệt và Dương Quân, dù vẫn còn sự ngạc nhiên thể hiện rõ trên gương mặt, đã nhanh chóng thích nghi và bắt đầu phối hợp nhịp nhàng với yêu tộc. Những yêu tinh cây giờ đây tạo thành một hàng rào tự nhiên, những yêu hồ thì vẫn duy trì ảo ảnh để ngăn chặn bất kỳ ý đồ phản công nào của Ma Tộc, còn những yêu thú nhỏ thì tiếp tục quấy phá, đảm bảo an toàn cho vòng ngoài.
Anh thấy Lăng Nguyệt, người vốn luôn lạnh lùng và lý trí, giờ đây ánh mắt nàng nhìn về phía Hồ Ly Nữ và các yêu tộc khác với một sự tôn trọng mới mẻ. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một minh chứng cho sự kiên cường và nhân tính còn sót lại. Nàng hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở tu vi cao thâm hay pháp bảo thần thông. Yêu tộc, tuy không sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa như các tu sĩ cấp cao, nhưng sự linh hoạt, khả năng gây nhiễu loạn và những phương pháp độc đáo của chúng lại là thứ mà Liên minh đang thiếu hụt trầm trọng. Chúng đã lấp đầy một khoảng trống mà sức mạnh thuần túy không thể làm được.
Dương Quân, sau khoảnh khắc bàng hoàng, giờ đây đã bình tâm hơn. Nỗi đau về Lâm Phong vẫn còn đó, như một vết cứa sâu trong lòng, nhưng sự xuất hiện của yêu tộc đã mang đến cho hắn một góc nhìn khác, một luồng suy nghĩ mới mẻ. Hắn nhìn những yêu tộc đang hoạt động không ngừng nghỉ, bằng những cách thức mà tu sĩ chính đạo chưa từng nghĩ tới. Hắn nhận ra rằng, con đường bảo vệ nhân đạo không chỉ có một, và không phải lúc nào cũng cần phải hy sinh nhân tính đ��� đạt được sức mạnh. Sức mạnh thực sự có thể đến từ sự khác biệt, từ sự đa dạng của vạn vật. Ánh mắt hắn, vốn u uất và đầy hoài nghi, giờ đây đã bớt đi phần nào sự nặng nề, thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một sự tò mò muốn tìm hiểu sâu hơn về con đường mà Tạ Trần đang dẫn lối. Hắn nhìn lên vọng đài, nơi Tạ Trần đứng tựa hồ như một pho tượng.
Đây chính là một minh chứng sống động cho triết lý của Tạ Trần về "sức mạnh của sự đa dạng". Rằng không phải chỉ có tu tiên mới là con đường duy nhất dẫn đến sức mạnh, mà mỗi chủng tộc, mỗi sinh linh đều có giá trị và cách tồn tại riêng. Khi được đặt đúng chỗ, khi đoàn kết lại với nhau, chúng có thể tạo nên kỳ tích, xoay chuyển càn khôn. Cái giá của quyền năng không phải lúc nào cũng là sự "mất người", mà có thể là sự dung hòa, sự chấp nhận những khác biệt.
"Mỗi sinh linh đều có giá trị của nó. Không cần phải biến đổi, chỉ cần tìm đúng vị trí, đúng thời điểm... và một trái tim kiên định," Tạ Trần khẽ thì thào, giọng nói như tan vào không khí đêm. Anh không nói với ai cụ thể, mà như nói với chính vũ trụ này, với Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, với tất cả những ai đang khao khát thành tiên mà đánh mất nhân tính. Sự thành công của chiến thuật yêu tộc không chỉ là một chiến thắng nhỏ trên chiến trường, mà còn là một bước ngoặt về nhận thức, một sự phá cục trong tư duy đã tồn tại hàng vạn năm của giới tu tiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi sắp xếp lại phòng tuyến và đảm bảo an toàn tạm thời, quay sang nhìn Hồ Ly Nữ. "Những sinh vật này... chúng thật sự giúp được chúng ta. Một sức mạnh hoàn toàn khác," nàng nói, giọng nói đã bớt lạnh lùng hơn, xen lẫn sự thán phục. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều nỗi đau, giờ đây, một tia sáng mới này là điều mà nàng cần.
Dương Quân, ánh mắt đã bớt u uất, nhìn về Tạ Trần với một sự tin tưởng sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy một sự liên kết vô hình với con người thư sinh này, người đã nhìn thấy những điều mà hắn, một tu sĩ từng kiêu ngạo, chưa bao giờ để tâm. "Tiên sinh... anh đã nhìn thấy điều này? Anh đã tin vào họ từ trước?" Hắn hỏi, trong giọng nói không còn sự chất vấn, mà là sự ngưỡng mộ.
Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ quay lưng, rời khỏi vọng đài, bước đi chậm rãi vào trong thành. Anh không cần phải giải thích. Những gì đã diễn ra trên chiến trường chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Anh để lại Lăng Nguyệt và Dương Quân ở lại, quan sát yêu tộc, và trong ánh mắt họ, một hạt mầm của sự thấu hiểu và hy vọng mới đã nảy nở. Họ sẽ phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm ra câu trả lời. Và đó, mới chính là con đường dẫn đến sự giác ngộ thực sự, con đường mà anh, một phàm nhân, đã chọn để bảo vệ "nhân tính" trong một thế giới đang dần "mất người". Đêm vẫn còn dài, nhưng ánh trăng đã sáng hơn một chút, soi rọi cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.