Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 608: Lời Thề Tan Vỡ: Dương Quân và Cựu Sư Huynh Ma Hóa

Bình minh lên, nhưng không mang theo ánh sáng của hy vọng, chỉ là một bức màn xám xịt phủ lên Thành Vô Song sau một đêm bão tố. Không còn tiếng chuông chùa, không còn tiếng rao hàng huyên náo, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng rên rỉ yếu ớt hoặc tiếng than khóc thảm thiết của những người còn sống sót. Dương Quân bước đi giữa đống đổ nát, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm, khuôn mặt lấm lem khói bụi và máu khô, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định quét qua từng góc đổ nát, tìm kiếm một dấu hiệu của sự sống.

Y phục của hắn rách tả tơi, lộ ra những vết thương đang rỉ máu, nhưng Dương Quân dường như không cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong tâm hồn đã lấn át tất cả. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch đêm qua: những mái nhà sụp đổ, những gia đình tan tác, những sinh linh vô tội bị nghiền nát dưới chân Ma Tộc. Các tu sĩ giác ngộ theo sau hắn cũng không khá hơn, ai nấy đều kiệt quệ, y phục rách rưới, khuôn mặt hốc hác, nhưng vẫn cố gắng nâng đỡ những người bị thương, di chuyển gạch đá, tìm kiếm. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn với mùi khói khét lẹt và mùi bùn đất ẩm mục tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả, ám ảnh mọi giác quan.

Dương Quân dừng lại bên một đống gạch đổ nát, nơi một bức tường thành cổ kính từng sừng sững giờ chỉ còn là một khối đá vụn. Hắn dùng linh lực ít ỏi còn lại, đẩy một tảng đá lớn sang một bên, để lộ ra một khoảng trống nhỏ. Bên trong, một đứa trẻ co ro, toàn thân run rẩy vì sợ hãi và cái lạnh se lòng của bình minh. Đứa bé khoảng năm sáu tuổi, mái tóc đen dính bết vào trán, đôi mắt mở to vô hồn nhìn hắn, không khóc, không la hét, chỉ có sự trống rỗng đến đáng sợ.

Dương Quân quỳ xuống, nhẹ nhàng vươn tay đỡ đứa trẻ lên. Làn da nó lạnh ngắt như băng, và h��n có thể cảm nhận được nhịp tim yếu ớt đang đập thoi thóp trong lồng ngực gầy gò. Hắn cẩn thận băng bó vết thương trên cánh tay nhỏ bé của nó bằng một mảnh vải sạch còn sót lại từ đạo bào của mình. "Đừng sợ, có ta ở đây rồi," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, cố gắng trấn an. Nhưng chính hắn cũng không biết lời nói đó có bao nhiêu phần trăm là sự thật. Sự sợ hãi và tuyệt vọng hiện hữu trong ánh mắt vô tội của đứa trẻ như một nhát dao cứa vào trái tim hắn.

"Đây là cái giá phải trả cho sự suy kiệt của Thiên Đạo sao?" Dương Quân tự hỏi, câu hỏi vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng dày vò. "Hay là cái giá của sự chấp niệm vào con đường 'trường sinh bất tử' của chúng ta?" Hắn nhớ lại những lời Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói đêm qua, về việc "mất người" và sự tha hóa. Khi đó, hắn chỉ cảm thấy đau xót cho nàng, cho sư thúc Vô Ảnh, nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến sự tàn khốc này, hắn mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của những lời ấy. Sự suy kiệt của Thiên Đạo không chỉ là việc linh khí mỏng dần, không chỉ là những vết nứt trên bầu trời, mà còn là sự xói mòn nhân tính từ bên trong, biến những người từng có lý tưởng thành những kẻ khát máu, không còn linh hồn.

Một tu sĩ giác ngộ, y phục tả tơi, gương mặt lấm lem, bước đến bên Dương Quân. "Dương công tử, chúng ta đã tìm thấy thêm ba người sống sót ở khu vực phía Tây. Nhưng… tình hình bên trong khu vực chợ thì không được khả quan lắm."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt ánh lên sự kiệt sức nhưng không hề nao núng. Hắn nhẹ nhàng đặt đứa trẻ vào vòng tay của một phàm nhân tình nguyện đang run rẩy, rồi đứng dậy. "Cứu chữa hết sức có thể, đừng bỏ sót ai! Cho dù chỉ là một hơi thở thoi thóp, chúng ta cũng phải cố gắng níu giữ." Giọng hắn dù khàn đặc nhưng vẫn mang theo sự dứt khoát và quyết tâm. Hắn nhìn về phía khu chợ, nơi khói bụi vẫn còn cuồn cuộn bốc lên, nơi mà lẽ ra buổi sáng nay phải tràn ngập tiếng cười nói và mùi hương bánh ngọt. Giờ đây, chỉ còn lại sự chết chóc và hủy diệt. Hắn biết, đó là một phần của kế hoạch tàn độc của Ma Chủ Cửu U, không chỉ để tàn phá thân thể mà còn để nghiền nát ý chí của con người. Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Sẽ không có bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau. Hắn sẽ không để nhân tính bị nhấn chìm trong biển máu và khói bụi này.

Khi tiến sâu hơn vào khu vực chợ, cảnh tượng hoang tàn càng trở nên rõ rệt. Những sạp hàng bị đổ nát, những vật phẩm vương vãi trên nền đất ẩm ướt, dính đầy máu và bụi. Không khí đặc quánh mùi tanh tưởi của tử khí và ma khí. Ánh sáng mặt trời giữa trưa cố gắng xuyên qua lớp khói bụi dày đặc, tạo thành những quầng sáng mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ u ám và rùng rợn cho cảnh vật. Tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà đổ nát như tiếng than khóc của những linh hồn chưa siêu thoát.

Dương Quân cùng đội ngũ tu sĩ giác ngộ và phàm nhân của mình cẩn trọng bước đi, mỗi bước chân đều vang lên khô khốc trên nền đất vụn. Hắn cảm nhận được một luồng ma khí mạnh bất thường đang cuộn trào từ phía trước, một luồng khí lạnh lẽo, đậm đặc hơn bất kỳ ma khí nào hắn từng đối mặt. Cả đội lập tức cảnh giác cao độ, rút vũ khí ra, linh lực bắt đầu vận chuyển trong cơ thể.

Trong làn sương ma khí lờ mờ, dày đặc đến nỗi khó có thể nhìn rõ vật cách vài trượng, một bóng người cao lớn lảo đảo bước ra. Hắn ta cao lớn hơn hẳn những Ma tu bình thường, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp ma khí đen đặc quánh, khiến không khí xung quanh dường như bị bóp méo. Làn da hắn tái xanh như xác chết, những đường gân máu nổi lên chằng chịt dưới lớp da mỏng, trông ghê rợn như những con giun đang bò. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trống rỗng, không còn chút ánh sáng nào của sự sống hay nhân tính, chỉ có sự hung tợn và khát máu. Khuôn mặt hắn đã biến dạng, những đường nét từng quen thuộc nay bị méo mó và dữ tợn, nhưng Dương Quân vẫn nhận ra, dù chỉ là một nét mờ nhạt, một vết sẹo cũ trên gò má phải, hay kiểu tóc được buộc gọn gàng mà hắn vẫn thường để ngày trước.

"Sư... Sư huynh Lâm Phong?" Dương Quân lắp bắp, giọng nói gần như nghẹn lại trong cổ họng. Thanh kiếm trong tay hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi trước kẻ thù, mà vì nỗi kinh hoàng và đau đớn tột cùng đang cuộn trào trong tim. Lâm Phong, cựu sư huynh của hắn ở Thái Huyền Tông, người đã từng là một trong những tu sĩ trẻ tài năng nhất, là người đã dạy hắn những chiêu kiếm pháp đầu tiên, đã cùng hắn chia sẻ những lý tưởng cao đẹp về bảo vệ chính nghĩa và nhân đạo. Hắn nhớ như in những buổi chiều tà, hai sư huynh đệ cùng nhau luyện kiếm dưới bóng cây bách cổ thụ của tông môn, cùng nhau bàn luận về đạo lý tu hành, về cách giúp đỡ phàm nhân. Giờ đây, tất cả những ký ức tươi đẹp ấy như những mảnh thủy tinh vỡ vụn, cứa vào tâm can hắn.

Lâm Phong không đáp lại, chỉ phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, khàn đặc, không còn là giọng nói của con người nữa. "Giết... Giết hết! Huyết... Máu!" Hắn lặp đi lặp lại những từ ngữ rời rạc đó, như một con thú hoang dã bị cơn đói hành hạ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Dương Quân và những người đứng sau hắn, không chút nhận ra, không chút do dự.

Chỉ trong một khoảnh khắc ng���n ngủi, Lâm Phong đã lao vào tấn công Dương Quân với tốc độ kinh hoàng, không chút báo trước. Hắn vung một trảo, những móng tay dài và sắc nhọn được bao phủ bởi ma khí đen đặc, xé toạc không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Dương Quân. Sức mạnh của đòn tấn công này không hề thua kém một Ma tu cấp cao, thậm chí còn hung bạo hơn, bởi nó không có chút lý trí nào để kiềm chế.

Dương Quân vội vàng rút kiếm, thanh kiếm sáng loáng vẽ lên một đường cong bạc trong không khí, chặn đứng đòn tấn công chí mạng của sư huynh mình. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh chói tai. Hắn liên tục né tránh từng đòn tấn công điên cuồng của Lâm Phong, cố gắng tìm cách chế ngự mà không làm tổn thương sư huynh. Hắn muốn lay tỉnh một chút nhân tính còn sót lại trong đôi mắt đỏ ngầu kia, một chút ký ức về tình huynh đệ.

"Sư huynh! Là ta đây, Dương Quân! Sư huynh, huynh hãy tỉnh lại đi!" Hắn gào lên, giọng nói đầy tuyệt vọng. Hắn vận chuyển linh lực vào thanh kiếm, không phải để tấn công, mà để tạo ra một luồng khí chấn động, hy vọng có thể làm suy yếu ma khí đang bao bọc Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong dường như không nghe thấy, hoặc đã hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức. Hắn chỉ gầm gừ, càng lúc càng điên cuồng, mỗi đòn tấn công đều mang theo ý chí hủy diệt.

Những tu sĩ giác ngộ khác cũng đã rút vũ khí, nhưng họ do dự, không dám ra tay. Họ hiểu được nỗi đau của Dương Quân, và cũng từng chứng kiến những bi kịch tương tự. Ma Chủ Cửu U không chỉ phái Ma tu đến, mà còn biến những người từng là chính đạo thành công cụ tàn phá, một chiến thuật tàn độc nhằm phá vỡ ý chí chiến đấu và niềm tin của Liên minh Nhân Đạo từ bên trong.

Dương Quân vừa né tránh, vừa cố gắng tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu trong lớp ma khí dày đặc kia. Hắn nhớ lại những lời Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói về sư thúc Vô Ảnh, về cái giá của việc "mất người". Liệu hắn có thể làm được điều gì khác không? Liệu có thể cứu vãn được sư huynh mình khỏi vực sâu ma hóa này? Trong lòng hắn, lý trí và tình cảm đang giằng xé dữ dội. Hắn không muốn ra tay với người từng là sư huynh, người đã dạy dỗ hắn, nhưng hắn cũng không thể để sư huynh ma hóa này tiếp tục tàn phá, tiếp tục làm hại những người dân vô tội còn sót lại.

Tiếng gầm gừ của Lâm Phong càng lúc càng lớn, ma khí trên người hắn cũng càng lúc càng cuồng bạo. Hắn không ngừng vung trảo, mỗi cú vung đều như muốn xé nát không gian. Dương Quân bắt đầu cảm thấy kiệt sức, linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt nhanh chóng. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục né tránh, không chỉ hắn mà cả đội ngũ của hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.

"Sư huynh... Ta xin lỗi..." Dương Quân thì thầm, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má lấm lem. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt chợt trở nên kiên định, dù trong đó vẫn ẩn chứa nỗi đau tột cùng. Hắn không thể để tình nghĩa cá nhân làm ảnh hưởng đến đại cục, đến mạng sống của những người dân vô tội. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường bảo vệ nhân đạo, và hắn phải gánh vác trách nhiệm đó, dù cho cái giá phải trả là xương máu, là nước mắt, là việc phải tự tay kết liễu những người thân thuộc. Hắn vận dụng tất cả linh lực còn lại, thanh kiếm trong tay hắn bỗng chốc phát ra một luồng ánh sáng chói lọi, không phải ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự thanh tẩy, của sự giải thoát. Hắn quyết định.

Trận chiến bi tráng giữa hai sư huynh đệ kết thúc một cách chóng vánh, nhưng dư âm của nó thì mãi mãi khắc sâu vào tâm trí Dương Quân. Hắn, với đôi mắt đỏ hoe và cả người run rẩy, đã buộc phải dùng chiêu kiếm cuối cùng, chiêu kiếm mạnh nhất mà sư phụ từng dạy, để kết liễu Lâm Phong. Không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một nhát kiếm mang theo linh lực thuần khiết nhất, xuyên qua lớp ma khí dày đặc, trực tiếp đánh vào linh hồn đã bị ma hóa của sư huynh hắn.

Một tiếng gầm rú cuối cùng vang lên, không còn là tiếng gầm của dã thú, mà giống như một tiếng nức nở đau đớn, xé lòng. Thân hình cao lớn của Lâm Phong chợt đứng yên, rồi từ từ tan biến thành những đốm sáng đen, hòa vào làn sương ma khí xung quanh, không để lại bất kỳ dấu vết vật chất nào ngoài một làn khói đen tanh tưởi và nỗi đau tột cùng trong lòng Dương Quân. Hắn quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy thanh kiếm của mình, cảm thấy một sự trống rỗng và tuyệt vọng chưa từng có.

Những tu sĩ giác ngộ đứng xung quanh cũng lặng đi, ánh mắt đầy thương cảm nhìn Dương Quân. Họ hiểu, và họ cảm thông. Trong cuộc chiến này, ai rồi cũng sẽ phải đối mặt với những lựa chọn tàn khốc như vậy.

"Sư huynh... Tại sao? Tại sao lại thành ra thế này?" Dương Quân thều thào, nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô. Hắn gục đầu xuống chuôi kiếm, những khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt. Từng ký ức về Lâm Phong, về những lý tưởng, những lời thề non hẹn biển về việc cùng nhau bảo vệ nhân đạo, giờ đây ùa về như một dòng lũ, nhấn chìm hắn trong biển khổ. Hắn nhớ lại lời Lăng Nguyệt đã nói đêm qua, về sự khó khăn khi phải tự tay kết liễu người từng thân thiết. Giờ đây, hắn đã nếm trải sự đau đớn đó, nó còn hơn cả ngàn nhát kiếm đâm vào da thịt.

"Đây có phải là con đường đúng đắn? Nếu Thiên Đạo chỉ mang lại sự tha hóa và hủy diệt, vậy nó còn đáng để bảo vệ sao?" Hắn tự vấn, giọng nói khàn đặc, đầy hoài nghi. Lý tưởng 'cứu vãn Thiên Đạo' trong hắn lung lay dữ dội, như một ngọn nến đứng trước cơn bão lớn. Hắn đã từng tin rằng, bảo vệ Thiên Đạo là bảo vệ tất cả, là bảo vệ nhân loại. Nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến những người từng là lý tưởng của hắn, những người từng là huynh đệ của hắn, bị Thiên Đạo bỏ rơi, bị ma hóa, bị biến thành những con quái vật không cảm xúc, hắn bắt đầu nghi ngờ.

Sự suy kiệt của Thiên Đạo không chỉ là các vết nứt trên trời hay sự cạn kiệt linh khí. Đó là sự tha hóa từ sâu thẳm bên trong, biến con người thành những con quái vật không cảm xúc, không còn lý trí, chỉ còn bản năng hủy diệt. Đó chính là sự tàn khốc lớn nhất. Tạ Trần đã từng nói rằng, tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người". Khi đó, hắn chỉ nghĩ đó là một lời cảnh báo, nhưng giờ đây, hắn hiểu đó là một sự thật tàn nhẫn đang hiện hữu ngay trước mắt.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi đau đang giày vò. Dù kiệt sức, hắn vẫn cố gắng đứng dậy, thân hình anh run rẩy, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không nơi sư huynh mình vừa tan biến. Nỗi đau ấy sẽ không biến mất, sự hoài nghi ấy sẽ không dễ dàng được xoa dịu. Nhưng chính trong khoảnh khắc tột cùng của sự tuyệt vọng này, một ý chí sắt đá hơn, một sự kiên cường tàn nhẫn hơn lại nảy mầm trong hắn. Hắn không còn là thư sinh lý tưởng hóa mọi thứ như trước. Hắn đã nhìn thấy bản chất trần trụi của chiến tranh, của sự mất mát, của cái giá phải trả. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, và những bi kịch như thế này sẽ còn tiếp diễn. Nhưng hắn cũng sẽ không gục ngã. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà nhân tính không bị tha hóa, một con đường mà tình huynh đệ không bị vùi chôn dưới lớp ma khí. Hắn sẽ giữ vững lý tưởng của mình, nhưng với một góc nhìn sâu sắc hơn, một quyết tâm lạnh lùng hơn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free