Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 605: Huyết Nguyệt Ma Tướng: Cuộc Tấn Công Vào Trái Tim Hy Vọng

Đêm khuya, gió lớn gào thét như một con thú đói, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi tanh nồng của máu tươi, hòa lẫn với thứ mùi ngai ngái của lưu huỳnh và khói lửa. Tia chớp đỏ rực xé toạc màn đêm u ám, chiếu rọi lên một cảnh tượng hỗn loạn, bi tráng tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, một trong những biểu tượng kiên cố nhất của Thành Vô Song.

Cổng thành cao ngất, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, tưởng chừng bất khả xâm phạm, giờ đây đang oằn mình dưới những đòn công kích dồn dập. Các phù văn trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường thành, vốn dĩ có thể ngăn cản vạn quân, nay đã mờ nhạt, nứt toác, như những vết thương hằn sâu trên da thịt. Từng mảng đá vụn rơi lả tả, hòa vào tiếng la hét tuyệt vọng của binh sĩ phàm nhân và tiếng gầm gừ man rợ của quân đoàn Ma tu.

Huyết Nguyệt Ma Tướng, một tướng lĩnh của Ma Chủ Cửu U, sừng sững giữa biển lửa và máu. Vóc dáng hắn cao lớn, uy nghi đến mức áp đảo, khoác trên mình chiếc áo choàng đen tuyền thêu họa tiết xương sọ và máu đỏ, càng tăng thêm vẻ tà ác. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu trên nền đêm, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt vô hạn đối với những sinh linh bé nhỏ đang cố gắng chống cự. Hắn giơ tay, một luồng ma khí đen đặc cuộn trào, hóa thành một trảo ảnh khổng lồ, hung hăng vỗ xuống.

“Kẻ yếu đuối! Các ngươi nghĩ chút ‘hy vọng’ hèn mọn có thể chống lại hủy diệt sao?” Giọng nói của Huyết Nguyệt Ma Tướng trầm đục, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục, xuyên thấu qua tiếng gió rít và tiếng binh khí va chạm. Trảo ảnh xé rách không khí, nghiền nát một phần tường thành, tạo thành một lỗ hổng lớn đủ để cả đoàn quân ngựa chiến có thể tràn vào. Đá vỡ bắn tung tóe, bụi đất mù mịt, che khuất tầm nhìn.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, khuôn mặt vuông vức và bộ râu quai nón rậm rạp, đang đứng ngay tiền tuyến. Ánh mắt kiên nghị của ông quét qua những người lính phàm nhân đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững vị trí. Ông là chỉ huy quân phàm nhân, là bức tường thành bằng xương bằng thịt cuối cùng. Chiếc giáp trụ nhẹ ông mặc đã nhuốm máu, không phải của riêng ông mà của những đồng đội đã ngã xuống. Ông giơ cao thanh đại đao, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, át cả tiếng cuồng phong.

“Giữ vững! Dù chết cũng không lùi bước!” Lời hô của ông không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là một lời thề, một lời hiệu triệu. Những người lính phàm nhân, tay cầm giáo mác, cung nỏ, thậm chí là cuốc xẻng, siết chặt vũ khí, ánh mắt từ hoảng sợ chuyển dần sang kiên cường. Họ biết mình yếu ớt, biết mình không thể chống lại sức mạnh hủy diệt của Ma Tướng và quân đoàn Ma tu đang ào ạt tràn vào như thủy triều đen, nhưng họ không lùi. Phía sau họ là gia đình, là Thành Vô Song, là những giá trị nhỏ bé họ trân trọng.

Thế nhưng, sức mạnh l�� một hố sâu không đáy. Quân đoàn Ma tu, những tu sĩ bị biến dị, thân thể méo mó, mắt đỏ ngầu, phát ra ma khí nồng nặc, giờ đây đã tràn vào bên trong cổng thành. Chúng không có lý trí, chỉ có bản năng hủy diệt, gào thét điên loạn, vung vẩy vũ khí sắc lạnh, tàn sát bất cứ sinh linh nào cản đường. Mùi máu tươi càng lúc càng nồng, quyện với mùi cháy khét của những tòa nhà đang bốc lửa. Thành Vô Song, vốn là nơi sầm uất, phồn hoa, giờ đây đã trở thành một lò mổ khổng lồ. Bách Lý Hùng gầm lên một tiếng, lao vào biển Ma tu, đại đao của ông vung lên như vũ bão, chém rụng từng tên địch, nhưng số lượng của chúng quá đông, cứ như không bao giờ cạn. Ông cảm nhận được sự bất lực, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy, nhưng ý chí kiên định vẫn không cho phép ông gục ngã. Từng tiếng la hét, từng tiếng đổ vỡ, từng tia sáng đỏ rực từ pháp thuật tà ác, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt, báo hiệu một đêm kinh hoàng vừa mới bắt đầu. Bầu trời vẫn bị che phủ bởi những đám mây đen kịt, thỉnh thoảng lại có tia chớp đỏ rực, như đôi mắt của một ác quỷ đang quan sát cuộc tàn sát này.

***

Từ Cổng Thành Vọng Nguyệt đổ vào, quân đoàn Ma tu như một cơn lũ dữ, tràn vào các con phố. Phố Thương Mại Kim Long, vốn nổi tiếng với sự sầm uất, náo nhiệt, với những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu đã bị thay thế bằng tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng gào rú điên loạn. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc đã bị lấn át bởi mùi máu tanh, mùi khói và mùi cháy khét.

Giữa biển lửa và hỗn loạn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng với bộ bạch y tinh khôi nay đã vấy bẩn bởi bụi và máu, đang chiến đấu như một thiên thần sa ngã. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm và cả sự mệt mỏi ẩn sâu. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao, nay đã bung xõa, bay lượn trong gió. Nàng vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo hàn khí thấu xương, đẩy lùi từng đợt Ma tu tấn công.

“Không được để chúng phá hủy nơi này! Đây là hy vọng của họ!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, vang lên giữa tiếng hỗn loạn. Nàng không chỉ bảo vệ sinh mạng, mà còn bảo vệ những 'điểm neo nhân quả' nhỏ bé mà Tạ Trần đã nhắc đến. Một tiệm sách cũ, nơi những tri thức được lưu giữ; một khu chợ đêm, nơi cuộc sống bình dị diễn ra; một sân khấu hát rong, nơi những câu chuyện cổ tích và ước mơ được kể lại. Những nơi đó, giờ đây, đang bị Ma tu nhắm đến, không phải để cướp bóc, mà để hủy diệt.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang kề vai sát cánh cùng Lăng Nguyệt. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh vẫn kiên định, dù đôi lúc thoáng qua sự non nớt và bất lực. Anh giơ cao trường kiếm, linh lực thanh khiết tỏa ra, đẩy lùi Ma khí. Anh không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lý tưởng.

“Ma Tướng! Ngươi sẽ phải trả giá cho tội ác của mình!” Dương Quân gầm lên, lao thẳng vào một tên Ma tu đang định châm lửa đốt một gian hàng bán tơ lụa. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến thể xác, mà còn là cuộc chiến ý chí.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với vẻ ngoài xinh đẹp, đáng yêu cùng đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đang di chuyển như một làn khói. Nàng dùng tốc độ phi phàm và ảo thuật tinh xảo để gây nhiễu loạn, đánh lạc hướng Ma tu, tạo cơ hội cho Lăng Nguyệt và Dương Quân. Nàng hồn nhiên trong cuộc sống thường ngày, nhưng khi chiến đấu lại trở nên sắc bén và trung thành tuyệt đối. Chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng của nàng giờ đây cũng đã lấm lem, nhưng ánh mắt nàng vẫn lấp lánh sự tinh quái và quyết tâm.

Đột nhiên, một luồng áp lực khổng lồ ập đến, không khí trở nên đặc quánh. Huyết Nguyệt Ma Tướng xuất hiện, thân hình khổng lồ của hắn che khuất ánh trăng máu. Hắn không thèm để mắt đến những tên Ma tu nhỏ bé, mà ánh mắt đỏ rực khóa chặt vào L��ng Nguyệt và Dương Quân.

“Hy vọng? Đó chỉ là ảo ảnh yếu đuối! Xem ta nghiền nát nó đây!” Hắn cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt. Hắn giơ tay, không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một phép thuật tà ác, nhắm thẳng vào một bức tượng đá nhỏ tạc hình một vị anh hùng cổ xưa, nằm giữa quảng trường. Bức tượng, vốn là biểu tượng của tinh thần bất khuất, lập tức bị bao phủ bởi ma khí, nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Tiếp đó, hắn vung tay, một gian hàng sách cũ, nơi chất chứa tri thức và ký ức của bao thế hệ, bị cuốn vào cơn lốc ma khí, biến thành tro bụi.

Lăng Nguyệt và Dương Quân hợp sức chặn đánh, nhưng sức mạnh của Huyết Nguyệt Ma Tướng vượt xa tưởng tượng. Hắn phất tay áo, một luồng ma khí vô hình hất tung cả hai, khiến họ văng xa, đập mạnh vào bức tường đổ nát. Họ cố gắng đứng dậy, nhưng cảm giác vô lực dâng trào. Hắn không vội giết chóc, hắn muốn phá hủy tận cùng. Hắn điềm nhiên bước đến, giẫm nát từng mảnh vỡ của bức tượng, của những cuốn sách, như thể đang giẫm lên chính niềm tin của nhân loại.

Hồ Ly Nữ, thấy vậy, bỗng nhiên biến thành một làn khói trắng, cố gắng len lỏi vào bên trong Ma Tướng, tìm cách quấy phá. Nhưng hắn chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, một luồng ma khí bùng phát, đánh bật nàng ra xa, khiến nàng phải hiện nguyên hình, thân thể nhỏ bé run rẩy.

“Thứ yêu tinh thấp kém, cũng dám xen vào?” Hắn lướt mắt qua nàng, không chút hứng thú. Hắn muốn nghiền nát những thứ có ý nghĩa hơn. Hắn nhìn xuống những phàm nhân đang hoảng loạn tháo chạy, nhìn những người lính đang ngã xuống, và nhìn những biểu tượng của cuộc sống bình thường đang bị hủy diệt, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ thỏa mãn. Hắn muốn chứng minh rằng, trong thế giới Thiên Đạo suy tàn, hy vọng chỉ là một trò cười, một ảo ảnh dễ vỡ. Sự tàn phá của hắn không chỉ là vật chất, mà còn là hủy diệt tinh thần, gieo rắc nỗi tuyệt vọng sâu sắc nhất.

Dương Quân đối mặt với sự tàn khốc này, nhận ra lý tưởng cao đẹp của mình đang bị thử thách. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy sự non nớt của mình trước một thế lực tà ác đến mức không thể tưởng tượng. Anh đã hứa sẽ bảo vệ, nhưng anh không thể cứu tất cả. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù lạnh lùng, nhưng nội tâm cũng đang dậy sóng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cái chết, và nàng bắt đầu hoài nghi về ý nghĩa của việc tu tiên. Sức mạnh tu vi của nàng, vốn được dùng để bảo vệ chính nghĩa, giờ đây lại có vẻ quá nhỏ bé trước cơn lũ ma khí. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng dâng lên trong lòng những người bảo vệ, nhưng họ không thể lùi bước. Ánh sáng đỏ rực của lửa cháy bao trùm Phố Thương Mại Kim Long, biến nơi đây thành một địa ngục trần gian, nơi tiếng gào rú của Ma tu và tiếng khóc than của phàm nhân hòa lẫn vào nhau trong một khúc ca bi thương.

***

Trong khi Thành Vô Song chìm trong biển lửa và hỗn loạn, tại căn cứ của Liên minh Nhân Đạo, một căn phòng họp tối tăm, chỉ được chiếu sáng bằng những ngọn nến lay lắt. Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Vô Song, nhưng những ngọn nến này vẫn bừng cháy, rọi lên những gương mặt quyết tâm, như những ngọn đuốc nhỏ bé nhưng kiên cường, sẵn sàng đối mặt với màn đêm vô tận đang chờ đợi. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đứng trước một bản đồ Thành Vô Song được trải rộng trên bàn. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không một sợi tóc xõa xuống. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với vẻ hào nhoáng của những tu sĩ khác.

Tiếng báo cáo liên tục từ các pháp khí truyền âm vọng đến, mô tả chi tiết tình hình chiến sự đang ngày càng tệ. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng gầm rú của Ma tu, tiếng vũ khí va chạm, tất cả đều được truyền tải một cách chân thực, như thể chiến trường đang diễn ra ngay trong căn phòng này. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh, mùi ma khí, mùi khói, mùi cháy khét, tất cả những chi tiết cảm giác đó đều được những người báo cáo truyền đạt lại, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nặng nề.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, không một chút biểu cảm thừa thãi. Giọng nói của anh trầm, điềm tĩnh, ít khi cao giọng, nhưng mỗi lời nói đều súc tích, sâu sắc, mang tính chất quyết định.

“Huyết Nguyệt Ma Tướng không chỉ muốn giết người, hắn muốn giết chết niềm tin. Mục tiêu không phải là phá hủy vật chất, mà là phá hủy tinh thần.” Anh đưa ngón tay gầy gò di chuyển trên bản đồ, điểm đến những vị trí đang bị tấn công dữ dội. “Hắn đang nhắm vào những ‘điểm neo nhân quả’ nhỏ bé, những nơi mà phàm nhân đặt niềm tin, đặt hy vọng vào cuộc sống bình thường.”

Nội tâm Tạ Trần không phải không có giằng xé. Anh là một người lý trí, một chiến lược gia lạnh lùng, đôi khi phải đưa ra những quyết định khó khăn, hy sinh một phần để bảo vệ cái lớn hơn. Nhưng anh cũng là một con người, trọng chữ “sống”, trọng nhân tính. Chứng kiến sự hủy diệt, sự mất mát của những ‘điểm neo nhân quả’ mà anh trân trọng, anh cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, một sự bất lực khi không thể cứu vãn tất cả. Anh nhìn bản đồ, nhìn những chấm đỏ biểu thị các cuộc tấn công, và những chấm xanh biểu thị các ‘điểm neo’ đang bị đe dọa.

“Tập trung bảo vệ Phường Khắc Thạch và Quán Trà Vọng Giang. Đó là nơi lưu giữ những giá trị sâu sắc nhất của nhân gian.” Tạ Trần chỉ vào hai vị trí trên bản đồ, giọng nói kiên quyết. Phường Khắc Thạch, nơi lưu giữ nghề thủ công truyền thống và nghệ thuật điêu khắc, là biểu tượng của sự sáng tạo và kiên trì của phàm nhân. Quán Trà Vọng Giang, một nơi yên bình, nơi mọi người tụ họp, trò chuyện, trao đổi tin tức, là biểu tượng của cộng đồng và sự giao lưu văn hóa. Chúng có vẻ nhỏ bé, không quan trọng bằng những thành lũy quân sự, nhưng đối với Tạ Trần, chúng là trái tim của Thành Vô Song, là nơi hy vọng được neo giữ.

Anh vẽ lên bản đồ những tuyến đường rút lui khẩn cấp, những điểm phòng thủ tạm thời, và các ‘điểm neo’ cần được ưu tiên bảo vệ. Anh điều động những lực lượng còn lại, bao gồm một đội nhỏ các phàm nhân dân quân và một vài tu sĩ còn sót lại sau những trận chiến khốc liệt. “Cử một đội đến Phường Khắc Thạch. Phải bảo vệ nó bằng mọi giá. Không phải vì nó là một cứ điểm chiến lược, mà vì nó là một phần linh hồn của nhân gian.”

Tạ Trần biết, Huyết Nguyệt Ma Tướng và Ma Chủ Cửu U không thể hiểu đ��ợc giá trị của những thứ này. Chúng chỉ nhìn thấy sức mạnh, sự hủy diệt, sự thống trị. Nhưng chính sự thiếu hiểu biết đó lại là điểm yếu của chúng. Anh tin rằng, dù yếu ớt, dù mong manh, những ‘điểm neo nhân quả’ này sẽ tạo nên một sức mạnh bất ngờ, một sức mạnh mà Ma khí không thể chạm tới, không thể hủy diệt hoàn toàn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng đỏ rực của lửa đang chiếu sáng một phần bầu trời đêm. Mây đen vẫn dày đặc, nhưng anh cảm nhận được một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm, không phải từ sức mạnh của linh khí, mà từ ý chí kiên cường của con người. Đó là sự khởi đầu của một chiến lược mới, một cuộc chiến của những tâm hồn, nơi hy vọng được neo giữ, và ý chí nhân sinh được khẳng định.

***

Trong khi Thành Vô Song đang chìm trong cảnh chiến hỏa ngút trời, Phường Khắc Thạch, một khu phố nhỏ nằm sâu bên trong thành, vẫn giữ được một phần vẻ yên bình giả tạo. Nhưng rồi, sự yên bình đó cũng bị phá vỡ bởi tiếng gào thét hung tợn của một nhóm Ma tu. Chúng không nhắm vào việc tàn sát sinh mạng ngay lập tức, mà tập trung vào việc phá hủy những xưởng khắc đá, đập vỡ những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo đang dở dang, những bức tượng nhỏ, những tấm bia đá được chạm khắc tỉ mỉ. Tiếng đá vỡ loảng xoảng, tiếng cười khẩy của Ma tu vang lên man rợ giữa màn đêm. Chúng cười nhạo sự yếu đuối của phàm nhân, nhạo báng những thứ mà chúng cho là vô giá trị.

Trong một xưởng khắc đang bốc cháy ngùn ngụt, một người thợ già, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự lao động, đang run rẩy cố gắng che chắn một tấm bia đá nhỏ. Tấm bia không lớn, chỉ cao hơn đầu người một chút, được chạm khắc đầy những phù văn cổ xưa, những hình ảnh về cuộc sống bình dị của con người, về những lễ hội, những ước mơ. Nó không có vẻ gì là quý giá về mặt vật chất, nhưng nó lại là linh hồn của Phường Khắc Thạch, là biểu tượng của sự kiên trì, của truyền thống được truyền từ đời này sang đời khác. Đôi tay gầy guộc của người thợ già run rẩy, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề lùi bước. Ông ôm chặt tấm bia như ôm chặt sinh mạng của chính mình.

Huyết Nguyệt Ma Tướng bất ngờ xuất hiện giữa đám Ma tu. Hắn không cần bất kỳ chỉ dẫn nào, mà dường như có một thứ gì đó đã thu hút hắn đến đây. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác thường từ tấm bia đá, không phải là linh khí cường đại của tiên gia, cũng không phải là ma khí tà ác của chính hắn, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, tinh khiết hơn, nhưng cũng vô cùng khó chịu đối với hắn.

“Thứ rác rưởi này mà cũng muốn bảo vệ sao? Nó có giá trị gì?” Hắn cười khẩy, giọng nói tràn đầy vẻ chế giễu. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn chằm chằm vào tấm bia, không thể hiểu được tại sao một phàm nhân yếu ớt lại liều mạng bảo vệ một thứ vô tri như vậy. Đối với hắn, giá trị chỉ nằm ở sức mạnh, ở sự thống trị, ở sự hủy diệt.

Người thợ khắc già, dù run rẩy vì sợ hãi và tuổi tác, vẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với Huyết Nguyệt Ma Tướng. Giọng ông yếu ớt, khản đặc, nhưng chứa đựng một sự kiên cường không thể lay chuyển. “Đây là linh hồn của chúng ta… Ngươi… không hiểu đâu…” Ông không gọi hắn là Ma Tướng, không tỏ ra sợ hãi tuyệt đối, chỉ đơn giản là khẳng định giá trị của những gì ông đang bảo vệ.

Lời nói đó, cùng với ánh mắt kiên định của người thợ già, khiến Huyết Nguyệt Ma Tướng hơi ngập ngừng. Hắn vốn dĩ là một kẻ tàn nhẫn, khát máu, coi thường mọi sự sống, nhưng cái nhìn của người thợ già, cái sự ‘không hiểu’ về giá trị của tấm bia mà ông nói, lại khiến hắn cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ. Hắn định giơ tay, một luồng ma khí đen kịt cuộn trào, nhắm thẳng vào tấm bia để hủy diệt nó hoàn toàn, để chứng minh rằng tất cả đều vô nghĩa.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt, không chói lọi, không rực rỡ, mà chỉ như một vầng hào quang mờ ảo, bỗng lóe lên từ những phù văn cổ xưa trên tấm bia. Tia sáng đó không gây ra bất kỳ sát thương vật lý nào, không có sức mạnh bạo liệt, nhưng nó lại khiến Huyết Nguyệt Ma Tướng cảm thấy khó chịu đến tột độ, như th��� có một dòng chảy năng lượng thanh khiết đang chống lại ý chí hủy diệt của hắn. Một cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trong huyết quản, một cảm giác khó chịu đến từ tận sâu thẳm linh hồn. Hắn rụt tay lại một cách vô thức, ánh mắt đỏ rực thoáng hiện lên vẻ bối rối. Cái thứ năng lượng này, nó hoàn toàn xa lạ với những gì hắn biết, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, không phải để tấn công, mà là để bảo vệ, để khẳng định sự tồn tại.

Từ xa, Tạ Trần, thông qua một pháp khí truyền ảnh, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Anh nhìn thấy sự bối rối thoáng qua trong đôi mắt đỏ rực của Huyết Nguyệt Ma Tướng, nhìn thấy tia sáng yếu ớt từ tấm bia, và cảm nhận được sự dao động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa đó. Anh biết, đây chính là sức mạnh của ‘điểm neo nhân quả’, một sức mạnh mà Ma Chủ Cửu U và thuộc hạ của hắn chưa bao giờ thực sự hiểu rõ, hay đánh giá thấp. Anh biết, đây sẽ là chìa khóa để chống lại Ma Chủ, một sức mạnh không đến từ tu vi, mà đến từ ý chí, từ linh hồn của nhân gian. Sự kiện này sẽ buộc các thành viên Liên minh Nhân Đạo, đặc biệt là các tu sĩ, phải đối mặt với những giới hạn của tu vi và nhìn nhận giá trị của phàm nhân một cách sâu sắc hơn.

Ma Tướng Huyết Nguyệt rốt cuộc không hủy diệt tấm bia. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi, để lại nhóm Ma tu tiếp tục tàn phá những xưởng khắc khác, nhưng sự khó chịu trong lòng hắn vẫn không tan biến. Hắn không hiểu, nhưng hắn cảm thấy có một điều gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn, một điều gì đó mà sức mạnh hủy diệt thuần túy không thể chạm tới.

Đêm đã về khuya, những ngọn lửa vẫn cháy rực, nhưng đâu đó trong Phường Khắc Thạch, dưới sự bảo vệ của người thợ già và tấm bia đá nhỏ, một tia hy vọng mong manh vẫn âm ỉ, yếu ớt nhưng kiên cường, như một hạt mầm đang nảy mầm trong lòng đất hoang tàn, chờ đợi một ngày được vươn lên đón ánh sáng của một kỷ nguyên mới. Thành Vô Song, dù đang chịu đựng cơn đau tột cùng, nhưng linh hồn của nó vẫn không bị hủy diệt hoàn toàn. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, nhưng ý chí của con người, được neo giữ bởi những giá trị nhỏ bé, đã bắt đầu hé lộ một sức mạnh tiềm ẩn, một sức mạnh mà ngay cả kẻ mạnh nhất cũng không thể dễ dàng nghiền nát.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free