Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 606: Huyết Chiến Vô Song: Trí Tuệ Phàm Nhân Giữa Biển Sâu Hỗn Loạn

Màn đêm Thành Vô Song bị xé toạc bởi những vệt sáng đỏ rực của lửa cháy và luồng ma khí đen đặc quỷ dị, tựa như một vết thương lở loét đang chảy mủ trên nền trời u ám. Phố Thương Mại Kim Long, từng là huyết mạch phồn hoa của thành đô, giờ đây đã biến thành một chiến trường hoang tàn, nơi những mảnh vỡ của kiên trúc xa hoa vương vãi khắp nơi, tựa như những kỷ niệm vỡ nát của một thời vàng son. Tiếng gầm thét của Ma tu, tiếng la hét thất thanh của phàm nhân, tiếng vũ khí va chạm chan chát, cùng những tiếng nổ pháp thuật đinh tai nhức óc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc mà ngay cả những kẻ khát máu nhất cũng phải rùng mình. Mùi khét lẹt của gỗ cháy, mùi tanh nồng của máu và mùi ma khí hôi h��m đặc trưng quyện chặt lấy không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề và khó khăn. Tro bụi từ những đống đổ nát bay lả tả trong gió, bám vào từng mái tóc, từng làn da, như tấm màn tang phủ lên Thành Vô Song đang hấp hối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đã lấm lem bụi trần và vài vết máu mờ nhạt, vẫn giữ vững vẻ đẹp băng lãnh như sương tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua chiến trường hỗn loạn, ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm, nhưng ý chí chiến đấu thì không hề suy suyển. Nàng vung Trường Kiếm Băng Ngọc, một luồng kiếm ý băng hàn đột ngột bùng phát, kết tinh thành những bông tuyết sắc nhọn, quét ngang qua một đội Ma tu đang hung hãn tràn tới. Những tên Ma tu đi đầu chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành những khối băng vỡ vụn, tan biến vào hư vô. Nàng không nói nhiều, chỉ dứt khoát hạ lệnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng giữa tiếng ồn ào: “Không được lùi! Bảo vệ phía Tây, lập phòng tuyến!” Nàng biết, mỗi tấc đất lùi lại đồng nghĩa với việc thêm nhiều phàm nhân vô tội sẽ bị tàn sát, thêm nhiều ‘điểm neo nhân quả’ sẽ bị hủy diệt. Dù tu vi của nàng có thể xé rách mây trời, nhưng trước sự cuồng bạo và số lượng áp đảo của Ma Tộc, nàng cảm thấy sức lực của mình thật nhỏ bé, như một ngọn nến le lói giữa đêm giông bão. Cảm giác bất lực đó, cái cảm giác mà một tu sĩ cấp cao như nàng hiếm khi phải đối mặt, lại khiến nàng nhớ đến những lời của Tạ Trần. Phải chăng, tu vi càng cao, càng dễ ‘mất người’ khi đối mặt với những thử thách vượt quá giới hạn? Giá trị của tu vi không phải ở sức mạnh tuyệt đối, mà là ở ý chí sử dụng sức mạnh đó để bảo vệ điều gì. Nàng siết chặt chuôi kiếm, quyết tâm không để bất kỳ phàm nhân nào phải chịu đựng thêm nữa.

Bên cạnh nàng, Dương Quân, với đạo bào màu lam nhạt đã rách toạc vài chỗ, tóc tai bù xù, vẫn giữ vững khí chất nho nhã pha lẫn anh dũng. Hắn không có vẻ lạnh lùng như Lăng Nguyệt, mà thay vào đó là sự phẫn nộ và nhiệt huyết cháy bỏng trong đôi mắt. Hắn thi triển pháp thuật, một lá chắn linh lực màu xanh lam khổng lồ hiện ra, bao bọc lấy một nhóm phàm nhân đang co ro ẩn nấp. Ma tu gào thét, dùng móng vuốt và ma khí liên tục tấn công vào lá chắn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai, nhưng lá chắn vẫn kiên cố đứng vững. Dương Quân hô lớn, giọng nói trầm hùng và dứt khoát: “Đừng sợ hãi! Chúng ta sẽ bảo vệ các ngươi! Tin vào chính mình!” Hắn biết, trong cơn hỗn loạn này, lời nói đôi khi còn mạnh hơn cả pháp thuật. Nỗi sợ hãi có thể khiến con người trở nên yếu đuối, nhưng niềm tin và hy vọng thì có thể làm nên điều kỳ diệu. Hắn nhìn những gương mặt lấm lem, sợ hãi sau lá chắn, và cảm thấy một sự giằng xé. Cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến đơn thuần giữa chính tà, mà là cuộc chiến giữa những giá trị, giữa sự sống và hủy diệt. Hắn từng theo đuổi đạo lý tiên gia, rèn luyện tu vi để đạt đến đỉnh cao, nhưng giờ đây, ý nghĩa của tu luyện lại nằm ở việc bảo vệ những điều nhỏ bé, mong manh này.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp nhẹ, ánh mắt linh lợi quét qua từng ngóc ngách của chiến trường. Nàng lướt đi như một cái bóng, tốc độ nhanh đến mức Ma tu khó lòng bắt kịp. Chiếc đuôi lông mềm mại của nàng vung lên, những luồng mị khí vô hình lan tỏa, khiến một đám Ma tu đang tràn lên đột nhiên trở nên lơ đãng, tự tấn công lẫn nhau hoặc đứng ngây người như bị thôi miên. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Nàng lẩm bẩm, dù không còn vẻ vui đùa nhưng vẫn giữ được bản chất của mình. Những lúc này, sự tinh ranh và nhanh nhẹn của nàng lại trở thành một vũ khí đáng sợ, tạo ra những khoảng trống quý giá cho đồng đội. Nàng biết, nhiệm vụ của mình không chỉ là chiến đấu, mà còn là giữ vững sự linh hoạt, phá vỡ đội hình địch, tạo cơ hội cho những đòn tấn công quyết định. Tạ Trần từng nói, mỗi người đều có vị trí và giá trị riêng trong trận chiến này, không phân biệt tu vi cao thấp, chỉ cần có ý chí. Và nàng, một hồ ly tinh, đang chứng minh điều đó bằng chính hành động của mình. Sự phối hợp giữa ba người, một lạnh lùng, một nhiệt huyết, một linh hoạt, tuy vẫn chưa thể đẩy lùi hoàn toàn Ma Tộc, nhưng đã tạo nên một bức tường thép vững chắc, ngăn chặn sự tràn vào sâu hơn của quân đoàn ma quỷ.

***

Trong khi Phố Thương Mại Kim Long chìm trong biển lửa và hỗn loạn, Khắc Thạch Phường, nơi Huyết Nguyệt Ma Tướng vừa rút lui, lại trở thành một chiến trường khác, một cuộc đối đầu không kém phần khốc liệt nhưng mang một màu sắc khác biệt. Những xưởng khắc đá, từng là nơi yên bình vang vọng tiếng chạm trổ đều đặn, giờ đây đã biến thành những đống đổ nát ngổn ngang. Tiếng gầm rú của Ma tu, tiếng vũ khí thô sơ va chạm vào giáp trụ, tiếng la hét đầy dũng khí của phàm nhân, và tiếng đổ sập của các công trình tạo nên một âm thanh hỗn tạp, đầy bi tráng. Mưa tro bụi vẫn không ngừng rơi, quyện lẫn với mùi đất ẩm, mùi máu tươi và mùi ma khí nồng nặc, làm cho không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, bộ giáp trụ nhẹ đã nhuốm màu bùn đất và máu khô, ánh mắt kiên nghị như một tảng đá giữa phong ba bão táp. Anh vung cây trường đao sắc bén, chém bay một tên Ma tu đang lao tới với vẻ mặt hung tợn. Lưỡi đao xé gió, mang theo một lực lượng kinh người, khiến tên Ma tu không kịp phản ứng đã bị chém thành hai mảnh, ma khí đen ngòm phun trào rồi tan biến. Anh không phải tu sĩ, không có linh lực cường đại, nhưng mỗi nhát đao của anh đều chứa đựng sức mạnh của ý chí, của trách nhiệm nặng nề đang đè nặng lên đôi vai. Anh chỉ huy quân phàm nhân, những người dân thường với vũ khí thô sơ như giáo mác, cung tên, thậm chí là cuốc xẻng, tận dụng từng bức tường đổ nát, từng đống đá vụn để tạo thành các chướng ngại vật, cầm chân Ma tu. "Dù chết cũng không lùi bước! Bảo vệ những người dân vô tội!" Giọng anh khàn đặc, nhưng đầy khí phách, vang vọng giữa tiếng hỗn loạn, trở thành ngọn hải đăng cho những người phàm nhân đang hoảng loạn.

Những người phàm nhân, dù sợ hãi đến tột cùng, nhưng dưới sự dẫn dắt của Bách Lý Hùng, họ đã tìm thấy một chút dũng khí tiềm ẩn trong sâu thẳm linh hồn. Họ không có phép thuật, không có tu vi, nhưng họ có ý chí sinh tồn, có tình yêu thương dành cho gia đình, cho mảnh đất này. Một nhóm thợ khắc đá, những người mà trước đó chỉ quen với việc cầm đục, cầm búa, giờ đây lại cầm những cây đinh ba sắc nhọn, gồng mình chống lại Ma tu. Một ông lão thợ rèn, với đôi tay chai sạn vì rèn sắt, lại dùng cây búa tạ của mình đập nát đầu một tên Ma tu. Họ chiến đấu không phải để giành chiến thắng vĩ đại, mà chỉ để bảo vệ từng tấc đất, từng 'điểm neo hy vọng' nhỏ bé mà Tạ Trần đã nói đến.

Một phàm nhân trẻ tuổi, với gương mặt lấm lem, hoảng loạn, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên cường, hét lên: "Chúng ta không thể để chúng hủy hoại nơi này! Đây là nhà của chúng ta!" Anh ta cùng vài người khác liều mình đẩy một chiếc xe chở đầy đá vụn, chặn đứng một con hẻm nhỏ, tạo thành một chướng ngại vật tạm thời, giúp đồng đội có thêm thời gian. Họ biết, sự hy sinh của họ có thể vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Ma Tộc, nhưng ít nhất, họ đã không lùi bước. Họ đã dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ những giá trị mà họ tin tưởng.

Bách Lý Hùng nhận được tin báo từ một người đưa tin nhỏ tuổi, mặt mày xanh xao: "Báo... báo cáo Bách Lý đại nhân! Quân Ma Tộc đang tiến vào Phường Thư Họa! Các 'điểm neo' đang bị đe dọa nghiêm trọng!" Trái tim Bách Lý Hùng thắt lại. Phường Thư Họa là nơi tập trung nhiều tác phẩm nghệ thuật, nhiều thư viện cổ, những nơi chứa đựng linh hồn của Thành Vô Song. Anh biết, đó là những 'điểm neo nhân quả' mà Tạ Trần đã dặn dò phải bảo vệ bằng mọi giá. Anh siết chặt chuôi đao, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những cột khói đen đang bốc lên ngùn ngụt. “Đáng chết!” Anh gằn giọng. “Tất cả nghe lệnh! Tập trung lực lượng, chúng ta phải cầm chân chúng ở đây! Không được để chúng tiến sâu hơn nữa!” Anh biết, dù Khắc Thạch Phường đã bị tàn phá, nhưng ý chí của những người dân ở đây vẫn còn, và chính ý chí đó là thứ mà Ma Tộc không thể nào hủy diệt được. Dù phàm nhân yếu ớt, nhưng khi ý chí được tập hợp, được neo giữ, nó có thể tạo nên một sức mạnh không tưởng, một sức mạnh mà ngay cả Thiên Đạo suy kiệt cũng phải kiêng dè, và Ma Tướng hung hãn cũng phải bối rối.

***

Trong một căn phòng được bảo vệ kỹ lưỡng tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi từng là một sảnh lớn sang trọng, giờ đây đã biến thành trung tâm chỉ huy tạm thời của Liên minh Nhân Đạo. Không khí bên trong ngột ngạt không kém gì bên ngoài, nhưng không phải vì khói bụi hay mùi máu, mà là vì sự căng thẳng tột độ, vì gánh nặng của những quyết định sinh tử. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, cố gắng xua đi bóng đêm dày đặc đang bủa vây, nhưng chỉ khiến những bóng đổ trên tường trở nên vặn vẹo, méo mó. Mùi giấy cũ, mực khô, bụi bặm và một thứ mùi lo lắng thoang thoảng quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của chiến tranh.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, đứng trước tấm bản đồ Thành Vô Song được trải rộng trên mặt bàn. Trên đó, những điểm đỏ tươi đánh dấu vị trí giao tranh khốc liệt, những vòng tròn vàng cam thể hiện các 'điểm neo hy vọng' đang bị đe dọa, và những mũi tên đen chỉ rõ hướng di chuyển hung hãn của Ma Tộc. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ, không có khí chất siêu phàm của tu sĩ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại chứa đựng một sự tỉnh táo đến kinh người, dường như có thể nhìn thấu mọi sự hỗn loạn và tìm ra quy luật ẩn sâu bên trong. Dải lụa đen buộc gọn gàng mái tóc dài của anh đã hơi lỏng lẻo, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, phản chiếu ánh đèn dầu, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng kiên định trên khuôn mặt thanh tú.

Anh liên tục nhận báo cáo từ các pháp khí truyền ảnh đặt rải rác trên bàn. Giọng nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Hồ Ly Nữ vọng đến, mang theo tiếng ồn ào của chiến trường, những thông tin rời rạc nhưng quan trọng. Tạ Trần lắng nghe, trầm ngâm, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển trên bản đồ, như đang chạm vào từng mạch đập của Thành Vô Song. Bên cạnh anh, Nhân Quả Luân Bàn, một pháp khí cổ xưa nhưng không có chút linh khí nào, chỉ là một bánh xe bằng gỗ khắc đầy những phù văn nhân quả, đặt tĩnh lặng. Anh không dùng nó để thi triển pháp thuật, mà là để tập trung khả năng 'nhân quả chi nhãn' của mình, nhìn thấy những sợi tơ vô hình kết nối mọi sự kiện, mọi hành động và hệ quả.

"Huyết Nguyệt Ma Tướng... quá tự tin vào sức mạnh của nó," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm tĩnh, không một chút dao động, mặc dù ngoài kia là biển lửa và cái chết đang rình rập. "Nó đang lặp lại một số mô hình tấn công... Luôn là những đòn công kích trực diện, hủy diệt những gì mà nó coi là yếu ớt, vô nghĩa." Anh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những điểm đỏ trên bản đồ, rồi dừng lại ở những vòng tròn vàng cam. "Từ Phố Thương Mại Kim Long, đến Khắc Thạch Phường, và bây giờ là Phường Thư Họa... Nó luôn tìm cách đè bẹp những nơi biểu tượng cho tinh hoa văn hóa, cho sự sáng tạo của phàm nhân. Nó không hiểu, không coi trọng những giá trị đó."

Một ý tưởng lóe lên trong đầu Tạ Trần, như một tia chớp xé toạc màn đêm. Anh dùng ngón tay chỉ vào bản đồ, vẽ ra một đường vòng cung táo bạo, nối liền Cổng Thành Vọng Nguyệt với những con phố nhỏ phía sau. "Chúng ta có thể lợi dụng điều đó." Anh nói tiếp, ánh mắt sáng lên vẻ sắc bén, kết nối hàng loạt thông tin rời rạc thành một bức tranh chiến lược rõ ràng. "Huyết Nguyệt Ma Tướng không hiểu giá trị của những điều nhỏ bé, của những 'điểm neo nhân quả'. Nó coi thường ý chí của phàm nhân. Và chính sự khinh thường đó sẽ l�� điểm yếu chí mạng của nó."

Anh quay sang pháp khí truyền ảnh, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng dứt khoát hơn: "Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng... Hãy tập trung lực lượng vào Cổng Thành Vọng Nguyệt. Huyết Nguyệt Ma Tướng sẽ không bao giờ nghĩ rằng chúng ta lại dám phản công vào chính cửa ngõ mà nó đã phá hủy. Nó sẽ tiếp tục đẩy sâu vào trong thành, tìm cách hủy diệt thêm những 'điểm neo'. Nhưng đó là cái bẫy. Hãy giả vờ rút lui ở một số điểm, sau đó tập trung tấn công mạnh vào cánh quân của nó đang tràn qua Cổng Thành Vọng Nguyệt. Hồ Ly Nữ, ngươi hãy dùng mị thuật để tạo ra sự hỗn loạn, đánh lạc hướng những tên Ma tu yếu hơn, tạo cơ hội cho Lăng Nguyệt và Dương Quân đột phá."

Tạ Trần hít sâu một hơi. Gánh nặng của việc phải đưa ra những quyết định sinh tử mà không có sức mạnh tu vi, chỉ dựa vào trí tuệ và 'nhân quả chi nhãn' đè nặng lên đôi vai gầy của anh. Nỗi lo lắng cho số phận của Thành Vô Song và Liên minh Nhân Đạo không ngừng gặm nhấm tâm can, nhưng anh không thể bộc lộ ra ngoài. Anh biết, một khi anh dao động, toàn bộ ý chí chiến đấu của Liên minh sẽ suy sụp. Anh phải là người giữ vững niềm tin, dù cho bản thân anh cũng chỉ là một phàm nhân giữa cuộc chiến của tiên ma. Anh nhìn vào Nhân Quả Luân Bàn, những phù văn cổ xưa dường như đang phát sáng mờ ảo, như một lời khẳng định về sức mạnh của những sợi tơ định mệnh. Ma Chủ Cửu U và thuộc hạ của hắn có thể mạnh, nhưng chúng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ hoặc đánh giá thấp sức mạnh của 'nhân tính' và 'hy vọng'. Đây sẽ là chìa khóa. Một chiến thắng nhỏ, một đòn đáp trả bất ngờ, có thể khơi dậy ý chí của phàm nhân, và đó mới là sức mạnh thật sự để đối phó với Ma Chủ.

***

Theo chỉ thị của Tạ Trần, một làn sóng rút lui chiến thuật diễn ra tại một số điểm nóng trong Thành Vô Song, tạo ra ảo giác rằng Liên minh Nhân Đạo đang suy yếu và hoảng loạn. Điều này càng khiến Huyết Nguyệt Ma Tướng thêm phần kiêu ngạo và tự tin, thúc đẩy quân đoàn Ma tu của hắn tràn sâu hơn vào thành, gieo rắc sự hủy diệt mà không hề đề phòng. Nhưng đó là một cái bẫy được giăng ra bởi trí tuệ của một phàm nhân.

Mưa tro bụi vẫn không ngừng rơi, nhưng giờ đây, nó không còn là màn che của sự tuyệt vọng, mà là tấm màn che giấu một đòn phản công táo bạo. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi từng là biểu tượng của sự kiên cố, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, nhưng cũng chính tại nơi đó, ý chí phản kháng đã tập trung lại. Tiếng vó ngựa của Ma tu, tiếng gầm gừ khát máu của chúng tràn ngập không gian, nhưng đột nhiên, một tiếng thét vang trời xé toạc màn đêm.

"Tiến lên! Vì Nhân Đạo!"

Dương Quân, với vẻ mặt đầy quyết tâm, dẫn đầu một nhóm tu sĩ còn lại, bùng nổ linh lực, tạo thành một mũi dùi sắc bén lao thẳng vào cánh quân Ma Tộc đang không chút đề phòng. Hắn thi triển một đạo pháp thuật cường đại, hàng loạt phi kiếm bằng linh lực bay vút lên trời, sau đó lao xuống như mưa sao băng, cắm phập vào đội hình Ma tu. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, Ma tu ngã rạp như rạ. Hắn, người từng chỉ muốn tu luyện để đạt tới cảnh giới cao siêu, giờ đây chỉ muốn dùng t���t cả sức mạnh của mình để bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn. Cái giá của quyền năng là gì nếu không thể bảo vệ những điều mình yêu thương? Câu hỏi đó không ngừng vang vọng trong tâm trí hắn, trở thành động lực thúc đẩy hắn chiến đấu không ngừng nghỉ.

Ngay sau Dương Quân là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng không hô hào, không gào thét, nhưng mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự lạnh lẽo của băng tuyết và sức mạnh hủy diệt kinh người. Kiếm ý băng hàn của nàng đột ngột lan tỏa, tạo thành một bức tường băng khổng lồ, giam cầm hàng trăm tên Ma tu. Chỉ trong khoảnh khắc, những tên Ma tu bị mắc kẹt trong bức tường băng đã hóa thành những tác phẩm điêu khắc băng giá, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên vẻ kiên quyết, không còn chút mệt mỏi nào. Nàng đã từng nghĩ, tu vi càng cao, càng mạnh, thì càng có thể làm chủ số phận. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, tu vi chỉ là công cụ, ý chí và lý tưởng mới là thứ định đoạt. Tạ Trần, một phàm nhân, đã cho nàng thấy đi���u đó. Thiên Đạo có thể suy kiệt, nhưng nhân tính thì không bao giờ.

Bách Lý Hùng, cùng với quân phàm nhân của mình, phối hợp chặt chẽ, tạo thành thế gọng kìm từ hai bên. Họ không có tu vi, nhưng họ có sự dũng cảm và tinh thần đoàn kết. Tiếng gầm thét của Bách Lý Hùng, tiếng hô vang của phàm nhân, hòa cùng tiếng vũ khí va chạm, tạo nên một bản anh hùng ca giữa chiến trường. Anh vung trường đao, chém bay những tên Ma tu đang lao tới, ánh mắt rực lửa. “Tiến lên! Không lùi bước!” Anh biết, đây là cơ hội để chứng minh rằng phàm nhân không phải là những kẻ yếu ớt, mà là những chiến binh có thể sánh ngang với tu sĩ khi có mục tiêu và ý chí.

Huyết Nguyệt Ma Tướng, đang dẫn đầu một cánh quân khác tràn sâu vào Phường Thư Họa, đột nhiên cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ từ phía Cổng Thành Vọng Nguyệt. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực như máu thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển thành giận dữ. Hắn không thể tin được rằng những kẻ yếu ớt này lại dám phản công, và còn chọn đúng điểm yếu mà hắn đã bỏ qua vì sự khinh thường. “Đáng chết! Sao có thể?!” Hắn gầm lên giận dữ, ra lệnh rút lui ngay lập tức. Cánh quân của hắn ở Cổng Thành Vọng Nguyệt đã bị đánh bất ngờ, tổn thất nặng nề. Hắn vốn dĩ đã coi thường những 'điểm neo hy vọng' nhỏ bé, và giờ đây, chính sự khinh thường đó đã khiến hắn phải trả giá. Tia sáng yếu ớt từ tấm bia đá của người thợ khắc già lại hiện lên trong tâm trí hắn, cùng với cảm giác khó chịu mơ hồ. Hắn không hiểu, nhưng hắn cảm thấy có một điều gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn, một điều mà sức mạnh hủy diệt thuần túy không thể chạm tới.

Quân đoàn Ma Tộc, dù mạnh mẽ nhưng không có sự chỉ huy thống nhất, bắt đầu hoảng loạn và rút lui trong hỗn loạn. Tạ Trần, từ Khách Điếm Lạc Thần, quan sát toàn bộ cục diện qua pháp khí truyền ảnh. Một nụ cười nhạt hiện trên môi anh, nhưng đôi mắt vẫn đầy suy tư. Cuộc phản công đã thành công, đẩy lùi được một đợt tấn công quy mô lớn của Ma Tộc. Đây là một chiến thắng nhỏ, một tia hy vọng lóe lên giữa đêm tối. Nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự khó chịu của Huyết Nguyệt Ma Tướng trước chiến thuật của anh cho thấy Ma Chủ Cửu U sẽ phải có những phản ứng mạnh mẽ và tinh vi hơn. Việc anh tìm ra điểm yếu từ sự khinh thường của Ma Tướng đối với phàm nhân báo hiệu rằng chính 'nhân tính' và 'ý chí' sẽ là chìa khóa để đối phó với Ma Chủ. Mặc dù đẩy lùi được một đợt tấn công, nhưng việc Ma Tộc chỉ tạm thời rút lui cho thấy đây chỉ là một chiến thắng nhỏ và cuộc chiến còn rất dài và khó khăn. Thiên Đạo đang tan rã, để lại một khoảng trống khổng lồ, và Tạ Trần biết, trách nhiệm của anh không chỉ là chiến thắng Ma Chủ, mà còn là lấp đầy khoảng trống đó bằng một trật tự mới, nơi con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không cần phải khao khát thành tiên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free