Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 604: Đội Quân Hy Vọng: Khởi Đầu Cuộc Chiến Ý Chí

Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Vô Song, nhưng trong căn phòng họp kiên cố, ánh nến lung linh vẫn soi rõ những gương mặt khắc khổ mà kiên định. Tiếng gió rít qua khe cửa, hòa cùng tiếng mưa phùn lất phất, như bản nhạc bi ai cho một kỷ nguyên đang tàn lụi. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đứng lặng lẽ trước một tấm bản đồ lớn được trải rộng trên bàn, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng địa danh. Mỗi nét vẽ trên bản đồ không chỉ là vùng đất, mà là hàng triệu sinh linh đang ẩn mình trong bóng tối hỗn loạn. Trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai thư sinh, nhưng anh không hề nao núng.

“Chiến lược này, không chỉ là phòng thủ,” Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “mà là gieo mầm. Mỗi sinh mạng được cứu, mỗi ngọn l��a hy vọng được nhen nhóm, là một điểm tựa cho thế giới này. Ma Chủ Cửu U muốn phá hủy ý chí nhân gian, vậy chúng ta phải dùng ý chí để chống lại hắn. Chúng ta không có đủ lực lượng để bảo vệ từng tấc đất, nhưng chúng ta có thể bảo vệ từng ngọn lửa.”

Bách Lý Hùng, với vóc dáng vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, đứng bên cạnh, tay siết chặt chuôi kiếm. “Hậu cần và điều phối phàm nhân, ta sẽ lo liệu. Những người dân thường đã được huấn luyện sơ bộ về tự vệ và trú ẩn. Chúng ta sẽ thiết lập các đường dây liên lạc bí mật, đảm bảo thông tin được truyền tải nhanh nhất có thể. Dù có nguy hiểm đến đâu, ta cũng sẽ không để họ bị bỏ rơi.” Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, như một bức tường thành vững chãi giữa cơn phong ba.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh lướt trên bản đồ, dừng lại ở một vài điểm được đánh dấu. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, các ngươi sẽ là những mũi nhọn tiên phong. Các đội nhỏ do các ngươi dẫn dắt sẽ phân tán ra các vùng lân cận, không chỉ để chiến đấu, mà còn để củng cố tinh thần, hỗ trợ dân chúng. Nhớ kỹ, mục tiêu không phải là tiêu diệt tất cả kẻ địch, mà là neo giữ hy vọng.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng, bước tới. Bạch y của nàng vẫn tinh khôi giữa không khí u ám, nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm và mưa đang hòa làm một. “Dù khó khăn, chúng ta sẽ làm. Nhưng… nếu những kẻ ‘mất người’ quá mạnh thì sao? Chúng không còn là những tu sĩ bình thường nữa. Chúng là những cỗ máy hủy diệt không cảm xúc, không lý trí.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng mang theo một chút chua chát và lo lắng. Bản thân nàng đã chứng kiến quá nhiều sự biến chất, quá nhiều đồng đạo ngã xuống và biến thành những sinh vật tàn bạo. Tia sáng trong đôi mắt nàng, dù ấm áp hơn trước, vẫn chưa đủ để xua tan đi sự lạnh lẽo của hiện thực.

Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, tiến lên một bước, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ dùng ý chí để chống lại sự điên loạn của chúng! Tu sĩ ‘mất người’ đã đánh mất nhân tính, nhưng chúng ta thì không. Chính sự kiên định, sự nhân văn của chúng ta sẽ là vũ khí mạnh nhất!” Anh siết chặt tay, lý tưởng về chính nghĩa và sự sống vẫn bừng cháy trong lòng, dù đã nhiều lần bị hiện thực tàn khốc vùi dập. Anh tin vào lời Tạ Trần, tin vào con đường mà anh đã lựa chọn.

Tạ Trần quay lại nhìn hai người, ánh mắt anh như nhìn thấu tâm can họ. “Chính xác. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng linh lực, mà bằng niềm tin. Mỗi trận pháp phòng hộ không chỉ là lá chắn vật lý, mà là lời khẳng định ý chí sinh tồn. Mỗi viên linh dược không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn bồi đắp niềm tin vào sự sống. Các ngươi sẽ không đơn độc. Các nhóm phàm nhân tự vệ, các yêu tộc ẩn mình, sẽ là đôi mắt, là đôi tai, và là những cánh tay nối dài của chúng ta.”

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, tiến đến sát Lăng Nguyệt. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta sẽ đi cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử. Yêu tộc chúng ta có thể ẩn mình, ngụy trang. Chúng ta sẽ là những bóng ma bảo vệ, những ánh mắt lanh lợi xuyên thấu bóng tối.” Nàng nói, giọng tuy có chút vẻ kiêu hãnh đặc trưng, nhưng lại đầy sự chân thành và quyết tâm.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với gương mặt cương nghị, gật đầu mạnh mẽ. “Những người dân thường chúng tôi sẽ không là gánh nặng. Chúng tôi sẽ tự tổ chức, tự hỗ trợ nhau. Chúng tôi sẽ xây dựng những ‘điểm neo’ của riêng mình, nơi mà hy vọng và ý chí không bao giờ tắt. Chúng tôi sẽ chứng minh rằng ý chí của phàm nhân không hề yếu ớt!”

Tạ Trần gật đầu một lần nữa, sự hài lòng hiện rõ trong ánh mắt. Anh biết, chiến lược này không dễ dàng, nó đòi hỏi một sự thay đổi tận gốc rễ trong tư duy của Liên minh Nhân Đạo. Nó đòi hỏi sự hy sinh, không phải bằng máu xương trên chiến trường, mà bằng sự kiên trì, bằng niềm tin không lay chuyển. Anh biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ tấn công những ‘điểm neo nhân quả’ này. Hắn sẽ tìm cách bẻ gãy ý chí của họ bằng những cách tàn bạo hơn, thâm độc hơn. Nhưng họ sẽ không lùi bước.

Anh chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, phân công địa bàn cụ thể cho từng đội. Lăng Nguyệt và Dương Quân gật đầu, dẫn các đội của mình nhanh chóng rời đi trong màn đêm lạnh lẽo, theo những con đường đã được vạch sẵn. Tiếng bước chân họ dần xa, hòa vào tiếng mưa và gió, mang theo hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường của toàn bộ nhân gian. Căn phòng họp lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn Tạ Trần đứng đó, ánh mắt dõi theo hướng những người đồng đội đã khuất dạng, như thể anh đang nhìn thấy toàn bộ chặng đường gian nan mà họ sắp phải trải qua.

***

Rạng sáng, khi màn đêm dần nhường chỗ cho ánh sáng tờ mờ, Thôn Vân Sơn chìm trong một lớp sương mù dày đặc. Thế nhưng, vẻ yên bình vốn có của ngôi làng nhỏ bé này đã bị xé toạc bởi một thứ tàn khốc hơn cả chiến tranh: sự điên loạn. Mùi đất ẩm và mùi cỏ cây quen thuộc giờ đây bị lấn át bởi mùi máu tanh nồng và mùi khói cháy khét lẹt. Thay vì tiếng gà gáy, tiếng chim hót, hay tiếng trẻ con nô đùa, chỉ còn tiếng la hét kinh hoàng, tiếng gầm gừ man rợ và tiếng đổ vỡ của những mái nhà gỗ.

Đội của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ vừa đặt chân tới đầu thôn, cảnh tượng trước mắt đã khiến cả hai chấn động. Những ngôi nhà gỗ nhỏ, vốn là tổ ấm của bao thế hệ, giờ bốc cháy ngùn ngụt. Trên con đường đất, những thi thể nằm ngổn ngang, một số đã bị biến dạng đến không thể nhận ra. Và giữa khung cảnh địa ngục ấy, những bóng người vặn vẹo, mắt đỏ ngầu như máu, đang tàn sát những dân làng còn sót lại một cách dã man. Chúng không nói, không cười, chỉ có những tiếng gầm gừ vô nghĩa, bàn tay chúng dính máu, khuôn mặt chúng méo mó vì sự tha hóa. Chúng chính là những tu sĩ đã “mất người”.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nghiến răng, vẻ lạnh lùng thường thấy trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây pha lẫn sự phẫn nộ và đau đớn. “Chúng… chúng đã hoàn toàn mất đi nhân tính. Thật tàn nhẫn!” Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo như ngàn năm băng tuyết giờ run lên bần bật. Nàng nhận ra một vài gương mặt quen thuộc trong số những kẻ điên loạn đó – những tu sĩ từng là đồng môn, từng là huynh đệ tỉ muội, từng cùng nàng đàm đạo về chính pháp, về Thiên Đạo. Giờ đây, họ chỉ còn là những cái xác không hồn, những con rối của bản năng hủy diệt. Sự giằng xé trong lòng nàng dữ dội như từng đợt gió lạnh buốt thấu xương. Bản năng của một tu sĩ mạnh mẽ mách bảo nàng phải tiêu diệt mọi mối đe dọa, nhưng phần nhân tính còn sót lại trong nàng lại gào thét, đau đớn trước sự tha hóa của những đồng loại.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, vốn lanh lợi và có phần hồn nhiên, giờ biến sắc, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống. “Những kẻ này còn đáng sợ hơn yêu quái bình thường!” Nàng thốt lên, giọng run rẩy, “Yêu quái chúng ta dù có tàn bạo, cũng còn giữ chút bản năng của loài vật, còn biết sợ hãi, còn biết tham lam. Nhưng chúng… chúng không còn gì cả, chỉ là hủy diệt!” Mùi tanh tưởi của máu, mùi cháy khét của gỗ, cùng với mùi sợ hãi nồng nặc trong không khí khiến nàng cảm thấy ghê tởm sâu sắc.

Không chần chừ thêm nữa, Lăng Nguyệt Tiên Tử vận dụng băng pháp, hàn khí từ trong cơ thể nàng bùng phát, tạo thành một lá chắn băng trong suốt, vững chắc, bao bọc lấy một nhóm dân làng đang co ro run rẩy. Sau đó, nàng vung trường kiếm, kiếm khí lạnh lẽo như sương giá quét qua, ngăn chặn những tu sĩ “mất người” đang lao tới. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác, không thừa không thiếu, nhưng nàng vẫn giữ một phần lực, không muốn giết chết ngay lập tức những thân xác từng mang linh hồn.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu không kém cạnh, đôi mắt nàng lóe lên ánh sáng xanh kỳ dị. Nàng dùng tốc độ phi phàm của yêu tộc, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sương mù, như một bóng ma trắng xóa. Phép thuật mê hoặc của nàng được thi triển, tạo ra những ảo ảnh đánh lạc hướng kẻ địch, khiến chúng lao vào nhau, tạo cơ hội cho Lăng Nguyệt sơ tán phàm nhân. Nàng không ngừng di chuyển, liên tục tạo ra những tiếng động đánh lừa, những hình ảnh ảo ảnh để giữ chân những kẻ điên loạn. “Chạy đi! Mau chạy đi!” Nàng hét lớn, giọng nói có chút khàn đi vì sợ hãi nhưng vẫn đầy quyết tâm.

Trong lúc hỗn loạn, một tu sĩ “mất người” cao lớn, mắt đỏ ngầu, lao thẳng vào Lăng Nguyệt. Hắn từng là một trưởng lão của một tông môn danh tiếng, giờ đây, khuôn mặt hắn vặn vẹo, miệng gầm gừ những âm thanh khó hiểu. Lăng Nguyệt không còn lựa chọn nào khác, nàng tập trung toàn bộ linh lực vào kiếm, một dải băng khí sắc bén như lưỡi dao bay ra, xuyên qua cánh tay hắn. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng không phải vì thể xác, mà là một tiếng gào thét vô nghĩa của một thứ đã mất đi mọi cảm giác. Nàng cảm nhận được cái lạnh thấu xương khi linh lực của hắn va chạm với băng pháp của nàng, một sự mục rữa, một sự trống rỗng đáng sợ.

Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự giằng co của ý chí. Lăng Nguyệt cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, không để sự căm phẫn hay tuyệt vọng lấn át. Nàng nhớ lời Tạ Trần: “Mỗi tia hy vọng nhỏ bé đều là một ngọn đuốc.” Nàng phải là ngọn đuốc đó, dù chỉ là một ngọn lửa leo lét giữa biển lửa hủy diệt. Nàng nhìn những người dân làng run rẩy sau lá chắn băng, ánh mắt họ đầy sợ hãi nhưng cũng ánh lên tia hy vọng mong manh khi thấy nàng và Hồ Ly Nữ chiến đấu. Chính tia hy vọng đó đã tiếp thêm sức mạnh cho nàng.

***

Cùng lúc đó, cách Thôn Vân Sơn vài trăm dặm về phía Tây, Thị Trấn An Bình đang chìm trong một bầu không khí khác biệt, nhưng không kém phần đáng sợ. Không có lửa cháy, không có tiếng la hét thảm thiết, nhưng một màn sương mờ mịt của nỗi sợ hãi và nghi kỵ đang bao trùm khắp nơi. Sáng sớm, mây mù dày đặc, không khí lạnh lẽo, khiến cả thị trấn như bị phong tỏa trong một lớp vỏ băng vô hình. Tiếng nói chuyện thưa thớt, tiếng rao hàng yếu ớt, và tiếng bước chân nặng nề, tất cả đều mang theo sự trầm uất, lo lắng. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi gỗ ẩm mốc, và mùi đất trộn lẫn với một mùi hương khó tả, một mùi vị của sự mục rữa tinh thần, của nỗi tuyệt vọng đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách.

Dương Quân và đội của anh đến Thị Trấn An Bình, chứng kiến cảnh tượng này, lòng anh nặng trĩu. Anh không thấy những tu sĩ “mất người” tàn sát, nhưng anh thấy những ánh mắt trống rỗng, những khuôn mặt khắc khổ, và những cái cúi đầu cam chịu. Nỗi sợ hãi đã biến thành một loại bệnh dịch vô hình, gặm nhấm ý chí của con người từ bên trong. Anh nghe thấy những lời thì thầm về sự vô vọng, về Thiên Đạo đã bỏ rơi họ, về việc mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Một số người đã tự gây hại cho nhau dưới ảnh hưởng của “Lời Nguyền Tuyệt Vọng” mà Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc.

Anh chứng kiến một trưởng lão phàm nhân, râu tóc bạc phơ, đang cố gắng trấn an một đám đông nhỏ, nhưng chính lời nói của ông cũng mang theo sự bi quan. “Thiên Đạo đã sụp đổ, các tiên nhân cũng không còn quan tâm đến chúng ta nữa rồi! Chúng ta chỉ là những con kiến bé nhỏ, sao có thể chống lại số mệnh?”

Dương Quân bước tới, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy kiên định. Anh đứng giữa đám đông, giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang lên, xua tan đi phần nào màn sương u ám. “Chúng ta không thể đầu hàng nỗi sợ hãi! Ma Chủ muốn chúng ta tự hủy diệt, muốn chúng ta tin rằng mọi thứ đều vô nghĩa, nhưng chúng ta sẽ không cho hắn toại nguyện!”

Một người đàn ông trung niên trong đám đông, ánh mắt đầy nghi ngờ, cất tiếng. “Tu sĩ các người nói vậy, nhưng rồi lại bỏ rơi chúng ta thôi! Các người mạnh mẽ, các người có thể bay đi, còn chúng tôi thì sao? Chúng tôi chỉ là phàm nhân, chỉ biết chờ chết!”

Dương Quân đối mặt với sự hoài nghi đó, không hề tức giận. Anh nhìn thẳng vào mắt từng người, rồi chậm rãi nói: “Chính vì chúng ta là phàm nhân, chính vì chúng ta không thể bay đi, không thể thoát ly nhân gian, mà chúng ta càng phải trân trọng từng khoảnh khắc, từng ý chí sống. Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng nhân tính thì không. Các tiên nhân không bỏ rơi các ngươi, chúng ta ở đây để cùng các ngươi chiến đấu. Nhưng cuộc chiến này, trước hết, phải bắt đầu từ chính tâm hồn các ngươi.” Anh đưa tay ra, một luồng linh lực thanh khiết tỏa ra, xua tan đi màn sương ma khí vô hình đang len lỏi trong không khí, khiến tinh thần của những người xung quanh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Anh bắt đầu tổ chức các nhóm phàm nhân tự vệ, hướng dẫn họ cách phòng thủ, cách xây dựng các chướng ngại vật đơn giản, cách sử dụng nh���ng công cụ hàng ngày để bảo vệ bản thân và gia đình. Anh không hứa hẹn sức mạnh thần thông, mà chỉ khẳng định giá trị của sự đoàn kết và ý chí. “Mỗi nhà một viên gạch, mỗi người một ý chí, chúng ta sẽ xây dựng lại niềm tin. Chúng ta sẽ không chờ đợi cứu rỗi từ bên ngoài, mà sẽ tự mình tạo ra cứu rỗi cho chính mình!”

Khi Dương Quân đi tuần tra một mình, anh nhận ra dấu vết của Ma khí không chỉ là một làn sương vô hình. Nó đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí một vài cá nhân yếu đuối. Anh tìm thấy một người phụ nữ đang cố gắng tự kết liễu đời mình, ánh mắt vô hồn. Anh nhanh chóng dùng linh lực thanh khiết để thanh tẩy Ma khí đang ám ảnh nàng, rồi nhẹ nhàng trấn an, nhắc nhở nàng về những giá trị nhỏ bé nhưng ý nghĩa của cuộc sống. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại sức mạnh tà ác, mà còn là cuộc chiến giành giật từng linh hồn, từng ý chí. Lý tưởng cao đẹp của anh đang đối mặt với hiện thực tàn khốc, sự bất lực khi không thể cứu tất cả, và nhận ra cuộc chiến không chỉ là sức mạnh mà còn là bảo vệ ý chí con người.

Dương Quân đứng trên nóc một ngôi nhà, nhìn xuống Thị Trấn An Bình. Mây mù vẫn bao phủ, nhưng anh cảm nhận được một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm trong lòng dân chúng. Anh biết, Ma Chủ Cửu U có những phương thức tấn công tinh vi hơn, không chỉ là bạo lực trực tiếp. Sự tàn bạo của các tu sĩ “mất người” ở những nơi khác, và sự len lỏi của Ma khí ở đây, đều báo hiệu một cuộc tấn công tổng lực, cả về thể chất lẫn tinh thần. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và đòi hỏi sự hy sinh lớn. Nhưng anh tin vào lời Tạ Trần, tin vào sức mạnh của ý chí con người.

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Vô Song, nhưng trong căn phòng họp, những ngọn nến vẫn được thắp sáng, rọi lên những gương mặt quyết tâm, như những ngọn đuốc nhỏ bé nhưng bừng cháy, sẵn sàng đối mặt với màn đêm vô tận đang chờ đợi. Đó là sự khởi đầu của một chiến lược mới, một cuộc chiến của những tâm hồn, nơi hy vọng được neo giữ, và ý chí nhân sinh được khẳng định. Và ở khắp nhân gian, những ngọn đuốc nhỏ bé của hy vọng đã bắt đầu bừng cháy, yếu ớt nhưng kiên cường, chống lại bóng tối đang nuốt chửng tất cả.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free