Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 603: Chiến Lược Của Tâm Hồn: Neo Giữ Hy Vọng Trong Loạn Thế

Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày đã tan, nhưng dư âm của lời nói Tạ Trần vẫn còn vương vấn, lan tỏa trong không khí Thành Vô Song, xua đi phần nào màn sương tuyệt vọng mà Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc. Ngọn lửa "nhân tính" mong manh ấy, dù không mang sức mạnh thần thông, nhưng lại có khả năng thắp sáng những trái tim tưởng chừng đã chai sạn, vực dậy ý chí kiên cường trong từng phàm nhân, từng tu sĩ. Đám đông, với những gương mặt vẫn còn vệt nước mắt, giờ đây lại ánh lên một tia lửa hy vọng và quyết tâm. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước đi trên con đường đổ nát của Thành Vô Song, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy ý chí. Bởi vì, dù phải trả giá đắt đến đâu, ngọn lửa "nhân tính" sẽ không bao giờ tắt. Đó là lời hứa của họ, là ý chí của Nhân Đạo.

***

Sáng sớm hôm sau, một bầu không khí se lạnh mơn man khắp Thành Vô Song. Trời quang mây tạnh, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những ô cửa sổ vỡ nát của một căn thư viện cũ, nay được tận dụng làm phòng họp tạm bợ. Bụi trần vương vãi trên những kệ sách đổ nát, những cuộn trúc cháy dở nằm lẫn lộn với những bản đồ chiến sự mới toanh trải trên chiếc bàn đá cổ xưa. Mùi giấy mục, mùi khói bụi còn vương vấn sau trận chiến, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí buổi sớm, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa tang thương.

Trong căn phòng ấy, những thủ lĩnh của Liên minh Nhân Đạo tề tựu. Trên gương mặt họ, sự mệt mỏi hằn sâu, nhưng thay vì vẻ tuyệt vọng của ngày hôm qua, giờ đây là một sự kiên nghị lạ thường. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn tinh khôi dù đã trải qua bao trận mạc, ngồi thẳng tắp, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua những bản báo cáo thương vong chồng chất. Dù nét mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, Tạ Trần có thể cảm nhận được một luồng lo lắng không thể che giấu.

Nàng khẽ nâng chén trà, làn khói mỏng manh quyện vào không gian. Giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy áp của nàng vang lên, phá vỡ sự im lặng: “Ma Chủ đã bị chặn đứng về mặt ý chí, nhưng hắn sẽ không ngừng lại. Hắn sẽ tấn công mạnh mẽ hơn, và có thể nhắm vào những điểm yếu khác của chúng ta.”

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, nắm chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Râu quai nón rậm rạp của ông hơi rung lên, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào bản đồ. “Quân đội phàm nhân đã kiệt sức. Chúng ta không thể chịu đựng thêm một trận chiến trực diện quy mô lớn nữa, ít nhất là trong thời gian này.” Giọng ông trầm hùng, chứa đựng nỗi lo lắng về sinh mạng của hàng vạn chiến sĩ dưới trướng. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều máu đổ. Ông hiểu rõ giới hạn của phàm nhân, dù ý chí có kiên cường đến mấy, thể xác vẫn có giới hạn.

Dương Quân ngồi cạnh Tạ Trần, nét mặt tuấn tú giờ đây thêm phần trầm tư. Anh nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng khẽ thở dài, bày tỏ sự đồng tình với lời của Bách Lý Hùng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi im lặng khác thường, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống đôi chút, cho thấy sự nghiêm trọng của tình hình. Thủ Lĩnh Dân Quân mới, người đã được Tạ Trần vực dậy tinh thần, cũng gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng chất chứa nỗi lo.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, gầy gò thư sinh giữa những tướng lĩnh oai phong. Anh không vội vã, chỉ lặng lẽ quan sát từng người, như thể đang đọc thấu tâm can họ. Rồi, anh chậm rãi đặt tách trà xuống, phát ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, không hề cao giọng nhưng lại có sức nặng phi thường: “Chúng ta không thể chiến đấu bằng cách của hắn. Nếu cứ mãi dùng sức mạnh để đối chọi với sức mạnh, chúng ta sẽ chỉ chìm sâu vào vòng xoáy của hủy diệt. Hắn muốn chúng ta tuyệt vọng, muốn chúng ta đánh mất nhân tính, vậy chúng ta phải chiến đấu bằng cách của chúng ta. Bằng giá trị của nhân sinh.”

Anh dừng lại, đảo mắt nhìn khắp lượt. “Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt thể xác, hắn là một kẻ hủy diệt ý chí. Hắn không chỉ muốn biến chúng ta thành tro tàn, mà muốn biến chúng ta thành những cái vỏ rỗng, mất đi niềm tin, mất đi lý do để tồn tại. Hắn gieo rắc sự vô nghĩa, sự hư vô. Nếu chúng ta chỉ lo chống đỡ những đòn tấn công vật lý, chúng ta sẽ thua trên mặt trận tinh thần, và khi đó, ngay cả khi chiến thắng về thể xác, chúng ta cũng chẳng còn lại gì.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, nàng vẫn còn hoài nghi về những lý thuyết triết lý này. Trong thế giới của nàng, sức mạnh tu vi là tối thượng, là thước đo của mọi thứ. “Nhân sinh… giá trị của nhân sinh? Nghe có vẻ xa vời trong tình cảnh hiện tại. Liệu những điều đó có thể chống lại hàng vạn ma quân, hay một đòn pháp thuật kinh thiên của Ma Chủ?”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu triệt. “Không, Tiên Tử. Nó không chống lại b���ng cách đối đầu. Nó chống lại bằng cách... tồn tại. Ma Chủ muốn phá hủy mọi thứ, muốn biến mọi thứ thành không. Nhưng chừng nào còn có một con người tin vào điều tốt đẹp, tin vào tình yêu thương, tin vào sự sống, chừng đó hắn chưa thể hoàn toàn thắng lợi. Đó là cuộc chiến về ý nghĩa, không phải về sức mạnh đơn thuần.”

Bách Lý Hùng gãi râu, đôi mắt toát lên vẻ suy tư. Ông là người thực chiến, quen với gươm đao, nhưng lời Tạ Trần nói lại chạm đến những điều sâu thẳm trong lòng ông. Ông đã chiến đấu vì ai? Vì những người dân của ông, vì gia đình, vì một cuộc sống bình yên. Đó chính là “giá trị của nhân sinh” mà Tạ Trần đang nói đến.

“Vậy, Tạ Trần công tử muốn chúng ta làm gì?” Dương Quân hỏi, giọng anh đầy nhiệt huyết. Anh đã cảm nhận được tầm quan trọng của những lời Tạ Trần. “Nếu không phải là chiến đấu trực diện, thì phải làm gì để bảo vệ những giá trị ấy?”

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rọi sáng những con phố đổ nát. “Chúng ta phải bảo vệ những ‘điểm neo nhân quả’ nhỏ bé. Ma Chủ muốn bẻ gãy sợi dây nhân quả, muốn khiến mọi hành động trở nên vô nghĩa. Nhưng mỗi hành động thiện lương, mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt vì người khác, mỗi ước mơ nhỏ bé của một phàm nhân... đó đều là những điểm neo. Chúng là những kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, giữ cho dòng chảy nhân quả không bị đứt đoạn hoàn toàn, không để thế giới này rơi vào vực sâu vô tận của Ma Chủ.”

Anh quay lại, ánh mắt chạm vào từng người. “Chúng ta không thể ngăn cản Thiên Đạo sụp đổ. Nhưng chúng ta có thể đảm bảo rằng khi Thiên Đạo tan rã, nó không để lại một khoảng trống hoang tàn, mà là một nền móng cho một trật tự mới. Một trật tự do con người tự định đoạt, nơi giá trị của sự sống không bị định nghĩa bởi tu vi hay quyền năng.”

Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Lời của Tạ Trần quá khác biệt, quá triết lý so với những kế hoạch chiến đấu mà họ từng biết. Nhưng sau bài diễn thuyết của anh ngày hôm qua, không ai còn dám coi thường những lời lẽ ấy. Họ biết rằng Tạ Trần không chỉ nói suông, anh nhìn thấy những điều mà những tu sĩ cường đại nhất cũng không thể thấy.

***

Buổi trưa, Tạ Trần dẫn Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đi sâu vào khu dân cư tạm bợ của Thành Vô Song. Ánh nắng đã lên cao, rải một lớp vàng nhạt lên những mái nhà tạm bợ được dựng từ gỗ, vải bạt và những mảnh vỡ còn sót lại. Không khí trở nên ấm áp hơn, xua đi cái se lạnh buổi sớm. Tiếng trẻ con cười đùa yếu ớt xen lẫn tiếng búa gõ lốc cốc, tiếng người nói chuyện rì rầm, và thoang thoảng đâu đó mùi khói bếp từ những nồi cơm đang sôi, mùi thảo dược từ các trạm y tế dã chiến. Tất cả tạo nên một bức tranh về sự sống mãnh liệt, kiên cường giữa đống đổ nát.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng không ngừng quan sát. Nàng đã quen với sự hùng vĩ của tiên môn, sự trang nghiêm của đạo tràng, chứ không phải cảnh tượng này: những phàm nhân chen chúc trong sự khốn khó, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm niềm vui, tìm kiếm ý nghĩa. Đối với nàng, những điều này có vẻ tầm thường, yếu ớt, không thể nào là "vũ khí" chống lại một Ma Chủ hủy diệt cả Thiên Đạo.

Họ đi ngang qua một góc phố. Dưới một mái hiên tạm bợ, một bà lão lưng còng đang cặm cụi vá lại một chiếc áo vải đã sờn rách, bên cạnh là đứa cháu trai nhỏ gầy gò, đang chăm chú nhìn bà. Bà lão khẽ mỉm cười, đưa chiếc bánh ít ỏi trong tay cho đứa bé. Đứa bé không ngần ngại, chia đôi chiếc bánh, một nửa đưa cho bà, một nửa còn lại cẩn thận ăn từng chút một.

Tạ Trần dừng lại, nhẹ nhàng chỉ tay về phía họ. Giọng anh trầm ấm, thoát khỏi vẻ triết lý khô khan mà đầy sự cảm thông: “Đây, Tiên Tử, Dương Quân, chính là ‘điểm neo nhân quả nhỏ bé’ mà ta nói. Là sự kiên trì sống của một bà lão vì đứa cháu. Là tình yêu thương không vụ lợi của đứa bé dành cho bà. Là chiếc bánh nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới ý nghĩa. Đó là những việc nhỏ bé, nhưng đủ để giữ cho sợi dây nhân quả không bị đứt đoạn, không để thế giới hoàn toàn chìm vào vô tận của Ma Chủ.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự bối rối. “Nhưng liệu những điều này, những hành động phàm tục yếu ớt này, có đủ sức mạnh để chống lại quân đoàn Ma tộc hùng mạnh của hắn? Liệu một chiếc bánh, một nụ cười, có thể ngăn cản một đạo pháp hủy diệt?” Nàng không thể nào liên kết được những hình ảnh thanh bình, đời thường này với cuộc chiến sinh tử đang diễn ra. Đối với tu sĩ, sức mạnh là pháp tắc, là đạo lý, chứ không phải những thứ cảm xúc mong manh này.

Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt anh sáng lên. Anh đã từng là một thư sinh, đã từng đọc qua vô số sách thánh hiền, anh hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời Tạ Trần. Anh lắc đầu, giọng nói dứt khoát: “Đó không phải là sức mạnh để đối đầu trực diện, Tiên Tử. Đó không phải là pháp thuật hay thần thông. Đó là lý do để chúng ta chiến đấu, là ý nghĩa của sự tồn tại. Ma Chủ muốn chúng ta tin rằng mọi thứ đều vô nghĩa, nhưng chừng nào còn có những ‘điểm neo’ như thế này, chúng ta sẽ không bao giờ tin vào sự vô nghĩa đó.”

Tạ Trần gật đầu tán thưởng lời của Dương Quân. Anh tiếp lời: “Chính xác. Ma Chủ không chỉ tấn công thể xác. Hắn tấn công vào niềm tin, vào hy vọng. Khi một đứa trẻ chia sẻ chiếc bánh, khi một gia đình cùng nhau dựng lại mái nhà, khi một lão già kể chuyện cổ tích cho lũ trẻ nghe dưới ánh mặt trời… đó là những khoảnh khắc mà sự sống, sự kiên cường, và tình người được khẳng định. Đó là những sợi chỉ nhỏ bé, vô hình, nhưng lại tạo nên tấm lưới nhân quả vững chắc, ngăn không cho sự hư vô của Ma Chủ xé toạc hoàn toàn thế giới này.”

Họ tiếp tục đi. Tạ Trần chỉ cho họ thấy một nhóm người đang cùng nhau khiêng một khúc gỗ lớn, mồ hôi nhễ nhại nhưng trên môi vẫn nở nụ cười động viên nhau. Anh chỉ vào một người mẹ đang hát ru con bên đống đổ nát, giọng hát yếu ớt nhưng đầy tình yêu thương. Anh chỉ vào một lão già râu bạc, đang ngồi giữa đám trẻ con, say sưa kể những câu chuyện về một thế giới tươi đẹp đã qua, về những anh hùng đã hy sinh.

“Những câu chuyện, những ký ức, những ước mơ về một tương lai tốt đẹp hơn… đó đều là những điểm neo nhân quả,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm tư. “Ma Chủ muốn xóa bỏ ký ức, muốn bóp nát ước mơ, muốn khiến con người quên đi quá khứ và không còn hy vọng vào tương lai. Nhưng chừng nào những câu chuyện còn được kể, những ước mơ còn được ấp ủ, những ký ức còn được gìn giữ, thì ý chí của hắn sẽ không bao giờ hoàn toàn thành công.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng. Nàng không còn cau mày nữa, mà đôi mắt phượng của nàng đã trở nên sâu thẳm, suy tư. Nàng nhìn những con người ấy, những phàm nhân yếu ớt không tu vi, nhưng lại sở hữu một sức mạnh tinh thần đáng kinh ngạc. Sức mạnh ấy không phải để phá núi lấp biển, mà là sức mạnh để tồn tại, để yêu thương, để hy vọng. Nàng bắt đầu hiểu. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến giữa tiên và ma, mà là cuộc chiến giữa sự sống và cái chết, giữa ý nghĩa và sự hư vô. Và trong cuộc chiến đó, những “điểm neo nhân quả” nhỏ bé này, lại là những thành trì vững chắc nhất.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bu��ng xuống, nhuộm Thành Vô Song trong một màu cam đỏ u buồn, không khí đã lạnh dần, mang theo hơi sương ẩm ướt của buổi tối. Trở lại căn cứ, trong căn phòng họp tạm bợ, các thủ lĩnh Liên minh Nhân Đạo đã ngồi lại, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng tràn đầy quyết tâm. Câu chuyện về những "điểm neo nhân quả" nhỏ bé đã được Tạ Trần truyền đạt, dù ban đầu có chút khó hiểu, nhưng dần dà đã thấm vào tâm trí của từng người.

Bách Lý Hùng gõ mạnh nắm đấm xuống bàn đá, tiếng vang khô khốc. “Nếu đó là cách chúng ta chiến đấu, thì chúng ta sẽ chiến đấu như thế! Chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố các làng mạc nhỏ, không chỉ về mặt phòng thủ vật lý, mà còn đảm bảo lương thực, y tế, giáo dục. Dù chỉ là những điểm nhỏ, những ngôi làng, những gia đình, nhưng chúng sẽ là bức tường thành vô hình, vững chắc hơn bất kỳ trận pháp nào!” Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng giờ đây nó không chỉ mang ý chí chiến đấu, mà còn chứa đựng sự bảo vệ, sự che chở.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đầy kiên định, tiếp lời: “Ta có thể dùng kiến thức y thuật của mình để lập các trạm xá không chỉ chữa bệnh thể chất mà còn xoa dịu tinh thần. Chúng ta cần những người kể chuyện, những người truyền đạt kiến thức, những người thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi phàm nhân. Một thân thể khỏe mạnh và một tinh thần vững vàng sẽ là lá chắn tốt nhất.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Câu nói "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" của nàng giờ đây càng được củng cố.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, giờ đây không còn vẻ nhí nhảnh thường ngày, mà tỏ ra vô cùng nghiêm túc. “Yêu tộc chúng ta cũng có những cách riêng để bảo vệ các ‘điểm neo’ này. Chúng ta có thể dùng khả năng ẩn mình, ngụy trang để bảo vệ những ngôi làng nhỏ khỏi tai mắt Ma tộc. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Chúng ta sẽ dùng sự lanh lợi đó để bảo vệ những người yếu thế.” Nàng nói, giọng tuy vẫn có chút vẻ kiêu hãnh đặc trưng, nhưng lại đầy sự chân thành.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với gương mặt cương nghị, siết chặt nắm đấm. “Chúng tôi, những phàm nhân, sẽ tự mình bảo vệ lấy mình. Chúng tôi sẽ không đợi tiên nhân ban ơn. Chúng tôi sẽ tự tổ chức, tự hỗ trợ nhau. Dù chết cũng không lùi bước! Chúng tôi sẽ chứng minh rằng ý chí của phàm nhân không hề yếu ớt!” Những lời nói của anh không chỉ là quyết tâm, mà còn là sự khẳng định về vai trò của phàm nhân trong cuộc chiến này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một hồi suy tư, cuối cùng cũng ngẩng đầu. Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt nàng, tia sáng ấm áp đã trở nên rõ ràng hơn. “Với khả năng của tu sĩ, chúng ta có thể thiết lập các trận pháp phòng hộ nhỏ, mang tính che giấu và hỗ trợ, thay vì những trận pháp công kích quy mô lớn. Chúng ta có thể cung cấp linh dược, chỉ dẫn canh tác, truyền thụ những phép thuật đơn giản để phàm nhân tự bảo vệ. Điều này… đòi hỏi sự thay đổi lớn trong tư duy của các tông môn.” Nàng nói, giọng điệu có chút mệt mỏi, bởi nàng hiểu rõ sự bảo thủ của giới tu sĩ. Nhưng nàng đã chấp nhận. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường mà anh đang chỉ lối.

Dương Quân đứng lên, ánh mắt đầy nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ thân thể, mà còn bảo vệ tâm hồn! Chúng ta sẽ là những người truyền bá hy vọng, những người nhắc nhở mọi người về giá trị của sự sống, về những điều tốt đẹp ngay cả trong thời loạn lạc nhất!”

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt anh trầm tĩnh như hồ sâu. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trong ánh mắt. Anh biết, chiến lược này không dễ dàng, nó đòi hỏi một sự thay đổi tận gốc rễ trong tư duy của Liên minh Nhân Đạo. Nó đòi hỏi sự hy sinh, không phải bằng máu xương trên chiến trường, mà bằng sự kiên trì, bằng niềm tin không lay chuyển.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Thành Vô Song chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những tàn tích. Tạ Trần khẽ nói, giọng anh vang vọng trong không gian: “Ma Chủ sẽ nhận ra chiến lược mới của chúng ta. Hắn sẽ tấn công những ‘điểm neo nhân quả’ này. Hắn sẽ tìm cách bẻ gãy ý chí của chúng ta bằng những cách tàn bạo hơn, thâm độc hơn. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Mỗi tia hy vọng nhỏ bé đều là một ngọn đuốc. Khi hàng vạn ngọn đuốc cùng cháy, chúng sẽ xua tan bóng tối tăm nhất. Sự tan rã của Thiên Đạo mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Và chúng ta, những con người, sẽ là người ‘lấp đầy’ khoảng trống đó bằng một trật tự mới, một trật tự của nhân gian, nơi con người tự định đoạt vận mệnh của mình.”

Anh quay lại nhìn những gương mặt đang ánh lên sự kiên định. “Đây không phải là một chiến dịch ngắn hạn. Đây là một hành trình dài, một cuộc chiến về ý chí và niềm tin. Nhưng chính sự hợp tác chặt chẽ giữa các thành viên Liên minh Nhân Đạo, giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa yêu tộc và nhân tộc, sẽ tạo nên sức mạnh bất ngờ. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một trang sử mới, nơi sức mạnh không đến từ tu vi, mà đến từ chính trái tim và ý chí kiên cường của con người.”

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thành Vô Song, nhưng trong căn phòng họp, những ngọn nến được thắp sáng, rọi lên những gương mặt quyết tâm, như những ngọn đuốc nhỏ bé nhưng bừng cháy, sẵn sàng đối mặt với màn đêm vô tận đang chờ đợi. Đó là sự khởi đầu của một chiến lược mới, một cuộc chiến của những tâm hồn, nơi hy vọng được neo giữ, và ý chí nhân sinh được khẳng định.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free