Nhân gian bất tu tiên - Chương 602: Lời Nguyền Tuyệt Vọng: Phản Chiếu Ý Chí Nhân Sinh
Dòng người, từng bước chân còn nặng trĩu sau đêm chiến đấu ác liệt, vừa kịp nhen nhóm lại chút hy vọng từ lời nói của Tạ Trần, bỗng chững lại. Sáng sớm, Thành Vô Song vẫn chìm trong không khí đặc quánh của tro tàn và máu khô, mùi của sự đổ nát quyện vào mùi ẩm mốc của đất đá. Mây đen vẫn quần tụ trên bầu trời, như một tấm màn tang phủ kín lấy thành phố, không một tia nắng nào đủ sức xuyên qua. Gió đông rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá và cả tiếng rên rỉ vô hình của những linh hồn vừa lìa khỏi xác.
Trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi từng là trung tâm sầm uất của Thành Vô Song, giờ đây chỉ còn lại những đống đổ nát ngổn ngang, những mái nhà xiêu vẹo, và những khuôn mặt tái mét vì kiệt sức, vì nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn. Họ đang cố gắng dọn dẹp, cứu chữa những người bị thương, trong thinh lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng mới vang lên tiếng ho khan, tiếng kẽo kẹt của những xe đẩy chất đầy xác người.
Đột nhiên, một âm thanh lạ lẫm xé toạc sự tĩnh mịch. Đó không phải tiếng gào thét của quỷ vật, cũng không phải tiếng kiếm kích va chạm, mà là một giọng nói. Một giọng nói trầm đục, vang vọng, như đến từ vực sâu tăm tối nhất của vũ trụ, xuyên thẳng vào tâm khảm mỗi người, không phân biệt phàm nhân hay tu sĩ. Nó không cần mượn pháp thuật để truyền đi, mà như một ám ảnh, một lời nguyền, tự khắc khắc sâu vào trí não:
“Hỡi chúng sinh nhỏ bé, Thiên Đạo đã mục nát, trật tự đã vỡ vụn. Các ngươi còn bám víu vào điều gì? Sức mạnh? Vô nghĩa! Tình yêu? Huyễn mộng! Tất cả sẽ trở về hư vô! Từ bỏ đi, và đón nhận sự giải thoát cuối cùng!”
Giọng nói ấy không ngừng lặp lại, như một câu thần chú tàn độc, mỗi từ ngữ đều mang theo một sức nặng ngàn cân của sự tuyệt vọng, của sự vô nghĩa. Nó không chỉ là lời nói, mà còn là một làn sóng tâm linh cuồng bạo, đánh thẳng vào những vết thương lòng, vào những nỗi sợ hãi ẩn sâu nhất của mỗi con người. Những hình ảnh về tu sĩ "mất người" vô tri, vô giác, về những đồng đội bị biến thành quỷ vật trong trận chiến đêm qua, lại hiện về trong tâm trí họ, rõ ràng và sống động đến ghê rợn. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi của sự tuyệt vọng bỗng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết, bóp nghẹt lồng ngực.
Phản ứng đầu tiên là sự đông cứng. Hàng ngàn con người đang làm việc bỗng ngừng lại, như những pho tượng đá. Rồi sau đó, làn sóng hoảng loạn bùng nổ. Tiếng gào thét tuyệt vọng, tiếng khóc nức nở của phụ nữ và trẻ con vang lên khắp Phố Kim Long. Những người phàm nhân ngã quỵ xuống đất, ôm đầu, lẩm bẩm những lời khẩn cầu vô vọng. Một số khác bắt đầu chạy tán loạn, không mục đích, như những con thiêu thân lao vào bóng đêm, tìm kiếm một nơi trốn tránh khỏi lời nguyền đáng sợ ấy. Ánh mắt họ trống rỗng, chứa đầy sự kinh hoàng và mất mát.
Giữa biển người hoảng loạn đó, Dương Quân, người vừa mới cùng Tạ Trần vực dậy tinh thần cho liên minh, bỗng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Thanh kiếm trong tay anh như trở nên nặng nịch, vô dụng. Anh nhìn xung quanh, nhìn những khuôn mặt quen thuộc giờ đây méo mó vì sợ hãi, nhìn những người tu sĩ trẻ tuổi, những người lẽ ra phải là trụ cột, nay lại thẫn thờ, ánh mắt mất đi tia hy vọng. Một suy nghĩ đáng sợ len lỏi trong đầu anh, một câu hỏi mà anh không dám thốt ra, nhưng Ma Chủ đã nói hộ: "Thiên Đạo đã mục nát... tất cả là vô nghĩa sao?"
Anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng hỗn loạn: "Không... không thể nào... Ma Chủ nói thật sao?" Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim mình, nghiền nát niềm tin mà anh vừa mới tìm lại. Anh đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào sự tu luyện, tin vào công lý. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo sụp đổ, khi mọi thứ dường như tan vỡ, những lời của Ma Chủ lại vang vọng như một sự thật không thể chối cãi.
Không xa đó, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, đang cố gắng trấn an một nhóm dân quân. Nhưng lời nói của ông bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của đám đông và giọng nói đáng nguyền rủa của Ma Chủ. Ông nghiến răng, đôi mắt ánh lên vẻ tức giận và bất lực. Ông đã thấy quá nhiều máu đổ, đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh. Ông tin vào ý chí của con người, tin vào sự kiên cường của nhân dân. Nhưng Ma Chủ, hắn không chỉ tấn công bằng đao kiếm, mà còn bằng một thứ độc dược còn đáng sợ hơn: độc dược của sự tuyệt vọng.
"Khốn kiếp! Hắn đang muốn hủy hoại ý chí của chúng ta!" Bách Lý Hùng gầm lên, nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Ông biết, khi ý chí sụp đổ, dù có bao nhiêu binh lính, bao nhiêu tu sĩ, cũng sẽ chỉ là một đám cát rời. Ông nhớ lại lời Tạ Trần đêm qua, về ngọn lửa "nhân tính". Giờ đây, ngọn lửa ấy đang đứng trước nguy cơ bị dập tắt bởi làn sóng đen tối này.
Thủ Lĩnh Dân Quân mới, người vừa hô vang "Chúng ta sẽ không lùi bước" đêm qua, nay cũng đang run rẩy, đôi mắt hốc hác nhìn lên bầu trời u ám. Anh ta thấy những người thân của mình, những người dân thường yếu ớt, đang gục ngã trong tuyệt vọng. Lời nói của Ma Chủ cứ xoáy sâu vào tâm trí anh ta, gieo rắc hạt giống nghi ngờ. Nếu Thiên Đạo đã mục nát, nếu mọi sự là vô nghĩa, vậy thì họ đang chiến đấu vì điều gì? Vì ai? Mùi sợ hãi lan tỏa khắp nơi, như một lớp sương mù độc hại, bao phủ lấy mọi ngóc ngách của Thành Vô Song, bóp nghẹt mọi hơi thở của hy vọng.
Những tu sĩ trẻ tuổi, những người có tu vi không cao, cũng không khá hơn là bao. Họ đã quen với việc Thiên Đạo là chân lý, là nguồn sức mạnh, là mục tiêu tu luyện. Giờ đây, khi Ma Chủ tuyên bố Thiên Đạo đã "mục nát", niềm tin của họ tan vỡ. Một vài người thậm chí còn buông vũ khí, ngồi sụp xuống, vẻ mặt thất thần. Họ đã chứng kiến những tu sĩ "mất người" chiến đấu như những con rối không linh hồn, và giờ đây, họ sợ rằng mình cũng sẽ trở thành như vậy, hoặc tệ hơn, sẽ chiến đấu vì một mục đích vô nghĩa.
Toàn bộ Thành Vô Song, vừa mới nhen nhóm lại chút ánh sáng, giờ đây lại bị nhấn chìm trong bóng tối dày đặc hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát, như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, hòa cùng tiếng gào thét tuyệt vọng của con người, tạo nên một bản giao hưởng bi thương, một điềm báo về sự kết thúc. Ma Chủ Cửu U đã tung ra đòn tấn công thâm độc nhất, không phải bằng sức mạnh vật chất, mà bằng sự hủy diệt tinh thần, bằng cách cướp đi thứ quý giá nhất của con người: niềm tin vào chính sự tồn tại của họ.
***
Trong khi làn sóng tuyệt vọng đang càn quét khắp Thành Vô Song, tại một giảng đường tạm được dùng làm phòng họp cấp cao, không khí còn nặng nề hơn cả bên ngoài. Giữa trưa, nhưng căn phòng vẫn tối tăm, chỉ có vài ngọn nến lay lắt rọi sáng những khuôn mặt căng thẳng. Mùi ẩm mốc của gỗ cũ hòa lẫn với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, nhưng cũng không thể xua đi cảm giác ngột ngạt bao trùm. Những tiếng thở dài thườn thượt, tiếng ghế cọt kẹt khi ai đó cựa mình, càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khoác trên người vẫn tinh khiết không tì vết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên một tia lo lắng sâu sắc. Nàng đã trải qua vô số trận chiến, đã đối mặt với cái chết không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy bất lực như lúc này. Sức mạnh tu vi không thể chống lại một đòn tấn công tâm lý như thế. Nàng nhìn Tạ Trần, người đang nhắm mắt, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt kiệt quệ đến cực điểm. Anh đã sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn quá nhiều, cái giá phải trả là sự suy kiệt cả về thể xác lẫn tinh thần.
"Hắn đã nhắm vào điểm yếu nhất của chúng ta," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. "Nếu ý chí sụp đổ, dù có bao nhiêu sức mạnh cũng vô ích." Nàng hiểu rõ, tu sĩ mạnh đến mấy, nếu mất đi niềm tin, mất đi ý chí chiến đấu, cũng chỉ là cái xác không hồn. Những tu sĩ "mất người" là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thể xác, hắn muốn hủy diệt cả linh hồn.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ đây nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ vạt áo xanh ngọc của mình. Nàng đã chứng kiến vô số người bị thương, bị hành hạ bởi chiến tranh, nhưng nỗi đau tinh thần này còn khủng khiếp hơn gấp bội. "Sự tuyệt vọng còn đáng sợ hơn cả cái chết," nàng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng. "Nó bào mòn tâm hồn, khiến con người ta không còn muốn sống nữa." Là một y sư, nàng có thể chữa lành vết thương thể xác, nhưng vết thương trong tâm hồn thì vô phương cứu chữa. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, không phải vì thời tiết, mà vì sự tuyệt vọng đang lan tỏa.
Dương Quân ngồi đó, vẻ tuấn tú thường ngày giờ bị che phủ bởi sự hoang mang và thất vọng. Anh siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng nay đã trở nên đờ đẫn. Anh đã từng tin tưởng vào chính nghĩa, vào lý tưởng, nhưng khi nghe lời tuyên bố của Ma Chủ về sự vô nghĩa của mọi thứ, lòng anh cũng không khỏi dao động. Những người phàm nhân mà anh thề nguyện bảo vệ, những tu sĩ mà anh từng kề vai sát cánh, giờ đây đều đang chìm trong tuyệt vọng. Liệu có phải những gì họ đang làm, những gì họ đang hy sinh, đều là vô nghĩa? Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không chỉ từ bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm bên trong.
Bách Lý Hùng, dù vẫn giữ vẻ kiên định, nhưng đôi mắt ông cũng hằn lên những tia lo lắng. Ông đã cố gắng trấn an dân quân, nhưng ông biết, lời nói của ông không đủ sức mạnh để chống lại âm thanh ma quái kia. Ông nhìn Tạ Trần, mong chờ một điều gì đó, một lời giải đáp, một tia sáng. Ông đã đặt niềm tin vào Tạ Trần, vào trí tuệ của anh.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi co ro một góc, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại cũng không còn vẫy vẫy. Nàng vốn dĩ lanh lợi, hoạt bát, nhưng giờ đây, khuôn mặt nàng tái mét vì sợ hãi. Nàng cảm nhận rõ ràng làn sóng tuyệt vọng đang bủa vây, khiến nàng run rẩy không ngừng. Nàng sợ hãi, sợ hãi cái chết, nhưng còn sợ hãi hơn sự vô nghĩa mà Ma Chủ đã gieo rắc.
Tạ Trần vẫn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, như đang hấp thụ tất cả sự sợ hãi, sự tuyệt vọng của những người xung quanh. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự nặng nề của không gian. Mặc dù thể xác kiệt quệ, tâm trí anh vẫn tỉnh táo một cách đáng sợ. Anh đã dự liệu được Ma Chủ sẽ không dễ dàng từ bỏ, và đòn tấn công tiếp theo sẽ không chỉ là vũ lực. Hắn sẽ nhắm vào ý chí, vào niềm tin. Hắn sẽ tìm cách bẻ cong "nhân tính" mà anh đang cố gắng bảo vệ.
Anh đứng dậy, bước đến một tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn, tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét. Anh không nói gì trong vài phút, chỉ lắng nghe những lời than thở và suy nghĩ của mọi người, như thể đang hấp thụ nỗi sợ hãi của họ. Rồi, anh mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của anh, dù có chút mệt mỏi, nhưng vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
"Hắn muốn chúng ta tin rằng sự tồn tại này là vô nghĩa," Tạ Trần nói, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, xé tan sự im lặng nặng nề. "Vậy, chúng ta sẽ chứng minh điều ngược lại."
Lời nói của anh không phải là một sự khẳng định hùng hồn, mà là một lời tuyên bố chắc chắn, một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng của sự tuyệt vọng. Anh không hề đưa ra một giải pháp thần kỳ, hay một lời hứa hẹn hão huyền. Anh chỉ đơn giản là đặt lại vấn đề, và gợi mở một con đường. Ánh mắt anh lướt qua từng người, như đang tìm kiếm điều gì đó, hay đang gieo một hạt giống mới. Mọi người đều hướng về anh, trong sự chờ đợi căng thẳng, một sự chờ đợi mà họ không biết liệu có thể tìm thấy lời giải đáp hay không, nhưng họ vẫn bám víu lấy tia hy vọng cuối cùng này. Không khí trong căn phòng dù vẫn lạnh lẽo, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự ngột ngạt.
***
Chiều tà, ánh sáng yếu ớt cuối cùng của ngày cũng chuẩn bị tắt hẳn, nhưng điều kỳ lạ là, những đám mây đen kịt bao phủ Thành Vô Song từ sáng sớm lại đang dần tan đi, để lộ ra những mảng trời xanh xám nhạt nhoà. Gió vẫn rít, nhưng không còn mang theo sự u ám của tuyệt vọng, mà chỉ là hơi lạnh của một buổi chiều đông.
Tại Quảng Trường Trung Tâm, một đám đông khổng lồ đã tụ tập. Họ đến đây không phải vì bị ép buộc, mà vì một sự thôi thúc vô hình, một niềm khao khát tìm kiếm lời giải đáp, một tia sáng giữa màn đêm dày đặc. Hàng ngàn ánh mắt tuyệt vọng, mệt mỏi, hoang mang đổ dồn về phía một đài cao tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường đổ nát.
Trên đài cao, Tạ Trần đứng đó. Anh không khoác áo bào lộng lẫy của tu sĩ, không trưng pháp khí mạnh mẽ hay tiên kiếm sắc bén. Anh chỉ mặc bộ y phục thư sinh giản dị, màu sắc nhã nhặn, thân hình gầy gò, không chút phô trương. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ trong gió. Anh trông như một phàm nhân bình thường, một học giả, chứ không phải là người đang gánh vác vận mệnh của cả một thế giới. Thế nhưng, khí chất trên người anh lại khác biệt hoàn toàn. Đôi mắt sâu thẳm của anh không còn vẻ kiệt quệ mà đã tràn đầy sự tĩnh táo, kiên định, và một nỗi thấu hiểu sâu sắc về nỗi sợ hãi của chúng sinh.
Anh không bắt đầu bằng một lời hiệu triệu hùng hồn hay một phép thuật trấn áp. Anh chỉ nhìn đám đông, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt hốc hác, từng đôi mắt đỏ hoe, từng bờ vai rũ rượi. Anh cảm nhận được mùi bụi đất, mùi mồ hôi, mùi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cũng nhận ra một sự im lặng căng thẳng, một sự chờ đợi im lìm.
Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, rõ ràng, không hề cao giọng, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, chạm đến từng linh hồn. "Hỡi những người đã từng tin vào Thiên Đạo, những người đang hoang mang trước lời nguyền của Ma Chủ..."
Mỗi từ ngữ của anh không mang theo sức mạnh pháp thuật, mà là sức nặng của triết lý, của sự thấu hiểu. Anh không phủ nhận nỗi đau, không bác bỏ sự tuyệt vọng. Anh thừa nhận nó.
"Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng ý chí của mỗi người chúng ta thì không," anh nói, giọng điệu kiên định. "Hắn nói sự sống là vô nghĩa? Vậy thì, hãy để mỗi hơi thở, mỗi lựa chọn, mỗi khoảnh khắc chúng ta sống là một lời phản bác hùng hồn nhất!"
Lời nói ấy như một luồng gió mát lành thổi qua những tâm hồn khô cằn. Sự tuyệt vọng trong đám đông không tan biến ngay lập tức, mà dần dần được thay thế bằng một sự tĩnh lặng, một sự lắng nghe chăm chú. Tạ Trần không ban phát cho họ niềm tin mù quáng, mà mời gọi họ tự tìm thấy niềm tin từ bên trong chính mình.
"Giá trị của nhân sinh không nằm ở sự vĩnh cửu hay quyền năng, mà nằm ở chính sự hữu hạn, sự biến đổi, sự dũng cảm đối mặt với mất mát và vẫn chọn cách đứng lên," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh quét qua từng người, như đang chạm đến tận sâu thẳm trái tim họ. "Chúng ta không cần một vị thần để ban phát ý nghĩa, chúng ta tự mình tạo ra nó."
Câu nói "chúng ta tự mình tạo ra nó" như một tia sét đánh trúng vào tâm trí của vô số người. Họ đã luôn sống dưới bóng Thiên Đạo, tu luyện để cầu trường sinh, để đạt được quyền năng. Nhưng khi Thiên Đạo sụp đổ, mọi thứ trở nên vô nghĩa. Giờ đây, Tạ Trần lại chỉ ra một con đường khác, một con đường mà con người không còn phụ thuộc vào bất kỳ thế lực siêu nhiên nào, mà tự định đoạt giá trị của chính mình. Sự lạnh lẽo trong không khí dường như cũng ấm lên đôi chút, thay vào đó là một luồng khí ấm áp lan tỏa từ những lời nói của Tạ Trần.
Anh dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm sâu. Rồi, anh nói tiếp, giọng điệu trầm hơn, nhưng đầy cảm xúc: "Hãy nhớ về những người đã ngã xuống. Họ chiến đấu không phải vì một Thiên Đạo hão huyền, mà vì những người họ yêu thương, vì một cuộc sống họ trân trọng. Đó mới là ý nghĩa thực sự!"
Khi Tạ Trần nói những lời này, ánh mắt anh chạm đến Dương Quân. Dương Quân nắm chặt tay, ký ức về những đồng đội đã hy sinh ùa về. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự căm phẫn và thất vọng đã được chuyển hóa thành một ý chí kiên cường, một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh đã hiểu rõ hơn về bản chất của Ma Chủ, không chỉ là kẻ muốn hủy diệt mà còn muốn bẻ cong nhân tính. Giờ đây, anh biết mình phải chiến đấu vì điều gì.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng nàng khẽ gật đầu. Trong sâu thẳm đôi mắt nàng, một tia sáng ấm áp đã lóe lên, không còn là sự nghi ngờ hay mệt mỏi. Nàng đã nhìn thấy sức mạnh thực sự của 'nhân tính', một sức mạnh mà tu vi và pháp thuật cũng không thể sánh bằng. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường anh đang chỉ lối.
Bách Lý Hùng nghiến răng, đôi mắt ông rưng rưng. Ông đã sống cả đời trên chiến trường, đã chứng kiến vô số cảnh máu đổ đầu rơi, nhưng chưa bao gi�� ông thấy một sức mạnh nào vĩ đại như sức mạnh của ý chí, của niềm tin. Ngọn lửa 'nhân tính' ấy, dù mong manh, nhưng lại là thứ vũ khí duy nhất mà Ma Chủ không thể cướp đi, thứ vũ khí duy nhất có thể chống lại sự vô tri, sự hủy diệt mà hắn đang gieo rắc.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đưa tay lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng vẫn sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi ấy không còn là sự tê liệt. Nàng đã được an ủi, đã tìm thấy một điểm tựa trong lời nói của Tạ Trần. Nàng tin tưởng vào con người này, tin tưởng vào ngọn lửa nhân tính mà anh đang bảo vệ.
Giữa đám đông, Thủ Lĩnh Dân Quân mới, người đã từng dao động, giờ đây cũng siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa mới. Anh ta nhìn những người dân đang ngẩng đầu lên, nhìn những tu sĩ đang lấy lại vẻ kiên nghị. Anh ta biết, dù con đường phía trước có gian nan đến mấy, họ sẽ không lùi bước.
Tạ Trần nhìn đám đông, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi anh. Anh biết, bài diễn thuyết của anh về 'nhân tính' và 'ý chí sống còn' ám chỉ r���ng cuộc chiến sẽ ngày càng trở nên triết lý hơn, và sức mạnh tinh thần sẽ là yếu tố quyết định. Ma Chủ có thể hủy diệt thể xác, có thể biến con người thành những cái vỏ rỗng, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể cướp đi ngọn lửa 'nhân tính' trong những trái tim kiên cường.
Những đám mây đen trên bầu trời đã tan gần hết, để lộ ra một bầu trời hoàng hôn rực rỡ, ánh nắng yếu ớt nhưng ấm áp cuối cùng của ngày soi rọi xuống Thành Vô Song. Mùi không khí trong lành hơn, mang theo một chút hy vọng mong manh. Sức mạnh của lời nói và triết lý của Tạ Trần đã trở thành một vũ khí quan trọng trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ, vượt xa sức mạnh tu vi thông thường. Sự kiện này củng cố vị thế của Tạ Trần như một 'điểm neo nhân quả' không chỉ về vật lý mà còn về tinh thần, là trụ cột niềm tin cho một tương lai không có Thiên Đạo cũ. Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng từ bỏ chiến lược tâm lý, và có thể sẽ có những đòn tấn công thâm độc hơn nhắm vào Tạ Trần hoặc những người thân cận của anh.
Lời nói của Tạ Trần về việc 'tự mình tạo ra ý nghĩa' gợi mở về một trật tự mới, một thế giới mới nơi con người tự định đoạt vận mệnh của mình. Đám đông, với những gương mặt vẫn còn vệt nước mắt, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia lửa hy vọng và quyết tâm. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước đi trên con đường đổ nát của Thành Vô Song, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy ý chí. Bởi vì, dù phải trả giá đắt đến đâu, ngọn lửa "nhân tính" sẽ không bao giờ tắt. Đó là lời hứa của họ, là ý chí của Nhân Đạo.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.