Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 601: Bóng Tối Mất Người, Ánh Sáng Nhân Tâm

Cơn bão loạn đã qua đi, để lại phía sau một bầu trời xám xịt và những mảnh vỡ của một thế giới đang rên xiết. Thành Vô Song, từng là biểu tượng của sự kiên cường và hy vọng, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hoang tàn, nhuốm màu tang tóc. Những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh không thể xua đi cái lạnh lẽo, u ám đang bao trùm lấy mọi ngóc ngách, chỉ càng làm nổi bật thêm những vết thương hằn sâu trên da thịt của vùng đất này.

Trong một căn phòng tạm bợ, được dựng lên vội vã từ những tấm ván gỗ và vải bạt còn sót lại của một tửu quán đổ nát, Tạ Trần khẽ cựa mình. Cơn đau nhức từ tận xương tủy như hàng ngàn kim châm, khiến mỗi cử động đều trở nên nặng nề, khó nhọc. Anh mở mắt, một quầng thâm đậm bao quanh đôi mắt vốn đã sâu thẳm, giờ lại càng thêm khắc khổ. Ánh mắt ấy vẫn giữ được vẻ tỉnh táo, nhưng sự suy tư và mệt mỏi đã hằn sâu như những vết chân chim tuổi tác. Vụ nổ của Nhân Quả Chi Nhãn, dù đã đẩy lùi Ma Chủ Cửu U, cũng đã rút cạn sinh lực của anh đến gần như khô kiệt. Anh cảm thấy mình như một ngọn đèn dầu đang cạn, chỉ còn le lói một tia sáng mỏng manh.

Bên cạnh anh, Mộ Dung Tuyết, với gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định, đang thay băng cho vết thương trên cánh tay anh. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, cố gắng xoa dịu mùi máu tanh còn vương vấn. Nàng y sư dịu dàng, thanh lịch ấy đã thức trắng đêm, chạy chữa cho vô số thương binh, nhưng chưa bao giờ than vãn một lời. Tóc nàng lòa xòa, vài sợi dính vào thái dương ướt đẫm mồ hôi, nhưng đôi tay vẫn thuần thục, nhẹ nhàng.

"Tạ công tử, huynh vẫn còn rất yếu. Hãy nghỉ ngơi thêm," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng khàn đi vì mệt m���i, nhưng vẫn chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết rõ sự kiệt quệ của anh không chỉ là thể xác mà còn là tinh thần, là cái giá phải trả khi anh dùng chính sinh mệnh và ý chí của mình để làm đòn bẩy cho Nhân Quả.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một cử động nhỏ cũng khiến đầu óc anh choáng váng. Anh cố gắng chống tay, ngồi dậy, tấm áo vải bố cũ kỹ, màu xám tro, vốn đã sờn rách, giờ lại càng thêm tả tơi. "Làm sao có thể nghỉ ngơi... khi thế giới này đang rên xiết?" Giọng anh trầm ấm, nhưng vang vọng một nỗi đau không thể nói thành lời. Anh cảm nhận được, không chỉ là nỗi đau của riêng anh, mà là nỗi đau của hàng vạn sinh linh đã ngã xuống, nỗi đau của một Thiên Đạo đang hấp hối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y đã nhuốm bụi và vài vết máu khô, đang ngồi lặng lẽ ở một góc phòng. Vẻ lạnh lùng vốn có của nàng giờ đây đã được thay thế bằng sự mệt mỏi đến tận cùng, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn không ngừng quan sát Tạ Trần, như muốn thấu hiểu mọi suy nghĩ của anh. Nàng đã chứng kiến sự hy sinh, sự kiên cường của Tạ Trần, và nàng hiểu rằng, trong thời khắc này, anh không thể nhắm mắt, dù chỉ một khoảnh khắc. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đồng tình với lời của anh.

Tạ Trần chật vật đứng dậy, mỗi bước đi đều như kéo theo cả một gánh nặng ngàn cân. Mộ Dung Tuyết muốn đỡ anh, nhưng anh khẽ phẩy tay, ý bảo nàng không cần. Anh muốn tự mình cảm nhận, tự mình đối diện với hiện thực tàn khốc này. Anh bước ra khỏi căn phòng tạm bợ, hít thở bầu không khí se lạnh, mang theo mùi khói bụi, tử khí và cả sự tuyệt vọng.

Bên ngoài, Thành Vô Song hiện ra trong ánh sáng nhợt nhạt của buổi bình minh, như một con quái vật bị thương nặng, vẫn cố gắng gượng dậy. Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi từng đứng vững chống lại vô số đợt tấn công, giờ đã đổ nát hoàn toàn, những tảng đá khổng lồ vỡ vụn, vương vãi khắp nơi. Từng mảng tường thành sụp đổ, lộ ra những vết sẹo sâu hoắm. Xác người nằm la liệt, cả phàm nhân và tu sĩ, như những con búp bê vải bị vứt bỏ, không còn chút sinh khí. Máu đã khô, tạo thành những v��t nâu sẫm trên nền đá xám, như những bức họa rùng rợn của chiến tranh.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây lại gầy sọp đi trông thấy, mái tóc đen xen lẫn bạc rối bù, đang kiệt sức chỉ huy đội dân quân dọn dẹp chiến trường. Vẻ mặt ông hằn rõ nỗi đau và sự mệt mỏi, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề dao động. Ông thấy Tạ Trần bước ra, khẽ gật đầu, một nụ cười khổ sở nở trên môi. "Thương vong quá lớn, Tạ công tử. Chúng ta đã thắng, nhưng cái giá..." Giọng ông khàn đặc, đầy bi thương. Ông đã mất đi quá nhiều người lính, quá nhiều người dân mà ông coi như con em.

Tạ Trần chậm rãi bước đi giữa đống đổ nát, cảm nhận sự thô ráp của đá vụn dưới chân, tiếng lạo xạo của gạch vỡ dưới mỗi bước chân. Anh nhìn những gương mặt vô hồn của những người đã ngã xuống, nhìn những người sống sót với ánh mắt trống rỗng, đầy tuyệt vọng. Anh thấy một bà lão đang khóc than bên xác đứa cháu trai, một người mẹ đang ôm chặt đứa con thơ đã lạnh ngắt, và cả những tu sĩ, với ánh mắt thất thần, đang cố gắng chữa trị cho đồng đội.

Xa hơn một chút, Dương Quân, với bộ đạo bào lam nhạt dính đầy bùn đất và máu khô, đang cúi xuống kiểm tra một thi thể. Anh ta trông vẫn tuấn tú, nhưng vẻ nhiệt huyết ngày nào đã bị thay thế bằng một sự bàng hoàng, đau đớn. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ làm công việc của mình, nhưng đôi tay anh khẽ run lên. Anh đã chứng kiến sự hy sinh của Thủ Lĩnh Dân Quân, của những người đồng đội, của những phàm nhân vô tội. Mỗi thi thể anh chạm vào, mỗi khuôn mặt anh nhìn thấy, đều là một nhát dao cứa vào trái tim anh.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại không còn vẫy vẫy vui vẻ như thường lệ, đang nép mình bên Lăng Nguyệt. Ánh mắt nàng lộ rõ sự sợ hãi và lo lắng, nhưng nàng vẫn kiên định đứng cạnh những người mà nàng tin tưởng. Nàng đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, và nỗi sợ hãi về cái chết, về sự mất mát đã gặm nhấm tâm hồn non nớt của nàng.

Tạ Trần dừng lại bên cạnh Dương Quân, ánh mắt anh quét qua thi th�� "ma tu" mà Dương Quân đang kiểm tra. "Họ không còn là con người..." Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm thấp, như một lời nhận định chứ không phải câu hỏi. Cơn đau trong lòng anh không chỉ là thể xác, mà là sự nhức nhối khi chứng kiến nhân tính bị chà đạp, bị hủy diệt. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và Ma Chủ sẽ không bao giờ dừng lại. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những giá trị cốt lõi nhất của nhân loại, một cuộc chiến mà anh, Tạ Trần, phàm nhân không tu hành, phải gánh vác. Anh biết, cái giá phải trả sẽ còn lớn hơn nữa, nhưng ngọn lửa "nhân tính" trong lòng anh vẫn không thể lụi tàn.

***

Khắc Thạch Phường, một xưởng điêu khắc đá mỹ nghệ từng nổi tiếng với những tác phẩm tinh xảo, giờ đây đã biến thành một nhà xác tạm thời, lạnh lẽo và u ám. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với mùi thuốc sát trùng và tử khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu bi thương. Những ánh sáng yếu ớt của buổi sáng chỉ càng làm nổi bật thêm những gương mặt vô hồn của hàng trăm thi thể nằm la liệt trên nền đá lạnh lẽo.

Dương Quân, với vẻ mặt tái nhợt, cẩn trọng lật từng thi thể "ma tu" lên để kiểm tra. Anh đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong trận chiến đêm qua, chứng kiến sự tàn bạo của chúng, nhưng giờ đây, khi đối diện với những kẻ đã ngã xuống, anh lại cảm thấy một sự rợn người khó tả. Những "ma tu" này không còn là những kẻ có tri giác, có cảm xúc. Ánh mắt chúng trống rỗng, vô hồn, như những hố đen nuốt chửng mọi sự sống. Trên khuôn mặt chúng, không có biểu cảm đau đớn, không có nỗi sợ hãi, cũng không có sự giận dữ. Chúng chỉ đơn thuần là những cái vỏ rỗng, một sự tồn tại vô tri.

"Họ... họ không có ý chí. Không có nỗi sợ. Giống như... những cái xác biết đi," Dương Quân thì thầm, giọng anh run rẩy, cả người như bị một luồng khí lạnh thấu xương xuyên qua. Anh đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, nhưng chưa bao giờ thấy một loại sinh vật nào đáng sợ đến vậy. Chúng không phải là quỷ dữ, cũng không phải là ma vật, chúng là những con người đã từng tồn tại, nhưng giờ đây chỉ còn là công cụ, là những hình nhân vô tri vô giác. Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ sức mạnh tà ác nào. Nó đánh thẳng vào bản chất của sự sống, vào linh hồn của con người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng không giấu được sự chấn động trong đáy mắt. Nàng đã quan sát kỹ càng những thi thể này từ lúc chúng được đưa về. Nàng đã dùng thần thức quét qua, dùng pháp thuật thăm dò, nhưng chỉ nhận lại một sự trống rỗng đến kinh hoàng. "Ma Chủ đã biến những kẻ 'mất người' thành công cụ. Tận dụng sự vô tri của họ để tạo ra một quân đoàn không biết sợ hãi," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng băng giá, nhưng ẩn chứa một nỗi lo sợ sâu sắc. Nàng hiểu rõ hơn ai hết cái giá của việc "mất người" trong con đường tu tiên. Nàng đã từng chứng kiến những tu sĩ sa đọa, những kẻ bị chấp niệm nuốt chửng, nhưng chưa bao giờ thấy ai bị biến thành một thứ vô tri đến mức này.

Nàng nhớ lại những lời cảnh báo của Tạ Trần về sự "mất người", về cái giá của việc đuổi theo sức mạnh. Và giờ đây, lời cảnh báo ấy đã trở thành hiện thực một cách tàn khốc nhất. Những tu sĩ này, có lẽ đã từng là những người theo đuổi Thiên Đạo, nhưng vì một lý do nào đó, đã đánh mất chính mình, để rồi bị Ma Chủ lợi dụng, biến thành những vũ khí không có linh hồn, không có cảm xúc, không có cả nỗi sợ hãi. Chúng lao vào trận chiến không chút do dự, không chút tự vệ, chỉ biết tiến lên và phá hủy. Đó là một chiến thuật tàn bạo đến cực điểm, nó không chỉ giết chết thể xác, mà còn hủy diệt cả khái niệm về sự sống.

Tạ Trần chậm rãi bước đến gần, ánh mắt anh sắc lạnh, chứa đựng một sự phức tạp đến khó tả. Anh không cảm thấy sợ hãi, cũng không cảm thấy căm phẫn một cách mù quáng, mà chỉ là một nỗi đau âm ỉ, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của bi kịch này. "Đây không phải là chiến tranh. Đây là sự hủy diệt nhân tính," anh nói, giọng anh trầm thấp, nhưng vang vọng khắp Khắc Thạch Phường. Lời nói của anh không chỉ là một nhận định, mà còn là một bản án, một lời than thở cho số phận của những kẻ đã bị Ma Chủ biến thành công cụ.

Tạ Trần cúi xuống, chạm nhẹ vào trán một thi thể "ma tu" nằm gần đó. Làn da lạnh lẽo, cứng ngắc, không còn chút hơi ấm của sự sống. Anh nhắm mắt lại, một luồng ý niệm vô hình từ Nhân Quả Luân Bàn trong tâm hải anh khẽ rung động, cố gắng thâm nhập vào sâu bên trong linh hồn đã bị rỗng tuếch của kẻ xấu số này. Anh muốn nhìn thấy, muốn hiểu rõ hơn cái "nhân" nào đã dẫn đến cái "quả" tàn khốc này, cái chấp niệm nào đã biến một con người thành một cái vỏ rỗng.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được một sự trống rỗng đến tận cùng, một lỗ hổng đen ngòm nơi lẽ ra phải là linh hồn. Không có ký ức, không có cảm xúc, không có ý chí, chỉ là một sự tồn tại mờ nhạt, một tàn dư của một kiếp sống đã bị nuốt chửng bởi một sức mạnh tà ác. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là kẻ muốn tiêu diệt thế giới, hắn muốn bẻ cong nhân tính, biến con người thành những con rối vô tri, phục vụ cho ý đồ của hắn. Hắn không chỉ muốn làm bá chủ, hắn muốn làm kẻ xóa bỏ mọi giá trị nhân sinh.

Sự kiệt quệ sau khi sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn vẫn còn ám ảnh Tạ Trần, nhưng anh biết rằng, để đối phó với Ma Chủ, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy hay những đòn tấn công vật lý. Anh cần phải hiểu rõ kẻ thù, hiểu rõ bản chất của sự "mất người" mà hắn đang gieo rắc. Anh cần một phương pháp mới để sử dụng năng lực của mình, không chỉ là để chiến đấu, mà là để bảo vệ, để giữ vững những "điểm neo nhân quả" còn sót lại. Sự tan rã của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, và Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng khoảng trống đó để gieo rắc sự vô tri, sự hủy diệt. Tạ Trần biết, số phận của Ma Chủ sẽ được định đoạt, nhưng quan trọng hơn, số phận của "Nhân Đạo" và của chính anh cũng sẽ được định đoạt. Anh phải tìm ra cách để lấp đầy khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một "Nhân Đạo" thực sự.

Lăng Nguyệt và Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, lặng lẽ quan sát. Họ không hiểu hết những gì Tạ Trần đang cảm nhận, nhưng họ cảm nhận được sự nặng nề, sự sâu sắc trong ánh mắt và lời nói của anh. Chiến thuật sử dụng tu sĩ 'mất người' của Ma Chủ Cửu U báo hiệu những đợt tấn công tiếp theo sẽ không chỉ là bạo lực mà còn là những âm mưu thâm độc, nhắm vào tâm lý và ý chí của Liên minh Nhân Đạo, hoặc thậm chí là trực tiếp vào Tạ Trần. Kẻ thù không chỉ là một thế lực bên ngoài, mà còn là một mối đe dọa nội tại, một sự gặm nhấm vào chính bản chất của con người.

***

Buổi trưa, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây xám, rải rác trên phế tích của Cung Điện Thượng Cổ, nơi từng là biểu tượng của quyền uy và sự vĩnh hằng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát trơ trọi. Những cột đá hoa cương nứt vỡ, những bức tường chạm khắc tinh xảo giờ chỉ còn là những mảnh vụn. Tuy nhiên, nơi đây lại trở thành nơi tập trung tạm thời của những người còn sống sót, những con người đã trải qua một đêm kinh hoàng và đang cố gắng tìm lại một chút hy vọng giữa sự tuyệt vọng.

Đám đông phàm nhân và tu sĩ tụ tập, với gương mặt phờ phạc, ánh mắt mệt mỏi và nỗi đau hằn sâu. Họ là những người đã mất đi người thân, mất đi nhà cửa, mất đi cả niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Tiếng gió rít qua những khe hở của phế tích, mang theo những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng ho khan và những lời thì thầm đau xót. Không khí nặng trĩu sự tang tóc và nỗi sợ hãi về những gì sẽ đến.

Tạ Trần, dù vẫn còn suy yếu, nhưng bằng một nghị lực phi thường, đã đứng lên, bước đến bục đá đổ nát giữa đám đông. Anh không có vẻ uy nghiêm của một vị lãnh tụ, cũng không có khí chất thần thánh của một vị tiên nhân. Anh chỉ là một thư sinh gầy gò, với tấm áo vải bố cũ kỹ và đôi mắt sâu thẳm, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh lại trở thành điểm tựa duy nhất cho tất cả mọi người. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ lặng lẽ đứng phía sau anh, tạo thành một vòng tròn hỗ trợ, ánh mắt họ kiên định, tin tưởng.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí tràn vào lồng ngực. Giọng anh trầm ấm, không quá lớn, nhưng lại vang vọng một cách lạ thường, chạm đến tận cùng nỗi đau và ý chí sống còn của mỗi người. "Hôm qua, chúng ta đã thắng. Nhưng cái giá phải trả... là xương máu của đồng bào. Ma Chủ không chỉ muốn giết chúng ta, hắn muốn hủy diệt linh hồn chúng ta, biến chúng ta thành những con rối vô tri như những kẻ 'mất người' kia."

Lời nói của Tạ Trần không hoa mỹ, không hùng tráng, nhưng nó chân thật đến đáng sợ. Nó phơi bày sự thật tàn khốc mà không ai dám đối diện, không ai dám gọi tên. Đám đông im lặng lắng nghe, ánh mắt họ từ từ chuyển từ sự tuyệt vọng sang một nỗi kinh hoàng mới, một sự căm phẫn âm ỉ. Họ đã chứng kiến những "ma tu" đó, họ đã chiến đấu với chúng, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ bản chất đáng sợ của chúng cho đến khi Tạ Trần nói ra. Ma Chủ không chỉ là một kẻ hủy diệt thể xác, hắn là một kẻ hủy diệt nhân tính.

"Hắn muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta tuyệt vọng, muốn chúng ta đánh mất chính mình, để rồi trở thành những công cụ vô tri trong tay hắn," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, như muốn truyền đi một luồng ý chí kiên cường. "Nhưng hắn sẽ không bao giờ thành công. Bởi vì chúng ta có 'nhân tính'. Chúng ta biết đau, biết khóc, biết yêu thương. Chúng ta chiến đấu không phải vì một Thiên Đạo giả dối, mà vì những người chúng ta yêu quý, vì cuộc sống bình dị mà chúng ta trân trọng. Vì ngọn lửa 'nhân tính' trong mỗi chúng ta."

Giọng Tạ Trần, dù trầm thấp, nhưng lại mang một sức mạnh lay động lòng người. Anh không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, không vẽ ra một viễn cảnh màu hồng. Anh chỉ nói về những điều chân thật nhất, những giá trị cốt lõi nhất mà con người đang nắm giữ. Anh không kêu gọi họ bằng sức mạnh của thần tiên, mà bằng sức mạnh của chính bản thân họ, bằng tình yêu thương, bằng nỗi đau, bằng sự kiên cường không bao giờ khuất phục.

Một người phàm nhân, một Thủ Lĩnh Dân Quân mới, với gương mặt hốc hác và đôi mắt đỏ hoe, đột ngột đứng thẳng dậy, giọng nói anh ta vang lên đầy cảm xúc. "Chúng ta sẽ không lùi bước, Tạ công tử!" Lời nói ấy như một tia lửa nhỏ, thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng những người khác. Những tiếng hô vang vọng nối tiếp nhau, từ những lời thì thầm yếu ớt đến những tiếng reo hò mạnh mẽ, đầy quyết tâm.

"Đúng vậy! Chúng ta sẽ không lùi bước!"

"Vì nhân tính! Vì người thân!"

Tạ Trần nhìn đám đông, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi anh. Anh biết, bài diễn thuyết của anh về 'nhân tính' và 'ý chí sống còn' ám chỉ rằng cuộc chiến sẽ ngày càng trở nên triết lý hơn, và sức mạnh tinh thần sẽ là yếu tố quyết định. Ma Chủ có thể hủy diệt thể xác, có thể biến con người thành những cái vỏ rỗng, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể cướp đi ngọn lửa 'nhân tính' trong những trái tim kiên cường.

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy sự ngưỡng mộ và thương cảm. Nàng biết, gánh nặng trên vai anh là quá lớn, nhưng anh vẫn đứng vững, vẫn truyền đi ngọn lửa hy vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt nàng, một tia sáng ấm áp đã lóe lên. Nàng đã nhìn thấy sức mạnh thực sự của 'nhân tính', một sức mạnh mà tu vi và pháp thuật cũng không thể sánh bằng.

Dương Quân siết chặt thanh kiếm của mình, nỗi đau và sự căm phẫn trong lòng anh không hề mất đi, nhưng giờ đây, chúng đã được chuyển hóa thành một ý chí kiên cường, một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh đã hiểu rõ hơn về bản chất của Ma Chủ, không chỉ là kẻ muốn hủy diệt mà còn muốn bẻ cong nhân tính. Điều này thúc đẩy anh và những người khác tìm kiếm một cách tiếp cận khác để đối phó với hắn, không chỉ bằng sức mạnh thuần túy.

Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt ông rưng rưng. Ông đã sống cả đời trên chiến trường, đã chứng kiến vô số cảnh máu đổ đầu rơi, nhưng chưa bao giờ ông thấy một sức mạnh nào vĩ đại như sức mạnh của ý chí, của niềm tin. Ngọn lửa 'nhân tính' ấy, dù mong manh, nhưng lại là thứ vũ khí duy nhất mà Ma Chủ không thể cướp đi, thứ vũ khí duy nhất có thể chống lại sự vô tri, sự hủy diệt mà hắn đang gieo rắc.

Tạ Trần ngước nhìn bầu trời, những đám mây đã bắt đầu tan đi, để lộ ra một khoảng xanh biếc đầy hứa hẹn. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, đầy rẫy máu và nước mắt. Nhưng ngọn lửa "nhân tính" trong lòng họ, dù mong manh, vẫn không hề lụi tàn. Đó là niềm tin cuối cùng, là điểm tựa duy nhất trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó.

Sự tan rã của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, và anh, một phàm nhân không tu hành, một "điểm neo nhân quả", sẽ phải là người "lấp đầy" khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một "Nhân Đạo" thực sự. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này, nhưng quan trọng hơn, số phận của "Nhân Đạo" và của chính anh cũng sẽ được định đoạt. Anh sẽ tiếp tục đi, dù cái giá có là gì, để giữ trọn nhân tính, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó.

Đám đông, với những gương mặt hốc hác, những ánh mắt mệt mỏi, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia lửa hy vọng và quyết tâm. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước đi trên con đường đ��� nát của Thành Vô Song, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy ý chí. Bởi vì, dù phải trả giá đắt đến đâu, ngọn lửa "nhân tính" sẽ không bao giờ tắt. Đó là lời hứa của họ, là ý chí của Nhân Đạo.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free