Nhân gian bất tu tiên - Chương 600: Phản Kích Nghiệt Ngã: Giá Trả Của Sự Sinh Tồn
Bình minh vừa hé rạng, nhuộm một vệt hồng thê lương lên đỉnh Thành Vô Song hùng vĩ. Sương mù sớm còn chưa kịp tan, đã bị một luồng ma khí đen đặc từ phía Ma Vực Thâm Uyên cuồn cuộn thổi tới, nuốt chửng cả vầng thái dương vừa nhô lên. Không khí căng như dây đàn, tiếng gió rít qua những khe đá trên tường thành như lời thì thầm của tử thần, báo hiệu một ngày đẫm máu.
Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi được xem là yết hầu của Thành Vô Song, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh bị gió lớn thổi tạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Anh khoác trên mình chiếc áo vải bố cũ kỹ, đơn giản đến mức lạc lõng giữa binh đao và giáp trụ sáng loáng, nhưng khí chất trầm tĩnh toát ra từ anh lại khiến mọi ánh nhìn phải quy tụ. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét của ma vật từ xa vọng lại, nghe như tiếng sấm dậy trời. Dù chưa chính thức giao chiến, mùi máu tanh và khói lửa đã như thể hòa vào không khí, báo trước sự tàn khốc sắp đến.
“Giữ vững trận địa! Không được lùi một tấc! Sinh tử tồn vong của nhân gian nằm trong tay chúng ta!” Giọng Tạ Trần trầm ấm, nhưng vang vọng khắp tường thành, át đi tiếng gió rít và những âm thanh hỗn tạp. Mỗi từ anh nói ra đều mang theo một ý chí thép, một mệnh lệnh không thể nghi ngờ, không phải của một vị tướng cầm quân mà của một người hiểu rõ cái giá của sự sống. Anh không có tu vi, nhưng khả năng nhìn thấu nhân quả của anh là la bàn duy nhất trong cơn hỗn loạn này. Anh cảm nhận được từng sợi nhân quả đang rung lên dữ dội, từng sinh linh chuẩn bị đối mặt với số phận nghiệt ngã. Nỗi đau của sự mất mát, sự tuyệt vọng của cái chết đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh, dù chưa có một mũi tên nào được bắn đi.
Ma quân như thủy triều đen, tràn ngập chân trời. Những con ma vật hình thù quái dị, gầm gừ xông tới, dẫn đầu bởi đội quân U Linh mờ ảo, lạnh lẽo. Chúng mang theo oán khí ngút trời, như muốn nuốt chửng mọi sự sống. Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên dữ dội khi những đợt tấn công đầu tiên ập vào tường thành. Tiếng pháp thuật nổ vang trời xé tai, ánh sáng của những đạo pháp va chạm với ma khí đen kịt, tạo nên những đốm sáng chói lòa rồi vụt tắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi nay đã vấy bẩn bụi trần, đứng kề bên Tạ Trần. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng lại rực lửa phẫn nộ. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng hóa thành một vầng trăng lưỡi liềm sắc bén, xé toạc không khí, gặt phăng hàng loạt ma vật. “Ma vật dám phạm thành! Giết không tha!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sát khí, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự uy nghiêm của một vị tiên tử và sự quyết liệt của một người bảo vệ. Nàng không còn vẻ xa cách của một tu sĩ cao cao tại thượng, mà là một chiến binh thực thụ, chiến đấu quên mình vì những gì nàng tin tưởng. Từng làn linh khí từ cơ thể nàng tuôn trào, tạo thành một hàng rào vững chắc, bảo vệ những binh sĩ phàm nhân bên dưới. Nàng nhìn Tạ Trần một thoáng, ánh mắt như muốn nói, nàng sẽ không để bất cứ thứ gì chạm tới anh.
Dương Quân, người thư sinh nho nhã ngày nào, giờ đây đã trở thành một dũng tướng máu lửa. Anh khoác lên mình bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng nhuốm đầy bụi đất và vết máu. Anh dẫn đầu một đội quân tu sĩ, lao thẳng vào giữa trùng trùng điệp điệp ma vật, kiếm khí của anh sắc bén như nước, xé nát từng lớp phòng ngự của địch. “Vì Nhân Đạo! Vì sinh linh!” Anh hô lớn, tiếng nói của anh là tiếng gọi của lý tưởng, của chính nghĩa. Anh chiến đấu bằng cả nhiệt huyết và niềm tin, không chút do dự. Từng đường kiếm, từng chiêu pháp đều chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. Anh đã không còn là chàng thư sinh chỉ biết đọc sách, anh đã thực sự trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, hiểu rằng có những giá trị cần phải dùng máu xương để bảo vệ.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, chỉ huy đội quân phàm nhân. Ông vung thanh đại đao to lớn, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh và sự phẫn nộ của hàng vạn người dân vô tội. “Huynh đệ, vì gia đình, vì Thành Vô Song, xông lên!” Tiếng hô của ông trầm hùng, đầy khí phách, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính phàm nhân đang cầm vũ khí thô sơ chống lại ma vật hung hãn. Họ không có pháp thuật, không có tu vi cao siêu, nhưng họ có ý chí kiên cường, có niềm tin vào sự bảo vệ của Tạ Trần và các tu sĩ. Họ là nền móng, là xương sống của Nhân Đạo. Ông nhìn những người lính của mình ngã xuống, ánh mắt ông đau đớn, nhưng ông biết không thể lùi bước. Mỗi người lính ngã xuống là một vết sẹo hằn sâu trong trái tim ông.
U Linh, thủ lĩnh một cánh quân Ma tộc, xuất hiện như một bóng ma giữa chiến trường. Thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp đến ghê rợn, đôi mắt không có con ngươi của nàng phát ra những luồng ma khí lạnh buốt. Nàng dẫn đầu một đội ma vật tinh nhuệ, chúng di chuyển nhanh nhẹn, lư���t qua những đòn tấn công của tu sĩ, trực tiếp nhắm vào các điểm yếu trên tường thành. “Kẻ yếu không có quyền lựa chọn!” Giọng nàng the thé, lạnh lùng, đầy vẻ khinh miệt. Nàng mang theo sự thù hận và oán khí đã tích tụ từ lâu, muốn hủy diệt mọi thứ.
Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Ma quân như thủy triều dâng, không ngừng ập tới. Pháp thuật của tu sĩ và vũ khí phàm nhân va chạm liên tục, tạo ra những âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khét của ma khí và lửa cháy bắt đầu bao trùm không gian. Khói đen cuồn cuộn bay lên, che phủ cả bầu trời, biến bình minh rực rỡ thành một cảnh tượng u ám, mịt mờ. Tạ Trần đứng đó, đôi mắt anh không ngừng quét qua chiến trường, thu nhận mọi thông tin, mọi biến số. Anh cảm nhận được những luồng nhân quả đang đan xen, va chạm, và tan vỡ. Anh không trực tiếp chiến đấu bằng sức mạnh, nhưng mỗi mệnh lệnh của anh là một nước cờ định đoạt sinh tử.
Anh ra lệnh điều chỉnh vị trí, yêu cầu tập trung hỏa lực vào một điểm yếu vừa được phát hiện, điều động quân tiếp viện đến những nơi phòng tuyến đang lung lay. Mỗi lời nói của anh đều chính xác, kịp thời, như một sợi chỉ vô hình đang dệt nên tấm thảm chiến lược phức tạp. Anh cảm nhận rõ sự kiệt quệ của cơ thể, nhưng tinh thần anh vẫn vững vàng. Gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng đè nặng lên vai anh, và anh biết mình không thể gục ngã. Đây không chỉ là một cuộc chiến, đây là sự thử thách cuối cùng cho lý tưởng "nhân tính" mà anh đã chọn. Anh phải thắng, không chỉ vì những người đang chiến đấu, mà vì một tương lai nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần thành tiên, không cần đánh đổi bản thân.
***
Trong một góc của Khắc Thạch Phường, nơi vốn là xưởng chạm khắc đá giờ đã tạm thời biến thành trung tâm chỉ huy và bệnh xá dã chiến, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Căn phòng gạch đơn giản, với mùi kim loại, mùi đá và mùi linh lực nhẹ nhàng ngày nào, giờ đây nồng nặc mùi máu tanh, mùi thuốc đan và thảo dược. Tiếng chạm khắc nhẹ, tiếng mài dũa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng rên rỉ đau đớn của thương binh, tiếng càu nhàu của y sĩ, và tiếng thở dốc của những người kiệt sức. Khói lửa cuồn cuộn bao trùm Thành Vô Song, ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài len lỏi qua những ô cửa sổ nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ u ám của căn phòng.
Tạ Trần ngồi trước Nhân Quả Luân Bàn, một vật phẩm cổ xưa mang theo những bí ẩn của nhân quả. Anh đặt hai bàn tay gầy guộc lên bề mặt đá lạnh lẽo của luân bàn, đôi mắt nhắm nghiền. Từng sợi nhân quả vô hình từ luân bàn như những con rắn nhỏ, len lỏi vào tâm trí anh, kết nối anh với dòng chảy của vận mệnh. Anh cố gắng thấu thị những biến số của chiến trường, tìm ra điểm yếu của Ma quân, những âm mưu tiềm ẩn của Ma Chủ Cửu U. Nhưng việc sử dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn' đến giới hạn của nó là một sự hành hạ khủng khiếp. Từng đợt đau nhói lan tỏa khắp cơ thể, đầu óc anh quay cuồng, như thể mọi sợi nhân quả của thế giới đang cùng lúc kéo căng và đứt gãy trong tâm trí anh.
Anh đột nhiên ôm ngực, một tiếng ho khan bật ra, theo sau là một ngụm máu đen sẫm phun ra, vương vãi trên nền đất. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, nhưng anh vẫn kiên trì, không buông tay khỏi luân bàn. “Hướng Đông Nam… Ma khí tụ tập bất thường… cần viện trợ khẩn cấp… đó là một cái bẫy…” Giọng anh yếu ớt, khàn đặc, nhưng rõ ràng đến từng lời, như thể anh đang nhìn thấy mọi thứ qua một tấm màn mỏng. Anh biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ tấn công bằng sức mạnh thuần túy, mà còn dùng trí tuệ tàn độc để giăng bẫy, để làm suy yếu tinh thần của Liên minh Nhân Đạo. Mỗi quyết định của anh đều phải trả giá bằng máu và nỗi đau.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng thường ngày giờ nhuốm đầy sự mệt mỏi và đau xót, cùng các y sĩ khác làm việc không ngừng nghỉ. Nàng không còn vẻ thanh lịch như trước, tóc tai rối bời, y phục màu xanh ngọc của y sư giờ đã lấm lem máu và bụi. Nàng cúi xuống băng bó vết thương cho một binh sĩ phàm nhân, đôi tay thoăn thoắt, ánh mắt kiên định. Tiếng rên rỉ của thương binh, tiếng kêu đau của những người đang hấp hối vang vọng khắp căn phòng, như một bản giao hưởng của sự đau khổ.
“Cố gắng lên! Không bỏ cuộc ai cả! Chúng ta phải giữ vững!” Giọng Mộ Dung Tuyết khàn đặc, nhưng đầy quyết tâm. Nàng nhìn những gương mặt xanh xao, những vết thương ghê rợn, cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc. Nàng là y sĩ, sứ mệnh của nàng là cứu người, nhưng trong cuộc chiến này, nàng cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá bất lực trước cái chết và sự tàn khốc. Nàng nhìn Tạ Trần, thấu hiểu nỗi đau và gánh nặng mà anh đang phải chịu đựng. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu nói đó của nàng giờ đây càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết, khi nàng chứng kiến những người đang dùng chính sinh mạng mình để bảo vệ đạo lý nhân tính.
Đúng lúc đó, Dương Quân lao vào Khắc Thạch Phường, vẻ mặt anh đau đớn, y phục rách nát, trên người đầy vết thương. Anh thở hổn hển, siết chặt thanh kiếm vẫn còn dính máu. “Tạ huynh, phòng tuyến phía Tây Nam gần như sụp đổ! Thủ Lĩnh Dân Quân đã… đã ngã xuống!” Giọng anh nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe. Thủ Lĩnh Dân Quân, một người phàm nhân kiên cường, dũng cảm, đã dùng thân mình chặn đứng một đợt tấn công của ma vật, bảo vệ những người dân phía sau. Cái chết của ông là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của các binh sĩ phàm nhân.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh đầy đau xót, nhưng không có sự kinh ngạc. Anh đã nhìn thấy sợi nhân quả của Thủ Lĩnh Dân Quân đứt gãy từ trước, nhưng anh không thể thay đổi được. Có những cái giá phải trả, có những hy sinh không thể tránh khỏi. Nước mắt của Dương Quân, tiếng rên rỉ của thương binh, mùi máu tanh nồng nặc, tất cả hòa quyện lại thành một nỗi đau tột cùng, một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim Tạ Trần. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng đang len lỏi, như một loài nấm độc, muốn phá hủy ý chí của mọi người. Nhưng anh biết, tuyệt vọng là điều Ma Chủ Cửu U muốn. Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. “Tây Nam… ta đã thấy. Điều động quân của Bách Lý Hùng hỗ trợ, đồng thời cho tu sĩ sử dụng trận pháp phòng ngự. Cố thủ chờ viện binh từ hướng Đông. Nơi đó là cái b���y, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta phản công.” Giọng anh vẫn yếu ớt, nhưng ánh mắt anh lại trở nên sắc lạnh, đầy tính toán. Anh không cho phép bản thân gục ngã, không cho phép nỗi đau làm mờ đi lý trí. Anh là điểm neo nhân quả, và anh phải giữ vững. Anh phải là người lấp đầy khoảng trống của Thiên Đạo đang sụp đổ, bằng một trật tự mới, bằng một Nhân Đạo không còn bị thao túng bởi quyền năng và sự lạnh lẽo của tiên giới.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, phản chiếu lên những vết máu còn đọng lại trên tường thành và mặt đất. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tử khí nồng nặc và mùi khói cháy cay xè. Trận chiến đã kết thúc. Ma quân rút lui, để lại một chiến trường tan hoang, xác người và ma vật chất chồng lên nhau, những bức tường thành đổ nát, lỗ chỗ vết đạn pháp. Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi diễn ra cuộc giao tranh khốc liệt nhất, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, xen lẫn tiếng than khóc yếu ớt của những người sống sót và tiếng gió rít qua những vết nứt của tường thành.
Dưới sự chỉ huy chiến lược của Tạ Trần, và sự hy sinh anh dũng của Thủ Lĩnh Dân Quân cùng nhiều người khác, Liên minh Nhân Đạo cuối cùng đã đẩy lùi được đợt tấn công của Ma quân. U Linh buộc phải rút lui trong sự tức giận, mang theo tàn quân trở về Ma Vực Thâm Uyên. Nhưng chiến thắng này không hề trọn vẹn, nó nhuốm màu bi thương và mất mát.
Tạ Trần, kiệt sức, đứng giữa đống đổ nát và khói bụi. Thân hình anh càng thêm gầy gò, làn da trắng nhợt nay đã tái xanh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ kiên định đến tận cùng. Anh nhìn những thi thể nằm la liệt, những gương mặt thân quen, những người đã tin tưởng anh, đã chiến đấu vì anh, vì Nhân Đạo. Anh cảm nhận được từng hơi ấm cuối cùng rời bỏ những sinh linh ấy, từng sợi nhân quả của họ tan biến vào hư vô. Nỗi đau này không phải là nỗi đau thể xác, mà là một vết cắt sâu vào linh hồn, một sự dày vò triền miên.
Anh khẽ quay sang Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Bách Lý Hùng, những người cũng kiệt quệ nhưng vẫn đứng vững. Lăng Nguyệt Tiên Tử, chiếc áo bạch y nhuốm máu, đôi mắt phượng đỏ hoe, vẫn ôm Nguyệt Quang Trâm trong tay. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy xót xa. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự hy sinh. Vẻ lạnh lùng vốn có của nàng giờ đây đã tan chảy, thay vào đó là sự tức giận âm ỉ và nỗi đau không thể nói thành lời. “Họ đã hy sinh… vì nhân tính…” Giọng nàng khẽ khàng, như một lời thì thầm với chính mình, cũng như để an ủi Tạ Trần.
Dương Quân siết chặt thanh kiếm của mình, vẻ mặt anh căm phẫn và đau đớn. Những vết thương trên người anh không thấm vào đâu so với vết thương trong lòng. Anh đã chứng kiến sự hy sinh của Thủ Lĩnh Dân Quân, của những người đồng đội, của những người phàm nhân vô tội. Anh đã chiến đấu bằng cả sinh mệnh, nhưng cái giá phải trả vẫn quá đắt. “Tôi sẽ không bao giờ quên…” Anh nghiến răng, lời nói của anh như một lời thề báo thù, một lời hứa sẽ không để những hy sinh này trở nên vô nghĩa.
Bách Lý Hùng gục đầu, mái tóc đen xen lẫn bạc của ông rũ xuống. Ông, người dũng tướng kiên cường, giờ đây cũng không thể che giấu nỗi đau. “Nhiều người quá…” Ông thì thầm, giọng ông nghẹn lại. Những người lính của ông, những người dân của Thành Vô Song, đã ngã xuống như những cánh hoa trong gió bão. Mỗi người là một câu chuyện, một gia đình, một hy vọng đã bị dập tắt. Ông cảm thấy sự bất lực dâng trào, nhưng nhìn Tạ Trần, ông lại thấy một ngọn lửa kiên cường không thể dập tắt.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nặng của hàng ngàn sinh linh đã ngã xuống. “Chúng ta đã thắng… nhưng cái giá phải trả… nhắc nhở chúng ta… đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Chủ sẽ không dừng lại.” Giọng anh trầm ấm, vang vọng nhưng đầy mệt mỏi. Anh biết, Ma Chủ Cửu U sẽ không bỏ qua thất bại này. Đợt tấn công tiếp theo sẽ còn tàn bạo hơn, độc ác hơn, có thể nhắm vào những điểm yếu khác của Liên minh Nhân Đạo, hoặc thậm chí là trực tiếp vào anh, điểm neo nhân quả. Sự kiệt quệ của anh sau khi sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn cho thấy anh cần một phương pháp mới để sử dụng năng lực này, hoặc một nguồn sức mạnh khác để chịu đựng cái giá phải trả trong các trận chiến lớn hơn.
Những mất mát lớn của Liên minh Nhân Đạo sẽ buộc họ phải tìm kiếm đồng minh mới hoặc phát triển những chiến lược khác, không chỉ dựa vào sức mạnh tu vi thông thường. Điều này liên quan đến việc "lấp đầy khoảng trống" sau khi Thiên Đạo sụp đổ, không phải bằng sức mạnh của một Thiên Đạo mới, mà bằng một "Nhân Đạo" thực sự. Lời nói của anh về "mới chỉ là khởi đầu" ám chỉ cuộc chiến sẽ còn kéo dài và đòi hỏi những hy sinh lớn hơn, củng cố thêm lý tưởng "nhân tính" và "giá trị của sự sống" mà anh đang theo đuổi. Sự hy sinh của các phàm nhân và tu sĩ "giác ngộ" sẽ là chất xúc tác để Tạ Trần và Liên minh Nhân Đạo vươn lên mạnh mẽ hơn, tìm ra một con đường thực sự để tồn tại.
Anh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của cơ thể đang dần được sưởi ấm bởi ngọn lửa ý chí trong lòng. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, đầy rẫy máu và nước mắt. Nhưng ngọn lửa "nhân tính" trong lòng họ, dù mong manh, vẫn không hề lụi tàn. Đó là niềm tin cuối cùng, là điểm tựa duy nhất trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó.
Tạ Trần ngước nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu buông xuống, những ngôi sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Sự tan rã của Thiên Đạo đã mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, và anh, một phàm nhân không tu hành, một "điểm neo nhân quả", sẽ phải là người "lấp đầy" khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một "Nhân Đạo" thực sự. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này, nhưng quan trọng hơn, số phận của "Nhân Đạo" và của chính anh cũng sẽ được định đoạt. Anh sẽ tiếp tục đi, dù cái giá có là gì, để giữ trọn nhân tính, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó.
Các thủ lĩnh khác cũng cùng nhìn về một hướng, ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước đi trên con đường đổ nát của Thành Vô Song, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy hy vọng. Bởi vì, dù phải trả giá đắt đến đâu, ngọn lửa "nhân tính" sẽ không bao giờ tắt. Đó là lời hứa của họ, là ý chí của Nhân Đạo.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.