Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 599: Hội Nghị Bình Minh: Khởi Đầu Của Một Trường Chiến

Bình minh nhuộm đỏ chân trời Lạc Hồng Thôn, nhưng sắc đỏ ấy không phải của một ngày mới rạng rỡ mà là của máu và lửa tàn. Những đám mây tàn dư trôi dạt trên nền trời trong xanh, không khí se lạnh mơn man da thịt, như muốn gột rửa đi mùi tro bụi và bi thương còn vương vấn. Trong một căn nhà tạm bợ còn sót lại, dù đã được dọn dẹp sạch sẽ đến mức tối đa, vẫn không thể che giấu đi sự đổ nát, hoang tàn của Thôn Lạc Hồng. Căn phòng vốn là nơi chứa đồ nay trở thành chỗ nghỉ ngơi cho người quan trọng nhất lúc này.

Tạ Trần nằm trên một chiếc giường đơn sơ được ghép từ những tấm ván gỗ còn nguyên vẹn, cơ thể anh vẫn lạnh toát và mồ hôi đầm đìa, dù cơn nguy kịch nhất đã qua đi. Mỗi hơi thở của anh đều nặng nhọc, tựa hồ như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi bên cạnh, bạch y tinh khôi nay cũng vương chút bụi, nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn không hề suy suyển. Nàng cẩn thận đặt tay lên ngực Tạ Trần, từng luồng linh khí tinh thuần như suối nguồn mát lành từ lòng bàn tay nàng chậm rãi thấm nhập vào cơ thể anh, xoa dịu những mạch lạc đang rên rỉ vì kiệt quệ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đầy sự lo lắng, một nỗi lo không thể che giấu, khác hẳn với vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vầng trán nhợt nhạt và đôi môi khô nứt của anh, tâm tư trăm mối ngổn ngang. Tạ Trần, một phàm nhân không tu đạo, lại gánh vác trọng trách lớn lao đến vậy. Mỗi lần anh sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn, cái giá phải trả đều khiến nàng kinh hãi, không chỉ là sinh lực mà còn là sự bào mòn của chính bản ngã anh.

Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc nhã nhặn, gương mặt dịu dàng nay cũng hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự tận tâm, chuyên chú. Nàng kiểm tra mạch đập của Tạ Trần, rồi cẩn thận đưa cho anh một viên đan dược dưỡng thần màu hổ phách, tỏa ra mùi hương thảo mộc nồng nàn, xua đi mùi máu khô và tro tàn còn vương vấn trong không khí. “Tạ công tử, hãy dùng viên đan này. Nó sẽ giúp ổn định tinh thần và bồi bổ nguyên khí.” Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu rõ sự kiệt quệ của Tạ Trần không chỉ là về thể xác, mà còn là sự hao tổn đến tận bản nguyên, tận gốc rễ của tinh thần, bởi lẽ việc nhìn thấu và thao túng nhân quả vốn đã đi ngược lại Thiên Đạo.

Tạ Trần khẽ cựa quậy, một cơn đau nhói chạy qua lồng ngực, lan khắp châu thân. Anh cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị rút cạn, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng. Anh cố gắng hé mở đôi mắt, tầm nhìn còn mờ mịt nhưng đủ để nhận ra những gương mặt quen thuộc đang vây quanh. Ánh mắt anh quét qua Lăng Nguyệt, Mộ Dung Tuyết, rồi đến cả Hồ Ly Nữ đang đứng nép mình ở góc phòng, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt chứa đầy sự bất an. Tất cả họ đều mang một vẻ mỏi mệt, nhưng lại kiên định đến lạ thường.

“Họ… đã mất bao nhiêu?” Giọng Tạ Trần yếu ớt, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều tựa như một sợi chỉ mỏng manh cố gắng nối kết với thế giới bên ngoài. Anh không hỏi về thương vong của tu sĩ, cũng không hỏi về sức mạnh của liên minh, mà hỏi về "họ" – những phàm nhân vô tội của Thôn Lạc Hồng, những người đã phải trả giá cho trận chiến mà anh, một phàm nhân khác, đã khởi xướng. Gánh nặng trách nhiệm đè nén lên tâm trí anh, dù cơ thể anh đang cận kề cái chết. Anh cảm nhận được từng linh hồn nhỏ bé đã tan biến vào hư vô, từng nụ cười đã vụt tắt, từng ước mơ đã hóa thành tro bụi. Sự mất mát này, nó không chỉ là những con số, mà là những sợi nhân quả đứt gãy, những vết sẹo hằn sâu trong Thiên Đạo đang hấp hối.

Lăng Nguyệt đỡ anh ngồi dậy một chút, để anh có thể dễ dàng nuốt viên đan dược. Nàng nhẹ nhàng xoa lưng cho anh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị: “Ngươi tỉnh rồi, nhưng đừng cố sức. Sinh lực của ngươi đã hao tổn quá nhiều. Mộ Dung cô nương nói ngươi đã may mắn giữ được tính mạng, nhưng muốn hoàn toàn bình phục e rằng phải mất một thời gian dài.” Nàng không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tạ Trần, bởi lẽ nàng biết, những con số ấy sẽ chỉ càng khiến gánh nặng trong lòng anh thêm chồng chất.

Mộ Dung Tuyết thở dài khe khẽ, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy xót xa. “Chúng ta đã cố gắng hết sức, Tạ công tử. Nhiều binh sĩ phàm nhân đã hy sinh để bảo vệ Thôn Lạc Hồng, để yểm trợ cho chiến lược của ngài. Vài tu sĩ cũng đã ngã xuống. Nhưng… cái giá của chiến thắng này… thật sự quá lớn.” Nàng không nói chi tiết, nhưng Tạ Trần có thể cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát trong từng câu chữ của nàng. Anh nhắm mắt lại, một làn sóng đau nhói không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần ập đến. Anh nhìn thấy những khuôn mặt vô tội, nghe thấy những tiếng kêu than trong tâm trí mình. Phải chăng, đây là cái giá của việc "Nhân Quả Chi Nhãn" đã mở rộng đến mức này? Anh đã nhìn thấu nhân quả, đã thay đổi nhân quả, và giờ đây, anh phải gánh chịu phản phệ từ nó, không phải dưới dạng tổn thương vật lý đơn thuần, mà là sự ám ảnh của những sinh mạng đã phải hy sinh vì quyết định của anh. Cái cảm giác "mất người" đang rình rập, muốn bào mòn đi sự đồng cảm, sự trắc ẩn trong anh, biến anh thành một cỗ máy tính toán nhân quả vô tri. Nhưng Tạ Trần kiên quyết chống lại. Anh phải nhớ, anh phải cảm nhận, vì đó chính là "nhân tính" của anh, là lý do anh chiến đấu.

Anh cố gắng ngồi thẳng dậy, dù cơ thể run rẩy từng hồi. Lăng Nguyệt vội vàng đỡ lấy anh, ánh mắt lo lắng càng thêm sâu sắc. Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ý bảo không sao. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn, soi rọi vào những ngôi nhà đổ nát. Một làn gió lạnh luồn vào, mang theo mùi của đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp còn sót lại từ những ngôi nhà không bị phá hủy hoàn toàn. "Mùi hương của sự sống còn..." Anh thầm nghĩ, "và cả của sự chết chóc." Tạ Trần không muốn thành tiên, nhưng anh muốn bảo vệ cái gọi là "sống một đời bình thường", bảo vệ những mùi hương dung dị ấy, dù cái giá có là gì. Cái giá của mỗi nước cờ của anh đang ngày càng tăng lên, anh không thể cứ mãi đánh đổi sinh mạng của mình cho mỗi lần thi triển Nhân Quả Chi Nhãn. Anh cần một con đường mới, một sự cân bằng mới, nếu không, anh sẽ hóa thành một cỗ máy "nhân quả" vô tri giác, mất đi chính bản ngã mình. Đây là một con đường đầy đau khổ, nhưng anh không có lựa chọn.

***

Mặt trời đã lên cao, trưa cùng ngày, ánh nắng nhạt phủ lên những tàn tích của Thôn Lạc Hồng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái khô lạnh đặc trưng của vùng đất sau chiến trận. Tại một khoảng sân trống trải, được dọn dẹp tạm thời khỏi gạch đá và đổ nát, các thủ lĩnh của Liên minh Nhân Đạo đã tề tựu. Không có bàn ghế trang trọng, họ chỉ đơn giản là ngồi trên những tảng đá đổ nát, những khúc gỗ cháy xém, hoặc đứng dựa vào những bức tường còn sót lại. Gương mặt ai nấy đều mang vẻ mệt mỏi hằn sâu, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên nghị không lay chuyển.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng nay cũng có phần tiều tụy, ngồi trên một tảng đá lớn, hai tay nắm chặt. Bộ giáp trụ nhẹ của ông lấm lem bụi đất, phản ánh sự khốc liệt của trận chiến. Ông trầm giọng, giọng nói vốn trầm hùng nay lại có chút khàn đặc vì mệt mỏi: “Chúng ta đã đẩy lùi được U Linh, đã phá vỡ Vùng Cấm Vô Nhân, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Hơn một phần ba huynh đệ phàm nhân của ta đã ngã xuống. Họ là những người cha, người chồng, là trụ cột của gia đình. Vùng Cấm Vô Nhân tuy đã tan rã, nhưng tàn tích của nó vẫn còn ám ảnh. Những linh hồn bị hút vào đó… chúng ta không thể gọi về.” Ánh mắt ông quét qua Thủ Lĩnh Dân Quân, người đang ngồi đối diện, gương mặt buồn bã và câm lặng, chỉ biết gật đầu thay cho lời thừa nhận. Những mất mát này, nó không chỉ là con số, mà là những vết thương lòng khó lành, là nỗi đau đè nặng lên vai mỗi người còn sống.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng giờ đây nhuốm màu phong trần, bộ đạo bào màu lam nhạt cũng đã sờn rách đôi chỗ. Anh đứng tựa vào một bức tường đổ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía xa xăm. “Ma Chủ sẽ không bao giờ bỏ qua thất bại này. U Linh chỉ là một trong những chư hầu của hắn, và sự thất bại của hắn sẽ càng khiến Ma Chủ Cửu U nổi giận. Chúng ta cần chuẩn bị cho một đòn phản công tàn bạo hơn, quy mô lớn hơn. Hắn sẽ không chỉ nhắm vào Thôn Lạc Hồng nữa, mà có thể là toàn bộ các điểm neo nhân quả, hoặc thậm chí là Thành Vô Song.” Giọng anh dứt khoát, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng về quy mô của cuộc chiến sắp tới. Anh đã chứng kiến sức mạnh của U Linh, và hình dung ra sức mạnh của Ma Chủ Cửu U khiến anh không khỏi rùng mình.

Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) ngồi bên cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt không ngừng vẫy nhẹ, ánh mắt tinh ranh quét qua mọi người, cảnh giác cao độ. Nàng luôn theo sát Tạ Trần, như một cái bóng không rời, sẵn sàng bảo vệ anh bất cứ lúc nào. Nàng cảm nhận được sự yếu ớt của anh, và điều đó khiến nàng bất an hơn bao giờ hết. Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua những tàn tích, tiếng chim kêu lạc lõng từ xa vọng lại, và mùi khói, đất ẩm, máu khô, thảo dược nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và sinh tồn.

Tạ Trần, tuy vẫn còn yếu, được Lăng Nguyệt dìu đến, ngồi vào một vị trí trung tâm. Anh tựa lưng vào một cột gỗ còn sót lại, thân hình gầy gò của anh dường như càng thêm mỏng manh trong bộ áo vải bố cũ kỹ. Ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, ghi nhận sự hy sinh, nỗi đau, và cả sự kiên cường ẩn sâu trong ánh mắt mỗi người. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn đau nhói trong lồng ngực. “Đây… chỉ là khởi đầu.” Giọng anh trầm khàn, nhưng từng lời thốt ra lại mang một sức nặng không thể chối cãi, xuyên thẳng vào tâm can mọi người. “Cuộc chiến này… không phải một trận đánh. Mà là một trường kỳ kháng chiến. Hắn muốn phá hủy điểm neo nhân quả… phá hủy chúng ta… để thế giới hoàn toàn chìm vào vô tận.”

Anh đưa tay khẽ chạm vào mặt đất, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của đất đá. “Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn thống trị. Hắn muốn xóa bỏ. Xóa bỏ mọi khái niệm về nhân quả, về sự tồn tại, về ý nghĩa của cuộc sống. Hắn muốn biến mọi thứ thành hư vô, thành một khoảng trống không đáy mà hắn có thể lấp đầy bằng sự hỗn loạn vĩnh cửu. Chúng ta, những người còn giữ trọn nhân tính, những người còn tin vào giá trị của sự sống, chính là chướng ngại lớn nhất của hắn.”

Dương Quân trầm ngâm, rồi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Nếu vậy, chúng ta phải tìm cách chống lại hắn. Nhưng Tạ huynh, ngài đã kiệt sức. Chúng ta không thể mãi mãi dựa vào Nhân Quả Chi Nhãn của ngài để phá cục. Cái giá quá đắt…” Anh nhìn Tạ Trần với sự lo lắng.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười vẫn mệt mỏi nhưng đầy ý chí. “Đúng vậy. Ta biết. Nhân Quả Chi Nhãn không phải là vô hạn. Và ta cũng không muốn biến mình thành một cỗ máy tính toán vô tri. Nhưng sức mạnh của chúng ta không chỉ nằm ở tu vi hay phép thuật. Nó nằm ở ‘nhân tính’, ở sự đoàn kết, ở ý chí không bao giờ buông bỏ.” Anh liếc nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt cô nàng cũng trở nên kiên định hơn.

“Sự kiệt quệ của Liên minh Nhân Đạo sẽ buộc chúng ta phải tìm kiếm những đồng minh mới, hoặc phát triển những phương pháp chiến đấu độc đáo hơn, không chỉ dựa vào sức mạnh tu vi thông thường.” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy những sợi nhân quả vô hình đang đan xen vào nhau, những kết nối tiềm ẩn mà người thường không thể thấy. “Ma Chủ sẽ không chỉ tấn công bằng bạo lực. Hắn sẽ gieo rắc sự nghi ngờ, sự tuyệt vọng, sự chia rẽ trong hàng ngũ chúng ta. Hắn sẽ nhắm vào những điểm yếu nhất, vào những người thân cận nhất của ta, vào những ‘điểm neo nhân quả’ khác mà hắn chưa thể phá hủy. Chúng ta phải đoàn kết, hơn bao giờ hết. Những mất mát lớn sẽ càng củng cố ý chí của chúng ta, nhưng cũng có thể tạo ra những rạn nứt nội bộ do sự tuyệt vọng. Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và nó sẽ đòi hỏi chúng ta phải hy sinh nhiều hơn nữa.”

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, ánh mắt bừng lên ngọn lửa kiên cường. “Chúng ta sẽ không lùi bước, Tạ huynh. Dù phải chiến đấu đến người cuối cùng, chúng ta cũng sẽ không để Ma Chủ thắng thế. Những huynh đệ đã ngã xuống sẽ không chết vô ích.” Thủ Lĩnh Dân Quân cũng đứng dậy, gương mặt tuy vẫn còn khắc khổ nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. “Phàm nhân chúng ta, tuy yếu ớt, nhưng chúng ta có ý chí. Chúng ta có gia đình, có quê hương để bảo vệ. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Tạ Trần gật đầu, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh, xua đi phần nào sự lạnh lẽo từ cơ thể kiệt quệ. Anh biết, anh không đơn độc. Anh không phải là kẻ gánh vác tất cả, mà là người dẫn lối, người nhóm lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mọi người. “Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Sự tan rã của Thiên Đạo sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Ma Chủ Cửu U muốn lấp đầy khoảng trống đó bằng sự hỗn loạn và vô nhân tính. Còn chúng ta… chúng ta phải là người ‘lấp đầy’ khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một ‘Nhân Đạo’ thực sự, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên.” Anh nhìn sâu vào mắt từng người, ánh mắt anh như muốn khắc ghi lời thề đó vào tâm khảm họ. Anh không thể mãi mãi đánh đổi sinh mệnh của mình, nhưng anh có thể sử dụng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả để dẫn dắt họ, để tìm ra con đường mới, để biến những mất mát thành sức mạnh. Anh không cần Nhân Quả Luân Bàn hiển hiện, vì anh đã là một phần của nó, và nó là một phần của anh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời Lạc Hồng Thôn. Những tia nắng cuối ngày rọi qua kẽ mây, chiếu xuống những tàn tích đổ nát, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa đẹp đến nao lòng. Gió nhẹ lay động những cây cỏ dại mọc chen chúc giữa gạch đá, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của đất trời. Mùi khói và tro tàn đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm, của những bông hoa dại vươn mình mạnh mẽ giữa hoang tàn, và cả một chút mùi tanh của máu đã khô.

Sau hội nghị căng thẳng, Tạ Trần được Lăng Nguyệt dìu ra một khu vực ít đổ nát hơn, nơi có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn rực rỡ đang buông xuống. Anh ngồi tựa vào một gốc cây cổ thụ bị cháy xém nhưng vẫn còn đứng vững, tựa như một biểu tượng cho sự kiên cường bất khuất. Thân cây sần sùi, lạnh lẽo, nhưng Tạ Trần cảm thấy một nguồn năng lượng sống mãnh liệt vẫn đang âm thầm chảy trong lòng nó. Lăng Nguyệt đứng cạnh anh, tấm bạch y tinh khôi nay đã không còn chút lạnh lẽo nào, đôi mắt phượng nàng nhìn về phía chân trời, ánh mắt chứa đựng sự tĩnh lặng và kiên định. Nàng là một tu sĩ, nhưng nàng đã lựa chọn đứng về phía một phàm nhân, vì nàng thấy ở anh một con đường, một lý tưởng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tiên nhân nào khác.

Dương Quân và Hồ Ly Nữ cũng ở gần đó, cùng nhìn về phía chân trời. Dương Quân đứng thẳng, khí chất nho nhã giờ đây đã pha lẫn thêm sự từng trải và quyết đoán. Hồ Ly Nữ thì ngồi xổm xuống, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo quanh, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ lo lắng không che giấu. Nàng là một yêu quái, nhưng nàng đã chọn bảo vệ "nhân tính", vì nàng đã thấy được sự ấm áp, sự chân thành từ Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man trên da thịt, từng mùi hương của sự sống và cái chết hòa quyện. Anh cảm nhận sự kiệt quệ từ sâu thẳm cơ thể mình, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường từ những người xung quanh. Dù thế giới đang trên bờ vực sụp đổ, dù Thiên Đạo đang hấp hối, nhưng ngọn lửa "nhân tính" trong lòng họ vẫn không hề lụi tàn. Nó chính là điểm neo, là nguồn sức mạnh vô hình mà Ma Chủ Cửu U không thể chạm tới.

Anh mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ bao la, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. “Hắn muốn chúng ta mất đi tất cả, kể cả hy vọng. Hắn muốn chúng ta tuyệt vọng, muốn chúng ta tự tay hủy diệt chính mình. Nhưng chúng ta… không thể để hắn thắng.” Giọng anh khẽ khàng, nhưng ẩn chứa một ý chí thép, một lời thề không thể lay chuyển. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng “nhân tính” vẫn là ngọn lửa không thể dập tắt. Đó là niềm tin cuối cùng, là điểm tựa duy nhất trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó.

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, lời nói của nàng như một lời thề vang vọng trong không gian tịch mịch: “Chúng ta sẽ không. Dù phải trả giá đắt đến đâu. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Vì ngươi, vì Nhân Đạo.” Nàng không còn xưng “ta, ngươi” một cách xa cách nữa, mà là “chúng ta”, một sự gắn kết không thể tách rời.

Dương Quân siết chặt nắm tay, ánh mắt anh nhìn về phía Tạ Trần đầy ngưỡng mộ và quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm thêm đồng minh. Sẽ có nhiều người hơn tin vào con đường của Tạ huynh. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng, cho đến khi một Nhân Đạo mới thực sự được kiến tạo.” Lời nói của anh là một lời hứa, một lời tuyên bố về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng.

Hồ Ly Nữ bất chợt nhảy phóc lên vai Tạ Trần, dụi đầu vào cổ anh, đôi tai cáo vểnh lên, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh. “Tiểu Cửu sẽ bảo vệ Tạ Trần ca ca! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi! Ai dám động vào ca ca, Tiểu Cửu sẽ cắn chết hắn!” Lời nói của nàng tuy có vẻ trẻ con, nhưng lại chứa đựng một sự trung thành và bảo vệ tuyệt đối, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường.

Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn sự mệt mỏi hay đau khổ. Anh đưa bàn tay yếu ớt lên vuốt nhẹ mái tóc Hồ Ly Nữ. Anh biết, đây chính là s���c mạnh của anh, là những sợi nhân quả chân thật nhất mà anh đã kết nối. Đây là những người đã tin tưởng anh, đã lựa chọn đứng về phía anh, một phàm nhân không tu hành, để chống lại sự hỗn loạn của Ma Chủ Cửu U. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của cơ thể đang dần được sưởi ấm bởi ngọn lửa ý chí trong lòng. Anh nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt.

Sự tan rã của Thiên Đạo đang mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Tạ Trần sẽ phải là người "lấp đầy" khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một "Nhân Đạo" thực sự. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này, nhưng quan trọng hơn, số phận của "Nhân Đạo" và của chính anh cũng sẽ được định đoạt. Anh, một phàm nhân không tu hành, một "điểm neo nhân quả", đang đứng trước một con đường đầy máu và nước mắt. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục đi, dù cái giá có là gì, để giữ trọn nhân tính, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó. Bình minh của một kỷ nguyên mới, hay hoàng hôn của "Nhân Đạo" – tất cả sẽ được quyết định bởi những nước cờ tiếp theo, bởi sự kiên định không ngừng của những trái tim mang theo "nhân tính". Các thủ lĩnh khác cũng cùng nhìn về một hướng, ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Họ cùng nhau đứng dậy, cùng nhau bước đi trên con đường đổ nát của Thôn Lạc Hồng, hướng về một tương lai bất định nhưng đầy hy vọng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free