Nhân gian bất tu tiên - Chương 598: Bình Minh Đẫm Máu: Cái Giá Của Sự Thức Tỉnh
Gió mạnh vẫn thổi, mang theo những cơn lạnh buốt thấu xương. Mây đen vẫn còn bao phủ, nhưng đã có những khe hở để ánh sáng yếu ớt đầu tiên của bình minh lọt qua, nhuộm một vệt xám bạc lên bầu trời. Thôn Lạc Hồng vẫn là một cảnh tượng tang thương, những người dân vẫn vô hồn, nhưng cột sáng ma khí đã biến mất, và sự bào mòn nhân tính đã dừng lại. Chiến thắng đã thuộc về Liên minh Nhân Đạo, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Tạ Trần, người đã làm nên kỳ tích ấy, nằm im trong vòng tay của đồng đội, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Anh đã chứng minh rằng nhân quả có thể bị thay đổi, rằng phàm nhân có thể đối nghịch với Thiên Đạo, nhưng cái giá của mỗi nước cờ đều khắc sâu vào chính sinh mệnh anh, báo hiệu những hy sinh lớn hơn và sự suy yếu dần của anh trong cuộc chiến trường kỳ sắp tới. Số phận của anh, và của cả Thập Phương Nhân Gian, vẫn còn treo lơ lửng giữa ranh giới mong manh của hy vọng và tuyệt vọng.
***
Bình minh hé rạng trên Thôn Lạc Hồng, nhưng không mang theo chút hơi ấm hay niềm vui nào. Thay vào đó, nó rải một lớp ánh sáng xám xịt, ảm đạm lên bức tranh hoang tàn của sự đổ nát và tang tóc. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái rơm, tường đất vốn dĩ nên yên bình nằm giữa ruộng đồng xanh tốt, giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang, gỗ cháy xém, mái lợp tan hoang. Con suối nhỏ chảy qua làng vẫn róc rách, nhưng tiếng nước chảy nghe như một tiếng khóc thầm trong sự im lặng nặng nề. Mùi đất ẩm được thanh tẩy một phần, nhưng lại bị lấn át bởi mùi máu tanh nồng nặc, mùi khét của khói và một thứ mùi ma khí còn vương vấn trong không khí se lạnh của buổi sớm. Tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người dân lao động – tất cả những âm thanh quen thuộc của một thôn làng bình dị đã biến mất, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng gió lạnh rít qua những khung cửa sổ trống hoác, và sự im lặng tang tóc đến rợn người.
Các thành viên của Liên minh Nhân Đạo, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu khô, di chuyển cẩn trọng giữa đống đổ nát. Họ không còn vẻ hăng hái của những chiến binh vừa giành được thắng lợi, mà thay vào đó là sự mệt mỏi, đau buồn hiện rõ trên từng nét mặt. Từng nhóm nhỏ lặng lẽ tìm kiếm người sống sót, sơ cứu những thương binh đang quằn quại trong đau đớn, và thu nhặt những thi thể đồng đội đã ngã xuống. Mỗi khuôn mặt vô hồn được tìm thấy, mỗi mảnh vải dính máu được nhặt lên, đều như một nhát dao cứa vào lòng người còn sống.
Giữa khung cảnh bi thương ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn quỳ bên cạnh Tạ Trần, người vẫn bất động. Thân hình gầy gò của anh chìm trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt nay lại càng trở nên trong suốt, gần như không còn chút huyết sắc. Hơi thở của anh yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, như một ngọn đèn dầu sắp cạn, chực chờ tắt lịm bất cứ lúc nào. Đôi mắt phượng sắc bén của Lăng Nguyệt giờ đây ẩn chứa một sự mệt mỏi và lo lắng sâu sắc, như có một nỗi sợ hãi vô hình đang gặm nhấm tâm can nàng. Bàn tay nàng run run đặt lên ngực Tạ Trần, liên tục truyền linh khí vào cơ thể đã kiệt quệ đến tận cùng của anh. Linh khí thanh khiết của nàng như những dòng suối nhỏ cố gắng len lỏi vào từng mạch máu khô kiệt, từng tấc da thịt lạnh lẽo, nhưng dường như tất cả chỉ là vô ích. Nó không thể hồi phục lại nguồn sinh lực đã bị rút cạn đến tận cùng.
“Tạ Trần… ngươi phải tỉnh lại,” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ lo lắng. Nàng cúi thấp đầu, mái tóc đen nhánh buông xõa che đi một phần gương mặt tuyệt mỹ đang ẩn chứa nỗi đau. “Thiên Đạo không thể thiếu ngươi lúc này. Nhân Gian không thể thiếu ngươi.” Nàng không nói thành lời, nhưng trong thâm tâm, nàng còn sợ hãi hơn cả việc Thiên Đạo sụp đổ. Nàng sợ mất đi Tạ Trần. Kể từ khi gặp anh, nàng đã chứng kiến anh dùng trí tuệ và sự nhạy cảm với nhân quả để định đoạt cục diện bao lần. Anh là điểm tựa duy nhất của niềm hy vọng, là sợi dây mỏng manh níu giữ nhân tính trong thế giới đang trên bờ suy kiệt này. Nếu anh gục ngã, ai sẽ là người dẫn đường? Ai sẽ là người thắp lên ngọn lửa hy vọng giữa màn đêm u tối?
Cách đó không xa, Dương Quân và Bách Lý Hùng đang đứng cạnh nhau, gương mặt họ nặng trĩu. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, giờ đây trông tiều tụy h��n bao giờ hết. Đôi mắt sáng của anh đã mờ đi vì mệt mỏi, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh dù không khí vẫn se lạnh. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ phong trần, ánh mắt kiên nghị thường thấy nay lại đượm một nỗi u buồn sâu thẳm. Ông siết chặt nắm đấm, nhìn về phía những người lính phàm nhân đang lặng lẽ khiêng các thi thể.
“Thiệt hại quá lớn, Bách Lý huynh,” Dương Quân thở dài, giọng anh khàn đặc. “Hơn một phần ba lực lượng phàm nhân và tu sĩ cấp thấp của chúng ta đã hy sinh. Đan dược cũng đã cạn kiệt. Pháp bảo hư hại không ít. Chúng ta đã thắng, nhưng cái giá phải trả… thực sự quá nặng nề.” Anh lắc đầu, cảm thấy một nỗi bất lực trào dâng. Anh đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một chiến thắng nào lại mang nặng nỗi đau đến thế. Những người đã ngã xuống, họ không phải tu sĩ cao cường, họ chỉ là những phàm nhân chất phác, những tu sĩ cấp thấp với lý tưởng đơn giản là bảo vệ quê hương. Họ đã hy sinh thân mình trong cuộc chiến mà họ có lẽ còn chưa hiểu rõ toàn bộ ý nghĩa.
Bách Lý Hùng không nói gì, chỉ cúi gằm mặt. Râu quai nón rậm rạp của ông che đi một phần khóe mắt đang đỏ hoe. “Họ đã tin tưởng chúng ta, Dương Quân,” ông nói, giọng trầm đục, nghẹn ngào. “Họ tin vào Tạ huynh, tin vào ‘Nhân Đạo’. Họ đã chiến đấu hết mình, không chút do dự.” Ông quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Tạ Trần, ánh mắt đầy phức tạp. Vừa là sự biết ơn sâu sắc vì Tạ Trần đã cứu vãn cục diện, vừa là nỗi đau xót vô hạn vì những sinh mạng đã mất. Ông biết rõ rằng, nếu không có Tạ Trần, Thôn Lạc Hồng đã hoàn toàn biến thành một vùng đất chết, và những người dân ở đây sẽ bị bào mòn nhân tính, trở thành những cái xác không hồn. Nhưng cái giá của sự cứu rỗi này, liệu có quá đắt chăng? Liệu có xứng đáng với những sinh mạng đã vĩnh viễn nằm xuống? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí vị thủ lĩnh phàm nhân.
Xa hơn một chút, Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, đang chỉ đạo các yêu tộc của mình thu dọn chiến trường và cảnh giới xung quanh. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại cũng không còn ve vẩy như thường lệ. Nàng không còn vẻ lanh lợi, nghịch ngợm, mà thay vào đó là sự trầm tư, lo lắng. Nàng hiểu rằng, cái mạng nhỏ của Tạ Trần, vị phàm nhân luôn khiến nàng phải đau đầu nhưng cũng là người nàng kính trọng nhất, đang đứng trên bờ vực. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần kiệt sức đến nhường nào, và nỗi sợ hãi mất đi anh cứ đeo bám nàng không dứt. Nàng đã phái những yêu tộc tinh nhuệ nhất đi thám thính, đề phòng Ma Chủ Cửu U sẽ có những động thái trả đũa bất ngờ. Mùi ma khí còn vương vất trong không khí khiến nàng không khỏi rùng mình.
Sư Muội Hoa, gương mặt bầu bĩnh nay đã tiều tụy, đang cùng các tu sĩ khác băng bó cho thương binh. Đôi mắt ngây thơ của nàng đỏ hoe vì thức trắng đêm và chứng kiến quá nhiều cái chết. Nàng nhìn về phía Tạ Trần, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng khôn tả. “Sư huynh Tạ Trần… người vẫn ổn chứ?” Nàng tự hỏi, nhưng không dám hỏi thành lời. Nàng chỉ biết dốc hết sức mình để cứu chữa những người còn sống, như một cách để xoa dịu nỗi đau và sự bất lực đang bủa vây. Cảm giác đau nhức nhối khắp cơ thể của Tạ Trần, cái lạnh lẽo của buổi sớm, và sự im lặng tang tóc bao trùm Thôn Lạc Hồng đã tạo nên một bức tranh bi tráng về cái giá của một chiến thắng. Đó không chỉ là sự mất mát về sinh mạng, mà còn là sự bào mòn về tinh thần, về hy vọng, và về niềm tin vào một tương lai tươi sáng.
***
Trong căn nhà tạm bợ được dựng lại giữa đống đổ nát, mùi thuốc bắc nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm và khói bếp, tạo nên một không khí ngột ngạt và nặng nề. Ánh nắng yếu ớt của buổi trưa cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ tạm bợ, vẽ lên nền đất những vệt sáng mờ nhạt. Bên trong, Tạ Trần khẽ cựa mình. Cơn đau nhức nhối như hàng vạn mũi kim đâm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh rên khẽ. Mí mắt anh run rẩy, rồi từ từ hé mở. Tầm nhìn của anh vẫn còn mờ nhạt, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được sự kiệt quệ khủng khiếp đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể, một sự trống rỗng sâu thẳm đến tận linh hồn. Cảm giác lạnh lẽo vẫn bao trùm, dù Lăng Nguyệt đã dùng hết sức để sưởi ấm anh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ngồi cạnh anh, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây quầng thâm đã hằn rõ, thấy anh tỉnh lại, nàng vội vàng đưa một viên đan dược đến môi anh. Viên đan dược tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, nhưng Tạ Trần cảm thấy ngay cả việc nuốt cũng là một gánh nặng.
“Ngươi đã tỉnh… Đừng cử động, hãy để ta truyền linh khí,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi lo lắng triền miên. Nàng nhẹ nhàng đỡ đầu anh, để anh tựa vào vai mình, rồi tiếp tục truyền những luồng linh khí thanh khiết vào cơ thể anh. Lần này, Tạ Trần cảm thấy linh khí có vẻ thẩm thấu được một chút, mang theo một làn hơi ấm yếu ớt lan tỏa. Nhưng nó chỉ như giọt nước giữa sa mạc, không đủ để lấp đầy sự trống rỗng mênh mông trong anh.
Tạ Trần cố gắng cử động, nhưng toàn thân không còn chút sức lực. Anh chỉ có thể khẽ lắc đầu, rồi ánh mắt yếu ớt của anh hướng ra ngoài cửa sổ tạm bợ. Qua khung cửa, anh chứng kiến một cảnh tượng hoang tàn đến xót xa. Những ngôi nhà đổ nát, những hàng cây cháy xém, và những khuôn mặt thất thần của những người sống sót đang lầm lũi di chuyển. Xa xa, anh nhìn thấy những cột khói đen bốc lên từ các đám tang, như những nén hương khổng lồ đang tiễn biệt những linh hồn đã khuất. Mỗi làn khói bốc lên là một lời nhắc nhở về cái giá phải trả.
Hình ảnh những người dân vô hồn, bị ‘Vùng Cấm Vô Nhân’ bào mòn nhân tính, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Họ đứng đó, ánh mắt trống rỗng, không cảm xúc, như những pho tượng đá sống. Và rồi, những gương mặt của những đồng minh đã ngã xuống, những chiến sĩ phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, những người đã hy sinh thân mình để bảo vệ ‘Nhân Đạo’, cũng lần lượt hiện lên. Họ đã ngã xuống trong trận chiến, trong cái ‘Liên Kế Nhân Quả’ mà chính anh đã thi triển.
Gánh nặng trách nhiệm đè nén khiến Tạ Trần gần như không thở nổi. Anh là người đã vạch ra kế hoạch, là người đã kích hoạt chuỗi nhân quả, là người đã dẫn dắt họ đến chiến thắng này. Nhưng anh cũng là người phải chịu trách nhiệm cho những mất mát ấy. Cái giá của một nước cờ, không phải là những con số vô tri trên bản đồ, mà là những sinh mạng, những gia đình tan nát, những nỗi đau vô hạn.
“Mất mát… bao nhiêu rồi?” Giọng Tạ Trần yếu ớt, thều thào, như một cơn gió nhẹ lướt qua. Anh không cần Lăng Nguyệt nói, anh có thể cảm nhận được. Cái mạng lưới nhân quả mà anh nhìn thấy, nó không chỉ là những sợi chỉ liên kết sự kiện, mà còn là những sợi tơ máu, là những gánh nặng của sinh mệnh.
Lăng Nguyệt khẽ siết chặt tay anh, tránh ánh mắt anh. Nàng không muốn nói ra sự thật tàn khốc ấy, không muốn anh phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào nữa. “Chúng ta đã đẩy lùi được U Linh… nhưng…” Giọng nàng nghẹn lại. “Cái giá rất đắt, Tạ Trần. Rất đắt.” Nàng không thể nói thêm. Nàng biết, Tạ Trần không phải là một chiến binh thông thường. Anh không dựa vào sức mạnh vật chất hay tu vi để chiến đấu. Anh chiến đấu bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu nhân quả, và bằng chính sinh mệnh của mình. Mỗi một ‘Liên Kế Nhân Quả’ được kích hoạt là một phần sinh lực của anh bị rút cạn, một phần linh hồn anh bị bào mòn.
Tạ Trần nhắm mắt lại, một làn sóng đau đớn và hối hận dâng trào. Anh đã từng khao khát một cuộc sống bình thường, một cuộc sống không có tu tiên, không có Thiên Đạo, không có những gánh nặng định mệnh. Nhưng giờ đây, anh lại bị cuốn vào vòng xoáy của nhân quả, trở thành ‘điểm neo’ của nó, trở thành người phải đưa ra những quyết định sinh tử, quyết định số phận của hàng triệu người. Anh ghét cái cảm giác này, cái cảm giác của một con tốt trên bàn cờ của Thiên Đạo, nhưng lại là con tốt duy nhất có thể xoay chuyển cục diện.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. “Vùng Cấm Vô Nhân” đã tạm thời bị đẩy lùi, nhưng bản chất của sự bào mòn nhân tính vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí của những người dân vô hồn. Anh đã phá vỡ một nút thắt, nhưng liệu có còn những nút thắt khác, những âm mưu thâm độc hơn của Ma Chủ Cửu U đang chờ đợi? Anh biết, Ma Chủ sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Lời thề báo thù của U Linh vẫn còn văng vẳng trong tai anh. Một đợt phản công tàn bạo hơn, quy mô lớn hơn chắc chắn sẽ diễn ra.
Cái giá của ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ không chỉ là sự kiệt quệ thể xác, mà còn là sự gặm nhấm tâm hồn. Anh nhìn thấy những sợi nhân quả phức tạp, những sự lựa chọn và hậu quả của chúng. Mỗi khi anh thay đổi một sợi tơ, những sợi tơ khác lại rung động, tạo ra những hệ quả khó lường. Anh đã cứu được Thôn Lạc Hồng, nhưng đã có bao nhiêu người phải hy sinh? Liệu có phải anh đang đánh đổi một cái giá quá đắt cho một chiến thắng tạm thời? Liệu có phải, để bảo vệ ‘nhân tính’, anh lại phải đánh mất đi một phần ‘nhân tính’ của chính mình, phải chấp nhận sự tàn khốc, sự hy sinh như một điều tất yếu?
Tạ Trần cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm của những câu hỏi triết lý không lời đáp. Anh muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, nhưng chính cái vai trò ‘điểm neo nhân quả’ đã đẩy anh vào vị trí phải đưa ra những quyết định phi nhân tính, những quyết định mà mỗi khi nhắc đến, trái tim anh lại quặn thắt. Sự kiệt sức về thể chất hòa lẫn với sự mệt mỏi về tinh thần, tạo thành một cơn bão tố trong lòng anh. Anh cần hồi phục, không chỉ để có sức chiến đấu, mà còn để tìm ra một con đường, một phương pháp để sử dụng năng lực của mình mà không phải trả cái giá quá cao, một con đường để bảo vệ ‘Nhân Đạo’ mà không phải hy sinh quá nhiều ‘nhân tính’. Nhưng con đường đó, liệu có tồn tại chăng?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thôn Lạc Hồng, nhưng không thể xua đi cái không khí lạnh lẽo và nặng nề đang bao trùm. Gió lạnh rít lên từng hồi, cuốn theo những đám bụi và tro tàn, khiến cảnh vật càng thêm tiêu điều, hoang phế. Tại một đống đổ nát đã được dọn dẹp tạm thời, tạo thành một khoảng trống đủ để hội họp, các thành viên chủ chốt của Liên minh Nhân Đạo đã tụ tập. Tạ Trần, vẫn nằm trên một chiếc cáng tạm bợ, được đặt ngay trung tâm. Dù đã có chút linh khí của Lăng Nguyệt truyền vào, anh vẫn yếu ớt, làn da vẫn trắng bệch, nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh đã ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư hơn.
Dương Quân đứng thẳng người, dù đôi vai anh gầy đi trông thấy, và quầng thâm dưới mắt đã rõ rệt. Anh nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ kiệt sức. “Tạ huynh, ta đã tổng hợp lại tình hình. Hơn một ngàn ba trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đã ngã xuống trong trận chiến này. Thương binh lên đến con số ba ngàn, trong đó có gần một ngàn người bị ‘Vùng Cấm Vô Nhân’ ảnh hưởng nghiêm trọng, nhân tính bị bào mòn.” Anh dừng lại, hít một hơi sâu, như thể mỗi con số đều là một gánh nặng đè lên lồng ngực. “Đan dược gần như đã cạn kiệt. Pháp bảo của các tu sĩ cũng hư hại nặng nề. Tinh thần binh sĩ… cũng đang xuống dốc trầm trọng. Nhiều người bắt đầu hoài nghi, bắt đầu đặt câu hỏi về ý nghĩa của cuộc chiến này, về cái giá phải trả.”
Bách Lý Hùng bước tới, khuôn mặt vuông vức của ông giờ đây khắc khổ hơn bao giờ hết. Ông không nhìn Tạ Trần mà nhìn xuống đất, nơi những vết máu khô còn vương vãi. “Hơn một ngàn phàm nhân… họ đã chết mà không biết mình vì điều gì, Tạ huynh.” Giọng ông trầm hùng nhưng lại chứa đựng nỗi đau thấu tận tâm can. “Họ là những người dân chất phác, những người cha, người mẹ, người con. Họ chiến đấu vì tin tưởng vào chúng ta, vào ‘Nhân Đạo’. Nhưng giờ đây, những gia đình của họ đã tan nát, những đứa trẻ đã mất cha mẹ, những người vợ đã mất chồng.” Ông nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. “Họ đã hy sinh. Liệu sự hy sinh đó có đáng giá? Liệu chúng ta có thể bảo vệ được những gì còn lại, hay chỉ tiếp tục đẩy họ vào những cuộc chiến vô vọng?” Nỗi đau và sự hoài nghi của Bách Lý Hùng là tiếng lòng chung của rất nhiều phàm nhân. Họ chiến đấu không phải vì danh vọng hay tu vi, mà vì những điều giản dị nhất: sự sống, gia đình, quê hương. Và khi những điều giản dị ấy bị tước đoạt, họ không thể không đặt câu hỏi về ý nghĩa của mọi thứ.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi thu mình một góc, đôi tai cáo cụp xuống thấp hơn. Nàng vốn dĩ là người luôn lạc quan, luôn tìm thấy điểm sáng trong mọi hoàn cảnh, nhưng giờ đây nàng cũng cúi đầu trầm mặc, không nói một lời. Sự chết chóc và mất mát đã khiến nàng nhận ra sự tàn khốc của chiến tranh không chỉ nằm ở những phép thuật hoa lệ hay những trận chiến long trời lở đất, mà còn nằm ở những số phận nhỏ bé, những sinh mạng vô tội.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi bên cạnh Tạ Trần, nắm chặt tay anh. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể anh, sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng anh. “Ngươi đã làm quá nhiều rồi, Tạ Trần,” nàng nói, giọng nàng dịu dàng nhưng kiên quyết. “Hãy nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ tìm cách khác. Chúng ta không thể để ngươi tiếp tục trả giá bằng chính sinh mệnh của mình.” Nàng nhìn anh, đôi mắt chứa đựng một sự khẩn cầu. Nàng không muốn anh phải gánh vác mọi thứ một mình, không muốn anh phải hy sinh đến tận cùng.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhợt nhạt và đầy vẻ suy tư hiện trên môi anh. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào từng người có mặt. Ánh mắt anh không còn sự mờ nhạt của người vừa tỉnh giấc, mà thay vào đó là sự kiên định, là ngọn lửa ý chí không bao giờ tắt.
“Không… cách khác… không có.” Giọng anh vẫn yếu ớt, nhưng từng lời nói đều rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. “Chỉ có con đường này, và chúng ta phải đi tiếp. Dù cái giá có là gì.” Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi, đau khổ của những người đồng đội. “Chúng ta không thể dừng lại. Đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Chủ Cửu U… sẽ không bỏ qua thất bại này. Lời thề báo thù của U Linh không phải là lời nói suông.”
Anh ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển dần sang màu tím than của đêm, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh như những giọt nước mắt của Thiên Đạo. “Sự kiệt quệ của chúng ta… sự mất mát này… chính là cái mà hắn muốn thấy. Hắn muốn chúng ta tuyệt vọng, muốn chúng ta đánh mất niềm tin, đánh mất nhân tính. Hắn muốn chúng ta nghi ngờ ý nghĩa của sự tồn tại, của việc chiến đấu.” Tạ Trần ho khẽ, một cơn đau nhói chạy qua lồng ngực, nhưng anh vẫn kiên trì nói tiếp. “Nếu chúng ta lùi bước, nếu chúng ta buông bỏ, thì tất cả những hy sinh vừa rồi sẽ trở thành vô nghĩa. Những người đã ngã xuống… sẽ không thể an nghỉ.”
Dương Quân siết chặt tay, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy phức tạp. Vừa là sự ngưỡng mộ, vừa là nỗi xót xa. Anh hiểu Tạ Trần nói đúng, nhưng sự kiệt quệ và mất mát quá lớn khiến anh không thể không cảm thấy hoài nghi. “Nhưng Tạ huynh… chúng ta đã mất quá nhiều. Nguồn lực cạn kiệt, tinh thần binh sĩ xuống dốc… Làm sao chúng ta có thể chống đỡ được những đợt tấn công tiếp theo?” Anh hỏi, giọng nói mang theo một chút tuyệt vọng.
Bách Lý Hùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên nghị trở lại. “Chúng ta còn gì để chiến đấu nữa, Tạ huynh? Máu của binh sĩ phàm nhân đã đổ quá nhiều. Họ không thể tiếp tục chịu đựng thêm những mất mát như vậy.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Một nụ cười đầy mệt mỏi, nhưng cũng đầy ý chí. “Chúng ta còn ‘nhân tính’.” Anh nói, giọng khẽ, nhưng lại như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào trái tim của mọi người. “Chính vì chúng ta còn ‘nhân tính’ nên chúng ta mới đau khổ vì sự mất mát. Chính vì chúng ta còn ‘nhân tính’ nên chúng ta mới đặt câu hỏi về ý nghĩa của sự hy sinh. Và chính vì chúng ta còn ‘nhân tính’ nên chúng ta mới có thể tìm thấy sức mạnh để đứng dậy một lần nữa.”
Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt anh chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. “Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý huynh, Tiểu Cửu… Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu sóng gió. Ta biết, con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Ma Chủ sẽ tung ra những đòn hiểm ác hơn, tàn bạo hơn. Hắn sẽ không chỉ nhắm vào thân xác, mà còn vào linh hồn, vào niềm tin của chúng ta.”
Sự kiệt sức của Tạ Trần báo hiệu anh sẽ cần một khoảng thời gian để hồi phục, hoặc sẽ phải tìm một con đường mới để sử dụng năng lực của mình mà không phải trả cái giá quá cao. Anh biết, anh không thể mãi mãi đánh đổi sinh mệnh của mình cho mỗi nước cờ. Gánh nặng trách nhiệm và sự đau khổ của anh sẽ đẩy anh đến việc đưa ra những quyết định khó khăn hơn, có thể liên quan đến việc chấp nhận những khía cạnh đen tối của ‘nhân quả’, hoặc tìm kiếm một sự cân bằng mới.
“Sự kiệt quệ của Liên minh Nhân Đạo sẽ buộc chúng ta phải tìm kiếm những đồng minh mới, hoặc phát triển những phương pháp chiến đấu độc đáo hơn, không chỉ dựa vào sức mạnh tu vi thông thường.” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy những sợi nhân quả vô hình đang đan xen vào nhau. “Những mất mát lớn sẽ càng củng cố ý chí của chúng ta, nhưng cũng có thể tạo ra những rạn nứt nội bộ do sự tuyệt vọng. Chúng ta phải đoàn kết, hơn bao giờ hết.”
Anh đưa bàn tay yếu ớt lên, chỉ vào bầu trời đêm. “Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Sự tan rã của Thiên Đạo sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Ma Chủ Cửu U muốn lấp đầy khoảng trống đó bằng sự hỗn loạn và vô nhân tính. Còn chúng ta… chúng ta phải là người ‘lấp đầy’ khoảng trống đó bằng một trật tự mới, bằng một ‘Nhân Đạo’ thực sự, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên.”
Tạ Trần cảm thấy cơn đau nhói lại dâng lên, nhưng anh vẫn giữ vững ánh mắt kiên định. Anh biết, số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Nhưng quan trọng hơn, số phận của ‘Nhân Đạo’ và của chính anh cũng sẽ được định đoạt. Anh, một phàm nhân không tu hành, một ‘điểm neo nhân quả’, đang đứng trước một con đường đầy máu và nước mắt. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục đi, dù cái giá có là gì, để giữ trọn nhân tính, để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới đang dần mất đi bản chất của nó. Bình minh của một kỷ nguyên mới, hay hoàng hôn của ‘Nhân Đạo’ – tất cả sẽ được quyết định bởi những nước cờ tiếp theo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.