Nhân gian bất tu tiên - Chương 60: Tâm Ma Sa Mạc: Nghi Hoặc Tiên Đạo
Khi màn đêm buông xuống, trăng treo cao vút giữa vòm trời đen thẳm, những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung huyền ảo. Trong Phòng Luyện Công Cá Nhân của mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, linh khí thuần khiết từ các trận pháp khắc trên tường và sàn nhà cuồn cuộn bao quanh nàng, tựa như một dòng suối mát lành thanh lọc thân thể. Căn phòng đá kiên cố chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng, đều đặn như nhịp đập của thời gian. Mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết, quyện lẫn với mùi đá cổ và linh khí tinh túy, tạo nên một không gian tách biệt, nơi mọi tạp niệm dường như tan biến.
Thế nhưng, tâm trí nàng lại không thể tĩnh lặng. Linh khí có thể thanh lọc cơ thể, đẩy lùi tạp chất, nhưng không thể xoa dịu những rung động đang cào xé tâm hồn nàng. Mỗi lần linh khí lưu chuyển trong kinh mạch, Lăng Nguyệt lại cảm nhận được sự lạnh lẽo quen thuộc, một sự lạnh lẽo đã đồng hành cùng nàng suốt những năm tháng tu luyện, càng ngày càng trở nên đậm đặc, như một tấm áo choàng vô hình cách ly nàng với thế gian phàm tục. Cùng với sự lạnh lẽo ấy, một cảm giác trống rỗng dâng lên, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, tựa như một phần của nàng đã bị bào mòn, đánh mất. Nàng đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc, cảm nhận chút hơi ấm nhỏ nhoi từ nó, một hơi ấm đã không ngừng lan tỏa mạnh mẽ hơn kể từ khi nàng rời khỏi Thị Trấn An Bình. Đó không chỉ là một món pháp khí, mà còn là một sợi dây vô hình kết nối nàng với những cảm xúc đã bị chôn vùi từ lâu, với cái "nhân tính" mà nàng từng nghĩ mình đã đoạn tuyệt, nay lại đang trỗi dậy, quấy nhiễu cõi lòng.
Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, như đang xuyên qua những bức tường đá dày đặc, xuyên qua những ngọn núi hùng vĩ của Thái Huyền Tông, hướng về phía Thị Trấn An Bình xa xôi. Nàng hình dung ra quán sách nhỏ của Tạ Trần, hình dung ra gương mặt bình thản nhưng thấu suốt của hắn, hình dung ra cái cách hắn nhìn nhận thế giới, không bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu "nhân quả" và "lòng người". Những lời hắn nói, những triết lý hắn đưa ra, vẫn còn văng vẳng bên tai, trở thành những câu hỏi nhức nhối, thách thức mọi giáo lý mà nàng từng tin tưởng.
“Thiên Đạo suy yếu,” Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nói nội tâm khẽ rung, mang theo một nỗi ưu tư sâu thẳm. “Liệu có phải vì chúng ta đã quá xa rời nhân gian, đánh mất đi cái gọi là ‘nguồn cội’?” Nàng nhớ lại những lời của Liễu Thanh Phong, về sự cần thiết phải đoạn tuyệt trần duyên, phải hy sinh nhân tính để đạt đến đại đạo. Nàng đã từng tin vào điều đó một cách tuyệt đối, xem đó là chân lý không thể lay chuyển. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là những lời lẽ khô khan, vô vị, thiếu đi hơi thở của sự sống, thiếu đi cái hồn cốt của sự tồn tại. Cái "mục ruỗng" mà nàng cảm nhận được không chỉ nằm ở những lời giáo điều cứng nhắc, mà còn ở chính sự cô lập này, sự xa cách với thế giới phàm trần mà nàng và các tiên môn từng coi thường. Chúng sinh cần được cứu rỗi, nhưng nếu người cứu rỗi đã “mất người”, đã không còn thấu hiểu được nỗi đau, niềm vui, hay những khát khao bình dị của nhân thế, thì sự cứu rỗi ấy có còn ý nghĩa gì? Liệu đó có phải là một sự cứu rỗi, hay chỉ là một sự áp đặt, một sự hủy diệt những giá trị cốt lõi của sự sống để thay thế bằng một trật tự vô hồn?
Lăng Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thái Huyền Tông. Những ngọn đèn lồng treo trên các điện đài xa xa lập lòe như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối mịt mùng, không đủ sức xua tan đi sự u tịch bao trùm. Nàng cảm thấy một nỗi bi tráng sâu sắc. Thái Huyền Tông, và có lẽ toàn bộ tiên giới, đang đi trên một con đường không lối thoát, một con đường mà càng đi, họ càng xa rời chính mình. “Vậy ra, chân lý không chỉ nằm ở sức mạnh và sự trường sinh,” nàng kết luận trong tâm trí, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn, dù vẫn ẩn chứa sự trăn trở khôn nguôi. “Mà còn ở những điều bình dị nhất của phàm nhân, ở sự thấu hiểu lẫn nhau, ở việc trân trọng từng khoảnh khắc được sống, được cảm nhận, được là chính mình.”
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp và dồn dập vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh tuyệt đối của căn phòng, như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng xáo động. Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Giờ này, ai lại dám làm phiền nàng? Nàng nhẹ nhàng xoay người, ánh mắt sắc bén hướng về phía cánh cửa.
“Khởi bẩm Tiên Tử,” một giọng nói run rẩy, gấp gáp vọng vào từ bên ngoài, mang theo sự hoảng loạn và lo sợ. Đó là giọng của Sư Muội Hoa, nàng đệ tử trẻ tuổi với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết đơn giản, thường ngày luôn toát lên vẻ ngây thơ, hồn nhiên. “Có chuyện không hay xảy ra! Đệ tử Vô Danh... bị tâm ma!”
Nghe thấy hai chữ "tâm ma", toàn thân Lăng Nguyệt khẽ chấn động. Nàng không chút chần chừ, bước tới, bàn tay thon dài khẽ phất qua. Cánh cửa đá nặng nề liền vô thanh vô tức mở ra, để lộ Sư Muội Hoa đang đứng bên ngoài, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ. Nàng ta cúi đầu thật sâu, không dám nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, nhưng sự lo lắng và hoảng loạn vẫn hiện rõ trên từng đường nét. Mùi hương của linh khí thanh khiết trong phòng Lăng Nguyệt giờ đây bị hòa lẫn với mùi ẩm mốc và sự căng thẳng toát ra từ người Sư Muội Hoa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Sư Muội Hoa, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng suy nghĩ cuộn trào. "Tâm ma... đó chẳng phải là một trong những biểu hiện rõ rệt nhất của sự 'mất người' khi tu luyện sao?" Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, như thể hắn đã dự liệu được điều này. Nàng khẽ thở dài, hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm dường như càng trở nên rõ rệt hơn, như một lời nhắc nhở về những giá trị đang dần bị lãng quên.
“Dẫn ta đi,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát như một mệnh lệnh không thể chối từ, dẫu trong lòng nàng đang dậy sóng những câu hỏi triết lý về cái giá của con đường tu tiên. Nàng biết, biến cố này sẽ là một bước ngoặt, một lời kiểm chứng cho những hoài nghi đang nảy nở trong tâm trí nàng.
***
Lăng Nguyệt theo Sư Muội Hoa băng qua những hành lang đá lạnh lẽo, vách tường khắc họa vô số phù văn trấn tà, hướng về một khu vực cấm địa sâu trong tông môn. Càng đến gần, một luồng ma khí âm hàn càng trở nên nồng đậm, hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng và mùi linh khí hỗn loạn, tạo nên một không khí ngột ngạt, nặng nề, khác hẳn sự thanh khiết thường thấy của Thái Huyền Tông. Tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng, tiếng rên rỉ yếu ớt, và đôi khi là những tiếng thét chói tai, xé rách màn đêm tĩnh mịch, khiến Sư Muội Hoa không ngừng run rẩy, đôi vai bé nhỏ co rúm lại vì sợ hãi.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn phòng trấn pháp đặc biệt, cánh cửa đá dày cộp cũng được khắc vô số phù văn màu đỏ thẫm, đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt như cố gắng kìm hãm một thứ gì đó kinh hoàng bên trong. Lăng Nguyệt bước vào, không khí bên trong đặc quánh bởi ma khí và linh khí hỗn loạn, khiến ngay cả nàng cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.
Bên trong căn phòng trấn pháp, đệ tử Vô Danh nằm co quắp trên nền đá lạnh lẽo, toàn thân bị xiềng xích pháp khí trói chặt. Những sợi xích bằng tinh cương thượng phẩm, được yểm vô số phù chú, đang phát ra ánh sáng vàng nhạt, cố gắng trấn áp năng lượng tà ác đang cuộn trào từ cơ thể đệ tử. Đôi mắt y đỏ ngầu như máu, khuôn mặt gầy gò, xanh xao vặn vẹo trong đau đớn, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, đôi khi bật ra tiếng thét chói tai, nghe rợn người. Từ cơ thể y, ma khí chập chờn như những bóng đen dữ tợn, cố gắng thoát ra, muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Từng thớ thịt, từng mạch máu trên cơ thể y căng lên, giật giật, như một con quái vật đang giãy giụa trong lồng giam.
Đại Sư Ca, người đứng đầu các đệ tử nội môn, đang đứng một bên, sắc mặt nghiêm trọng đến mức có thể nhỏ ra nước, trán lấm tấm mồ hôi. Y liên tục niệm pháp quyết trấn áp, từng đạo phù chú từ tay y bay ra, hóa thành những luồng sáng chói mắt, đánh thẳng vào cơ thể đệ tử Vô Danh, nhưng dường như chỉ làm dịu đi phần nào sự điên loạn, không thể dứt điểm được nguồn cơn. Khí tức của Đại Sư Ca cũng có vẻ hỗn loạn, cho thấy y đã tiêu hao không ít linh lực để duy trì pháp trận.
Dương Quân đứng cạnh Sư Muội Hoa, khuôn mặt anh tuấn thường ngày giờ tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết nay lại hiện rõ sự bối rối và thương cảm. Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, ánh mắt không ngừng dõi theo đệ tử Vô Danh, như thể muốn lao tới giúp đỡ nhưng lại bị vô hình lực cản trở. Mùi linh khí thuần khiết của anh tỏa ra, cố gắng chống lại ma khí nồng nặc trong phòng.
“Tâm ma này quá mạnh!” Đại Sư Ca nói, giọng y khàn đặc, đầy vẻ bất lực. “Hắn đã đi đâu mà lại nhiễm phải tà khí đến mức này? Pháp quyết của ta gần như vô hiệu! Nếu cứ tiếp tục, linh hồn hắn sẽ bị ma khí ăn mòn hoàn toàn, biến thành một phế nhân, hoặc tệ hơn, là một ma vật!” Y khẽ ho một tiếng, một tia máu nhỏ rịn ra từ khóe miệng, cho thấy y đã bị phản phệ không ít.
Dương Quân nhíu mày, lòng trĩu nặng. “Sư huynh Vô Danh vốn là người hiền lành, hiếu học, sao có thể... Liệu có phải do hắn đã tu luyện quá độ, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma?” Anh nhìn Đại Sư Ca, trong ánh mắt có một tia nghi hoặc, một câu hỏi về con đường tu tiên mà bấy lâu nay anh vẫn tin tưởng. Từ khi nào mà những người hiền lành, cố gắng tu luyện lại phải đối mặt với kết cục bi thảm thế này?
Sư Muội Hoa, với đôi mắt đỏ hoe, run rẩy cất lời, giọng nói yếu ớt như sắp vỡ ra: “Cậu ấy... cậu ấy cứ lặp lại ‘cát... cát... linh hồn... lạnh... khát...’ trước khi rơi vào trạng thái này, rồi thì ‘Sa Mạc... Sa Mạc...’ Nàng nấc lên một tiếng, không dám nói thêm nữa, chỉ biết dùng tay che miệng, đôi mắt ngấn lệ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bình tĩnh quan sát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Đệ tử Vô Danh, qua Đại Sư Ca đang khổ sở trấn áp, qua Dương Quân và Sư Muội Hoa đang hoảng loạn. Nàng không nói một lời, nhưng mọi chi tiết đều không thoát khỏi tầm mắt nàng. Nàng cảm nhận được luồng linh khí và ma khí hỗn loạn đang giao tranh dữ dội trong cơ thể đệ tử Vô Danh, như hai dòng nước đối đầu, không ngừng va đập, tàn phá.
“Tâm ma... hay là sự mất mát nào đó?” Lăng Nguyệt tự h���i trong tâm trí, giọng nội tâm khẽ thì thầm. Những lời của Tạ Trần lại hiện về, rõ ràng như vừa mới nói: *“Cái giá của sự trường sinh đôi khi là đánh đổi đi nhân tính, là đánh mất đi những phần quý giá nhất của bản thân để tồn tại.”* Nàng nhìn đệ tử Vô Danh đang quằn quại, những tiếng lẩm bẩm về "cát", "linh hồn", "lạnh", "khát" lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Đây chẳng phải là cái "mất người" mà Tạ Trần từng cảnh báo sao? Đây chẳng phải là cái giá mà họ, những tu sĩ, đang phải trả trong hành trình truy cầu đại đạo sao?
Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng lại khẽ ấm lên, như một sự đồng điệu với những suy tư đang cuộn trào trong nàng. Lăng Nguyệt nhận ra, cái tâm ma này không chỉ là một sự cố đơn thuần, mà nó là một lời cảnh tỉnh, một bằng chứng sống động cho những hoài nghi đang lớn dần trong tâm can nàng. Tông môn đang cố gắng trấn áp, nhưng họ có thực sự hiểu được căn nguyên của nó không? Hay họ chỉ đang chữa phần ngọn, để mặc phần gốc rễ ngày càng mục ruỗng? Ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn, một quyết tâm mới hình thành: nàng cần phải tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, không chỉ để cứu đệ tử Vô Danh, mà còn để tìm kiếm câu trả lời cho chính con đường mà nàng đang đi.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rắc ánh vàng nhạt lên những mái ngói xanh cổ kính của Thái Huyền Tông, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã có mặt tại Thư Các Cổ Điển. Không khí trong Thư Các thanh tịnh hơn hẳn căn phòng trấn pháp đêm qua, nhưng mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương cổ kính lại mang theo một vẻ thâm trầm, nặng nề không kém. Ánh sáng yếu ớt từ các ô cửa sổ cao rọi vào, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, tạo nên một khung cảnh vừa yên bình vừa trang nghiêm. Tiếng gió nhẹ lướt qua các kệ sách cao vút, tạo thành những âm thanh xào xạc mơ hồ, như tiếng thì thầm của hàng vạn tri thức đã cũ.
Lăng Nguyệt bước đi giữa những chồng sách cổ cao vút, sắp xếp ngăn nắp trên các giá gỗ chạm khắc tinh xảo, mỗi giá sách cao đến tận trần, chứa đựng hàng vạn cuốn điển tịch, ngọc giản, ghi chép từ vô số niên đại. Nàng không tìm kiếm những bộ công pháp tu luyện cao thâm hay những bí kíp trấn tà, mà lại hướng đến khu vực lưu trữ các báo cáo nhiệm vụ ngoại môn. Nàng cần tìm hiểu về những nơi mà đệ tử Vô Danh đã từng đặt chân đến.
Bàn tay thon dài của nàng lướ nhẹ qua từng tấm ngọc giản, từng cuộn sách, tìm kiếm một cách có chủ đích. Cuối cùng, nàng dừng lại trước một giá sách cũ kỹ hơn cả, tìm thấy một tập báo cáo được buộc bằng sợi tơ tằm đã phai màu. Trên bìa, những nét chữ cổ kính ghi rõ: "Báo cáo nhiệm vụ thu thập Linh Thảo Băng Tâm tại Sa Mạc Vạn Linh Khô – Đệ tử: Vô Danh".
Nàng nhẹ nhàng lấy tập báo cáo xuống, tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc bồ đoàn bằng gỗ đàn hương, đặt tập báo cáo lên chiếc bàn đá cẩm thạch. Mùi giấy cũ và mực cổ tỏa ra, đưa nàng về với những câu chuyện của quá khứ. Lăng Nguyệt lật giở từng trang, ánh mắt sắc bén lướt nhanh qua những dòng chữ được viết tay cẩn thận. Báo cáo của đệ tử Vô Danh miêu tả chi tiết chuyến đi gian khổ đến Sa Mạc Vạn Linh Khô, một vùng đất cằn cỗi ở biên giới phía Tây của Thập Phương Nhân Gian, nơi linh khí cực kỳ mỏng manh, thậm chí bị pha tạp bởi tử khí và ma khí.
Từng dòng miêu tả về cảnh quan hoang tàn, những cơn bão cát cuồng nộ thổi bay mọi thứ, tử khí nồng nặc đến mức có thể ăn mòn sinh khí của tu sĩ, và những linh hồn vất vưởng không siêu thoát, bị mắc kẹt giữa cát vàng và gió độc, hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Báo cáo còn ghi lại những khó khăn khi phải sinh tồn trong điều kiện khắc nghiệt, sự cô độc khi phải đối mặt với vùng đất chết, và những ảo ảnh do ma khí gây ra, đôi khi còn là những lời thì thầm của linh hồn oán hận.
“Sa Mạc Vạn Linh Khô... nơi sự sống cằn cỗi đến tận cùng,” Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nội tâm vang vọng. Nàng nhắm mắt lại, hình ảnh một vùng sa mạc vô tận hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Những đụn cát vàng óng ánh dưới ánh mặt trời rực lửa, nhưng ẩn chứa bên dưới là xương cốt trắng xóa của vô số sinh linh đã bỏ mạng. Những cơn bão cát không ngừng gào thét, cuốn theo những tiếng rên rỉ vô hình của linh hồn không siêu thoát. Bầu trời nơi đó luôn bị bao phủ bởi một lớp mây đen kịt, nặng trĩu tử khí, không một tia linh quang.
Nàng nhớ lại câu nói của Sư Muội Hoa: “Cậu ấy cứ lặp lại ‘cát... cát... linh hồn... lạnh... khát...’” Giờ đây, những từ ngữ rời rạc ấy đã có lời giải. Đệ tử Vô Danh không chỉ bị tâm ma hành hạ, mà y còn đang sống lại những khoảnh khắc kinh hoàng nhất của chuyến đi đó, nơi nhân tính và sinh tồn bị đặt lên bàn cân.
“Hắn đã phải đối mặt với những gì ở đó? Tử khí, sự cô độc, những linh hồn không siêu thoát... Phải chăng, tâm ma này chính là cái giá của sự sống sót, sự đánh đổi nhân tính để sinh tồn?” Lăng Nguyệt tự hỏi, lòng nàng trĩu nặng. Cái giá của việc sống sót trong một môi trường khắc nghiệt đến tận cùng, nơi mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến, nơi mỗi bước chân đều giẫm lên cái chết, đã đẩy đệ tử Vô Danh đến bờ vực của sự "mất người".
Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần, câu nói đã khắc sâu vào tâm trí nàng từ khi nàng còn ở Thị Trấn An Bình: *“Khi con người sống trong điều kiện khắc nghiệt, họ dễ dàng đánh mất đi những phần quý giá nhất của bản thân, để đổi lấy sự sống sót.”* Lời nói đó không phải là vô căn cứ. Nó là một sự thật trần trụi, và đệ tử Vô Danh chính là minh chứng đau lòng nhất.
“Lời của Tạ Trần không phải là vô căn cứ,” nàng kết luận trong tâm trí, một sự khẳng định rõ ràng hơn bao giờ hết. “Tu tiên là nghịch thiên, nhưng liệu có phải chúng ta đang nghịch lại cả bản tính của chính mình? Chúng ta truy cầu sức mạnh, sự trường sinh, nhưng cái giá phải trả là sự mục ruỗng từ bên trong, là đánh mất đi những cảm xúc, những ký ức, những nhân tính đã làm nên con người ta.”
Lăng Nguyệt khép tập báo cáo lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Nàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Thái Huyền Tông vẫn sừng sững, uy nghiêm, nhưng trong mắt nàng, chúng không còn là biểu tượng của sức mạnh và vĩnh hằng nữa. Chúng là những bức tường thành cao ngất, bao bọc một lý tưởng đang dần mục ruỗng, một con đường mà càng đi, càng xa rời cội nguồn.
Nguyệt Quang Trâm trong búi tóc nàng vẫn tỏa hơi ấm, nhưng giờ đây, hơi ấm đó không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời thách thức, một ngọn lửa nhỏ thổi bùng lên trong tâm hồn nàng. Lăng Nguyệt biết, sự việc của đệ tử Vô Danh không phải là cá biệt. Thiên Đạo suy yếu, và cùng với đó là sự gia tăng của các hiện tượng tâm ma, sự "mất người" trong các tông môn. Đây là một dấu hiệu không thể bỏ qua, một lời cảnh báo cho toàn bộ tiên giới. Con đường của nàng, và có lẽ của cả Thập Phương Nhân Gian, sẽ không còn như xưa. Nàng sẽ phải tìm kiếm một con đường khác, một con đường có thể cứu rỗi Thiên Đạo, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự trở lại với "nhân tính" đã thất lạc.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.