Nhân gian bất tu tiên - Chương 59: Vọng Lầu U Mịch: Tiên Tâm Dao Động
Sáng sớm, Thái Huyền Tông chìm trong màn mây mù bao phủ, tựa như một tiên cảnh bồng lai ẩn mình giữa nhân gian. Những ngọn núi sừng sững vươn mình lên cao, đỉnh chóp chạm tới tầng mây trắng, tạo nên một bức tranh thủy mặc hùng vĩ. Tiếng chuông chùa từ các điện thờ linh thiêng ngân vang từng hồi trầm bổng, lan tỏa khắp chốn thâm sơn cùng cốc, hòa cùng tiếng kiếm reo trong các sân tập luyện, tiếng chim hót líu lo từ những rừng cây linh diệu và tiếng thác nước chảy róc rách từ những ngọn suối vắt ngang sườn núi. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược thoang thoảng từ Dược Viên và mùi linh khí thanh mát đặc trưng của nơi tiên gia khiến không gian tràn ngập một vẻ an lạc, thanh tịnh đến lạ lùng.
Trên một luồng ánh sáng bạch sắc, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ bay về, xuyên qua tầng mây mỏng manh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén ẩn chứa sự uy nghiêm thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một nỗi mệt mỏi khó tả, một sự vương vấn khôn nguôi về những điều nàng vừa chứng kiến. Bạch y của nàng tung bay trong gió sớm, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng vẫn được búi cao đơn giản, nhưng Nguyệt Quang Trâm trên tóc lại tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở thầm lặng về những rung động vừa nhen nhóm trong lòng.
Nàng đáp xuống một ngọn núi phụ, nơi có một con đường đá nhỏ uốn lượn dẫn vào trung tâm tông môn. Bước chân nàng thong thả, nhưng tâm trí nàng lại ngổn ngang những suy nghĩ. Nàng quét mắt qua các đệ tử đang chăm chú luyện công, tụng kinh, hay ngồi thiền định. Vẫn là những gương mặt quen thuộc, những động tác chuẩn mực, những lời kinh quen thuộc, nhưng giờ đây, trong mắt nàng, chúng lại phảng phất một sự lạnh lẽo, vô tri đến khó hiểu.
“Thái Huyền Tông vẫn vậy,” nàng thầm nhủ, giọng nói nội tâm mang một chút châm biếm chính mình. “Vẫn tráng lệ, vẫn uy nghiêm, vẫn dồi dào linh khí. Nhưng rốt cuộc, cái tráng lệ này có ý nghĩa gì khi chúng ta đã quên đi cội nguồn của sự sống, cái cốt lõi của nhân gian?”
Những hình ảnh về Thị Trấn An Bình, về quán sách nhỏ của Tạ Trần, về lời lẽ bình dị nhưng thấu đáo của hắn cứ hiện hữu rõ ràng trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại câu chuyện về con suối, về sự tranh chấp và hòa giải, về cái cách Tạ Trần không dùng sức mạnh hay quyền uy, mà chỉ dùng lời lẽ chân thành để hàn gắn những rạn nứt trong lòng người. Hắn đã chạm đến “nhân quả” một cách sâu sắc, không phải bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu lòng người.
“Chúng ta, những kẻ tu sĩ, luôn tự hào về sức mạnh có thể dời non lấp biển, về khả năng trường sinh bất tử,” Lăng Nguyệt miên man nghĩ. “Nhưng lại quên mất cách để hàn gắn một vết nứt nhỏ trong tâm hồn một phàm nhân. Cái gọi là ‘đại đạo’ mà chúng ta truy cầu, có thật sự là ‘đại đạo’ khi nó khiến chúng ta xa rời mọi lẽ thường tình, đoạn tuyệt mọi nhân duyên?”
Nàng bước qua những cây cổ thụ cao vút, những hồ nước trong vắt phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Mọi thứ đều hoàn mỹ, đều tràn đầy linh khí, nhưng nàng lại cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Sự cô độc không phải đến từ việc nàng là một người mạnh mẽ, mà đến từ sự cách biệt giữa thế giới tiên gia và nhân gian, giữa cái lý tưởng cao vời mà nàng từng tôn thờ và cái thực tại phàm trần mà nàng vừa trải nghiệm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung, hơi ấm của nó dường như đang nhắc nhở nàng về sự lựa chọn lớn lao đang chờ đợi. Đó không chỉ là lựa chọn của riêng nàng, mà có thể là lựa chọn định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên.
***
Mây mù tan dần, để lộ ra những tia nắng vàng nhạt đầu tiên, xuyên qua kẽ lá, rọi sáng con đường đá dẫn đến Giảng Đường Ngoại Môn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi sắp xếp lại tư trang và tâm tình, vô tình đi ngang qua nơi đây. Âm thanh giảng bài ồn ã vọng ra, thu hút sự chú ý của nàng. Nàng không có ý định dừng lại, nhưng một giọng nói quen thuộc, cương nghị và đầy kiên định đã khiến bước chân nàng khựng lại. Đó là Liễu Thanh Phong.
Hắn đứng trên bục giảng cao, dáng người thanh tú, cao gầy, đôi mắt sáng như sao, tay cầm một cuốn kinh thư cổ. Vẻ ngoài chính trực, đạo mạo, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tự phụ, một niềm tin sắt đá vào con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn đang giảng giải cho một đám đệ tử ngoại môn về đạo lý tu tiên, về những quy tắc bất di bất dịch của Thái Huyền Tông.
“...Kẻ phàm trần bị dục vọng trói buộc, không thể siêu thoát,” Liễu Thanh Phong cất giọng trong trẻo, nhưng lời lẽ lại cứng rắn như thép. “Con đường tu tiên là con đường đoạn tuyệt, là bỏ đi cái nhỏ để đạt cái lớn, là hy sinh nhân tính để cứu vãn chúng sinh! Chấp niệm nhân gian, tình ái phàm tục, tất cả đều là gông cùm trói buộc bước chân đạo giả. Chỉ có đoạn tuyệt với chúng, gạt bỏ mọi tạp niệm, mới có thể siêu phàm thoát tục, đạt tới cảnh giới vô thượng. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?”
Lời của hắn vang vọng khắp giảng đường, mỗi từ, mỗi chữ đều thấm đẫm sự kiên định, sự tự tin tuyệt đối vào con đường mà Thái Huyền Tông đã vạch ra. Các đệ tử ngồi bên dưới chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát. Với họ, đó là chân lý không thể lay chuyển, là con đường duy nhất để thoát ly khỏi bể khổ nhân gian, để vươn tới sự vĩnh hằng.
Nhưng trong tai Lăng Nguyệt, những lời lẽ ấy lại trở nên chói tai, thậm chí là vô cùng xa lạ. Nàng nhớ lại lời nói của Tạ Trần, cái cách hắn dùng triết lý về "nước và đất", về sự tương hỗ giữa con người và thiên nhiên, giữa quá khứ và tương lai để giải quyết vấn đề. Hắn đã không hề nhắc đến "đoạn tuyệt", không hề nói về "hy sinh", mà chỉ nói về "hòa hợp", về "thấu hiểu", về "nhân quả".
“Hy sinh nhân tính?” Lăng Nguyệt lẩm bẩm trong lòng, giọng nói nội tâm đầy sự châm biếm và chua xót. “Vậy cái ‘lớn’ mà chúng ta truy cầu, rốt cuộc là gì khi đã mất đi cái gốc rễ của sự sống, cái nền tảng của vạn vật? Nếu ta đoạn tuyệt với mọi cảm xúc, mọi ký ức, mọi nhân tính, thì ta còn là ta nữa không? Hay chỉ là một cái xác không hồn, một công cụ cho cái gọi là ‘đại nghĩa’?”
Nàng cảm thấy một sự đối lập gay gắt, một hố sâu ngăn cách không thể nào lấp đầy. Một bên là sự cứng nhắc, giáo điều của tông môn, thứ mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối. Một bên là sự linh hoạt, thấu đáo, đầy nhân văn của Tạ Trần, một phàm nhân không hề tu luyện. Liễu Thanh Phong vẫn đang hùng hồn diễn thuyết, đôi mắt hắn sáng rực niềm tin. Hắn không hề biết rằng, bên ngoài giảng đường, có một người đang lắng nghe, và từng lời của hắn đang gieo rắc những hạt giống hoài nghi sâu sắc hơn vào trái tim nàng.
Cái "mất người" mà Tạ Trần từng nói đến, giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng. Nàng nhìn thấy nó hiện hữu rõ ràng trong từng lời của Liễu Thanh Phong, trong sự khô cứng của các quy tắc tông môn, trong cái cách họ tách rời hoàn toàn khỏi nhân gian. Nàng lặng lẽ rời đi, không để ai nhận ra sự hiện diện của mình. Ánh nắng nhẹ ban trưa vẫn rọi xuống, nhưng trong lòng Lăng Nguyệt, một cơn bão tố cảm xúc đang bắt đầu hình thành, cuốn đi những chấp niệm cũ kỹ và thay thế bằng những câu hỏi nhức nhối. Cái "mục ruỗng" mà nàng cảm nhận được không nằm ở sự yếu kém của tông môn, mà nằm ở chính lý tưởng đã trở nên lạc hậu, vô tri của nó.
***
Khi màn đêm buông xuống, trăng treo cao vút giữa vòm trời đen thẳm, những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung huyền ảo. Trong Phòng Luyện Công Cá Nhân của mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, linh khí thuần khiết từ các trận pháp khắc trên tường và sàn nhà cuồn cuộn bao quanh nàng, tựa như một dòng suối mát lành thanh lọc thân thể. Căn phòng đá kiên cố chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng.
Thế nhưng, tâm trí nàng lại không thể tĩnh lặng. Linh khí có thể thanh lọc cơ thể, nhưng không thể xoa dịu những rung động đang cào xé tâm hồn nàng. Nàng đưa tay chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc, cảm nhận chút hơi ấm nhỏ nhoi từ nó, một hơi ấm đã không ngừng lan tỏa mạnh mẽ hơn kể từ khi nàng rời khỏi Thị Trấn An Bình. Đó không chỉ là một món pháp khí, mà còn là một sợi dây vô hình kết nối nàng với những cảm xúc đã bị chôn vùi từ lâu, với cái "nhân tính" mà nàng từng nghĩ mình đã đoạn tuyệt.
Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, như đang xuyên qua những bức tường đá dày đặc, xuyên qua những ngọn núi hùng vĩ của Thái Huyền Tông, hướng về phía Thị Trấn An Bình xa xôi. Nàng hình dung ra quán sách nhỏ của Tạ Trần, hình dung ra gương mặt bình thản nhưng thấu suốt của hắn, hình dung ra cái cách hắn nhìn nhận thế giới, không bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu "nhân quả" và "lòng người".
“Thiên Đạo suy yếu,” Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nói nội tâm khẽ rung. “Liệu có phải vì chúng ta đã quá xa rời nhân gian, đánh mất đi cái gọi là ‘nguồn cội’?” Nàng nhớ lại những lời của Liễu Thanh Phong, về sự cần thiết phải đoạn tuyệt trần duyên, phải hy sinh nhân tính để đạt đến đại đạo. Nàng đã từng tin vào điều đó một cách tuyệt đối. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là những lời lẽ khô khan, vô vị, thiếu đi hơi thở của sự sống.
Sự mục ruỗng mà nàng cảm nhận được không chỉ nằm ở những lời giáo điều cứng nhắc, mà còn ở chính sự cô lập này, sự xa cách với thế giới phàm trần mà nàng và các tiên môn từng coi thường. Chúng sinh cần được cứu rỗi, nhưng nếu người cứu rỗi đã “mất người”, đã không còn thấu hiểu được nỗi đau, niềm vui, hay những khát khao bình dị của nhân thế, thì sự cứu rỗi ấy có còn ý nghĩa gì? Liệu đó có phải là một sự cứu rỗi, hay chỉ là một sự áp đặt, một sự hủy diệt những giá trị cốt lõi của sự sống để thay thế bằng một trật tự vô hồn?
Lăng Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thái Huyền Tông. Những ngọn đèn lồng treo trên các điện đài xa xa lập lòe như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối mịt mùng. Nàng cảm thấy một nỗi bi tráng sâu sắc. Thái Huyền Tông, và có lẽ toàn bộ tiên giới, đang đi trên một con đường không lối thoát, một con đường mà càng đi, họ càng xa rời chính mình.
“Vậy ra, chân lý không chỉ nằm ở sức mạnh và sự trường sinh,” nàng kết luận trong tâm trí, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn, dù vẫn ẩn chứa sự trăn trở khôn nguôi. “Mà còn ở những điều bình dị nhất của phàm nhân, ở sự thấu hiểu lẫn nhau, ở việc trân trọng từng khoảnh khắc được sống, được cảm nhận, được là chính mình.”
Nguyệt Quang Trâm trong búi tóc nàng vẫn tỏa hơi ấm, như một ngọn lửa nhỏ ��ang thổi bùng lên hy vọng. Lăng Nguyệt biết, một lựa chọn lớn đang chờ đợi nàng ở phía trước, một lựa chọn có thể sẽ đối đầu với chính những nguyên tắc đã định hình thế giới của nàng. Con đường của nàng sẽ không còn như xưa, và có thể, đó cũng là con đường mà Thiên Đạo thực sự cần để được cứu rỗi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự trở lại với cội nguồn, với "nhân tính" đã thất lạc. Sự thay đổi trong nàng không chỉ là một sự thay đổi nội tâm, mà còn là một dấu hiệu của sự chuyển mình của cả một kỷ nguyên. Thiên Đạo suy yếu, không chỉ vì linh khí cạn kiệt, mà còn vì con người, trong hành trình truy cầu sức mạnh, đã tự đánh mất đi bản chất của chính mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.