Nhân gian bất tu tiên - Chương 58: Suối Nguồn Nhân Tâm: Triết Lý Nước Và Đất
Con đường cứu rỗi Thiên Đạo, có lẽ, không phải là con đường mà các tiên môn đang đi. Và con đường tìm lại "nhân tính" của nàng, có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu.
***
Sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua từng kẽ lá của những hàng cây cổ thụ ven đường, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Gió sớm mơn man, mang theo chút hơi sương còn vương vấn cùng mùi đất ẩm và cỏ dại, xen lẫn hương khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà mới thức giấc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ y phục phàm nhân màu xanh lam giản dị, ngồi tựa vào bàn gỗ cũ kỹ tại một quán trà nhỏ ven đường, không phải Quán Trà Vọng Giang xa hoa mà là một góc nhỏ, bình dân, nằm khuất sau quảng trường trung tâm. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà xanh sóng sánh, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, khác hẳn với hương vị linh trà thanh khiết nơi tiên giới. Đôi mắt phượng sâu thẳm của nàng lướt qua dòng người tấp nập. Tiếng rao hàng của bà lão bán bánh, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ đuổi bắt nhau trên phố, tiếng lóc cóc của xe ngựa chở hàng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Một sự ồn ào rất đỗi bình thường, nhưng lại mang trong mình một vẻ yên bình đến lạ.
Nàng lặng lẽ quan sát. Mỗi khuôn mặt lướt qua đều mang theo những lo toan, những niềm vui nhỏ bé, những chấp niệm rất đỗi nhân gian. Nàng thấy một cặp vợ chồng trẻ đang cãi vã vì một đồng tiền lẻ, rồi lại nhanh chóng hòa giải bằng một cái nắm tay vội vàng. Một ông lão tiều phu lưng còng vác bó củi nặng nhọc, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười khi đứa cháu nhỏ chạy ra đón. Tất cả đều là những mảnh ghép vụn vặt của cuộc sống, không có thần thông quảng đại, không có pháp lực vô biên, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt, một sự trọn vẹn mà nàng cảm thấy mình đã đánh mất từ lâu.
Ánh mắt nàng dừng lại ở quán sách nhỏ của Tạ Trần. Cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn mở rộng, mời gọi những tâm hồn yêu tri thức. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu xám, đang tỉ mỉ sắp xếp lại những chồng sách cũ đã sờn gáy. Anh khẽ cúi người, nhặt lên một cuốn sách bị rơi, rồi mỉm cười hiền lành với một đứa bé đang chạy ngang qua. Nụ cười ấy, không hề có chút phô trương hay uy áp, nhưng lại ấm áp và chân thành đến lạ.
"Thật kỳ lạ," Lăng Nguyệt thầm thì trong tâm tưởng, "một cuộc sống đơn giản như vậy lại có thể sản sinh ra một người như Tạ Trần. Chân lý có thực sự nằm ở đây, hay chỉ là ảo ảnh của một kẻ đã quá mỏi mệt với con đường vô thường của tiên đạo?" Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói đêm qua, về sự "mất người" khi tu hành, về cái giá của việc đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh. Những lời lẽ đó đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm hoài nghi, khiến những niềm tin hàng ngàn năm qua của nàng lung lay dữ dội. Trong thế giới tu tiên của nàng, sức mạnh là tối thượng, phép thuật là chân lý. Mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng một đạo pháp, một cái vung tay của cường giả. Nhưng Tạ Trần lại cho nàng thấy một thứ sức mạnh khác, phi thường hơn, sâu sắc hơn – đó là sức mạnh của trí tuệ, của lòng người, của sự thấu hiểu.
Nàng đã từng nghĩ, Tạ Trần chỉ là một phàm nhân đặc biệt, một kẻ lập dị có tư chất nhưng lại cố chấp từ chối cơ duyên. Nhưng giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, có lẽ chính nàng, cùng với toàn bộ tiên giới, mới là những kẻ đang đi trên một con đường lạc lối. Con đường tu tiên đã khiến họ trở nên xa cách với chính bản thân mình, với nhân tính, với cái gọi là "sống". Cái giá của sự trường sinh, há chẳng phải là sự "mất người" này sao? Nguyệt Quang Trâm ẩn trong búi tóc nàng khẽ lay động, một hơi ấm dịu nhẹ lan tỏa, như đang cố gắng xua đi cái lạnh lẽo của chấp niệm đã bám rễ trong nàng suốt ngàn năm.
Đột nhiên, từ phía quảng trường, một tiếng cãi vã lớn tiếng vang lên, phá tan sự yên bình của buổi sáng. Lăng Nguyệt nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía có tiếng động. Một đám đông bắt đầu tụ tập, tiếng người xì xào, tiếng chất vấn gay gắt dần trở nên rõ ràng hơn. Có vẻ như một cuộc tranh chấp đang nổ ra. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cái bất lực của những người phàm tục khi đối diện với vấn đề của chính họ, một vấn đề mà trong thế giới của nàng, chỉ cần một cái phẩy tay là có thể giải quyết. Nhưng ở đây, nó lại là một gánh nặng, một bi kịch của nhân gian.
***
Giữa trưa, mặt trời đứng bóng, những tia nắng gay gắt như trút lửa xuống mảnh đất khô cằn bên bờ suối chung của Thị Trấn An Bình. Dòng suối nhỏ, vốn là mạch nguồn sự sống của cả làng, nay chỉ còn trơ lại một dải nước mỏng manh, lờ đờ chảy qua những viên đá cuội lởm chởm. Mùi đất ẩm đã bị hơi nóng hun khô, thay vào đó là mùi cỏ úa và bụi đất nồng nặc. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một cơn giông tố sắp sửa ập đến, không phải từ trời xanh mà từ chính lòng người.
Một nhóm nông dân già nua, da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, đang đứng vây quanh một người đàn ông trẻ tuổi hơn, thân hình vạm vỡ, vẻ ngoài có chút ngang tàng. Đó chính là Lão Nông, đại diện cho những người dân đã canh tác ở đây từ bao đời, và Trần Lực, kẻ đã gây ra sự xáo trộn.
"Trần Lực, ngươi không thể làm thế! Nước suối này là của chung cả làng, từ bao đời nay!" Lão Nông, với khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những vết thời gian và lo âu, chỉ tay vào dòng suối cạn, giọng nói run run vì giận dữ và bất lực. "Ruộng của ngươi mới khai hoang năm ngoái, còn ruộng của chúng ta đã bao đời nay nuôi sống bao nhiêu miệng ăn. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Ngươi đắp đập, dẫn hết nước về ruộng nhà ngươi, thì chúng ta lấy gì mà tưới tiêu đây? Chẳng lẽ muốn chúng ta chết đói cả sao?"
Trần Lực khoanh tay trước ngực, đôi mắt hung hăng nhìn thẳng vào Lão Nông. Hắn ta không hề tỏ vẻ hối lỗi, mà ngược lại, còn có vẻ tự mãn với hành động của mình. "Đất là của ta, nước chảy qua đất ta, ta có quyền dùng trước! Lão Nông à, thời thế thay đổi rồi. Ai mạnh thì người đó được phần. Ruộng nhà các ông đã cũ kỹ, cằn cỗi, làm sao mà sánh bằng ruộng mới của ta? Ta chỉ là đang tận dụng tài nguyên, chứ có cướp bóc gì của ai đâu!"
"Tận dụng? Ngươi gọi đó là tận dụng sao?" Một người phụ nữ trung niên khác xen vào, giọng đầy ai oán. "Nước là sự sống! Ngươi cắt đứt mạch sống của cả làng, còn dám nói không cướp bóc?"
Thị Trưởng Thành, thân hình béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, đứng giữa hai bên, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta đã cố gắng hết sức để giữ hòa khí, nhưng dường như mọi lời lẽ của ông đều vô dụng trước sự cứng đầu của Trần Lực và nỗi tuyệt vọng của Lão Nông. Vẻ mặt phúc hậu thường ngày giờ đây tràn đầy lo âu và bất lực. "Hai vị bớt lời, bớt lời... Chúng ta cần tìm một giải pháp hòa bình. Xã nào mà chẳng có lúc khó khăn, nhưng bà con hàng xóm phải tương thân tương ái chứ..."
"Hòa bình cái gì mà hòa bình!" Trần Lực hừ lạnh một tiếng. "Ông Thị Trưởng cứ nói lời hay ý đẹp, nhưng nước thì vẫn chảy về ruộng nhà ta! Đến khi nào ông tìm được cách cho nước chảy ngược thì hãy nói chuyện hòa bình với ta!"
Đám đông xì xào, tiếng thở dài, tiếng than vãn. Họ bất lực nhìn dòng suối cạn, nhìn những thửa ruộng khô nứt nẻ dưới cái nắng như đổ lửa. Đối với họ, nước không chỉ là nước, mà là cả sinh mạng, cả tương lai.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ẩn mình sau một gốc cây cổ thụ cách đó không xa, quan sát toàn bộ sự việc. Nàng đã tiến lại gần hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách để không thu hút sự chú ý. Đôi mắt nàng lướt qua từng khuôn mặt, từng biểu cảm. Nàng thấy sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng, và cả sự ngu dốt. Trong thế giới của nàng, một cường giả có thể dễ dàng dùng một đạo pháp để khai thông thủy mạch, tạo ra một nguồn nước vô tận. Hoặc một vị tiên nhân có thể dùng uy lực để buộc Trần Lực phải tuân lệnh, hoặc thậm chí là trừng phạt hắn ta. Nhưng những người phàm này, họ chỉ có thể tranh cãi, than vãn, và bất lực nhìn sự sống dần khô héo.
"Sức mạnh của tu sĩ có thể thay đổi vạn vật, nhưng lại không thể thay đổi được nhân tâm cố chấp." Lăng Nguyệt thầm nghĩ. Nàng nhận ra một nghịch lý sâu sắc. Tu sĩ có thể tạo ra nước, nhưng họ không thể tạo ra sự hòa thuận. Họ có thể ép buộc, nhưng không thể khiến người khác tự nguyện. Cái sự "mất người" trong tu đạo không chỉ là mất đi cảm xúc, ký ức, mà còn là mất đi khả năng thấu hiểu những giá trị cơ bản nhất của sự tồn tại, của sự gắn kết cộng đồng. Cái nhìn của Tạ Trần về "nhân quả" lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí nàng. Mọi hành động đều có hệ quả, không chỉ trên phương diện vật chất mà còn trên phương diện tinh thần, xã hội. Trần Lực đang phá vỡ dòng chảy của nước, nhưng cũng đang phá vỡ dòng chảy của tình người.
Lăng Nguyệt cảm thấy một sự tò mò mãnh liệt. Liệu Tạ Trần, một phàm nhân không có pháp lực, sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào? Nàng đã thấy hắn giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm. Nhưng đây là một vấn đề cụ thể, liên quan đến sinh kế, đến sự sống còn của cả một cộng đồng. Một vấn đề mà trong mắt nàng, chỉ có sức mạnh mới có thể giải quyết triệt để. Nàng nán lại, quyết định chờ đợi xem diễn biến tiếp theo. Cái nắng gay gắt như muốn thiêu đốt mọi thứ, nhưng sự chờ đợi trong lòng nàng lại càng thêm hừng hực.
***
Khi ánh nắng chiều đã dịu đi, những tia vàng óng ả bắt đầu ngả sang sắc cam hồng, nhuộm lên mái ngói cũ kỹ của quán sách Tạ Trần một vẻ đẹp trầm mặc. Gió nhẹ thổi qua những tán lá bàng trước cửa, xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Bên trong quán, không gian tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng gió lọt qua khe cửa và tiếng lật sách khẽ khàng. Mùi giấy cũ, mực và gỗ mục tạo nên một không khí đặc trưng, thanh bình và tri thức, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào và căng thẳng bên ngoài.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng. Đôi mắt anh tinh anh, nhưng lại ẩn chứa vẻ điềm tĩnh, như mặt hồ thu phản chiếu vạn vật mà không gợn sóng. Anh không đọc sách, mà chỉ lật dở từng trang, như đang suy ngẫm về những dòng chữ đã cũ. Thi thoảng, anh lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có tiếng vọng của cuộc tranh cãi từ phía bờ suối vẫn còn vương vấn trong không khí chiều tà.
Cánh cửa quán khẽ mở, Thị Trưởng Thành bước vào, vẻ mặt vẫn còn hằn rõ sự lo âu và bất lực. Bộ quan phục sang trọng của ông ta có vẻ lạc lõng trong không gian giản dị này. Ông khẽ khàng đóng cửa, bước đến trước quầy, cúi đầu chào Tạ Trần với vẻ kính trọng.
"Tạ công tử, lão hủ thật sự không biết phải làm sao." Thị Trưởng Thành thở dài, giọng nói nặng trĩu. "Cuộc tranh chấp nước giữa Lão Nông và Trần Lực đã lên đến đỉnh điểm. Ai cũng có cái lý của mình, nhưng nếu cứ thế này, sớm muộn gì cũng xảy ra xô xát, gây họa cho cả làng. Lão hủ đã cố gắng hết sức để phân giải, nhưng không ai chịu nhường ai. Một bên thì cần nước để sinh nhai, một bên thì cố chấp bảo vệ cái lợi ích trước mắt của mình. Công tử... xin hãy ban cho lão hủ một lời khuyên."
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng bìa sách khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn Thị Trưởng Thành, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi lo toan trong lòng ông ta. "Thị Trưởng Thành đừng quá lo lắng. Mọi sự trên đời đều có nhân quả của nó, và cũng có cách hóa giải." Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp, hay đúng hơn là đang sắp xếp lại những suy nghĩ đã chín muồi trong tâm trí mình. "Nước và đất, vốn là sự sống. Con người tranh giành sự sống, nhưng lại quên mất mình cũng là một phần của nó. Dòng nước chảy không chỉ nuôi dưỡng đất đai, mà còn nối liền tình làng nghĩa xóm. Nếu dòng nước bị đứt, tình người cũng tan."
Thị Trưởng Thành im lặng lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên suy tư. Lời của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh hay một giải pháp cụ thể, mà là một lời thức tỉnh, một cách nhìn nhận vấn đề từ một góc độ hoàn toàn khác.
Tạ Trần tiếp lời, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. "Trần Lực nói đất của hắn, nước chảy qua đất hắn thì hắn có quyền. Điều đó đúng, nhưng chỉ là cái lý trước mắt. Nếu hắn chỉ lo cho ruộng của mình hôm nay, thì ngày mai cả làng sẽ quay lưng, và đất của hắn dù màu mỡ cũng không tránh khỏi cô độc. Hắn có thể dùng sức mạnh của một người để đắp đập, thay đổi dòng chảy, nhưng hắn không thể dùng sức mạnh đó để giữ cho mảnh đất của mình mãi màu mỡ khi lòng người ly tán. Hắn có thể có nước, nhưng hắn sẽ mất đi sự ủng hộ, sự tin cậy, và cả sự an yên trong tâm hồn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn cải trang thành nữ phàm nhân, đã lặng lẽ đứng bên ngoài cửa sổ quán sách, lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Nàng giật mình khi nghe đến chữ "sức mạnh". Đúng vậy, những kẻ tu sĩ như nàng thường chỉ nghĩ đến sức mạnh để giải quyết mọi chuyện. Nhưng sức mạnh đó, sau cùng, có mang lại sự bình yên thực sự không? Có giúp người ta giữ được nhân tính không?
"Thị Trưởng Thành," Tạ Trần tiếp tục, "hãy nói với Trần Lực rằng, 'nhân quả' của từng giọt nước, từng hạt đất, và cả 'nhân quả' của lòng người, đều không thể tránh khỏi. Nước có thể chảy theo ý người, nhưng nó cũng cần sự thuận theo tự nhiên. Nếu chỉ một người được lợi, mà bao người khác phải chịu khổ, thì cái lợi đó liệu có bền lâu? Sức mạnh của một người có thể thay đổi dòng chảy, nhưng trí tuệ của nhiều người mới có thể giữ cho dòng chảy ấy vĩnh cửu, nuôi dưỡng cả một cộng đồng."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng vào Thị Trưởng Thành. "Hãy gợi ý cho họ một giải pháp hợp tác, Thị Trưởng Thành ạ. Không phải là bắt ép, mà là một sự gợi mở. Có thể đào thêm một con mương nhỏ, hoặc xây một cái ao chứa nước chung. Ai cũng góp sức, ai cũng được hưởng lợi. Nước vẫn chảy về ruộng Trần Lực, nhưng những người khác cũng không bị thiếu. Như vậy, dòng nước không chỉ nuôi dưỡng đất đai, mà còn hàn gắn lòng người. Lợi ích cá nhân và lợi ích cộng đồng không phải lúc nào cũng đối nghịch, mà có thể bổ sung cho nhau, nếu chúng ta biết cách tìm ra điểm chung, điểm giao hòa."
Thị Trưởng Thành nghe xong, vẻ mặt bừng sáng. Ông ta vỗ nhẹ vào trán, như thể một nút thắt đã được gỡ bỏ. "Tạ công tử nói chí lý! Lão hủ thật ngu muội, cứ mãi nghĩ đến việc phân xử ai đúng ai sai, mà không nghĩ đến việc tìm cách để tất cả cùng có lợi, để tình làng nghĩa xóm được giữ vững. Cảm tạ công tử đã khai sáng!"
Ông Thị Trưởng cúi đầu thật sâu, rồi vội vã cáo từ, quay lưng bước ra khỏi quán sách, trên khuôn mặt đã không còn vẻ lo âu bất lực mà thay vào đó là một tia hy vọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bên ngoài, trái tim nàng rung động mạnh mẽ. Nàng đã chứng kiến rất nhiều trận chiến, rất nhiều cuộc tranh hùng, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một vấn đề phức tạp lại được giải quyết một cách bình dị và sâu sắc đến vậy. Không cần pháp lực, không cần uy hiếp, chỉ bằng những lời lẽ thấu tình đạt lý, Tạ Trần đã chỉ ra con đường để hóa giải mâu thuẫn, để lòng người trở về với sự thiện lương. Cái trí tuệ này, vượt xa mọi thứ mà nàng từng học được trong tiên môn. Nàng nhận ra rằng, trong thế giới tu sĩ, họ sẽ chỉ dùng uy lực để buộc mọi người tuân theo, hoặc dùng phép thuật để tạo ra nguồn nước mới, nhưng không ai từng nghĩ đến việc giải quyết tận gốc rễ vấn đề từ chính "nhân tâm" của con người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối ngày dịu mát trải dài trên những thửa ruộng xanh mướt, những ngôi nhà lợp ngói và cả dòng suối nhỏ. Không còn tiếng cãi vã gay gắt, thay vào đó là tiếng nước suối chảy đều đều, róc rách qua những viên đá cuội, như một bản hòa ca yên bình của tự nhiên. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, mùi khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà dân, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ thường.
Thị Trưởng Thành đã mang lời của Tạ Trần đến truyền đạt lại cho Lão Nông và Trần Lực, cùng toàn thể dân làng đang tụ tập bên bờ suối. Ông ta không dùng lời lẽ ra lệnh, mà là một giọng điệu ôn hòa, chứa đựng sự thấu hiểu và hy vọng.
"Tạ công tử nói, nước là nguồn sống, nhưng nhân tâm mới là nguồn của vạn vật." Thị Trưởng Thành chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Dòng nước chảy không chỉ nuôi dưỡng đất đai, mà còn nối liền tình làng nghĩa xóm. Nếu dòng nước bị đứt, tình người cũng tan. Trần Lực, nếu ngươi chỉ nghĩ cho ruộng của mình hôm nay, thì ngày mai cả làng sẽ quay lưng, và đất của ngươi dù màu mỡ cũng không tránh khỏi cô độc. Hãy nghĩ đến 'nhân quả' của từng giọt nước, từng hạt đất, và cả 'nhân quả' của lòng người."
Trần Lực, người đàn ông bướng bỉnh lúc trưa, giờ đây im lặng đứng đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dòng nước. Khuôn mặt hắn ta không còn vẻ ngang tàng, thay vào đó là sự trầm ngâm, suy tư. Hắn chưa bao giờ nghĩ về vấn đề theo cách này. "Nhân quả... lòng người..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang nếm trải một khái niệm hoàn toàn mới mẻ. Lời của Tạ Trần đã chạm đến một góc khuất trong tâm hồn hắn, cái góc mà sức mạnh hay sự bướng bỉnh không thể nào che lấp.
Lão Nông, với đôi mắt đã hằn sâu vết thời gian, nhìn Trần Lực. Ánh mắt ông không còn sự oán giận, mà thay vào đó là một sự bao dung, một tia hy vọng. Ông khẽ gật đầu, đồng tình với lời Thị Trưởng Thành. Ông hiểu rằng, dù có được nước, nhưng nếu mất đi tình làng nghĩa xóm, thì cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, ẩn mình trong bóng tối của một cây đa cổ thụ, trái tim nàng rung động mạnh mẽ. Nàng cảm nhận được sự chuyển biến trong không khí, sự hòa hoãn đang dần lan tỏa. Đây không phải là một sự ép buộc, mà là một sự thức tỉnh. Một sự thay đổi đến từ bên trong mỗi con người.
"Chúng ta, những kẻ tu sĩ, luôn tìm kiếm sức mạnh để thay đổi thế giới, để cứu vãn Thiên Đạo," Lăng Nguyệt thầm nhủ. "Nhưng lại quên mất cách để hòa hợp với nó, quên mất cách để thấu hiểu nhân tâm. Cái giá của sự trường sinh, há chẳng phải là sự 'mất người' này sao? Chúng ta có thể kiến tạo, có thể hủy diệt, nhưng lại không thể hàn gắn những rạn nứt trong lòng người bằng những lời lẽ chân thành như Tạ Trần."
Lời nói của Tạ Trần, một phàm nhân, đã lay động những chấp niệm sâu xa nhất của nàng. Nàng đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh mới giải quyết được mọi vấn đề. Nhưng Tạ Trần đã chứng minh rằng, có một thứ sức mạnh khác, thầm lặng hơn, nhưng lại bền vững và có sức lan tỏa mãnh liệt hơn nhiều lần – đó là sức mạnh của trí tuệ, của lòng bao dung, của sự thấu hiểu "nhân quả".
Trần Lực cuối cùng đã ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Lão Nông và những người dân khác. Hắn khẽ thở dài, rồi nói, giọng không còn vẻ bướng bỉnh: "Lão Nông... bà con... ta... ta sai rồi. Ta chỉ nghĩ đến lợi ích của mình mà quên đi tình nghĩa bao năm. Vậy... vậy thì chúng ta cùng nhau đào thêm con mương, hay xây cái ao chứa nước chung, như lời Thị Trưởng Thành nói. Ta sẽ góp sức, ta sẽ góp công, không để ai phải thiếu nước nữa."
Một tiếng xì xào nhẹ nhõm vang lên trong đám đông. Lão Nông tiến lại gần, đặt tay lên vai Trần Lực, một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt nhăn nheo. "Tốt lắm, Trần Lực. Chỉ cần con biết hối cải là được. Dòng nước chảy xuôi, lòng người cũng sẽ thuận. Cả làng cùng nhau, thì khó khăn nào cũng vượt qua được."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quay lưng, rời khỏi bờ suối. Nàng không cần phải ở lại để chứng kiến cảnh hòa giải trọn vẹn, bởi vì nàng đã thấy được điều cốt lõi. Sự ấm áp của Nguyệt Quang Trâm trong búi tóc nàng lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng suối mát lành đang chảy trong tâm hồn nàng. Nó không còn là hơi ấm yếu ớt như trước, mà là một ngọn lửa nhỏ, đang sưởi ấm những phần băng giá nhất trong trái tim nàng.
Nàng nhận ra rằng, con đường "cứu rỗi Thiên Đạo" mà các tiên môn đang theo đuổi, có thể chỉ là một chấp niệm hư vô, một sự lầm lạc khi đã đánh mất đi "nhân tính". Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không màng sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, lại đang vô tình gieo rắc những hạt giống của sự thay đổi, của sự thấu hiểu "nhân quả" vào lòng người. Anh không dùng thần thông để vá trời, nhưng lại dùng triết lý để vá lại những vết nứt trong tâm hồn nhân gian.
Sự thay đổi trong nhận thức của nàng là một cơn địa chấn. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng không thể nhìn thế giới như trước. Nàng không thể tiếp tục là một tiên nhân vô cảm, xa rời nhân thế. Cái "mất người" mà Tạ Trần đã nhắc đến, giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một nỗi sợ hãi hiện hữu, một lời cảnh tỉnh khắc sâu trong tâm khảm. Con đường của nàng, và có lẽ là con đường của toàn bộ tiên giới, cần phải được xem xét lại. Sự ấm áp của Nguyệt Quang Trâm là lời hứa hẹn cho một Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không còn như xưa, một Lăng Nguyệt Tiên Tử đang trên con đường tìm lại chính mình. Nàng biết, một lựa chọn lớn đang chờ đợi nàng ở phía trước, một lựa chọn có thể sẽ đối đầu với chính những nguyên tắc đã định hình thế giới của nàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.