Nhân gian bất tu tiên - Chương 57: Vỏ Bọc Phàm Trần, Tâm Thức Thăm Dò
Ánh nắng chiều tà xuyên qua màn sương mờ ảo vẫn còn vương vấn trên đỉnh Thái Huyền Tông, nhuộm một màu vàng cam lên tấm bạch y thanh thoát của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng không còn đứng trước cửa sổ, ánh mắt vô định giữa biển mây. Thay vào đó, nàng đã thay đi bộ tiên bào thuần khiết, khoác lên mình một bộ y phục phàm trần đơn giản, màu xanh lam trầm mặc, không hoa văn, không chút phô trương. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ mộc, che khuất hoàn toàn chiếc Nguyệt Quang Trâm rực rỡ. Nàng đã cố gắng hết sức để che đi khí tức tiên gia ngàn năm đã ăn sâu vào cốt tủy, hóa thành một nữ tử phàm trần, dung mạo tú lệ nhưng không quá nổi bật, bước chân nhẹ nhàng, không một chút tiên phong đạo cốt.
Thế nhưng, dù đã cải trang kỹ lưỡng đến đâu, trong sâu thẳm tâm hồn nàng vẫn ẩn chứa một sự bối rối, một sự xa lạ không thể che giấu. Nàng rời khỏi Thái Huyền Tông, không theo lối mây bay hay pháp khí, mà hạ trần bằng chính đôi chân mình, từng bước một, như một phàm nhân thực thụ. Sự thay đổi này, đối với một tiên nhân đã quen với việc ngự trên chín tầng mây, là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, thậm chí có chút khó khăn. Những con đường gồ ghề, những ánh nhìn tò mò của người phàm, những mùi hương hỗn tạp của khói bếp, gia vị, và cả mùi đất sau cơn mưa, tất cả đều là những điều mà nàng đã quên lãng từ rất lâu, hoặc chưa từng thực sự cảm nhận trong cõi tiên thanh tịnh.
Khi nàng đặt chân đến Thị Trấn An Bình, ánh nắng đã ngả vàng hẳn, nhuộm lên những mái nhà ngói đỏ, những bức tường đất thô mộc một vẻ đẹp bình dị, ấm áp. Tiếng rao hàng của những tiểu thương, tiếng trẻ nhỏ đùa giỡn ngoài sân, tiếng gõ lạch cạch của thợ mộc, tiếng trò chuyện rôm rả từ quán trà ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Đó là một thứ âm thanh mà tiên giới không có, một thứ sức sống mà tiên giới đang dần đánh mất. Lăng Nguyệt chậm rãi bước đi trên con phố chính, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã dịu đi nhiều, quan sát từng chi tiết nhỏ nhặt. Nàng nhìn thấy một lão bà đang cặm cụi vá lưới, những ngón tay gầy guộc nhưng khéo léo. Nàng thấy một cặp vợ chồng trẻ đang cùng nhau đẩy xe hàng, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi. Nàng nghe thấy một câu chuyện phiếm về mùa màng sắp tới, về giá cả lúa gạo, về những lo toan rất đỗi phàm tục nhưng cũng rất đỗi chân thật.
Mỗi cảnh tượng, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương đều như một mũi kim châm vào trái tim nàng, khuấy động những tầng cảm xúc đã đóng băng từ ngàn năm. Trong tiên giới, mọi thứ đều được sắp đặt theo quy củ, theo Thiên Đạo. Các tu sĩ truy cầu sức mạnh, truy cầu trường sinh, truy cầu đạo lý siêu phàm, nhưng lại quên mất việc "sống". Họ sống trong ảo mộng của sự bất tử, nhưng lại dần "mất người", đánh mất những cảm xúc, những ký ức, những sợi dây liên kết với cõi hồng trần mà chính là cội nguồn của họ. Giờ đây, khi hòa mình vào dòng người phàm, nàng mới nhận ra sự trống rỗng trong chính mình, sự cô độc của một kẻ đã đứng quá cao, đã nhìn quá xa, để rồi quên mất hơi ấm của mặt đất dưới chân.
Nàng nhớ lại những lời mà Tạ Trần đã nói, những triết lý mà hắn đã kiên định từ hai mươi năm trước: "Nếu phải đánh đổi những gì làm nên chữ 'người', thì đó có còn là đường chân chính?" Tiên nhân có thể bất tử, có thể dời núi lấp biển, nhưng họ có còn cảm nhận được nỗi đau của một mất mát, niềm vui của một cuộc gặp gỡ, sự ấm áp của tình thân, hay sự trân trọng một bữa cơm đạm bạc? Lăng Nguyệt tự hỏi, mình đã bao lâu rồi không cười một cách tự nhiên, không khóc một cách chân thật, không cảm thấy giận dữ hay yêu thương một cách trọn vẹn? Trái tim nàng, đã bị phong ấn bởi đạo pháp và chấp niệm, giờ đây đang được những dòng chảy sinh động của nhân gian làm mềm đi.
Bỗng nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của nàng. "Anh Tạ Trần lại đọc sách nữa rồi!" Là Tiểu Hoạt Bát, cậu bé hàng xóm lém lỉnh, đang chạy vụt qua nàng, phóng như bay vào một cửa tiệm nhỏ ven đường. Nàng ngẩng đầu nhìn theo, và ánh mắt nàng dừng lại ở tấm biển gỗ đã cũ kỹ: "Quán Sách An Bình". Bên trong, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu sáng một góc phòng nơi một thư sinh gầy gò đang ngồi tĩnh lặng, tập trung vào cuốn sách trên tay. Đó chính là Tạ Trần.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương gỗ mục và giấy cũ thoang thoảng từ quán sách. Mùi hương ấy, đối với nàng, không chỉ là mùi của tri thức, mà còn là mùi của sự bình yên, của một cuộc sống không bị vướng bận bởi những tranh đoạt tiên môn, không bị ám ảnh bởi sự suy tàn của Thiên Đạo. Nàng chỉnh lại vạt áo, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng vẫn không khỏi dâng lên một chút hồi hộp khó tả. Đây không còn là cuộc gặp gỡ giữa một tiên nhân và một phàm nhân, mà là một cuộc đối thoại giữa hai linh hồn, một tìm kiếm lời giải đáp, một bảo vệ chân lý. Nàng bước chân vào quán sách, tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng, như một lời chào đón đến một thế giới hoàn toàn khác.
Quán sách của Tạ Trần, như thường lệ, vẫn giữ vẻ yên tĩnh và trang nghiêm của riêng nó, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Dù bên ngoài vẫn còn vọng lại tiếng rao hàng xa xăm, tiếng xe ngựa lộc cộc, nhưng khi cánh cửa gỗ khép lại, mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực và gỗ. Ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà, rọi lên những chồng sách cao ngất và những trang giấy ố vàng.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ đã sờn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, chăm chú vào cuốn sách cổ trên tay. Làn da trắng nhợt của anh, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, cùng bộ áo vải bố cũ kỹ, tất cả đều toát lên vẻ thanh đạm, không chút vướng bận danh lợi. Anh dường như không hề nhận ra sự xuất hiện của nàng, hoặc có lẽ, anh đã sớm cảm nhận được, nhưng vẫn giữ thái độ điềm nhiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ trang phục phàm nhân mộc mạc, khẽ khàng tiến đến một chiếc kệ sách gần đó, giả vờ lướt tìm một cuốn sách cũ. Thực chất, ánh mắt nàng lại không ngừng thăm dò Tạ Trần, từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt anh. Nàng đã cố gắng hết sức để che giấu khí tức và thần thái tiên gia, biến mình thành một nữ tử có học thức, tò mò về tri thức nhân gian.
"Công tử... có vẻ là người yêu sách." Nàng mở lời, giọng nói đã được nàng điều chỉnh để nghe nhẹ nhàng, tự nhiên hơn, không còn sự lạnh lùng cao ngạo của tiên nhân.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt anh lướt qua nàng một cách bình thản, như một hồ nước phẳng lặng phản chiếu vạn vật. "Yêu sách cũng như yêu lẽ phải, yêu chân lý vậy thôi, cô nương." Anh đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bìa sách đã bạc màu. "Không biết cô nương đây muốn tìm kiếm loại sách nào?"
Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười mà nàng đã tập luyện rất nhiều lần để trông tự nhiên nhất. "Thiếp muốn tìm... một loại sách có thể giải đáp những nghi vấn trong lòng. Những nghi vấn về con người, về thế sự, và về cả những giá trị mà chúng ta vẫn hằng theo đuổi." Nàng lựa chọn từ ngữ một cách cẩn trọng, từng câu từng chữ đều ẩn chứa ý tứ sâu xa.
Tạ Trần nhướng mày nhẹ, một tia tò mò thoáng qua trong đôi mắt anh. Anh mời nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, và tự tay pha một chén trà xanh, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Chén trà bốc khói nhẹ giữa hai người, như một cầu nối vô hình.
"Nghi vấn của cô nương... có vẻ không tầm thường." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, vang vọng trong sự tĩnh lặng của quán sách. "Phàm nhân thường chỉ lo toan cơm áo gạo tiền, hoặc truy cầu danh lợi. Những nghi vấn về giá trị và chân lý, thường chỉ xuất hiện ở những kẻ đã trải nghiệm nhiều, hoặc có tâm tư đặc biệt."
Lăng Nguyệt cảm thấy một chút bối rối. Ánh mắt Tạ Trần dường như có thể nhìn thấu tâm can nàng, dù nàng đã cố gắng che giấu kỹ lưỡng. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Thiếp chỉ là một nữ tử bình thường, từng trải qua một vài biến cố, nên có chút suy tư mà thôi." Nàng cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hoài nghi. Liệu hắn có nhận ra nàng? Hay chỉ là sự nhạy bén phi thường của hắn?
"Biến cố... có thể khiến con người ta trưởng thành, cũng có thể khiến con người ta lạc lối." Tạ Trần khẽ thở dài, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu dịu xuống hẳn, nhường chỗ cho sắc hoàng hôn. "Nếu tiện, cô nương có thể chia sẻ đôi điều. Có lẽ tại hạ, một kẻ chỉ biết quanh quẩn với sách vở, có thể cho cô nương một góc nhìn khác."
Lăng Nguyệt gật đầu. Đây chính là cơ hội mà nàng tìm kiếm. "Thiếp muốn hỏi tiên sinh... Tiên sinh nghĩ sao về con đường tu hành của các bậc tiên nhân? Liệu có phải chỉ có sức mạnh mới là cứu cánh của thế gian này?" Nàng hỏi thẳng, ánh mắt chăm chú nhìn vào Tạ Trần, muốn đọc được từng suy nghĩ trong anh.
Tạ Trần im lặng một lát, như đang cân nhắc từng lời nói. Anh đưa tay nhẽ nhàng xoay chén trà trên bàn. "Sức mạnh... là một công cụ, cô nương ạ. Giống như cây bút này, nó có thể dùng để ghi chép tri thức, cũng có thể dùng để vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp, nhưng cũng có thể dùng để đâm người." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng. "Sức mạnh bản thân nó không có tội, nhưng cách con người sử dụng nó, và mục đích mà họ hướng tới, mới là điều đáng bàn. Nếu xem sức mạnh là cứu cánh, vậy thì con người sẽ mãi mãi chạy theo nó, không ngừng nghỉ, quên mất bản chất của chính mình."
Lăng Nguyệt lắng nghe từng lời, trong lòng nàng như có tiếng chuông ngân. "Mục đích... vậy mục đích của con người, nên là gì, thưa tiên sinh?"
"Mục đích của con người, dù là tiên hay phàm, vẫn nên là tìm kiếm sự trọn vẹn trong chính mình." Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Sự trọn vẹn ấy không nằm ở sức mạnh vô biên, không nằm ở sự trường sinh bất tử, mà nằm ở việc giữ trọn những gì làm nên chữ 'người'. Đó là cảm xúc, là ký ức, là tình yêu thương, là nỗi sợ hãi, là sự thấu cảm, là khả năng nhận biết thiện ác. Còn về tu hành... nếu phải đánh đổi những gì làm nên chữ 'người', để rồi 'mất người', thì đó có còn là đường chân chính? Liệu một kẻ đã đánh mất nhân tính, chỉ còn lại một cỗ máy tu luyện vô cảm, có thể thực sự 'cứu vãn' được điều gì không, hay chỉ càng làm cho thế giới này trở nên lạnh lẽo, vô vị hơn mà thôi?"
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy toàn thân run rẩy nhẹ, chiếc Nguyệt Quang Trâm ẩn trong búi tóc bỗng tỏa ra một hơi ấm yếu ớt, như đồng điệu với sự lay động mãnh liệt trong lòng nàng. *Lời ngài nói... chính là nỗi lo sợ bấy lâu nay của ta. Con đường ta đang đi, liệu có phải đang dần đánh mất chính mình?* Nàng đã từng thấy rất nhiều tiên nhân, sau hàng ngàn năm tu luyện, trở nên vô cảm, lạnh lùng, coi thường sinh mệnh phàm trần như cỏ rác. Họ mạnh mẽ, họ uy nghi, nhưng họ trống rỗng. Họ đã "mất người". Và nàng, liệu có đang trên con đường đó?
Tạ Trần nhìn biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt nàng, một sự giằng xé nội tâm mà anh hiếm khi thấy ở một phàm nhân. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi ánh mắt anh lướt qua nàng một cách sâu sắc hơn, tinh tế hơn, như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc phàm trần mà nàng đang cố gắng duy trì. "Cô nương có vẻ là người từng trải, lại có tâm tư sâu sắc. Không giống những người phàm tục bình thường ta từng gặp." Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự chú ý đặc biệt. Anh không nói "không giống người phàm", mà là "không giống những người phàm tục *bình thường* ta từng gặp", một sự khác biệt nhỏ nhưng đầy hàm ý.
Lăng Nguyệt giật mình, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh ngạc và chút lo lắng. Hắn... hắn nhận ra điều gì? Nàng đã che giấu quá tốt, khí tức tiên gia đã được phong bế hoàn toàn. Nhưng Tạ Trần lại có thể cảm nhận được sự khác biệt, không phải bằng thần thức hay pháp thuật, mà bằng một sự nhạy bén phi thường với "nhân quả", với bản chất của con người. Anh có thể nhìn thấu cái hồn bên trong một con người, vượt qua mọi lớp ngụy trang.
"Công tử quá lời rồi..." Nàng khẽ đáp, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Thiếp chỉ là có chút duyên với sách vở, và luôn trăn trở về những điều mà người đời ít để tâm." Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, cảm nhận hơi ấm của Nguyệt Quang Trâm dưới lớp trâm gỗ. Chiếc trâm thiêng, vốn chỉ phát ra ánh sáng lạnh lẽo của tiên giới, giờ đây lại mang một hơi ấm dịu dàng, như ngọn lửa nhỏ trong một đêm đông.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Anh không truy vấn thêm, chỉ nhẹ nhàng nói: "Chính những trăn trở ấy, mới làm nên giá trị của một con người, cô nương ạ. Kẻ chấp mê, dù có đạt đến đỉnh cao tu luyện, cũng chỉ là một kẻ mù quáng. Kẻ biết nghi vấn, biết tìm tòi, mới có thể chạm đến chân lý." Anh lại cầm cuốn sách lên, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lăng Nguyệt, như một họa sĩ đang thưởng thức một bức tranh đầy ẩn ý.
Lăng Nguyệt cảm thấy một cảm giác 'kỳ lạ' dâng lên trong lòng. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại có cái nhìn sâu sắc đến mức nàng, một tiên nhân ngàn năm, cũng phải tự hổ thẹn. Anh không hề có ý định thể hiện sức mạnh hay tri thức của mình, chỉ đơn thuần là chia sẻ những gì anh đã thấu hiểu. Nhưng chính sự bình dị, chân thật ấy lại có sức lay động mãnh liệt hơn bất kỳ thần thông quảng đại nào. Nàng nhận ra rằng, mục đích của chuyến đi này, không phải là để nàng chiêu mộ Tạ Trần, hay để nàng ban phát ân huệ. Mà là để Tạ Trần, một lần nữa, khai sáng cho nàng, giúp nàng tìm lại con đường đã bị che khuất bởi chấp niệm trường sinh.
Nàng nhìn chén trà đã vơi một nửa, rồi lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu. Sự điềm tĩnh ấy, sự sâu sắc ấy, khiến nàng cảm thấy vừa ngưỡng mộ, vừa bối rối, và cả một chút sợ hãi. Sợ hãi rằng những gì nàng đã tin tưởng suốt ngàn năm, những gì làm nên thế giới của nàng, đang dần sụp đổ dưới những lý lẽ giản dị nhưng không thể chối cãi của một phàm nhân. Con đường cứu rỗi Thiên Đạo, có lẽ, không phải là con đường mà các tiên môn đang đi. Và con đường tìm lại "nhân tính" của nàng, có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.