Nhân gian bất tu tiên - Chương 595: Bẫy Rồng Lưới Hạc: Mưu Kế Cô Lập Của Ma Chủ
Mưa phùn vẫn rơi lất phất trên Thị Trấn An Bình, những giọt nước tí tách đọng trên mái ngói rêu phong, làm ướt đẫm những con đường đất. Thị trấn nhỏ bé này, thường ngày vốn nhộn nhịp vừa phải với tiếng rao hàng, tiếng bước chân hối hả và mùi thức ăn dân dã, giờ đây lại mang một vẻ ảm đạm đến nao lòng. Liên minh Nhân Đạo đã rút lui về đây, nhưng không khí không hề nhẹ nhõm, mà nặng trĩu bởi sự mất mát và nỗi đau. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng xen lẫn mùi đất ẩm, gợi lên những hình ảnh chiến trường vừa tàn khốc.
Trong một góc quán trọ tạm bợ, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi lặng lẽ, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, nhuộm một màu u buồn. Vài vết thương nhỏ trên vai và cánh tay vẫn còn rỉ máu, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong đôi mắt đỏ hoe của nàng. Nàng nhìn ra ngoài màn mưa, nơi những giọt nước vô tình gột rửa bụi trần, nhưng không thể gột rửa đi hình ảnh những đồng bào yêu tộc đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ Thiên Đăng Sơn. Nàng vẫn còn nghe văng vẳng tiếng tru bi thương, tiếng kêu gào thảm thiết của những người đã hy sinh để bảo vệ cuộc rút lui. Nỗi căm hờn Ma Chủ Cửu U sục sôi trong lòng, thiêu đốt tâm can nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và u sầu, cùng Dương Quân đang bận rộn sắp xếp các công việc hậu cần. Tiên bào trắng thuần của Lăng Nguyệt giờ đã không còn vẻ thanh tao như thường lệ, mà nhuốm màu phong trần, bụi bặm của chiến trận. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua những gương mặt thương binh, những phàm nhân sợ hãi đang co ro trong góc, rồi dừng lại trên bóng lưng gầy gò của Tạ Trần. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có bản thân nàng nghe thấy, nhưng lại chứa đựng bao sự lo lắng chất chồng.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú thường ngày giờ đã nhợt nhạt đi nhiều, nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc. Mặc dù anh đã quen với sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng những mất mát liên tiếp này, đặc biệt là sự hy sinh của Vô Danh Tăng, đã giáng một đòn mạnh vào lý tưởng và niềm tin của anh. Anh đi lại giữa những phàm nhân, trấn an họ bằng những lời lẽ mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi chua xót vẫn âm ỉ.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, đi lại giữa đám đông phàm nhân, giọng nói trầm hùng của ông vang lên, trấn an những tâm hồn đang hoảng loạn. Ông biết, trong thời khắc này, sự vững vàng của những người như ông là trụ cột cuối cùng cho niềm tin của phàm nhân. Ông tin tưởng Tạ Trần, nhưng sự lo lắng cho vận mệnh của nhân gian vẫn đè nặng lên đôi vai phong trần của ông.
Tạ Trần vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa phùn, như một bức tượng tạc giữa sự hỗn loạn và bi thương. Ánh mắt anh, vốn luôn sâu thẳm và tỉnh táo, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi đau đớn không nói thành lời, một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh vẫn còn nhớ như in những ánh mắt tuyệt vọng của yêu tộc khi họ hy sinh, và nỗi day dứt ấy vẫn đang gặm nhấm tâm can anh. Giờ đây, thêm vào đó là hình ảnh Vô Danh Tăng, một lão tăng không tu vi, một mình đứng chắn trước Ma Tôn Huyết Sát, dùng thân mình che chở cho phàm nhân. Mỗi sự hy sinh là một vết cắt sâu vào trái tim anh, trái tim của một phàm nhân đang gánh vác cả nhân gian.
Anh lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách, cảm nhận cái lạnh của cơn gió lùa qua khe cửa, và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi trú ẩn tạm bợ. Những điều đó không làm anh phân tâm khỏi dòng suy tư miên man, mà ngược lại, chúng như những nốt nhạc trầm buồn, điểm xuyết cho bản giao hưởng của nỗi đau và trách nhiệm. Anh là điểm neo nhân quả, và mỗi một sợi dây kết nối anh với nhân gian bị cắt đứt, dù là một chiến hữu hay một phàm nhân vô danh, đều khiến gánh nặng trên vai anh thêm chồng chất.
"Chúng ta đã phải trả cái giá quá đắt, Tạ Trần." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự mệt mỏi không thể che giấu. Nàng bước đến gần anh, đứng cách một khoảng tôn kính. "Kế hoạch tiếp theo là gì? Chúng ta không thể cứ rút lui mãi, cũng không thể cứ nhìn những người tin tưởng chúng ta ngã xuống mà không có một hướng đi rõ ràng." Nàng không chất vấn, mà là một lời thỉnh cầu, một tiếng kêu cứu khẩn thiết cho một lối thoát.
Dương Quân cũng bước đến, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau buồn và phẫn nộ. "Vô Danh Tăng... người đã hy sinh. Chúng ta phải làm gì đó để những mất mát này không trở nên vô nghĩa!" Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, ánh mắt rực lửa. "Ma Chủ Cửu U không thể cứ lộng hành như vậy!"
Từ góc phòng, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía họ. Đôi mắt đỏ hoe của nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng nỗi đau tột cùng nhưng cũng bùng lên ngọn lửa thù hận. "Tộc của ta... nhiều người đã ngã xuống. Ma Chủ Cửu U, hắn phải trả giá!" Giọng nàng khàn đặc, đầy bi thương nhưng cũng tràn ngập sự kiên định, không còn chút vẻ tinh nghịch hay lanh lợi thường ngày.
Bách Lý Hùng cũng bước đến, đứng đó như một ngọn núi vững chãi, ánh mắt kiên nghị nhìn Tạ Trần. Ông không nói gì, nhưng sự hiện diện của ông là một lời nhắc nhở không lời về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai vị thư sinh gầy gò.
Tạ Trần khẽ quay người lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người, từ vẻ mệt mỏi của Lăng Nguyệt, sự phẫn nộ của Dương Quân, nỗi đau của Hồ Ly Nữ, đến sự kiên nghị của Bách Lý Hùng. Anh không lập tức trả lời. Anh biết, những lời nói lúc này phải đủ trọng lượng để xoa dịu nỗi đau, vực dậy niềm tin, và chỉ ra một con đường. Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang thu nạp toàn bộ không khí nặng nề của căn phòng vào lồng ngực mình, rồi chậm rãi thở ra. Anh không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho mọi người tập trung lại, ánh mắt anh đã ánh lên vẻ suy tư và quyết đoán. Sự tĩnh lặng của anh, trong khoảnh khắc đó, còn có sức nặng hơn bất kỳ lời nói nào, buộc mọi người phải im lặng lắng nghe.
Anh đưa tay chỉ vào một chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở giữa phòng, nơi một tấm bản đồ sơ sài của vùng đất Thiên Đăng Sơn và các khu vực lân cận được trải ra. Chiếc bàn lung lay khe khẽ dưới sức nặng của những vật dụng được đặt vội vàng, ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên những đường nét ngoằn ngoèo trên bản đồ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Mùi ẩm mốc và mùi giấy cũ nồng nặc trong căn phòng nhỏ, cùng với sự tĩnh lặng đáng sợ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mưa đã tạnh từ lúc nào không hay, nhường chỗ cho sự im ắng của đêm tối, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rít nhẹ đầy ám ảnh.
Tạ Trần ngồi xuống, đôi mắt anh không ngừng lướt trên tấm bản đồ, như đang cố gắng đọc vị những bí ẩn ẩn giấu bên dưới những đường nét địa lý thô sơ. Anh đã dành cả buổi chiều để phân tích, kết nối các sự kiện, từ cuộc tấn công bất ngờ và tàn khốc vào yêu tộc ở Thiên Đăng Sơn, đến trận chiến bi tráng của Vô Danh Tăng ở Thôn Vân Sơn. Anh nhắm mắt lại, tái hiện lại những mảnh ghép thông tin rời rạc, cảm nhận dòng chảy nhân quả, những sợi dây vô hình kết nối các sự kiện bi thảm lại với nhau. Trong tâm trí anh, Nhân Quả Luân Bàn như đang xoay chuyển không ngừng, hé lộ những ý đồ thâm sâu, những mưu kế tàn độc của Ma Chủ Cửu U.
"Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt..." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, như đang nói với chính mình hơn là với bất kỳ ai khác. "Hắn muốn cô lập ta. Từng đòn đánh đều có chủ đích... phá hủy niềm tin, phá hủy hy vọng, phá hủy những 'điểm neo' quanh ta." Anh mở mắt ra, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, nhìn thẳng vào bản chất của vấn đề.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần không còn là một thư sinh gầy gò yếu ớt. Anh là một nhà chiến lược, một triết gia, một người nhìn thấu dòng chảy nhân quả, và cũng là một người đang gánh chịu nỗi đau tột cùng. Nỗi day dứt về sự hy sinh của yêu tộc, về cái chết của Vô Danh Tăng, không làm anh gục ngã, mà ngược lại, chúng trở thành những ngọn lửa thiêu đốt ý chí trong anh. Mỗi một sinh linh ngã xuống là một lời nhắc nhở, một lời thúc giục anh phải mạnh mẽ hơn, phải tìm ra con đường để chấm dứt bi kịch này.
Anh là "điểm neo nhân quả" của thế giới, một khái niệm trừu tượng nhưng lại mang sức nặng cụ thể đến đáng sợ. Và những người tin tưởng anh, những người sẵn lòng hy sinh vì lý tưởng "Nhân Đạo" mà anh đại diện, chính là những sợi dây kết nối anh với thế giới này, là nguồn sức mạnh tinh thần để anh có thể tiếp tục đứng vững. Ma Chủ Cửu U, với sự tàn nhẫn và mưu mô của hắn, đã nhìn thấu điều đó. Hắn không chỉ muốn giết chóc, hắn muốn cắt đứt những sợi dây liên kết vô hình nhưng lại vô cùng kiên cố ấy. Hắn muốn biến Tạ Trần thành một hòn đảo trơ trọi, bị nhấn chìm trong biển cả tuyệt vọng.
Nếu Tạ Trần mất đi những người tin tưởng mình, những người dám đứng về phía anh để bảo vệ nhân tính, thì "điểm neo" ấy sẽ dần mục ruỗng. Anh sẽ "mất người" theo cách đau đớn nhất, không phải vì tu vi cao thâm, mà vì sự cô lập tột cùng. Khi đó, Thiên Đạo sẽ hoàn toàn sụp đổ, và Ma Chủ sẽ dễ dàng thiết lập trật tự mới của hắn trên đống tro tàn của nhân gian. Đó chính là ý đồ thâm độc nhất của Ma Chủ: không chỉ đánh bại về mặt quân sự, mà còn hủy diệt về mặt tinh thần, gieo rắc sự tuyệt vọng và nghi ngờ vào trái tim của mỗi người.
Tạ Trần nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí đêm, tiếng gió rít nhẹ như lời than thở của nhân gian. Anh đã chứng kiến quá nhiều mất mát, quá nhiều sự hy sinh. Mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi linh hồn tan biến, đều là một gánh nặng đè lên vai anh. Nhưng chính những mất mát đó lại củng cố thêm ý chí của anh. "Cái giá của 'Nhân Đạo'..." Anh thầm nhắc lại câu nói đã thốt ra sau khi nghe tin về Vô Danh Tăng. Cái giá ấy, dù đắt đỏ đến đâu, cũng không thể khiến anh lùi bước.
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn thấy sự trống rỗng hay nỗi đau, mà là một sự kiên định đến sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Nỗi day dứt, nỗi buồn bã đều bị nén sâu vào bên trong, nhường chỗ cho lý trí lạnh lùng của một nhà chiến lược. Anh vươn tay, đặt một vài ký hiệu mới lên tấm bản đồ trải trên bàn, vẽ ra một đường vòng cung phức tạp, không theo bất kỳ quy luật thông thường nào. Đó là một đường đi táo bạo, một bước cờ đầy rủi ro, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất mà anh có thể nhìn thấy trong dòng chảy nhân quả hỗn loạn này. Nó không chỉ là một kế hoạch quân sự, mà là một mưu kế thâm sâu, một cái bẫy rồng lưới hạc để hóa giải chính ý đồ cô lập của Ma Chủ, biến điểm yếu thành sức mạnh, biến sự tuyệt vọng thành niềm tin, và cái chết thành sự tái sinh.
Đêm đã về khuya, không khí trong căn phòng họp tạm bợ ở Thị Trấn An Bình càng trở nên tĩnh lặng và nặng nề. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu leo lét hắt lên những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Bách Lý Hùng. Mùi ẩm mốc và mùi giấy cũ vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt từ những vết thương chưa lành. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa tạo ra tiếng rít nhẹ, như lời thì thầm của một linh hồn vô định, tăng thêm vẻ u ám cho bầu không khí.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của anh tựa như một cây tùng bách giữa phong ba bão táp, sừng sững và kiên định. Anh không nói về nỗi đau hay sự mất mát đã qua, bởi anh biết, tất cả mọi người ở đây đều đã cảm nhận nó sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. Thay vào đó, anh tập trung vào chiến lược, vào con đường phía trước. Ánh mắt anh lần lượt lướt qua từng người, như đang đánh giá, đang thăm dò, nhưng cũng chứa đựng một niềm tin sâu sắc.
"Ma Chủ không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không chút dao động, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, thu hút mọi sự chú ý. "Hắn muốn phá hủy 'điểm neo' này, phá hủy ta, bằng cách cắt đứt mọi mối liên hệ, mọi niềm tin mà ta đại diện." Anh dùng ngón tay thon dài chỉ vào tấm bản đồ, vào những điểm mà anh vừa đánh dấu, nơi yêu tộc đã ngã xuống, nơi Vô Danh Tăng đã hy sinh. "Những cuộc tấn công liên tiếp vào Thiên Đăng Sơn, vào Thôn Vân Sơn, không phải là những hành động ngẫu nhiên. Chúng là một chiến lược tâm lý, từng bước một, để cô lập ta."
Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ suy tư. "Ý ngươi là... hắn muốn chúng ta tuyệt vọng, để ngươi cũng tuyệt vọng, từ đó Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ?" Nàng đã nắm bắt được ý đồ sâu xa của Ma Chủ, nhưng sự kinh ngạc vẫn hiện rõ trên khuôn mặt nàng.
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Chính xác. Khi niềm tin bị xói mòn, khi những sợi dây nhân quả kết nối ta với nhân gian bị cắt đứt, ta sẽ 'mất người'. Và khi một 'điểm neo nhân quả' mất đi nhân tính, mất đi lý do để tồn tại, Thiên Đạo sẽ không còn chỗ dựa. Nhưng..." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "...nếu chúng ta biến sự cô lập đó thành một cái bẫy, một mồi nhử để hắn lộ diện hoàn toàn?"
Dương Quân, người luôn nhiệt huyết và khao khát hành động, ban đầu có chút do dự. "Kế hoạch này... quá mạo hiểm, Tạ Trần. Chúng ta đã mất quá nhiều. Liệu chúng ta có nên đặt cược tất cả vào một canh bạc như vậy?" Anh nhìn những khuôn mặt mệt mỏi xung quanh, nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói. "Nhưng... chúng ta đã không còn lựa chọn nào khác sao?" Câu hỏi của anh không phải là sự yếu đuối, mà là sự nhận thức đau đớn về tình thế tuyệt vọng mà họ đang phải đối mặt.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu bước lên một bước, đôi mắt đỏ hoe giờ đã ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. "Ta tin ngươi, Tạ Trần." Giọng nàng, dù vẫn còn khàn đặc, nhưng lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Chỉ cần có thể trả lại những gì hắn đã gây ra cho tộc của ta, ta sẽ làm mọi thứ. Dù có phải hy sinh thêm nữa, ta cũng không hối hận." Lời nói của nàng là một minh chứng cho sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần, một niềm tin được xây dựng từ máu và nước mắt.
Bách Lý Hùng không nói gì, nhưng ông khẽ gật đầu, ánh mắt kiên nghị của ông chứa đựng sự đồng tình. Với một người từng trải như ông, ông hiểu rằng trong những thời khắc sinh tử, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất để giành lấy cơ hội sống sót.
Tạ Trần bắt đầu trình bày kế hoạch chi tiết. Anh dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ, giải thích từng bước đi, từng tính toán, từng khả năng xảy ra. Anh không né tránh những rủi ro, mà phân tích chúng một cách lạnh lùng và khách quan. Kế hoạch của anh không phải là một đòn phản công trực diện, mà là một mưu kế vòng vèo, lợi dụng chính sự cô lập mà Ma Chủ tạo ra để kéo hắn vào một thế trận mà hắn không ngờ tới. Anh sẽ biến mình thành một "điểm neo" dễ bị tổn thương, một mồi nhử khổng lồ, để Ma Chủ buộc phải lộ diện, buộc phải dồn toàn bộ sức mạnh vào việc hủy diệt anh. Và khi đó, một cơ hội sẽ xuất hiện.
Mọi người lắng nghe, ban đầu còn có sự hoài nghi và lo lắng, nhưng sau đó, khi từng mảnh ghép của kế hoạch được Tạ Trần giải thích cặn kẽ, vẻ kinh ngạc dần hiện rõ trên khuôn mặt họ. Sự táo bạo trong mưu kế của anh, sự thâm sâu trong cách anh nhìn thấu ý đồ của Ma Chủ, khiến họ không khỏi thán phục. Kế hoạch này đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ, sự tin tưởng tuyệt đối, và trên hết, là sự chấp nhận rủi ro lớn đến mức có thể phải hy sinh tất cả.
"Kế hoạch này sẽ đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn nữa," Tạ Trần kết luận, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong căn phòng. "Có thể là từ chính bản thân ta, hoặc một phần đáng kể của liên minh. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể xoay chuyển cục diện, để Ma Chủ Cửu U phải trả giá cho những gì hắn đã gây ra."
Một sự đồng thuận ngầm được thiết lập trong căn phòng. Dù vẫn còn đó nỗi bất an và sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng ánh mắt của mỗi người đều ánh lên sự quyết tâm. Họ đã nhìn thấy một tia hy vọng trong bóng tối, một con đường để biến những mất mát vừa qua thành sức mạnh. Ma Chủ Cửu U có thể đang cố gắng cô lập Tạ Trần, nhưng hắn đã không tính đến sự kiên cường của những con người tin vào "Nhân Đạo", không tính đến sức mạnh của niềm tin, và không tính đến sự tài trí của vị thư sinh gầy gò này. Kế hoạch mới của Tạ Trần, một mưu kế táo bạo đến điên rồ, sẽ đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới, một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về trí tuệ và ý chí. Niềm tin của liên minh vào Tạ Trần được củng cố, nhưng cũng đặt anh vào vị trí dễ bị tổn thương hơn khi Ma Chủ nhận ra anh đang chống lại ý đồ của hắn. Cuộc đối đầu giữa "điểm neo nhân quả" và kẻ muốn hủy diệt nó, giữa sự sống và cái chết, giữa nhân tính và sự vô thường, đang đến hồi gay cấn nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.