Nhân gian bất tu tiên - Chương 596: Vùng Cấm Vô Nhân: Âm Mưu Bào Mòn Nhân Tính
"...Kế hoạch này sẽ đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn nữa," Tạ Trần kết luận, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong căn phòng. "Có thể là từ chính bản thân ta, hoặc một phần đáng kể của liên minh. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể xoay chuyển cục diện, để Ma Chủ Cửu U phải trả giá cho những gì hắn đã gây ra."
Một sự đồng thuận ngầm được thiết lập trong căn phòng. Dù vẫn còn đó nỗi bất an và sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng ánh mắt của mỗi người đều ánh lên sự quyết tâm. Họ đã nhìn thấy một tia hy vọng trong bóng tối, một con đường để biến những mất mát vừa qua thành sức mạnh. Ma Chủ Cửu U có thể đang cố gắng cô lập Tạ Trần, nhưng hắn đã không tính đến sự kiên cường của những con người tin vào "Nhân Đạo", không tính đến sức mạnh của niềm tin, và không tính đến sự tài trí của vị thư sinh gầy gò này. Kế hoạch mới của Tạ Trần, một mưu kế táo bạo đến điên rồ, sẽ đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới, một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về trí tuệ và ý chí. Niềm tin của liên minh vào Tạ Trần được củng cố, nhưng cũng đặt anh vào vị trí dễ bị tổn thương hơn khi Ma Chủ nhận ra anh đang chống lại ý đồ của hắn. Cuộc đối đầu giữa "điểm neo nhân quả" và kẻ muốn hủy diệt nó, giữa sự sống và cái chết, giữa nhân tính và sự vô thường, đang đến hồi gay cấn nhất.
***
Đêm khuya tại Thị Trấn An Bình, những tiếng động ồn ào ban ngày đã chìm vào giấc ngủ, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu thẳm chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ lùa qua những mái ngói cũ kỹ và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ vùng ngoại ô. Trong một căn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, nơi ánh nến bập bùng chiếu rọi lên những khuôn mặt căng thẳng, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Các bức tường gỗ sẫm màu dường như đang nuốt chửng lấy âm thanh, chỉ còn lại sự tập trung cao độ của những người đang ngồi quanh chiếc bàn tròn đơn sơ. Mùi gỗ mục, mùi trà thảo mộc đã nguội lạnh và một chút hương vị kim loại từ sự lo lắng vô hình quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí khó tả.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rũ rượi, đang trình bày bản báo cáo của mình. Vẻ mặt xinh đẹp thường ngày của nàng giờ đây phủ một tầng nghiêm trọng hiếm thấy, đôi mắt hổ phách luôn lanh lợi giờ ánh lên sự cảnh giác cao độ và một nỗi sợ hãi ẩn sâu. Nàng không còn vẻ đáng yêu, hoạt bát như thường lệ, mà thay vào đó là sự mệt mỏi và kinh hãi tột độ.
"...và...đáng sợ hơn," giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như nén lại một nỗi kinh hoàng, "những người dân chạm vào khu vực đó, họ không chết ngay, nhưng ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn. Họ... mất đi tất cả cảm xúc. Cây cối thì héo úa chỉ sau một đêm, không phải héo úa tự nhiên, mà là sự khô cằn đến tận gốc rễ, lá cây xoắn lại như những sợi dây khô cháy. Nước suối, dòng suối trong vắt chảy qua Thôn Lạc Hồng, giờ chuyển màu đục ngầu, sền sệt như bùn lầy, bốc lên một mùi tanh tưởi, ghê tởm, không phải mùi thối rữa mà là mùi của sự mục nát từ bên trong, như thể dòng nước đã chết. Những người dân bị ảnh hưởng, họ vẫn đi lại, vẫn thực hiện những động tác quen thuộc, nhưng không còn cười, không còn khóc, không còn giận dữ hay sợ hãi. Họ giống như những cái xác biết đi, những vỏ bọc trống rỗng, không một tia sáng của sự sống trong đôi mắt."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y thuần khiết tựa băng tuyết nhưng đôi mắt phượng sắc bén tràn đầy nghi hoặc, khẽ cau mày. Nàng vốn là người điềm tĩnh, ít khi biểu lộ cảm xúc, nhưng trước lời kể của Tiểu Cửu, một sự khó hiểu hiện rõ trên gương mặt nàng. "Đây là một loại tà thuật mới sao? Không giống với bất kỳ ma công nào ta từng biết. Ma công thường gây ra sự tàn phá, đau đớn, hoặc thao túng tâm trí. Nhưng loại bỏ hoàn toàn cảm xúc... điều này thật sự lạ lùng." Nàng đã chứng kiến vô số ma công, tà pháp trong suốt cuộc đời tu hành của mình, nhưng thứ mà Hồ Ly Nữ mô tả lại vượt quá mọi hiểu biết của nàng, nó không chỉ là hủy diệt thân xác mà còn là xóa bỏ linh hồn, xóa bỏ bản chất.
Dương Quân, người luôn nhiệt huyết và chính trực, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Khuôn mặt tuấn tú của chàng giờ đây tràn đầy sự căm phẫn và kinh hãi. Chàng đã chuẩn bị tinh thần cho những cuộc chiến khốc liệt, những cái chết bi thảm, nhưng sự biến đổi ghê tởm này lại khiến chàng rùng mình hơn bất cứ cảnh tượng máu me nào. Chàng tưởng tượng cảnh người thân, bạn bè của mình trở thành những cái xác không hồn như thế, nỗi căm hờn Ma Chủ lại dâng lên tột độ.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, không nói gì, nhưng ông khẽ siết chặt nắm đấm. Ánh mắt kiên nghị của ông nhìn chằm chằm vào bản đồ trải trên bàn, nơi Thôn Lạc Hồng được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ. Ông lo lắng cho dân chúng, những người phàm trần yếu ớt, dễ bị tổn thương nhất trong cuộc chiến của tiên ma. Dù đã quen với cái chết và sự tàn phá, nhưng việc chứng kiến linh hồn con người bị tước đoạt một cách tàn nhẫn như vậy lại khiến trái tim người tướng quân này nặng trĩu.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ngón tay anh gầy gò khẽ gõ nhịp lên mặt bàn gỗ đã bạc màu. Anh nhắm mắt lại, làn da trắng nhợt dưới ánh nến càng trở nên nổi bật. Không khí trong phòng dường như đặc lại, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi lời phán xét của anh. Với 'Nhân Quả Chi Nhãn' được kích hoạt, anh không nhìn bằng mắt thường, mà cảm nhận bằng dòng chảy nhân quả, bằng sự liên kết sâu xa của vạn vật. Từ những chi tiết nhỏ nhất mà Hồ Ly Nữ vừa kể, anh đã bắt đầu thấy những sợi tơ nhân quả chằng chịt, rối rắm, nhưng lại có một logic tàn nhẫn ẩn chứa.
Anh thấy sự mục rữa của cây cối không phải do bệnh tật hay thiếu nước, mà do một sự "cạn kiệt" từ sâu bên trong, như thể "linh khí" của chúng đã bị hút cạn, không còn khả năng duy trì sự sống. Dòng suối đục ngầu không chỉ là do ô nhiễm, mà là sự "đóng băng" của dòng chảy nhân quả, khiến nó mất đi sự tươi mới, sự sống động. Và những người dân vô hồn... đó là điều đáng sợ nhất. Anh cảm nhận được sợi dây nhân quả kết nối họ với nhân gian, với cảm xúc, ký ức đang dần bị mỏng manh, rồi đứt đoạn. Nó không phải là một đòn tấn công trực diện, không phải là cái chết, mà là một sự bào mòn từ gốc rễ, một sự "mất người" theo đúng nghĩa đen.
Anh mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm quét qua từng gương mặt lo lắng. "Không phải tà thuật, mà là sự bào mòn. Ma Chủ không muốn họ chết, hắn muốn họ... trở thành thứ khác. Một 'vùng cấm' đúng nghĩa, nơi nhân tính bị xóa sổ." Giọng anh trầm tĩnh, nhưng mỗi từ thốt ra lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong phòng càng trở nên căng thẳng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt của Lăng Nguyệt, như thể đang giải thích một bí mật cổ xưa. "Các vị đều biết, Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần. Việc tu hành càng cao, càng dễ 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức. Đó là một quá trình tự nhiên, hay đúng hơn là một lời nguyền cố hữu của Thiên Đạo này. Nhưng Ma Chủ Cửu U... hắn đang đẩy nhanh quá trình đó một cách cưỡng bức, một cách tàn bạo nhất."
"Hắn đang tạo ra một vùng đất chết, không phải là cái chết của thể xác, mà là cái chết của linh hồn. Hắn không muốn tiêu diệt, mà là tha hóa. Hắn muốn chứng minh rằng 'nhân tính' là phù du, yếu đuối, dễ dàng bị xóa bỏ. Hắn muốn tạo ra một 'điểm neo' mới, một 'điểm chết' của nhân tính, một lỗ hổng đen ngòm trong mạng lưới nhân quả của thế giới. Nếu để nó hoàn thành, không chỉ Thôn Lạc Hồng, mà cả một khu vực rộng lớn sẽ bị biến thành những vùng đất vô hồn, nơi con người chỉ còn là nh���ng cái xác biết đi, không còn cảm xúc, không còn ý chí, không còn nhân tính. Đó là một đòn đánh vào tận gốc rễ của 'Nhân Đạo' chúng ta, một sự phá hủy tàn bạo hơn bất kỳ cuộc chiến nào." Tạ Trần ngừng lời, để cho những từ ngữ của anh thấm sâu vào tâm trí mỗi người. Anh biết đây là một mối đe dọa vượt xa những gì họ từng đối mặt, một sự hủy diệt không thể chống đỡ bằng sức mạnh đơn thuần.
***
Đêm càng về khuya, không gian Thị Trấn An Bình càng trở nên lạnh lẽo. Ngoài cửa sổ, mây đen từ đâu kéo đến, che khuất vầng trăng yếu ớt, khiến cho thị trấn chìm sâu hơn vào bóng tối. Gió lạnh rít lên từng hồi, luồn lách qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm ướt và một cảm giác bất an. Trong căn phòng họp, ánh nến lung lay như muốn tắt, phản chiếu lên những gương mặt trầm tư, thấu rõ sự nặng nề trong lòng mỗi người.
Dương Quân, sau khi nghe Tạ Trần phân tích, cảm giác căm phẫn biến thành sự bất lực. Chàng chưa từng đối mặt với một kẻ thù mà mục tiêu không phải là chiến thắng hay hủy diệt, mà là tha hóa, là xóa sổ bản chất của sinh linh. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn nó bằng cách nào? Nếu không phải là tà thuật, nếu không phải là ma công thông thường, thì sức mạnh của chúng ta có thể làm được gì?" Giọng chàng chất chứa sự tuyệt vọng, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy ý chí chiến đấu. Chàng nhìn Tạ Trần, đặt trọn niềm tin vào trí tuệ của vị thư sinh gầy gò này.
Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên định. "Chúng ta không thể chờ đợi. Kế hoạch của Ma Chủ đang ở giai đoạn đầu, nhưng tốc độ lan rộng rất nhanh. Càng chậm trễ, cái giá phải trả càng lớn, không chỉ là sinh mạng, mà là linh hồn của những người vô tội. Chúng ta phải tấn công trực diện, tìm ra 'hạt nhân' của 'vùng cấm' đó và phá hủy nó." Anh đưa ngón tay gầy gò, xương xẩu chỉ vào một điểm trên bản đồ cũ kỹ trải trên bàn, đó là vị trí trung tâm của Thôn Lạc Hồng, một điểm mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã cảm nhận được sự tập trung kỳ lạ của những sợi dây nhân quả bị biến chất.
" 'Hạt nhân' này không phải là một ma vật mạnh mẽ hay một pháp khí tà ác đơn thuần," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm tĩnh, "mà có thể là một loại kết giới đặc biệt, hoặc một vật phẩm bị nguyền rủa, được Ma Chủ dùng để làm 'điểm tựa' cho việc bào mòn nhân tính. Nó đang hút cạn linh khí của cây cối, làm biến chất dòng nước, và quan trọng nhất, nó đang gặm nhấm những sợi nhân quả kết nối con người với cảm xúc, ký ức, và chính bản thân họ. Việc phá hủy 'hạt nhân' này sẽ cắt đứt nguồn gốc của sự tha hóa, khiến 'vùng cấm' suy yếu và tan rã."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe kỹ càng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu ánh nến. Nàng đã quen với những trận chiến trực diện, nơi sức mạnh tu vi quyết định tất cả. Kế hoạch này, dù mạo hiểm, nhưng lại có tính logic và sự tinh tế trong việc nhắm vào điểm yếu cốt lõi của đối thủ, không phải chỉ là sự đối đầu đơn thuần. "Tấn công trực diện vào một khu vực đã bị ma khí xâm nhiễm sâu sắc, lại còn có sự hiện diện của kẻ điều khiển phía sau... là một canh bạc lớn. Nhưng nếu chúng ta chần chừ, Ma Chủ sẽ có đủ thời gian để hoàn thành âm mưu của hắn. Khi đó, không chỉ một thôn làng, mà cả một khu vực lớn sẽ biến thành thứ mà ngươi gọi là 'điểm chết của nhân tính'." Nàng gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đã có quyết định. "Ta đồng ý với kế hoạch của Tạ công tử. Chúng ta phải hành động ngay."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau những giây phút sợ hãi ban đầu, giờ đây đã lấy lại được sự kiên định. Ký ức về những người tộc nhân bị biến thành ma vật vẫn còn ám ảnh nàng, và giờ đây, cảnh tượng những phàm nhân vô hồn lại càng thôi thúc nàng. "Ta sẽ đi tiên phong. Mũi của ta có thể ngửi thấy mùi ma khí, mùi mục rữa của linh hồn. Ta sẽ giúp dẫn đường, tránh những cạm bẫy không cần thiết." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chỉ cần là để ngăn chặn hắn, ta không tiếc thân mình."
Bách Lý Hùng, với vẻ mặt trầm trọng, cũng gật đầu mạnh mẽ. "Ta sẽ cùng các vị. Dù ta không có tu vi cao thâm như các vị tiên gia, nhưng ta có kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường, và ta sẽ bảo vệ các vị khỏi những ma vật cấp thấp, những thứ cản đường. Hơn nữa, những người dân vô tội đó... họ không thể bị bỏ mặc." Giọng ông vang dội, đầy khí phách. Ông hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến của tiên nhân, mà là một cuộc chiến của toàn bộ nhân loại, nơi phàm nhân cũng có vai trò và trách nhiệm của mình.
Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt anh lướt qua vẻ quyết tâm trên khuôn mặt họ. Anh biết, mỗi quyết định của anh đều đặt lên vai những sinh mạng này gánh nặng vô cùng. "Kế hoạch là như vậy," anh nói, giọng nói tăng thêm vài phần chắc chắn. "Chúng ta sẽ chia thành ba mũi. Mũi tiên phong sẽ do Hồ Ly Nữ dẫn đường, đột phá vào trung tâm thôn Lạc Hồng để xác định chính xác vị trí 'hạt nhân'. Mũi thứ hai, gồm Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sẽ yểm trợ, tiêu diệt các ma vật cản đường và bảo vệ mũi tiên phong. Mũi thứ ba, do Bách Lý Hùng chỉ huy, sẽ giữ vững tuyến sau, bảo vệ những người dân vô hồn còn sót lại, đồng thời ngăn chặn bất kỳ sự truy kích nào từ phía Ma Chủ."
Anh tiếp tục, vạch ra từng đường đi, từng điểm tập kết trên bản đồ, giải thích cách thức phối hợp, ám hiệu liên lạc. Anh không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, từ việc lợi dụng địa hình rừng núi để che giấu hành tung, đến cách thức đối phó với những loại ma vật đặc thù đã xuất hiện ở khu vực đó. "Điều quan trọng nhất là tốc độ và sự bí mật. Chúng ta phải đánh úp, không cho Ma Chủ Cửu U kịp phản ứng. Một khi 'hạt nhân' bị phá hủy, 'vùng cấm' sẽ suy yếu, và chúng ta sẽ có cơ hội để cứu vãn những gì còn có thể."
Cuộc thảo luận kéo dài cho đến gần rạng sáng, nhưng cuối cùng, một sự đồng thuận mạnh mẽ đã được thiết lập. Dù còn đó nỗi lo lắng và sự bất an về một kế hoạch đầy mạo hiểm, nhưng tất cả đều hiểu rằng đây là con đường duy nhất để chống lại một mối đe dọa thâm độc đến tận cùng bản chất của con người. Ánh mắt của họ, dù mệt mỏi, nhưng đã ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì để bảo vệ "Nhân Đạo".
***
Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn đêm, Rừng Thanh Phong đã chìm trong một lớp sương mù mỏng, lành lạnh. Từng hạt sương đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, nhưng không khí lại nặng trĩu một cảm giác u ám, báo hiệu một cuộc hành trình không hề yên bình. Gió lạnh luồn lách qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ, như tiếng thì thầm của một thế giới đang ngủ say. Mùi đất ẩm ướt, mùi lá cây mục ruỗng và mùi rêu phong quyện vào nhau, mang theo một vẻ hoang sơ, tịch mịch.
Đội tinh nhuệ của Liên minh Nhân Đạo, gồm Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Hồ Ly Nữ và Bách Lý Hùng cùng một số ít binh sĩ phàm nhân tinh nhuệ nhất của ông, đang lặng lẽ hành quân xuyên qua màn sương. Mỗi bước chân đều được đặt cẩn trọng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đi ở giữa, đôi mắt sâu thẳm của anh không ngừng quan sát xung quanh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của linh khí và dòng chảy nhân quả trong không gian. Anh cảm thấy một sự biến chất tinh vi đang dần len lỏi vào khu rừng, một mùi vị khó tả của sự suy tàn và hư không, dù chưa rõ ràng như lời Tiểu Cửu mô tả về Thôn Lạc Hồng, nhưng nó đã đủ để khiến anh cảnh giác cao độ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, bạch y của nàng hòa vào màn sương mờ ảo. Nàng không phát ra chút khí tức tu vi nào, hoàn toàn ẩn mình, nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên sự cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu. Nàng vẫn nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng đang dấy lên những làn sóng suy tư. Cuộc chiến này khác xa những gì nàng từng tưởng tượng. Không phải là những màn đấu pháp thuật rực rỡ, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, chống lại một thứ tà ác vô hình đang gặm nhấm sự sống từ bên trong. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần: Ma Chủ không muốn tiêu diệt, mà là tha hóa. Điều đó khiến nàng cảm thấy ghê tởm hơn cả cái chết.
Dương Quân đi sát bên Lăng Nguyệt, thanh kiếm trong tay chàng không rời. Khuôn mặt tuấn tú của chàng giờ đây ẩn chứa sự căng thẳng, nhưng ánh mắt lại rực cháy ý chí chiến đấu. Chàng là người nhiệt huyết, chính trực, không thể chấp nhận sự tàn bạo vô nhân tính của Ma Chủ. Mỗi bước chân của chàng đều vững vàng, thể hiện sự quyết tâm bảo vệ những điều tốt đẹp còn sót lại của nhân gian. Chàng nghĩ về những người dân vô tội ở Thôn Lạc Hồng, những vỏ bọc trống rỗng, và nỗi căm phẫn lại dâng lên, hun đúc thêm sức mạnh cho chàng.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu dẫn đầu, đôi tai cáo trắng muốt của nàng không ngừng vểnh lên, xoay chuyển theo từng làn gió. Khứu giác nhạy bén của nàng là vũ khí quý giá nhất lúc này. Nàng bước đi nhẹ như không, tránh né những cành cây khô, những lớp lá mục, dẫn cả đội đi theo những lối mòn khuất nẻo nhất. Nàng cảm thấy một sự lo lắng dâng lên trong lòng, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì họ sắp đối mặt, nhưng sự trung thành và ý chí trả thù cho tộc nhân đã chết dưới tay Ma Chủ đã hóa giải tất cả những yếu đuối đó. Nàng biết, chỉ có Tạ Trần và kế hoạch của anh mới có thể mang lại công bằng.
"Chúng ta còn bao xa nữa?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm, hòa lẫn vào tiếng gió.
Hồ Ly Nữ dừng lại một chút, hít thở sâu, đôi tai nàng giật giật. "Sắp tới rồi, ta đã ngửi thấy mùi tử khí và... một thứ gì đó rất khó chịu, giống như sự mục rữa của linh hồn. Nó không phải mùi của cái chết vật lý, mà là một sự thối rữa tinh thần, một sự cạn kiệt từ bên trong. Mùi đó... nó đang ngày càng nồng nặc." Giọng nàng run lên một chút, như thể chính nàng cũng bị ảnh hưởng bởi thứ mùi ghê tởm đó.
Bách Lý Hùng, người tướng quân với thân hình vạm vỡ, đi ở phía sau cùng đội binh sĩ phàm nhân. Ông siết chặt cán đao, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía trước. "Dân chúng trong thôn sẽ ra sao? Chúng ta có thể cứu họ không?" Câu hỏi của ông không phải là sự nghi ngờ, mà là sự lo lắng sâu sắc nhất của một người lãnh đạo quân đội, người luôn đặt sự an nguy của dân chúng lên hàng đầu. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều cái chết, nhưng cái chết linh hồn này lại khiến ông day dứt hơn cả.
Tạ Trần quay đầu lại nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ cố gắng cứu họ, Bách Lý tướng quân. Nhưng ưu tiên hàng đầu là ngăn chặn sự lan rộng của 'vùng cấm' này. Nếu không, sẽ có thêm vô số thôn làng khác cũng phải chịu số phận tương tự. Nhiệm vụ của chúng ta là chặt đứt gốc rễ của sự tha hóa, trước khi nó kịp nuốt chửng toàn bộ nhân gian." Anh nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. Anh hiểu rằng, trong cuộc chiến này, đôi khi phải chấp nhận những mất mát đau lòng để bảo vệ một bức tranh lớn hơn, một tương lai xa hơn cho nhân loại.
Cả đội tiếp tục di chuyển, giữ im lặng tuyệt đối. Màn sương càng lúc càng dày đặc hơn, nuốt chửng lấy ánh sáng yếu ớt của bình minh, khiến cho khu rừng trở nên âm u, lạnh lẽo. Tạ Trần cảm nhận được áp lực của ma khí đang ngày càng tăng lên, một loại ma khí không chỉ lạnh lẽo mà còn mang theo sự trống rỗng, sự mục nát của bản chất. Anh biết, họ đã đến rất gần Thôn Lạc Hồng, và cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu. Mỗi người đều siết chặt vũ khí, chuẩn bị tinh thần cho những cảnh tượng kinh hoàng sắp diễn ra, và cho một trận chiến không chỉ về thân xác, mà còn về linh hồn.
***
Cuối cùng, đội tinh nhuệ cũng đến được Thôn Lạc Hồng. Thay vì khung cảnh yên bình, tĩnh lặng của một ngôi làng vào bình minh với tiếng gà gáy, tiếng chim hót, và mùi khói bếp quen thuộc, thứ chào đón họ là một sự im lặng chết chóc, đến rợn người. Dù đã là bình minh, nhưng cả thôn vẫn chìm trong một màn sương mù dày đặc, xám xịt, lạnh lẽo thấu xương, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng, khiến nơi đây trông như đang ở giữa đêm đen sâu thẳm nhất.
Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất, giờ đây xiêu vẹo, đổ nát, như những bộ xương khô khốc đang hấp hối. Cây cối trong vườn, trên những cánh đồng xung quanh, đều héo úa một cách ghê rợn, lá cây xoắn lại, cành cây khô gãy, không một chút sức sống. Mùi tử khí lạnh lẽo, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi héo úa của thực vật và một mùi ma khí biến chất tanh tưởi, khó chịu đến buồn nôn, xộc thẳng vào khứu giác, khiến ai nấy đều cảm thấy nặng nề, khó thở.
Và rồi, họ nhìn thấy những người dân. Họ không phải là những xác chết, mà là những cái bóng vật vờ, lang thang trên những con đường đất nhỏ, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, không có bất kỳ biểu cảm hay phản ứng nào. Một người đàn ông đang kéo cày trên cánh đồng đã khô cằn, nhưng nét mặt anh ta không thể hiện chút mệt mỏi hay oán than nào. Một người phụ nữ đang ngồi bên khung cửi, tay vẫn máy móc dệt những sợi vải thô, nhưng đôi mắt nàng nhìn xuyên qua không trung, hoàn toàn trống rỗng. Trẻ con không khóc, không cười, không nô đùa, chỉ đứng yên một chỗ hoặc đi lại chậm chạp, vô định. Toàn bộ ngôi làng là một bức tranh kinh hoàng về sự vô nhân, sự tha hóa đến tận cùng.
"Đây... đây là địa ngục sao?" Dương Quân thốt lên, giọng chàng run rẩy, ánh mắt không thể che giấu sự kinh hoàng tột độ. Chàng đã từng đối mặt với vô số ma vật gớm ghiếc, nhưng cảnh tượng này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần, bởi nó tước đoạt đi thứ quý giá nhất của con người: nhân tính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù lạnh lùng, nhưng khuôn mặt nàng cũng hiện lên sự phẫn nộ. "Quả nhiên là hắn! Tên U Linh này... tàn độc hơn ta tưởng." Nàng siết chặt kiếm, sát khí trong mắt nàng bùng lên.
Ngay khi lời nàng vừa dứt, một bóng người mờ ảo, uyển chuyển như làn khói, hiện ra từ trong màn sương mù dày đặc. Đó là U Linh, thủ hạ của Ma Ch�� Cửu U. Thân hình nàng gần như trong suốt, gương mặt xinh đẹp đến ma mị nhưng lại lạnh lùng đến tột độ, đôi mắt không có con ngươi, chỉ là hai hốc sâu thăm thẳm. Nàng không nói gì, chỉ khẽ vung tay. Ngay lập tức, từ trong sương mù, vô số ma vật cấp thấp, những hình thù méo mó, quái dị, gầm gừ lao về phía Liên minh Nhân Đạo. Chúng không có lý trí, chỉ có bản năng hủy diệt, và đặc biệt, chúng mang theo một luồng ma khí đặc trưng của sự bào mòn, sự cạn kiệt, khiến không gian xung quanh càng trở nên nặng nề, ngột ngạt.
"Đừng để bị ảnh hưởng bởi ma khí! Mục tiêu chính là U Linh và hạt nhân của 'vùng cấm'!" Tạ Trần quát khẽ, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, xua tan một phần sự kinh hoàng đang bao trùm mọi người. Anh biết, đây không phải lúc để chần chừ hay dao động. Anh vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của Thôn Lạc Hồng, cố gắng cảm nhận vị trí chính xác của 'hạt nhân' mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã chỉ điểm.
U Linh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo, vô cảm hiện lên trên gương mặt xinh đẹp. Giọng nàng vang lên giữa tiếng gầm gừ của ma vật, lạnh lẽo như băng giá, không chút cảm xúc: "Kẻ phản kháng... sẽ bị đồng hóa." Như một lời tuyên án, một lời khẳng định về số phận không thể tránh khỏi của những kẻ yếu ớt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lập tức triển khai phòng ngự và phản công. Lăng Nguyệt tung ra những luồng kiếm khí lạnh lẽo như băng tuyết, cắt xuyên qua đàn ma vật, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người, tiêu diệt chúng một cách nhanh gọn. Dương Quân vung thanh kiếm của mình, tạo thành một vòng bảo vệ vững chắc, những chiêu thức của chàng nhanh như chớp giật, dứt khoát và mạnh mẽ, không cho bất kỳ ma vật nào có thể tiếp cận. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng pháp thuật bùng nổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
Bách Lý Hùng, cùng với các binh sĩ phàm nhân của mình, tạo thành một vòng cung, đứng chắn trước những người dân vô hồn đang lang thang. Ông không giao chiến trực tiếp với ma vật mạnh, mà tập trung vào việc bảo vệ những phàm nhân đáng thương, đẩy lùi những ma vật cấp thấp cố gắng tiếp cận họ. Ánh mắt ông vẫn kiên nghị, dù trong lòng đang dấy lên một nỗi chua xót không thể tả. Ông chiến đấu không chỉ để tiêu diệt kẻ thù, mà còn để bảo vệ những linh hồn đã mất, dù họ đã không còn nhận thức được sự bảo vệ đó.
Tạ Trần không tham gia vào cuộc giao tranh trực diện. Anh vẫn đứng đó, đôi mắt nhắm hờ, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc cảm nhận. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đang hoạt động hết công suất, thấu thị qua lớp sương mù dày đặc, xuyên qua những luồng ma khí hỗn loạn, để tìm kiếm một "điểm" duy nhất – nơi những sợi nhân quả đang bị bóp méo, bị hủy hoại một cách tập trung nhất. Anh cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải ma khí đơn thuần, mà là một sự "trống rỗng" đang phát ra từ trung tâm thôn. Đó chính là "hạt nhân" của "vùng cấm". Anh biết, thời gian không còn nhiều, mỗi giây phút trôi qua, nhân tính của Thôn Lạc Hồng lại bị bào mòn thêm một chút. Cuộc đua với cái chết, và hơn thế nữa, với sự vô nhân, đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.