Nhân gian bất tu tiên - Chương 594: Bất Tử Niềm Tin: Vô Danh Tăng Hộ Vệ Chúng Sinh
Ánh bình minh vẫn còn vật vã để xuyên qua mây đen, không thể xua đi hoàn toàn bóng tối đang bao trùm. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự sụp đổ của nó sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một khoảng trống mà không ai biết sẽ được lấp đầy bằng điều gì, bằng trật tự hay hỗn loạn mới. Tạ Trần không biết mình có thể lấp đầy khoảng trống đó bằng một trật tự mới hay không, nhưng anh biết, số phận của Ma Chủ Cửu U, và cả của chính anh, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến khốc liệt này, trong sự hỗn loạn của một kỷ nguyên sắp tàn. Anh không muốn thành tiên, nhưng anh buộc phải hành động như một người gánh vác cả nhân gian, một phàm nhân đang cố gắng giữ trọn nhân tính giữa một thế giới đang dần "mất người", nơi ranh giới giữa thiện ác, sống chết đã trở nên mờ nhạt. Anh vẫn là Tạ Trần, thư sinh với chiếc áo vải bố cũ kỹ, nhưng gánh nặng trên vai anh đã trở nên lớn hơn bao giờ hết, nặng trĩu những sinh mạng và những chấp niệm về một nhân gian bình yên, một cuộc sống trọn vẹn. Anh sẽ tiếp tục bước đi, dù con đường đó có tăm tối đến đâu, vì anh là "điểm neo nhân quả", là hy vọng cuối cùng của nhân gian.
***
Hoàng hôn đang dần buông xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm đỏ những mái nhà gỗ và đá nhỏ bằng một gam màu bi tráng, như thể báo trước một điềm chẳng lành. Con suối nhỏ v���n chảy róc rách nay dường như cũng trầm lặng hơn, tiếng chim hót thưa thớt rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho những âm thanh hỗn loạn của sự sợ hãi. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và khói bếp lờ mờ bay trong không khí, nhưng giờ đây, chúng bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh, mùi nước mắt và nỗi kinh hoàng. Cơn gió lạnh se sắt bắt đầu thổi, mang theo hơi ẩm của những đám mây đen đang vần vũ trên đỉnh núi, dự báo một đêm dài và đầy biến động.
"Chạy đi! Ma vật tới rồi!" Tiếng la thất thanh của một người đàn ông trung niên xé tan màn yên bình giả tạo, gieo rắc sự hoảng loạn vào từng ngóc ngách của thôn. "Trời ơi, chúng ta phải làm sao đây?" Một bà lão run rẩy ôm chặt đứa cháu nhỏ, giọng nói đầy tuyệt vọng.
Dòng người phàm nhân bắt đầu xô đẩy, chen chúc nhau trên con đường đất nhỏ, cố gắng tìm lối thoát. Già có, trẻ có, những khuôn mặt lấm lem bụi đất và nước mắt, ánh mắt thất thần nhìn về phía trước, nơi có lẽ là hy vọng, hoặc có lẽ là vực sâu. Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ, chỉ biết rằng ở lại đây, cái chết là điều chắc chắn. Họ là những người dân vô tội, không tu vi, không pháp bảo, chỉ biết nương tựa vào nhau, và vào một tia hy vọng mỏng manh.
Giữa biển người hỗn loạn ấy, một thân ảnh gầy gò, khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ nát, vẫn chậm rãi bước đi, tĩnh lặng như dòng suối không lay động. Đó là Vô Danh Tăng. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát ra vẻ từ bi hiếm thấy, đôi mắt thường ngày vẫn nhắm hờ, nhưng giờ đây, chúng đã mở ra, ánh lên sự giác ngộ và một nỗi trầm tư sâu sắc. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương nổi bật như những minh chứng cho tháng năm tu hành khổ hạnh. Tay ông vẫn cầm chiếc gậy thiền quen thuộc, và chiếc bát khất thực đơn sơ treo bên hông.
"Lão trượng, cẩn thận!" Vô Danh Tăng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang, đỡ lấy một bà lão vừa trượt chân ngã giữa đám đông. Ông không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng dìu bà đứng dậy, dùng khăn tay cũ lau đi vết bùn trên áo bà. Bà lão ngẩng đầu nhìn ông, ánh mắt hoảng loạn dần được thay thế bằng một chút kinh ngạc và biết ơn.
Một đứa trẻ lạc mẹ khóc thét giữa dòng người. Vô Danh Tăng tiến lại, cúi người xuống, xoa nhẹ đầu thằng bé. "Tiểu thí chủ, đừng sợ hãi. Phật ở trong tâm, bình an sẽ đến." Ông không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ là một lời an ủi đơn thuần, một hơi ấm nhỏ nhoi giữa cơn bão táp. Thằng bé nhìn vào đôi mắt của ông, lạ lùng thay, tiếng khóc dần nhỏ lại, rồi im bặt.
Vô Danh Tăng ngước nhìn bầu trời đang ngày càng u ám. Ông biết, ma khí đang lan tỏa khắp nơi, nuốt chửng sự sống và thanh tịnh của nhân gian. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người", quá nhiều sinh linh vô tội ngã xuống. Lòng từ bi của ông không cho phép ông quay lưng lại. Phàm nhân, họ không có tu vi, không hiểu đạo pháp cao siêu, nhưng họ có sự sống, có niềm tin, có những mối liên hệ nhân quả giản dị mà sâu sắc. Chính những điều đó mới là nền tảng của "nhân gian", của cái gọi là "con người". Nếu những điều đó bị hủy diệt, thì cho dù có Thiên Đạo được "vá lại", có thành tiên, liệu ý nghĩa còn lại là gì?
Ông chậm rãi bước đi, không vội vã, không hoảng loạn, như một điểm neo giữa cơn cuồng phong. Mỗi bước chân của ông đều mang theo một sức nặng, sức nặng của lòng từ bi, sức nặng của một lời thề không nói. Ông không tu luyện để thành Phật, ông chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, giữ trọn cái tâm lương thiện. Nhưng giờ đây, trong thời khắc Thiên Đạo suy kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, khi sự sống bị đe dọa, liệu một người như ông có thể sống một đời bình thường? Hay ông phải chấp nhận một gánh nặng khác, một sứ mệnh khác, một sự hy sinh khác để bảo vệ những điều bình thường ấy?
Ông thấy những ánh mắt tuyệt vọng, những bàn tay níu kéo, những lời cầu nguyện không thành tiếng. Ông hiểu, đây không chỉ là việc cứu vớt một vài sinh mạng, mà là bảo vệ cái "nhân tính" cuối cùng, là giữ lại một chút "chấp niệm" về một cuộc sống bình yên. Ông thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi của một cõi nhân gian đang dần tàn úa. Nhưng trong đôi mắt ông, sự kiên định chưa bao giờ tắt. Ông không sợ hãi cái chết, ông chỉ sợ hãi cái chết trở nên vô nghĩa. Và để cái chết không vô nghĩa, ông biết mình phải làm gì.
Ông nhìn về phía trước, nơi con đường đất hẹp dần, dẫn vào một khe núi hiểm trở. Đó là con đường duy nhất để những phàm nhân này thoát khỏi Thôn Vân Sơn, thoát khỏi sự truy đuổi của Ma vật. Và ông cũng biết, đó chính là nơi mà ông sẽ phải đối mặt với số mệnh của mình, đối mặt với cái giá của lòng từ bi, đối mặt với sự tàn bạo của một thế lực đang cố gắng hủy diệt tất cả những gì ông trân quý. Ánh sáng vàng nhạt từ thân thể ông ngày càng rõ rệt, không phải là hào quang của phép thuật, mà là ánh sáng của niềm tin, của một trái tim không bao giờ từ bỏ.
***
Đêm tối bao trùm, nuốt chửng Thôn Vân Sơn và toàn bộ cảnh vật xung quanh. Gió mạnh bắt đầu rít qua khe núi hẹp, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Ma khí đen đặc cuồn cuộn từ phía sau, nhuộm đen cả không gian, khiến không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và đá mục vốn có của khe núi giờ đây bị xua tan, thay vào đó là mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí đặc quánh, báo hiệu sự hiện diện của những thế lực tà ác.
Đoàn người phàm nhân, sau bao nỗ lực, cuối cùng cũng tiến vào được khe núi, nhưng lối thoát duy nhất phía trước lại bị chặn đứng. Một thân hình khổng lồ, cao hơn hai trượng, đứng sừng sững, chặn ngang mọi lối đi. Đó là Ma Tôn Huyết Sát, kẻ mang trong mình sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ. Hắn mặc một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã. Khuôn mặt góc cạnh của hắn bị che khuất một phần bởi bóng tối, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu của hắn thì sáng rực, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với mọi sinh linh yếu ớt. Hắn được bao quanh bởi một đoàn Ma vật hung tợn, chúng gầm gừ, nhe nanh múa vuốt, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào đoàn người phàm nhân đang co cụm lại trong sợ hãi.
"Lũ phàm nhân yếu ớt, chỉ biết chạy trốn!" Giọng nói của Ma Tôn Huyết Sát vang vọng trong khe núi, trầm đục và đầy uy hiếp, mang theo sự ngạo mạn tột cùng. "Sức mạnh của các ngươi ở đâu? Thật nực cười khi các ngươi dám nghĩ mình có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Ma Chủ ta!" Hắn vung tay, m���t luồng ma khí đen đặc xoáy tròn, thổi bay vài tảng đá lớn, khiến đoàn người phía sau càng thêm hoảng loạn.
Giữa sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng ấy, Vô Danh Tăng, đơn độc, bước ra khỏi đám đông, đứng đối mặt với Ma Tôn Huyết Sát. Thân hình gầy gò của ông, chiếc áo cà sa cũ nát, đối lập hoàn toàn với sự khổng lồ và hung tợn của Ma Tôn. Nhưng từ thân thể ông, một ánh sáng vàng nhạt bắt đầu tỏa ra, như một ngọn nến nhỏ nhoi giữa đêm tối, nhưng lại kiên cường một cách lạ thường. Ánh sáng ấy không chói lóa, nhưng lại đủ sức xua đi một phần ma khí, mang lại một chút ấm áp và hy vọng cho những phàm nhân đang run rẩy phía sau.
"Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn." Vô Danh Tăng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, vang vọng trong khe núi như một tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Mạng sống này, ta nguyện dùng để đổi lấy sự bình an của chúng sinh." Ông không hề run sợ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Ma Tôn, không một chút e dè. Ông biết mình không phải là đối thủ của Ma Tôn Huyết Sát về mặt sức mạnh tu vi, nhưng ông có một thứ khác, thứ mà hắn không thể hiểu, không thể hủy diệt: Niềm tin.
Ma Tôn Huyết Sát phá lên cười khẩy, tiếng cười vang vọng khắp khe núi như tiếng sấm nổ, đầy khinh miệt và tàn nhẫn. "Ngươi, một lão tăng già cỗi, dám cản đường Ma Chủ? Chết đi! Lòng từ bi của ngươi chỉ là sự yếu đuối! Các ngươi tu sĩ, lúc nào cũng rêu rao về từ bi, về nhân quả, nhưng cuối cùng cũng chỉ là những kẻ yếu hèn, không dám đối mặt với chân lý của sức mạnh tuyệt đối!" Hắn giơ một bàn tay to lớn lên, những móng vuốt đen nhọn hoắt hiện ra, trên đó ma khí xoáy cuộn như một cơn lốc. Hắn không muốn phí lời thêm nữa, chỉ muốn nghiền nát kẻ dám cản đường hắn, nghiền nát cái gọi là "lòng từ bi" mà hắn khinh bỉ.
Vô Danh Tăng khẽ nhắm mắt, chắp tay niệm Phật. Hơi thở của ông vẫn đều đặn, không hề có chút hoảng loạn. Ông biết, cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của phép thuật hay tu vi, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Ma Tôn Huyết Sát vung tay xuống, một luồng ma khí đen đặc như một con mãng xà khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, lao thẳng tới Vô Danh Tăng. Không khí xung quanh bị xé toạc, đá núi nứt vỡ dưới sức ép của ma khí.
Nhưng Vô Danh Tăng không hề né tránh. Ông đứng yên tại chỗ, tựa như một ngọn núi sừng sững. Khi luồng ma khí chạm vào ông, một vòng hào quang vàng nhạt đột ngột bùng phát, hình thành một lá chắn trong suốt. Luồng ma khí va chạm vào lá chắn, phát ra một tiếng nổ long trời lở đất, khói bụi cuồn cuộn bốc lên, che khuất tầm nhìn. Đoàn người phàm nhân phía sau thét lên kinh hoàng, nhưng họ vẫn không dám chạy trốn, vì họ biết, nếu Vô Danh Tăng gục ngã, số phận của họ cũng sẽ không khác là bao.
Khi khói bụi tan đi, Vô Danh Tăng vẫn đứng đó, thân hình gầy gò của ông vẫn hiên ngang. Lá chắn vàng nhạt vẫn bao bọc ông, nhưng đã trở nên mỏng manh hơn, và trên chiếc áo cà sa cũ nát của ông, một vài vết rách nhỏ đã xuất hiện. Ông ho nhẹ một tiếng, một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ một vệt trên tăng bào. Ma Tôn Huyết Sát ngạc nhiên. Hắn không ngờ một lão tăng già cỗi lại có thể đỡ được một đòn của hắn. Ánh mắt hắn trở nên tàn nhẫn hơn, xen lẫn một chút thú vị đầy hiểm độc.
"Ồ? Ngươi vẫn còn sống sao?" Ma Tôn Huyết Sát nhếch mép, giọng điệu châm biếm. "Vậy thì hãy để ta xem, cái 'niềm tin' yếu ớt của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu trước sức mạnh thật sự!" Hắn không chờ đợi, mà vung cả hai tay, triệu hồi một cơn lốc ma khí đen kịt, bao trùm toàn bộ khe núi, giáng xuống Vô Danh Tăng như muốn nghiền nát ông thành tro bụi. Tiếng gầm gừ của Ma vật càng trở nên dữ dội hơn, như muốn reo mừng cho cái chết sắp đến của lão tăng.
Vô Danh Tăng lại chắp tay, đôi mắt nhắm hờ. Ông không còn niệm Phật thành tiếng, mà chỉ là một lời niệm thầm trong tâm. Ánh sáng vàng từ thân thể ông không còn rực rỡ như trước, nhưng lại càng trở nên kiên định hơn, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét trong gió lớn, nhưng không bao giờ tắt. Ông không chỉ đang bảo vệ những phàm nhân phía sau, ông còn đang bảo vệ cái "nhân tính" cuối cùng của một kỷ nguyên sắp tàn, bảo vệ cái "chấp niệm" về một "nhân gian" bình yên.
***
Trong khe núi, ma khí đen đặc cuồn cuộn như những con sóng dữ, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở, hòa quyện với tiếng gầm thét dữ dội của Ma Tôn Huyết Sát và tiếng nổ đinh tai nhức óc của pháp thuật. Tiếng gió rít qua hẻm núi giờ đây nghe như tiếng quỷ khóc than, cộng hưởng với tiếng chuông thiền định yếu ớt, chập chờn từ Vô Danh Tăng, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự sống và cái chết. Bầu không khí căng thẳng tột độ, mỗi hơi thở đều nặng nề như chì, giữa sự hủy diệt tàn khốc và niềm hy vọng cuối cùng của nhân loại.
Vô Danh Tăng, thân thể chằng chịt vết thương, máu đã rỉ ra thấm đẫm chiếc tăng bào cũ nát, nhuộm đỏ một phần. Ông không còn đứng thẳng được nữa, mà phải quỳ một chân, chiếc gậy thiền cắm sâu xuống đất, tựa như một cây đại thụ đang oằn mình chống chọi với bão tố. Nhưng đôi mắt ông vẫn kiên định, từ bi, không một chút sợ hãi hay hối tiếc. Ông đã trở thành một bức tường vững chắc, một lá chắn cuối cùng, một mình hứng chịu mọi đòn tấn công tàn bạo của Ma Tôn Huyết Sát, chỉ để bảo vệ hàng ngàn phàm nhân đang co ro, run rẩy phía sau.
Ma Tôn Huyết Sát liên tục giáng xuống những đòn đánh long trời lở đất, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh có thể san bằng một ngọn núi. Ma khí đen đặc không ngừng va đập vào lá chắn vàng nhạt của Vô Danh Tăng, khiến nó không ngừng rung chuyển, và những vết nứt bắt đầu xuất hiện. Hắn cười một cách điên dại, đôi mắt đỏ rực càng thêm hung tợn.
"Kẻ yếu như ngươi không xứng đáng sống!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp khe núi, mang theo sự tàn bạo và khinh miệt tột cùng. "Hãy nhìn xem, lũ phàm nhân của ngươi đang run rẩy, chúng sẽ không bao giờ nhớ đến ngươi! Lòng từ bi của ngươi là vô nghĩa, sự hy sinh của ngươi cũng chỉ là trò hề! Sức mạnh mới là chân lý!" Hắn tung một chưởng mạnh hơn bao giờ hết, một luồng ma khí xoáy tròn mang hình dáng một con quỷ dữ, lao thẳng vào Vô Danh Tăng, như muốn nuốt chửng ông hoàn toàn.
Vô Danh Tăng ho ra một ngụm máu lớn, hòa lẫn với những lời thiền ngữ không thành tiếng. Lá chắn vàng nhạt vỡ tan tành dưới đòn đánh khủng khiếp ấy. Thân thể ông bị hất văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá, tạo thành một tiếng động lớn. Tăng bào của ông đã rách tả tơi, lộ ra làn da gầy guộc và những vết bầm tím khủng khiếp. Nhưng kỳ lạ thay, ông vẫn cố gắng đứng dậy, dù chỉ là lảo đảo. Ánh mắt ông vẫn nhìn về phía Ma Tôn Huyết Sát, và rồi, ông khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ lùng.
"Ngươi có thể hủy diệt thân xác..." Giọng ông thều thào, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi phàm nhân đang chứng kiến. "...nhưng không thể hủy diệt được niềm tin... vào nhân sinh... vào sự sống."
Lời nói của ông như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí của Ma Tôn Huyết Sát, khiến hắn hơi khựng lại. Niềm tin? Sự sống? Những thứ vô nghĩa mà Ma Chủ Cửu U luôn rao giảng rằng cần phải hủy diệt sao? Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một kẻ sắp chết lại có thể nói ra những lời như vậy, với một nụ cười trên môi.
Vô Danh Tăng biết rằng thời khắc của mình đã đến. Ông đã cống hiến cả đời cho Phật pháp, cho nhân sinh, và giờ đây, ông sẽ cống hiến cả sinh mạng mình. Ông dồn hết chút sức lực cuối cùng, toàn thân ông bỗng bùng lên một ánh sáng vàng rực rỡ, không phải là ánh sáng mỏng manh như trước, mà là một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, chói lòa cả khe núi. Ánh sáng ấy không mang theo sức mạnh tấn công, mà là một luồng năng lượng thuần khiết của lòng từ bi và sự giác ngộ, một sức mạnh vô hình nhưng đủ để lay động cả Thiên Địa.
"Phật quang phổ chiếu, vạn vật giai không..." Ông thì thầm, bàn tay chắp lại lần cuối.
Ngọn lửa vàng rực rỡ ấy lan tỏa ra, tạo thành một làn sóng năng lượng khổng lồ, đẩy lùi Ma Tôn Huyết Sát cùng toàn bộ đám Ma vật hung tợn ra xa hàng chục trượng. Ma Tôn Huyết Sát gầm lên kinh ngạc và giận dữ, hắn chưa bao giờ thấy một sức mạnh nào kỳ lạ như vậy, không phải là pháp thuật, không phải là tu vi, mà là một thứ gì đó thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn.
Trong khoảnh khắc Ma Tôn Huyết Sát bị đẩy lùi, một khe hở nhỏ đột ngột mở ra ở cuối khe núi. Đó là một con đường thoát hiểm mà Vô Danh Tăng đã dùng toàn bộ sinh mệnh của mình để tạo ra, một cơ hội mong manh cho đoàn người phàm nhân.
"Chạy đi!" Vô Danh Tăng cất tiếng, giọng ông yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. "Đừng quay đầu lại!"
Đoàn người phàm nhân, chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Họ kinh ngạc nhìn Vô Danh Tăng, rồi nhìn con đường thoát hiểm. Không ai nói một lời nào, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi. Họ không hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng họ biết, một vị hiền giả đã hy sinh vì họ. Họ bắt đầu chạy, chạy thật nhanh, không dám quay đầu lại, vì họ biết, đó là điều duy nhất họ có thể làm để không phụ lòng ông. Tiếng bước chân dồn dập của họ vang vọng trong khe núi, xen lẫn tiếng gió và tiếng gầm gừ giận dữ của Ma Tôn Huyết Sát đang cố gắng thoát khỏi sự kìm hãm của ánh sáng vàng.
Khi đoàn người phàm nhân cuối cùng cũng thoát khỏi tầm mắt, ánh sáng vàng từ Vô Danh Tăng bắt đầu mờ dần. Thân ảnh gầy gò của ông, tựa như một ngọn đèn cạn dầu, gục xuống, hòa tan vào màn ma khí đen đặc. Không một tiếng động, không một lời than vãn. Chỉ còn lại chiếc gậy thiền cắm sâu xuống đất, và chiếc bát khất thực lăn lóc bên cạnh, như những chứng nhân im lặng cho một sự hy sinh vĩ đại. Ma Tôn Huyết Sát, sau khi thoát khỏi sự kìm hãm, vội vã lao tới, nhưng chỉ còn thấy một làn khói mờ ảo đang tan biến. Hắn không khỏi cảm thấy một sự khó chịu không tên, một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé về cái gọi là "niềm tin" đã gieo vào tâm trí tàn bạo của hắn.
***
Sáng hôm sau, mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, mang theo không khí lạnh lẽo và một sự ẩm ướt khó chịu. Từng hạt mưa tí tách rơi trên tán lá cây rừng, rồi đọng lại trên những tảng đá rêu phong, tạo nên một bản nhạc buồn bã. Trong một hang động nhỏ, ẩm ướt và đơn sơ, vốn được một tán tu xây dựng để bế quan, nay tạm thời trở thành cứ điểm bí mật của liên minh "Nhân Đạo", Tạ Trần ngồi trầm tư. Ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu lay động, chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi của anh. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi được không khí nặng nề, u ám đang bao trùm.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da anh trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, và mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại chứa đựng một nỗi đau đớn không nói thành lời, một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh vẫn còn nhớ như in những ánh mắt tuyệt vọng của yêu tộc khi họ hy sinh để bảo vệ cuộc rút lui, và nỗi day dứt ấy vẫn đang gặm nhấm tâm can anh.
Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt tái mét và ánh mắt thất thần, khẽ bước vào hang động, cúi đầu cung kính. Hắn là một trong số ít những người còn lại sau cuộc truy đuổi đêm qua.
"Bẩm Tạ công tử..." Giọng hắn run rẩy, ngập ngừng. "...Vô Danh Tăng... đã... đã dùng thân mình hộ vệ phàm nhân tại khe núi Vân Sơn, rồi mất tích trong ma khí... Chúng ta... không tìm thấy thân thể của ông ấy..."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, không phải vì cái lạnh của cơn mưa phùn, mà là cái lạnh của nỗi mất mát, của cái giá phải trả cho mỗi bước tiến của "Nhân Đạo". Anh đã lường trước được điều này. Trong cuộc chiến này, không một ai là an toàn, đặc biệt là những người dám đứng ra bảo vệ kẻ yếu. Vô Danh Tăng, một hiền giả đã từ bỏ con đường tu đạo để tìm kiếm chân lý trong sự bình dị, giờ đây đã hy sinh theo cách bi tráng nhất.
Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn thể xác. Nỗi đau tinh thần lớn hơn gấp bội. "Ta hiểu rồi..." Anh cất tiếng, giọng nói trầm và điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. "Cái giá của 'Nhân Đạo'..."
Anh mở mắt ra. Ánh mắt anh không còn sự trống rỗng, mà thay vào đó là một sự kiên định đến sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Nỗi day dứt về sự hy sinh của yêu tộc, và giờ là cái chết của Vô Danh Tăng, không làm anh gục ngã, mà ngược lại, chúng trở thành những ngọn lửa thiêu đốt ý chí trong anh. Anh đã chứng kiến quá nhiều, đã mất mát quá nhiều. Mỗi sự hy sinh, mỗi giọt máu đổ xuống đều là một lời nhắc nhở, một lời thúc giục anh phải mạnh mẽ hơn, phải kiên quyết hơn.
Anh biết, cái chết của Vô Danh Tăng sẽ trở thành một biểu tượng, một nguồn động lực và niềm tin mạnh mẽ hơn cho liên minh "Nhân Đạo". Một phàm nhân, một lão tăng không tu vi, đã dám đối đầu với một Ma Tôn hùng mạnh để bảo vệ những người yếu ớt nhất. Đó không phải là sức mạnh của pháp thuật, mà là sức mạnh của niềm tin, của lòng từ bi, của "nhân tính". Nó cho thấy "Nhân Đạo" đang dần hình thành một lực lượng tinh thần vững chắc, không chỉ dựa vào sức mạnh tu vi, mà còn dựa vào những giá trị cốt lõi của con người.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của anh tựa như một cây tùng bách giữa phong ba bão táp. Anh bước ra cửa hang động, nhìn ra ngoài, nơi mưa phùn vẫn đang rơi lất phất. Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt, nơi ánh sáng bình minh vẫn còn vật vã để xuyên qua mây đen, không thể xua đi hoàn toàn bóng tối. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự sụp đổ của nó sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Anh không muốn thành tiên, nhưng anh buộc phải hành động như một người gánh vác cả nhân gian, một phàm nhân đang cố gắng giữ trọn nhân tính giữa một thế giới đang dần "mất người".
Anh sẽ phải tìm cách đối phó với những mất mát liên tiếp này, không ch�� là chấp nhận, mà là biến những hy sinh này thành sức mạnh. Anh sẽ tìm một con đường ít đổ máu hơn, dù có phải chấp nhận rủi ro lớn hơn cho chính bản thân mình, thậm chí là hy sinh chính mình. Anh là "điểm neo nhân quả", là hy vọng cuối cùng của nhân gian. Và anh sẽ không để những hy sinh vô nghĩa, không để những sinh linh đã ngã xuống phải chết uổng. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt, nhưng quan trọng hơn, số phận của "nhân gian" sẽ được định đoạt. Tạ Trần sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục bước đi, dù con đường đó có tăm tối đến đâu, vì anh là "điểm neo nhân quả", là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.