Nhân gian bất tu tiên - Chương 593: Vũ Điệu Huyễn Ảnh Trên Chiến Trường: Hồ Ly Nữ Và Sự Hy Sinh Đẫm Máu Của Yêu Tộc
Liễu Thanh Phong đã khuất dạng trong màn sương mù mờ ảo, bóng lưng cô độc mang theo một mảnh tâm hồn vỡ vụn. Nhưng trên Thiên Đăng Sơn, sự hỗn loạn và tuyệt vọng vẫn chưa hề ngơi nghỉ, mà còn cuộn trào mạnh mẽ hơn. Sau khi Tạ Trần hạ lệnh rút lui chiến lược, một làn sóng ma vật mới, dữ dội hơn, đã trỗi dậy từ những kẽ nứt của địa ngục, như thể Ma Chủ Cửu U không muốn ban cho bất kỳ ai một giây phút ngơi nghỉ nào, dù là để chạy trốn hay thở dốc. Hắn muốn nghiền nát mọi hy vọng, mọi sự phản kháng, biến nhân gian thành một vùng đất chết chóc hoang tàn.
Đêm đã về khuya, nhưng bầu trời không mang theo vẻ tĩnh mịch thường thấy, mà bị nhuộm bởi thứ ánh sáng đỏ quạch của những ngọn lửa ma diễm cháy dai dẳng trên các vách núi, cùng với những tia chớp pháp thuật xanh xám xé toạc màn đêm u tối. Gió rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi máu tanh nồng nặc, xen lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng từ những đòn đánh của ma vật. Trên sườn núi dốc, các tu sĩ và phàm nhân của liên minh Nhân Đạo đang cố gắng rút lui trong một trật tự hỗn loạn, một trật tự được duy trì bằng ý chí sắt đá và những hy sinh liên tục. Sự mệt mỏi đã hằn sâu trên từng khuôn mặt, những bước chân nặng trĩu nhưng vẫn không ngừng nghỉ, bị thúc ép bởi tiếng gầm gừ ghê rợn, tiếng cào xé man rợ của đám ma vật từ phía sau, chúng như những con thú đói khát đang bám riết con mồi, không ngừng cắn xé.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ giờ đã lấm lem tro bụi và vài vết máu khô, mái tóc đen nhánh cũng đã bung xõa, chỉ còn được cố định hờ hững bằng một dải lụa đã sờn, phất phơ trong gió lạnh. Nàng vận bạch y, nhưng sắc trắng tinh khôi ấy giờ đã nhuốm màu tang tóc của chiến trường, với nhiều vết rách và ố bẩn do ma khí và máu. Đôi mắt phượng sắc bén, từng tràn đầy vẻ uy nghiêm và lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây chỉ còn ánh lên sự kiệt sức đến cùng cực và một nỗi lo lắng không thể che giấu cho số phận của những người nàng đang cố gắng bảo vệ. Nàng cùng Dương Quân, một thư sinh tuấn tú giờ đây lại mang vẻ anh tuấn của người trải qua phong ba bão táp, đang ở tuyến cuối cùng, cố gắng yểm hộ cho những người còn lại, từng bước lùi một cách khó nhọc. Dương Quân, với bộ đạo bào lam nhạt đã sờn rách, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, từng chiêu thức tuy vẫn dứt khoát nhưng đã thiếu đi sự linh hoạt vốn có, mỗi lần vung kiếm đều khiến cơ thể hắn run lên vì đau đớn, một vết thương sâu ở vai trái vẫn không ngừng rỉ máu, thấm đẫm vải vóc. Hắn đã bị thương không nhẹ, nhưng ý chí vẫn như thép, đôi mắt sáng vẫn ánh lên sự quyết tâm, thề không lùi bước khi còn một hơi thở.
“Tạ Trần… chúng ta không thể bỏ lại họ!” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng khàn đặc vì đã phải gào thét quá nhiều trên chiến trường, xen lẫn tiếng ho khan nặng nhọc. Nàng vừa nói, vừa vung tay áo, một luồng hàn khí băng giá tức khắc bùng nổ, đóng băng hàng chục con ma vật đang lao tới, khiến chúng hóa thành những khối băng xấu xí. Nhưng chỉ trong chớp mắt, những tảng băng đã vỡ vụn, và những hình thù ghê tởm ấy lại tiếp tục tiến lên, như thể chúng không biết sợ hãi hay đau đớn, chỉ có một chấp niệm duy nhất: hủy diệt. Ma vật quá đông, số lượng dường như vô hạn, và mỗi khi một con ngã xuống, hai con khác lại xuất hiện để lấp vào chỗ trống, tạo thành một làn sóng đen ngòm không ngừng nghỉ, nhấn chìm mọi thứ.
Dương Quân quay đầu lại, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. “Lăng Nguyệt đạo hữu, hãy tin vào Tạ Trần! Hắn đã hạ lệnh, chúng ta phải giữ vững tuyến này để rút lui có trật tự! Ma vật quá đông, chúng ta cần một khoảng trống!” Hắn nói rồi, một đạo kiếm khí rực lửa quét ngang qua, thiêu cháy một bầy quỷ ảnh đang định vòng ra sau lưng họ. Mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh. Nhưng ngay sau đó, một con ma vật khổng lồ với thân hình xù xì, đầy gai nhọn đã vung cánh tay như cột đình, đập mạnh xuống, khiến hắn phải vất vả lắm mới có thể tránh được, và một vết thương mới lại xuất hiện trên cánh tay phải của hắn, máu tươi thấm đẫm đạo bào.
Phía trước, trên một mỏm đá cao hơn, Tạ Trần đang đứng yên lặng, đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua toàn bộ chiến trường hỗn loạn bên dưới. Dù không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng mỗi đòn đánh, mỗi tiếng kêu la thảm thiết, mỗi sinh mạng ngã xuống đều như những mũi kim châm vào trái tim anh, khiến nó co thắt lại trong lồng ngực. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, dường như nhỏ bé đến đáng thương trước cảnh tượng hùng vĩ và bi tráng của cuộc chiến, trước sự phô trương sức mạnh khủng khiếp của Ma Chủ Cửu U. Anh không cường tráng như Dương Quân, không uy nghiêm như Lăng Nguyệt, nhưng trên vai anh lại gánh vác một thứ còn nặng nề hơn cả nghìn cân sắt đá: gánh nặng của nhân quả, gánh nặng của những quyết định định đoạt sinh tử của vô số sinh linh.
Anh đã ra lệnh rút lui, một quyết định mà anh biết sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt. Anh biết rằng không phải tất cả mọi người đều có thể thoát ra được, rằng sẽ có những người phải nằm lại trên chiến trường lạnh lẽo này, vĩnh viễn hóa thành tro bụi. Mỗi bước chân lui về phía sau của liên minh Nhân Đạo đều là một sự đánh đổi, một sự hy sinh thầm lặng mà anh buộc phải chấp nhận. Anh không thể không cảm thấy day dứt, một nỗi day dứt không ngừng gặm nhấm tâm can, khiến anh gần như nghẹt thở. Tâm trí anh như một bàn cờ vây khổng lồ, mỗi quân cờ là một sinh mạng, mỗi nước đi là một quyết định tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng cần thiết. Để bảo toàn đại cục, để giữ lại những hạt giống cuối cùng của nhân gian, anh buộc phải hy sinh những điều quý giá nhất, những sinh linh mà anh đã thề sẽ bảo vệ.
"Ta... có thật sự đang làm đúng?" Tạ Trần tự vấn, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, chìm giữa tiếng gió rít và tiếng gầm rú của ma vật, tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng phép thuật bùng nổ ầm ầm. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự mong manh của sinh mạng con người, sự tàn khốc của chiến tranh đã phá hủy mọi thứ, không chỉ thân thể mà còn cả tinh thần. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức tưởng chừng như có thể nếm được vị mặn chát của nó trên đầu lưỡi, một vị chát của tuyệt vọng. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt như thấm vào tận xương tủy, nhưng đó không phải là cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của sự tuyệt vọng đang dần bao trùm lấy thế giới này, đe dọa nuốt chửng mọi thứ.
Ma vật vẫn truy đuổi không ngừng, ánh mắt đỏ rực như những đốm lửa ma quái trong màn đêm, như những vì sao chết chóc. Chúng không có lý trí, chỉ có bản năng hủy diệt, một cỗ máy chiến tranh vô tri nhưng đáng sợ, không biết mệt mỏi. Đợt này, Ma Chủ Cửu U đã tung ra những ma vật biến dị với sức mạnh đáng sợ hơn, chúng có thể phá vỡ cả những trận pháp phòng ngự kiên cố nhất chỉ bằng một cú va chạm, hay một luồng ma khí. Phòng tuyến của Lăng Nguyệt và Dương Quân đang ngày càng mỏng đi, những tiếng kêu la thảm thiết của các tu sĩ và phàm nhân bị ma vật nuốt chửng ngày càng nhiều, những hình bóng đổ gục xuống đất rồi bị ma khí ăn mòn trong chớp mắt, biến thành những cái xác khô.
“Thưa Tạ công tử, tình hình rất nguy cấp! Chúng ta không thể cầm cự thêm bao lâu nữa!” Một tu sĩ trẻ tuổi, thân đầy máu, chạy đến báo cáo, giọng hắn lạc đi vì sợ hãi và mệt mỏi, gần như không thể đứng vững. Hắn thở hổn hển, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng, cơ thể run rẩy không ngừng.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả biển khổ nhân gian, nhưng lại không một gợn sóng cảm xúc nào lộ ra ngoài, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh biết rõ điều đó. Anh đã nhìn thấy trước tất cả, đã tính toán tất cả. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không thể quay lại, không thể đưa ra một quyết định cảm tính chỉ vì nỗi đau trong lòng. Gánh nặng của một "điểm neo nhân quả" không cho phép anh dao động, không cho phép anh yếu mềm. Nếu anh sụp đổ, toàn bộ liên minh sẽ sụp đổ, và nhân gian sẽ không còn một tia hy vọng nào nữa, chỉ còn lại sự tăm tối vĩnh hằng.
Anh hướng ánh mắt về phía một khu rừng rậm rạp phía tây Thiên Đăng Sơn, nơi màn sương mù càng lúc càng dày đặc, như một tấm màn che giấu những bí mật chết chóc. Đó là Rừng Thanh Phong, nơi Hồ Ly Nữ và yêu tộc của nàng đang chờ đợi mệnh lệnh cuối cùng. Anh đã đưa ra một mệnh lệnh cuối cùng, một mệnh lệnh mà anh biết sẽ là một sự hy sinh to lớn, một vết sẹo nữa trong tâm hồn anh, không bao giờ lành được.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang chiến đấu đến kiệt sức. Lăng Nguyệt vung kiếm băng, tạo ra một bức tường băng giá tạm thời, nhưng Ma vật đã học được cách phá vỡ nó nhanh chóng hơn, chỉ bằng một cái gầm. Dương Quân, mặc dù bị thương nặng, vẫn cố gắng sử dụng những phép thuật phòng ngự còn sót lại, tạo ra những lá chắn ánh sáng yếu ớt, nhưng hắn biết, đây chỉ là trì hoãn cái chết mà thôi. Họ đang ở vào tình thế tuyệt vọng, và liên minh Nhân Đạo đang đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn ngay tại Thiên Đăng Sơn này, nếu không có một phép màu hoặc một sự can thiệp từ bên ngoài.
“Tiên tử! Dương sư huynh! Lui lại! Mau lui lại!” Những tiếng kêu gọi khẩn thiết vang lên từ phía sau, nhưng họ không thể lui. Họ là những người cuối cùng, là tấm lá chắn mỏng manh bảo vệ cho sự sống còn của liên minh, là những người đã thề sẽ bảo vệ phàm nhân đến hơi thở cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, nỗi đau thắt lại trong lồng ngực đến mức anh phải cắn chặt môi để không thốt ra tiếng. Anh đã từng trân trọng chữ "sống", một cuộc sống bình thường, trọn vẹn, không vướng bận tu luyện hay tiên đạo. Nhưng giờ đây, để giữ lại dù chỉ một tia hy vọng nhỏ nhoi cho nhân gian, anh buộc phải đưa ra những quyết định tước đoạt sự sống của người khác, gián tiếp hoặc trực tiếp. Đây có phải là cái giá của việc trở thành "điểm neo nhân quả"? Đây có phải là con đường mà Thiên Đạo muốn anh phải đi, để rồi anh cũng sẽ "mất người" như những tu sĩ khác, chỉ khác là anh mất đi nhân tính của mình vì gánh nặng của sự lựa chọn, vì sự dằn vặt khôn nguôi không bao giờ dứt?
Anh hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị đắng chát trong miệng, vị đắng của sự bất lực và nỗi đau. Ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhưng sự kiên định ấy lại được xây trên nền tảng của nỗi đau và sự day dứt không ngừng. "Chỉ một chút nữa thôi..." anh thầm nhủ, giọng nói khô khốc, như lời cầu nguyện cuối cùng. "Chỉ một chút nữa thôi, Hồ Ly Nữ..."
Tiếng gầm rú của Ma vật lại vang lên, lần này gần hơn, dữ dội hơn, khiến cả mặt đất rung chuyển, những viên đá lăn xuống sườn núi. Một con ma vương khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi gai nhọn và ma khí cuồn cuộn, đã phá vỡ được tuyến phòng thủ phụ, đang lao thẳng về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân, mang theo ý chí hủy diệt và tàn sát. Ánh mắt đỏ rực của nó như hai ngọn đuốc ma quái trong đêm, rọi thẳng vào linh hồn những kẻ yếu ớt.
"Không thể chậm trễ nữa!" Tạ Trần quyết định. Anh không cần phải ra lệnh bằng lời nói. Một luồng thần niệm vô hình, sắc bén như lưỡi dao, đã truyền đi khắp chiến trường, đến với từng thành viên của liên minh Nhân Đạo, đặc biệt là đến Hồ Ly Nữ đang ẩn mình trong Rừng Thanh Phong. Đó là mệnh lệnh cuối cùng. Mệnh lệnh để hy sinh, mệnh lệnh để tạo ra một con đường sống mong manh.
***
Rừng Thanh Phong, một cái tên nghe có vẻ thanh bình, thơ mộng, nhưng đêm nay lại trở thành một chiến trường đẫm máu. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu rừng, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng, tạo nên một bức màn huyền ảo nhưng cũng đầy nguy hiểm, che giấu những cuộc chiến sinh tử. Không khí lạnh ẩm, mang theo mùi đất mục và lá cây mục nát, xen lẫn với mùi ma khí nồng nặc đang từ Thiên Đăng Sơn lan tỏa tới, báo hiệu sự chết chóc đang đến gần. Dưới tán cây cổ thụ cao vút, những hình bóng yêu tộc thoắt ẩn thoắt hiện, chúng di chuyển nhanh nhẹn như những bóng ma, đôi mắt tinh anh lấp lánh trong màn đêm, phản chiếu ánh sáng ma diễm từ xa, tựa những đốm lửa xanh biếc.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, giờ đây không còn vẻ đáng yêu, tinh nghịch thường ngày. Nàng vận một bộ váy áo màu xanh lá cây đậm, hòa mình vào màu sắc của rừng sâu, đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, từng hơi thở của kẻ địch. Chiếc đuôi lông mềm mại của nàng vung nhẹ theo từng bước chân uyển chuyển, nhưng không một chút tiếng động, như một phần của màn đêm. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng giờ đây toát lên một vẻ quyết tâm sắt đá, xen lẫn nỗi đau thầm kín mà nàng đã cố gắng che giấu, bởi nàng hiểu rõ gánh nặng mà Tạ Trần đang phải gánh chịu. Nàng hiểu rõ sứ mệnh của mình, hiểu rõ cái giá phải trả. Nàng đã nhận được mệnh lệnh từ Tạ Trần, một mệnh lệnh không cần phải nói thành lời, chỉ là một luồng thần niệm lạnh lẽo nhưng đầy trọng trách, xuyên thẳng vào tâm trí nàng, truyền tải ý chí của "điểm neo nhân quả".
“Yêu tộc ta, đây là cơ hội cuối! Cho chúng thấy sự nhanh nhẹn của rừng sâu, cho chúng thấy sức mạnh của linh hồn cây cỏ!” Giọng nàng không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp khu rừng, mang theo một sức mạnh kỳ lạ, đánh thức bản năng nguyên thủy của từng yêu thú, từng yêu tinh đang ẩn mình trong bóng tối, biến chúng thành những chiến binh dũng mãnh, sẵn sàng hy sinh.
Ngay lập tức, khu rừng như sống dậy. Hàng ngàn con mắt lấp lánh trong màn đêm, như những vì sao trên nền trời đen tối nhưng lại mang theo sát khí. Những tiếng hú dài, trầm thấp của yêu lang vang vọng khắp các thung lũng, tiếng kêu chim chói tai của yêu điểu xé toạc sự im lặng, tiếng xào xạc của cây cối như đang thì thầm những lời cổ xưa, những lời thề nguyền của rừng xanh. Yêu tộc không chiến đấu theo cách của nhân loại hay tu sĩ. Chúng là linh hồn của rừng xanh, là hiện thân của sự hoang dã, của bản năng sinh tồn, và của phép thuật cổ xưa.
Một đội yêu hổ dũng mãnh, thân hình vằn vện, lao ra từ bụi cây, móng vuốt sắc bén như thép, nhắm thẳng vào đội quân ma vật đang tràn vào rừng. Chúng không đối đầu trực diện, mà sử dụng tốc độ kinh người, lao vào rồi lại biến mất trong chớp mắt, tạo thành những đòn đánh chớp nhoáng, xé rách đội hình địch, gây ra sự hỗn loạn và hoảng loạn. Ma vật, vốn chỉ biết tấn công theo bản năng, bị rối loạn trước sự linh hoạt và khả năng ẩn mình của yêu tộc, chúng gầm gừ giận dữ, vung tay loạn xạ vào không khí, cố gắng tìm kiếm kẻ địch vô hình.
“Tán! Ảo Ảnh Trận!” Tiểu Cửu ra lệnh, giọng nàng vẫn kiên định, không một chút run rẩy.
Hàng trăm yêu hồ, thân pháp nhẹ nhàng như gió, lao vào giữa đám ma vật. Chúng không sử dụng những phép thuật hủy diệt mạnh mẽ, mà là những phép thuật cổ xưa của yêu tộc, chuyên về ảo ảnh và mê hoặc. Khắp khu rừng, những hình ảnh ma vật khác bỗng xuất hiện, rồi lại biến mất, những tiếng bước chân vọng lại từ mọi hướng, những tiếng thì thầm ma mị, khiến kẻ địch không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, hoàn toàn mất phương hướng. Những cành cây bỗng trở nên sống động, vươn ra những xúc tu sắc nhọn, quấn lấy những con ma vật đang cố gắng tiến lên, bóp nghẹt chúng đến chết. Những đóa hoa dại bỗng nở rộ, tỏa ra mùi hương ngọt ngào nhưng lại mang độc tính chết người, khiến ma vật loạng choạng, mất phương hướng, rồi ngã quỵ xuống đất, thân thể dần bị ăn mòn.
Tạ Trần, từ một mỏm đá cao ẩn mình trong màn sương mù dày đặc, quan sát toàn bộ cảnh tượng bên dưới. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự căng thẳng tột độ, như thể đang gánh chịu một sức ép vô hình, một sức ép của hàng ngàn sinh mạng. Anh có thể cảm nhận được từng làn sóng ma khí đang cuộn trào, từng luồng yêu lực đang bùng nổ, và cả từng sinh mạng yêu tộc đang liều chết để tạo ra tấm màn che này, từng giọt máu đổ xuống. Anh hiểu rõ cái giá phải trả cho sự rút lui này, một cái giá đắt hơn bất cứ cuộc chiến nào anh từng chứng kiến, một cái giá mà anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời.
Anh biết, chiến lược của Hồ Ly Nữ là tạo ra một "mê cung sống", một tấm màn che mắt Ma Chủ, một hành động nghi binh để liên minh Nhân Đạo có đủ thời gian và không gian thoát khỏi vòng vây. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc yêu tộc sẽ phải đối mặt với áp lực khủng khiếp nhất, với sự giận dữ của Ma Chủ và làn sóng ma vật không ngừng nghỉ, không có điểm dừng.
“Thưa Tạ công tử, ma vật đang tập trung hơn vào phía yêu tộc. Chúng ta… có nên chi viện không?” Một tu sĩ trẻ tuổi, thuộc đội trinh sát, thì thầm hỏi, ánh mắt hắn lộ rõ sự lo lắng và thương cảm cho những sinh linh bé nhỏ nhưng dũng cảm bên dưới, những người đang chiến đấu vì mục tiêu chung.
Tạ Trần không trả lời. Anh chỉ lắc đầu nhẹ. Anh không thể. Mỗi một hành động chi viện đều có thể phá vỡ cục diện đã được tính toán kỹ lưỡng, phá vỡ tấm màn che do yêu tộc tạo ra, và có thể dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ kế hoạch. Anh phải lạnh lùng, dù trái tim anh đang thắt lại từng hồi, từng nhịp đập đều mang theo nỗi đau. Gánh nặng của việc là "điểm neo nhân quả" lại đè nặng lên vai anh, buộc anh phải hy sinh cảm xúc cá nhân vì một mục tiêu lớn hơn, một mục tiêu mà ngay cả anh cũng không chắc liệu nó có xứng đáng hay không, liệu có phải là một chấp niệm sai lầm.
Tiếng gầm rú của Ma vật ngày càng trở nên giận dữ hơn, khi chúng nhận ra mình đang bị dẫn dụ và quấy phá, bị biến thành những con rối trong trò chơi của yêu tộc. Ma Chủ Cửu U, từ phía xa, chắc chắn đã nhận ra điều gì đó bất thường, hắn sẽ không chấp nhận việc con mồi của mình thoát thân dễ dàng như vậy, hắn sẽ tung ra tất cả những gì hắn có.
Một con Ma vật khổng lồ, thân hình như một ngọn núi di động, bỗng nhiên phá tan một ảo ảnh, lộ ra thân hình thật sự của nó, tràn ngập ma khí. Nó là một con Quỷ Vương cấp cao, da thịt cứng như thép, đôi mắt đỏ rực toát ra ma khí khủng khiếp, mang theo hơi thở chết chóc. Nó vung tay, tạo ra một cơn lốc xoáy ma khí, hút tất cả những yêu tộc nhỏ bé xung quanh vào trong, nghiền nát chúng thành từng mảnh. Tiếng kêu đau đớn vang lên rồi tắt lịm, hòa vào tiếng gió rít.
“Không được lùi!” Tiểu Cửu gào lên, đôi mắt nàng rực lửa, không còn một chút sợ hãi nào, chỉ có sự quyết tâm. Nàng biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. Nếu Quỷ Vương này phá vỡ được phòng tuyến, toàn bộ nỗ lực của yêu tộc sẽ đổ sông đổ biển, và liên minh sẽ không còn hy vọng nào nữa.
Nàng triệu hồi một cây roi ánh sáng, được dệt từ tinh hoa của rừng xanh và yêu lực cổ xưa, lao thẳng vào Quỷ Vương. Nàng nhanh nhẹn như một tia chớp, né tránh những cú đấm trời giáng của nó, rồi quất roi vào những điểm yếu trên cơ thể nó, để lại những vết hằn xanh lục. Yêu tộc của nàng cũng đồng loạt tấn công, không sợ chết, mỗi con đều cố gắng gây ra một vết thương nhỏ, dù chỉ là một vết cào, một vết cắn, để làm suy yếu con Quỷ Vương, để câu kéo thêm thời gian, dù chỉ là một hơi thở.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, cảm nhận được sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy dũng cảm của yêu tộc. Anh thấy những yêu tinh cây nhỏ bé bị nghiền nát dưới chân Quỷ Vương, những yêu điểu bị xé toạc bởi ma khí, những yêu lang bị đánh bay đi xa, thân thể chúng vỡ vụn, tan biến thành những đốm sáng xanh lục rồi tắt lịm. Mỗi cái chết đều như một nhát dao đâm vào anh, khiến anh quặn thắt, khiến anh cảm thấy mình cũng đang tan vỡ. Anh đã từng muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Nhưng giờ đây, anh lại là người đẩy những sinh linh vô tội vào chỗ chết, vì cái gọi là "đại cục" của nhân gian. Điều này có khác gì những tu sĩ "mất người" mà anh từng khinh bỉ? Sự khác biệt duy nhất, có lẽ, là anh cảm nhận được nỗi đau đó, cảm nhận được gánh nặng của nhân quả, cảm nhận được sự giày vò không ngừng của lương tâm, một sự giày vò không bao giờ kết thúc.
Một cơn gió lạnh nữa thổi qua, cuốn theo những tiếng kêu la thảm thiết của yêu tộc và tiếng gầm gừ man rợ của ma vật, hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, một bản hùng ca bi tráng cho những người đã ngã xuống. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng bình minh đã bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, một thứ ánh sáng nhợt nhạt, yếu ớt, không đủ sức xua đi màn đêm u ám và sự chết chóc đang bao trùm Rừng Thanh Phong.
Hồ Ly Nữ, đã kiệt sức, vẫn kiên cường chiến đấu. Nàng biết, thời gian không còn nhiều. Liên minh Nhân Đạo đã đi được một quãng đường đáng kể, nhưng Ma Chủ vẫn không ngừng thúc ép, không ngừng tung ra những đợt tấn công mới, tàn bạo hơn. Yêu tộc đã tạo ra đủ khoảng trống, nhưng cái giá phải trả là quá đắt, đã có quá nhiều sinh linh ngã xuống, đã có quá nhiều máu đổ. Nàng cảm nhận được sự suy yếu của yêu tộc xung quanh, nhưng không thể lùi bước. Nàng là người lãnh đạo, nàng phải là người cuối cùng ngã xuống, nếu cần thiết, để hoàn thành sứ mệnh của mình, để những hy sinh khác không trở nên vô nghĩa.
Tạ Trần siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn đỏ. Anh đã đưa ra quyết định của mình. Giờ là lúc phải chấp nhận hậu quả, và gánh chịu nó, đến cùng.
***
Bình minh đã bắt đầu hé rạng, xuyên qua những tán lá rậm rạp của Rừng Thanh Phong, tạo thành những vệt sáng nhợt nhạt, mờ ảo, như những dòng nước mắt của bầu trời đang nhỏ xuống. Sương mù vẫn còn bao phủ dày đặc, nhưng đã có dấu hiệu tan dần, như thể đang từ từ vén bức màn đen tối của màn đêm ra, để lộ ra những gì còn sót lại của một trận chiến bi tráng, đầy đau thương. Không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm, nhưng giờ đây nó còn mang theo mùi máu tanh nồng nặc hơn, mùi lưu huỳnh và mùi tro tàn từ những xác ma vật bị tiêu diệt, xen lẫn với mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc của những phép thuật yêu tộc, tạo thành một hỗn hợp khó tả, khó quên.
Trong một khe núi hẹp, nơi các tu sĩ và phàm nhân của liên minh Nhân Đạo đã cố gắng lách qua để thoát khỏi vòng vây, cuộc chiến của yêu tộc đã đạt đến đỉnh điểm của sự hy sinh. Hồ Ly Nữ, với thân thể đầy vết thương và yêu lực gần như cạn kiệt, đang cố gắng chống đỡ những đòn tấn công điên cuồng từ một toán ma vật tinh nhuệ do Ma Chủ cử đến. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng đã bị rách một bên, chiếc đuôi mềm mại cũng dính đầy máu và bùn đất. Nàng đã làm tất cả những gì có thể, đã tạo ra đủ khoảng trống cho liên minh rút lui, nhưng giờ đây, chính nàng và những yêu tộc còn lại đang bị dồn vào đường cùng, bị bao vây bởi một biển ma vật, không còn lối thoát.
Ngay lúc tưởng chừng như nàng và yêu tộc sẽ bị nuốt chửng, một bóng hình già nua, lấm lem bùn đất và lá cây, bỗng nhiên lao ra từ giữa đám yêu tộc, thân hình lão gầy gò nhưng lại toát ra một sự kiên cường đáng kinh ngạc, một khí chất cổ xưa. Đó là một lão yêu tinh cây, thân hình xù xì, toàn thân được bao phủ bởi lớp vỏ cây đã hóa đá qua hàng ngàn năm phong sương. Đôi mắt lão ánh lên một thứ ánh sáng cổ xưa, một sự quyết tâm đến từ sâu thẳm linh hồn, như một ngọn lửa le lói sắp tàn nhưng vẫn cố gắng bùng cháy lần cuối, rực rỡ và bi tráng. Lão không nói một lời nào, chỉ vung cành tay khô héo của mình lên, và ngay lập tức, vô số dây leo cổ thụ khổng lồ, cứng rắn như thép, bỗng nhiên mọc lên từ lòng đất, quấn lấy những con ma vật đang lao tới, chặn đứng bước tiến của chúng như một bức tường bất khả xâm phạm.
“Lão Cốt!” Hồ Ly Nữ thét lên, ánh mắt nàng tràn ngập sự đau đớn và tuyệt vọng. Nàng biết, đây là một hành động tự sát, một sự hy sinh không thể tránh khỏi, một sự lựa chọn của lão yêu tinh cây. Lão Cốt là yêu tinh cây đã sống từ thời khai thiên lập địa, là một trong những yêu tộc cổ xưa nhất, và cũng là người đã dạy nàng những phép thuật đầu tiên, là một vị trưởng bối đáng kính, một người thầy.
Lão yêu tinh cây không quay đầu lại. Toàn thân lão bỗng nhiên phát ra một thứ ánh sáng xanh lục chói lòa, đó là ánh sáng của sinh mệnh, của sự sống mãnh liệt đang được dốc cạn đến giọt cuối cùng. Lão đang dốc cạn toàn bộ yêu lực, toàn bộ tinh hoa của hàng ngàn năm tu luyện để tạo ra một trận pháp cổ xưa nhất, mạnh mẽ nhất của yêu tộc: "Cổ Thụ Trấn Ma Trận". Trận pháp này không phải để tấn công, mà là để phong tỏa, để hy sinh bản thân nhằm tạo ra một lá chắn vững chắc, một bức tường cuối cùng.
Trận pháp bùng nổ, những dây leo không chỉ quấn chặt ma vật mà còn bắt đầu mọc rễ sâu vào thân thể chúng, hút cạn sinh khí và ma khí của chúng, biến chúng thành những cái xác khô trong chớp mắt. Những ngọn cây cao vút bỗng hóa thành những ngọn giáo sắc bén, đâm xuyên qua những con ma vật khổng lồ nhất, khiến chúng gào rú trong đau đớn tột cùng. Cả khe núi chấn động, tiếng rống giận dữ của ma vật vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng rắc rắc của xương cốt bị nghiền nát, và ti��ng xào xạc của lá cây đang héo tàn, như một lời tiễn biệt.
Nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Toàn thân lão yêu tinh cây bắt đầu hóa đá, từ từ biến thành một bức tượng cây khô héo, lớp vỏ cây nứt nẻ, mục rữa. Rồi bức tượng ấy vỡ vụn thành tro bụi, tan biến vào trong màn sương mù, như chưa từng tồn tại, chỉ còn lại một làn hương cổ xưa thoang thoảng. Lời cuối của lão, một tiếng thì thào yếu ớt nhưng đầy kiên định, như một làn gió thoảng qua, mang theo nỗi niềm của một linh hồn cổ xưa, một lời nhắn nhủ gửi gắm lại cho đời: “Bảo vệ… nhân gian… là số phận của chúng ta…”
Tạ Trần, đứng trên mỏm đá cao, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, từng khoảnh khắc sinh mệnh tan biến. Anh không thể cử động, không thể thốt ra lời nào, như có một tảng đá đè nặng trong cổ họng. Anh cảm nhận rõ ràng từng luồng yêu lực bùng nổ, từng sinh mạng yêu tộc ngã xuống, từng khoảnh khắc sinh mệnh bị tước đoạt một cách bi tráng. Cái chết của lão yêu tinh cây, một sinh linh cổ xưa, đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Nỗi đau thấu tận xương tủy, một nỗi đau không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là sự day dứt, sự dằn vặt của người đã đưa ra quyết định, của người đã gián tiếp đẩy họ vào chỗ chết, một gánh nặng không thể rũ bỏ.
Anh nhắm chặt mắt, cố gắng nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng, một vị đắng không chỉ của máu và tro tàn, mà còn của sự bất lực và lỗi lầm, của những lựa chọn nghiệt ngã. Khứu giác của anh bị tấn công bởi mùi máu tanh nồng nặc và mùi ma khí nồng hơn bao giờ hết, như thể nhắc nhở anh về cái giá khủng khiếp của cuộc chiến này, về sự tàn phá mà nó mang lại cho cả sinh linh lẫn linh hồn. Không khí lạnh ẩm ướt giờ đây lại càng thêm nặng nề, như một tấm màn tang bao phủ lấy linh hồn anh, khiến anh cảm thấy nặng trĩu, đến mức không thể thở nổi.
Liên minh Nhân Đạo đã thoát hiểm. Hàng trăm tu sĩ và phàm nhân đã lách qua khe núi hẹp, tiếp tục cuộc hành trình rút lui trong màn sương mù, hướng về phía đông, nơi có thể có một tia hy vọng. Họ không quay đầu lại. Họ không thể quay đầu lại. Nhưng trong lòng mỗi người, đều trĩu nặng một nỗi bi thương, một sự biết ơn vô hạn dành cho những yêu tộc đã hy sinh, những sinh linh đã dùng thân mình để bảo vệ họ, những người đã hiến dâng tất cả. Họ đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là quá lớn, và nỗi ám ảnh về những gì đã xảy ra sẽ còn đeo bám họ mãi mãi, như một vết sẹo không bao giờ lành, một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của chiến tranh.
Tạ Trần mở mắt. Ánh bình minh nhợt nhạt đã xuyên qua những tán lá, chiếu rọi vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Chúng không còn vẻ tỉnh táo, suy tư thường ngày, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, một nỗi đau không thể diễn tả, một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh đã đưa ra quyết định đúng đắn về mặt chiến lược, đã bảo toàn được phần lớn lực lượng cốt lõi của liên minh. Nhưng liệu cái giá phải trả có xứng đáng? Cái giá của việc "cứu vãn nhân gian" có phải là đánh đổi bằng chính nhân tính của anh, bằng những giọt nước mắt và sinh mạng của những sinh linh vô tội? Đây có phải là con đường duy nhất, hay còn một lựa chọn nào khác, một chân lý khác?
Hồ Ly Nữ, thân hình tàn tạ, cuối cùng cũng thoát khỏi khe núi. Nàng nhìn lại phía sau, nơi lão yêu tinh cây đã tan biến, đôi mắt nàng đẫm lệ, nhưng không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ còn lại sự câm lặng của nỗi đau. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng vừa oán trách, vừa thấu hiểu. Nàng không trách anh bằng lời nói, vì nàng biết anh cũng đang gánh chịu một gánh nặng không kém, một gánh nặng mà không một ai có thể chia sẻ, một nỗi đau của kẻ phải đưa ra phán quyết. Nàng chỉ đơn giản là đau, vì những mất mát không thể bù đắp, vì sự ra đi của những người thân yêu, của những sinh linh đã cùng nàng lớn lên.
Tạ Trần nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt anh chứa đựng sự xin lỗi không lời, một sự xin lỗi mà anh không bao giờ có thể thốt ra, bởi lời nói sẽ trở nên vô nghĩa trước nỗi đau này. Anh biết, mối quan hệ giữa anh và yêu tộc sẽ không còn đơn thuần là đồng minh nữa. Nó đã được củng cố bằng máu và nước mắt, bằng những hy sinh cao cả, bằng sự tin tưởng mù quáng giữa sinh tử. Yêu tộc đã trở thành một phần không thể thiếu của "điểm neo nhân quả" này, một phần của cái "nhân gian" mà anh đang cố gắng giữ gìn, một phần của bản thân anh, vĩnh viễn gắn kết.
Cuộc rút lui vẫn tiếp tục. Liên minh Nhân Đạo đã thoát hiểm, nhưng không có một tiếng reo hò chiến thắng nào. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân nặng nề, và tiếng gió rít mang theo những lời thì thầm của những linh hồn đã ngã xuống, như một bản hùng ca bi tráng. Ma Chủ Cửu U, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Hắn sẽ trở nên tức giận hơn, và những đợt tấn công tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn, dữ dội hơn, như một con thú bị thương đang điên cuồng, không còn lý trí.
Tạ Trần biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và những quyết định nghiệt ngã hơn. Nỗi day dứt về sự hy sinh của yêu tộc sẽ ám ảnh anh, sẽ là kim chỉ nam cho những lựa chọn sau này của anh. Anh sẽ tìm cách giảm thiểu tổn thất, tìm một con đường ít đổ máu hơn, dù có phải chấp nhận rủi ro lớn hơn cho chính bản thân mình, thậm chí là hy sinh chính mình vì nhân gian. Anh sẽ không để những hy sinh này trở nên vô nghĩa, không để những sinh linh đã ngã xuống phải chết uổng, mà sẽ biến chúng thành sức mạnh, thành ý chí kiên định.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần ngước nhìn bầu trời u ám, nơi ánh bình minh vẫn còn vật vã để xuyên qua mây đen, không thể xua đi hoàn toàn bóng tối đang bao trùm. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự sụp đổ của nó sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ, một khoảng trống mà không ai biết sẽ được lấp đầy bằng điều gì, bằng trật tự hay hỗn loạn mới. Anh không biết mình có thể lấp đầy khoảng trống đó bằng một trật tự mới hay không, nhưng anh biết, số phận của Ma Chủ Cửu U, và cả của chính anh, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến khốc liệt này, trong sự hỗn loạn của một kỷ nguyên sắp tàn. Anh không muốn thành tiên, nhưng anh buộc phải hành động như một người gánh vác cả nhân gian, một phàm nhân đang cố gắng giữ trọn nhân tính giữa một thế giới đang dần "mất người", nơi ranh giới giữa thiện ác, sống chết đã trở nên mờ nhạt. Anh vẫn là Tạ Trần, thư sinh với chiếc áo vải bố cũ kỹ, nhưng gánh nặng trên vai anh đã trở nên lớn hơn bao giờ hết, nặng trĩu những sinh mạng và những chấp niệm về một nhân gian bình yên, một cuộc sống trọn vẹn. Anh sẽ tiếp tục bước đi, dù con đường đó có tăm tối đến đâu, vì anh là "điểm neo nhân quả", là hy vọng cuối cùng của nhân gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.