Nhân gian bất tu tiên - Chương 592: Phòng Tuyến Cuối Cùng: Quyết Định Đẫm Máu Của Điểm Neo
Ánh lửa đỏ rực từ Thành Vô Song, tàn dư của một cơn thịnh nộ hắc ám, vẫn hắt lên nền trời phía xa, nhuộm một màu tang tóc lên màn đêm u ám. Ngọn lửa ấy, tựa như con mắt dữ tợn của quỷ thần, không ngừng thiêu đốt, không ngừng nhấm nháp sinh linh, trở thành một lời nhắc nhở bi thương, một vết sẹo hằn sâu vào tâm khảm những kẻ còn sống. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một trong những cứ điểm cuối cùng, quan trọng bậc nhất sau sự sụp đổ của Thành Vô Song, không khí nhuốm mùi máu tanh và ma khí đặc quánh. Gió lạnh buốt thấu xương, cuốn theo những hạt mưa bụi li ti, phả vào mặt những chiến binh đang kiệt sức. Sương mù dày đặc như tấm màn che phủ, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, nhưng lại càng làm nổi bật những bóng hình quái dị của Ma vật đang điên cuồng tràn lên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y đã vương đầy bùn đất và vết máu, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn không hề lay chuyển, ánh lên sự quyết đoán đến tột cùng. Nàng vung Băng Phách Kiếm trong tay, kiếm quang lạnh lẽo như băng tuyết xé toạc màn đêm, chém bay hàng loạt Ma vật đang lao tới. Pháp thuật hệ băng của nàng bùng nổ, tạo thành một bức tường băng tạm thời, cố gắng ngăn chặn làn sóng Ma vật đông đảo như thủy triều. Mỗi nhát kiếm, mỗi đạo pháp đều ẩn chứa uy lực kinh người, nhưng nàng biết, đó chỉ là sự trì hoãn vô vọng.
"Không được lùi! Giữ vững trận tuyến!" Giọng nàng khàn đặc, xuyên qua tiếng gầm thét của Ma vật và tiếng pháp thuật nổ tung, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. Nàng quay đầu nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Chàng thư sinh tuấn tú, khí chất nho nhã giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một chiến tướng đầy nhiệt huyết, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng giờ đã lòa xòa, mồ hôi và máu hòa lẫn. Dương Quân vung trường kiếm, kiếm quang chói lọi xé toạc màn đêm, chém tan hàng loạt Ma vật. Sức mạnh của hắn đã đạt đến đỉnh cao, nhưng hắn vẫn chỉ là một thân người, đối mặt với một biển quỷ không có hồi kết.
"Mọi người cố lên! Vì nhân gian!" Dương Quân nghiến răng, hô vang, cố gắng vực dậy tinh thần chiến đấu của những tu sĩ và phàm nhân đang cầm cự bên cạnh. Hắn biết, lời hô hào của mình có lẽ chỉ là một tia lửa nhỏ trong đêm tối vô tận, nhưng ít ra, nó vẫn mang đến một chút hy vọng, một chút kiên cường. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng gào thét của Ma vật, tiếng kêu la đau đớn của các tu sĩ bị thương, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa với mùi khét của pháp thuật, mùi ma khí đặc trưng, len lỏi vào từng hơi thở.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, giờ đây đã biến thành hình dạng bán yêu, với đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng, chiếc đuôi lông mềm mại vung vẩy linh hoạt, thân ảnh xinh đẹp như một bóng ma lao vút giữa đám Ma vật. Sự tinh nghịch thường ngày đã được thay thế bằng vẻ nghiêm túc và lo lắng tột độ. Nàng sử dụng mị thuật, khiến một số Ma vật tự tàn sát lẫn nhau, rồi lại dùng tốc độ kinh người lao tới, những móng vuốt sắc nhọn xé toạc cổ họng kẻ địch. Nàng không ngừng gầm nhẹ: "Lũ quỷ chết tiệt! Dám động vào Tiểu Cửu ta!" Giọng nói của nàng ẩn chứa sự tức giận và căm phẫn tột độ. Đôi mắt nàng không ngừng liếc nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, lo sợ điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra.
Tuy nhiên, dù cho họ có chiến đấu quả cảm đến đâu, số lượng Ma vật vẫn là một cơn ác mộng không hồi kết. Chúng không ngừng tràn lên, giẫm đạp lên xác đồng loại, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và hung hãn. Một vài tu sĩ bị đánh gục, thân thể bị xé nát trong chớp mắt. Tiếng thở dốc của Lăng Nguyệt và Dương Quân ngày càng nặng nề. Bức tường băng của Lăng Nguyệt bắt đầu xuất hiện những vết nứt, không thể chống chịu lâu hơn nữa.
"Chúng quá đông... Phải có kế sách khác." Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng không còn vẻ khàn đặc nữa, mà là một sự mệt mỏi thấu xương, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh người. Nàng biết rõ, nếu cứ tiếp tục thế này, tất cả sẽ bị nhấn chìm. Thiên Đăng Sơn sẽ trở thành Thành Vô Song thứ hai, một nấm mồ chôn vùi vô số sinh linh và hy vọng cuối cùng của nhân gian. Nàng nhìn về phía bầu trời ảm đạm, nơi ánh lửa từ Thành Vô Song vẫn đang cháy, một cảm giác vô vọng dâng lên trong lòng. Nàng, một vị Tiên Tử cao ngạo, một người lãnh đạo kiên cường, giờ đây cũng cảm thấy sự mệt mỏi và tuyệt vọng đang dần xâm chiếm. Liệu có còn cơ hội nào nữa không? Hay đây chỉ là một sự giãy giụa vô ích trước định mệnh đã an bài? Tuyệt vọng không phải là thứ mà nàng thường cho phép bản thân cảm nhận, nhưng trước cảnh tượng này, ngay cả sự kiên cường nhất cũng có thể lung lay. Nàng siết chặt kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của thực tại. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng ấy, vẫn còn một tia hy vọng mỏng manh, một chấp niệm chưa bao giờ tắt: bảo vệ những gì còn lại của nhân gian.
***
Cùng thời điểm đó, tại Dịch Trạm Biên Giới, một tòa nhà gỗ đơn giản nhưng kiên cố, nằm cách chiến trường không xa, gió vẫn rít gào bên ngoài, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương. Tạ Trần ngồi trước bàn, trên đó trải rộng tấm bản đồ quân sự chi tiết, được cố định bằng vài viên đá nhỏ để không bị gió thổi bay. Anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề có chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên sự tỉnh táo đến đáng sợ, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi sợi dây nhân quả đang đan xen.
Mùi giấy cũ, mực viết, và chút mồ hôi của những người vừa chạy về báo tin xen lẫn với mùi đất ẩm từ gió lạnh bên ngoài. Không khí trong căn phòng vừa căng thẳng, vừa nặng nề. Từng sứ giả, với khuôn mặt tái nhợt, hơi thở hổn hển, liên tục mang về những tin tức khẩn cấp, khắc họa một bức tranh toàn cảnh về sự tuyệt vọng của các chiến trường.
"Báo cáo! Thiên Đăng Sơn nguy cấp!" Một sứ giả, thân thể run rẩy vì kiệt sức và lạnh lẽo, quỳ xuống trước bàn, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ. "Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã bị thương! Phòng tuyến phía Đông sắp vỡ! Ma vật quá đông, chúng... chúng không ngừng hồi sinh! Ma khí lan tràn, ngay cả pháp trận cũng không thể ngăn cản được chúng hoàn toàn!" Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn đầy vẻ kinh hoàng. "Chúng đang tấn công không ngừng nghỉ, tựa như muốn nuốt chửng cả ngọn núi!"
Tạ Trần nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua trên khuôn mặt thanh tú của anh, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Anh lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận được những sợi dây nhân quả đang run rẩy, những sinh mệnh đang lụi tàn. Anh biết rõ, đây là một chiến thuật tàn độc của Ma Chủ Cửu U: không chỉ hủy diệt, mà còn khiến đối thủ phân tâm, chia cắt lực lượng, đẩy họ vào thế tiến thoái lưỡng nan. Ma Chủ không chỉ muốn thắng, hắn muốn phá hủy ý chí chiến đấu, phá nát hy vọng của nhân gian.
"Số lượng thương vong?" Giọng Tạ Trần trầm và tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến người nghe phải rùng mình. "Còn bao nhiêu lực lượng có thể chi viện?" Anh mở mắt, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bản đồ, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua các điểm chiến lược đang được đánh dấu bằng những biểu tượng nhỏ.
Sứ giả ngập ngừng, cúi đầu thấp hơn. "Không đáng kể, thưa Tạ tiên sinh. Các mặt trận khác cũng đang bị tấn công dữ dội. Bách Lý Hùng tại Thành Vô Song... cũng đang cầm cự trong tuyệt vọng, hắn và tướng sĩ đã gần như chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta đã phải rút lui khỏi một số cứ điểm nhỏ để tập trung lực lượng. Lực lượng của chúng ta đã bị dàn mỏng đến cực độ." Hắn không dám nói thêm, vì sợ những lời tiếp theo sẽ mang đến sự tuyệt vọng hoàn toàn.
Tạ Trần thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo gánh nặng của hàng triệu sinh linh. Anh biết, mỗi quyết định của anh lúc này đều có cái giá bằng máu và nước mắt. Anh không phải một tu sĩ, không có sức mạnh để một mình xoay chuyển càn khôn, nhưng anh lại là "điểm neo nhân quả", mọi lựa chọn của anh đều có khả năng định đoạt vận mệnh của thế giới. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng giờ đây, anh lại bị đẩy vào vị trí phải định đoạt số phận của người khác.
Anh nhìn bản đồ, nơi Thiên Đăng Sơn đang được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ rực, xung quanh là vô số những chấm đen nhỏ tượng trưng cho Ma vật. Từng điểm, từng đường nét trên bản đồ như sống dậy, biến thành những sinh mạng đang kêu la, những hy vọng đang tắt lịm. Anh nhắm mắt lại lần nữa, không phải để trốn tránh, mà để lắng nghe "tiếng vọng nhân quả" một cách rõ ràng nhất. Anh cân nhắc từng khả năng, từng hậu quả. Mỗi phương án đều là một lưỡi dao sắc bén, sẵn sàng cắt đứt một phần của nhân gian.
Cuối cùng, Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt anh không còn sự đau đớn, mà thay vào đó là một tia quyết đoán lạnh lẽo, đau đớn đến tột cùng. Đó là quyết đoán của một kẻ phải hy sinh một phần nhỏ để bảo toàn toàn cục, dù cho phần nhỏ đó lại là những sinh mạng vô tội. Anh biết rằng, quyết định này sẽ là một vết sẹo lớn trong lòng anh, một gánh nặng mà anh sẽ phải mang theo suốt đời. Nhưng nếu không làm vậy, toàn bộ nhân gian sẽ sụp đổ.
"Không thể chi viện." Giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, như một lời phán quyết đã được định đoạt. "Đưa tin cho Lăng Nguyệt... chuẩn bị... rút lui chiến thuật khỏi Thiên Đăng Sơn. Bảo toàn lực lượng cốt lõi. Hướng về phía Tây Nam, hội quân với Bách Lý Hùng."
Sứ giả sững sờ, không dám tin vào tai mình. Rút lui? Bỏ lại Thiên Đăng Sơn? Điều đó có nghĩa là... hàng ngàn người đang chiến đấu ở đó sẽ bị bỏ lại, sẽ hy sinh. Hắn muốn phản đối, muốn cầu xin, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, hắn biết, đây không phải là một quyết định được đưa ra vội vàng, mà là một sự lựa chọn nghiệt ngã đã được cân nhắc kỹ lưỡng đến từng chi tiết, được đổi lấy bằng sự giày vò trong nội tâm của Tạ Trần. Hắn chỉ có thể cúi đầu, giọng nói run rẩy: "Tuân lệnh... Tạ tiên sinh."
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng sứ giả, cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo xâm chiếm. Anh ghét những quyết định này, ghét cái gánh nặng của "điểm neo nhân quả" này. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng vào thời khắc này, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, và khi con người đang "mất người" theo những cách khác nhau, anh lại buộc phải trở thành người đưa ra những quyết định khó khăn nhất, những quyết định đẫm máu nhất, để hy vọng giữ lại một chút gì đó cho tương lai.
***
Gần rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mù dày đặc trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một khung cảnh ảm đạm và bi thương hiện ra. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt tiều tụy và đôi mắt thất thần, lẩn trốn trong một khe núi ẩn khuất, cách chiến trường không xa. Hắn đã trải qua một đêm dài, một đêm mà mọi niềm tin, mọi giáo điều hắn từng tôn sùng đã vỡ vụn thành từng mảnh. Tiếng gào thét của Ma vật, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng kêu la thảm thiết của những người phàm nhân và tu sĩ, tất cả vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nguyền rủa không ngừng.
Mùi đất ẩm, mùi máu tanh và ma khí đặc quánh từ chiến trường vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với sự trong lành đến tàn nhẫn của buổi sớm. Hắn đã chứng kiến toàn bộ sự tàn khốc của trận chiến, cảnh Lăng Nguyệt và Dương Quân chiến đấu đến kiệt sức, cảnh những phàm nhân và tu sĩ nhỏ bé hy sinh vô nghĩa trước làn sóng Ma vật đông đảo. Hắn thấy rõ sự tuyệt vọng trên khuôn mặt của từng người, thấy sự kiên cường đến cùng cực nhưng cũng đầy bất lực của họ. Mỗi sinh mạng ngã xuống, mỗi tiếng kêu la đều là một nhát dao đâm thẳng vào lương tâm hắn.
Tiếng cười khàn đặc, tàn nhẫn của Ma Chủ Cửu U đêm qua, tuyên bố về sự sụp đổ của nhân gian, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí hắn. "Nhân gian mục nát, chỉ có hủy diệt mới là sự giải thoát cuối cùng!" Hắn từng khinh bỉ lời nói đó, coi đó là sự điên rồ của ma vật. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự tàn phá của Thành Vô Song, sự vô cảm của tiên môn, và sự hy sinh vô ích của vô số sinh linh, hắn bắt đầu hoài nghi. Liệu có phải, cái gọi là "đại nghĩa" của tiên đạo, cái chấp niệm "vá trời" mà hắn từng kiên định theo đuổi, thực chất chỉ là một sự tự huyễn hoặc, một cái cớ để những kẻ tự xưng là tiên nhân duy trì quyền lực và sự bất tử của mình?
"Đại nghĩa... Thiên Đạo... tất cả... đều là giả dối sao?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy đau đớn. Hắn nhìn về phía Thiên Đăng Sơn, nơi những đốm lửa pháp thuật vẫn còn lập lòe, báo hiệu một trận chiến vẫn đang tiếp diễn. "Cái giá phải trả... là sinh linh đồ thán? Là sự hủy diệt của hàng triệu sinh mệnh vô tội?" Hắn từng tin rằng, hy sinh nhỏ để đổi lấy đại cục là cần thiết. Nhưng khi chứng kiến "hy sinh nhỏ" đó là cả một thành phố, là vô số sinh mạng, và "đại cục" lại mờ mịt đến vậy, hắn không thể chấp nhận được nữa.
Hắn siết chặt tay, những móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn đỏ. Khuôn mặt hắn co thắt, đôi mắt từng tràn đầy sự kiêu ngạo giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau không thể gọi tên. Hắn từng kiêu hãnh với thanh kiếm Bích Lạc, với thân phận tu sĩ tiên môn. Nhưng đêm nay, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Hắn cảm thấy mình cũng là một phần của sự "mất người", khi đã từng nhắm mắt làm ngơ trước những đau khổ của phàm nhân, vì cái gọi là "đại nghĩa" cao siêu mà các vị tiền bối đã truyền dạy.
"Không!" Đột nhiên, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt thất thần của hắn. "Không thể để mọi thứ kết thúc như vậy!" Giọng hắn run rẩy, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định mới, một ngọn lửa mới đang bùng cháy trong tâm hồn đã vỡ vụn. "Phải có một con đường khác... Một con đường không đánh đổi sinh mạng vô tội, không hy sinh nhân tính vì bất cứ cái gọi là 'đại nghĩa' nào."
Liễu Thanh Phong chậm rãi đứng dậy, cơ thể hắn run rẩy vì mệt mỏi và nỗi đau nội tâm. Hắn nhìn về phía Thiên Đăng Sơn lần cuối, nơi trận chiến vẫn đang diễn ra dữ dội, nơi những đồng môn của hắn, và cả những phàm nhân vô tội, đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một sự dằn vặt khủng khiếp, nhưng hắn biết, hắn không thể tiếp tục đứng nhìn. Hắn không thể tiếp tục là một phần của sự vô cảm, của cái "đại nghĩa" mục nát này.
Hắn quay lưng lại với chiến trường, bước đi vô định trong màn sương mù đang dần tan. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không còn là sự kiêu ngạo của một tu sĩ tiên môn, mà là sự nặng nề của một linh hồn đang lạc lối, tìm kiếm một con đường khác, một ý nghĩa khác giữa sự hỗn loạn và tàn phá này. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ không còn là Liễu Thanh Phong của ngày xưa nữa. Niềm tin vào tiên đạo đã hoàn toàn tan nát, nhưng một hạt mầm mới đã nảy sinh trong tâm hồn hắn: hạt mầm của sự giác ngộ về giá trị của nhân sinh, về sự trân trọng nhân tính, dù cho con đường đó có phải đi ngược lại toàn bộ những gì hắn từng tin tưởng. Hắn hòa mình vào màn đêm, bỏ lại phía sau tiếng than khóc và biển lửa, mang theo một tâm hồn đã vỡ vụn nhưng đang khao khát một sự khởi đầu mới, một chân lý mới không bị ràng buộc bởi chấp niệm "thành tiên" hay "vá trời" hư ảo. Hắn sẽ tìm kiếm con đường để cứu vãn nhân gian, không phải vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân loại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.