Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 591: Huyết Chiến Vô Song: Gánh Nặng Nhân Quả, Tấm Khiên Tan Vỡ

Màn đêm buông xuống, không phải là sự xoa dịu, mà là tấm màn che cho một cơn ác mộng đang bung mình. Thành Vô Song, viên ngọc quý của nhân gian, giờ đây chìm trong biển lửa và ma khí cuồng bạo, tựa như một đóa sen đen nở rộ giữa địa ngục. Từ những đỉnh núi xa xôi, ánh lửa đỏ rực nhuộm thẫm bầu trời đêm, những cột khói đen cuồn cuộn như những xúc tu khổng lồ vươn lên tóm lấy vầng trăng mờ nhạt, khiến nó cũng phải ẩn mình sau làn khói bụi dày đặc. Không khí oi bức, nặng nề, không phải bởi sức nóng của lửa, mà bởi sự ngột ngạt của sinh tử, của tuyệt vọng đang bủa vây khắp chốn.

Quân đoàn ma vật khổng lồ, với vô số hình thù gớm ghiếc, từ những loài quái thú cấp thấp chỉ biết gầm gừ cho đến những Ma tướng mang theo ma khí ngút trời, cuồn cuộn như thủy triều đen, đồng loạt tấn công Thành Vô Song từ mọi phía. Tiếng gầm rú hung tợn, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung chói tai, cùng với tiếng la hét thảm thiết của dân chúng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc vang vọng khắp không gian, xuyên thấu màn đêm và xuyên thẳng vào tâm can. Các trận pháp phòng ngự bên ngoài, vốn được dày công xây dựng, giờ đây vỡ vụn từng lớp, như những tấm kính bị ném đá liên hồi, không thể chống chịu nổi sức công phá kinh hoàng của ma vật.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng ánh mắt kiên nghị đã nhuốm màu máu và mệt mỏi, đứng trên bức tường thành đang lung lay, giáp trụ nhẹ của hắn đã rách bươm, dính đầy máu và bụi bẩn. Hắn hét lớn, giọng khàn đặc, lạc đi trong tiếng ồn ào của chiến trường: “Tử thủ! Tử thủ cho ta! Không được lùi bước! Vì gia đình, vì bách tính! Mọi người, hãy d��n sức!” Dưới sự chỉ huy của hắn, đội quân phàm nhân, tuy không có sức mạnh phép thuật, nhưng lại mang trong mình ý chí kiên cường đến khó tin. Họ dùng cung tên tẩm độc, hỏa pháo thô sơ, và cả những lưỡi đao, cây thương đã cùn mòn, cố gắng chặn đứng dòng ma vật như những con đê chắn lũ. Mỗi con hẻm, mỗi góc phố, mỗi căn nhà đều trở thành một chiến hào, một pháo đài mà họ phải tử thủ. Họ không có phép thuật, nhưng họ có sự dũng cảm và quyết tâm bảo vệ những gì thân thuộc nhất. Mùi máu tanh nồng, mùi khói khét lẹt, mùi ma khí đặc trưng của Ma Vực, tất cả hòa quyện vào nhau, thấm đẫm từng tấc đất, từng viên gạch của Thành Vô Song. Hơi nóng của lửa cháy phả vào mặt, rung chuyển liên tục của mặt đất dưới chân, khiến ngay cả những người kiên cường nhất cũng không khỏi cảm thấy rợn người.

Không xa Bách Lý Hùng, Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng giờ đây đã nhuốm đầy vẻ mệt mỏi và kiệt sức, nghiến răng, một vết thương sâu trên vai vẫn đang rỉ máu, thấm đỏ một mảng đạo bào lam nhạt. Hắn vung kiếm, từng đạo kiếm khí rực rỡ như cầu vồng, chém tan hàng chục ma vật cấp thấp. “Ma vật đáng chết! Ta sẽ không để các ngươi tiến thêm một bước! Kim Cương Phá!” Tiếng gầm của hắn vang vọng, mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm. Các tu sĩ còn lại, tuy số lượng ít ỏi, nhưng đều là những tinh anh của Liên minh Nhân Đạo, họ thi triển pháp thuật, tạo ra những lá chắn ánh sáng lung linh, những cơn bão kiếm sắc lạnh, cố gắng ngăn cản bước tiến của ma vật cấp cao hơn, đặc biệt là Hắc Ma Sứ và U Linh. U Linh, với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng đến rợn người, đôi mắt không có con ngươi, lướt đi trên không trung, chỉ tay về phía những nơi phòng ngự kiên cố nhất. Giọng nói của nàng, lạnh lùng như băng tuyết, xuyên qua tiếng ồn ào của chiến trường: “Nhân loại ngu xuẩn, sự phản kháng của các ngươi chỉ càng rút ngắn thời gian diệt vong.” Kẻ yếu không có quyền lựa chọn, đó là chân lý mà nàng tin tưởng, và giờ đây, nàng đang chứng minh điều đó một cách tàn nhẫn nhất. Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như máu, vung cây trường thương lớn, mỗi một nhát đâm đều mang theo sức mạnh hủy diệt, xé tan mọi chướng ngại vật trên đường. “Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Hắn gầm lên, tiếng cười khẩy vang vọng, đầy vẻ hả hê khi chứng kiến sự tan rã và tuyệt vọng.

Ma vật tràn vào như thủy triều dâng, không ngừng nghỉ, không biết sợ hãi. Cổng thành phía Tây, sau hàng giờ chống chịu, cuối cùng cũng vỡ vụn với một tiếng nổ long trời lở đất, chôn vùi hàng trăm chiến sĩ phàm nhân và tu sĩ. Tiếng khóc than thảm thiết của trẻ con và phụ nữ, tiếng rên rỉ của những người bị thương, xen lẫn tiếng gầm của ma vật, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và bi thương tột cùng. Dân chúng, hoảng loạn tột độ, giẫm đạp lên nhau để tìm đường thoát thân, nhưng đường nào cũng đã bị ma vật phong tỏa. Nhiều người bị xé nát, nhiều người bị chôn vùi dưới đống đổ nát, trở thành những linh hồn vô tội giữa cuộc chiến tàn khốc. Máu nhuộm đỏ từng con phố, những thi thể chất chồng lên nhau, trở thành chư���ng ngại vật cho những kẻ còn sống sót. Một phần bức tường thành phía Bắc cũng sụp đổ, tạo ra một lỗ hổng khổng lồ, khiến ma vật ồ ạt tràn vào. Thành Vô Song, kiên cố là vậy, giờ đây đang tan vỡ từng mảnh. Những tổn thất đầu tiên của Liên minh Nhân Đạo đã hiện rõ, và chúng đau đớn hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng.

***

Cùng lúc đó, tại một chiến trướng dã chiến tạm bợ, được dựng vội vàng gần tàn tích của Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi gió hú lạnh lẽo vẫn còn mang theo dư vị của trận chiến khốc liệt, Tạ Trần đứng trước bản đồ chiến sự, ánh mắt sắc lạnh và sâu thẳm dõi theo những điểm đỏ bùng cháy trên đó. Tấm bản đồ, vốn từng là biểu tượng của hy vọng và chiến lược, giờ đây lại là tấm gương phản chiếu của sự tuyệt vọng và mất mát. Mỗi điểm đỏ tượng trưng cho một thành trì, một phòng tuyến đang bị tấn công, và điểm đỏ rực cháy nhất, lớn nhất, chính là Thành Vô Song. Mùi đất ẩm, mùi thảo dược từ các vết thương còn vương vấn từ trận chiến trước, cùng với mùi khói nhàn nhạt từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, nặng nề đến nghẹt thở, mỗi hơi thở đều như bị siết chặt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây đã nhuốm đầy vẻ lo lắng và mệt mỏi, đôi mắt phượng sắc bén ẩn chứa sự đau đớn, đứng cạnh Tạ Trần. Nàng liên tục nhận và truyền tin từ các pháp khí truyền tin, mỗi tin tức đều mang theo sự mất mát và tuyệt vọng. Giọng nàng, dù cố giữ bình tĩnh, vẫn run rẩy khi báo cáo: “Tạ Trần, Thành Vô Song đã mất hơn một nửa cổng thành, Dương Quân và Bách Lý Hùng đang bị bao vây. Cần chi viện khẩn cấp!” Nàng nhìn thẳng vào mắt Tạ Trần, ánh mắt đầy khẩn cầu: “Chúng ta không thể bỏ mặc họ!” Lăng Nguyệt biết, Tạ Trần đang gánh vác một trách nhiệm quá lớn, và mỗi quyết định của y đều là một sự hy sinh. Nhưng nàng không thể chấp nhận việc bỏ mặc sinh linh vô tội.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với vẻ ngoài xinh đẹp, đáng yêu, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại bất an ve vẩy. Nàng nắm chặt tay Tạ Trần, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay anh, ánh mắt long lanh nhìn anh: “Tên Ma Chủ đó thật đáng ghét! Hắn đang muốn chia cắt chúng ta! Chúng ta phải làm gì đây, Tạ Trần?” Nàng, vốn lanh lợi và vô tư, giờ đây cũng cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh, sự bất lực khi đối mặt với một kẻ thù xảo quyệt và tàn nhẫn.

Tạ Trần trầm ngâm, đôi mắt nhắm lại một thoáng, cảm nhận gánh nặng của hàng triệu sinh mạng đang đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Tâm trí anh là một cơn bão của những tính toán, của những lựa chọn nghiệt ngã. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt, mà còn muốn phá vỡ ý chí và tinh thần của đối thủ, đẩy Tạ Trần và Liên minh vào giới hạn cuối cùng của họ. Hắn đã tấn công Thành Vô Song, không chỉ để tàn sát, mà còn để buộc Liên minh Nhân Đạo phải chia quân, phơi bày những điểm yếu chiến lược. Tạ Trần biết rõ điều đó.

Anh mở mắt, ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định, dù giọng nói vẫn trầm và đầy mệt mỏi: “Nếu chúng ta điều động từ Thiên Đỉnh Cung, Ma Chủ sẽ lập tức tấn công vào đó. Đây là một ván cờ chết… Chúng ta không thể mắc bẫy.” Anh không muốn nói ra, nhưng sự thật nghiệt ngã đã hiện rõ. Mỗi một phòng tuyến đều có ý nghĩa chiến lược riêng, mỗi một quân cờ đều không thể tùy tiện di chuyển. “Chỉ có thể hy vọng Dương Quân và Bách Lý Hùng cầm cự được…” Lời nói của Tạ Trần nghẹn lại, anh biết đó là một hy vọng mong manh, một lời an ủi vô nghĩa trước thực tế tàn khốc. “Chúng ta phải giữ vững các điểm còn lại. Sự hy sinh này là không thể tránh khỏi.” Câu nói cuối cùng như một lưỡi dao sắc bén, không chỉ cắt vào tâm can của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, mà còn rạch nát trái tim Tạ Trần. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, anh trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Nhưng giờ đây, anh lại là người phải đưa ra quyết định chấp nhận cái chết, chấp nhận sự hy sinh của hàng ngàn sinh linh vô tội. Gánh nặng nhân quả đang đè nặng lên vai anh, một sức nặng mà không một phép thuật nào có thể gánh vác.

Lăng Nguyệt Tiên Tử dù đau lòng tột độ, nhưng vẫn cắn răng tuân lệnh. Nàng biết, Tạ Trần không phải là kẻ vô tâm, mà là kẻ đang gánh chịu nỗi đau lớn nhất. Nàng truyền đạt mệnh lệnh với giọng nói nghẹn ngào, từng lời nói như những nhát dao đâm vào chính nàng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu siết chặt tay Tạ Trần hơn nữa, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ bàn tay anh, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của nỗi đau và sự bất lực. Nàng ngước nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần đang làm điều mà y cho là đúng, dù cái giá phải trả là vô cùng đắt. Quyết định này sẽ là một vết sẹo lớn trong lòng anh, ảnh hưởng đến tâm lý và các quyết định sau này, nhưng nó cũng củng cố thêm vị thế của anh như một “điểm neo nhân quả” bất đắc dĩ, một người phàm nhân gánh vác vận mệnh của cả thế giới, dù cho anh chỉ muốn được sống một đời bình thường.

***

Cùng thời điểm đó, trên một đỉnh núi cao heo hút của Thiên Đăng Sơn, nơi mây mù bao phủ dày đặc, gió lạnh buốt thấu xương, Liễu Thanh Phong, v��i vẻ ngoài tiều tụy, ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ chứng kiến cảnh Thành Vô Song bùng cháy phía xa. Ánh lửa đỏ rực và cột khói đen cuồn cuộn từ thành phố bị tàn phá, tựa như một lời buộc tội vô hình, khắc sâu vào tâm trí hắn. Tiếng gió thổi vi vút qua những vách đá, tiếng chuông gió ngân nga yếu ớt từ một ngôi miếu nhỏ gần đó, cùng tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, nghe rõ hơn trong sự tĩnh lặng ghê người của núi rừng, tất cả như những mũi kim đâm vào tâm hồn hắn. Mùi cây cỏ dại, mùi hương trầm nhẹ từ ngôi miếu, và mùi khói thoang thoảng từ phía Thành Vô Song, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh trên bề mặt, nhưng nội tâm Liễu Thanh Phong lại đang gào thét trong bão tố.

Hắn ngồi sụp xuống, ôm đầu, ánh mắt vô định nhìn về phía Thành Vô Song đang chìm trong biển lửa. Từng lời lẽ cao siêu về “đại đạo”, về “vá trời” của tiên môn, những giáo điều hắn đã khắc sâu vào xương tủy, giờ đây dần trở nên vô nghĩa, trống rỗng trước cảnh tượng bi thảm này. Hắn đã chứng kiến sự lạnh lùng của các Sứ Giả Tiên Môn, đã nghe những lời vô cảm của họ, nhưng không gì có thể sánh bằng sự đau đớn khi chứng kiến hàng ngàn sinh linh vô tội bị tàn sát một cách dã man như vậy. Hạt giống hoài nghi từ chương trước giờ đây đã nảy mầm thành một cây non đầy gai góc, đâm xuyên vào niềm tin cuối cùng của hắn, khiến nó vỡ vụn từng mảnh.

“Đại đạo… vá trời… rốt cuộc là vì ai?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy đau đớn. “Hay chỉ là sự tự huyễn hoặc của chúng ta?” Hắn tự vấn, ánh mắt đầy giằng xé. “Phàm nhân… họ đáng bị như vậy sao? Đây là cái giá của ‘Thiên Đạo bất diệt’ ư?” Câu hỏi vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng dày vò. Hắn từng kiêu hãnh là một tu sĩ tiên môn, mang trong mình dòng máu cao quý, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy xấu hổ vì sự vô cảm của những kẻ cùng tông môn, và cả chính bản thân hắn, vì đã từng tin vào một “đại nghĩa” mà phải đánh đổi bằng sinh mạng vô tội. Kẻ “mất người” thực sự không chỉ là Ma Chủ Cửu U, mà còn là những kẻ tự xưng là tiên nhân, những kẻ vì “đại nghĩa” mà sẵn sàng bỏ rơi nhân tính của mình.

Đột nhiên, một bóng hình cao lớn, đầy ma khí, lướt qua trên bầu trời Thành Vô Song, tựa như một vị thần chết đang hả hê trước sự hủy diệt mà hắn gây ra. Tiếng cười khàn đặc, tàn nhẫn của Ma Chủ Cửu U vọng đến, xuyên qua tiếng gió, xuyên qua tiếng khóc than, xuyên thẳng vào màng nhĩ Liễu Thanh Phong: “Nhân gian mục nát, chỉ có hủy diệt mới là sự giải thoát cuối cùng!” Tiếng cười đó không chỉ là sự đắc thắng, mà còn là sự khinh miệt tột cùng đối với sinh linh, đối với nhân tính.

Liễu Thanh Phong nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những người phàm nhân vô tội đang kêu la trong biển lửa, nhưng không thể. Hắn cảm thấy một sự trống rỗng, vô vọng và đau đớn chưa từng có, như thể một phần linh hồn hắn đang vỡ vụn. Niềm tin vào tiên đạo, vào cái gọi là “đại nghĩa” đã hoàn toàn tan nát. Hắn đứng dậy, quay lưng lại với cảnh tượng hủy diệt, bước đi vô định trong bóng tối dày đặc của núi rừng. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không còn là sự kiêu ngạo của một tu sĩ tiên môn, mà là sự nặng nề của một linh hồn đang lạc lối, tìm kiếm một con đường khác, một ý nghĩa khác giữa sự hỗn loạn và tàn phá này. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ không còn là Liễu Thanh Phong của ngày xưa nữa. Sự tan rã của một thành phố lớn như Thành Vô Song, cùng với sự tàn bạo của Ma Chủ và sự vô cảm của tiên môn, đã hoàn toàn thay đổi hắn. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường, nơi không còn sự vô cảm, nơi nhân tính được trân trọng, dù cho con đường đó có phải đi ngược lại toàn bộ những gì hắn từng tin tưởng. Hắn bước đi, hòa mình vào màn đêm, bỏ lại phía sau tiếng than khóc và biển lửa, mang theo một tâm hồn đã vỡ vụn nhưng đang khao khát một sự khởi đầu mới.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free