Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 590: Cơn Thịnh Nộ Hắc Ám: Thành Trì Tan Vỡ

Gió táp, lạnh lẽo và mang theo mùi tanh nồng của huyết tinh còn vương vất từ trận chiến vừa dứt, như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá mà Liên minh Nhân Đạo đã phải trả. Trong chiến trướng dã chiến dựng tạm bợ gần Linh Thạch Khoáng Mạch, ánh nến chập chờn đổ bóng dài trên những gương mặt mệt mỏi, tiều tụy. Mùi lưu huỳnh từ tàn dư ma khí và mùi khói từ những trận pháp vừa kích hoạt vẫn còn len lỏi trong không khí, quyện lẫn với hơi thở nặng nề của những người đang tụ họp. Bầu không khí căng thẳng, u ám, bao trùm bởi sự kiệt quệ và lo âu. Tiếng gió bên ngoài rít gào thảm thiết, đôi khi mang theo tiếng vọng yếu ớt của những tiếng nổ từ xa, như tiếng than khóc của nhân gian.

Tạ Trần đứng cạnh một tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh n���n. Làn da trắng nhợt và khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Ngón tay y lướt nhẹ trên bản đồ, phác thảo những mũi tên ma khí tưởng tượng, dù chiến thắng vừa rồi đã khiến Ma Chủ Cửu U phải tạm thời rút lui, nhưng Tạ Trần hiểu rõ, đó chỉ là một thoáng bình yên giả tạo. Y không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, và y biết cái giá của sự sống trong thời khắc suy tàn này là vô cùng đắt đỏ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khiết của nàng giờ đây vương chút bụi trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả. Nàng đang triệu tập các tướng lĩnh còn lại, lời lẽ ngắn gọn, dứt khoát, mang tính mệnh lệnh. Dù kiệt sức sau trận chiến khốc liệt, nàng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay nàng nắm chặt, lộ rõ sự căng thẳng.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đứng đó, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng ánh mắt ấy không giấu được sự lo lắng. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, râu quai nón rậm rạp, nắm chặt tay, khí phách trầm hùng của một dũng tướng không hề suy suyển. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, nép mình sau lưng Dương Quân, đôi mắt sợ hãi nhìn khắp lượt, biểu lộ sự bất an rõ rệt.

Vừa dứt khỏi niềm vui chiến thắng tạm thời, một luồng tin tức kinh hoàng ập đến. Một sứ giả, thân hình dính đầy bùn đất và vết thương, hộc tốc chạy vào chiến trướng. Khuôn mặt hắn tái mét, hơi thở đứt quãng vì kiệt sức và kinh hoàng.

“Bẩm Tạ công tử, Lăng Nguyệt tiên tử!” Giọng hắn run rẩy, “Thành Vô Song... đang bị tấn công! Ma Chủ Cửu U đích thân ra tay, hắn... hắn đang hủy diệt mọi thứ!”

Cả chiến trướng như chết lặng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, nay đôi mắt phượng cũng pha lẫn một tia hoảng loạn. Nàng nắm chặt tay đến trắng bệch. “Hắn... làm sao có thể nhanh đến vậy? Chúng ta vừa đẩy lùi hắn ở đây, thế trận chưa kịp ổn định!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự chất vấn, như muốn phủ nhận sự thật tàn khốc vừa được báo cáo.

Tạ Trần nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, một tiếng gầm rú man rợ chỉ y mới có thể cảm nhận được. Y đã dự cảm được điều tồi tệ này, một sự tàn khốc sắp tới, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và bất ngờ đến vậy. Giọng y trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự nặng nề, một gánh nặng của trách nhiệm đè nén lên đôi vai gầy.

“Hắn không muốn thắng một trận, hắn muốn thắng cả ván cờ. Hắn muốn chúng ta phải lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều là một cái giá.”

Lời Tạ Trần nói ra, đơn giản nhưng sâu sắc, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc sự bàng hoàng, chỉ rõ bản chất tàn độc trong chiến lược của Ma Chủ. Y đã nhìn thấu nhân tâm, nhìn thấu nhân quả, và y biết Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng chính sự "nhân tính" của Liên minh Nhân Đạo để ép họ vào đường cùng. Y lướt mắt qua những gương mặt đầy lo âu của các đồng minh, hiểu rằng gánh nặng của những quyết định đau đớn nhất đang chờ đợi.

***

Trong khi đó, cách đó hàng ngàn dặm, Thành Vô Song, từng là trung tâm phồn hoa sầm uất của nhân gian, giờ đây chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Bầu trời vốn trong xanh bị khói đen kịt từ Ma Vực Thâm Uyên bao phủ, cuồn cuộn đổ vào qua những vết nứt khổng lồ trên không trung. Ma khí nồng đậm, đặc quánh như mực, nuốt chửng từng con phố, từng ngôi nhà, biến cảnh vật thành một bức tranh tận thế đầy ám ảnh. Không khí nóng rực, mùi khói lửa khét lẹt, mùi máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ ma khí cuồn cuộn bao trùm khắp nơi.

Ma Chủ Cửu U lơ lửng trên không trung, thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, lạnh lùng nhìn xuống cảnh tượng tàn phá bên dưới. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên, một luồng ma khí khổng lồ cuộn xoáy, xé toạc bầu trời như một con quái vật vô hình, rồi giáng xuống trung tâm thành phố. Một vụ nổ kinh hoàng long trời lở đất, làm sụp đổ một phần Cổng Thành Vọng Nguyệt, cánh cổng sừng sững từng là niềm tự hào của thành phố. Tiếng đổ vỡ rầm trời hòa lẫn với tiếng thét thất thanh của dân chúng tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Ma vật khổng lồ và ma tu cấp thấp, hình thù gớm ghiếc, thân thể vặn vẹo, mắt đỏ ngầu, phát ra ma khí nồng đậm, tràn vào Thành Vô Song như thủy triều vỡ bờ. Chúng gầm gừ man rợ, tàn phá không thương tiếc, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác.

“Cứu mạng! Ma vật đến rồi! Không còn đường thoát!” Tiếng thét tuyệt vọng của dân chúng vang vọng khắp nơi.

Dân chúng, những phàm nhân vô tội, chạy tán loạn trên những con phố ngập tràn gạch đá đổ nát. Quần áo họ rách rưới, khuôn mặt đầy bùn đất và nước mắt, ánh mắt vô hồn vì kinh hoàng. Những mái nhà sụp đổ, những tiếng khóc thét xé lòng, tiếng bước chân hối hả của kẻ chạy trốn, tiếng gầm rú man rợ của ma vật, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột độ, kinh hoàng và tuyệt vọng.

“Hủy diệt! Tất cả sẽ về hư vô! Linh hồn của các ngươi sẽ là hiến tế cho Cửu U!” Tiếng gầm gừ của ma vật vang vọng, lạnh lẽo và tàn nhẫn.

Dưới đất, Bách Lý Hùng, vốn đã được dự tính sẽ bảo vệ Thành Vô Song, cùng đội quân phàm nhân của mình đang cố gắng chống trả. Thân hình vạm vỡ của hắn dính đầy máu và bụi, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc vì khói và bụi, đầy khí phách và quyết tâm bảo vệ.

“Bách tính ta! Cố thủ! Không được lùi bước! Dẫn đường cho dân chúng rút lui!”

Hắn vung đại đao, chém bay một con ma vật đang lao tới, rồi quay sang thúc giục binh sĩ. Các đội quân phòng thủ của phàm nhân, dù dũng cảm và kiên cường, cũng nhanh chóng bị áp đảo bởi số lượng và sức mạnh của ma vật. Tiếng vũ khí va ch��m yếu ớt, tiếng binh sĩ ngã xuống, tiếng kêu cứu bị nuốt chửng trong tiếng gầm rú của kẻ thù.

Dương Quân, mang vẻ ngoài tuấn tú nhưng hiện tại cũng đầy vẻ mệt mỏi, dẫn theo một nhóm tu sĩ nhỏ cố gắng hỗ trợ, nhưng lực lượng quá mỏng. Hắn vung kiếm, ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm rạch nát màn đêm ma khí, nhưng chỉ như một đốm lửa nhỏ trong biển lửa rộng lớn. Đôi mắt hắn rực cháy sự phẫn nộ và lý tưởng, nhưng sâu thẳm lại là nỗi lo lắng tột độ. Hắn biết, nếu không có viện trợ từ Liên minh Nhân Đạo, Thành Vô Song sẽ không thể trụ vững. Cảnh tượng tàn khốc này khiến hắn bàng hoàng, sự bất lực len lỏi vào từng thớ thịt.

Trên cao, Ma Chủ Cửu U khẽ nhếch môi, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hả hê. Hắn khinh miệt nhìn xuống sự giãy giụa yếu ớt của những kẻ phàm nhân. Đối với hắn, đây chỉ là một ván cờ, và hắn đã thành công đẩy đối thủ vào thế bí.

***

Đêm tối dần buông xuống, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương, nhưng trong chiến trướng dã chiến, không khí vẫn nóng như lửa đốt. ��nh nến chập chờn đổ bóng dài trên những gương mặt mệt mỏi, đầy căng thẳng. Mùi mồ hôi, mùi đất và một chút mùi máu vẫn vương trong không khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề, mỗi lời nói đều mang sức nặng của sinh mạng. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít gào, như tiếng khóc than của thế giới, càng làm tăng thêm sự bi tráng.

Tạ Trần đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, chậm rãi giải thích chiến lược của Ma Chủ Cửu U. Giọng y trầm tĩnh, nhưng từng lời nói đều như một lưỡi dao cứa vào tâm can mọi người. “Hắn không chỉ muốn tàn phá Thành Vô Song. Hắn muốn chúng ta tự tay xé nát phòng tuyến của mình, tạo ra những điểm yếu chí tử. Hắn muốn chúng ta trả giá cho mỗi sự lựa chọn, cho mỗi sinh mạng mà chúng ta cố gắng bảo vệ.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, ánh mắt sắc bén của nàng giờ đây đầy rẫy sự đấu tranh. Nàng hiểu rõ sự hiểm độc trong kế hoạch của Ma Chủ. Hắn đang chơi một ván cờ mà trong đó, sự "nhân tính" của Liên minh chính là điểm yếu chí mạng. “Nếu không cứu Thành Vô Song, hàng triệu phàm nhân sẽ chết. Danh dự của Liên minh Nhân Đạo sẽ bị chà đạp. Nhưng nếu cứu, chúng ta sẽ mất đi thế trận ở các nơi khác, và có thể hắn sẽ tấn công vào điểm yếu đó với toàn bộ lực lượng.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sự chua chát. Cái giá phải trả là quá lớn, dù lựa chọn nào cũng đẩy họ vào vực thẳm.

Bách Lý Hùng, đứng đó, thân hình vạm vỡ run lên vì phẫn nộ và lo lắng. Hắn không thể ngồi yên khi bách tính của mình đang bị tàn sát. “Thành Vô Song là nhà của ta, là nơi bách tính ta sinh sống. Ta phải đi! Dù có chết cũng không tiếc! Chỉ xin Tạ công tử cho phép!” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng ẩn chứa sự cầu xin.

Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa lý tưởng, không chấp nhận việc bỏ rơi phàm nhân. Hắn gật đầu kiên quyết, sẵn sàng theo Bách Lý Hùng. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu nép sau Dương Quân, đôi tai cáo run rẩy, nhưng khi nhìn thấy sự kiên quyết của hắn, nàng cũng cắn môi, ánh mắt chuyển từ sợ hãi sang kiên định một cách kỳ lạ. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng thầm nghĩ, và biết rằng mình sẽ theo Dương Quân, dù có phải đối mặt với nguy hiểm nào.

Tạ Trần nhắm mắt, một hơi thở dài nặng nề thoát ra. Gánh nặng ngàn cân đè lên vai y. Y biết rằng đây là một trong những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình, một quyết định nhuốm máu và nước mắt. Y muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, nhưng giờ đây, nhân tính của y lại buộc y phải đưa ra những lựa chọn tàn khốc. Y mở mắt, ánh mắt kiên định nhưng đầy bi thương. Giọng y khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi, nhưng không chút do dự. “Chúng ta không có lựa chọn nào khác... Chỉ có thể làm vậy. Chia quân. Bách Lý huynh, Dương Quân, các ngươi dẫn đội tiên phong, cố gắng cầm cự và sơ tán dân chúng ở Thành Vô Song. Lăng Nguyệt và ta sẽ cố gắng duy trì phòng tuyến chính ở đây... và tìm cách phản công từ điểm yếu mới của hắn.”

Đây là một canh bạc, một phá cục đầy rủi ro. Việc chia quân sẽ làm suy yếu phòng tuyến chính ở Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi vừa trải qua trận chiến khốc liệt và vẫn còn dư âm ma khí. Nhưng nếu không cứu Thành Vô Song, ý chí của Liên minh Nhân Đạo sẽ tan vỡ, và Thiên Đạo sẽ sụp đổ nhanh hơn.

Tạ Trần gật đầu ra hiệu. Bách Lý Hùng và Dương Quân lập tức hành động, tập hợp một phần binh lực, bao gồm cả Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, chuẩn bị lên đường khẩn cấp. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng cũng tin tưởng vào sự lãnh đạo của anh. Nàng biết, Tạ Trần đang gánh vác một trách nhiệm quá lớn, và mỗi quyết định của y đều là một sự hy sinh. Cô không thể không tự hỏi, liệu họ có thể thật sự chiến thắng Ma Chủ Cửu U khi hắn dùng những chiêu thức tàn bạo đến vậy, và liệu những hy sinh này có đáng giá. Nhưng trong sâu thẳm, nàng vẫn tin vào Tạ Trần, tin vào con đường "Nhân Đạo" mà y đang dẫn lối.

***

Khi đêm đã khuya, trăng mờ bị khói bụi từ Thành Vô Song che phủ, Liễu Thanh Phong đứng trên đỉnh một tháp đổ nát của Phế Tích Cổ Thành. Gió lớn, lạnh lẽo, rít qua những bức tường đá đổ nát, mang theo tiếng kêu gào thảm thiết từ xa vọng lại từ Thành Vô Song, xen lẫn tiếng gầm của ma vật. Mùi tro tàn, mùi máu phảng phất trong gió, hòa lẫn với mùi rêu phong ẩm mốc từ phế tích, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang tàn, đầy chết chóc và sự cô độc. Ánh sáng yếu ớt của trăng chỉ đủ để thấy những bóng đen đổ dài và hình ảnh Thành Vô Song đang bốc cháy như một ngọn lửa địa ngục.

Hắn lặng lẽ nhìn về phía Thành Vô Song đang chìm trong biển lửa, cảnh tượng tang thương không kém gì trận chiến ở Linh Thạch Khoáng Mạch, nhưng ở một quy mô lớn hơn, trực tiếp hơn, tàn khốc hơn. Hắn nghe thấy tiếng kêu cứu, tiếng khóc than xé lòng của dân chúng, và những lời nguyền rủa từ những kẻ may mắn thoát được, những âm thanh như ngàn vạn mũi kim đâm xuyên vào trái tim hắn. Hắn từng tự hào là đệ tử của tiên môn, mang trong mình dòng máu cao quý, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy xấu hổ vì sự vô cảm của những kẻ cùng tông môn.

Niềm tin vào 'đại nghĩa' của tiên môn mà hắn từng giữ vững, giờ đây đã tan vỡ hoàn toàn, chỉ còn lại sự trống rỗng và dằn vặt. Câu hỏi mà hắn từng thốt ra trong khu rừng tĩnh mịch giờ đây vang vọng trong tâm trí hắn, rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Đây... đây là cái giá của 'vá trời' sao? Phải chăng... tất cả những gì ta tin tưởng... đều là sai lầm? Liệu có 'đại nghĩa' nào đáng để đánh đổi bằng sinh mạng vô tội?” Hắn lầm bầm, giọng khàn đặc, lạc lõng trong không gian hoang tàn.

Liễu Thanh Phong nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, ánh mắt đầy đau khổ nhìn về phía Thành Vô Song. Hắn đã chứng kiến sự tàn bạo của ma tộc, nhưng sự tàn bạo này lại có một ý nghĩa khác, một sự khinh miệt nhân tính đến tột cùng. “Thậm chí những kẻ ma tu cũng không tàn nhẫn đến mức này... Chúng ta đang bảo vệ cái gì đây? Một Thiên Đạo mục nát... hay một ảo vọng hư vô?” Hắn chất vấn, không phải chỉ Ma Chủ Cửu U, mà cả những Sứ Giả Tiên Môn lạnh lùng, và cả chính bản thân hắn.

Sự tàn bạo và mưu mô của Ma Chủ Cửu U cho thấy hắn không chỉ muốn hủy diệt mà còn muốn phá vỡ ý chí và tinh thần của đối thủ, đẩy Tạ Trần và Liên minh vào giới hạn cuối cùng của họ. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, Liễu Thanh Phong nhận ra, kẻ "mất người" thực sự không chỉ là Ma Chủ, mà còn là những kẻ tự xưng là tiên nhân, những kẻ vì "đại nghĩa" mà sẵn sàng bỏ rơi nhân tính của mình.

Sự hoài nghi của Liễu Thanh Phong là bước đệm cho sự chuyển biến lớn của nhân vật này. Hắn quay lưng lại với cảnh tượng hủy diệt, bước đi trong bóng tối dày đặc. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không còn là sự kiêu ngạo của một tu sĩ tiên môn, mà là sự nặng nề của một linh hồn đang lạc lối, tìm kiếm một con đường khác, một ý nghĩa khác giữa sự hỗn loạn và tàn phá này. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ không còn là Liễu Thanh Phong của ngày xưa nữa. Hắn sẽ tìm kiếm một con đường, nơi không còn sự vô cảm, nơi nhân tính được trân trọng, dù cho con đường đó có phải đi ngược lại toàn bộ những gì hắn từng tin tưởng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free