Nhân gian bất tu tiên - Chương 589: Hạt Giống Hoài Nghi: Mắt Thấy, Tâm Lay Động
Tiếng cười khẩy tàn nhẫn của Ma Chủ Cửu U còn vương vấn trong không khí, như một lưỡi dao sắc lạnh cắt ngang màn đêm ma khí đang vần vũ. Hắn đã cho Tạ Trần thấy, rằng bản năng không phải là thứ có thể dễ dàng bị điều khiển, và sự ‘mất người’ của Ma tộc còn sâu thẳm hơn những gì kẻ phàm nhân kia có thể tưởng tượng. Chiến trường Linh Thạch Khoáng Mạch, vốn dĩ đã là một cõi hỗn loạn, giờ đây lại càng chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hủy diệt, tựa như một bức tranh thủy mặc bị nhòe bởi mực đen đặc quánh.
Liễu Thanh Phong, ẩn mình trên một gò đất cao phía rìa khoáng mạch, nheo mắt nhìn xuyên qua màn ma khí dày đặc đang cuộn trào như những con sóng dữ. Vẻ mặt thanh tú, dáng người cao gầy của hắn ẩn dưới lớp áo choàng xám bạc, hòa mình vào màu xám xịt của cảnh vật xung quanh. Mắt hắn sáng như sao, nhưng giờ đây lại ánh lên sự bàng hoàng và một nỗi hoài nghi sâu sắc. Hắn đã đi theo tiếng gọi của 'đại nghĩa vá trời' từ bao đời, trung thành với tiên môn, tin tưởng vào sự cao cả của các vị tiên nhân. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại đang gặm nhấm từng chút một niềm tin sắt đá ấy.
Đòn phản công bất ngờ của Ma Chủ Cửu U không chỉ là một cuộc tấn công vũ lực đơn thuần, mà là một sự bóp méo, một sự tha hóa đến tận cùng. Luồng ma khí đen kịt từ Ma Vực Thâm Uyên không chỉ nuốt chửng ánh sáng, mà còn như một chất độc ăn mòn, biến những ma vật cấp thấp vốn đã điên loạn trở thành những quái vật đáng sợ hơn. Chúng không còn là những cái xác vô hồn chỉ biết lao vào nguồn linh khí giả, mà là những cỗ máy giết chóc không ngừng nghỉ, với sức mạnh tăng lên gấp bội, và đặc biệt, chúng dường như đã được Ma Chủ ban cho một ý chí tập thể, một sự liên kết đáng sợ, điều mà Tạ Trần, dù nhìn thấu nhân tâm đến mấy, cũng chưa từng lường trước.
Cảnh tượng chiến trường giờ đây là một biển máu và ma khí. Tiếng gầm rú ghê rợn của ma vật xen lẫn tiếng la hét tuyệt vọng của phàm nhân, tiếng gằn giọng của tu sĩ, và tiếng loảng xoảng của binh khí va chạm. Mùi máu tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt và hơi ẩm mục ruỗng của ma khí, xộc thẳng vào khứu giác, khiến Liễu Thanh Phong cảm thấy khó thở. Gió lạnh tạt vào mặt hắn, mang theo những mảnh vụn của sự hủy diệt, những hạt bụi li ti và cả những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Hắn thấy Tạ Trần từ xa, thân hình gầy gò của thư sinh vẫn đứng vững trên mỏm đá cao nhất, dù làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh ma khí càng thêm xanh xao. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần vẫn giữ vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng trong đó, Liễu Thanh Phong dường như đã đọc thấy một tia nặng trĩu, một sự gánh vác khôn cùng. Hắn đang chỉ huy, ra lệnh, cố gắng sắp xếp lại đội hình đang chực vỡ vụn. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại trở thành điểm neo duy nhất trong cơn bão loạn này, một điều m�� Liễu Thanh Phong từng coi là nghịch lý, giờ đây lại thấy thật hiển nhiên.
Bên dưới, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y đã vương đầy máu và bụi bẩn, vẫn chiến đấu như một nữ thần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực, nhưng ý chí lại kiên cường đến đáng sợ. Nàng vung kiếm Băng Nguyệt, mỗi nhát kiếm đều mang theo hàn khí thấu xương, cố gắng đẩy lùi những ma vật hung hãn đang vây quanh. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của một dũng tướng, cũng đang dốc toàn lực. Đạo bào lam nhạt của hắn đã rách tả tơi, nhưng đôi mắt sáng ngời vẫn tràn đầy nhiệt huyết, không ngừng thi triển pháp thuật, tạo ra những lá chắn bảo vệ cho những chiến hữu xung quanh.
Tuy nhiên, điều khiến Liễu Thanh Phong chấn động nhất lại là hình ảnh Bách Lý Hùng. Vị dũng tướng của phàm nhân, với thân hình vạm vỡ, phong trần, đang đứng sừng sững như một ngọn núi chắn sóng. Ông không có pháp lực cao siêu, không có thần thông quảng đại, nhưng lại có một ý chí kiên cường đến mức bất khuất. Ông dẫn dắt đội quân phàm nhân thô sơ của mình, những người chỉ mang theo gươm giáo, cung nỏ, và tấm lòng trung dũng, chống lại làn sóng ma vật như thủy triều. Họ bị xé nát, bị nuốt chửng, nhưng vẫn không lùi bước. Tiếng hét trầm hùng của Bách Lý Hùng vang vọng: “Vì Nhân Đạo! Không lùi bước! Một tấc đất, một tấc máu!” Mỗi câu nói như một lời thề, như một ngọn lửa thắp lên trong màn đêm tuyệt vọng.
Liễu Thanh Phong nắm chặt chuôi kiếm Bích Lạc trong tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc muốn lao xuống, muốn cùng họ chiến đấu, muốn dùng kiếm của mình để xé toang màn đêm ma khí này. Hắn là một tu sĩ, là một trong số ít những người còn giữ được sức mạnh, vậy mà lại chỉ đứng đây quan sát? Nhưng một phần lý trí khác lại kiềm hãm hắn. Hắn nhớ lại lời căn dặn của trưởng lão tông môn, rằng phải bảo toàn lực lượng, rằng không thể phí hoài sức mạnh vào những trận chiến vô nghĩa với ma vật cấp thấp. Mục tiêu cuối cùng là 'vá trời', là cứu rỗi toàn bộ thế giới, chứ không phải là những sinh linh nhỏ bé này.
Nhưng... những sinh linh nhỏ bé đó, họ đang đổ máu, đang hy sinh, đang dùng chính sinh mệnh của mình để bảo vệ những người yếu hơn. Họ không có pháp lực, không có tiên thuật, chỉ có tấm lòng. Liễu Thanh Phong, kẻ từng tự phụ rằng chỉ có tiên nhân mới hiểu được đại nghĩa, giờ đây lại thấy những phàm nhân này đang thể hiện một 'đại nghĩa' khác, một 'đại nghĩa' trần trụi và chân thật hơn gấp vạn lần những lời giáo điều mà hắn từng nghe.
Ma Chủ Cửu U... hắn thực sự đã lường trước được. Kế hoạch của Tạ Trần, lợi dụng bản năng 'mất người' của ma tu để dẫn dụ chúng vào bẫy, dù tàn khốc và hiểm độc, vẫn không đủ. Hắn đã đánh giá thấp sự thâm hiểm của Ma Chủ, hay chính xác hơn, hắn đã đánh giá thấp cái giá phải trả của sự 'mất người' đến tận cùng. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một đối thủ cực kỳ thông minh và nguy hiểm, không dễ dàng bị đánh bại bởi một chiến thuật duy nhất. Chiến thắng trước mắt chỉ là ảo ảnh, cuộc chiến sẽ còn kéo dài và đòi hỏi những cái giá lớn hơn từ Liên minh Nhân Đạo, đặc biệt là về tinh thần và ý chí. Bản chất 'mất người' của Ma tu có thể vẫn còn những biến thể và chiều sâu khác mà Tạ Trần chưa khám phá hết, Ma Chủ có thể sử dụng điều này để chống lại anh.
Một tiếng nổ lớn vang lên, kéo Liễu Thanh Phong trở lại thực tại. Một phần chiến tuyến của Liên minh Nhân Đạo đã vỡ vụn. Những phàm nhân không kịp rút lui bị ma vật nuốt chửng, chỉ còn lại những tiếng kêu thét xé lòng trước khi chìm vào im lặng. Liễu Thanh Phong cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt. Hắn từng chứng kiến vô số cái chết, nhưng cái chết ở đây, trong màn đêm ma khí này, lại mang một nỗi bi tráng khác, một nỗi bi tráng của sự hy sinh vô vọng.
***
Cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm trên tiền tuyến Linh Thạch Khoáng Mạch giờ đây hiện rõ mồn một trước mắt Liễu Thanh Phong, dù hắn vẫn ẩn mình. Hắn không thể rời đi, như thể có một sợi dây vô hình níu giữ, buộc hắn phải chứng kiến đến tận cùng bi kịch này. Ma khí dày đặc cuộn trào như màn đêm vĩnh cửu bao phủ, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Tiếng gầm rú của ma vật ngày càng hung hãn, tiếng la hét của con người ngày càng thảm thiết.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ đã phủ đầy máu và bụi đất, vẫn đứng vững như một ngọn núi giữa dòng thác lũ ma vật. Ông ta đã mất đi một cánh tay, nhưng vẫn dùng cánh tay còn lại vung đại đao, chém bay những con ma vật dám bén mảng tới gần. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông ta giờ đây nhuốm màu đau đớn và kiệt sức, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề lay chuyển. “Chúng ta… không thể gục ngã!” Giọng ông ta thều thào, khản đặc, nhưng chứa đựng một sức nặng vạn cân, như một lời thề nguyền. Ông cố gắng đứng vững, dùng chính thân thể trọng thương của mình để che chắn cho những phàm nhân còn lại phía sau.
Bên cạnh Bách Lý Hùng, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã đến giới hạn của sức lực. Bạch y của Lăng Nguyệt đã chuyển sang màu đỏ sẫm bởi máu, pháp lực trong cơ thể nàng cạn kiệt đến mức mỗi lần thi triển pháp thuật đều phải cắn răng chịu đựng một nỗi đau thấu xương. Nàng gằn giọng, đôi mắt phượng sắc bén đã đỏ hoe vì kiệt sức nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm: “Dù chết… cũng phải bảo vệ họ!” Nàng không còn là tiên tử lạnh lùng như băng tuyết mà Liễu Thanh Phong từng biết, mà là một nữ chiến thần đang dốc cạn sinh lực cuối cùng vì những sinh mệnh yếu ớt. Dương Quân cũng không khá hơn, đạo bào rách nát, mái tóc đen dài rũ rượi, nhưng hắn vẫn cố gắng duy trì một kết giới nhỏ, bảo vệ một nhóm phàm nhân đang run rẩy. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, nhưng vẫn cắn chặt răng, ánh mắt quyết liệt không rời.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại đã biến thành hình dạng hồ ly khổng lồ, dùng thân mình che chắn cho một nhóm trẻ nhỏ và phụ nữ đang co rúm. Bộ lông trắng muốt của nàng giờ đây lấm lem bùn đất và máu ma vật. Đôi mắt to tròn, đáng yêu thường ngày giờ rưng rưng lệ, chứa đựng sự lo lắng và nỗi buồn bã khôn xiết, nhưng nàng vẫn kiên cường gầm gừ, dùng móng vuốt sắc nhọn xé tan những ma vật dám tấn công. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi!” Câu nói thường ngày của nàng giờ không còn vẻ tinh nghịch, mà nhuốm màu bi tráng của một sự hy sinh.
Liễu Thanh Phong chứng kiến tất cả. Hắn thấy một tu sĩ trẻ của một tông môn nhỏ, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, hoảng loạn bỏ chạy, đạp lên thi thể đồng đội của mình. Hắn không trách, bởi sợ hãi là bản năng của con người. Nhưng điều khiến hắn căm phẫn và kinh tởm hơn cả, lại là hình ảnh một Sứ Giả Tiên Môn, một kẻ thuộc về những tông môn còn sót lại mà hắn từng tôn kính, đang đứng an toàn phía sau một trận pháp phòng ngự kiên cố, lạnh lùng quan sát cuộc thảm sát. Gã Sứ Giả này, với dáng người cao ráo, vẻ mặt không cảm xúc, mặc bộ áo bào tiên môn tinh khiết không một vết bẩn, đang thì thầm với một tu sĩ khác bên cạnh: “Phàm nhân vốn là vật hy sinh cần thiết cho đại đạo. Đừng phí sức vô ích. Chúng ta cần bảo toàn lực lượng cho trận chiến cuối cùng để ‘vá trời’.”
Lời nói của gã Sứ Giả Tiên Môn như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Liễu Thanh Phong, khiến hắn run rẩy. “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Hắn từng nói câu đó, từng tin tưởng vào câu đó như một chân lý. Nhưng giờ đây, những gì hắn thấy, những gì hắn nghe, lại hoàn toàn đối lập với cái 'đại nghĩa' mà hắn từng tôn thờ. Sự lạnh lùng, vô cảm của gã Sứ Giả, cái thái độ coi thường sinh mạng phàm nhân, cái sự ích kỷ ẩn dưới danh nghĩa 'vá trời' cao cả, nó khiến hắn cảm thấy ghê tởm.
Đại nghĩa... hay là sự ích kỷ? Chẳng lẽ, con đường vá trời mà chúng ta đang đi, lại là con đường đã 'mất người' trước cả khi Thiên Đạo sụp đổ? Hắn tự hỏi. Cái giá của sự bất tử, của việc 'vá trời', có phải là sự đánh đổi nhân tính, sự vô cảm đến tột cùng như vậy không?
Bất chợt, một con ma vật cấp cao, thân hình khổng lồ và gớm ghiếc, lao tới Bách Lý Hùng. Vị dũng tướng, đã kiệt sức và trọng thương, không thể chống đỡ nổi đòn tấn công bất ngờ đó. Ông ta bị đánh văng ra xa, thân thể va đập mạnh vào một vách đá, máu tươi phun ra như suối. “Bách Lý Hùng!” Lăng Nguyệt và Dương Quân đồng thanh hét lên, lao tới, cố gắng đẩy lùi con ma vật, nhưng chúng quá nhiều, quá hung hãn. Họ đã kiệt sức, không thể bảo vệ được tất cả.
Liễu Thanh Phong chứng kiến cảnh tượng đó, ánh mắt hắn dần thay đổi. Sự căm phẫn và hoài nghi trỗi dậy mạnh mẽ, thiêu đốt tâm can hắn. Hắn từng tin rằng chỉ có tiên môn mới đủ khả năng gánh vác sứ mệnh 'vá trời', rằng phàm nhân chỉ là những kẻ yếu đuối cần được bảo vệ, hoặc hy sinh. Nhưng chính những kẻ yếu đuối ấy lại đang chiến đấu bằng cả sinh mạng, bằng cả trái tim, còn những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' lại đứng nhìn với vẻ mặt vô cảm. Ai mới là kẻ đã 'mất người'? Ai mới là kẻ đang thực sự gánh vác 'đại nghĩa'?
Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Liễu Thanh Phong. Hắn, kẻ từng tự hào là đệ tử chân truyền của một tiên môn danh tiếng, từng khinh thường kẻ phàm nhân Tạ Trần, giờ đây lại thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Hắn nhìn chằm chằm vào gã Sứ Giả Tiên Môn kia, ánh mắt đã không còn sự kính trọng, thay vào đó là một tia khinh miệt ẩn sâu. Hắn không thể chịu đựng được nữa. Hắn phải làm gì đó, không phải vì 'đại nghĩa vá trời' mà tiên môn rao giảng, mà vì một điều gì đó sâu sắc hơn, chân thật hơn, một điều mà những phàm nhân kia đang thể hiện.
***
Liễu Thanh Phong rời khỏi vị trí ẩn nấp, không một tiếng động. Hắn không lao xuống chiến trường để chiến đấu, không phải vì hèn nhát, mà vì hắn biết, một mình hắn không thể xoay chuyển cục diện. Hơn nữa, tâm trí hắn giờ đây đang hỗn loạn, cần một nơi tĩnh lặng để suy xét. Hắn tìm đến một gốc cây cổ thụ trong Rừng Thanh Phong, cách xa chiến trường Linh Thạch Khoáng Mạch một khoảng, đủ để tiếng gầm rú và tiếng la hét chỉ còn là những âm thanh mơ hồ trong gió.
Hắn dựa lưng vào thân cây sần sùi, thô ráp, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì cảnh tượng vừa chứng kiến. Gió lạnh tạt vào mặt hắn, mang theo mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lá khô mục rữa, và cả mùi máu tanh còn vương vấn từ chiến trường. Hắn nhắm mắt lại, c��� gắng xua đi những hình ảnh tàn khốc đang ám ảnh tâm trí. Nhưng càng cố gắng, chúng lại càng hiện rõ mồn một. Hình ảnh Bách Lý Hùng đổ máu, Lăng Nguyệt và Dương Quân kiệt sức, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu rưng rưng lệ, và đặc biệt là khuôn mặt vô cảm của gã Sứ Giả Tiên Môn kia, cùng những lời nói lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn.
“Phàm nhân vốn là vật hy sinh cần thiết cho đại đạo. Đừng phí sức vô ích. Chúng ta cần bảo toàn lực lượng cho trận chiến cuối cùng để ‘vá trời’.” Lời nói đó, như một câu thần chú ma quỷ, cứ văng vẳng bên tai Liễu Thanh Phong, gặm nhấm tâm hồn hắn. Hắn từng tin rằng 'vá trời' là đại nghĩa tối thượng, là con đường duy nhất để cứu rỗi nhân gian khỏi sự suy vong của Thiên Đạo. Hắn từng tin rằng những hy sinh là cần thiết, rằng có những cái giá phải trả cho sự vĩnh cửu.
Nhưng cái giá phải trả – sự vô cảm, sự bỏ rơi nhân tính, sự coi thường sinh mạng yếu ớt – liệu có đáng? Cái 'đại nghĩa' mà các tông môn còn sót lại đang theo đuổi, liệu có phải là một sự ích kỷ được che đậy khéo léo dưới lớp vỏ bọc cao cả? Hắn từng tự hào về sự cao quý của tiên nhân, về sự siêu phàm thoát tục của những kẻ tu hành. Nhưng giờ đây, trong mắt hắn, những phàm nhân đổ máu trên chiến trường kia, những kẻ không có pháp lực, không có thần thông, lại tỏa sáng hơn bất kỳ vị tiên nhân nào. Họ đang chiến đấu vì sự sống, vì những người thân yêu, vì một niềm tin giản dị nhưng vô cùng mạnh mẽ vào 'Nhân Đạo'.
Hạt giống hoài nghi, từng chôn sâu dưới lớp giáo điều mà tiên môn đã gieo vào tâm trí hắn suốt bao năm, giờ đây nảy mầm mãnh liệt, đâm rễ vào tận sâu thẳm tâm hồn, khiến tâm trí hắn hỗn loạn. Hắn đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa niềm tin cố hữu vào 'đại đạo vá trời' của tiên môn và sự thật tàn khốc về sự vô cảm, ích kỷ mà hắn chứng kiến. Hắn đối mặt với sự giằng xé giữa trung thành với lý tưởng cũ và đồng cảm với những hy sinh đầy nhân tính của Liên minh Nhân Đạo.
“Đại nghĩa… hay là sự ích kỷ?” Liễu Thanh Phong thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của khu r��ng. “Chẳng lẽ, con đường vá trời mà chúng ta đang đi, lại là con đường đã ‘mất người’ trước cả khi Thiên Đạo sụp đổ?”
Một câu hỏi khác chợt nảy ra trong đầu hắn, một câu hỏi mà hắn từng coi là điên rồ: “Tạ Trần… hắn thực sự đã nhìn thấy điều này từ lâu sao?” Kẻ phàm nhân Tạ Trần, kẻ không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ trọng chữ 'sống', chỉ muốn một cuộc đời bình thường, lại là kẻ đã nhìn thấu bản chất của sự 'mất người' trong cả ma tộc lẫn tiên môn. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Hắn đã chọn giữ trọn nhân tính của mình, dù phải đối mặt với mọi hiểm nguy.
Liễu Thanh Phong mở mắt. Đôi mắt hắn đã không còn sự kiên định mù quáng, thay vào đó là một sự phức tạp, một sự tìm kiếm. Một giọt nước mắt hiếm hoi, mặn chát và lạnh lẽo, lăn dài trên gò má hắn, hòa vào làn gió lạnh. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của một sự giác ngộ đau đớn, của một niềm tin đang sụp đổ và một con đường mới đang mở ra. Hắn từng tự hào là đệ tử của tiên môn, mang trong mình dòng máu cao quý, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy xấu hổ vì sự vô cảm của những kẻ cùng tông môn.
Sự hoài nghi này, là bước đầu tiên cho sự giác ngộ và thay đổi lập trường của hắn. Sự lạnh lùng và vô cảm của các Sứ Giả Tiên Môn còn sót lại cho thấy sự tha hóa của 'Tiên Đạo' đã ăn sâu, củng cố triết lý của Tạ Trần. Và Tạ Trần cùng Liên minh Nhân Đạo sẽ phải đối mặt với những thử thách ngày càng lớn, đòi hỏi những sự hy sinh khó lường. Nhưng có lẽ, chính trong những thử thách ấy, một điều gì đó mới mẻ, một 'Nhân Đạo' chân chính, sẽ được hình thành.
Liễu Thanh Phong đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên áo. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Nhưng có một điều hắn biết chắc chắn: hắn sẽ không còn đi theo con đường cũ nữa. Hắn quay người, hướng về một hướng khác, không phải là nơi tập trung của các tông môn còn sót lại, cũng không phải là chiến trường máu lửa kia, mà là một hướng đi không xác định, nơi hy vọng và tương lai còn chưa rõ ràng, nhưng ít nhất, ở đó, hắn có thể tìm lại được 'nhân tính' của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.