Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 588: Kế Sách Lạnh Lùng: Ván Cờ Sinh Tử Nơi Khoáng Mạch

Gió đêm vẫn rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi tanh nồng của máu còn vương lại sau trận chiến. Trong căn lều chỉ huy tạm bợ dựng giữa Dịch Trạm Biên Giới, ánh nến leo lét chập chờn, vẽ nên những bóng hình méo mó trên vách vải. Không khí nặng nề đến nghẹt thở, không chỉ bởi sự tàn phá của ma khí hay nỗi mệt mỏi thể xác, mà còn bởi câu hỏi lơ lửng đầy ám ảnh của Tạ Trần, và lời đáp mang theo sự bi thương của Vô Danh Tăng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi đó, tách biệt nhưng không thể thoát khỏi sức nặng của cuộc đối thoại. Nàng đã từng tự cho mình là người mạnh mẽ, kiên định với đạo lý tu tiên, nhưng những gì chứng kiến trong mấy ngày qua đã xé toạc mọi niềm tin cố hữu. Cái giá của sự "mất người" không chỉ là thân xác bị biến dị, mà còn là linh hồn vĩnh viễn lạc lối, không th�� cứu vãn. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo xâm chiếm, như thể một phần nào đó trong mình cũng đang dần "mất người" theo cách riêng. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố tìm một điểm tựa giữa sự hỗn loạn đang bủa vây.

Tạ Trần, sau lời của Vô Danh Tăng, đã trầm mặc rất lâu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới ánh nến yếu ớt, lại càng thêm phần u tịch. Hắn nhìn ngọn lửa bập bùng, như nhìn vào tương lai mờ mịt của Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa thiện ác, giữa cứu rỗi và hủy diệt đã trở nên mơ hồ đến đáng sợ. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ "nhân tính" còn sót lại, đôi khi phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã nhất, những quyết định mà ngay cả chính hắn cũng không muốn đối mặt. "Cái giá của sự mềm yếu lúc này... là sự hủy diệt hoàn toàn," hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm.

Hắn khẽ thở dài, rồi chậm rãi di chuyển đến giữa lều, nơi một tấm bản đồ chiến sự đã được trải sẵn. Bàn tay gầy gò của hắn vuốt nhẹ lên những đường nét, những ký hiệu được vẽ vội vàng. “Lòng từ bi có giới hạn,” hắn bắt đầu, ánh mắt quét qua Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Hồ Ly Nữ, những người đang nhìn hắn với vẻ chờ đợi và lo lắng. “Với kẻ đã ‘mất người’, chúng ta cần một phương pháp khác. Một phương pháp khai thác chính bản năng nguyên thủy của chúng.”

Lăng Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi nhìn thẳng vào Tạ Trần. Nàng đã quá quen với sự lạnh lùng lý trí của hắn, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự tàn nhẫn khó tả trong lời nói đó. “Ngươi muốn nói... chúng ta sẽ lợi dụng sự điên loạn của chúng?” Giọng nàng trầm đục, như một lời chất vấn, nhưng cũng như một câu hỏi thăm dò giới hạn cuối cùng.

Dương Quân, người vẫn luôn mang trong mình lý tưởng chính nghĩa và đạo lý tu tiên, không khỏi rùng mình. Y tiến lên một bước, ánh mắt hiện lên vẻ băn khoăn. “Nhưng đó... chẳng phải là giống với ma đạo sao? Lợi dụng cái ác để đánh cái ác?” Y không thể chấp nhận được �� nghĩ đó một cách dễ dàng. Dù đã chứng kiến sự tàn khốc của Ma tu, nhưng trong sâu thẳm, y vẫn tin vào một ranh giới rõ ràng giữa chính và tà.

Tạ Trần không đáp lại ngay. Hắn đưa mắt nhìn ngọn nến, ánh sáng nhỏ bé yếu ớt, nhưng vẫn kiên cường chống lại bóng đêm. “Không,” hắn nói, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng có một sức nặng vô hình. “Chúng ta không trở thành chúng. Chúng ta dùng trí tuệ để bảo vệ những gì còn lại của nhân tính. Để bảo vệ những gì chúng ta trân quý, đôi khi phải làm những việc mà ta không hề muốn. Cái giá của sự mềm yếu lúc này... là sự hủy diệt hoàn toàn của tất cả.” Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có dòng chữ “Linh Thạch Khoáng Mạch”. “Đây là một khoáng mạch linh thạch lớn, một nguồn năng lượng mà cả Ma tộc lẫn chúng ta đều thèm muốn. Ma tu đã chiếm cứ một phần, nhưng chưa thể khai thác triệt để. Bản năng của chúng, sau khi ‘mất người’, chỉ còn lại sự tham lam vô độ và khát vọng thôn phệ linh khí.”

Hắn giải thích, từng lời nói như những mũi kim châm vào tâm trí người nghe. “Chúng ta sẽ tạo ra một ‘mồi nhử’ ở Linh Thạch Khoáng Mạch, một luồng linh khí giả dồi dào, đủ để kích thích sự tham lam điên loạn của chúng. Khi chúng lao vào, không màng đến mọi thứ, chúng ta sẽ phong tỏa các lối ra, biến khoáng mạch thành một cái bẫy chết người. Sau đó...” Tạ Trần dừng lại, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo như băng. “...chúng ta sẽ tiêu diệt chúng, không khoan nhượng. Chúng đã ‘mất người’, đã không còn là chúng ta. Giết chúng là giải thoát cho chính chúng, và bảo vệ cho nhân gian.”

Bách Lý Hùng, người đã chứng kiến không biết bao nhiêu trận chiến, hiểu rõ sự tàn khốc. Y trầm ngâm, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Vậy là... chúng ta sẽ dùng chúng làm bia đỡ đạn, rồi tiêu diệt toàn bộ?” Giọng y có chút nặng nề, nhưng ánh mắt kiên nghị lại ánh lên sự chấp thuận thầm lặng. Đối với một dũng tướng, đôi khi những quyết định nghiệt ngã nhất lại là những quyết định cần thiết nhất.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng nói, phá vỡ bầu không khí căng thẳng, nhưng lời nói lại mang một vẻ nghiêm túc lạ thường. “Nếu là để bảo vệ Tạ Trần, bảo vệ nhân gian, thì dù có phải làm những chuyện không muốn, Tiểu Cửu cũng sẽ làm.” Nàng biết, Tạ Trần không phải là kẻ tàn nhẫn vô cớ, hắn chỉ đang cố gắng tìm con đường ít tàn khốc nhất cho tương lai.

Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí nàng: những người bạn đồng môn đã biến thành ma vật, ánh mắt điên dại, vô hồn. Nàng đã cố gắng, đã giằng xé, nhưng cuối cùng, nàng buộc phải ra tay. Cái giá của sự cứu rỗi, đôi khi, là sự hy sinh. Nàng mở mắt, vẻ mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng sự kiên định đã trở lại. “Ta hiểu rồi, Tạ công tử. Nếu đó là con đường duy nhất để bảo vệ nhân tính, ta sẽ không ngần ngại.” Nàng nói, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, như thể đã buông bỏ một gánh nặng vô hình. Quyết định này, dù đau đớn, nhưng lại giúp nàng nhìn rõ hơn về bản chất của tu tiên, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự lựa chọn và cái giá phải trả.

Dương Quân vẫn còn chút băn khoăn, nhưng nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt Lăng Nguyệt và sự trầm tĩnh của Tạ Trần, y cũng khẽ gật đầu. “Vậy thì, ta sẽ cùng Tiên Tử và Bách Lý huynh dẫn quân. Nhưng Tạ công tử, liệu Ma Chủ Cửu U có dễ dàng mắc bẫy như vậy không? Hắn không phải là một kẻ tầm thường.”

Tạ Trần quay lại bản đồ, chỉ vào các tuyến đường chính và phụ dẫn đến khoáng mạch. “Bản năng của chúng, sau khi ‘mất người’, bị chi phối bởi ma khí và khát vọng linh khí. Ma Chủ Cửu U có thể cao minh, nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được bản năng nguyên thủy đó của từng cá thể ma vật. Hắn sẽ điều động chúng, nhưng không thể xóa bỏ dục vọng sâu thẳm nhất của chúng. Đây là điểm yếu của hắn, và là cơ hội của chúng ta. Hơn nữa, việc này sẽ làm lộ rõ ý đồ của chúng ta, buộc hắn phải hành động theo một cách nào đó, không còn là kẻ ẩn mình giật dây nữa.”

Hắn phác thảo thêm vài nét trên bản đồ, chỉ rõ các vị trí triển khai trận pháp phong tỏa, các điểm tập kích, và tuyến đường rút lui dự phòng. “Trận này, chúng ta cần phải nhanh, gọn, và tuyệt đối không để lộ dấu vết. Đặc biệt, Hồ Ly Nữ, ngươi sẽ là người thả mồi và dẫn dụ chúng. Sự lanh lợi của ngươi sẽ là chìa khóa.”

Tiểu Cửu khẽ nhếch mép, đôi tai cáo vẫy vẫy. “Yên tâm đi, Tạ Trần. Hồ ly ta sẽ khiến chúng nhảy múa theo ý ngươi.” Nàng hiểu rằng, đây không phải là một trò chơi, mà là một ván cờ sinh tử, nơi mỗi nước đi đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.

Đêm dần khuya, gió càng lạnh, nhưng trong căn lều, ngọn lửa quyết tâm đã bắt đầu bùng cháy, xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân gầy gò, thư sinh, nhưng lời nói và kế hoạch của hắn lại mang một sức nặng có thể định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Hắn biết, cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề, đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn từ Tạ Trần và các đồng minh. Hắn sẽ phải đưa ra những quyết định vô cùng khó khăn, có thể là những quyết định về số phận của những kẻ đã 'mất người', điều này sẽ thử thách sâu sắc triết lý của anh. Nhưng để bảo vệ "nhân tính", bảo vệ cái gọi là "sống một đời bình thường", hắn sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, kể cả việc tự tay nhuộm máu đôi bàn tay mình.

***

Rạng sáng, trước khi bình minh ló dạng, Linh Thạch Khoáng Mạch chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Nơi đây vốn là một công trường khai thác nhộn nhịp, với tiếng búa đục, tiếng xe đẩy và tiếng người nói chuyện ồn ào. Giờ đây, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo mùi đất đá ẩm ướt và mùi khoáng vật đặc trưng. Các đường hầm sâu hun hút vào lòng núi, những giàn giáo gỗ đã cũ kỹ và thiết bị khai thác thô sơ nằm rải rác, như những bộ xương của một quá khứ xa xôi. Bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt, nhưng cũng đầy căng thẳng, như thể cả ngọn núi đang nín thở chờ đợi.

Liên minh Nhân Đạo đã bí mật triển khai quân từ đêm qua. Các tu sĩ, mặc dù mang tiên bào thanh thoát, nhưng lúc này lại ẩn mình trong các ngóc ngách, hòa mình vào bóng tối và bụi bặm của khoáng mạch. Những binh lính phàm nhân của Bách Lý Hùng, với giáp trụ nhẹ và vũ khí sắc bén, chiếm giữ các vị trí hiểm yếu, ánh mắt kiên nghị. Họ không có pháp lực của tu sĩ, nhưng ý chí và niềm tin của họ lại là một thứ sức mạnh không thể xem thường. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi thảo dược xua tà khí hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của chiến trường cận kề.

Trên một mỏm đá cao, nơi có thể bao quát toàn bộ khu vực khoáng mạch, Tạ Trần đứng đó. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng mảnh mai hơn trong gió lạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn không có vũ khí, không có pháp lực, chỉ có trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân quả. Mỗi hơi thở, mỗi cử động của hắn đều mang một sự tĩnh lặng đến cực điểm, như một pho tượng đá đã tồn tại hàng ngàn năm. Hắn đang tính toán từng chi tiết nhỏ nhất, từng biến số có thể xảy ra, như một kỳ thủ cẩn trọng trên bàn cờ sinh tử.

Từ phía dưới, Hồ Ly Nữ nhanh nhẹn như một làn gió, di chuyển giữa các khối đá. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ vẫy vẫy, đôi mắt tinh ranh quét qua mọi ngóc ngách. Nàng đang cẩn thận đặt xuống những vật phẩm đặc biệt, được chế tạo để phát ra luồng linh khí giả, lung linh và mời gọi như những viên ngọc quý. Ánh sáng mờ ảo của linh khí giả bắt đầu lan tỏa, yếu ớt nhưng đầy mê hoặc, như một lời thì thầm ngọt ngào với những kẻ đang khao khát.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, lại càng nổi bật giữa khung cảnh xám xịt của khoáng mạch, nhưng khí chất lạnh lùng của nàng lại khiến nàng hòa nhập một cách kỳ lạ. Nàng ra hiệu cho Dương Quân, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát: “Kiểm tra lại trận pháp phong tỏa. Đừng để bất kỳ con ruồi nào lọt ra ngoài.” Lời nói của nàng, dù lạnh lùng, nhưng lại mang một sự kiên định sắt đá. Nàng đã gạt bỏ mọi giằng xé nội tâm, chấp nhận sự thật tàn khốc rằng đôi khi, từ bi không phải là con đường duy nhất.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị. “Rõ, Tiên Tử. Phàm nhân binh đã vào vị trí, sẵn sàng yểm trợ.” Y quay sang chỉ đạo các tu sĩ và binh lính phàm nhân, đảm bảo mọi người đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới. Mặc dù vẫn còn những băn khoăn về đạo lý, nhưng lúc này, sự sống còn của nhân gian là ưu tiên hàng đầu. Y cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, nhưng cũng có một sự phấn khích khó tả trước thử thách sắp đến.

Hồ Ly Nữ, sau khi hoàn thành công việc, nhảy lên một mỏm đá gần Tạ Trần, đôi mắt nhìn về phía xa, nơi ma khí đang bắt đầu cuộn trào. “Mồi đã thả, mùi thơm đủ hấp dẫn lũ tham lam đó chưa, Tạ Trần?” Nàng thì thầm, giọng nói có chút tinh nghịch, nhưng cũng đầy nghiêm túc.

Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ửng hồng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời âm u, gió lạnh thổi qua mái tóc đen dài của hắn. “Bản năng của chúng sẽ dẫn lối,” hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh, như lời tiên tri. “Ch�� cần chờ đợi.” Hắn biết, một khi đã "mất người", ma vật sẽ trở nên điên loạn, mù quáng trước dục vọng và linh khí, quên đi mọi cảnh giác. Đó chính là điểm yếu chí mạng mà hắn muốn khai thác.

Thời gian trôi qua chậm chạp như vô tận. Không gian tĩnh lặng bị đè nặng bởi sự chờ đợi. Tiếng gió hú, tiếng lá cây xào xạc, và cả tiếng tim đập dồn dập của những người lính ẩn mình, đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi ma khí từ xa bắt đầu đặc quánh hơn, như một lời báo hiệu cho sự xuất hiện của kẻ địch. Tạ Trần vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá, chỉ có ánh mắt là chuyển động, quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, rồi ra hiệu lệnh cuối cùng cho toàn bộ liên minh. Một cuộc chiến không nhân nhượng, một ván cờ sinh tử, đã chính thức bắt đầu.

***

Ánh bình minh vẫn chưa thể xuyên qua được tầng mây u ám, để lại Linh Thạch Khoáng Mạch chìm trong một thứ ánh sáng xám xịt, ảm đạm. Gió lớn bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo bụi đất và những mảnh đá vụn. Nguồn linh khí giả, vốn dĩ mờ ảo, giờ đây lại bùng lên mãnh liệt hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, vẫy gọi những kẻ khát khao.

Và chúng đã đến.

Từ các đường hầm sâu hun hút, từ những kẽ nứt của vách núi, từ những bóng tối lởm chởm của các mỏm đá, vô số Ma tu bắt đầu tuôn ra. Chúng không hề có đội hình, không có chiến thuật, chỉ là một làn sóng hỗn loạn của những thân xác méo mó, biến dị. Đôi mắt đỏ ngầu, phát ra ánh sáng điên dại, phản chiếu sự tham lam và khát máu vô độ. Tiếng gầm gừ ghê rợn, tiếng rên rỉ khát khao linh khí vang vọng khắp khoáng mạch, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Mùi ma khí đặc quánh, mùi tanh nồng của máu và mùi lưu huỳnh từ cơ thể chúng xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Chúng lao đến như đàn kiến vỡ tổ, không chút phòng bị hay cảnh giác. Linh khí giả đã hoàn toàn kích thích bản năng nguyên thủy nhất của chúng, khiến chúng quên đi mọi hiểm nguy. Chúng xô đẩy nhau, giẫm đạp lên nhau, chỉ để có thể chạm vào nguồn năng lư��ng mê hoặc kia. Cảnh tượng thật sự kinh hoàng, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự "mất người" mà Tạ Trần đã phân tích.

Khi làn sóng Ma tu đã lọt sâu vào khu vực định sẵn, bao trùm lấy gần như toàn bộ khoáng mạch, Tạ Trần, vẫn đứng trên mỏm đá cao, khẽ gật đầu. Đó là tín hiệu.

Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một tiếng "ầm" lớn vang lên, và các trận pháp phong tỏa được kích hoạt. Những vách đá khổng lồ từ từ hạ xuống, chặn đứng mọi lối thoát ra vào khoáng mạch, biến nơi đây thành một cái lồng thép khổng lồ. Cùng lúc đó, từ trên cao, những chùm pháp thuật rực rỡ, những mũi tên linh lực sắc bén, và những tảng đá khổng lồ được ném xuống, giáng đòn đầu tiên vào lũ Ma tu đang hoảng loạn.

Ma tu, bị nhốt trong không gian chật hẹp, trở nên điên loạn hơn bao giờ hết. Chúng gào rú, tấn công lẫn nhau, và cố gắng phá vỡ các bức tường phong tỏa, nhưng tất cả đều vô ích. Đây chính là thời cơ vàng.

“Không ai được lùi bước! Vì nhân tính!” Lăng Nguyệt Tiên Tử gầm lên, giọng nói trong tr���o nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp khoáng mạch. Nàng dẫn đầu một đội tu sĩ tinh nhuệ, lao thẳng vào giữa bầy Ma tu. Thanh kiếm băng của nàng vung lên, tạo ra những luồng kiếm khí lạnh lẽo, cắt xuyên qua lớp giáp ma khí của kẻ địch. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác và tàn nhẫn, không chút do dự. Nàng biết, những gì nàng đang tiêu diệt không còn là những người bạn đồng môn ngày xưa, mà chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch bị ma khí điều khiển. Cái giằng xé nội tâm đã được nén lại, nhường chỗ cho sự quyết đoán và ý chí bảo vệ nhân gian.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt phong trần, gầm lên một tiếng như dã thú: “Vì Đại Hạ! Tiến lên!” Y dẫn đầu quân đoàn phàm nhân, những chiến binh dũng mãnh, mặc dù không có pháp lực, nhưng lại có kinh nghiệm chiến đấu và sự gan dạ phi thường. Họ dùng những mũi giáo nhọn, những thanh kiếm thép, tạo thành một bức tường vững chắc, chặn đứng làn sóng Ma tu. Tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của con người và tiếng gào rú của Ma tu hòa vào nhau, tạo nên một bản hùng ca bi tráng của chiến tranh. Bách Lý Hùng vung đại đao, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh nghìn cân, chém bay những con Ma vật hung hãn nhất.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng đầy khí phách, liên tục phóng ra những đạo pháp thuật mạnh mẽ. Những chùm sáng ngũ sắc, những ngọn lửa rực cháy, những cơn bão cát cuốn lên, tàn phá đội hình Ma tu. “Tiêu diệt lũ ma vật!” Y hô vang, ánh mắt quyết tâm. Mặc dù trong lòng vẫn còn chút băn khoăn về đạo lý, nhưng nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc của lũ Ma vật điên loạn, y hiểu rằng đây là một cuộc chiến không thể lùi bước.

Hồ Ly Nữ, sau khi hoàn tất nhiệm vụ thả mồi, cũng gia nhập chiến trường. Nàng không trực tiếp đối đầu, mà khéo léo di chuyển, dùng những đòn tấn công bất ngờ, gây nhiễu loạn đội hình Ma tu, tạo cơ hội cho các tu sĩ và binh lính phàm nhân. Nàng nhanh nhẹn như một con thoi, đôi khi biến thành một làn gió thoảng, đôi khi lại xuất hiện ở một vị trí không ngờ, tung ra những chiêu thức độc đáo của hồ tộc.

Chiến lược của Tạ Trần đã phát huy hiệu quả một cách đáng sợ. Ma tu, bị dồn vào đường cùng, mất đi lý trí, chỉ biết lao đầu vào những cái chết vô nghĩa. Chúng bị nghiền nát dưới sức mạnh của Liên minh Nhân Đạo, dưới sự phối hợp nhịp nhàng giữa tu sĩ và phàm nhân. Từng đợt, từng đợt Ma tu gục ngã, ma khí từ thân thể chúng bốc lên cuồn cuộn, hòa vào không khí, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Chiến trường đẫm máu, mùi máu tanh và ma khí đặc quánh đến mức gần như có thể cảm nhận được bằng vị giác.

Nhìn xuống từ trên cao, Tạ Trần chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. Hắn không vui mừng trước chiến thắng ban đầu, cũng không bi thương trước cảnh sinh linh đồ thán. Hắn chỉ đơn thuần là một người quan sát, một chiến lược gia đang kiểm chứng tính hiệu quả của kế hoạch mình. Hắn biết, đây chỉ là một bước đi trong ván cờ lớn, và cái giá phải trả cho mỗi bước đi sẽ không bao giờ là nhỏ. Tầm quan trọng của việc bảo vệ 'nhân tính' sẽ ngày càng được nhấn mạnh, và Tạ Trần sẽ trở thành biểu tượng cho sự kiên định ấy, dù cho con đường ấy có phải trải qua bao nhiêu máu và nước mắt.

***

Trong khi Liên minh Nhân Đạo đang ăn mừng chiến thắng ban đầu, tiếng reo hò dù còn yếu ớt nhưng đã bắt đầu vang vọng khắp Linh Thạch Khoáng Mạch, thì từ sâu thẳm Ma Vực Thâm Uyên, nơi không có ánh sáng mặt trời, một luồng ma khí cực đoan bỗng nhiên bùng phát. Nó không phải là thứ ma khí ô uế, hỗn loạn thường thấy, mà là một làn sóng đen kịt, mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ và uy lực không thể chống cự. Luồng ma khí đó cuồn cuộn bay lên không trung, xuyên qua tầng mây u ám, vươn thẳng về phía Linh Thạch Khoáng Mạch, như một bàn tay khổng lồ của tử thần.

Ma Chủ Cửu U, kẻ ngự trị tối cao của Ma tộc, đang đứng trong điện thờ của hắn. Thân hình cường tráng, cao lớn, được bao bọc bởi một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, nhưng lúc này lại ánh lên một tia hứng thú kỳ lạ. Hắn không hề tức giận trước tổn thất của quân mình, ngược l��i, một nụ cười tàn nhẫn từ từ nở trên môi. Hắn đã nhận ra ý đồ của Tạ Trần, đã nhìn thấu cái bẫy tinh vi mà kẻ phàm nhân kia giăng ra.

“Thú vị…” Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp chiến trường Linh Thạch Khoáng Mạch, không cần bất kỳ phương tiện truyền âm nào, trực tiếp đâm thẳng vào tâm trí của mỗi người, xuyên qua cả tiếng ồn ào của trận chiến. Nó mang theo một sức mạnh áp đảo, khiến tất cả mọi âm thanh khác đều trở nên nhỏ bé, vô nghĩa. “Kẻ phàm nhân nhỏ bé lại dám chơi đùa với bản năng… Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể điều khiển chúng sao? Ngươi nghĩ rằng ngươi đã thấu hiểu sự ‘mất người’?”

Hắn khẽ nhếch mép, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía xa, như thể có thể nhìn xuyên qua không gian và thời gian, nhìn thẳng vào Tạ Trần đang đứng trên mỏm đá. “Vậy thì, để ta cho ngươi thấy, bản năng thật sự là gì!”

Ngay sau lời nói đó, luồng ma khí đen kịt từ Ma Vực Thâm Uyên đã ập đến chiến trường Linh Thạch Khoáng Mạch. Nó không tấn công một cách trực diện, mà như một con sóng thần khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ. Ma khí đặc quánh, mang theo mùi của sự mục ruỗng và cái chết, bao trùm lên toàn bộ khoáng mạch, khiến ánh sáng xám xịt ban ngày cũng biến mất, thay vào đó là một màn đêm đen như mực.

Trong màn đêm ma khí đó, Ma Chủ Cửu U từ xa đã điều động một lực lượng ma vật mới, hoặc kích hoạt một pháp thuật cổ xưa, một thứ gì đó còn tàn bạo hơn cả những gì Liên minh Nhân Đạo từng thấy. Các ma vật bị ma khí nuốt chửng, không chết đi, mà lại biến đổi, trở nên mạnh mẽ hơn, điên loạn hơn, và đáng sợ hơn. Chúng không còn là những cái xác vô hồn chỉ biết lao vào nguồn linh khí, mà là những cỗ máy giết chóc không ngừng nghỉ, với sức mạnh tăng lên gấp bội, và đặc biệt, chúng dường như đã được Ma Chủ ban cho một ý chí tập thể, một sự liên kết đáng sợ.

Sự phản công của Ma Chủ Cửu U diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Các trận pháp phong tỏa bắt đầu rung chuyển dữ dội dưới sức tấn công điên cuồng của những ma vật biến dị. Tiếng la hét của các tu sĩ và phàm nhân trở nên hoảng loạn hơn. Làn sóng ma khí đen kịt không chỉ nuốt chửng ánh sáng, mà còn ăn mòn cả ý chí, gieo rắc sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Tạ Trần, đứng trên mỏm đá, cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương xâm nhập vào tận đáy lòng. Hắn đã lường trước Ma Chủ sẽ phản công, nhưng không ngờ lại nhanh chóng và tàn khốc đến mức này. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn biết rằng ván cờ đã chuyển sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn gấp bội. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một đối thủ cực kỳ thông minh và nguy hiểm, không dễ dàng bị đánh bại bởi một chiến thuật duy nhất. Chiến thắng trước mắt chỉ là ảo ảnh, cuộc chiến sẽ còn kéo dài và đòi hỏi những cái giá lớn hơn từ Liên minh Nhân Đạo, đặc biệt là về tinh thần và ý chí. Bản chất 'mất người' của Ma tu có thể vẫn còn những biến thể và chiều sâu khác mà Tạ Trần chưa khám phá hết, Ma Chủ có thể sử dụng điều này để chống lại anh.

Chiến trường đang có lợi thế của Liên minh Nhân Đạo đột ngột đảo ngược. Tiếng reo h�� tắt lịm, thay vào đó là tiếng gào thét của những kẻ bị tấn công. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Hồ Ly Nữ đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Cuộc chiến, tưởng chừng đã có chút hy vọng, lại một lần nữa chìm vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.

Ma Chủ Cửu U, từ xa, lại khẽ cười. Nụ cười tàn nhẫn, mang theo sự khinh miệt đối với tất cả những nỗ lực yếu ớt của nhân gian. Hắn đã cho Tạ Trần thấy, rằng bản năng không phải là thứ có thể dễ dàng bị điều khiển, và sự ‘mất người’ của Ma tộc còn sâu thẳm hơn những gì kẻ phàm nhân kia có thể tưởng tượng. Hắn đang thách thức Tạ Trần, thách thức giới hạn của trí tuệ và ý chí của con người.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free