Nhân gian bất tu tiên - Chương 587: Lời Kinh Giữa Ma Đồ: Ánh Sáng và Bóng Tối
Ánh bình minh yếu ớt, như một lời hứa hẹn mỏng manh giữa cõi nhân gian đang quằn quại trong cơn hấp hối, đã đủ để soi rọi lên Dịch Trạm Biên Giới tan hoang. Mưa phùn đã tạnh, nhưng gió vẫn lạnh buốt, mang theo mùi tử khí nồng nặc và cảm giác bi thương bao trùm, quẩn quanh những thi thể phàm nhân nằm lẫn với những thân thể ma hóa biến dạng. Cảnh tượng tang tóc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải rợn người, tâm can như bị xé toạc thành trăm mảnh vụn.
Giữa đống đổ nát ngổn ngang, Lăng Nguyệt Tiên Tử quỳ gối, tiên bào trắng thuần khiết nay đã nhuốm đầy máu đen của ma vật, không phải máu của nàng. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai, che khuất một phần dung nhan tuyệt mỹ, nhưng không thể che giấu được vẻ trống rỗng, vô hồn trong đôi mắt phượng đỏ hoe của nàng. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đã tắt lịm, không còn chút ánh sáng nào, như biểu tượng cho sự tàn lụi của niềm tin và hy vọng trong nàng. Nàng không khóc, cũng không thét lên, chỉ đơn thuần là quỳ gối, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như một pho tượng đá mất đi linh hồn. Nàng vừa phải tự tay kết thúc những người từng là bạn bè, đồng môn của mình, một gánh nặng đè nén tâm khảm, nỗi đau ấy, không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất khô cằn và ma khí nồng đậm, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Gió rít gào như tiếng khóc than của oan hồn, lướt qua những tàn tích đổ nát, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt phong trần hằn lên vẻ mệt mỏi và đau xót, trầm mặc đứng bên cạnh. Y đã băng bó vết thương cho vài người lính phàm nhân còn sống sót, và giờ đây, y chỉ có thể lặng lẽ nhìn Lăng Nguyệt, không biết phải an ủi thế nào. Y biết, lời nói lúc này chỉ là vô nghĩa. Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, dù bản thân cũng mang nhiều vết thương, nhưng vẫn cố gắng đứng vững, chỉ huy những người lính còn lại thu dọn chiến trường, đưa những người bị thương về lều. Không khí u ám bao trùm tất cả, một sự im lặng nặng nề bao trùm cả Dịch Trạm Biên Giới, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương hoặc tiếng gió hú lạnh lẽo.
Tạ Trần đứng cách đó không xa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư, lặng lẽ quan sát Lăng Nguyệt Tiên Tử. Thân hình thư sinh gầy gò của hắn đứng vững vàng giữa gió lạnh, không chút run rẩy, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn có thể cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng đang giày vò nàng, sự giằng xé giữa tình nghĩa năm xưa và hiện thực tàn khốc, giữa lý tưởng bảo vệ nhân gian và sự tàn nhẫn của cuộc chiến. Cái giá của sự "mất người" mà Ma Chủ Cửu U áp đặt không chỉ là máu xương, mà là cả tâm hồn, là những mảnh ký ức tươi đẹp bị vấy bẩn, là s�� tan vỡ của niềm tin vào đạo lý. Hắn biết, vết thương của nàng sẽ còn sâu sắc hơn cả những vết chém của ma khí, nó sẽ ăn mòn tâm trí, lung lay tận gốc rễ những gì nàng từng tin tưởng. Hắn đã từng thấy quá nhiều người tu sĩ, những kẻ tự xưng là siêu thoát khỏi phàm trần, cuối cùng lại là những người dễ đánh mất nhân tính nhất khi đối diện với cám dỗ quyền lực hoặc sự tuyệt vọng. Lăng Nguyệt, nàng vẫn còn đang giằng xé, điều đó chứng tỏ nàng vẫn còn giữ được "nhân tính" của mình, dù nó đang bị xé nát. Nhưng liệu nàng có thể giữ vững được bao lâu?
Lăng Nguyệt từ từ đứng dậy, thân hình mảnh mai run rẩy như sắp đổ gục. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng dường như không cảm thấy đau đớn. Nàng nhìn về phía những xác ma vật nằm la liệt, ánh mắt vô định, nhưng sâu thẳm bên trong là một cơn bão tố của sự dằn vặt.
“Tại sao… tại sao lại là họ?” Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng thoát ra khỏi lồng ngực. Câu hỏi không có lời đáp, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một vết dao cứa sâu mãi vào tận cùng trái tim, rạch nát từng lớp vỏ bọc kiên cường của một tiên tử. Nàng không hiểu, vì sao những người từng trượng nghĩa, từng có chí hướng cao xa, lại có thể hóa thành những thứ ghê tởm, chỉ biết gào thét và hủy diệt.
Bách Lý Hùng bước đến gần nàng, đưa tay muốn đỡ lấy, nhưng rồi lại ngập ngừng. Y biết, không lời an ủi nào lúc này có thể xoa dịu được nỗi đau của nàng. Y chỉ có thể trầm giọng nói, giọng y cũng mang theo sự nặng trĩu: “Thưa Tiên tử, chúng ta đã giữ được tiền đồn. Nhưng cái giá…” Y không nói hết câu, nhưng Lăng Nguyệt hiểu. Cái giá quá đắt. Cái giá mà Ma Chủ Cửu U buộc họ phải trả không chỉ là máu và xương, mà là cả nhân tính, là những mảnh ký ức đẹp đẽ bị vấy bẩn, là linh hồn bị bóp méo đến không thể nhận ra.
Ánh mắt Lăng Nguyệt hướng về phía xa xăm, nơi ma khí vẫn còn lảng vảng, như một lời nhắc nhở về kẻ thù tàn độc. Nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như thường lệ, thay vào đó là sự đau khổ tột cùng. Nàng đã từng nghĩ rằng, tu tiên là để bảo vệ nhân gian, là để giữ vững đạo lý, nhưng khi phải tự tay kết liễu những người từng là bằng hữu của mình, nàng mới nhận ra sự tàn khốc của con đường này. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn là bảo vật linh thiêng, giờ đây không còn sức mạnh, từ từ tuột khỏi búi tóc của nàng, rơi xuống đất không một tiếng động, vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh như sương. Sự kiện này sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong sự trưởng thành của Lăng Nguyệt, có thể làm thay đổi hoàn toàn cách nàng nhìn nhận về 'tu tiên' và 'nhân tính'. Ma Chủ Cửu U sẽ tiếp tục sử dụng những đòn tấn công tâm lý và cá nhân, nhắm vào điểm yếu của các thành viên Liên minh Nhân Đạo, và cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề, đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn từ Tạ Trần và các đồng minh. Nàng đứng đó, giữa đống đổ nát và tử khí, một bóng hình tuyệt mỹ nhưng đầy bi thương, ôm trọn nỗi đau của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Nàng đã giữ được tiền đồn, nhưng liệu nàng có giữ được chính mình?
Đúng lúc ấy, một bóng dáng thanh tịnh xuất hiện từ phía sau Dịch Trạm, dáng vẻ gầy gò, khoác trên mình chiếc áo cà sa cũ nát, đầu trọc lóc với sáu vết sẹo thiêu hương rõ ràng trên đỉnh đầu, tay cầm gậy thiền, một bát khất thực đeo bên hông. Đó chính là Vô Danh Tăng, cùng với Tiểu Hòa Thượng ngoan ngoãn đi theo sau. Ánh mắt y khép hờ, nhưng lại toát ra một sự giác ngộ sâu sắc và từ bi vô hạn, như một dòng suối mát lành chảy qua giữa sa mạc khô cằn. Y chậm rãi bước đến, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng sự hiện diện của y lại mang đến một cảm giác an bình kỳ lạ, xoa dịu đi phần nào không khí căng thẳng bao trùm. Y dừng lại cách Lăng Nguyệt không xa, chắp tay trước ngực, cúi đầu khẽ.
“A Di Đà Phật,” giọng y trầm ấm, chậm rãi, vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một tiếng chuông chùa giữa đêm đông. “Bần tăng xin phép thưa Tiên tử, những vong hồn này… họ vẫn còn đang chịu dày vò.” Y nhìn những ma vật nằm la liệt, ánh mắt tràn đầy thương xót. “Bần tăng tin rằng, ngay cả trong vực sâu tăm tối nhất, v���n có thể còn le lói một tia Phật tính. Xin thí chủ cho phép bần tăng thử cảm hóa.”
Lăng Nguyệt khẽ giật mình, đôi mắt vô hồn chậm rãi tập trung vào Vô Danh Tăng. Nàng đã nghe danh y, một vị cao tăng luôn đi khắp nơi cứu độ chúng sinh, nhưng trong tình cảnh này, nàng không khỏi hoài nghi. “Cảm hóa?” Giọng nàng vẫn khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi đến tận cùng. “Đại Sư có tin rằng, những kẻ đã mất hết nhân tính, đã trở thành công cụ của ma niệm, có thể quay đầu sao?” Nàng không thể quên ánh mắt điên loạn của những người bạn cũ khi họ vung kiếm về phía nàng, không thể quên tiếng gào thét vô nghĩa của họ.
Tạ Trần bước đến gần hơn, ánh mắt sâu thẳm của hắn hướng về Vô Danh Tăng. Hắn đã lắng nghe toàn bộ, và hắn hiểu rõ sự giằng xé trong Lăng Nguyệt. Hắn cũng hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời của Vô Danh Tăng. “Cảm hóa? Ngài tin rằng họ vẫn còn có thể quay đầu sao, Đại Sư?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm tĩnh, không một chút biểu cảm, nhưng lại chứa đựng một sự tò mò và suy tư sâu sắc. Hắn muốn biết, liệu có một giới hạn nào cho sự tha hóa, hay một ranh giới nào mà một khi vượt qua, thì mọi nỗ lực cứu vãn đều trở nên vô nghĩa. Cái giá của quyền năng, của sự thành tiên, đôi khi chính là cái giá của nhân tính, và hắn đã chứng kiến điều đó quá nhiều lần. Hắn muốn biết, liệu Phật pháp, cái thứ mà hắn cho là một loại "nhân quả" khác, có thể phá vỡ được vòng xoáy đó hay không.
Vô Danh Tăng chắp tay, cúi đầu khẽ. “A Di Đà Phật. Phật tính vốn có trong vạn vật, chỉ là bị mê vọng che lấp. Bần tăng không dám chắc, nhưng bần tăng nguyện dùng thân mình thử một lần.” Ánh mắt y vẫn bình thản, nhưng Tạ Trần lại nhận ra một tia ưu tư ẩn sâu trong đó. Hắn gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về Vô Danh Tăng, như một lời chấp thuận ngầm. Lăng Nguyệt nhìn Vô Danh Tăng, rồi lại nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối. Nàng đã quá mệt mỏi, quá đau đớn để phản đối, và một tia hy vọng mỏng manh, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn tốt hơn là hoàn toàn tuyệt vọng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, nhưng không còn là nắm để chiến đấu, mà là để vịn vào, để giữ cho chính mình không gục ngã.
***
Trong một góc khuất của Bãi Hoang Yêu Linh, nơi đất đai cằn cỗi và những bụi cây khô héo vươn lên như những ngón tay gầy guộc của tử thần, một không gian hoang tàn, u ám và đầy nguy hiểm hiện ra. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có đá tảng lởm chởm và những vết nứt nẻ trên mặt đất, như những vết sẹo của một thế giới đang chết dần. Gió rít lên từng hồi, mang theo tiếng côn trùng kêu vo ve và những tiếng động lạ từ yêu thú ẩn mình, tạo nên một bản hòa âm ghê rợn. Mùi đất khô, mùi hoang dã và một làn yêu khí nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề và cô độc.
Tại đây, những ma vật cấp thấp đã bị Liên minh Nhân Đạo bắt giữ, bị xiềng xích bằng những sợi xích huyền thiết nặng nề, nằm la liệt. Chúng vẫn còn chút ý thức, nhưng đã bị ma niệm dày vò đến mức điên loạn, gào thét và giãy giụa không ngừng, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra khỏi hốc mắt, khuôn mặt biến dạng và thân thể gầy guộc hoặc trư��ng phình, tàn dư của những bộ trang phục tu sĩ cũ nát rách rưới. Chúng là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tha hóa, cho cái giá của việc "mất người".
Vô Danh Tăng, với dáng vẻ uy nghi nhưng không kém phần từ bi, ngồi kiết già giữa đám ma vật đang quằn quại. Y không sợ hãi, không ghê tởm, chỉ có một lòng xót thương vô hạn. Tiểu Hòa Thượng ngồi phía sau y, khuôn mặt ngây thơ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên định, đôi tay nhỏ bé gõ mõ đều đều. Tiếng mõ trầm bổng, như nhịp đập của trái tim từ bi, vang vọng trong không gian hoang tàn, cố gắng xoa dịu đi sự hỗn loạn đang vần vũ.
Vô Danh Tăng bắt đầu tụng kinh. Lời kinh Phật trầm bổng, mang theo sức mạnh cảm hóa sâu sắc, như những dòng suối mát lành, cố gắng thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của ma vật. “Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ, phiền não vô tận thệ nguyện đoạn, pháp môn vô lượng thệ nguyện học, Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành…” Giọng y không lớn, nhưng lại có một sức mạnh xuyên thấu lạ kỳ, như muốn đánh thức một cái gì đó sâu thẳm bên trong những kẻ ��ã lầm đường lạc lối. Từng chữ, từng câu, như những hạt mưa rơi trên đất hạn, chậm rãi nhưng kiên trì.
Lúc đầu, các ma vật vẫn tiếp tục rên rỉ, gào thét và giãy giụa, ánh mắt điên dại dường như không hề bị ảnh hưởng bởi lời kinh. Một số con còn cố gắng lao về phía Vô Danh Tăng, nhe nanh múa vuốt, nhưng bị xiềng xích giữ lại. Tuy nhiên, theo thời gian, khi lời kinh ngày càng vang vọng, khi tiếng mõ ngày càng đều đặn, một sự thay đổi nhỏ bắt đầu xuất hiện. Những tiếng gào thét dần yếu đi, thay vào đó là những tiếng rên rỉ thống khổ, không còn là sự giận dữ vô cớ, mà là sự dằn vặt từ bên trong.
Tạ Trần và Lăng Nguyệt quan sát từ xa, ẩn mình sau một tảng đá lớn. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn chăm chú theo dõi từng phản ứng nhỏ nhất của đám ma vật. Hắn cảm nhận được luồng khí tức kỳ lạ đang lan tỏa, một sự đối kháng vô hình giữa Phật pháp và ma niệm. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc thử nghiệm về khả năng cảm hóa, mà còn là một cuộc chiến tinh thần, nơi ý chí và niềm tin được đặt lên bàn cân. Hắn suy ngẫm về khái niệm "nhân tính", về cái ranh giới mong manh giữa con người và ma vật, và liệu có một điểm nào mà từ đó, không thể quay đầu lại được nữa.
Lăng Nguyệt, khuôn mặt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và đau khổ, thì thầm. “Liệu có ích gì không?” Giọng nàng mang theo sự hoài nghi sâu sắc. Nàng đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo của chúng, đã tự tay kết liễu những kẻ từng là bạn bè. Nàng không thể tin rằng những thứ ghê tởm ấy có thể được cứu chuộc. Nàng nhớ lại từng nhát kiếm, từng ánh mắt, và lòng nàng lại quặn thắt.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại một lát, cảm nhận luồng linh khí đang dần suy kiệt của Thiên Đạo, và những luồng ma khí cuồn cuộn đang xâm thực. Hắn mở mắt ra, nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Vô Danh Tăng đang tụng kinh. Giọng hắn trầm ngâm, như đang tự nói với chính mình hơn là trả lời nàng. “Hãy xem… ranh giới mong manh ấy.” Hắn muốn biết, liệu sức mạnh của Phật pháp, của sự từ bi, có thể xuyên phá được bức tường ma niệm kiên c�� mà Ma Chủ Cửu U đã dựng lên hay không. Liệu nó có thể đánh thức được những tàn dư của "nhân tính" trong những kẻ đã "mất người" hay không. Tạ Trần tin vào "nhân quả", và hắn muốn chứng kiến "nhân quả" của sự từ bi này.
Tiểu Hòa Thượng gõ mõ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định nhìn theo Vô Danh Tăng. Y tin tưởng tuyệt đối vào sư phụ mình, và vào sức mạnh của Phật pháp. Dù còn nhỏ, y đã được chứng kiến rất nhiều điều, và y hiểu rằng, có những cuộc chiến không chỉ diễn ra bằng kiếm kích hay phép thuật, mà bằng cả tấm lòng và ý chí. Tiếng mõ đều đặn, lời kinh vang vọng, như một sợi dây vô hình đang cố gắng kéo những linh hồn lạc lối trở về.
Dần dần, một vài ma vật yếu ớt nhất, những kẻ chưa hoàn toàn chìm sâu vào ma niệm, bắt đầu có những phản ứng rõ rệt hơn. Cơ thể chúng run rẩy kịch liệt, không còn là sự giãy giụa hung bạo, mà là sự thống khổ nội tâm. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng, trong khoảnh khắc, dường như trở nên mờ đi, những giọt nước mắt đen đục bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt biến dạng. Chúng rên rỉ, không phải tiếng gầm gừ vô nghĩa, mà là những âm thanh khàn đặc, đứt quãng, như đang cố gắng thốt ra những từ ngữ đã bị lãng quên từ lâu.
***
Khi Phật pháp của Vô Danh Tăng đạt đến đỉnh điểm, một luồng ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt nhưng kiên cường, tỏa ra từ thân y, lan tỏa khắp Bãi Hoang Yêu Linh. Luồng sáng ấy, tuy không chói lóa như pháp thuật tiên gia, nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy vô hình, khiến không khí trở nên trong lành hơn, xua đi phần nào yêu khí nặng nề. Tiếng mõ của Tiểu Hòa Thượng đã trở nên dồn dập hơn, và mồ hôi trên trán y cũng chảy thành dòng.
Lúc này, một vài ma vật yếu ớt nhất, những kẻ chưa hoàn toàn "mất người", đã phản ứng mạnh mẽ đến cực điểm. Một ma vật, thân hình gầy guộc, tay chân bị xiềng xích đến biến dạng, bỗng gục xuống, toàn thân run rẩy. Nước mắt đen đục chảy dài trên khuôn mặt biến dạng, nó bắt đầu nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, khàn đặc như tiếng đá lạo xạo. Trong những tiếng rên rỉ đứt quãng, người ta có thể nghe thấy những cái tên quen thuộc, những ký ức nhân gian còn sót lại. “Mẹ… huynh đệ… cứu ta…” Giọng nó yếu ớt, đầy thống khổ, như một đứa trẻ bị bỏ rơi đang tìm kiếm sự cứu rỗi. Ánh mắt nó, dù vẫn còn đục ngầu, nhưng đã hiện lên một tia sáng của sự nhận thức, của nỗi ân hận tột cùng. Đó là những mảnh vỡ của "nhân tính", của ký ức, đang cố gắng trồi lên từ vực sâu của ma niệm.
Một tia hy vọng le lói, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối mênh mông, lan tỏa trong không khí. Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ xa quan sát, không khỏi giật mình. Nàng không thể tin vào mắt mình. Nàng đã nghĩ rằng, những kẻ đó đã hoàn toàn biến chất, nhưng giờ đây, nàng lại chứng kiến một cảnh tượng không tưởng. Nỗi đau trong nàng, dường như, không còn đơn thuần là sự mất mát, mà còn là một câu hỏi lớn về bản chất của thiện ác, của con người và ma vật.
Tuy nhiên, phần lớn những ma vật khác, những kẻ đã chìm sâu vào sự tha hóa, lại càng trở nên hung bạo hơn. Lời kinh Phật, thay vì cảm hóa, lại như chọc giận chúng. Chúng gầm gừ, tiếng gào thét vang dội khắp Bãi Hoang Yêu Linh, cố gắng thoát khỏi xiềng xích, ánh mắt trống rỗng và đầy hận thù, không còn một chút tia sáng của nhân tính nào. Chúng lao về phía Vô Danh Tăng, răng nanh sắc nhọn và móng vuốt đen sì cào cấu vào không khí, như những con thú hoang dại bị dồn vào đường cùng. Có những con, thậm chí, còn cố gắng tự cắn xé thân thể mình, để ma khí tràn ra cuồn cuộn, như muốn phản kháng lại sức mạnh thanh tịnh của Phật pháp. Chúng đã hoàn toàn "mất người", trở thành một cái vỏ rỗng tuếch bị ma niệm dẫn dắt, không còn biết đến đau đớn hay sợ hãi, chỉ còn lại sự hủy diệt.
Vô Danh Tăng ngừng tụng kinh. Ánh sáng vàng nhạt từ thân y cũng dần tan biến. Y vẫn ngồi kiết già, đôi mắt khép hờ, nhưng trên khuôn mặt gầy guộc lại hiện rõ một nỗi bi thương sâu sắc. Nước mắt từ bi, trong suốt như sương, chảy dài trên má y, lăn xuống hòa vào chiếc áo cà sa cũ nát. Y đã dốc hết sức lực, dốc hết tấm lòng từ bi, nhưng vẫn có những linh hồn mà y không thể chạm tới. Y đã nhận ra giới hạn của Phật pháp, giới hạn của sự từ bi, khi đối diện với vực sâu của sự tha hóa.
“Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn… không phải ai cũng có thể quay về bờ…” Giọng y trầm ấm, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau thấu tận tâm can. Đó là nỗi đau của một người muốn cứu vớt tất cả, nhưng lại bất lực trước sự tăm tối và cố chấp của một số linh hồn. Y đã cố gắng, nhưng không phải tất cả đều có thể được cứu chuộc. Ma Chủ Cửu U đã biến chúng thành những công cụ hoàn hảo của sự hủy diệt, tước đoạt đi cả những tàn dư cuối cùng của "nhân tính".
Tạ Trần, đứng từ xa, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong Vô Danh Tăng, sự tuyệt vọng của một vị cao tăng khi đối mặt với thực tại phũ phàng. Hắn cũng cảm nhận được sự tàn khốc của chiến thuật "mất người" mà Ma Chủ Cửu U đang sử dụng. Không chỉ là hủy diệt thể xác, mà là phá hủy linh hồn, tước đoạt đi bản chất con người. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn, nhìn chằm chằm vào những ma vật vẫn đang gào thét. Trong tâm trí hắn, một câu hỏi vang vọng: “Vực sâu của tha hóa… sâu đến mức nào?” Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ cần còn một tia hy vọng, một mảnh ký ức, thì con người vẫn có thể quay về. Nhưng giờ đây, hắn lại chứng kiến những kẻ đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, nơi không còn ánh sáng nào có thể chạm tới. Đây không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà còn là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và của định nghĩa về "nhân tính". Ranh giới giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa con người và ma vật, chưa bao giờ mong manh đến thế.
Lăng Nguyệt đứng bất động, nàng đã nhìn thấy rõ sự khác biệt giữa những ma vật còn chút nhân tính và những kẻ đã hoàn toàn bị ma niệm khống chế. Nàng thấy nước mắt của ma vật đầu tiên, và rồi nàng thấy sự hung bạo tột cùng của những kẻ khác. Cảnh tượng này, một lần nữa, lại khoét sâu thêm vào vết thương lòng của nàng, nhưng đồng thời cũng gieo vào nàng một hạt giống suy nghĩ mới. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một kẻ thù tàn độc, không từ bất cứ thủ đoạn nào để phá hoại tâm h���n và ý chí của chúng sinh. Cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề.
Tiểu Hòa Thượng, nước mắt cũng lăn dài trên má, dừng gõ mõ. Y nhìn sư phụ, rồi nhìn những ma vật đang gào thét, trong mắt y hiện lên một nỗi sợ hãi lẫn xót thương. Y đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Phật pháp, nhưng cũng tận mắt chứng kiến sự bất lực của nó trước những linh hồn đã hoàn toàn sa ngã.
***
Đêm đã xuống, bao trùm Dịch Trạm Biên Giới trong một màn sương lạnh giá. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và mùi đất hoang dã. Ánh lửa bập bùng từ đống lửa trại được dựng lên giữa sân, là nguồn sáng và hơi ấm duy nhất trong đêm tối mịt mùng. Tiếng củi cháy lách tách đều đặn, như một nhịp điệu tĩnh lặng giữa không gian bao la. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa lẫn với mùi rượu mà binh lính phàm nhân đang dùng để xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi.
Bên đống lửa, Vô Danh Tăng và Tạ Trần ngồi đối diện nhau. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt trầm tư của hai người, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Vô Danh Tăng, dù đã cố gắng h��t sức, vẫn không thể che giấu được vẻ mệt mỏi và nỗi ưu tư sâu sắc. Y nhắm mắt lại, thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo sự bất lực và nỗi buồn khôn tả. Tiểu Hòa Thượng đã được gửi đi nghỉ ngơi, để lại không gian riêng tư cho hai người.
“Họ… đã không còn là họ nữa rồi, thí chủ.” Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, nhưng lại chứa đựng một sự chua xót. “Chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, bị ma niệm dẫn dắt. Phật pháp chỉ có thể thức tỉnh những ai còn giữ được một tia nhân tính, một sợi dây liên kết với bản ngã thiện lương của mình. Những kẻ đã chìm sâu vào vực thẳm, đã bị ma khí ăn mòn tận cốt tủy, thì… bần tăng cũng đành bất lực.” Y mở mắt ra, nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt y chất chứa một nỗi buồn vô hạn, nỗi buồn của một người chứng kiến sự hủy diệt của nhân tính mà không thể làm gì được. Y đã từng tin rằng từ bi có thể cứu độ tất cả, nhưng giờ đây, thực tại đã tàn nhẫn dạy cho y một bài học đắt giá. Sự "mất người" của Ma Chủ Cửu U không chỉ là một lời đe dọa, mà là một thực tế kinh hoàng.
Tạ Trần lắng nghe Vô Danh Tăng một cách chăm chú. Hắn gật đầu nhẹ, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên đùi theo một nhịp điệu riêng, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình cảm hóa, đã tận mắt thấy những tia hy vọng le lói, và cả sự tuyệt vọng khi chúng bị nhấn chìm bởi ma niệm. Hắn hiểu được giới hạn của sự từ bi. “Vậy, chúng ta phải làm gì với những kẻ đã hoàn toàn mất đi bản ngã đó, Đại Sư?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một câu hỏi triết lý sâu sắc, một vấn đề mà Liên minh Nhân Đạo sẽ phải đối mặt. “Giết, hay để mặc chúng hủy hoại tất cả? Liệu có phải, để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân gian, chúng ta buộc phải từ bỏ lòng nhân từ, buộc phải tự tay kết liễu những linh hồn đã sa ngã?”
Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ là một lời chất vấn, mà còn là một sự thăm dò, một sự phản ánh về cái giá của sự tồn tại, của việc duy trì "nhân tính" trong một kỷ nguyên đang tàn lụi. Hắn biết, đây là một vấn đề gai góc, không có câu trả lời dễ dàng. Liệu việc giết chết một ma vật đã từng là con người, có phải là một hành động tàn nhẫn, hay là một sự giải thoát cho chính nó và bảo vệ cho những người khác? Liệu việc đó có khiến chính bản thân họ cũng "mất người", khi phải gánh chịu gánh nặng của những sinh mạng đã bị tước đoạt? Cuộc chiến chống Ma Chủ sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực mà còn là một cuộc chiến tinh thần, triết lý, nơi ranh giới giữa thiện và ác, cứu vãn và hủy diệt trở nên mơ hồ.
Vô Danh Tăng lại thở dài. Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt hiền từ nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Đây là câu hỏi mà mỗi người phải tự tìm câu trả lời, thí chủ. Con đường của bần tăng là từ bi, nhưng từ bi cũng có giới hạn… Với những linh hồn đã hoàn toàn bị ma niệm ăn mòn, không còn một tia Phật tính nào có thể thức tỉnh, việc để chúng tiếp tục tồn tại chỉ là kéo dài sự đau khổ cho chính chúng và gieo rắc thêm tai ương cho nhân gian. Đôi khi, buông bỏ cũng là một dạng từ bi, dù đó là một sự bu��ng bỏ đầy bi thương.” Y không đưa ra một câu trả lời trực tiếp, mà gợi mở, để Tạ Trần tự mình suy ngẫm. Khả năng 'cảm hóa' chỉ có tác dụng hạn chế, buộc Liên minh Nhân Đạo phải tìm kiếm các chiến lược khác, bao gồm cả những biện pháp cứng rắn hơn.
Tạ Trần nhắm mắt, sau đó mở ra. Hắn nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng, như nhìn vào tương lai mờ mịt của Thập Phương Nhân Gian. Hắn hiểu lời của Vô Danh Tăng. Hắn biết rằng, để bảo vệ "nhân tính" của mình và của nhân gian, đôi khi người ta phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã nhất, thậm chí là làm những điều trái với bản chất của mình. Cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề, đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn từ Tạ Trần và các đồng minh. Hắn sẽ phải đưa ra những quyết định vô cùng khó khăn, có thể là những quyết định về số phận của những kẻ đã 'mất người', điều này sẽ thử thách sâu sắc triết lý của anh.
Xa hơn một chút, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi lặng lẽ, tách biệt khỏi đống lửa trại, nhưng vẫn đủ gần đ��� nghe được cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Vô Danh Tăng. Những lời nói của họ, như những mũi kim sắc nhọn, chạm vào vết thương lòng của nàng, nhưng cũng mở ra một cánh cửa suy nghĩ mới. Nàng đã từng nghĩ rằng thế giới này đơn giản, rằng thiện ác phân minh. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy sự phức tạp đến đau lòng của nó. Giới hạn của từ bi, giới hạn của sự cứu rỗi. Nàng siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau vật lý để xoa dịu đi nỗi đau tinh thần. Sự kiện này sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong sự trưởng thành của Lăng Nguyệt, làm thay đổi hoàn toàn cách nàng nhìn nhận về 'tu tiên' và 'nhân tính'. Nàng bắt đầu hiểu, "tu tiên" không chỉ là để trở nên mạnh mẽ, mà còn là để hiểu rõ hơn về bản chất của sinh tồn, về cái giá của sự lựa chọn. Tầm quan trọng của việc bảo vệ 'nhân tính' sẽ ngày càng được nhấn mạnh, và Tạ Trần sẽ trở thành biểu tượng cho sự kiên định ấy.
Đêm dần khuya, gió càng lạnh. Nhưng trong ánh lửa bập bùng, hai con người, một tu sĩ đã giác ngộ và một phàm nhân nhìn thấu nhân quả, vẫn trầm tư, suy ngẫm về số phận của nhân gian, về những lựa chọn khó khăn đang chờ đợi phía trước. Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự tan rã của nó sẽ mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Tạ Trần sẽ phải là người 'lấp đầy' khoảng trống đó bằng một trật tự mới. Số phận của Ma Chủ Cửu U sẽ được định đoạt, nhưng quan trọng hơn cả, là số phận của "nhân tính" trong kỷ nguyên hỗn loạn này.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.