Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 586: Bóng Hình Quá Khứ: Kiếm Thép Lệ Rơi

Gió rít gào qua những thớ gỗ cũ kỹ của Dịch Trạm Biên Giới, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và thứ mùi ẩm mục của đất đá trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu vừa đổ. Dù bình minh vừa ló dạng, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó chẳng đủ xua đi ma khí đặc quánh còn lảng vảng trong không khí, như một tấm màn tang thương phủ xuống khắp chốn. Sau lời đe dọa của Ma Chủ Cửu U, mọi giác quan tại tiền đồn này đều được đẩy đến cực điểm của sự cảnh giác, nhưng không ai ngờ rằng, đòn đánh đầu tiên lại đến nhanh và tàn khốc đến vậy.

Lúc đêm khuya, khi những vì tinh tú trên nền trời không trăng bị mây đen dày đặc che khuất hoàn toàn, một làn sóng ma khí đen đặc đột ngột ập đến, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi tiếng động. Tiếng hú rợn người của hàng trăm, hàng ngàn ma vật xé toạc màn đêm, như tiếng gọi của quỷ dữ từ sâu thẳm địa ngục. Chúng không đến từ một hướng cố định, mà như những bóng ma trỗi dậy từ lòng đất, bao vây tiền đồn từ mọi phía. Các trận pháp phòng ngự được kích hoạt, chớp sáng liên hồi với những mảng quang mang xanh, đỏ, vàng, cố gắng chặn đứng thủy triều hắc ám đang gầm gừ xông tới. Tiếng pháp thuật va chạm, tiếng kêu la của người và tiếng gầm gừ của ma vật hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Trên tường thành, những người lính phàm nhân, thân hình mệt mỏi sau nhiều ngày căng thẳng, vẫn cố gắng giương cung, bắn ra những mũi tên lửa xé gió. Nhưng số lượng ma vật quá đông đảo, chúng như những con thiêu thân lao vào lửa, không sợ hãi, không biết đau đớn. Một tên lính trẻ, tay run rẩy bắn ra mũi tên cuối cùng, nhìn thấy một con ma vật với hình thù nửa người nửa thú khổng lồ đang xé tan trận pháp, gào lên trong tuyệt vọng: “Ma v��t! Nhiều quá!” Giọng y lạc đi trong tiếng huyên náo, chỉ đủ để người đứng cạnh nghe thấy.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, đứng sừng sững giữa hàng quân. Khuôn mặt y hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên theo từng tiếng thét. Y vung đại đao, chém bay đầu một con ma vật đang cố gắng trèo lên tường thành, máu đen bắn tung tóe. “Giữ vững! Không được lùi một bước!” Giọng y trầm hùng, vang vọng giữa tiếng gầm gừ và tiếng vũ khí va chạm. Y biết rằng, đây chỉ là đòn tiên phong, nhưng sự tàn khốc của nó đã vượt xa mọi dự đoán.

Đúng lúc đó, một đạo kiếm quang lạnh lẽo như sương tuyết xé tan màn ma khí, tựa hồ một vầng trăng cô độc vừa xuất hiện giữa đêm đen. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc đen nhánh bay lượn trong gió, thân hình thanh thoát như tiên giáng trần, lao vào giữa trận chiến. Nàng không nói một lời, chỉ có ánh mắt phượng sắc bén lóe lên tia lạnh lẽo, đôi môi mím chặt. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng phát ra ánh sáng yếu ớt, như một lời nhắc nhở về sự suy yếu của Thiên Đạo, nhưng kiếm thế của nàng vẫn sắc bén lạ thường. Mỗi chiêu kiếm vung ra đều mang theo khí tức hủy diệt, những con ma vật chạm phải đều tan thành tro bụi. Nàng là hy vọng cuối cùng, là lá chắn vững chắc nhất của tiền đồn này.

Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, một nam nhân cường tráng với giáp sắt tinh xảo, cũng đang chiến đấu quên mình. Hắn chỉ huy quân lính phàm nhân, tạo thành một tuyến phòng thủ kiên cố. Mặc dù không có linh lực hùng hậu như Lăng Nguyệt, nhưng ý chí kiên cường và lòng trung thành của hắn đã truyền lửa cho những người xung quanh. “Bảo vệ tiền đồn! Không lùi!” Hắn gầm lên, chém một nhát kiếm xuyên qua lồng ngực một ma vật cấp thấp. Cả tiền đồn Dịch Trạm Biên Giới rung chuyển dữ dội, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng, mùi ma khí đặc quánh, mùi khét của linh lực và tiếng la hét thảm thiết. Cảm giác lạnh lẽo từ gió và mưa phùn bắt đầu rơi xuống, trộn lẫn với sự run rẩy từ nỗi sợ hãi và đau đớn, tạo nên một bức tranh hỗn loạn và bi tráng. Ánh s��ng chớp nháy của pháp thuật và màu đỏ của máu nhuộm lên từng góc của tiền đồn, báo hiệu một đêm dài không hồi kết.

***

Cuộc chiến càng lúc càng khốc liệt, tiếng gầm thét của ma vật và tiếng kêu la của con người hòa quyện thành bản giao hưởng của sự hủy diệt. Mưa phùn lạnh lẽo bắt đầu rơi dày hạt hơn, những giọt nước bắn vào mặt Lăng Nguyệt Tiên Tử, lạnh buốt như chính tâm hồn nàng. Nàng xoay chuyển kiếm pháp như vũ điệu của băng tuyết, thân hình uyển chuyển tránh né những đòn tấn công thô bạo của ma vật, mỗi chiêu kiếm vung ra đều mang theo khí thế hủy diệt. Hàng chục ma vật đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của nàng, nhưng số lượng của chúng dường như vô tận, vẫn ùn ùn kéo đến.

Ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua một đám ma vật vừa xông lên từ phía đông. Một con trong số đó, thân hình cao lớn, vạm vỡ, làn da xám xịt và đôi mắt đỏ ngầu vô hồn, đang gầm gừ lao tới. Kiếm khí của Lăng Nguyệt đã sẵn sàng chém xuống, nhưng ánh mắt nàng chợt khựng lại. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Khuôn mặt đó, dù đã biến dạng méo mó vì ma khí, nhưng vẫn còn lưu giữ những đường nét nàng đã từng quen thuộc. Đó là A Lực, một sư huynh cùng môn phái, từng là một người ngay thẳng, dũng mãnh, luôn nở nụ cười hào sảng.

“Ngươi… là… A Lực… không thể nào!” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng lạc đi, chỉ đủ mình nàng nghe thấy. Thanh kiếm trên tay nàng run nhẹ, kiếm thế chợt chậm lại. Nàng không thể tin vào mắt mình. Chẳng lẽ, Ma Chủ Cửu U lại tàn độc đến mức biến những tu sĩ từng là bằng hữu của nàng thành những con quái vật không có tri giác, quay lại tấn công chính mình?

Chưa kịp hoàn hồn, nàng lại nhìn thấy thêm một khuôn mặt nữa, rồi hai, rồi ba… Một nữ tu sĩ trẻ với mái tóc vàng óng, đôi mắt từng lấp lánh như sao trời, nay chỉ còn lại một màu đỏ quạch của máu. Một lão giả râu bạc phơ, từng là trưởng lão uyên thâm của một tiên môn khác, nay thân hình gầy guộc, móng tay sắc nhọn như móng vuốt chim ưng, đang cào xé một người lính phàm nhân. Tất cả họ, những người từng cùng nàng tu luyện, cùng nàng cười nói, cùng nàng thảo luận về đạo pháp, nay đã biến thành những con quái vật vô tri, chỉ còn sự hung tợn và khát máu.

Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên bần bật, ánh sáng yếu ớt của nó càng trở nên mờ nhạt, như phản chiếu sự tan vỡ trong tâm hồn Lăng Nguyệt. Nàng chiến đấu một cách bất lực, kiếm pháp của nàng mất đi sự quyết đoán vốn có. Nàng né tránh nhiều hơn là tấn công chí mạng, trong lòng giằng xé khi đối mặt với những ký ức. Mỗi lần đối diện với một ma vật mang hình hài quen thuộc, nàng lại lưỡng lự, không nỡ ra tay. Nàng cố gắng chỉ chém vào những phần không yếu điểm, né tránh những đòn kết liễu, nhưng những con ma vật đó vẫn cứ gầm gừ, không chút nhận biết, chỉ một mực lao vào nàng.

“Giết! Giết hết!” Con ma hóa A Lực gầm lên, thanh kiếm đã biến thành móng vuốt sắc nhọn vung lên, tạo thành một luồng gió xoáy xé rách không khí, nhắm thẳng vào Lăng Nguyệt. Nàng tránh kịp, nhưng vết thương lòng còn đau đớn hơn vết thương thể xác.

Bách Lý Hùng, đang chiến đấu cách đó không xa, nhận ra sự khác lạ của Lăng Nguyệt. Nàng Tiên tử vốn luôn lạnh lùng, quyết đoán như băng tuyết, nay lại tỏ ra do dự, kiếm pháp không còn sắc bén. Y chợt hiểu ra, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc tàn sát ký ức. Y siết chặt đại đao, ánh mắt kiên nghị lóe lên vẻ lo lắng. “Tiên tử! Cẩn thận!” Y thét lớn, rồi không chút do dự xông lên, thân hình vạm vỡ như một con hổ đói, đẩy lùi một đám ma vật đang vây quanh Lăng Nguyệt. Y dùng thân mình che chắn cho nàng, đối mặt với con ma hóa A Lực đang gầm gừ.

“Tiên tử! Nàng hãy chiến đấu hết sức! Đây không còn là bạn bè của chúng ta nữa!” Bách Lý Hùng gầm lên, giọng y khản đặc vì mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Y biết, nếu Lăng Nguyệt cứ tiếp tục do dự, cả tiền đồn sẽ sụp đổ. Mùi máu tanh nồng nặc hơn, trộn lẫn với mùi tanh tưởi của ma khí. Tiếng gào thét, tiếng kiếm reo, tiếng vũ khí va chạm không ngừng nghỉ. Lăng Nguyệt nhìn bóng lưng kiên cường của Bách Lý Hùng, trái tim nàng như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Nỗi đau đớn và sự giằng xé nội tâm khi��n nàng gần như sụp đổ, nhưng nàng biết, nàng không thể. Nàng là Lăng Nguyệt Tiên Tử, là hy vọng của nhân gian. Nhưng cái giá của hy vọng này, nàng phải trả bằng chính những ký ức, những tình cảm đã từng gắn bó. Đây không chỉ là chiến trường, đây là địa ngục của tâm hồn nàng.

***

Trong khi Dịch Trạm Biên Giới chìm trong biển lửa và ma khí, Tạ Trần lại đứng cô độc trên một vách đá cheo leo của Vực Sâu Quỷ Khóc, cách đó hàng dặm. Gió mạnh gào thét quanh anh, tựa hồ tiếng khóc than của quỷ dữ, kéo theo từng đợt mây đen dày đặc giăng kín bầu trời, khiến không gian càng thêm âm u, lạnh lẽo. Anh khoanh tay trước ngực, tấm áo vải bố cũ kỹ khẽ bay phấp phới, nhưng thân hình gầy gò của anh vẫn đứng vững chãi như một pho tượng đá cổ thụ nghìn năm.

Đứng ở vị trí này, anh không thể nghe rõ tiếng gào thét hay tiếng vũ khí va chạm dưới tiền đồn, nhưng khả năng 'nhân quả chi nhãn' của anh cho phép anh nhìn thấu mọi thứ. Không chỉ là hình ảnh của trận chiến đang diễn ra, mà còn là những sợi dây nhân quả rối rắm, những cảm xúc hỗn loạn đang cuộn trào dưới kia. Anh thấy rõ từng đường kiếm của Lăng Nguyệt Tiên Tử, thấy sự kiên cường của Bách Lý Hùng, và cả nỗi sợ hãi, tuyệt vọng của những người lính phàm nhân. Nhưng điều ám ảnh anh hơn cả, là cảm giác đau đớn, giằng xé đang bao trùm lấy Lăng Nguyệt.

Anh nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả đỏ thẫm, vốn dĩ đã từng gắn kết Lăng Nguyệt với những tu sĩ ma hóa kia, nay đang bị kéo căng đến cực hạn, rồi đứt phựt trong sự thống khổ tột cùng. Anh hiểu. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt thể xác, hắn còn muốn phá nát niềm tin, phá nát ký ức của Nhân Đạo. Hắn muốn biến những người thân yêu thành kẻ thù, biến tình cảm thành lưỡi dao đâm vào tim, để không ai còn có thể tin tưởng ai, để con người tự tay hủy diệt lẫn nhau từ bên trong. Đây là một đòn tâm lý tàn độc, thâm hiểm hơn bất kỳ phép thuật hủy diệt nào.

“Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt… hắn còn muốn phá nát niềm tin, phá nát ký ức của Nhân Đạo,” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh, như đang tự v���n chính mình. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng ma khí cuồn cuộn đang trỗi dậy từ Vực Sâu Quỷ Khóc, nơi được cho là địa bàn của Ma Chủ. Hắn đang phô trương sức mạnh, đang đắc thắng với đòn tâm lý của mình. Những giọt mưa phùn lạnh giá bám vào mái tóc đen dài của anh, chảy dọc theo khuôn mặt thanh tú, như những giọt nước mắt vô hình của Thiên Đạo đang than khóc.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Anh đã từng nói về việc giữ vững nhân tính, về việc sống một đời bình thường, nhưng liệu cái giá của sự sống có phải là quên đi quá khứ? Quên đi những người đã từng là bạn bè, là đồng môn, để có thể ra tay kết liễu họ khi họ đã trở thành ma vật? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, nặng trĩu. Lăng Nguyệt đang phải đối mặt với lựa chọn tàn nhẫn ấy, và anh hiểu, đó là một con dao hai lưỡi, xé nát tâm hồn nàng.

Anh không can thiệp trực tiếp. Anh biết, đây là trận chiến của Lăng Nguyệt, là sự thử thách mà nàng phải vượt qua để củng cố ý chí của chính mình. Anh chỉ quan sát, phân tích, và ghi nhớ mọi chi tiết. Anh rút ra một cuộn bản đồ cũ kỹ từ trong tay áo, trải phẳng trên một tảng đá phẳng. Dùng một cành cây nhỏ nhặt được, anh bắt đầu phác thảo vài đường nét, những ký hiệu khó hiểu, như đang tìm kiếm một phương án giải quyết, một con đường hóa giải thế cục tàn khốc này. Anh không tìm cách đánh bại Ma Chủ bằng sức mạnh, mà bằng cách phá vỡ âm mưu thâm độc của hắn, bằng cách giữ vững 'nhân tính' trong bão táp của 'mất người'. Đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ của linh lực, mà còn của trí tuệ và ý chí. Tạ Trần hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Sự kiện này là một đòn giáng mạnh vào Liên minh Nhân Đạo, nhưng cũng là cơ hội để họ củng cố lại niềm tin, để hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù. Và anh, Tạ Trần, sẽ phải tìm ra một phương pháp để chống lại sự 'mất người' của Ma Chủ, có thể bằng cách củng cố 'ý chí' và 'niềm tin' của mọi người, bởi vì cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề.

***

Ánh bình minh yếu ớt, nhưng đã đủ để soi rọi lên Dịch Trạm Biên Giới tan hoang. Mưa phùn đã tạnh, nhưng gió vẫn lạnh buốt, mang theo mùi tử khí nồng nặc và cảm giác bi thương bao trùm. Ma vật đã rút lui, để lại một bãi chiến trường thê thảm: những xác chết phàm nhân nằm lẫn với những thân thể ma hóa biến dạng. Cảnh tượng tang tóc đến mức khiến bất kỳ ai cũng phải rợn người.

Giữa đống đổ nát, Lăng Nguyệt Tiên Tử quỳ gối, tiên bào trắng thuần khiết nay đã nhuốm đầy máu đen của ma vật, không phải máu của nàng. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai, che khuất một phần dung nhan tuyệt mỹ, nhưng không thể che giấu được vẻ trống rỗng, vô hồn trong đôi mắt phượng đỏ hoe của nàng. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đã tắt lịm, không còn chút ánh sáng nào, như biểu tượng cho sự tàn lụi của niềm tin và hy vọng trong nàng. Nàng không khóc, cũng không thét lên, chỉ đơn thuần là quỳ gối, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như một pho tượng đá mất đi linh hồn. Nàng vừa phải tự tay kết thúc những người từng là bạn bè, đồng môn của mình. Nỗi đau ấy, không lời nào có thể diễn tả.

Bách Lý Hùng, với khuôn mặt phong trần hằn lên vẻ mệt mỏi và đau xót, trầm mặc đứng bên cạnh. Y đã băng bó vết thương cho vài người lính phàm nhân còn sống sót, và giờ đây, y chỉ có thể lặng lẽ nhìn Lăng Nguyệt, không biết phải an ủi thế nào. Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, dù bản thân cũng mang nhiều vết thương, nhưng vẫn cố gắng đứng vững, chỉ huy những người lính còn lại thu dọn chiến trường, đưa những người bị thương về lều. Không khí u ám bao trùm tất cả, một sự im lặng nặng nề bao trùm cả Dịch Trạm Biên Giới, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương hoặc tiếng gió hú lạnh lẽo.

Lăng Nguyệt từ từ đứng dậy, thân hình mảnh mai run rẩy như sắp đổ gục. Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng dường như không cảm thấy đau đớn. Nàng nhìn về phía những xác ma vật nằm la liệt, ánh mắt vô định.

“Tại sao… tại sao lại là họ?” Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng thoát ra khỏi lồng ngực. Câu hỏi không có lời đáp, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một vết dao cứa sâu mãi vào tận cùng trái tim.

Bách Lý Hùng bước đến gần nàng, đưa tay muốn đỡ lấy, nhưng rồi lại ngập ngừng. Y biết, không lời an ủi nào lúc này có thể xoa dịu được nỗi đau của nàng. Y chỉ có thể trầm giọng nói, giọng y cũng mang theo sự nặng trĩu: “Thưa Tiên tử, chúng ta đã giữ được tiền đồn. Nhưng cái giá…” Y không nói hết câu, nhưng Lăng Nguyệt hiểu. Cái giá quá đắt. Cái giá mà Ma Chủ Cửu U buộc họ phải trả không chỉ là máu và xương, mà là cả nhân tính, là những mảnh ký ức đẹp đẽ bị vấy bẩn.

Ánh mắt Lăng Nguyệt hướng về phía xa xăm, nơi ma khí vẫn còn lảng vảng, như một lời nhắc nhở về kẻ thù tàn độc. Nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như thường lệ, thay vào đó là sự đau khổ tột cùng. Nàng đã từng nghĩ rằng, tu tiên là để bảo vệ nhân gian, là để giữ vững đạo lý, nhưng khi phải tự tay kết liễu những người từng là bằng hữu của mình, nàng mới nhận ra sự tàn khốc của con đường này. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn là bảo vật linh thiêng, giờ đây không còn sức mạnh, từ từ tuột khỏi búi tóc của nàng, rơi xuống đất không một tiếng động, vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh như sương.

Sự kiện này sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong sự trưởng thành của Lăng Nguyệt, có thể làm thay đổi hoàn toàn cách nàng nhìn nhận về 'tu tiên' và 'nhân tính'. Ma Chủ Cửu U sẽ tiếp tục sử dụng những đòn tấn công tâm lý và cá nhân, nhắm vào điểm yếu của các thành viên Liên minh Nhân Đạo, và cái giá của cuộc chiến sẽ ngày càng nặng nề, đòi hỏi sự hy sinh lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn từ Tạ Trần và các đồng minh. Nàng đứng đó, giữa đống đổ nát và tử khí, một bóng hình tuyệt mỹ nhưng đầy bi thương, ôm trọn nỗi đau của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Nàng đã giữ được tiền đồn, nhưng liệu nàng có giữ được chính mình?

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free