Nhân gian bất tu tiên - Chương 585: Bóng Ma Cửu U: Lời Đe Dọa Hủy Diệt
Gió đêm lùa qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi hương của đất rừng sau một ngày dài. Trong căn lều tạm bợ dựng gần Thôn Vân Sơn, ánh đèn dầu leo lét hắt lên ba gương mặt đang chìm trong suy tư. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã tịnh dưỡng đôi chút, vẫn không giấu được vẻ tiều tụy. Bạch y của nàng vẫn còn vương chút vết ố của bùn đất và máu khô, và Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh cũng chỉ tỏa ra ánh sáng yếu ớt, mờ nhạt như ánh trăng cuối tháng. Nàng tựa lưng vào cột lều, đôi mắt phượng khép hờ, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy, cố gắng điều hòa hơi thở còn vương chút hỗn loạn của ma khí. Sự suy kiệt từ trận chiến trước, cùng với gánh nặng của Thiên Đạo đang ngày một mỏng đi, đã bào mòn nàng hơn bao giờ hết.
Đối diện nàng, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại chùng xuống, vẻ mặt khắc khổ. Râu quai nón rậm rạp của y lấm tấm bụi bặm, và ánh mắt vốn kiên nghị giờ đây lại nhuốm màu lo âu. Y vừa trở về từ làng, nơi y đã cố gắng trấn an những người dân đang sống trong sợ hãi. "Dân chúng sợ hãi," y cất giọng trầm đục, ngữ điệu nặng trĩu. "Họ hỏi liệu chúng ta có thể bảo vệ họ khỏi sự hủy diệt không thể tránh khỏi này không?" Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt đong đầy hy vọng và một chút tuyệt vọng, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời đảm bảo giữa cơn bão táp.
Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trên một tấm nệm trải dưới đất, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề thay đổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một biển cả suy tư. Anh không nói, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nguội, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa lều, tiếng chim đêm thảng thốt và cả những âm thanh yếu ớt của sự sống còn sót lại trong thôn. Anh biết, Bách Lý Hùng đang nói hộ nỗi lòng của vạn dân, những con người phàm tục không có tu vi, không có khả năng chống đỡ trước cơn đại kiếp.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, đặc quánh như màn đêm vĩnh cửu, đột ngột tràn vào không gian. Nó không phải là khí lạnh thông thường của màn đêm, mà là một thứ khí chất âm u, mang theo sự mục ruỗng và nặng nề, khiến không khí trong lều trở nên ngột ngạt đến khó thở. Ngọn đèn dầu lập lòe như muốn tắt phụt, và những âm thanh quen thuộc của Thôn Vân Sơn bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít ghê rợn, như một linh hồn vô hình đang gào thét.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bỗng mở bừng đôi mắt, ánh sáng trong đồng tử nàng sắc bén như kiếm, dù thân thể nàng vẫn còn suy yếu. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, từng khớp ngón tay trắng bệch. "Ma khí này... khác hẳn những gì chúng ta từng đối mặt," nàng thốt lên, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy cảnh giác, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó mang theo một ý chí... một ý chí hủy diệt." Nàng cảm nhận được sự hung tàn, sự cực đoan trong luồng ma khí này, một thứ không chỉ đơn thuần là sức mạnh hủy diệt, mà còn là một ý niệm, một chấp niệm muốn xóa sổ tất cả.
Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, cơ bắp căng lên dưới lớp giáp nhẹ. Y cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào, một cảm giác bất lực trước thứ sức mạnh siêu phàm vượt xa khả năng của con người. Y nhìn ra ngoài lều, nơi màn đêm dường như càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng.
Tạ Trần vẫn bình tĩnh, đôi mắt anh nheo lại, tựa hồ đang nhìn xuyên qua bức tường lều, xuyên qua màn đêm, thấu thị đến tận cùng của vũ trụ. Anh không nói gì, chỉ khẽ nâng tay, Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí khẽ động. Những sợi tơ nhân quả vô hình, vốn dĩ chằng chịt và phức tạp, giờ đây lại xoắn xuýt vào một điểm duy nhất, một mối đe dọa khổng lồ đang hình thành. Anh cảm nhận được sự biến đổi của linh khí và ma khí trong không gian. Linh khí, vốn dĩ đã suy kiệt, giờ đây bị ma khí hùng hậu lấn át, ép buộc phải co rút lại, như những dòng sông cạn khô trước một cơn sóng thần đen tối. Ma khí không chỉ lan tỏa, mà nó còn mang theo một sự "đồng hóa", biến đổi cả cấu trúc của không gian, của vạn vật.
"Sự hủy diệt không thể tránh khỏi... hay một sự tái sinh khác?" Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, ��ều đều, như tiếng chuông chùa vọng lại từ một nơi xa xăm, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong không gian. Anh quay đầu nhìn Lăng Nguyệt và Bách Lý Hùng, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa trí tuệ và sự thấu hiểu vạn vật. "Hãy quan sát."
Lời nói của anh không phải là một sự trấn an suông, mà là một lời mời gọi, một lời thách thức. Anh không phủ nhận sự hiện hữu của hủy diệt, nhưng anh lại đặt ra một khả năng khác: tái sinh. Trong cái nhìn của Tạ Trần, mọi sự kết thúc đều có thể là một khởi đầu mới. Vấn đề không phải là liệu hủy diệt có đến hay không, mà là con người sẽ chọn cách đối diện với nó như thế nào, và liệu từ trong tro tàn, một hình thái sống mới có thể được nhen nhóm hay không. Cái nhìn ấy, dù vẫn còn mơ hồ, đã nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh trong lòng Lăng Nguyệt và Bách Lý Hùng, kéo họ ra khỏi sự tuyệt vọng tạm thời. Họ không hiểu hết ý tứ của Tạ Trần, nhưng sự bình tĩnh đến lạ lùng của anh, cái vẻ suy tư vượt trên mọi nỗi sợ hãi, đã truyền cho họ một cảm giác an toàn, một niềm tin vô hình rằng vẫn còn một con đường.
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng dần lấy lại vẻ kiên định. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ nói những lời vô nghĩa. Nếu anh nói "hãy quan sát", thì chắc chắn có một điều gì đó trọng yếu sắp diễn ra, một điều mà đôi mắt phàm trần khó có thể nhìn thấy, nhưng Nhân Quả Chi Nhãn của anh thì có thể. Nàng giữ chặt chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sắp đến, dù thân thể nàng có đang kiệt quệ đến mức nào. Kiếm ý của nàng, dù bị Thiên Đạo suy yếu ảnh hưởng, vẫn là một ngọn lửa bất diệt trong tâm hồn. Bách Lý Hùng cũng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Y tin tưởng vào Tạ Trần, tin tưởng vào thư sinh gầy gò này, người đã nhiều lần chứng minh rằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm đôi khi còn đáng sợ hơn cả tu vi cao cường. Y biết, dù cho Ma Chủ Cửu U có đáng sợ đến đâu, Tạ Trần cũng sẽ không bao giờ bỏ cuộc, và y, với tư cách là một phàm nhân, một người bảo vệ dân chúng, cũng sẽ không bao giờ lùi bước. Mùi ma khí ngày càng nồng nặc, nhưng ý chí của họ lại càng thêm kiên cường.
***
Đêm tối dần buông xuống, nuốt chửng Thôn Vân Sơn vào trong một màn đen đặc quánh. Nhưng màn đêm ấy không hề tĩnh lặng. Trên bầu trời bao la của nhân gian, từ chân trời này đến chân trời khác, những đám mây đen kịt không ngừng cuồn cuộn, xoắn vào nhau như những con mãng xà khổng lồ đang quẫy đạp. Không có sấm sét, không có tiếng mưa rơi, chỉ có một sự nặng nề đến nghẹt thở, một áp lực vô hình đè nén xuống vạn vật, khiến ngay cả không khí cũng trở nên cô đặc.
Từ giữa trung tâm của xoáy mây đen khổng lồ ấy, một khe nứt màu đỏ sẫm dần hiện ra, như một vết thương hở trên cơ thể của Thiên Đạo. Qua khe nứt đó, một ảo ảnh khổng lồ, đen kịt, cao đến hàng vạn trượng, dần dần hình thành. Đó chính là Ma Chủ Cửu U. Thân hình hắn cường tráng và cao lớn đến mức vượt xa mọi ngọn núi cao nhất, sừng sững như một vị thần tà ác vừa thoát khỏi địa ngục sâu thẳm. Khuôn mặt góc cạnh, những đường nét tà mị nhưng đầy uy lực, ẩn hiện trong màn ma khí. Đôi m���t hắn, đỏ rực như máu tươi, như hai vì sao chết chóc, quét một vòng khắp nhân gian, từ những thành quách nguy nga đến những làng mạc hẻo lánh, từ những đỉnh núi tuyết phủ đến những đại dương sâu thẳm. Ánh mắt đó mang theo sự khinh miệt tột độ, sự tàn nhẫn không chút che giấu, và một ý chí hủy diệt không thể lay chuyển.
Một tiếng cười khẩy, khàn đặc và ghê rợn, vang vọng khắp nơi, xuyên qua từng tầng không gian, xuyên qua từng bức tường đá, từng căn nhà gỗ, đi sâu vào tâm khảm của mỗi sinh linh. Tiếng cười ấy không phải là âm thanh của một kẻ điên, mà là tiếng cười của một vị chúa tể đang nhìn xuống những con kiến bé nhỏ, một kẻ đang tận hưởng sự tuyệt vọng của vạn vật. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa của sự mục nát đột ngột tràn ngập không khí, xé toạc mùi hương của cỏ cây và đất đai, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn và ghê rợn.
"Tạ Trần... kẻ phàm nhân dám nghi ngờ Thiên Đạo, dám tự xưng 'Nhân Đạo'?" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang vọng như sấm sét, như tiếng chuông tang b��o hiệu tận thế, mang theo sự mỉa mai và khinh thường tột độ. Hắn dừng lại một chút, để cho từng lời nói của mình thấm sâu vào nỗi sợ hãi của vạn dân. "Ngươi chỉ là một con kiến đang cố chống lại cơn hồng thủy. Ta sẽ xé nát 'điểm neo nhân quả' của ngươi, và cả thế giới này sẽ chìm vào vô tận, trở về với hỗn độn nguyên thủy!"
Trong căn lều tạm bợ ở Thôn Vân Sơn, Tạ Trần vẫn đứng yên, thân hình thư sinh gầy gò của anh dường như bé nhỏ đến mức có thể bị xóa sổ bất cứ lúc nào trước sức ép của ảo ảnh Ma Chủ. Nhưng đôi mắt anh không hề dao động, chúng hẹp lại, tập trung đến cực điểm, như một tia sáng xuyên qua màn đêm. Anh không hề tỏ ra sợ hãi, không hề lùi bước, mà chỉ đứng đó, đối diện trực tiếp với lời đe dọa của Ma Chủ, như một hòn đá nhỏ kiên cường giữa biển cả phong ba.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù ý chí kiên cường đến đâu, cũng không khỏi run rẩy. Lời nói của Ma Chủ quá hùng mạnh, quá tàn bạo, nó chấn động đến tận linh hồn. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình càng thêm suy kiệt, như thể đang bị hút cạn bởi sự uy áp của Ma Chủ. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng bỗng lóe sáng mạnh hơn một chút, như một phản ứng tự vệ, nhưng ánh sáng đó cũng chỉ là một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cố gắng dùng kiếm ý của mình để chống lại sự áp bức vô hình này.
Bách Lý Hùng thì không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Y ôm lấy Nữ Tử Ngây Thơ đang khóc thét trong vòng tay. Cô gái trẻ ấy, với dung nhan trong sáng và y phục giản dị, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nàng run rẩy như cành cây trước bão, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp, những tiếng nức nở nghẹn ngào giữa tiếng gào thét của Ma Chủ. "Xin đừng làm hại ta! Xin đừng làm hại chúng tôi!" Nàng lặp đi lặp lại trong vô vọng, như một lời cầu nguyện yếu ớt giữa địa ngục trần gian. Bách Lý Hùng siết chặt cô gái vào lòng, ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng hướng về ảo ảnh Ma Chủ. Y không có sức mạnh để đối kháng, nhưng y có ý chí để bảo vệ.
Xa xôi tại một chiến trường khác, Dương Quân và đội quân phàm nhân nhỏ bé của mình cũng kinh hoàng nhìn lên bầu trời. Ma khí đặc quánh từ ảo ảnh Ma Chủ khiến những lá cờ hiệu của họ rũ xuống, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở. Dương Quân, vốn là một người tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây cũng tái nhợt. Y siết chặt thanh trường kiếm trong tay, cảm nhận được sự bất lực dâng trào. Những con Ma tu 'mất người' xung quanh thì ngược lại, chúng gầm gừ phấn khích, đôi mắt đỏ ngầu càng thêm hung tợn, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ s�� xuất hiện của chủ nhân. Chúng bắt đầu lao vào tấn công đội quân phàm nhân với sự tàn bạo gấp bội.
Trong khi đó, ở Bán Yêu Chi Địa, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) và các yêu tộc cũng cảm nhận được sự uy hiếp trực diện. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng dựng đứng, đôi mắt tinh ranh giờ đây đầy vẻ cảnh giác và kinh ngạc. Yêu khí trong cơ thể nàng cuộn trào, cố gắng chống lại sự áp bức của ma khí. Các yêu tộc khác thì hoảng loạn, một số con vật nhỏ đã co rúm lại trong sợ hãi, trong khi những yêu tộc mạnh mẽ hơn thì gầm gừ, chuẩn bị chiến đấu. "Hồ ly ta đâu có ngu!" Hồ Ly Nữ lầm bầm, giọng nói tự nhiên của nàng mang theo một chút run rẩy. "Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng tên này... hắn muốn hủy diệt thật sao?" Nàng nhìn lên bầu trời bị che phủ bởi ma khí, cảm nhận được một mối đe dọa chưa từng có, một mối đe dọa nhắm vào sự tồn vong của toàn bộ sinh linh.
Giọng nói của Ma Chủ Cửu U lại vang lên, lần này mang theo một sự tự mãn ghê tởm: "Liên minh 'Nhân Đạo' của các ngươi chỉ là một trò đùa đáng thương. S���c mạnh là tất cả! Ta sẽ cho các ngươi thấy, sự kháng cự chỉ làm tăng thêm đau đớn mà thôi!" Hắn không nói suông. Ngay khi lời nói vừa dứt, một luồng ma khí đen kịt từ ảo ảnh của hắn phun trào, lan tỏa khắp nơi, như một cơn bão táp vô hình quét qua nhân gian. Những cây cối cổ thụ héo úa, những dòng sông biến thành dòng suối đen ngòm, và những sinh linh yếu ớt không kịp phản ứng đã hóa thành tro bụi. Đó là một sự trình diễn quyền năng tàn bạo, một lời khẳng định đanh thép về ý chí hủy diệt của Ma Chủ. Hắn muốn nghiền nát mọi hy vọng, mọi ý chí kháng cự, để chứng minh rằng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ đều vô nghĩa.
Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như đã nhìn thấu ý đồ của Ma Chủ. Anh biết, đây không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một đòn tâm lý, một phép thử đối với ý chí của liên minh 'Nhân Đạo'. Ma khí của Ma Chủ không chỉ tấn công thể xác, mà còn tấn công tinh thần, gieo rắc sự tuyệt vọng và hoài nghi. Anh cảm nhận được những sợi nhân quả đang rung động dữ dội, những sợi chỉ của sự sống, của niềm tin, đang đứng trước bờ vực đứt đoạn. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn anh, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy sáng. Đây là cuộc chiến của ý chí, không phải của sức mạnh đơn thuần. Anh đã nhìn thấy điều này, và anh sẽ không để cho Ma Chủ đạt được mục đích của hắn.
Ảo ảnh khổng lồ của Ma Chủ Cửu U dừng lại một lát, ánh mắt đỏ rực của hắn một lần nữa quét qua gương mặt bình tĩnh của Tạ Trần, như muốn khắc sâu hình ảnh kẻ phàm nhân ngông cuồng này vào tâm trí. Rồi, với một tiếng cười khẩy cuối cùng, ảo ảnh khổng lồ đen kịt ấy tan biến vào hư vô, như một cơn ác mộng vừa kết thúc. Nhưng sự hiện diện của hắn, lời đe dọa của hắn, và những gì hắn đã gây ra, sẽ mãi mãi in sâu vào tâm trí của mọi sinh linh trên nhân gian, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Bầu trời vẫn còn vương màu xám xịt của ma khí, và không khí vẫn lạnh lẽo thấu xương, nhưng sự áp bức trực diện đã biến mất, để lại một khoảng trống đầy rẫy sự sợ hãi và tuyệt vọng.
***
Rạng sáng, khi màn đêm dần tan, Thôn Vân Sơn hiện ra trong một vẻ u ám và lạnh lẽo khác thường. Sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, như một tấm màn tang thương giăng lối, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và bí ẩn. Bầu trời vẫn còn vương màu xám xịt của ma khí, chưa thể hoàn toàn trở lại vẻ trong xanh vốn có. Không khí vẫn đặc quánh mùi tanh tưởi và ngột ngạt của ma khí, lấn át cả mùi đất ẩm và cỏ cây quen thuộc, khiến việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Trong doanh địa tạm gần Thôn Vân Sơn, một bầu không khí sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm. Những người lính phàm nhân, vốn đã kiên cường, giờ đây lại co rúm lại, đôi mắt thất thần nhìn lên bầu trời vẫn còn xám xịt. Họ không dám nói, không dám khóc, chỉ có thể run rẩy và ôm lấy nhau, tìm kiếm sự an ủi trong tuyệt vọng. Bách Lý Hùng, với gương mặt đầy mệt mỏi, cố gắng trấn an họ. Y đi lại giữa những người lính, vỗ vai, nói những lời động viên yếu ớt, nhưng chính bản thân y cũng cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xuống một tảng đá, cố gắng điều hòa hơi thở. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình càng thêm suy kiệt, như thể bị lời đe dọa của Ma Chủ rút cạn. Mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, và kiếm ý của nàng, vốn dĩ bất diệt, giờ đây cũng chỉ còn là một ngọn lửa leo lét trong đêm tối. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự mục rữa của Thiên Đạo đang ăn mòn cả bản thân mình. "Hắn... hắn thật sự muốn hủy diệt tất cả. Thiên Đạo... sẽ không còn gì ư?" Nàng cất giọng yếu ớt, đầy bi ai, như một lời thì thầm với chính mình, cũng như một câu hỏi đau đáu dành cho Tạ Trần. Nàng, một người tu tiên, một người đã dành cả đời để theo đuổi Thiên Đạo, giờ đây lại phải đối mặt với sự thật rằng chính Thiên Đạo lại đang chết dần, và kẻ thù thì muốn xóa sổ tất cả.
Bách Lý Hùng nghe thấy lời nàng, ánh mắt y nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn ra ngoài màn sương mù dày đặc. "Nhưng chúng ta... chúng ta làm sao chống lại được thứ sức mạnh kinh hoàng đó?" Giọng y lạc đi, đầy tuyệt vọng. Y đã chứng kiến Ma Chủ Cửu U xuất hiện, đã cảm nhận được áp lực của hắn, và y bi��t rằng sức mạnh của con người, dù có đoàn kết đến mấy, cũng khó lòng lay chuyển được một vị chúa tể của hỗn độn. Niềm hy vọng mong manh mà Tạ Trần nhen nhóm trong lòng y đã bị lời đe dọa của Ma Chủ thổi tắt.
Chính lúc này, Tạ Trần bước ra khỏi căn lều. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi đến giữa doanh địa. Thân hình gầy gò của anh, với bộ áo vải bố cũ kỹ, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi không khí lạnh lẽo hay ma khí nồng nặc. Anh không có hào quang rực rỡ của tiên nhân, không có uy áp của võ giả, nhưng sự bình tĩnh của anh lại là một sức mạnh vô hình, một ngọn đèn trong đêm tối. Anh quét mắt qua từng gương mặt thất thần, từng ánh mắt hoang mang. Trong ánh mắt sâu thẳm của anh, không có sự sợ hãi, không có tuyệt vọng, chỉ có sự thấu hiểu và một ý chí kiên định đến khó tin.
"Hủy diệt... hay tái sinh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Đó là lựa chọn của chúng ta." Anh dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Hắn tuyên bố sẽ hủy diệt tất cả những ai cản đường. Vậy, chúng ta sẽ đứng vững. Chuẩn bị. Không phải để chiến thắng trong mọi trận chiến, mà là để giữ vững 'nhân tính' trong mọi khoảnh khắc. Đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí."
Anh nhìn thẳng vào mắt từng người lính phàm nhân, nhìn vào Lăng Nguyệt đang ngồi bệt trên đá, nhìn vào Bách Lý Hùng đang tuyệt vọng. Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời hứa hão huyền về chiến thắng, mà là một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của sự tồn tại. Anh không nói về sức mạnh để đánh bại Ma Chủ, mà nói về ý chí để không bị Ma Chủ đánh bại tinh thần. Anh không nói về việc thành tiên, mà nói về việc giữ vững nhân tính.
Những lời ấy, dù không mang theo sức mạnh thần thông, lại như một luồng điện xẹt qua tâm trí mỗi người. Lăng Nguyệt, dù mệt mỏi đến tột độ, vẫn cố gắng đứng dậy. Ánh mắt nàng dần lấy lại sự kiên định. Nàng hiểu rằng, con đường mà Tạ Trần đang vạch ra không phải là con đường của kiếm thu��t hay tu vi, mà là con đường của đạo lý, của nhân tâm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, dù vẫn yếu ớt, nhưng dường như đã tìm lại được chút ánh sáng, một ánh sáng của hy vọng và quyết tâm.
Bách Lý Hùng hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên. Lời nói của Tạ Trần đã nhen nhóm lại ngọn lửa hy vọng trong y, không phải hy vọng vào một phép màu, mà là hy vọng vào chính bản thân y, vào ý chí của những người phàm tục. Y siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên nghị trở lại. "Phàm nhân chúng ta... sẽ không lùi bước!" Y thầm nghĩ, rồi bắt đầu tập hợp những người lính, những người đã tìm lại được một chút dũng khí từ lời nói của Tạ Trần.
Tạ Trần không nói thêm. Anh điềm tĩnh vạch ra sơ đồ phòng thủ tạm thời trên mặt đất bằng một cành cây nhỏ, sắp xếp việc sơ tán dân làng đến những nơi an toàn hơn, và củng cố lực lượng còn sót lại. Anh không ra lệnh, mà chỉ đưa ra những chỉ thị rõ ràng, logic, như một kiến trúc sư đang xây dựng nền móng cho một tòa thành mới. Ma khí vẫn còn lảng vảng trong không khí, nhưng không còn áp lực trực tiếp như trước nữa. Những tia nắng đầu tiên của bình minh, dù bị sương mù và ma khí che khuất, cũng bắt đầu le lói, hứa hẹn một ngày mới đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng.
Tạ Trần biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và Ma Chủ Cửu U sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định hủy diệt của hắn. Nhưng anh cũng biết, lời đe dọa của Ma Chủ đã vô tình thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng nhân gian, một ngọn lửa của ý chí, của sự kiên cường, của niềm tin vào "Nhân Đạo". Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến tranh giành sinh tồn, mà còn là cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, để chứng minh rằng, ngay cả trong thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt, con người vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, giữ trọn nhân tính của mình. Và anh, Tạ Trần, sẽ là người dẫn đường cho kỷ nguyên mới đó, một kỷ nguyên mà sự tái sinh sẽ trỗi dậy từ tro tàn của hủy diệt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.